Chiều Sài Gòn đổ cơn mưa bất chợt, những hạt nước lạnh buốt đập vào ô cửa kính tầng mười lăm của tòa nhà Hoàng Gia. Kiều An ngồi lại phòng họp, đợi kết thúc, ót thêm ly nước lọc. Mùi hoa nhài từ lọ hoa trên bàn hòa lẫn với mùi nước còn vương lại trong căn phòng — mùi hương quen thuộc đến đau lòng, thứ mùi từng quấn quýt trên gối mỗi sáng suốt ba năm trời.
Cô chưa kịp định thần thì điện thoại reo vang. Màn hình hiện tên “Linh Đan”.
— Alo? — Giọng Kiều An khàn đặc.
— Mày đâu rồi? Bé Bống sốt cao bốn mươi độ! Tao đưa nó lên bệnh viện nhưng nó khóc đòi mẹ, tao phải chạy qua công ty mày đây!
Kiều An đứng bật dậy, chiếc ghế xoay va vào tường phát ra tiếng “rầm”. Cô vớ vội túi xách, lao ra cửa, quên cả chào lễ tân. Trên hành lang dài lát đá hoa cương bóng loáng, gót giày cao gót của cô vang lên từng hồi dồn dập, như thể trái tim cô đang đập vỡ lồng ngực.
Khi cô lao xuống sảnh tầng trệt, mưa vẫn xối xả. Những tia nước bắn tung tóe từ mái hiên, làm ướt sũng mái tóc cô vừa vuốt gọn gàng. Linh Đan đứng dưới mái che, tay bế bé Bống đang quấn chăn mỏng. Khuôn mặt bé đỏ bừng, hai mắt nhắm nghiền, thỉnh thoảng rên khe khẽ.
— Đưa đây! — Kiều An giật phăng đứa con từ tay Linh Đan, áp má mình lên trán bé. Nóng như lửa.
Cô ôm chặt con, hơi ấm của cơ thể bé nhỏ truyền sang làm cô rùng mình. Đôi tay cô run lên vì lo lắng. Đã ba năm nay, cô chưa từng nửa ngày, vậy mà hôm nay cô để con ở nhà với Linh Đan để đi gặp người đàn ông từng bỏ rơi mình. Cảm giác tội lỗi xộc lên như cơn say.
— Chị ơi, xe em ở ngay kia, chị lên xe đi, em chở ra Bệnh viện Nhi Đồng — Linh Đan nói, tay chỉ về phía chiếc xe máy lấp lánh trong mưa.
Kiều An gật đầu, vội vã bước theo. Nhưng vừa lúc đó, một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy cánh tay cô. Cô quay lại, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Minh Hoàng. Anh ta đang đứng dưới mưa, áo sơ mi trắng ướt nhẹp, tóc bết vào trán. Chắn từ phòng họp xuống, nhìn thấy cô qua cửa kính.
— Kiều An, cô ấy là… — Giọng đặc, mắt nhìn chằm chằm vào đứa bé trong tay cô.
— Không phải việc của anh — Kiều An gặng, nhưng Minh Hoàng vẫn đứng chắn trước mặt, đôi mắt không rời khỏi bé Bống.
— Để tôi đưa ba người đi — anh ta nói, giọng ra lệnh hơn là đề nghị — Xe tôi đỗ ngay kia, vào bệnh viện nhanh hơn.
Kiều An nhìn mưa, nhìn con đang sốt li bì, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Cô không muốn mang ơn anh ta. Nhưng con cô quan trọng hơn lòng tự trọng. Cô cắn môi, gật đầu.
Chiếc xe hơi màu đen bóng lướt nhanh trên đường phố ướt át. Trong không gian kín, mùi hòa lẫn với mùi mưa và mùi mồ hôi của Kiều An. Bé Bống vẫn nằn cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô. Linh Đan ngồi ghế trước, thi thoảng ngoái lại nhìn.
Suốt chặng đường, Minh Hoàng không nói gì. Nhưng qua gương chiếu hậu, Kiều An thấy ánh mắt liên tục hướng về phía đứa bé. Đôi lông mày rậm củai, đôi môi mím chặt. Cô biết anh ta đang nghĩ gì. Bé Bống có khuôn mặt giống cô, nhưng chiếc mũi cao, cái cằm chẻ nhỏ và đôi mắt sâu là di truyền từ ai đó — từ anh ta.
Đến bệnh viện, Minh Hoàng nhanh chóng đưa ba người vào phòng cấp cứu. Anh ta biết luồn lách, biết nói chuyện với y tá, biết lấy số thứ tự ưu tiên. Cảnh tượng một người đàn ông lịch lãm, đầy quyền lực lại chạy ngược chạy xuôi lo lắng cho một đứa trẻ xa lạ khiến nhiều người trong phòng khám phải ngoái nhìn.
Sau khi bác sĩ khám và kê đơn, bé Bống được chuyển lên phòng bệnh tĩnh để truyền nước. Kiều An ngồi bên giường, tay nắm chặt bàn tay nhỏ xíu của con. Ánh đèn neon trắng hắt lên gương mặt của cô, làm lộ rõ những quầng thâm dưới mắt.
Minh Hoàng đứng ở cửa, dựa lưng vào khung cửa, hai tay đút túi quần. Anh nhìn cô, nhìn con, rồi nhìn lại cô. Cảm giác choáng váng chưa nguôi. Suốt ba năm qua, anh luôn nghĩ rằng Kiều An đã có cuộc sống mới, có người đàn ông khác. Nhưng không, cô ấy một mình và có một đứa bé trạc hai, ba tuổi. Anh tính tuổi thai của cô mang bầu từ lúc họ còn sống chung. Trái lại.
— Kiều An — anh cất giọng khàn khàn — Bé bao nhiêu tuổi?
Kiều An không trả lời. Cô chỉ cúi xuống vuốt tóc con.
— Tôi hỏi bé bao nhiêu tuổi? — Anh ta gằn giọng, bước vào phòng, đóng cửa lại. Tiếng cửa kêu “cạch” làm Kiều An giật mình.
— Hai tuổi rưỡi — cô nói, mắt vẫn nhìn con.
Minh Hoàng hít một hơi sâu. Hai tuổi rưỡi. Đủ để tính ra. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay đan vào nhau, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết chặt.
— Kiều An, ba năm rưỡi trước, tôi và cô còn sống với nhau. Cô có thai trước, đúng không?
— Không — Kiều An ngước lên, mắt đỏ hoe — Tôi có luôn. Với người đàn ông khác.
— Cô nói dối — Minh Hoàng đứng bật dậy, giọng run run. — Tôi biết cô, Kiều An. Cô không phải người có thể yêu người khác nhanh như vậy. Và nhìn đứa bé kia đi! Mũi nó, cằm nó, giống tôi như đúc!
Kiều An cắn môi, nước mắt chảy dài. Cô biết sớm muộn gì cũng đến ngày này, nhưng cô chưa sẵn sàng. Bé Bống là của cô, là tất cả những gì cô còn lại sau cuộc hôn nhân tan vỡ. Cô không muốn chia sẻ con với người đàn ông đã bỏ rơi cô khi cô mang thai, dù anh ta không hề biết.
— Tôi muốn xét nghiệm ADN — Minh Hoàng nói, giọng lạnh tanh. — Tôi có quyền biết sự thật.
Lửa giận bùng lên trong lòng Kiều An. Cô đặt con xuống giường, đứng dậy, mặt đối mặt với Minh Hoàng. Hơi thở họ hòa vào nhau, mắt đối mắt.
— Quyền? — Cô cười nhạt — Anh nói về quyền ư? Ba năm trước, khi tôi còn đang nôn thốc tháo vì ốm nghén, anh ở đâu? Khi tôi một mình vào phòng sinh, giữa đêm khuya không một ai bên cạnh, anh ở đâu? Khi tôi thức trắng ba tháng trời vì con khóc đêm, khi tôi phải bỏ học giữa chừng vì không có tiền thuê người giữ trẻ, anh ở đâu hả, Minh Hoàng?
Giọng cô nghẹn lại, nước mắt trào ra, nhưng cô vẫn gắng gượng:
— Anh biết không, đêm đầu tiên, tôi nằm trên giường bệnh, nhìn đứa con nhỏ xíu trong nôi thủy tinh, tôi tự hỏi mình có đủ sức nuôi nó không. Tôi không có tiền, không có chồng, không có ai. Tôi khóc suốt đêm, nước mắt thấm ướt gối. Và anh, lúc đó, đang ở đâu? Làm gì? Chắc là đang vui vẻ với những hợp đồng tỷ đô, với chiếc xe sang, với những cô người mẫu trong bữa tiệc, phải không?
Minh Hoàng đứng im, mặt tái nhợt. Tay anh buông thõng, đôi môi mím chặt. Anh không nói được gì.
— Giờ con tôi sốt, tôi xin anh đừng làm loạn lên ở đây — Kiều An hạ giọng, mệt mỏi — Anh muốn xét nghiệm ADN thì đi mà xét với ai kia. Bé Bống là con tôi, chỉ có tôi, không có ai khác.
— Em… — Minh Hoàng bước tới, tay chạm vào vai cô, nhưng Kiều An gạt phăng.
— Đừng gọi em. Chúng ta đã ly hôn rồi. Anh không có quyền gọi em như thế.
Không khí trong phòng nặng nề như chì. Tiếng máy lạnh ù ù, tiếng kim truyền dịch nhỏ giọt đều đều. Bé Bống bỗng khẽ động đậy, mở mắt ra. Đôi mắt to tròn, đen láy, trông khỏi màn sương mờ mịt của cơn sốt, nhìn quanh phòng rồi dừng lại ở Minh Hoàng.
Bé chớp mắt, đưa bàn tay nhỏ xíu lên dụi mắt rồi ngước nhìn người đàn ông lạ. Khuôn mặt Minh Hoàng mềm đi khi nhìn thấy ánh mắt trong veo ấy. Anh quỳ xuống, ngang tầm với bé.
— Chú là ai mà giống con thế? — Bé Bống hỏi, giọng ngây thơ, hơi khàn vì sốt.
Cả căn phòng như ngừng lại. Kiều An đứng đơ như pho tượng, nước mắt ngừng chảy. Linh Đan ở ngoài cửa, tay bịt miệng, khóc không thành tiếng.
Minh Hoàng nhìn đứa bé, nhìn cái mũi cao giống hệt mình đang hếch lên, nhìn cái cằm chẻ nhỏ xíu giống hệt lúc anh còn nhỏ trong album ảnh mẹ anh từng giữ. Anh đưa tay lên, muốn chạm vào má bé, nhưng tay run đến mức phải hạ xuống.
— Chú là… — Anh nuốt khan, giọng nghẹn — Chú là… bạn của mẹ cháu.
Bé Bống nghiêng đầu, mắt nhìn anh chăm chú, rồi bé nhoẻn miệng cười. Một nụ cười sún răng, vô tư, làm tan chảy mọi góc tối trong lòng anh.
— Bạn của mẹ mà giống con hén? — Bé lại hỏi, giọng ngây ngô hơn — Có bạn nào giống con không, mẹ?
Kiều An không trả lời được. Cô chỉ khóc, khóc nức nở, nước mắt, nước mũi chảy đầm đìa. Cô lao tới ôm chặt con vào lòng, như thể sợ ai đó cướp mất.
Bé Bống ngạc nhiên, đưa tay nhỏ bé lên lau nước mắt cho mẹ.
— Mẹ khóc chi vậy? Con hết đau rồi nè — bé nói, giọng vẫn khàn đặc nhưng đầy yêu thương.
Minh Hoàng đứng dậy, lùi lại hai bước. Anh nhìn hai mẹ con ôm nhau, tim anh vỡ vụn. Lỗi lầm của anh — sự hờ hững, sự ích kỷ, sự nông nổi của tuổi trẻ — giờ đây hiện lên rõ ràng trước mắt. Anh đã bỏ lỡ ba năm. Ba năm đầu tiên của con gái anh. Tiếng khóc đầu tiên, nụ cười đầu tiên, bước chân đầu tiên. Tất cả những khoảnh khắc vô giá, anh đều vắng mặt.
— Tôi xin lỗi — anh thì thầm, giọng chỉ đủ cho mình.
Nhưng Kiềấy. Cô ngẩng lên, mắt đỏ hoe, nhìn anh.
— Lời xin lỗi ba năm sau vô ích lắm, Hoàng ạ — cô nói, lần đầu tiên gọi tày ly hôn.
— Tôi không đòi quyền nuôi con — Minh Hoàng nói, giọng run — Tôi chỉ muốn… được làm cha của con. Cho tôi cơ hội, Kiều An. Cho tôi bù đắp.
Kiều An ôm con chặt hơn. Bé Bống không hiểu chuyện gì, nhưng thấy mẹ buồn, bé liếc, giơ tay nhỏ xíu lên vẫy.
— Chú đừng buồn nha, chú vô đây cùng với mẹ con con chơi nè — Bé chỉ vào chiếc giường bệnh. — Giường này rộng lắm, hai người đừng đứng đó cãi nhau, con nghe cãi nhau là con đau đầu đó.
Kiều An nhìn con, rồi nhìn Minh Hoàng. Cô thở dài. Sự thật đã lộ ra, không thể quay lại. Nhưng cô cũng biết con cô cần cha. Không phải vì cô yếu đuối, mà vì trẻ không đáng phải gánh chịu hậu quả của cuộc chiến của người lớn.
— Ngày mai, khi con hết sốt, chúng ta nói chuyện — cô nói, giọng mệt mỏi. — Nhưng tôi cảnh cáo anh: đừng có dùng quyền lực hay tiền bạc để gây áp lực. Nếu anh thương con thật lòng, hãy chứng minh bằng hành động. Còn nếu chỉ là sự hối lỗi nhất thời, tôi thà nuôi con một mình.
Minh Hoàng gật đầu, mắt vẫn không rời khỏi bé Bống. Anh lùi ra cửa, tay nắm chặt tay nắm cửa đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
— Cảm ơn em — anh nói khẽ. — Cảm ơn vì đã sinh ra con.
Nói rồi anh mở cửa, bước ra hành lang dài. Ánh đèn neon hắt bóng anh xuống sàn nhà lạnh lẽo, kéo dài ra như một vết thương không lành. Anh đứng đó, dựa lưng vào tường, tay bịt mặt, vai rung lên từng hồi.
Bên trong phòng, Kiều An ôm con, hát khe khẽ bài hát ru ngày xưa. Bé Bống nhắm mắt, hơi thở đều đều, tay nhỏ vẫn còn nắm chặt tay mẹ.
Ngoài trời, mưa đã tạnh. Những giọt nước cuối cùng rơi trên kính, long lanh dưới ánh đèn đường. Trên bầu trời đen thẫm, một vì sao lấp ló sau làn mây mỏng, như một ngôi sao nhỏ nhoi trong đêm tối.
Linh Đan bước vào, đặt tay lên vai Kiều An.
— Mày tính sao đây?
— Tao không biết — Kiều An thở dài — Nhưng tao biết một điều: bé Bống xứng đáng có một người cha. Vấn đề là liệu người cha ấy có xứng đáng với con không.
— Anh ta thay đổi rồi — Linh Đan nói nhỏ — Tao thấy trong mắt nước mắt.
— Nước mắt nào cũng khô — Kiều An thì thầm, mắt nhìn ra cửa sổ — Nhưng vết thương trong lòng, có khi cả đời không lành.
Bé Bống trở mình, ú ớ trong cơn mê:
— Ba… ba…
Kiều An giật mình. Con chưa bao giờ hỏi về cha. Cô cũng chưa bao giờ nói với con về cha. Nhưng trong tiềm thức, đứa trẻ hai tuổi rưỡi ấy vẫn gọi, vẫn mong chờ một hình bóng mà con chưa từng biết mặt.
Cô cúi xuống hôn lên trán con, nước mắt lăn dài trên má.
— Mẹ xin lỗi, con gái. Mẹ đã giấu con quá lâu.
Minh Hoàng vẫn đứng ngoài hành lang, điện thoại trong tay. Anh gọi cho luật sư riêng:
— Hãy tìm hiểu mọi thủ tục pháp lý về quyền thừa kế. Tôi muốn làm mọi thứ hợp pháp.
— Nhưng thưa anh, nếu đối phương không đồng ý…
— Tôi không muốn giành quyền nuôi con — Minh Hoàng ngắt lời, giọng kiên quyết — Tôi chỉ muốn làm cha. Làm cha đúng nghĩa. Bằng tình thương, không bằng pháp luật.
Anh cúp máy, nhìn qua kính mờ của phòng bệnh, thấy bóng Kiều An đang ôm con, lặng lẽ như một pho tượng buồn. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu.
Ba năm. Anh đã mất ba năm để nhận ra mình sai. Và từ hôm nay, anh sẽ dùng cả đời còn lại để sửa sai.
Dù có mất bao lâu, dù có khó khăn thế nào, anh sẽ chiếm lại lòng tin của người phụ nữ ấy. Và hơn hết, anh sẽ là người cha mà bé Bống xứng đáng có được.
Cánh cửa thủy tinh giữa họ, dù có dày và mong manh đến mấy, cũng sẽ được mở ra — bằng chân thành, bằng kiên nhẫn, và bằng tình yêu thương thật sự.