Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Mẹ bỉm sữa khởi nghiệp

2983 từ

Ba năm.

Kiều An đứng trước tấm gương lớn trong phòng thử đồ, kéo nhẹ tà váy vừa hoàn thiện. Ánh đèn vàng từ trần nhà hắt xuống, làm ánh lên những đường cắt trên lớp vải linen màu kem. Cô nghiêng đầu, nhìn đường may chạy dọc theo eo, rồi mỉm cười hài lòng. Bên ngoài, tiếng xe cộ từ đường Nguyễn Văn Cừ vọng vào, hòa lẫn với tiếng trẻ con cười đùa từ quán cà phê sáng dưới tầng trệt.

“Mẹ ơi, con đói bụng!”

Giọng nói trong trẻo từ phía sau kéo cô về thực tại. Kiềại, thấy bé Bống đang ngồi bệt dưới sàn, hai tay ôm bụng, đôi mắt đen láy nhìn cô đầy vẻ đòi hỏi. Tóc con gái cột hai chùm nhỏ xinh, mái tóc mềm như tơ, và cái miệng nhỏ chu ra như một nụ hoa chưa nở.

“Mẹ làm xong ngay đây, cục cưng.” Kiều An cởi nhanh chiếc váy, treo nó lên móc và bước tới bế con lên. Bống nặng hơn trước, nhưng cánh tay cô đã quen với sức nặng ấy. Cô hôn nhẹ lên má con, cảm nhận mùi sữa thơm thoang thoảng từ lần.

“Hôm ăn gì nào?”

“Bánh mì ốp la!” Bống reo lên, tay chỉ ra ngoài đường. “Quán bác Ba ạ.”

Kiều An bật cười. Con gái cô mới ba tuổi mà đã biết đòi ăn hàng. Cô bế Bống vào bếp, đặt con lên ghế cao rồi lấy chảo ra. Dầu ăn xèo xèo trong chảo nóng, mùi hành phi thơm lừng. Cô đập hai quả trứng, nhẹ nhàng đảo đều, rồi thêm chút nước mắm cho vừa miệng.

“Mẹ ơi, hôm qua bạn Sam nói có ba chở đi học.” Bống chống cằm, mắt nhìn xa xăm. “Ba là gì hả mẹ?”

Kiều An khựng tay. Cái thìa gỗ trong tay cô dừng lại giữa không trung, rồi cô đặt nó xuống, quay sang nhìn con. Trong lòng cô, một cảm xúc phức tạp dâng lên. Cô đã chuẩn bị cho câu hỏi này từ lâu, nhưng mỗi lần nghe nó vang lên từ miệng con gái, trái tim cô vẫn nhói đau.

“Ba là người đàn ông đặc biệt của mỗi gia đình, con à.” Cô ngồi xuống trước mặt Bống, vuốt tóc con. “Nhưng mỗi nhà mỗi khác. Nhà mình có mẹ và con, vậy là đủ rồi.”

Bống chớp mắt, có vẻ không hiểu hết, nhưng con bé không hỏi thêm. Thay vào đó, nó với lấy cái bánh mì trên bàn, cắn một miếng to, má phồng lên như con sóc nhỏ. Kiều An thở phào, quay lại với chảo trứng.

Căn bếp nhỏ chỉ vỏn vẹn mười mét vuông, nhưng là cả thế giới của hai mẹ con. Tủ lạnh cũ kỹ kêu ồn ào mỗi khi nén khí hoạt động, bếp ga chỉ có hai lửa, và cái máy hút mùi cô mua thanh lý từ tiệm đồ cũ. Nhưng trên kệ, những lọ gia vị xếp ngay ngắn, bức tranh Bống vẽ tặng mẹ dán trên tường, và tấm rèm cửa mà mô may. Tất cả đều toát lên một vẻ ấm áp, có tổ chức.

Sau bữa sáng, Kiều An đưa Bống đến trường mầm non gần nhà. Trên đường đi, hai mẹ con đi bộ dọẻm nhỏ, nắng sớm xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng nhảy nhót trên vỉa hè. Bống mặc chiếc váy hoa cô tự may, chân đi dép tổ ong, miệng hát líu lo bài hát trên lớp.

“Mẹ ơi, chiều nay mẹ đón con sớm nhé?” Bống níu tay cô, mắt long lanh.

“Được, mẹ hứa.” Kiều An cúi xuống, cài lại nơ tóc cho con. “Nhưng con phải ngoan, không được làm phiền cô giáo.”

“Dạ, con hứa!”

Nhìn con gái chạy vào lớp, vẫy tay chào tạm biệt, Kiều An cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Ba năm qua, đây là động lực duy nhất giúp cô vượt qua tất cả.

Cô quay về căn phòng trọ, lúc này đã biến thành xưởng may nhỏ. Hai máy may công nghiệp đặt sát tường, những cuộn vải xếp chồng lên nhau trên kệ sắt, bàn cắt may chiếm gần nửa căn phòng. Trên bức tường phía trước, một tấm bảng gỗ sơn trắng ghi dòng chữ: “Cánh cửa thủy tinh — Thơ nữ hiện đại”.

Tên thương hiệu cô đặt vào một đêm mất ngủ, khi nhìn qua ô cửa sổ mờ hơi sương. Cánh cửa thủy tinh — trong suốt, dễ vỡ, nhưng nếu biết cách, nó có thể phản chiếu ánh sáng và tạo nên vẻ đẹp kỳ diệu. Giống như cuộc đời cô, như những người phụ nữ từng tổn thương nhưng vẫn kiên cường.

Kiều An mở tủ lạnh, lấy hộp cơm trưa đã chuẩn bị từ tối qua. Cô vừa ăn vừa lướt điện thoại, kiểm tra đơn hàng trên trang bán hàng online. Bảy đơn mới từ tối qua, trong đó có ba đơn váy công sở, hai đơn áo sơ mi và hai đơn váy dự tiệc. Cô ghi chú nhanh vào sổ tay, phân loại theo thứ tự ưu tiên.

Đã ba năm kể từ ngày cô rời bệnh viện với bé Bống trong tay. Những ngày đầu, cô phải vừa vừa ngồi may, có khi thức trắng đêm để kịp giao hàng. Linh Đan thường xuyên qua giúp đỡ, nhưng cô bạn cũng bận rộn với công việc ở công ty. Có những lúc Kiều An mệt đến mức ngồi gục xuống bàn may, nhưng rồi tiếng khóc của Bống lại kéo cô tỉnh dậy.

Rồi dần dần, mọi thứ bắt đầu ổn định. Cô học cách quản lý thời gian, học ca, học đơn, đẹp hơn. Những mẫu thiết kế của cô bắt đầu được khách hàng yêu thích, nhờ sự tinh tế trong từng đường kim mũi chỉ và chất liệu vải thoải mái. Cô không chạy theo mốt mà tập trung vào sự thanh lịch, vượt thời gian.

“Cánh cửa thủy tinh” — cái tên ấy dần trở nên quen thuộc trong cộng đồng phụ nữ yêu thời trang đẹp mà giá phải chăng. Kiều An xây dựng thương hiệu dựa trên câu chuyện của chính mình: một người phụ nữ từng vấp ngã, nhưng đã đứng dậy và bước tiếp. Cô không giấu chuyện mình là mẹ bỉm sữa, là mẹ đơn thân. Chính sự chân thật ấy đã chạm đến trái tim của nhiều khách hàng.

Buổi trưa, khi đang cặm cụi may một chiếc áo dạ hội, điện thoại Kiềên. Cô nhấc máy, thấy tên Linh Đan hiện trên màn hình.

“Alo, bà hoàng thời trang ơi, đang làm gì đấy?” Giọng Linh Đan vui vẻ, hòa lẫn với tiếng ồn từ quán cà phê.

“May váy cho khách. Có gì không?” Kiều An kẹp điện thoại vào vai, tay vẫn thoăn thoắt đẩy vải dưới kim may.

“Có chuyện lớn này. Bà ngồi xuống đi, tôi nói cho mà nghe.”

Kiều An dừng tay, tò mò. “Chuyện gì mà nghiêm trọng thế?”

“Tôi vừa được ứa bạn làm ở Tập đoàn Hoàng Gia. Họ đang tìm nhà thiết kế thời trang để hợp tác cho dự án mới. Một dự án lớn, nghe nói đầu tư mấy chục tỷ.”

“Hoàng Gia?” Kiều An nhíu mày. “Công ty bất động sản đó à?”

“Ừ, nhưng họ mở rộng sang lĩnh vực thời trang. Muốn xây dựng thương hiệu cao cấp, phù hợp với phụ nữ hiện đại. Tôi nghĩ ngay đến bà đấy.” Linh Đan nói nhanh, giọng đầy hào hứng. “Bà nộp hồ sơ đi, cơ hội tốt đấy.”

Kiềng một lát, tay vuốt nhẹ tấm vải lụa đang may. Cô đã xây dựng “Cánh cửa thủy tinh” từ con số không, với những khách hàng nhỏ lẻ, nhưng nếu hợp tác với một tập đoàn lớn, thương hiệu của cô có thể vươn xa hơn. Đó là giấc mơ của bất kỳ nhà thiết kế nào.

“Nhưng sao họ lại để ý đến mình? Mình chỉ là thương hiệu nhỏ thôi.”

“Thì cũng nhờ cái bài phỏng vấn trên tạp chí thời trang tháng trước đấy. Bà quên rồi à? Bài viết về những nhà thiết kế trẻ đầy triển vọng. Người ta đọc và thấy ấn tượng với câu chuyện của bà.”

Kiều An nhớ lại. Đó là một buổi chiều bận rộn. Cô suýt từ chối lời mời phỏng vấn vì phải chăm Bống ốm, nhưng Linh Đan đã thuyết phục cô tham gia. Và bây giờ, nó mang lại cơ hội bất ngờ.

“Tôi gửi thôà rồi đấy, vào email mà xem. Có địa chỉ liên hệ, có cả yêu cầu hồ sơ. Bà làm nhanh lên, hạn cuối là cuối tuần này.” Linh Đan nói, rồi ngập ngừng thêm: “Mà này, tôi nghe nói người phụ trách dự án này là một CEO trẻ, mới về nước. Tên là... Minh Hoàng gì đó.”

Tim Kiều An như ngừng đập. Cô đứng hình mất vài giây, tay siết chặt điện thoại. Minh Hoàng. Cái tên ấy như một vết dao cũ, thoáng nhói lên mỗi khi vô tình chạm phải.

“Kiều An? Bà còn nghe không?” Giọng Linh Đan lo lắng.

“Có… tôi nghe.” Kiều An cố giữ giọng bình thản. “Để tôi xem xét.”

“Ừ, nhưng đừng vì chuyện cũ mà bỏ lỡ cơ hội nghe chưa? Đời mà, đôi khi phải liều một phen.”

Kiều An gác máy, ngồi xuống ghế. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy bầu trời xám xịt bên ngoài. Một cơn mưa sắp đến và trong lòng cô cũng đang có một cơn bão.

Minh Hoàng. Sau ba năm, cái tên ấy vẫn khiến cô xao động. Cô đã cố gắng chôn vùi quá khứ, tập trung vào con gái và công việc, nhưng giờ đây, số phận lại đưa họ đến gần nhau.

Cô mở điện thoại, vào email. Trong hộp thư đến, dòng thư từ Tập đoàn Hoàng Gia hiện ra, tiêu đề: “Lời mời hợp tác dự án thời trang — Cánh cửa thủy tinh”.

Kiều An hít một hơi thật sâu, rồi mở thư.

Nội dung ngắn gọn, lịch sự. Họ khen ngợi phong cách thiết kế của cô, ấn tượng với hành trình khởi nghiệp và muốn mời cô đến tham dự buổi gặp mặt sơ bộ vào thứ Hai tuần sau. Ở cuối thư, dòng chữ người phụ trách ký tên:

“Minh Hoàng — CEO Tập đoàn Hoàng Gia.”

Kiều An nhắm mắt, tựa đầu vào ghế. Cô cảm nhận được nhịp tim đập ở động mạch. Một phần trong cô muốn chạy, chạy trốn khỏi quá khứ. Nhưng một phần khác, phần đã từng đứng dậy sau tất cả, nói với cô rằng cô không còn là cô gái yếu đuối ngày xưa nữa.

Cô là Kiều An, người sáng lập “Cánh cửa thủy tinh”. Một người mẹ đơn thân, một nhà thiết kế tài năng.

Cô mở lại email, đọc từng chữ một lần nữa. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, làm chữ ký “Minh Hoàng” hiện lên rõ rệt trên nền trắng của màn hình.

“Ngày thứ Hai, 9 giờ sáng, tại tòa nhà Hoàng Gia, Quận 1.”

Kiều An cắn môi, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím. Cô gõ một câu trả lời ngắn gọn:

“Tôi sẽ có mặt đúng giờ.”

Rồi cô nhấn gửi, tắt điện thoại và nhìn ra cửa sổ. Cơn mưa bắt đầu rơi, hạt mưa nhỏ dần, lộp độp trên mái tôn. Trong không gian yên tĩnh của căn phòng, cô thì thầm một mình:

“Đã ba năm rồi, Minh Hoàng. Em không còn là người phụ nữ em từng là nữa.”

Buổi chiều, Kiều An đón Bống từ trường về. Trên đường đi, trời vẫn còn mưa lâm thâm, hai mẹ con đội chung một chiếc áo mưa mỏng. Bống ôm chặt eo mẹ, cười khúc khích khi nước mưa bắn vào chân.

“Mẹ ơi, mưa vui ghê!”

Kiều An cười, nhưng lòng cô vẫn còn những suy tư. Cô nghĩ về buổi gặp mặt vào thứ Hai, về người đàn ông đã từng là chồng cô, về những điều chưa nói, về bí mật mang tên Bống.

Liệu cô có nên để chàng biết về con gái? Hay cô sẽ giấu, như cách cô đã giấu suốt ba năm qua?

Về đến nhà, trong lúc Bống ngồi xem hoạt hình trên tivi, Kiều An ngồi vào bàn may. Cô cần hoàn thành nốt chiếc váy cho khách, để còn dành thời gian chuẩn bị hồ sơ cho buổi gặp mặt.

Đường kim mũi chỉ lướt nhẹ trên tay cô, đều đặn, chính xác. Cô nhớ lại những ngày đầu học may, những mũi kim xiêu vẹo, những lần phải tháo ra làm lại. Nhưng giờ đây, cô đã thành thạo, mỗi đường chỉ đều là kết quả của sự kiên nhẫn và đam mê.

Tiếng nhạc từ tivi vọng ra, thiếu bài hát. Bống ngồi dưới sàn, tay cầm bút màu vẽ nguệch ngoạc lên giấy. Thỉnh thoảng, con bé ngước lên nhìn mẹ rồi lại cúi xuống vẽ tiếp.

“Mẹ ơi, con vẽ mẹ nè!”

Kiều An ngừng tay, nhìn sang. Bống giơ lên một bức tranh với những nét vẽ nguệch ngoạc, nhưng có thể nhận ra hình một người phụ nữ tóc dài, mặc váy, bên cạnh một em bé nhỏ.

“Đẹp quá, con gái của mẹ.” Kiều An mỉm cười, nhưng mắt cô cay cay. Cô nhận ra dù thiếu vắng hình bóng người cha, Bống vẫn lớn lên trong tình yêu thương đủ đầy của mẹ.

Tối hôm đó, ông đi ngủ. Kiều An ngồi một mình bên cửa sổ. Thành phố về đêm lấp lánh ánh đèn, những tòa nhà cao tầng vươn lên bầu trời đen thẳm. Cô nhìn về hướng Quận 1, nơi tòa nhà Hoàng Gia sừng sững giữa trung tâm.

Cô lấy điện thoại, mở lại email xác nhận cuộc hẹn. Dòng chữ “Minh Hoàng — CEO Tập đoàn Hoàng Gia” vẫn hiện rõ trên màn hình. Cô chạm nhẹ vào chữ ký ấy, như thể chạm vào quá khứ.

“Ngày thứ Hai, 9 giờ sáng.”

Kiều An thở dài, tắt điện thoại, rồi quay vào phòng ngủ. Bống đã ngủ say, cơ thể nhỏ bé cuộn tròn trong chăn. Cô nằm xuống bên cạnh con, hít hà mùi hương sữa thơm ngọt, và thì thầm:

“Con à, mẹ sắp gặp lại. Mẹ không biết điều đó tốt hay xấu, nhưng mẹ biết một điều: mẹ sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương con. Dù ba con cũng vậy.”

Ánh đèn đường hắt và vẽ lên tường những vệt sáng dài. Trong căn phòng nhỏ, hai mẹ con ôm nhau ngủ, như thể không có gì có thể chia cắt họ.

Sáng thứ Hai, thành phố Sài Gòn thức dậy trong nắng ấm. Kiều An thức dậy sớm hơn thường lệ, chuẩn bị cho Bống bữa sáng, đưa con đi học, rồi quay về nhà thay đồ.

Cô mặc chiếc váy linen mà cô thiết kế, kết hợp với một đôi giày cao gót màu be. Trước gương, cô chỉnh lại mái tóc, thoa chút son hồng nhạt. Ba năm nuôi con, cô già đi một chút, nhưng đôi mắt lại sáng hơn, ánh lên sự tự tin và bản lĩnh.

Cô xách túi, bước ra khỏi phòng, khóa cửa cẩn thận. Trên con phố nhỏ, những quán cà phê sáng đã mở cửa, mùi cà phê rang thơm lừng hòa lẫn với tiếng rao hàng rong.

Kiều An bắt một chiếc taxi, nói địa chỉ: “Tòa nhà Hoàng Gia, đường Nguyễn Huệ, Quận 1.”

Xe lăn bánh, cô nhìn qua cửa kính, thấy thành phố lướt nhanh trước mắt. Những tòa nhà cao tầng, những dòng xe cộ tấp nập, những con người hối hả. Cô hít một hơi thật sâu, tự nhủ:

“Dù có chuyện gì xảy ra, mình cũng sẽ vượt qua. Mình đã vượt qua nhiều rồi.”

Xe dừng trước tòa nhà cao 25 tầng, mặt tiền kính phản chiếu ánh nắng lấp lánh. Kiều An bước xuống, chỉnh lại váy, rồi bước vào sảnh.

Sảnh lớn, sang trọng, với những cây cột đá cẩm thạch trắng và đèn chùm pha lê lộng lẫy. Cô đến quầy lễ tân, nói tên mình.

“Xin chào, tôi là Kiều An, có hẹn vào lúc 9 giờ.”

Cô lễ tân nhìn lịch, gật đầu, rồi hướng dẫn cô lên tầng 20.

Khi cánh cửa thang máy mở ra, Kiều An bước vào hành lang rộng rãi, sàn lát gỗ óc chó, tường treo những bức tranh nghệ thuật hiện đại. Xa xa, cánh cửa phòng CEO mở ra và cô thấy một bóng người quen thuộc.

Minh Hoàng đang đứng quay lưng về phía cửa, tay cầm ly cà phê, nhìn ra cửa sổ kính lớn. Khi nghe tiếng bước chân, anh quay lại.

Ánh mắt họ chạm nhau.

Kiều An thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô giữ vẻ mặt bình thản. Cô bước vào, mỉm cười nhẹ, giọng điệu chuyên nghiệp:

“Xin chào, tôi là Kiều An.”

Minh Hoàng nhìn cô, ánh mắt lúc đầu ngỡ ngàng, rồi dần dần trở nên phức tạp. Anh đặt ly cà phê xuống bàn, bước lại gần, khẽ nói:

“Kiều An… lâu quá không gặp.”

Cô gật đầu, vẫn giữ nụ cười trên môi. “Đã ba năm, đúng không?”

Không gian giữa họ như đặc quánh lại. Những ký ức, những tổn thương, những điều chưa nói — tất cả ùa về, nhưng cả hai đều cố gắng giữ cho mình một vẻ ngoài điềm tĩnh.

Cuộc gặp mặt vừa bắt đầu, và Kiều An biết rằng định mệnh đang thử thách cô một lần nữa.

💡 Điểm nhấn chương này

Tương phản tinh tế giữa hai không gian: từ căn bếp ấm áp, ngập tràn tiếng cười con gái, đến phòng làm việc lạnh lẽo cao tầng. Cách Kiều An chuyển đổi từ người mẹ bình dân sang nữ chuyên gia, đặc biệt là câu thoại "Đã ba năm, đúng không?", phản ánh một nữ nhân vật vừa mạnh mẽ vừa có những vết thương chưa lành.

📖 Chương tiếp theo

Cuộc trò chuyện giữa họ sẽ mở ra những bí mật bị che giấu, và Kiều An phải lựa chọn giữa tương lai mới và những điều chưa giải quyết từ quá khứ.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord