Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Bí mật trong bụng

3278 từ
Nghe chương này19:07

Căn phòng trọ nhỏ nằm sâu trên đường Nguyễn Trãi, nơi ánh nắng vừa đủ chiếu qua ô cửa sổ có song sắt đã han gỉ. Kiều An ngồi bó gối trên chiếc giường đơn, tay vẫn cầm tờ giấy siêu âm. Trong đó, một chấm trắng nhỏ xíu nằm gọn trong bóng đen tử cung và bác sĩ bảo đó là con.

Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi nước mắm từ căn bếp chung dưới lầu thoáng qua, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu nhà trọ bình dân. Ngoài kia, tiếng rao bánh mì của bà bảy đã vọng lên từ đầu hẻm, đều đều như một nhịp sống cũ kỹ chẳng bao giờ thay đổi.

Kiều An mở to mắt nhìn trần nhà. Trần nhà thấp, có một mảng loang bẩn như hình bản đồ Việt Nam. Cô chợt nghĩ cuộc đời mình cũng giống như tấm bản đồ ấy, từng có một đường biên giới rõ ràng gọi là hôn nhân, nhưng giờ đã bị xóa nhòa.

“Mày có thể làm được mà,” cô thì thầm với chính mình, bàn tay đặt lên bụng. “Mày đã sống tồi tệ nhất đời, còn gì phải sợ nữa?”

Chiếc điện thoại cũ trên bàn rung lên. Kiều An cầm lấy, thấy tin nhắn của Linh Đan: “Tao sắp qua. Mày có ăn sáng chưa? Mua bánh mì cho mày nhé?”

Kiều An cười nhẹ. Bạn thân vẫn thế, lúc nào cũng nghĩ cho cô trước. Cô nhắn lại: “Ừ, mua đi. Tao đói muốn chết rồi.”

Nói dối. Cô chẳng muốn ăn gì cả. Căn bệnh ốm nghén đã hành hạ cô từ ba hôm nay. Buổi sáng là khoảng thời gian tồi tệ nhất. Nhưng cô không muốn Linh Đan lo lắng.

Một tiếng sau, Linh Đan xuất hiện trước cửa phòng trọ, tay xách túi bánh mì với ly cà phê sữa nóng hổi. Cô bạn mặc chiếc áo thun rộng, quần jeans, tóc buộc cao, khuôn mặt tròn trịa lúc nào cũng tươi rói.

“Ê, mày nhìn như con ma ấy,” Linh Đan nói thẳng, đặt đồ xuống bàn rồi ngồi xổm trước mặt Kiều An. “Mắt thâm quầng, mặt tái mét. Đêm qua thức à?”

Kiều An lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười. “Tao ngủ được mà.”

“Ngủ được mà mặt mày như vừa đánh trận à?” Linh Đan nhướng mày, nhìn chăm chăm vào Kiều An. “Có chuyện gì đúng không? Nói đi, đừng có giấu.”

Kiều An cúi xuống, mở túi bánh mì. Mùi thơm của pate và thịt nguội xộc vào mũi, nhưng dạ dày cô lại co thắt. Cô đặt bánh mì xuống, đẩy nhẹ về phía Linh Đan.

“Tao… có thai rồi.”

Linh Đan đang uống cà phê thì sặc, ho sù sụ. Cô bạn vỗ ngực mấy cái, mắt mở to như hai cái đĩa. “Mày nói cái gì?”

“Tao có thai. Bảy tuần,” Kiều An nói, giọng bình thản nhưng lòng loạn nhịp. Cô đưa tờ giấy siêu âm cho Linh Đan.

Linh Đan cầm tờ giấy, nhìn chằm chằm vào hình ảnh đen trắng. Tay cô bạn hơi run. “Của... của thằng khốn đó?”

“Ừ.”

“Nó biết chưa?”

“Chưa.”

Linh Đan thở dài, ngồi phịch xuống giường bên cạnh Kiều An. Cô bạn nhìn bạn thân, ánh mắt vừa thương hại vừa lo lắng. “Mày định làm gì?”

Kiều An nhìn ra cửa sổ, nơi một mảnh trời xanh lộng. “Tao sẽ nuôi nó. Một mình.”

“Mày điên à?” Linh Đan hét lên, rồi hạ giọng. “Mày có biết nuôi con một mình khó thế nào không? Tiền đâu? Sức đâu? Mà mẹ mày...”

“Tao biết,” Kiều An ngắt lời. “Tao biết tất cả. Nhưng tao không thể…”

Giọng cô nghẹn lại. Những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài, không kịp kìm lại. Cô nhớ đến tiếng khóc, nhịp đập yếu ớt nhưng kiên cường ấy như một sợi dây kéo cô lại từ bờ vực tăm tối. Đó là sinh mạng, là giọt máu của cô, là thứ duy nhất còn lại sau cuộc hôn nhân tan vỡ.

“Tao không thể bỏ nó,” Kiều An nói, giọng nức nở. “Tao đã nghe tim nó đập, Linh ơi. Nó là con tao. Dù không có cha, tao vẫn sẽ nuôi nó nên người.”

Linh Đan im lặng một lúc lâu. Bên ngoài, tiếng rao bánh mì đã xa dần, nhường chỗ cho tiếng ve râm ran báo hiệu một ngày hè nóng bức. Mồ hôi lấm tấm trên trán cả hai người.

“Được rồi,” Linh Đan nói, giọng trầm xuống. “Tao sẽ giúp mày. Nhưng mày phải hứa với tao, nếu quá sức thì phải nói. Đừng có chịu đựng một mình.”

Kiều An gật đầu, lau nước mắt. Cô cầm ly cà phê lên, uống một ngụm. Vị đắng tan trên đầu lưỡi, nhưng cô cảm thấy ấm lòng hơn khi có Linh Đan bên cạnh.

“Cảm ơn mày,” Kiều An nói.

“Cảm ơn con khỉ,” Linh Đan cốc nhẹ vào đầu cô. “Ăn đi, kẻo đói. Mày mà ốm thì thằng nhỏ trong bụng cũng ốm theo.”

Kiều An cười, cắn một miếng bánh mì. Dạ dày cô vẫn khó chịu, nhưng cô cố nuốt xuống. Vị bánh mì giòn tan hòa với vị mặn của nước mắt còn đọng trên má. Cô biết chặng đường phía trước sẽ còn nhiều hơn thế này, nhưng ít nhất cô có một người bạn đồng hành.

Buổi chiều hôm đó, Kiều An đến công ty cũ để xin nghỉ việc. Công ty thương mại điện tử nơi cô làm kế toán đã không còn là chỗ dựa từ khi có tin đồn rằng cô ly hôn. Đồng nghiệp nhìn cô bằng ánh mắt thương hại hoặc khinh bỉ. Có người còn to nhỏ: “Gái ly hôn, dễ mang tiếng lắm.” Cô đã chịu đựng được một thời gian, nhưng giờ mang thai, cô không muốn ở lại nơi ấy thêm một ngày nào nữa.

Sếp của cô, một người đàn ông trạc năm mươi, ngồi sau bàn làm việc bừa bộn giấy tờ. Ông ta nhìn tờ đơn xin nghỉ việc, rồi nhìn cô, hỏi bằng giọng hờ hững: “Em nghỉ thật à? Mùa này khó tìm việc lắm đấy.”

“Em biết, anh,” Kiều An nói, giọng bình thản. “Nhưng em có lý do cá nhân.”

“Lý do gì? Lại đàn ông à?” Sếp cười khẩy. “Phụ nữ ly hôn mà không có chỗ dựa, khổ lắm đấy. Em suy nghĩ lại đi.”

Kiều An nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Cô muốn nói ra sự thật, muốn kể về đứng, nhưng cô biết sẽ chẳng có ích gì. Những lời nói cay nghiệt của đồng nghiệp, ánh mắt dò xét của sếp, tất cả khiến cô cảm thấy ngạt thở.

“Em đã suy nghĩ kỹ rồi,” Kiều An nói, giọng cứng rắn. “Cảm ơn anh đã tạo điều kiện trong thời gian qua.”

Cô cúi đầu chào, xoay người bước ra khỏi phòng làm việc. Cánh cửa đóng lại, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết cuối cùng với cuộc sống cũ. Đứng ngoài hành lang, cô tựa lưng vào tường, thở dốc. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán.

“Chị Kiều An, chị ổn không?” Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên.

Kiều An ngẩng đầu lên, thấy một nhân viên trẻ mới vào công ty, tên là Huy, đang nhìn cô với vẻ lo lắng. Cầm một xấp tài liệu, khuôn mặt non choẹt và đôi mắt sáng vô tư.

“Chị ổn, cảm ơn em,” Kiều An cười gượng.

Huy do dự một chút, rồi nói: “Tôi nghỉ việc. Chị… có cần giúp gì không? Em có quen mấy anh chị bên mảng freelance, nếu chị cần việc…”

Kiều An ngạc nhiên nhìn cậu nhân viên trẻ. Trong suốt những tháng ngày ở đây, cô chưa từng nói chuyện nhiều với Huy, nhưng không ngờ cậu ta lại chủ động giúp đỡ.

“Cảm ơn em,” Kiều An nói, lòng ấm lên. “Nhưng chị… chị sẽ tự lo được.”

“Dạ, nếu chị cần thì cứ nói em,” Huy cười, rồi vội vã đi vì sợ sếp thấy.

Kiều An nhìn theo cậu ta, bất giác nhớ đến Minh Hoàng những ngày đầu quen nhau. Anh cũng từng có nụ cười ấm áp như thế, cũng từng khiến cô cảm thấy mình là người quan trọng. Nhưng rồi anh thay đổi, hay là do cô không đủ tốt? Cô lắc đầu, xua đi những suy nghĩ vẩn vơ.

Về đến phòng trọ, Kiều An mở laptop, bắt đầu lên kế hoạch bán hàng online. Cô có chút tiền tiết kiệm từ thời đi làm, nhưng không đủ để sống lâu dài. Cô cần một nguồn thu nhập ổn định,và việc bán hàng xã hội là phương án khả thi nhất.

Cô mở tủ quần áo, lấy ra vài chiếc váy còn mới, chụp hình rồi đăng lên trang cá nhân. Những chiếc váy này là kỷ niệm của thời con gái, nhưng bây giờ thì không cần nữa. Cần tiền để sống, để nuôi con.

Trong lúc đang chăm chú đọc bình luận, điện thoại reo lên. Số của mẹ cô hiện trên màn hình.

Kiề, suýt đánh rơi điện thoại. Cô đã tránh mặt bà từ hôm ly hôn, chỉ nhắc. Nhưng rồi cũng đến lúc phải đối mặt.

Cô nhấn nút nghe, giọng khàn khàn: “Mẹ?”

“Mày đang ở đâu?” Giọng bà Kim vang lên, sắc và lạnh. “Sao không về nhà?”

“Con đang ở trọ,” Kiều An nói, cố giữ giọng bình thường. “Con có việc bận.”

“Bận với cái gì? Việc của mày là tìm chồng khác, không phải ở đó mà làm trò!” Bà Kim gằn giọng. “Mày ly hôn là nhục nhã cái mặt mày rồi, còn dám ở đâu đó không về?”

Kiều An cắn môi, máu rỉ ra. Cô biết mẹ sẽ phản ứng thế nào. Bà Kim luôn coi trọng danh dự gia đình, luôn muốn con gái phải lấy chồng giàu, phải sống đúng quy củ. Ly hôn là một vết nhơ lớn, như đã ly hôn còn tệ hơn gấp trăm lần.

“Mẹ, con không thể về bây giờ,” Kiều An nói. “Con cần thời gian.”

“Thời gian để làm cái gì? Ở đó mà ôm cái mặt dày à?” Bà Kim hét lên. “Mai mày phải về. Mẹ sắp xếp cho mày gặp một người. Ông làm giám đốc, góa vợ, nhưng giàu. Chịu khó một chút là mày có cuộc sống sung sướng.”

Kiềng thắt lại. Cô nhìn xuống bụng, nơi có một mụn nhỏ đang lớn dần. Làm sao cô có thể nói với mẹ rằng cô đang mang thai và cô sẽ không lấy ai khác ngoài cha của đứa bé?

“Mẹ, con...”

“Không nhưng nhóc gì hết!” Bà Kim cắt ngang. “Mai về. Mẹ không chấp nhận mày sống bừa bãi ngoài đó.”

Điện thoại tắt phụt. Kiều An nhìn màn hình đen, nước mắt lại chảy. Cô biết mình không thể trốn mãi, nhưng cô sợ. Sợ phải đối mặt với mẹ, sợ những lời cay độc, sợ bị ép buộc phải phá bỏ đứa con.

Cô ôm bụng, nức nở: “Con ơi, mẹ xin lỗi. Mẹ… mẹ sẽ bảo vệ con. Bằng mọi giá.”

Ngày hôm sau, Kiều An đứng trước cửa căn nhà ba tầng trên đường Nguyễn Đình Chiểu, nơi cô đã sống suốt hai mươi sáu năm. Căn nhà cũ kỹ nhưng được giữ gìn sạch sẽ, những chậu hoa nhỏ xếp trên ban công tầng hai. Đây là tổ ấm, nhưng giờ đây cô cảm thấy nó lạnh lẽo hơn bao giờ hết.

Cô đẩy cửa bước vào. Mùi nhang từ bàn thờ tổ tiên thoảng qua. Bà Kim đang ngồi ở ghế salon, tay cầm ly trà, mắt sắc như dao nhìn cô. Ông Phong ngồi ở bàn làm việc gần đó, tay cầm tờ báo, nhưng mắt lộ vẻ lo lắng khi thấy con gái.

“Về rồi à?” Bà Kim nói giọng lạnh tanh. “Tưởng mày quên đường về nhà rồi chứ?”

Kiều An cởi giày, bước vào. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng chân hơi run. “Con chào mẹ, chào ba.”

“Ngồi xuống,” bà Kim ra lệnh. “Mẹ có chuyện muốn nói.”

Kiều An ngồi xuống ghế đối diện, hai tay đặt trên đùi, siết chặt. Bà Kim nhìn cô từ đầu đến chân, đôi mắt sắc như diều hâu.

“Mày bỏ việc hồi nào?”

“Hôm qua ạ.”

“Tại sao?”

“Con… con muốn tìm công việc khác phù hợp hơn.”

Bà Kim cười khẩy, đặt ly trà xuống bàn. “Phù hợp hơn? Hay là mày không chịu nổi người ta nói ra nói vào? Ly hôn thì có gì mà xấu hổ? Cái xấu hổ là ở chỗ mày không biết giữ chồng!”

Kiều An cúi đầu, không nói gì. Nhưng lòng cô quặn đau. Cô đã cố gắng hết sức để giữ cuộc hôn nhân ấy, nhưng Minh Hoàng lại chọn cách im lặng và xa cách. Có lỗi đâu chỉ từ một phía.

“Mẹ đã tìm được người cho mày,” bà Kim nói tiếp. “Ông Đức, bốn mươi lăm tuổi, giám đốc công ty xây dựng. Góa vợ, có hai đứa con, nhưng giàu. Mày mà lấy được ổng thì có cuộc sống sung sướng, không phải làm lụng vất vả.”

Kiều An ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe. “Mẹ, con không muốn lấy chồng nữa.”

“Không lấy thì mày định làm gì? Ở vậy đến già à?” Bà Kim gằn giọng. “Mày còn trẻ, còn đẹp, không lấy chồng sớm thì mai mốt ai thèm nhìn?”

“Con sẽ tự nuôi con,” Kiều An nói, giọng run. “Con không cần chồng để sống.”

“Tự nuôi mày?” Bà Kim đứng dậy, mặt đỏ bừng. “Mày lấy gì mà nuôi? Công việc cũng bỏ rồi, tiền cũng không có, mày tính sống bằng gì? Bán mặt cho đất, bán lưng cho trời à?”

“Con sẽ bán hàng online…”

“Bán hàng online?” Bà Kim cười khẩy, giọng châm biếm. “Làm cái trò linh tinh ấy mà sống được à? Mày tưởng mày là ai? Thiên tài marketing à?”

Kiều An cắn chặt môi. Cô biết mẹ sẽ không hiểu, nhưng cô không thể từ bỏ. Được là động lực để cô mạnh mẽ hơn.

“Con sẽ cố gắng,” Kiều An nói, giọng kiên quyết. “Con có thể làm được.”

Bà Kim nhìn cô, mắt nheo lại. Bỗng nhiên, bà nhìn thấy cái bụng của Kiều An hơi nhô lên dưới lớp áo rộng. Mắt bà lóe lên.

“Mày có thai?” Bà Kim hỏi, giọng lạnh như băng.

Kiều An giật mình, tim đập thình thịch. Cô cố gắng giấu đi vẻ hoảng sợ, như mức kiểm soát.

“Mẹ... con...”

“Có đúng không?” Bà Kim bước tới, nắm lấy tay Kiều An. “Nói thật đi!”

Kiều An cúi đầu, nước mắt bắt đầu chảy. Cô không thể nói dối nữa. “Dạ… con có thai.”

Bà Kim lùi lại, mặt tái mét. Một giây im lặng chết người trôi qua. Rồi bà hét lên, giọng xé toạc không gian yên tĩnh của căn nhà:

“Mày điên rồi! Đứa con của thằng khốn đó? Thằng đã bỏ mày? Mày định giữ nó à?”

“Dạ,” Kiều An nức nở. “Con sẽ nuôi nó. Đó là con của con.”

“Mày không có quyền!” Bà Kim gầm lên. “Mày phải bỏ nó đi! Mày không thể làm nhục dòng họ này được!”

“Không!” Kiều An đứng dậy, gạt nước mắt. “Con không bỏ. Dù có thế nào, con cũng sẽ giữ nó!”

Bà Kim nhìn con gái, mắt đỏ ngầu vì giận. Cả đời bà đã hy sinh, đã chịu đựng để giữ thể diện cho gia đình. Và giờ, đứa con gái duy nhất lại phá hỏng tất cả.

“Mày...”

Bà Kim giơ tay lên, tát thẳng vào mặt Kiều An.

Cái tát vang lên giữa căn phòng khách tĩnh lặng. Kiều An ngã ngồi xuống ghế, tay ôm má, nước mắt lăn dài. Cảm giác đau rát lan ra, nhưng nỗi đau trong lòng đau hơn.

“Mày làm nhục dòng họ này rồi!” Bà Kim quát, giọng run run. “Mày thà chết còn hơn làm vậy!”

Ông Phong từ bàn làm việc đứng dậy, bước tới. Ông đỡ Kiều An đứng lên, nhìn vợ với ánh mắt trầm buồn. “Bà bớt nóng đi. Nó là con mình.”

“Con?” Bà Kim cười gằn. “Con mà làm nhục cha mẹ như vậy thì thà đừng có còn hơn!”

Kiềước mắt, nhìn mẹ với đôi mắt đau đớn. Cô hiểu mẹ cô yêu danh dự hơn yêu cô. Và cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó.

“Con xin lỗi,” Kiều An nói, giọng khàn khàn. “Con xin lỗi vì đã làm mẹ buồn. Nhưng con không thể bỏ con của con. Nếu mẹ không chấp nhận… thì con sẽ đi.”

Cô xoay người, bước về phía cửa. Tay cô nắm chặt, móng tay cắm vào da thịt. Nhưng cô không dừng lại.

“Kiều An!” Ông Phong gọi với theo.

Cô dừng lại, quay đầu nhìn ba. Ông Phong lặng lẽ bước tới, nhét vào tay cô một xấp tiền. “Cầm lấy. Đủ sống một thời gian. Có gì thì gọi ba.”

Kiều An nhìn tờ tiền, rồi nhìn ba. Mắt ông đỏ hoe, nhưng ông không nói gì thêm. Cô biết ba cô thương cô, nhưng ông không thể chống lại mẹ.

“Cảm ơn ba,” Kiều An nói, ôm ba một cái thật chặt.

Cô mở cửa, bước ra ngoài. Ánh nắng chói chang của Sài Gòn chiếu vào, làm cô chói mắt. Cảm giác đắng nghét lan tỏa, mặn chát từ nước mắt lẫn vào hương vị của nắng.

Phía sau, tiếng bà Kim vẫn vọng ra: “Từ nay coi như mày không còn là con tao! Đừng hòng bước chân vào nhà này nữa!”

Kiều An bước nhanh hơn, không quay đầu lại. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào tim, nhưng cô biết mình không thể dừng. Đưa tay lên sờ vào bụng, cô cảm nhận được hơi ấm nhỏ nhoi từ bên trong.

“Con ơi, mẹ xin lỗi,” cô thì thầm. “Mẹ hứa, mẹ sẽ cho con một cuộc sống tốt đẹp. Dù chỉ có hai mẹ con ta.”

Cô bước qua ngã tư, hòa vào dòng người tấp nập. Thành phố vẫn xoay vần, những tòa nhà cao tầng lấp lánh dưới nắng, nhưng với Kiều An, thế giới dường như thu nhỏ lại ,chỉ còn mình cô và đứng.

Cô mở điện thoại, gọi cho Linh Đan: “Tao cần một chỗ ở. Mày có biết chỗ nào rẻ không?”

“Có chuyện gì thế?” Linh Đan hỏi, giọng lo lắng.

“Mẹ tao… không chấp nhận,” Kiều An nói, cố giữ giọng không khóc. “Tao phải tự lập thôi.”

“Ừ. Tao biết một căn phòng trọ gần chỗ tao. Rẻ, sạch sẽ. Tao đưa mày đi xem.”

Kiều An gật đầu, dù biết Linh Đan không thấy. “Cảm ơn mày.”

Cô tắt máy, nhìn lên bầu trời xanh lồng lộng. Những đám mây trắng trôi chậm rãi, như chẳng hề bận tâm đến nỗi đau của con người. Nhưng Kiều An biết cuộc đời này không có gì là dễ dàng. Cô đã chọn con đường khó khăn nhất, nhưng cô sẽ không hối hận.

Đặt tay lên bụng lần nữa, cô mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.

“Mẹ và con, chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc khai thác tâm lý một phụ nữ trẻ bị cuộc sống xoay vần thúc ép từng bước. Chi tiết trần nhà có mảng loang được dùng ẩn dụ tài tình cho một đời người từng có ranh giới rõ ràng nhưng giờ tan tác, giúp độc giả hiểu sâu hơn nỗi đau nội tâm của Kiều An vượt qua lời thoại.

📖 Chương tiếp theo

Kiều An bước vào cuộc sống độc thân chuẩn bị đón sinh con, nhưng liệu mẹ có quay lại, hay tình yêu cũ sẽ tìm thấy cô?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord