Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Sinh con một mình

2890 từ
Nghe chương này15:24

Căn phòng trọ mới của Kiều An chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông, nằm trên tầng năm của một ngôi nhà cũ kỹ ở quận Bình Thạnh. Từ cửa sổ nhìn ra là những dây điện chằng chịt như mạng nhện, tiếng xe cộ ồn ào từ xa vọng lại suốt ngày đêm. Nhưng với Kiều An, nơi này là cả một thế giới mới, nơi cô sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Cô đặt chiếc vali nhỏ xuống nền gạch men đã ố vàng, đưa mắt nhìn quanh. Một chiếc giường đơn kê sát tường, tủ quần áo bằng nhựa, bàn học cũ kỹ và chiếc quạt máy đã chạy ù ù suốt mấy tiếng đồng hồ. Căn phòng trống trải đến mức tiếng bước chân của cô vọng lại như tiếng vỗ tay vào vách.

“Ở đây được đấy,” Kiều An tự nhủ, cố gắng xua đi cảm giác trống rỗng đang dâng lên trong lồng ngực. “Ít nhất thì cũng yên tĩnh, không ai hỏi han gì cả.”

Cô mở vali, bắt đầu sắp xếp đồ đạc. Những bộ quần áo cũ, vài cuốn sách dạy kinh doanh, và chiếc máy tính xách tay đã cũ – đó là tất cả những gì cô có sau khi rời khỏi nhà mẹ đẻ. Bà Kim đã ném hết đồ đạc của cô ra ngoài cửa, không thèm nghe một lời giải thích nào.

Kiều An cắm chiếc điện thoại vào sạc, mở ứng dụng bán hàng online mà cô đã đăng ký từ tuần trước. Màn hình hiện ra thông báo: “Chúc mừng bạn đã đăng ký thành viên! Hãy bắt đầu bán hàng ngay hôm nay.” Cô thở dài, lướt qua những mặt hàng thời trang giá rẻ mà cô dự định sẽ bán. Những chiếc váy, áo sơ mi, quần jeans – tất cả đều được nhập từ các xưởng may nhỏ ở ngoại thành.

“Bắt đầu từ con số không,” cô thì thầm, tay lướt trên bàn phím. “Nhưng ít nhất mình đang cố gắng.”

Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Kiều An mở cửa, thấy Linh Đan đứng đó với túi đồ ăn trên tay, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Trời ơi, sao mày thuê cái phòng này ở tận trên tầng năm không thang máy vậy?” Linh Đan thở hổn hển, bước vào phòng. “Leo mấy bậc thang mà tao tưởng chết luôn rồi.”

Kiều An nhìn bạn, khẽ cười. “Ở đây rẻ hơn mấy căn có thang máy. Mà mày mang gì thế?”

“Đồ ăn cho mày đấy,” Linh Đan đặt túi lên bàn, bắt đầu lấy ra từng hộp. “Cháo gà, rau luộc, với ít trái cây. Mày đang mang thai, phải ăn uống đầy đủ, không được bỏ bữa như hồi còn làm công ty đâu.”

Kiều An nhìn những hộp thức ăn nóng hổi, mắt cay xè. Cô cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng giọng nói vẫn hơi run: “Cảm ơn mày, Đan. Mày là người duy nhất còn quan tâm đến tao.”

Linh Đan ngồi xuống ghế, nhìn bạn bằng ánh mắt đầy yêu thương. “Mày nói gì vậy? Bạn bè với nhau, không giúp đỡ nhau thì còn ai giúp? Mà này, mày đã nghĩ kỹ chưa? Về chuyện nuôi con một mình ấy.”

Kiều An ngồi xuống mép giường, tay xoa nhẹ bụng. “Tao đã nghĩ rồi. Tao sẽ nuôi con, dù có khó khăn thế nào. Tao không thể… không thể làm điều đó với con mình được.”

“Nhưng mày có biết nuôi con một mình cực lắm không?” Linh Đan nhíu mày. “Tiền bạc, thời gian, công sức. Rồi đứa bé lớn lên sẽ hỏi về bố nó, mày tính trả lời thế nào?”

Kiềặng một lúc, nhìn ra cửa sổ nơi ánh đèn đường đã bắt đầu sáng lên. “Tao sẽ nói với nó rằng bố nó đã đi rồi, không thể ở lại. Hoặc là… tao sẽ nói sự thật rằng bố nó không hề biết đến sự tồn tại của nó.”

“Mày không định nóàng biết?”

“Không,” Kiều An lắc đầu dứt khoát. “Anh ta đã ký đơn ly hôn, đã rời khỏi cuộc đời tao. Tao không muốn làm phiền. Vả lại, chắc chắn sẽ có chuyện. Tao không muốn lên trong cảnh tranh giành, kiện tụng.”

Linh Đan thở dài, đứng dậy đi đến bên cửa sổ. “Mày mạnh mẽ thật đấy, An. Nhưng tao chỉ lo cho mày thôi. Một mình mày vừa bán hàng online, liệu có ổn không?”

“Tao sẽ cố gắng hết sức,” Kiều An nói, giọng kiên định. “Tao đã từng làm việc trong ngành thời trang nhiều năm, tao biết cách kinh doanh. Chỉ là bây giờ tao phải bắt đầu từ nhỏ thôi.”

Những ngày tiếp theo trôi qua như một vòng lặp không hồi kết. Sáng sớm, Kiều An thức dậy từ năm giờ, uống một cốc nước ấm rồi ngồi vào máy tính để kiểm tra đơn hàng. Cô đăng hình ảnh những bộ quần áo lên trang bán hàng, viết mô tả sản phẩm, trả lời tin nhắn của khách hàng.

Căn phòng trọ nhỏ hẹp trở thành kho hàng, văn phòng và nơi cô sống. Những chiếc thùng carton chất đầy góc phòng, mùi vải mới thoang thoảng khắp không gian. Kiều An phải cẩn thận từng chút một, vì bác sĩ đã dặn cô không được làm việc nặng, không được đứng quá lâu.

Buổi trưa, khi cơn ốm nghén ập đến, cô phải chạy vào nhà vệ sinh, nôn khan đến chảy nước mắt. Có những lúc cô ngồi bệt xuống nền gạch lạnh, tay ôm bụng, cảm thấy mình yếu đuối đến mức không thể đứng dậy nổi.

“Sao mà khổ thế này?” cô tự hỏi, nhìn khuôn mặt tái nhợt của mình trong gương. “Tại sao cuộc đời lại đối xử với mình như vậy?”

Nhưng rồi cô lại nhớ đến tiếng bác sĩ đã cho cô nghe hôm đó. Tiếng đập nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy sức sống. Cô sẽ không bỏ cuộc. Cô không thể bỏ cuộc.

Linh Đan thường xuyên qua thăm, mang theo đồ ăn, thuốc bổ và cả những cuộc trò chuyện vui vẻ để xua đi không khí u ám trong căn phòng trọ.

“Hôm nay mày thế nào?” Linh Đan hỏi, đặt túi trái cây lên bàn.

“Cũng ổn,” Kiều An đáp, tay vẫn gõ bàn phím. “Hôm qua có mười đơn hàng, hôm nay chắc cũng tương tự.”

“Mười đơn? Thế là tốt rồi đấy,” Linh Đan nói, ngồi xuống bên cạnh. “Mà tao thấy mày đăng hình sản phẩm đẹp lắm. Chụp bằng điện thoại thôi à?”

“Ừ, tao phải tận dụng ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ,” Kiều An giải thích, chỉ tay ra ngoài. “Buổi sáng có nắng, chụp đẹp nhất. Còn buổi chiều thì hơi tối, phải dùng đèn bàn.”

Linh Đan nhìn bạn, lòng xót xa. Cô biết Kiều An đang phải vật lộn từng ngày, vừa kiếm sống vừa mang thai, không có ai bên cạnh. Nhưng cô cũng biết bạn mình mạnh mẽ đến mức nào.

“Mày có muốn tao giới thiệu cho mấy mối quen không?” Linh Đan đề nghị. “Tao có vài người bạn làm trong ngành thời trang. Họ có thể giúp mày mở rộng mạng lưới.”

“Cảm ơn mày, nhưng tao muốn tự mình làm,” Kiều An nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Tao cần học cách tự đứng vững. Nếu lúc nào cũng dựa vào người khác, tao sẽ không bao giờ trưởng thành được.”

Linh Đan thở dài, không nói thêm gì. Cô biết tính bạn mình, một khi đã quyết thì không nổi.

Thời gian trộm. Bụng Kiều An ngày càng lớn, việc di chuyển trở nên khó khăn hơn. Cô phải ngồi nhiều, nhưng ngồi lâu lại đau lưng. Có những đêm cô trằn trọc không ngủ được, chỉ nằm nhìn trần nhà, nghe tiếng quạt máy chạy ù ù.

Nhưng cô không dừng lại. Mỗi ngày, cô vẫn thức dậy từ sáng sớm, làm việc đến tận khuya. Số đơn hàng tăng dần, từ mười lên hai mươi, rồi ba mươi. Kiều An bắt đầu có một khoản thu nhập nhỏ, đủ để trang trải tiền thuê nhà và mua sắm.

Cô cũng dành thời gian đọc sách về chăm sóc trẻ sơ sinh, học cách quấn tã, pha sữa và nhận biết các dấu hiệu bất thường ở trẻ. Cô muốn trở thành một người mẹ tốt, dù không có ai bên cạnh chỉ dạy.

Một buổi tối cuối thu, khi những cơn mưa rào bắt đầu thưa dần, Kiều An cảm thấy những cơn đau bất thường ở bụng. Cô biết đã đến lúc. Cô gọi taxi, tự mình đến Bệnh viện Phụ sản Quận 1.

Bệnh viện lúc này vắng người, chỉ có vài bác sĩ và y tá trực đêm. Kiều An được đưa vào phòng sinh, nơi ánh đèn trắng chiếu sáng lòa, mùi cồn và thuốc sát trùng xộc vào mũi.

“Có người nhà đi cùng không?” bác sĩ hỏi.

“Không,” Kiều An lắc đầu, tay bám chặt vào thành giường. “Tôi… tôi chỉ có một mình.”

Vị bác sĩ nhìn cô với ánh mắt đầy thông cảm, nhưng không nói gì thêm. Ông ta bắt đầu kiểm tra, yêu cầu y tá chuẩn bị dụng cụ.

Cơn đau ngày càng dữ dội. Kiều An cắn chặt răng, mồ hôi túa ra như tắm. Cô cảm thấy cơ thể mình như bị xé toạc, nhưng cô không hề la hét. Cô chỉ cố gắng thở đều, tập trung vào những điều tốt đẹp sắp đến.

“Cố lên, chị ơi,” y tá động viên, lau mồ hôi trên trán cô. “Sắp được rồi.”

Kiều An gật đầu, tay nắm chặt tấm ga trải giường. Cô nghĩ đến đứa bé trong bụng mình, nghĩ đến những ngày tháng đã qua và nghĩ đến tương lai phía trước. Cô sẽ không gục ngã. Cô phải mạnh mẽ vì con.

Tiếng khóc non nớt vang lên, phá tan không khí căng thẳng trong phòng sinh. Kiều An mở mắt, nhìn thấy bác sĩ đang nâng mỏm bé, đỏ hỏn, đang khóc ré lên vì lần đầu tiên cảm nhận được không khí bên ngoài bụng mẹ.

“Chúc mừng chị,” bác sĩ nói, nụ cười hiện trên khuôn mặt mệt mỏi. “Là một bé gái, nặng ba ký hai, rất khỏe mạnh.”

Kiều An nhìn con gái nhỏ xíu, tay chân cử động liên tục, môi mím chặt như đang cố gắng cảm nhận thế giới mới. Cô muốn khóc, nhưng nước mắt không chảy ra. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy hạnh phúc.

Y tá đặt bé lên ngực Kiều An, để da tiếp da. Cảm giác ấm áp từ cơ thể nhỏ bé lan tỏa khắp người cô. Kiều An nhắm mắt, hít thở mùi hương sữa non và làn da mềm mại của con.

“Con gái mẹ,” cô thì thầm, ốt nhẹ mái tóc mỏng tang của bé. “Mẹ xin lỗi vì đã để con phải chào đời trong hoàn cảnh này. Nhưng mẹ hứa, mẹ sẽ cho con tất cả, không cần ai cả.”

Bé gái khẽ rướn người, như thể đáp lại lời mẹ. Đôi mắt nhắm nghiền, miệng chóp chép tìm bầu sữa. Kiều An ôm con chặt hơn, cảm nhận từng hơi thở nhẹ nhàng của con.

Đêm đó, trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo, chỉ có một mình Kiều An và con gái. Cô không có chồng bên cạnh, không có mẹ ruột chăm sóc, không có người thân nào chia sẻ niềm vui. Nhưng cô không cô đơn. Cô có con và con có cô.

Kiều An nhìn con gái ngủ say, nhớ lại những ngày tháng vừa qua. Cô đã vượt qua những lời mắng nhiếc cay nghiệt của mẹ, những ánh mắt khinh miệt từ đồng nghiệp cũ và những đêm dài mất ngủ vì lo lắng. Cô đã tự mình kiếm sống, tự mình chăm sóc bản thân, và giờ đây, cô đã có con trong vòng tay.

“Bống,” cô thì thầm, đặt tên cho con. “Mẹ sẽ gọi con là bé Bống nhé. Bé Bống của mẹ.”

Cô nhớ lại những lần Linh Đan mang đồ ăn đến, những cuộc trò chuyện vui vẻ và những lời động viên của người bạn thân. Cô biết mình không hoàn toàn đơn độc, nhưng cô cũng hiểu rằng cuộc đời này, cuối cùng vẫn phải tự mình bước đi.

Sáng hôm sau, Linh Đan đến thăm. Cô chạy vào phòng, thấy Kiều An đang ôm con, mắt mở to nhìn trần nhà.

“An!” Linh Đan thở hổn hển. “Sao mày không gọi tao? Tao lo quá trời!”

“Tao gọi mày lúc nửa đêm à?” Kiều An cười yếu ớt. “Mày còn phải đi làm, để mày thức đêm thì tội lắm.”

“Trời ơi, mày đúng là…” Linh Đan lắc đầu, đến gần giường nhìn đứa bé. “Ôi, nhỏ xíu mà dễ thương quá! Giống mày như tạc vậy.”

“Mày nghĩ thế à?” Kiều An nhìn con, lòng ấm áp. “Tao thấy nó có cái mũi giống…” Cô dừng lại, không nói hết câu.

Linh Đan hiểu ý, không hỏi thêm. Cô chỉ nhẹ nhàng nói: “Dù sao thì nó cũng là con của mày, là máu thịt của mày. Tao tin mày sẽ nuôi nó tốt.”

Kiều An gật đầu, nước mắt cuối cùng cũng chảy ra. Những giọt nước mắt không phải vì đau đớn, mà vì hạnh phúc, vì xúc động và vì sự nhẹ nhõm khi đã vượt qua một chặng đường khó khăn.

“Cảm ơn mày, Đan,” cô nói, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn mày vì đã luôn ở bên tao.”

Linh Đan ngồi xuống ghế, nắm tay bạn. “Bạn bè mà. Mày đã trải qua nhiều chuyện, nhưng giờ đây, mày có con rồi. Cuộc đời sẽ tươi sáng hơn.”

Kiều An nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang len lỏi. Cô cảm thấy một sức mạnh mới mẻ đang trào dâng trong lòng. Cô sẽ không chỉ sống cho mình nữa mà còn sống nhỏ bé.

“Mẹ sẽ cho con tất cả,” cô thì thầm, ôm con vào lòng. “Không cần ai cả.”

Bé Bống ngủ say trong vòng tay mẹ, không biết gì về những khó khăn phía trước. Nhưng Kiều An biết cô sẽ làm tất cả để con gái mình có một cuộc đời tốt đẹp. Cô sẽ xây dựng một sự nghiệp từ con số không, sẽ vượt qua mọi rào cản,và sẽ khiến tất cả thấy rằng một người mẹ đơn thân vẫn có thể thành công.

Những ngày sau đó, Kiều An ở lại bệnh viện ba ngày để hồi phục. Linh Đan xin nghỉ làm để chăm sóc hai mẹ con. Cô mang đồ ăn, thuốc men và cả những cuốn sách về chăm sóc trẻ sơ sinh.

“Mày đã đặt tên cho nó chưa?” Linh Đan hỏi khi đang pha sữa cho bé.

“Rồi, tao gọi nó là bé Bống,” Kiều An đáp, mỉm cười nhìn con. “Tên ở nhà thôi, lớn lên sẽ đặt tên chính thức sau.”

“Bé Bống, nghe dễ thương quá,” Linh Đan nói, đưa bình sữa cho Kiều An. “Mà mày tính khi nào xuất viện?”

“Ngày kia,” Kiều An nói, tay nhẹ nhàng đỡ bình sữa cho con. “Bác sĩ nói mẹ con tao đều khỏe, có thể xuất viện sớm.”

“Thế về phòng trọ à? Ở đó chật chội, không có máy lạnh, lại ở tầng năm không thang máy, sao mày chăm con được?”

Kiềng một lúc, nhìn con gái đang bú sữa ngon lành. “Tao sẽ thuê một căn khác, rộng rãi hơn một chút. Tao đã để dành được ít tiền từ việc bán hàng, đủ để trả tiền cọc và tiền nhà tháng đầu.”

“Để tao giúp mày,” Linh Đan nói ngay. “Tao có quen một người cho thuê nhà ở Quận 2, giá rẻ mà lại thoáng mát. Để tao liên hệ cho.”

“Cảm ơn mày, Đan,” Kiều An nói, mắt nhìn bạn đầy biết ơn. “Tao không biết làm sao nếu không có mày.”

“Đừng nói vậy,” Linh Đan cười, xoa đầu bạn. “Mày mạnh mẽ lắm rồi. Tao chỉ là người hỗ trợ thôi.”

Ngày xuất viện, Kiều An ôm con gái nhỏ xíu trong tay, bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện. Nắng sáng chiếu rọi, gió nhẹ thổi qua làm mái tóc cô bay nhẹ. Cô nhìn lên bầu trời xanh cao, cảm thấy như mình đã bước sang một trang mới của cuộc đời.

“Đi thôi, con,” cô thì thầm với bé Bống. “Mẹ con mình sẽ bắt đầu lại. Lần này, sẽ không có ai làm tổn thương chúng ta nữa.”

Bé Bống khẽ rướn người, như đáp lại lời mẹ. Kiều An mỉm cười, bước về phía chiếc taxi đang chờ sẵn. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cô biết mình sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Vì con gái, vì chính mình, và vì giấc mơ về một cánh cửa thót tim, nơi ánh sáng sẽ chiếu rọi vào cuộc đời cô.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương 3 thành công miêu tả sự gập gọng tâm lý của một người mẹ trẻ qua những chi tiết sống động—từ tiếng bước chân vọng lại trên nền nhà trống, đến hình ảnh ẩn dụ về cánh cửa thủy tinh, nơi chứa đựng cả sự yếu đuối lẫn quyết tâm. Phong cách kể chuyện intimist tạo sự gần gũi, khiến độc giả cảm thấy như một người bạn đồng hành.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương tiếp theo, Kiều An sẽ phải đối mặt với những thử thách thực tế của một mẹ bỉm sữa khởi nghiệp trên nền tảng bán hàng online.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord