Buổi sáng thứ Sáu, Sài Gòn vẫn thức dậy với nhịp sống hối hả quen thuộc. Kiều An ngồi trước bàn làm việc, tay cầm chiếc bút bi rẻ tiền, mắt nhìn chăm chăm vào tờ giấy trước mặt. Ánh đèn huỳnh quang từ trần nhà chiếu xuống làm làn da cô tái nhợt, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ suốt ba đêm liền.
Cô đưa mắt nhìn dòng chữ đen trên trang giấy trắng. “Đơn thuận tình ly hôn.” Mỗi chữ như một nhát dao cứa vào tim cô, nhưng không đau bằng cảm giác trống rỗng đang lan tỏa khắp cơ thể.
Minh Hoàng ngồi đối diện, tay đặt trên chiếc cặp da đắt tiền, khuôn mặt lạnh lùng như tạc tượng. Anh ta mặc bộ vest xám, cà vạt xanh than, mái tóc cắt tỉa gọn gàng. Ba năm quen nhau, hai năm kết hôn, tất cả chỉ còn lại khoảnh khắc im lặng nặng nề này.
“Em đọc kỹ chưa?” Giọng khàn, nghe có chút gì đó không giống dứt khoát.
Kiều An cắn môi, cố kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào. Cô nhìn vào mắt anh ta, đôi mắt từng khiến cô say đắm ngày nào, giờ chỉ còn là hai hồ nước lạnh lẽo.
“Anh nói đi. Có cần sửa gì không?” Cô cố giữ giọng bình thản, dù trong lòng đang dậy sóng.
Minh Hoàng im lặng vài giây, ngón tay gõ nhẹ lên bàn. Tiếng gõ đều đều, khô khốc, vang lên trong căn phòng nhỏ chật chội của phòng công chứng. Mùi mùn cưa từ bộ bàn ghế gỗ cũ hòa lẫn với mùi nướính của anh ta, khiến Kiều An chợt nhớ đến những buổi sáng anh ta ôm cô từ phía sau, hôn nhẹ lên má cô trước khi đi làm.
Nhưng tất cả đã là quá khứ.
“Không cần sửa.” Anh ta trả lời, giọng đều đều. “Như anh đã nói, em giữ căn nhà, anh không lấy gì cả.”
Căn nhà. Căn nhà hai vợ chồng cô mua bằng tiền của bố mẹ cô và khoản vay ngân hàng. Kiều An cười chua chát. Anh ta nói nghe như hào phóng lắm, nhưng thực chất là muốn cắt đứt mọi ràng buộc nhanh chóng.
“Cảm ơn.” Cô chỉ nói vỏn vẹn hai tiếng, nhấc bút lên ký tên.
Từng nét chữ hiện ra trên giấy. Kiều An – cái tên mà mẹ cô đã đặt với hy vọng cô sẽ có cuộc đời bình yên, êm đềm. Nhưng cuộc đời đâu có chiều lòng người. Nét chữ cuối cùng cong vút lên, kết thúc một chặng đường.
Minh Hoàng cũng ký tên mình, động tác nhanh gọn, dứt khoát. Không chút do dự.
Hai tờ giấy, hai chữ ký, một cuộc hôn nhân tan vỡ.
Khi bước ra khỏi phòng công chứng, nắng Sài Gòn đổ xuống đường phố như trút lửa. Kiềắt, đưặt. Cô đứng trên vỉa hè, nhìn dòng xe cộ tấp nập. Mọi người vẫn sống, vẫn bon chen, vẫn vội vã. Còn cô, cô cảm thấy mình như đang đứng ngoài cuộc đời, nhìn mọi thứ trôi qua.
“Em có cần anh đưa về không?”
Kiềại, thấy Minh Hoàng đứng sau lưng, tay cầm điện thoại, ánh mắt vô hồn nhìn cô. Cô bỗng thấy ghét cái vẻ lịch sự xa cách ấy. Ngày xưa, khi còn yêu, anh ta sẽ nói: “Anh đưa em về, em mệt rồi, để anh lo.” Còn bây giờ, chỉ là một câu hỏi xã giao, như hỏi thăm một người xa lạ.
“Không cần. Em tự về được.” Cô đáp, kéo chiếc túi vải bạc màu lên vai, bước đi.
Cô đi bộ dọc theo con đường Lê Lợi, mặc kệ mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Những hàng cây me già rợp bóng mát, nhưng sao cô vẫn thấy nóng bức đến khó thở. Từng bước chân nặng nề như mang đá, trái tim cô như vỡ ra từng mảnh.
Một tuần sau.
Kiều An ngồi trên hông ngủ nhỏ, tay ôm lấy bụng. Căn phòng bừa bộn với quần áo vứt đầy giường, những hộp cơm trưa chưa kịp vứt, và những tờ giấy tờ ly hôn nằm trên bàn như một lời nhắc nhở tàn nhẫn.
Cô không ăn uống gì được suốt ba ngày nay. Mỗi lần ngửi thấy mùi dầu mỡ từ căn bếp chung cư dưới nhà, cô lại buồn nôn. Đầu óc quay cuồng, chân tay rã rời, người lúc nóng lúc lạnh.
“Chắc chỉ là stress quá thôi.” Cô tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân.
Nhưng rồi cô nhận ra một điều, một điều khiến cô sợ hãi hơn cả việc ly hôn. Cô đã chặn.
Kiều An ngồi bật dậy, mắt mở to nhìn vào khoảng không. Tay cô bất giác đưa lên sờ bụng, nơi mà có lẽ một bé đang hình thành.
“Không, không thể nào.” Cô lắc đầu, cố xua đi suy nghĩ đó. “Sao lại có thể chứ? Không thể nào.”
Nhưng cơ thể cô đang lên tiếng. Những cơn ốm nghén vào mỗi buổi sáng, sự mệt mỏi kéo dài, và cả những giấc mơ lạ lùng về một đứa trẻ đang khóc. Cô biết, cô biết sự thật rõ hơn ai hết.
Hai ngày sau, Kiều An đứng trước cửa phòng khám phụ khoa. Tay cô run run cầm tấm thẻ bảo hiểm y tế, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi, tiếng trẻ con khóc từ phòng khám bên cạnh vọng ra.
Cô đã cố gắng thuyết phục mình rằng đó chỉ là sự chậm, rằng cô không thể có thai vào lúc này. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình phải đối mặt với sự thật.
Cô bước vào phòng khám, nộp giấy tờ cho cô y tá trẻ với nụ cười dễ chịu. Phòng chờ đông nghẹt người. Những người phụ nữ mang thai, những cặp vợ chồng hạnh phúc và cô – một người đàn bà vừa ly hôn – đang ngồi đây run rẩy chờ kết quả.
Kiều An ngồi xuống ghế nhựa cứng nhắc, hai tay siết chặt lấy quai túi. Đầu óc cô quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi. Nếu có thai thật thì sao? Cô có giữ không? Cô có dám làm mẹ đơn thân không? Mẹ cô sẽ nói gì?
Mẹ cô – bà Kim. Chỉ nghĩ đến mẹ thôi, Kiều An đã thấy lạnh sống lưng. Bà là người phụ nữ bảo thủ, cay nghiệt, coi trọng danh dự gia đình hơn tất cả. Bà đã khóc lóc, chửi rủa khi biết tin Kiềôn. Bà nói cô là “đồ vô dụng”, “làm nhục gia đình”, “không biết giữ chồng”. Nếu bà biết cô có thai với người chồng cũ, bà sẽ làm gì?
“Dập đi.” Kiều An thì thào. Đó chắc chắn là câu trả lời của mẹ. Bà Kim sẽ không bao giờ chấp nhận một đứa cháu ngoại không có cha, một đứa cháu làm tổn hại đến danh dự của dòng họ.
Kiều An nhắm mắt, nước mắt ấm nóng lăn dài trên má. Cô nhớ lại những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi với Minh Hoàng. Những buổi sáng hai đứa cùng nhau uống cà phê trên ban công, nhìn những chiếc xe máy trên đường. Những tối thứ Bảy, ô ăn bỏng ngô, cười nói vui vẻ. Và những lần ân ái, những lần mà cô nghĩ rằng họ sẽ ở bên nhau mãi mãi.
“Chị Kiều An ơi, tới lượt chị rồi.”
Giọng cô y tá cắt ngang dòng suy nghĩ. Kiều An giật mình mở mắt, thấy cô y tá đang cầm tờ giấy trên tay. Cô đứng dậy, chân bủn rủn, bước vào phòng khám.
Bác sĩ là một người phụ nữ trạc bốn mươi, khuôn mặt hiền lành, đeo kính, mặc áo blouse trắng tinh. Bà ta ngồi trước máy siêu âm, ra hiệu cho Kiều An nằm lên giường.
“Chị nằm xuống đi, tôi sẽ siêu âm cho chị.”
Kiều An nằm xuống, mắt nhìn lên trần nhà trắng xóa. Cô cảm nhận được đầu dò lạnh lẽo ấn lên bụng mình. Những hình ảnh mờ mờ hiện ra trên màn hình. Tim cô đập thình thịch, mồ hôi túa ra khắp người.
Bác sĩ im lặng nhìn vào màn hình, tay di chuyển đầu dò. Từng giây trôi qua như cả thế kỷ. Có một hình tròn nhỏ, một chấm trắng và rồi một nhịp đập – nhẹ nhàng, đều đặn.
“Chị Kiều An, chúc mừng chị.” Bác sĩ nói giọng bà ta thật dịu dàng. “Chị đã có thai, thai nhi được bảy tuần, phát triển tốt.”
Kiều An không thở được. Cô mở to mắt nhìn bác sĩ, rồi nhìn lên màn hình, nơi em bé đang đập những nhịp tim đầu tiên. Đó là con cô. Máu thịt của cô. Một mầm sống mới trong cơ thể cô.
“Chị muốn?” Bác sĩ hỏi.
Kiều An gật đầu, không nói nên lời.
Bác sĩ bấm nút. Âm thanh nhỏ nhẹ, đều đều vang lên trong phòng. Lộp bộp, lộp bộp, lộp bộp. Tim nhỏ yếu ớt nhưng kiên cường, vang lên như một lời khẳng định: “Mẹ ơi, con đây rồi. Con sống. Con tồn tại.”
Nước mắt Kiều An trào ra, không kìm nén được nữa. Cô khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm hai bên thái dương. Đó không phải là nước mắt đau đớn, mà là nước mắt của sự xúc động, của niềm vui và nỗi sợ hãi đan xen.
“Chị có muốn giữ thai không?” Bác sĩ hỏi, giọng trở nên nghiêm trang.
Kiều An nhìn lên trần nhà một lúc lâu. Cô nghĩ về mẹ, về Minh Hoàng, về những lời chửi rủa của đồng nghiệp, về sự khinh miệt của xã hội với những người mẹ đơn thân. Cô nghĩ về việc một mình nuôi con, vất vả kiếm sống, không có ai bên cạnh. Cô nghĩ về những đêm thức trắng, những ngày mệt mỏi và những ánh mắt dò xét xung quanh.
Nhưng rồi cô nghe lại tiếng tim thai. Lộp bộp, lộp bộp, lộp bộp.
Cô biết câu trả lời.
“Tôi giữ.” Cô nói, giọng nhỏ nhưng kiên định.
Bác sĩ gật đầu, in tờ kết quả siêu âm ra. Tấm ảnh nhỏ xíu, hình một đốm trắng mờ, nhưng với Kiều An, đó là cả thế giới.
Kiều An cầm tờ giấy, tay run run. Cô nhìn vào tấm ảnh, nhìn vào con người bé nhỏ của mình. Cô bỗng thấy mình mạnh mẽ hơn, can đảm hơn. Có một cô bảo vệ, cần cô nuôi nấng. Cô không thể yếu đuối được nữa.
Kiều An bước ra khỏi phòng khám. Nắng chiều Sài Gòn gay gắt hắt vào mặt. Cô đứng trước cửa, tay cầm tờ kết quả siêu âm, nước mắt lặng lẽ rơi. Người qua đường nhìn cô với ánh mắt tò mò, nhưng cô không quan tâm. Cô nhìn lên bầu trời xanh thẳm, nơi những đám mây trắng bồng bềnh trôi.
“Con à, mẹ sẽ nuôi con.” Cô thì thào. “Mẹ sẽ làm tất cả vì con. Mẹ hứa.”
Cô đưa tay sờ lên bụng, nơi con cô đang an toàn nằm trong tử cung của cô. Một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Cô không còn cô đơn nữa. Cô có con. Cô có lý do để sống, để chiến đấu, để mạnh mẽ.
Kiều An bắt xe ôm về nhà, suốt đường đi mắt vẫn dán vào tờ kết quả siêu âm. Cô nhìn ngắm từng chi tiết nhỏ, từng đường nét mờ mờ, cảm thấy trái tim mình như vỡ ra vì yêu thương.
Khi về đến chung cư, cô đứng trước cửa thang máy, chợt nhận ra mình đang mỉm cười. Lần đầu tiên sau một tuần, cô cười. Có thể cuộc đời cô đã sụp đổ, có thể tương lai của cô mờ mịt, nhưng ít nhất,cô có con. Và với cô, đó là tất cả.
Cô mở cửa căn phòng nhỏ, bước vào, bật đèn. Ánh sáng chiếu rọi mọi thứ vẫn còn nguyên như lúc cô đi: bừa bộn, lộn xộn, nhưng lần này, cô không thấy ngột ngạt nữa.
Kiều An đặt tờ kết quả siêu âm lên bàn, ngắm nhìn nó một lúc lâu. Rồi cô lấy điện thoại ra, chụp một tấm hình và giấu vào thư mục bí mật. Cô không thể chia sẻ với ai, ít nhất là bây giờ. Mẹ cô, ba cô và cả Linh Đan – người bạn thân nhất – cô đều không thể nói.
Cô ngồi xuống ghế, tay ôm lấy bụng, bắt đầu nghĩ về những kế hoạch sắp tới. Cô phải làm gì? Cô có đủ tiền nuôi con không? Cô có xoay xở được không? Những câu hỏi cứ hiện lên trong đầu, nhưng cô không sợ. Cô sẽ tìm ra cách, bằng mọi giá.
Điện thoại reo lên, làm cô giật mình. Nhìn màn hình, thấy tên “Mẹ” hiện lên, trái tim cô thắt lại. Mẹ cô gọi.
Kiều An chần chừ một lúc, rồi nhấc máy.
“Alo, mẹ.”
“Kiều An, mẹ nghe nó nói rồi hả? Có thật không?” Giọng bà Kim thì thét, đầy tức giận.
Kiều An hít một hơi sâu, cố trấn tĩnh. “Dạ, thưa mẹ, đúng vậy.”
“Trời ơi, con khùy? Đền được làm vậy? Con biết người ta nói gì về gia đình mình không? Hả?” Giọng bà Kim như xé toạc không gian yên tĩnh của căn phòng.
“Mẹ, con xin lỗi. Nhưng con không thể tiếp tục nữa. Tụi con không hợp.”
“Không hợp? Con tưởng kết hôn là trò chơi à? Lấy nhau rồi bỏ, bây giờ ai thèm lấy con nữa? Con có biết bố con buồn thế nào không? Cả họ nhà mình xấu hổ vì con!”
Kiều An cắn môi, nước mắt lại ứa ra. Cô muốn nói với mẹ rằng cô có thai, rằng cô sẽ nuôi con một mình, rằng cô sẽ chứọi người thấy cô không phải là kẻ thất bại. Nhưng cô biết nếu nói ra, mẹ cô sẽ làm mọi cách để bắt cô bỏ thai.
“Con xin lỗi, mẹ.” Cô chỉ biết nói thế.
“Xin lỗi? Xin lỗi mà được à? Con với cái thằng Minh Hoàng đó, không biết ai mới là người có lỗi nữa. Mẹ đã bảo con rồi: đàn ông không có ai tốt cả. Con không biết giữ chồng, giờ thì ra nông nỗi này!”
Kiếp những lời chửi mắng của mẹ, nước mắt chảy dài. Cô biết mẹ chỉ lo cho cô, nhưng cách lo của bà là đổ lên đầu cô những lời cay nghiệt nhất.
“Mẹ, con mệt rồi, cho con nghỉ một lát nhé.”
“Nghỉ? Mẹ còn chưa nói xong đâu! Con nghỉ thì chẳng lẽ mẹ phải gánh hết cái danh dự gia đình này à?”
“Mẹ, con sẽ gọi lại sau.”
Kiều An cúp máy, vứt điện thoại lên giường, nằm vật xuống. Cô khóc, khóc cho cuộc đời mình, khóc cho những đau đớn mà cô đang phải chịu đựng. Nhưng rồi cô nhớ đến tiếng tim thai, nhớ đến tờ kết quả siêu âm, và cô biết mình phải đứng dậy.
Cô lấy tờ giấy siêu âm, đặt lên ngực, nhắm mắt cảm nhận hơi ấm từ nó. Trong bóng tối của căn phòng, cô thì thầm với con mình.
“Con à, mẹ sẽ mạnh mẽ. Mẹ sẽ không để ai làm tổn thương con. Mẹ hứa với con, mẹ sẽ là một người mẹ tốt, mẹ sẽ cho con tất cả những gì mẹ có.”
Cô mở mắt, nhìn lên trần nhà tối tăm, rồi nhìn ra ô cửa sổ nhỏ, nơi ánh đèn đường le lói hắt vào. Thành phố vẫn sống, vẫn xoay vần, vẫn tiếp tục. Và cô cũng vậy, cô sẽ tiếp tục sống, vì con, vì tương lai.
Kiều An, đứng trước mắt, ngồi dậy. Cô bắt đầu tính toán tài chính, vạch ra kế hoạch nuôi con. Cô phải tìm việc làm thêm, phải tiết kiệm, phải chuẩn bị cho em bé. Công việc hiện tại ở công ty thời trang nhỏ có thể không đủ, nhưng cô sẽ cố gắng.
Cô nhìn đồng hồ, đã tám giờ tối. Cô chưa ăn gì, dạ dày cồn cào. Cô đứng dậy, vào bếp, nấu một tô mì gói, thêm một quả trứng. Khi ăn, cô chợt nhận ra mình phải bồi bổ cơ thể vì con.
“Ăn đi con, mẹ đang ăn cho cả hai mẹ con mình nè.” Cô nói với cái bụng, mỉm cười.
Tiếng chuông cửa reo lên. Kiều An giật mình, nhìn ra cửa. Ai lại đến vào giờ này? Cô đặt tô mì xuống, đi ra mở cửa.
Đó là Linh Đan, cô bạn thân nhất của cô. Linh Đan mặc chiếc áo phông cũ, quần jeans, tay xách một túi bánh mì và sữa. Mặt cô ấy đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại.
“Mày làm gì mà không nghe điện thoại hả? Tao lo muốn chết!” Linh Đan lao vào, ôm chầm lấy Kiều An.
Kiều An bất ngờ, nhưng rồi cũng ôm lại bạn. “Tao xin lỗi, tao để điện thoại im lặng.”
“Tao biết mẹ mày gọi mắng mày rồi. Tao biết hết rồi. Mày có sao không? Có cần tao ở lại không?”
Kiến hỏi, nước mắt lại trào ra. Cô gật đầu, không nói nên lời. Linh Đan là người duy nhất cô có thể dựa vào lúc này.
“Vào đi, tao đang ăn mì, mày ăn chung không?”
“Ăn chứ, nhưng mà ăn bánh mì với sữa đi, bổ hơn. Mày xem mày ốm nhom ốm nhách kìa.”
Hai người bạn ngồi xuống bàn, ăn bánh mì, uống sữa. Linh Đan nhìn quanh căn phòng bừa bộn, thở dài.
“Chuyện gì rồi cũng qua thôi. Mày mạnh mẽ lên.”
Kiều An cười buồn. “Tao biết. Nhưng tao còn có chuyện muốn nói với mày.”
“Chuyện gì?”
Kiều An nhìn vào mắt bạn, hít một hơi thật sâu. Cô có nên nói không? Nên nói ngay bây giờ không? Tay cô siết chặt cốc sữa, lòng đầy do dự.
“Tao… tao có thai.” Cô nói, giọng nhỏ dần.
Linh Đan sững người, cốc súp rơi. Cô ấy nhìn Kiều An, mắt mở to, miệng há hốc.
“Cái gì? Mày nói cái gì cơ?”
“Tao có thai. Của Minh Hoàng. Bảy tuần rồi.”
Linh Đan ngồi im một lúc lâu, rồi cô ấy đứng bật dậy, ôm chầm lấy Kiều An.
“Trời ơi, mày có thai? Tao… tao không biết nói gì nữa. Mày có sao không? Mày có khỏe không?”
Kiều An gật đầu, nước mắt lặng lẽ rơi. “Tao không sao. Tao sẽ giữ con.”
Linh Đan nhìn bạn. Mắt cô ấy cũng đỏ hoe. “Mày có chắc không? Vất vả lắm đó, một mình nuôi con.”
“Tao biết. Nhưng tao không thể bỏ con được. Con là tất cả của tao lúc này.”
Linh Đan im lặng rồi gật đầu. “Được, tao sẽ giúp mày. Mày không cô đơn đâu. Tao ở đây, tao sẽ làm tất cả để giúp mày.”
Kiềạn nói, cảm thấy trái tim mình ấm lên. Cô nắm chặt tay Linh Đan, không nói nên lời.
Hai người bạn ngồi với nhau đến khuya, nói đủ thứ chuyện. Linh Đan hứa sẽ đi cùng Kiều An đến bệnh viện, sẽ giúp cô chăm sóc sức khỏe và sẽ không để mẹ cô biết chuyện.
Khi Linh Đan về, Kiều An một mình trong phòng. Cô lấy tờ kết quả siêu âm. Trong bóng tối, cô nhìn thấy một bóng nhỏ nhoi. Cuộc đời cô có thể đổ nát, nhưng con cô là mầm sống mới, là ánh sáng cuối đường hầm.
Cô đặt tay lên bụng, nhắm mắt thì thầm: “Mẹ yêu con, bé Bống.”
Từ hôm nay, cô sẽ là mẹ của con. Từ hôm nay, cô sẽ sống vì con. Và không ai, không gì có thể ngăn cô làm điều đó.