Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Cuộc gặp định mệnh

3050 từ

Sáng thứ Hai, Sài Gòn thức dậy sau cơn mưa đêm. Những giọt nước còn đọng trên tán cây xà cừ ven đường, lấp lánh dưới ánh nắng nhạt. Kiều An đứng trước gương, chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng tinh. Hôm nay là ngày quan trọng. Cô sẽ gặp CEO của Tập đoàn Hoàng Gia để nói về dự án hợp tác.

Cô hít một hơi thật sâu. Hai tay cô hơi run.

“Mày làm được mà, Kiều An. Mày đã vượn thứ rồi. Một buổi gặp mặt thôi mà.”

Cô nhìn vào gương, thấy một người phụ nữ gầy hơn ba năm trước, nhưng ánh mắt sắc sảo và cứng cỏi hơn. Quầng thâm dưới mắt là dấu vết của những đêm thức khuya chạy đơn hàng, chăm con ốm, cặm cụi vá từng đường kim mũi chỉ cho những chiếc đầm của thương hiệu “Cánh cửa thủy tinh”. Nhưng hôm nay, cô đánh một lớp kem nền nhẹ, một chút son hồng đào. Đủ để che đi sự mệt mỏi, đủ để tự tin.

Cô khoác chiếc blazer màu be, xách cặp tài liệu, bước ra khỏi căn phòng trọ nhỏ ở Bình Thạnh. Mùi bánh mì nướng từ quán góc phố thoảng qua, nhưng cô không có thời gian dừng lại. Linh Đan đã đồng ý đón Bống từ trường mẫu giáo.

“Tố kể cho mày nghe mọi chuyện,” cô nhắn cho Linh Đan.

Xe buýt chật cứng người. Kiều An nép vào một góc, tay ôm chặt cặp tài liệu. Trong đầu cô hiện lên vô số kịch bản cho buổi gặp hôm nay. Cô đã chuẩn bị một bản kế hoạch marketing dày hai mươi trang, với ba phương án dự phòng. Cô đã thức ba đêm liền để chỉnh sửa từng con số, từng biểu đồ. Cô không muốn có bất cứ sai sót nào.

Tòa nhà của tập đoàn Hoàươi tầng, sừng sững giữa lòng quận Một. Kính mẫn chiếu bầu trời trong vắt. Kiều An bước qua cửa xoay, cảm nhận làn khí lạnh từ máy lạnh phả vào mặt. Sảnh lễ tân rộng, sang trọng, với những chậu cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng.

Cô đến quầy lễ tân.

“Chào cô, tôi là Kiều An, từ thương hiệu ‘Cánh cửa thủy tinh’. Tôi có hẹn với giám đốc điều hành vào lúc chín giờ.”

Cô gái lễ tân mỉm cười, kiểm tra lịch.

“Vâng, thưa cô. Mời cô lên tầng hai mươi lăm. Thang máy bên tay phải.”

Kiều An gật đầu. Lòng cô bắt đầu đập nhanh hơn. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, hít thở đều. Trong thang máy, cô nhìn mình trong gương. Mái tóc dài được buộc gọn sau gáy. Áo sơ mi trắng. Blazer be. Quần âu đen. Gót giày cao bảy phân sạch bóng.

“Trông chuyên nghiệp đấy. Mày ổn mà.”

Thang máy dừng lại. Cô bước ra hành lang. Mùi gỗ và nước hoa nhẹ thoang thoảng. Một người thư ký đứng đợi sẵn.

“Thưa cô Kiều An? Mời cô vào phòng họp. Anh Hoàng đang đợi.”

Cô theo người thư ký vào căn phòng rộng. Bàn họp dài, ghế da đen bóng, một bức tranh trừu tượng lớn treo trên tường. Và ở cuối bàn, một người đàn ông đứng dậy.

Kiều An sững người khi nhận ra người đó.

Minh Hoàng.

Chồng cũ của cô.

Ba năm trời đã trôi qua kể từ lần cuối họ gặp nhau. Lúc đó, anh là một luật sư trẻ mới ra trường, đầy nhiệt huyết nhưng cũng không kém phần bồng bột. Còn bây giờ, anh ta là CEO của một tập đoàn lớn. Anh ta mặc một bộ vest xám đen, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh than. Mái tóc được vuốt gọn, khuôn mặt góc cạnh, đường nét sắc sảo hơn, trưởng thành hơn. Đôi mắt đen láy nhìn cô chăm chú, như thể đang xác nhận lại một điều gì đó.

Kiều An cảm thấy máu trong người cô như ngừng chảy. Một giây. Hai giây. Cô đứng im, tay siết chặt cặp tài liệu. Trong đầu cô, hàng trăm câu hỏi xoay vần. Sao lại là anh ta? Sao cô không biết trước? Sao cô lại ngu ngốc đến mức không kiểm tra tên của CEO trước khi đến?

Nhưng cô không thể lùi bước.

Kiều An hít một hơi thật sâu, mỉm cười chuyên nghiệp.

“Chào anh, tôi là Kiều An, đại diện thương hiệu ‘Cánh cửa thủy tinh’. Rất vui được gặp anh.”

Cô cúi đầu chào, giọng nói bình thản đến mức chính cô cũng ngạc nhiên.

Minh Hoàng nhìn cô, đôi mắt to trong một khoảnh khắc. Anh ta có vẻ bất ngờ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

“Chào cô. Mời cô ngồi.”

Anh ta chỉ tay về phía ghế đối diện. Kiều An kéo ghế, ngồi xuống. Cô đặt cặp tài liệu lên bàn, mở ra. Tay cô vẫn run nhẹ, nhưng cô cố gắng kiểm soát.

Hai người im lặng trong vài giây. Không khí trong phòng dường như đặc quánh. Kiều An có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Mùi nước hoa của Minh Hoàng thoảng qua, một mùi hương quen thuộc, từng gắn liền với những ký ức ngọt ngào và cay đắng.

“Cô… Kiều An?”

Giọng Minh Hoàng trầm ấm hơn xưa. Anh ta hỏi, như thể muốn xác nhận một lần nữa.

“Vâng. Tôi là Kiều An. Chúng ta… đã từng quen biết.”

Cô nói, không nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cô lật từng trang tài liệu, cố tìm điểm tựa.

“Tôi xin lỗi. Tôi không biết… tôi không ngờ lại gặp em ở đây.”

Minh Hoàng nói, giọng hơi khàn. Anh ta đưa tay lên vuốt cà vạt, một cử chỉ căng thẳng mà cô nhớ rõ.

“Tôi cũng không ngờ. Nhưng chúng ta có việc cần bàn. Tôi có mang theo bản kế hoạch cho dự án hợp tác.”

Kiều An nói giọng bình thản. Cô cố gắng gạt cảm xúc sang một bên. Cô mở tập tài liệu, trình bày một cách mạch lạc, chuyên nghiệp. Cô nói về thương hiệu “Cánh cửa thủy tinh”, về những thiết kế độc đáo, về đối tượng khách hàng mục tiêu, về lợi nhuận dự kiến.

Cô nói, và nói, và nói.

Nhưng trong thâm tâm, cô đang tự hỏi vì sao mình lại có thể bình tĩnh đến vậy. Có lẽ vì cô đã chuẩn bị cho buổi gặp này từ lâu, chỉ là không chuẩn bị cho việc gặp lại anh ta. Có lẽ vì ba năm qua đã tôi luyện cô trở nên mạnh mẽ hơn. Hoặc có lẽ vì cô đơn giản là không còn yêu.

Cô tự hỏi liệu mình có đang tự dối lòng không.

Minh Hoàng lắng nghe, im lặng. Đôi mắt cô chăm chú, không rời. Anh ta gật đầu khi cô đưa ra những con số, nhưng ánh mắt như không tập trung vào những trang tài liệu.

“Kế hoạch của em rất tốt. Rất chi tiết.”

Cuối cùng, anh ta nói. Giọt chút trầm lắng.

“Cảm ơn anh. Tôi đã dành nhiều thời gian.”

Kiều An đáp. Cô nhặt một cây bút bi từ hộp bút trên bàn, xoay nó trong tay. Một thóô lo lắng.

“Nhưng anh có một câu hỏi. Tại sao lại là ‘Cánh cửa thủy tinh?”

Minh Hoàng hỏi. Giống mò và có chút gì đó như hoài niệm.

Kiều An dừng tay. Câu hỏi đó khiến cô chạnh lòng. Cô nhớ lại căn phòng trọ ba năm trước, những giọt nước mắt, những nỗi đau. Cô nhớ lại lời hứa với chính mình.

“Vì… thủốt, nhưng cũng rất dễ vỡ. Nhưng nếu được tôi luyện đúng cách, nó có thể trở nên cứng cáp và đẹp đẽ.”

Cô nói giọng nhẹ nhàng. “Giống như cuộc đời của một người phụ nữ sau những vỡ vụn.”

Minh Hoàng im lặng một lúc lâu. Anh ta nhìn cô, đôi mắt, chút gì đó như hối hận, như nuối tiếc.

“Anh hiểu.”

Anh ta gật đầu.

Cuộc họp kéo dài hơn một giờ. Họ bàn về các điều khoản hợp tác, về các điều chỉnh trong bản kế hoạch. Minh Hoàng rất chuyên nghiệp, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt lướt qua cô như thể muốn tìm kiếm điều gì đó.

Kiều An giữ thái độ chuyên nghiệp tuyệt đối. Cô trả lời từng câu hỏi một cách rõ ràng, mạch lạc. Cô không để cho cảm xúc chi phối. Cô là Kiều An, một người phụ nữ mạnh mẽ, một người mẹ đơn thân, một nhà thiết kế tài năng. Cô không còn là cô vợ trẻ ngây thơ, yếu đuối ngày nào.

Cuối cùng, Minh Hoàng đứng dậy.

“Cảm ơn em vì buổi gặp hôm nay. Anh sẽ xem xét bản kế hoạch và sẽ trả lời vào ngày tới.”

Kiều An đứng dậy, cất tài liệu vào cặp.

“Cảm ơn anh. Tôi hy vọng chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác.”

Cô cúi đầu chào, quay người bước ra cửa.

Nhưng khi cô vừa bước được vài bước, bàn tay cô bị nắm lấy.

Cô quay lại, thấy Minh Hoàng đã đứng sau lưng mình. Anh ta nắm tay cô, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. Đôi mắt cô sâu thẳm, có chút gì đó như van xin.

“Kiều An, anh xin lỗi. Cho anh cơ hội được nói chuyện.”

Giọng đặc, như thể có điều gì đó nghẹn trong cổ họng.

Kiều An sững người. Cô cảm nhận bàn tay ấm áp của anh ta, một cảm giác vừa quen vừa lạ. Mùi nước hoa vào mặt,gợi nhớ về những ngày họ còn bên nhau. Nhưng rồi, hình ảnh của căn phòng trọ tối tăm, của những đêm thức trắng chăm con một mình, của nỗi đau khi cô sinh con mà không có ai bên cạnh, tất cả ùa về.

Cô rút tay ra.

“Xin lỗi, anh Hoàng. Tôi có việc phải về.”

Giọng cô lạnh lùng, nhưng trong lòng cô đang hỗn loạn. Cô muốn ở lại, muốn hỏi sao lại biến mất suốt ba năm qua. Nhưng cô không thể. Cô có Bống. Cô có sự nghiệp. Cô không thể để quá khứ quật ngã mình.

“Chỉ một chút thôi. Anh hứa sẽ không làm em mất nhiều thời gian.”

Minh Hoàng nói với giọng nài nỉ. Anh ta vẫn giữ tay cô, nhưng không dùng lực.

Kiều An nhìn thẳng vào mắt anh ta. Cô thấy sự hối hận, sự nuối tiếc và một thứ gì đó giống như tình cảm. Nhưng cô cũng thấy nỗi đau của mình, sự cô đơn của mình.

“Tôi xin lỗi. Tôi không có gì để nói với anh.”

Cô dứt khoát rút tay ra, bướu.

Cánh cửa phòng họp đóng lại sau lưng cô. Kiều An đứng trong hành lang vắng. Cô dựa vào tường, nhắm mắt lại, hít thở sâu.

“Trời ơi, mày vừa làm gì thế này?”

Cô tự hỏi.

Cô có cảm giác mình vừa bỏ lỡ một cơ hội. Không phải cơ hội hợp tác, mà là cơ hội để giải tỏa, để hỏi những câu hỏi đã đè nặng trong lòng suốt ba năm qua.

Nhưng cô cũng biết nếu cô ở lại, cô sẽ yếu lòng. Cô sẽ để cho tình cảm chi phối,và mọi thứ cô xây dựng qua sẽ sụp đổ.

Cô mở mắt, nhìn về phía thang máy.

“Đi thôi, Kiều An. Mày không cần nó nữa.”

Cô bước vào thang máy, nhấn nút tầng trệt. Khi cửa thang máy đóng lại, cô thấy hình ảnh của mình phản chiếu trên tường gương. Đôi mắt cô hơi đỏ, nhưng cô không khóc.

Cô sẽ không khóc.

Cuộc gặp hôm nay chỉ là một cú sốc. Ngày mai sẽ khác. Cô sẽ tập trung vào công việc, vào bé Bống, vào thương hiệu “Cánh cửa thủy tinh”. Cô sẽ không để Minh Hoàng làm xáo trộn cuộc sống của mình.

Nhưng trong lòng cô, một góc nhỏ vẫn còn đau.

Cô bước ra khỏi tòa nhà. Ánh nắng chói chang chiếu vào mặt. Sài Gòn vẫn ồn ào, náo nhiệt, như không có chuyện gì xảy ra. Kiều An đứng giữa dòng người tấp nập, cảm thấy mình nhỏ bé và cô đơn.

Cô lấy điện thoại ra, gọi cho Linh Đan.

“Alo? Mày về rồi hả? Cuộc gặp thế nào?”

Giọng Linh Đan tươi vui ở đầu dây bên kia.

“Tao… tao gặp lại Minh Hoàng.”

Kiều An nói, giọng run run.

“Cái gì? Hắn ta là CEO? Trời ơi! Mày ổn không?”

Linh Đan hét lên.

“Tao không biết. Tao vừa từ chối hắn. Tao nói tao không có gì để nói.”

“Mày làm đúng rồi. Đừng để hắn ta lợi dụng mày nữa. Mày có Bống, mày có sự nghiệp. Mày không cần hắn.”

Linh Đan an ủi.

“Ừ. Tao biết. Nhưng mà… tại sao hắn lại xuất hiện đúng lúc này? Tại sao lại là lúc tao vừa bắt đầu ổn định?”

Kiều An thở dài.

“Đó là cái duyên, cái nợ. Nhưng mày không cần phải trả nợ nếu mày không muốn. Tao sẽ đến đón mày. Chúng ta đi uống cà phê. Mày cần thư giãn.”

“Cảm ơn mày, Linh. Tao sẽ đến quán cà phê quen thuộc. Gần chỗ cũ.”

Kiều An cúp máy, bước đi trên vỉa hè. Cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Có bạn thân bên cạnh, cô có thể vượt qua mọi thứ.

Cô bước vào quán cà phê nhỏ trên đường Nguyễn Văn Đậu. Quán quen thuộc của cô, nơi cô thường ngồi làm việc khi còn mang thai. Mùi cà phê rang đậm đà phả vào mũi, xoa dịu thần kinh căng thẳng.

Cô gọi một ly cà phê sữa đá, ngồi xuống bàn quen thuộc cạnh cửa sổ. Nhìn ra đường phố, những chiếc xe máy nối đuôi nhau, những tiếng còi xe inh ỏi, tất cả vẫn quen thuộc như ngày nào.

Nhưng trong lòng cô, có một nỗi xáo động.

Cô nhớ lại ánh mắt của Minh Hóa, nắm tay cô. Sự hối hận trong giọng nói của anh ta. Cô tự hỏi liệu ba năm qua anh ta có hối hận không? Anh ta có nghĩ về cô không? Anh ta có biết về sự tồn tại của bé Bống không?

Cô tự hỏi liệu cô có còn yêu?

“Không. Mày không yêu hắn. Mày chỉ đang xúc động thôi. Mày cần thời gian.”

Cô tự nhủ.

Linh Đan đến sau mười lăm phút. Cô ấy mặc một chiếc áo thun xanh, quần jean, tay xách túi to.

“Mày ổn không? Trông mày như vừa gặp ma ấy.”

Linh Đan ngồi xuống, nhìn cô với ánh mắt lo lắng.

“Tao ổn. Chỉ là hơi sốc thôi.”

Kiều An cười gượng.

“Kể ết. Hắn ta nói gì? Hắn ta có nhận ra mày không?”

Linh Đan hỏi, mắt sáng lên tò mò.

“Hắn nhận ra ngay. Hắn nói xin lỗi, nói muốn nói chuyện. Nhưng tao từ chối. Tao nói tao không có gì để nói.”

Kiều An kể, giọng buồn buồn.

“Mày làm đúng. Đừng để hắn ta lừa mày lần nữa. Hắn ta là kẻ bỏ rơi mày khi mày mang thai. Hắn ta không xứng đáng.”

Linh Đan nói với giọng gay gắt.

“Tao biết. Nhưng mà… trong lòng tao, có một phần muốn nghe hắn giải thích. Muốn biết vì sao hắn lại biến mất.”

Kiều An thừa nhận.

“Đó là cái bẫy tình cảm đấy. Mày đừng rơi vào. Mày đã mạnh mẽ suốt ba năm qua, đừng để hắn phá hỏng.”

Linh Đan nắm tay cô.

“Tao biết. Cảm ơn mày, Linh. Có mày ở đây, tao thấy ổn hơn nhiều.”

Kiều An mỉm cười, cảm động.

Họ ngồi uống cà phê, nói chuyện về công việc, về con cái. Linh Đan kể về chuyện công ty, về những khách hàng khó tính. Kiều An kể về dự án mới, về những mẫu thiết kế sắp ra mắt.

Thời gian trôi qua nhanh. Kiều An cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng trong lòng cô, một góc nhỏ vẫn còn nặng trĩu.

Cô biết cuộc gặp hôm nay chỉ là sự khởi đầu. Minh Hoàng sẽ không dễ dàng buông tay. Anh ta sẽ tìm cách gặp cô lại. Và cô sẽ phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn.

Nhưng cô đã sẵn sàng.

Cô mạnh mẽ hơn xưa.

Cô là Kiều An.

Mẹ của bé Bống.

Và là người sáng lập thương hiệu “Cánh cửa thủy tinh”.

Cô sẽ không để ai làm tổn thương mình nữa.

Khoảnh khắc cô bước ra khỏi quán cà phê, điện thoại cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ.

“Kiều An, anh biết em sẽ không muốn nghe. Như, hãy tạo cơ hội. Anh cần gặp em. Dù chỉ năm phút. - Minh Hoàng.”

Kiều An nhìn màn hình, tim cô đập nhanh. Cô cắn môi, suy nghĩ.

Cô có thể xóa tin nhắn, chặn số và tiếp tục cuộc sống của mình.

Hoặc cô có thể trả lời, đối mặt với quá khứ, và có thể, có thể, tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đã ám ảnh cô suốt ba năm qua.

Nhưng cô không biết liệu mình có đủ mạnh mẽ để đối mặt với sự thật không.

Cô cất điện thoại vào túi, bước nhanh về phía trạm xe buýt.

“Không. Không phải hôm nay. Có thể ngày mai. Có thể không bao giờ.”

Cô tự nhủ.

Nhưng trong lòng cô, một phần nhỏ biết rằng cuộc đối đầu với quá khứ là điều không thể tránh khỏi.

Và cô sẽ phải chuẩn bị cho nó.

Sài Gòn chiều tà, ánh nắng vàng rực rỡ trải dài trên những con phố. Kiều An ngồi trên xe buýt, nhìn ra cửa sổ. Cô thấy những hàng cây, những tòa nhà, những con người vội vã.

Và cô tự hỏi cuộc đời mình sẽ đi về đâu sau cuộc gặp hôm nay.

Một cuộc gặp định mệnh.

Một cuộc gặp đã thay đổi tất cả.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng tâm lý nhân vật qua chi tiết nhỏ - lớp trang điểm che dấu mệt mỏi, cơn run tay trước gương, và đặc biệt là khoảnh khắc Kiều An suy nghĩ "có thể không bao giờ" khi nhìn điện thoại. Những lựa chọn vô thừa nhận này tiết lộ một phụ nữ có sức mạnh nhưng vẫn còn dễ tổn thương.

📖 Chương tiếp theo

Bé Bống sẽ xuất hiện như một yếu tố bất ngờ, có thể thay đổi quyết định của Kiều An về việc gặp Minh Hoàng.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord