Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Sự thật phơi bày

3398 từ

Cơn sốt của bé Bống đã hạ sau một đêm dài ở bệnh viện. Kiều An ngồi gục mặt bên giường bệnh, mắt thâm quầng vì thức trắng. Căn phòng bệnh trắng toát mùi cồn sát khuẩn lẫn lộn với mùi mồ hôi của một người mẹ kiệt sức. Mỗi lần bé Bống cựa mình, cô lại giật mình tỉnh giấc, đưa tay sờ trán con, kiểm tra hơi thở đều đặn của đứa trẻ.

Ánh nắỏèm, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng nhạt. Kiếng dép lê kéo lê ngoài hành lang, rồi tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Cô ngước lên, thấy Minh Hoàng đứng đó, tay cầm một túi giấy to.

“Tôi mua cháo với sữa,” anh nói, giọng khàn khàn vì thiếu ngủ. “Cô ăn đi, tôi trông con cho.”

Kiều An nhìn anh. Áo sơ mi anh nhăn nhúm, cổ áo bỏ hai cúc, tóc rối bù. Không còn vẻ chải chuốt của một CEO nữa, trông anh như người đàn ông vừa trải qua một đêm vật lộn với chính mình.

“Tôi không cần,” cô đáp, giọng khô khốc. “Cảm ơn vì đã chở tụi tôi đến bệnh viện, nhưng anh có thể về được rồi.”

Minh Hoàng không trả lời. Anh bước vào, đặt túi đồ lên bàn, mở hộp cháo ra. Mùi hành phi thơm lừng lan tỏa trong căn phòng chật hẹp. Bụng Kiều An sôi lên, nhưng cô cố cắn răng kìm nén.

“Ăn đi,” anh nói, giọng trầm xuống. “Cô kiệt sức rồi, nhìn cô như cọng bún vậy. Khôình thì cũ.”

Kiều An cười nhạt. “Bây giờ anh quan tâm đến con tôi à? Ba năm trước, khi tôi gọi điện báo tin có thai, ai đã tắt máy? Ai nói ‘đừng liên lạc với tôi nữa?”

Minh Hoàng cứng người. Tay đang cầm muỗng cháo khựng lại. Anh đặt muỗng xuống, thở dài.

“Tôi biết, tôi có lỗi. Hồi đó tôi non nớt, sợ trách nhiệm. Tôi… tôi không biết cô có thai thật.”

“Không biết thật hay cố tình không biết?” Kiều An nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt cô đỏ hoe vì thiếu ngủ và những giọt nước mắt đã khô từ lâu. “Anh biết không, hôm đó tôi đứng trước phòng khám phụ sản một mình. Bác sĩ bảo tôi thai yếu, cần nằm viện dưỡng. Tôi gọi cho anh, anh tắt máy. Tôi gọi cho mẹ anh, bà nói con nhà ai thì người đấy nuôi, nhà họ Minh không nhận con hoang.”

Giọng cô nghẹn lại, nhưng cô không khóc. Nước mắt cô đã cạn từ lâu, chỉ còn lại vị mặn chát trong cổ họng.

Minh Hoàng cúi gằm mặt. Ấu chặt vào thành ghế, đốt ngón tay trắng bệch.

“Tôi xin lỗi,” anh thì thào. “Tôi xin lỗi, Kiều An. Tôi biết nói gì cũng không đủ.”

“Thì đừng nói.” Kiều An đứng dậy, tiến đến giường con. “Anh về đi. Tôi không cần anh ở đây.”

Bé Bống tỉnh giấc, đôi mắt tròn xoe mở ra. Thấy mẹ, bé cười toe toét, giơ hai bàn tay nhỏ xíu lên đòi bế. Kiều An ẵm con vào lòng, hôn lên trán bé. Hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé khiến lòng cô dịu lại đôi chút.

“Mẹ ơi, con đói,” bé Bống nũng nịu.

Kiều An nhìn sang hộp cháo Minh Hoàng mua. Cô do dự, nhưng rồi vẫn lấy muỗng múc một thìa cháo, thổi cho nguội rồi đút cho con. Bé Bống ngoan ngoãn há miệng, nhai nhóp nhép. Thấy mẹ ăn, Minh Hoàng thở phào nhẹ nhõm.

Anh kéo ghế ngồi xuống, quan sát hai mẹ con. Bé Bống thừa hưởng đôi mắt và sống mũi cao của anh, nhưng nụ cười và má lúm đồng tiền thì giống hệt Kiều An. Trong lòng anh dậy lên một thứ cảm xúc kỳ lạ, vừa xót xa vừa ân hận, vừa yêu thương đến nghẹt thở.

“Cháu tên Bống hả?” anh hỏi, giọng nhẹ nhàng hết mức.

Kiều An không trả lời. Nhưng bé Bống đã quay sang nhìn anh, tò mò chớp mắt.

“Chú ơi, chú là ai?” bé hỏi, giọng ngây thơ.

Minh Hoàng nghẹn họng. Anh nhìn Kiều An, cầu cứu, nhưng cô vẫn lạnh lùng đút cháo cho con. Cuối cùng, anh nói:

“Chú là… bạn của mẹ con.”

“Bạn?” Bé Bống nghiêng đầu suy nghĩ. “Nhưng mẹ không có bạn trai mà. Dì Linh Đan nói mẹ chỉ có mình con thôi.”

Kiều An suýt sặc nước bọt. Cô liếc xéo về phía Linh Đan trong tưởng tượng. Cái con bạn thân này, đúng là ăn nói linh tinh.

Minh Hoàng cười gượng. “Ừ, chú là bạn mới.”

“Vậy chú có thích mẹ con không?” bé Bống hỏi tiếp, mắt sáng rỡ.

“Bống!” Kiều An quát nhẹ. “Con ăn đi, đừng hỏi linh tinh.”

Bé Bống phụng phịu, nhưng nhìn thấy mẹ cau mày, bé liền im lặng, ngoan ngoãn há miệng ăn tiếp. Minh Hoàng nhìn cảnh ấy, lòng đau nhói. Con gái hiểu chuyện đến thế, mà anh chưa một lần được thấy con chào đời, chưa một lần được bế con trên tay.

“Kiều An, tôi muốn nói chuyện với cô,” anh nói sau một hồi im lặng.

“Nói đi,” cô đáp, mắt vẫn dán vào con.

“Tôi muốn nhận con,” Minh Hoàng nói thẳng. “Tôi muốn chu cấẹ con. Tôi muốn có trách nhiệm.”

Kiều An ngừng tay. Cô đặt muỗng xuống, nhìn anh với ánh mắt lạnh tanh.

“Anh nói gì? Nhận con? Anh tưởng con tôi là món đồ à, muốn lấy thì lấy, muốn bỏ thì bỏ?”

“Tôi không có ý đó,” Minh Hoàng vội giải thích. “Tôi chỉ muốn…”

“Anh muốn gì?” Kiều An cắt lời. “Ba năm qua, tôi một mình mang thai, một mình sinh con, một mình thức đêm, một mình đưa con đi tiêm, một mình vừa vừa làm việc. Anh có biết cảm giác nửa đêm con khóc ré lên vì đau bụng, tôi một tay bế con, một tay gọi xe cấp cứu không? Anh có biết cảm giác đưa con đến bệnh viện, bác sĩ hỏi ‘bố cháu đâu’, tôi cắn môi nói ‘cháu không có bố’ không?”

Giọng cô run lên, nhưng cô vẫn gắng giữ bình tĩnh.

“Và bây giờ, khi con tôi đã lớn, khi tôi đã xây dựng được cuộc sống ổn định, anh xuất hiện, nói muốn nhận con? Dễ quá vậy sao, Minh Hoàng?”

Minh Hoàng im lặng. Mỗi lời cô nói như một nhát dao cứa vào tim anh. Anh không thể tưởng tượng nổi Kiều An – người phụ nữ yếu đuối ngày nào – lại có thể trải qua tất cả những điều đó một mình.

“Tôi biết tôi có lỗi,” anh nói, giọng khàn đặc. “Nhưng tôi muốn sửa sai. Tôi muốn làm cha của con.”

“Anh nghĩ làm cha chỉ cần nói một câu là được à?” Kiều An nhếch mép. “Làm cha là phải thức đêm khi con ốm, là phải thay tã, pha sữa, đưa con đi học, dạy con học bài. Anh làm được không? Anh – CEO bận rộn của tập đoàn Hoàng Gia?”

“Tôi sẽ học,” Minh Hoàng nói, mắt nhìn cô đầy quyết tâm. “Tôi sẽ học tất cả những thứ đó.”

Kiều An lắc đầu. “Không, anh sẽ không. Anh chỉ đang cảm thấy tội lỗi thôi. Khi cảm giác ấy qua đi, anh sẽ lại lao vào công việc, sẽ lại quên mất tôi và con tôi tồn tại. Tôi không muốn con tôi lớn lên trong sự thất vọng, chờ đợi một người cha không bao giờ đến.”

“Tôi đã thay đổi,” Minh Hoàng nói, giọng gấp gáp. “Ba năm qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những sai lầm của mình. Tôi đã tìm cô, nhưng cô đã chuyển nhà, chuyển số điện thoại. Tôi đã nghĩ cô không muốn gặp tôi.”

“Đúng, tôi không muốn gặp anh,” Kiều An nói thẳng. “Và bây giờ cũng vậy. Chúng ta chỉ là đối tác trong dự án, không hơn, không kém.”

Bé Bống, dù còn nhỏ, dường như cảm nhận được không khí căng thẳng giữa hai người lớn. Bé ngước nhìn mẹ, rồi nhìn Minh Hoàng, bỗng dưng nói:

“Mẹ ơi, chú ấy khóc kìa.”

Kiều An giật mình, nhìn lên. Minh Hoàng đã cúi gầm mặt, nhưng cô vẫn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má anh. Anh đưội, nhưng không kịp.

“Tôi xin lỗi,” anh nói, giọng nấc nghẹn. “Tôi xin lỗi vì đã bỏ rơi hai mẹ con. Tôi xin lỗi vì đã là một thằng đàn ông tồi. Nhưng tôi xin cô hãy cho tôi một cơ hội. Không phải cơ hội làm chồng, chỉ là cơ hội làm cha.”

Kiều An nhìn anh, lòng cô như bị bóp nghẹt. Cô chưa bao giờ thấy Minh Hoàng khóc. Ngay cả ngày ly hôn, anh vẫn lạnh lùng, cao ngạo. Nhưng bây giờ, anh khóc.

“Tôi…” cô mở miệng, nhưng không biết nói gì.

Bé Bống bỗng vươn tay ra, chạm vào má Minh Hoàng. Ngón tay nhỏ xíu lau nước mắt cho anh, bé nói:

“Chú đừng khóc. Con có kẹo này, chú ăn kẹo sẽ hết buồn.”

Bé móc trong túi áo ra một viên kẹo mút, nhét vào. Anh nhìn viên kẹo, nước mắt càng trào ra nhiều hơn.

Kiều An thở dài. Cô biết mình không thể ngăn cản tình cảm cha con đang hình thành. Dù căm ghét Minh Hoàng đến đâu, bé Bống vẫn là con của anh. Cô có quyền gì mà cướp đi cơ hội được làm cha của anh?

“Được rồi,” cô nói, giọng mệt mỏi. “Tôi sẽ cho anh gặp con. Nhưng có điều kiện.”

Minh Hoàng ngước lên, mắt sáng rỡ. “Điều kiện gì? Cô nói đi, tôi làm được hết.”

“Thứ nhất, mọi cuộc gặp mặt đều phải có tôi giám sát. Thứ hai, không được tiết lộ cho con biết anh là cha. Con còn nhỏ, tôi không muốn con bối rối. Thứ ba, nếu anh lỡ hẹn một lần, không đến đúng giờ một lần, tôi sẽ cấm anh gặp con vĩnh viễn.”

Minh Hoàng gật đầu lia lịa. “Được, tôi đồng ý hết.”

“Còn nữa,” Kiều An nói thêm. “Đây không phải là cơ hội để anh quay lại với tôi. Chúng ta chỉ là đồng nghiệp và anh chỉ là người quen của con tôi. Đừng có ảo tưởng.”

Minh Hoàng cười buồn. “Tôi biết. Cô không cần nhắc.”

Bé Bốười nói chuyện, mắt tròn xoe. Tuy không hiểu hết, nhưng bé thấy vui vì chú lạ mặt hồi nãy đã cười. Bé kéo tay áo Minh Hoàng, hỏi:

“Chú ơi, chú có chơi trốn tìm với con không?”

Minh Hoàng dịu dàng nhìn con gái, nói: “Có chứ. Sau này chú sẽ chơi với con thật nhiều.”

Kiều An nhìn cảnh ấy, lòng cô rối bời. Một phần trong cô muốn xua đuổi Minh Hoàng ra khỏi cuộc đời mình mãi mãi, nhưng một phần khác lại thấy con gái mình hạnh phúc khi có một người cha bên cạnh.

Cô lắc đầu, cố xóa đi những suy nghĩ ấy. Đã ba năm rồi, cô đã quen với việc chỉ có hai mẹ con. Cô không cần Minh Hoàng và cô sẽ không bao giờ cần.

Chiều hôm đó, bé Bống được xuất viện. Minh Hoàng xin phép được chở hai mẹ con về nhà, nhưng Kiều An từ chối. Cô gọi Linh Đan đến đón. Khi chiếc xe của Linh Đan lăn bánh rời khỏi bệnh viện, Kiều An nhìn qua gương chiếu hậu, thấy bóng Minh Hoàng đứng lặng giữa sân bệnh viện, tay vẫn cầm viên kẹo mút bé Bống đưa, nhìn theo cho đến dạng.

“Ê, có vẻ hừ, có chuyện gì ghê lắm hả?” Linh Đan vừa lái xe vừa hỏi. “Sao mặt mày xanh rì thế?”

“Nó đòi nhận con,” Kiều An nói, giọng mệt mỏi.

“Hả?” Linh Đan suýt đạp phanh gấp. “Nó nói thế nào? Mày đồng ý rồi à?”

“Ừ, tao đồng ý cho nó gặp con, có giám sát.”

“Mày điên rồi!” Linh Đan kêu lên. “Ai biết nó có ý đồ gì không? Lỡ nó cướp con mày thì sao?”

“Nó không dám đâu,” Kiều An nói, giọng chắc chắn. “Với lại, Bống là con tao. Nó có muốn cướp cũng không được. Tao đã nuôi mà không có nó, thì tao không sợ nó.”

Linh Đan thở dài. “Tao hiểu. Nhưng mày phải cẩn thận. Thằng Minh Hoàng ngày xưa lừa mày một lần, biết đâu nó lại lừa mày lần nữa.”

“Tao biết,” Kiều An nói, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. “Nhưng tao không còn yêu nó nữa. Tao chỉ thương con thôi.”

Về đến nhà, Kiềé Bống đi tắm, rồi cho bé uống sữa và đi ngủ. Suốt quá trình, cô cứ suy nghĩ về lời đề nghị của Minh Hoàng. Anh ta nói sẽ thay đổi, nhưng liệu có thật không? Hay chỉ là lời nói nhất thời vì cảm thấy tội lỗi?

Cô lục tìm tủ quần áo, lấy ra một chiếc hộp cũ kỹ. Trong hộp là những tấm ảnh cưới của hai người. Cô nhìn gương mặt trẻ trung, hạnh phúc của mình ngày ấy mà lòng se sắt. Ngày đó, cô tin Minh Hoàng sẽ yêu cô suốt đời. Ngày đó, cô tin gia đình nhỏ của mình sẽ hạnh phúc mãi mãi.

Nhưng cuộc đời đâu có như mơ.

Cô định cất tấm ảnh đi thì bỗng nhiên có tiếng chuông cửa. Cô ra mở, thấy một người phụ nữ đứng đó, ăn mặc sang trọng, tay xách túi hàng hiệu. Đó là bà Kim – mẹ chồng cũ của cô.

“Mẹ?” Kiều An ngạc nhiên. “Sao mẹ… sao bác biết cháu ở đây?”

Bà Kim không trả lời, bước thẳng vào nhà, nhìn quanh một lượt. Căn nhà nhỏ nhưng sạch sẽ, ấm cúng. Trên tường treo vài bức tranh bé Bống vẽ, trên bàn có bình hoa cúc tươi.

“Nhà cửa cũng tạm được,” bà Kim nói, giọng lạnh tanh. “Nhưng với đứa cháu nội của tôi thì không xứng.”

Kiều An siết chặt tay. “Bác đến đây có việc gì không?”

“Tôi đến vì cháu tôi,” bà Kim nói, ngồi phịch xuống ghế salon. “Thằng Hoàng nó bảo tôi đi xin lỗi mày. Nhưng tao có lỗi gì? Tao chỉ ự gia đình thôi.”

“Danh dự gia đình bác là đuổi một phụ nữ có thai ra khỏi nhà, bảo cô ta phá thai sao?” Kiều An hỏi, giọng run run.

“Đúng,” bà Kim đáp tỉnh bơ. “Mày có thai ngoài giá thú, mày làm nhục gia đình tao. Nhưng thôi, bây giờ có cháu rồi, tao cũng nhận. Tao bảo này, mày cho thằng Hoàng nó chu cấp đi. Gia đình tao không thể để cháu nội tao sống trong một căn hộ tồi tàn thế này được.”

Kiều An cười nhạt. “Cháu nội? Hồi nào bác nhận bé Bống là cháu nội? Hồi tôi mang thai, bác bảo ‘con hoang nhà ai thì người đấy nuôi.”

Bà Kim đỏ mặt. “Thì bây giờ tao nhận. Mày đòi hỏi gì?”

“Tôi không cần bác nhận,” Kiều An nói. “Con tôi không cần ông bà nội. Tôi tự nuôi con được.”

“Mày cứng đầu quá!” Bà Kim gắt lên. “Mày nghĩ mày nuôi con đến hết đời à? Mày nghĩ con mày sẽ không cần bố hay sao? Nó sẽ hỏi mày: bố con đâu? Lúc đó mày trả lời thế nào?”

Kiềặng. Đó là nỗi sợ lớn nhất của cô.

“Tao chỉ muốn tốt cho cháu tao,” bà Kim nói tiếp. “Mày không cần tao, nhưng cháu tao thì cần một tương lai tốt đẹp. Cho thằng Hoàng chu cấp, nó sẽ ẹ con. Có vậy thôi.”

“Tôi không cần tiền của ai hết,” Kiều An nói, giọng kiên quyết. “Tôi tự kiếm tiền nuôi con.”

Bà Kim nhìn cô một hồi, rồi bỗng nhiên nở nụ cười khinh bỉ.

“Mày nghĩ mày có thể một mình nuôi con, rồi mày sẽ thấy. Xã hội này không dành cho những bà mẹ đơn thân đâu. Người ta sẽ nhìn mày, nhìn con mày, và nói: kìa, con hoang. Mày có dám để con mày chịu cảnh đó không?”

Kiều An tái mặt. Bà Kim nói trúng nỗi đau của cô.

“Tôi không sợ,” cô nói, nhưng giọng đã run. “Con tôi không phải con hoang. Nó có mẹ, có ông bà ngoại, có một gia đình yêu thương nó.”

“Gia đình?” Bà Kim cười nhạt. “Mày tưởng mày có gia đình à? Ông Phong nhà mày thì hiền quá, không quyết được việc gì. Mẹ mày thì yếu đuối, không bảo vệ được mày. Còn mày, mày chỉ là một cô gái mới ly hôn, mang tiếng là bỏ chồng. Ai sẽ thuê mày? Ai sẽ hợp tác với mày? Mày nghĩ mày xây dựng được thương hiệu thời trang ư? Mơ đi!”

Kiều An cắn môi đến bật máu. Những lời bà Kim nói tuy độc địa, nhưng đều là sự thật. Cô đã phải đấu tranh rất nhiều để có được ngày hôm nay. Và con đường phía trước còn dài, còn nhiều chông gai.

“Tôi không cần bác dạy đời,” cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Mời bác về đi.”

Bà Kim đứng dậy, chỉnh lại váy áo.

“Tao đi đây. Nhưng tao nói cho mày biết, tao sẽ không để cháu nội tao sống trong cảnh thiếu thốn. Thằng Hoàng nó sẽ chu cấp, dù mày có muốn hay không. Và nếu mày dám ngăn cản, tao sẽ kiện mày ra tòa, giành quyền nuôi con.”

Kiều An chết lặng. “Bác… bác không thể…”

“Tao có thể,” bà Kim cười lạnh. “Tao có tiền, có quyền, có luật sư giỏi. Mày chỉ là một bà mẹ đơn thân nghèo khổ. Tao tin là tòa sẽ chọn tao.”

Nói xong, bà Kim quay lưng bỏ đi, để lại Kiều An đứng sững trong căn nhà nhỏ, tay chân run rẩy. Cô nghe tiếng cửa đóng sầm và trong đầu cô vang vọng những lời đe dọa của bà Kim.

Kiều An ngồi phịch xuống ghế, mặt tái mét. Nước mắt cô cuối cùng cũng trào ra, lăn dài trên má. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng kiên cường, nhưng bà Kim vừa giáng một đòn quá mạnh vào điểm yếu nhất của cô: nỗi sợ mất con.

“Mẹ ơi,” giọng bé Bống từ trong phòng vọng ra. “Mẹ ơi, con khát nước.”

Kiều An vội lau nước mắt, hít một hơi thật sâu. Cô vào phòng, ốc nước ấm. Bé Bống uống xong, ngước nhìn mẹ, hỏi:

“Mẹ khóc hả?”

“Không, mẹ không khóc,” Kiều An cười gượng. “Mẹ chỉ bị bụi bay vào mắt thôi.”

Bé Bống chớp mắt, rồi bỗng nhiên ôm chầm lấy mẹ.

“Mẹ đừng buồn. Con thương mẹ lắm.”

Kiều An ôm con, nước mắt không kìm được lại trào ra. Cô vùi mặt vào mái tóc thơm mùi sữa của con, hít hà hương thơm ngọt ngào ấy, như thể đó là nguồn sức mạnh cuối cùng của cô.

“Mẹ thương con,” cô thì thào. “Mẹ sẽ không để ai cướp con đi đâu.”

Nhưng trong lòng cô, nỗi sợ hãi đã bắt đầu len lỏi. Bà Kim có tiền, có quyền. Bà ta có thể thuê luật sư giỏi, có thể kiện cô ra tòa. Cô có gì? Chỉ có tình yêu thương con và một công ty nhỏ mới thành lập.

Cô có đủ sức để chiến đấu với cả một gia tộc họ Minh không?

Kiều An ôm con thật chặt, nhìn ra cửa sổ. Màn đêm đã buông xuống, thành phố lên đèn. Hàng ngàn ánh đèn trên những cánh cửa thủy tinh lấp lánh, mỗi cánh cửa là một số phận, một cuộc đời.

Cô không biết cánh cửa nào đang mở ra cho mình, nhưng cô biết cô sẽ không bao giờ buông lơi. Dù có phải đối đầu với bà Kim, với Minh Hoàng, hay với cả thế giới, cô sẽ chiến đấu đến cùng.

Bởi vì bé Bống là tất cả những gì cô có.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc khi xây dựng tâm lý nhân vật qua những chi tiết tinh tế: cô mẹ kiệt sức nín nịch giữa căn phòng bệnh, lời từ chối lạnh lùng che giấu nỗi nhớ nhung của cô. Sự tương phản giữa sự quan tâm của Minh Hoàng và sự cương cật của Kiều An tạo nên dòng căng thẳng tinh tế, hé mở những mâu thuẫn sâu xa chưa được giải quyết.

📖 Chương tiếp theo

Những "mảnh ghép vỡ" trong gia đình Minh sắp được lắp ráp lại, và Kiều An sẽ phải đối mặt với những quyết định không thể quay đầu.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord