Bé Bống đã khỏe hơn, nằm viện. Chiều thứ bảy, Kiều An ngồi ở ghế đá công viên trước chung cư, nhìn con gái nhỏ tung tăng chạy nhảy trên thảm cỏ. Nắng cuối ngày vàng nhạt xuyên qua tán cây sấu già, rải những đốm sáng lấm tấm trên mái tóc đen mượt của bé. Tiếng cười giòn tan của đứa trẻ bốn tuổi hòa cùng tiếng chim ríu rít trên cao, tạo nên một bản nhạc chiều bình yên đến lạ.
Từ xa, Kiều An thấy bóng dáng quen thuộc bước vào cổng công viên. Minh Hoàng hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay ngắn, quần tây đen, và tay xách một túi giấy màu nâu. Anh ta dừng lại vài giây, ngó nghiêng tìm kiếm, rồi ánh mắt chạm vào bé Bống đang cúi xuống nhặt một chiếc lá khô.
Kiều An hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cỏ mới cắt phảng phất trong gió. Đây là lần đầu tiên cô thực hiện thỏa thuận — cho Minh Hoàng gặp con có giám sát. Cô đã suy nghĩ rất nhiều sau cái đêỳ gối trong bệnh viện. Nỗi đau ba năm không thể xóa nhòa, nhưng ánh mắt bé Bống hôm ấy… cô không thể giả vờ là mình không thấy.
“Kiều An.” Minh Hoàng bước lại gần, giọng hơn thường ngày, pha chút hồi hộp.
“Ừ.” Cô đứng dậy, vỗ nhẹ vào băng ghế. “Ngồi đây đi. Như đã thỏa thuận, anh chỉ gặm mỗi tuần một lần và có tôi ở đây giám sát.”
Minh Hoàng gật đầu, không cãi lại. Anh ta đặt túi giấy xuống ghế, mở ra lấy một hộp nhựa trong suốt. Bên trong là những chiếc bánh quy hình thú nhỏ xinh, được trang trí bằng kem màu hồng và xanh lá.
“Tôi… tôi có mang chút bánh cho bé.” Anh ta ngập ngừng. “Tôi biết con thích bánh quy. Hồi ở bệnh viện, tôi thấy bé nhìn mấy cái bánh trên tủ kính.”
Kiều An nhướng mày. Cô không ngờ Minh Hoàng lại để ý đến chi tiết nhỏ như vậy. Ngày ấy, khi còn là vợ chồng, anh ta luôn là người vô tâm, đến cả sinh nhật cô cũng quên.
“Bé Bống đang chơi ở bãi cỏ kia.” Cô chỉ tay. “Anh muốn qua đó thì đi đi.”
Minh Hoàng đứng dậy, tay cầm hộp bánh, bước từng bước chậm rãi về phía bé gái. Kiều An nhìn theo, lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Bóng lướn, hơi gầy hơn ngày xưa, nhưng vẫn giữ dáng vẻ chỉn chu của một người đàn ông thành đạt. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng, bàn tay nắm chặt hộp bánh đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.
“Chào cháu.” Minh Hoàng ngồi xổm xuống trước mặt bé Bống. Giọàn đi vì xúc động.
Bé Bống ngước lên, đôi mắt to tròn đen láy nhìn người đàn ông lạ mặt. Bé không sợ, chỉ tò mò, nghiêng đầu, tay vẫn cầm chiếc lá khô.
“Cháu là ai ạ?” Giọng trẻ thơ trong trẻo như tiếng chuông.
“Chú là… là bạn của mẹ cháu.” Minh Hoàng mỉm cười, nụ cười gượng gạo đến đau lòng. “Chú mang bánh cho cháu nè.”
Anh ta mở nắp hộp, đưa ra một chiếc bánh quy hình chú thỏ. Ánh nắng chiều chiếu vào lớp kem hồng, làm nó lấp lánh như một viên kẹo ngọt.
Bé Bống mắt sáng lên, nhưng bé không vội nhận. Bé quay đầu nhìn mẹ, như hỏi ý kiến. Kiều An gật nhẹ, lòng thắt lại.
“Cảm ơn chú.” Bé Bống nhận lấy chiếc bánh, cắn một miếng nhỏ. “Ngon quá!”
Minh Hoàng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta ngồi xuống bãi cỏ, ngang tầm với bé, bắt đầu hỏi han về những trò chơi bé thích. Bé Bống vốn hòa đồng, nhanh chóng kể về cô búp bê mới, về những bức tranh bé vẽ ở trường mẫu giáo. Minh Hoàng chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt nhỏ nhắn của con.
Kiều An ngồi lại ghế đá, lấy điện thoại ra giả vờ lướt web, nhưng thực chất cô đang dõi theo từng cử động của. Họ ngồi dưới gốc cây sấu già. Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua kẽ lá, vẽ lên thảm cỏ những hình thù kỳ dị. Gió nhẹ thổi tung những lọn tóc của Minh Hoàng, và trong khoảnh khắc đó, anh ta trông trẻ hơn hẳn, không còn vẻ lạnh lùng thường ngày.
Kiều An chợt nhớ lại một ngày cách đây năm năm, khi họ còn yêu nhau. Cũng là một buổi chiều công viên, Minh Hào một que kem, cười bảo: “Anh sẽ là thế giới.” Lúc ấy, Kiều An tin điều đó. Cô tin vào tình yêu, tin vào những lời hứa, tin rằng hai người sẽ mãi mãi bên nhau.
Nhưng rồi đám cưới diễn ra, áp lực từ mẹ chồng, từ công việc, từ những kỳ vọng xã hội đã dần bào mòn tình yêu ấy. Minh Hoàng trở nên xa cách, lạnh nhạt và cuối cùng là sự ra đi không một lời từ biệt khi cô mang thai.
Tiếng cười của bé Bống kéo Kiều An trở về thực tại. Cô nhìn thấy Minh Hoàng đang cõng bé trên lưng, chạy vòng quanh bãi cỏ. Bé Bống ôm chặt cổ anh ta, cười khanh khách, mái tóc bay phấp phới trong gió.
Cô vội cúi xuống, nhấp một ngụm cà phê sáng còn ấm. Vị đắng lan trên đầu lưỡi, nhưng không đắng bằng những tháng ngày cô một mình thức trắng đêm dỗ con, một mình đưa con đi tiêm chủng, một mình lo từng bữa ăn giấc ngủ cho đứa trẻ không cha.
Hai tiếng đồng hồ trước, Kiều An tưởng. Khi mặt trời bắt đầu khuất sau những tòa nhà cao tầng, cô đứng dậy, tiến về phía họ.
“Hết giờ rồi.”
Minh Hoàng quay lại, trên trán lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh lên một niềm vui mà Kiều An chưa từng thấy ở người đàn ông này.
“Cho tôi thêm mười phút nữa được không? Bé đang chỉ cho tôi thấy tổ chim ở trên cây kia.”
Kiều An nhìn con gái, thấy bé đang chỉ tay lên cao, miệng lảm nhảm kể về những chú chim non. Cô thở dài, gật đầu. “Mười phút. Không hơn.”
Minh Hoàng nhanh nhẹn bế bé lên, để bé ngồi trên vai cao, vững vàng đi đến gốc cây sấu. Anh ta chỉ cho bé thấy tổ chim, giảng giải về loài chim sẻ thành phố, về cách chúng làm tổ, kiếm ăn. Bé Bống chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi những câu ngây ngô khiến Minh Hoàng phải bật cười.
Kiều An đứng cách đó vài bước, lòng dậy lên những con sóng lạ. Cô nhìn thấy ở Minh Hoàng một sự kiên nhẫn mà trước đây chưa từng có. Anh ta cẩn thận nâng từng bước chân, tránh để con bị ngã, giọng nói dịu dàng khi giải thích mọi thứ.
Khi mười phút kết thúc, Minh Hoàng nhẹ nhàng đặt bé Bống xuống đất. Bé ní, đôi mắt long lanh:
“Chú ơi, chú có đến chơi với con nữa không?”
Minh Hoàng nghẹn ngào, quỳ xuống ôm bé vào lòng. “Có chứ. Chú sẽ đến chơi với con nhiều lần nữa.”
Kiều An bế con lên, nói lời tạm biệt ngắn gọn. Cô cảm nhận được ánh mắt Minh Hoàng dõi theo mình suốt dọc đường về nhà.
***
Buổi gặp thứ hai diễn ra tại quán cà phê nhỏ xinh trên đường Nguyễn Huệ. Kiều An chọn quán này vì nó gần chỗ làm của cô, tiện cho việc giám sát. Hôm ấy là chủ nhật, quán đông khách nhưng vẫn giữ được không gian yên tĩnh nhờ những chậu cây xanh mướt được bày trí khéo léo.
Minh Hoàng đến sớm mười lăm phút. Anh ta gọi sẵn một ly bơ cho bé Bống và một ly cà phê sữa cho Kiều An — loại cô thích uống năm nào. Khi nhìn thấy ly cà phê đặt trên bàn, Kiều An sững lại.
“Sao anh biết tôi thích cà phê sữa?”
Minh Hoàng ngập ngừng. “Tôi nhớ. Hồi đó mỗi sáng em đều uống một ly cà phê sữa trước khi đi làm.”
Kiều An không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi xuống. Cô đặt bé Bống lên ghế cao dành cho trẻ em, lấy khăn giấy.
“Cảm ơn,” cô nói ngắn gọn, nhấp một ngụm cà phê. Vị ngọt béo tan trên đầu lưỡi, kéo theo những ký ức cũ kỹ. Cô nhớ những buổi sáng hai người cùng uống cà phê trên ban công căn hộ nhỏ, nhìn dòng người tấp nập dưới phố.
Bé Bống thấy bơ, mắt sáng lên. “Mẹ ơi, con uống được không ạ?”
“Được, nhưng uống từ từ thôi, con.”
Minh Hoàng đẩy ly đến gần bé, rồi lấy từ trong túi ra một quyển sách tranh màu sắc. “Chú mua tặng con này.”
Bé Bống reo lên thích thú, mở sách ra xem. Đó là cuốn “Những người bạn trong rừng xanh” với hình vẽ sinh động, những trang sách dày dặn, an toàn cho trẻ nhỏ.
Trong khi bé Bống chăm chú vào quyển sách, Minh Hoàng và Kiều An ngồi đối diện nhau, không khí thoáng chút ngượng ngùng. Quán cà phê vang lên giai điệu nhẹ nhàng của một bản nhạc không lời, tiếng máy pha cà phê xè xè, tiếng cười nói của thực khách tạo thành một bản hòa ca ồn ào nhưng ấm áp.
“Em khỏe không?” Minh Hoàng hỏi, giọng nhỏ đến nỗi suýt bị át bởi tiếng nhạc.
“Tôi vẫn ổn.” Kiều An đáp, mắt nhìn ra cửa kính. “Công việc đang dần ổn định.”
“Nghe nói em đang xây dựng thương hiệu thời trang riêng?”
Kiề lại nhìn anh ta, ngạc nhiên. “Sao anh biết?”
“Tôi hỏi thăm Linh Đan.” Minh Hoàng thừa nhận. “Tôi biết em có tài, hồi còn học đại học em đã từng đoạt giải thiết kế thời trang rồi.”
Kiều An nhấp thêm một ngụm cà phê, không trả lời. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên bắt đầu công việc kinh doanh, khi còn mang thai, vừa ốm nghén vừa phải chạy đi tìm vải, tìm xưởng may. Có những hôm mệt đến nỗi ngất xỉu giữa đường, nhưng cô không dám gọi cho ai, sợ người thân lo lắng.
“Nếu em cần… tôi có thể hỗ trợ.” Giọng Minh Hoàng đầy thận trọng. “Về tài chính hoặc quan hệ đối tác.”
“Không cần đâu.” Kiều An lắc đầu, giọng cương quyết. “Tôi tự lo được. Và nhớ điều kiện của tôi: không nhắc đến chuyện quá khứ, không can thiệp vào cuộc sống của tôi.”
Minh Hoàng cúi đầu, nhưng trong mắt lóe qua một tia buồn. Anh ta không nói thêm, chỉ quay sang chơi với bé Bống, chỉ cho bé cách ghép các mảnh ghép trong quyển sách tranh.
Kiều An nhìn họ, lòng dậy lên một cảm giác khó tả. Cô thấy Minh Hoàng kiên nhẫn ngồi hàng giờ đồng hồ chỉ để xếp hình cùng con, thận trọng lau miệng, uống sinh tố bị chảy ra ngoài. Những cử chỉ ấy, nếu xảy ra trước, có lẽ cuộc đời cô đã khác.
Khi buổi gặp kết thúc, Minh Hoàng đưa Kiều An và bé Bống ra cửa. Anh ta đột nhiên gọi với theo:
“Kiều An!”
Cô quay lại.
“Ngày mai… tôi có thể đến thăm bé được không? Tôi hứa chỉ mười lăm phút thôi. Tôi muốn đưa cho bé một món quà nhỏ.”
Kiều An nhìn con gái đang ngủ gật trên tay mình, rồi nhìn ánh mắt van lơn của người đàn ông trước mặt. Cô thở dài. “Được, nhưng chỉ mười lăm phút. Và phải có tôi ở đó.”
Minh Hoàng mừng rỡ, gật đầu lia lịa.
***
Ngày hôm sau, đúng bảy giờ tối, chuông cửa nhà Kiềên. Cô mở cửa, thấy Minh Hoàng đứng đó với một tay xách chiếc bánh sinh nhật nhỏ, tay kia ôm một con gấu bông to gần bằng người anh ta.
“Bé thích gấu bông phải không?” Anh ta hỏi, hơi thở gấp vì leo cầu thang bộ (thang máy chung cư của Kiều An đang hỏng).
Kiều An nhường đường vào nhà. Căn phòng nhỏ gọn gàng, bài trí đơn giản nhưng ấm cúng. Trên tường treo vài bức ảnh cô vẽ, trên kệ sách là những cuốn truyện tranh và sách thiết kế thời trang.
Bé Bống đang ngồi trên thảm chơi với búp bê, thấy Minh Hoàng liền chạy ra. “Chú ơi!”
“Chú tới thăm con nè.” Minh Hoàng đặt con gấu bông xuống, ôm chầm lấy bé. “Con có nhớ chú không?”
“Nhớ ạ!” Bé Bống ôm chặt cổ anh ta, rồi chỉ vào con gấu. “Con gấu đẹp quá!”
“Nó tên là Mít, dành cho con đó.”
Bé Bống ôm lấy con gấu to hơn cả người mình, cười tít mắt. Minh Hoàng nhìn con, ánh mắt dịu dàng đến nao lòng.
Kiều An đứng dựa vào tường, khoanh tay nhìn họ. Cô thấy Minh Hoàng lấy từ túi ra một quả bong bóng màu hồng, thổi lên cho bé chơi. Rồi xuống thảm, cùng bé xếp hình, kể chuyện. Giọầm ấm, chậm rãi, như thể đang đọc một câu chuyện cổ tích.
Đến khi đồng hồ điểm bảy giờ mười lăm, Kiềẹ. “Hết giờ rồi.”
Minh Hoàng đứng dậy, nụ cười trên môi tắt dần. Anh ta nhìn bé Bống một lần cuối, rồi An. “Cho tôi thêm một phút được không?”
Kiều An gật đầu.
Minh Hoàng quỳ xuống, nhẹ nhàng ôm bé Bống vào lòng. “Bống à, chú phải về rồi. Ngày mai chú lại đến chơi với con nhé.”
“Chú hứa không?” Bé Bống giơ ngón tay út ra.
Minh Hoàng mỉm cười, móc ngón tay út của mình vào ngón tay nhỏ xíu của con. “Chú hứa.”
Khi anh ta đứng dậy, Kiều An thấy mắt mình cay cay. Cô vội quay mặt đi, giả vờ sắp xếp lại mấy quyển sách trên kệ.
“Cảm ơn em đã cho tôi gặp con.” Minh Hoàng nói, giọng nghẹn ngào. “Tôi biết mình không xứng đáng, nhưng tôi thực sự biết ơn em.”
Kiều An không quay lại. Cô chỉ khẽ gật đầu, rồi mở cửa tiễn anh ta.
Khi cánh cửa đóng lại, cô dựa lưng vào tường, nhắm mắt thở dài. Trái tim cô như có ai đó bóp chặt. Cô nhớ lại những gì đã xảy ra trước, cái ngày Minh Hoàng nói với cô rằng ông không muốn có con, không muốn có trách nhiệm, không muốn gia đình. Vậy mà giờ đây, anh ta lại quỳ xuống để hứa hẹn với một đứa trẻ bốn tuổi.
Kiều An bước vào phòng, thấy bé Bống đang ngồi trên thảm, ôm con gấu bông Mít, mắt lim dim. Cô nhẹ nhàng bế con lên giường, đắp chăn cho con. Bé Bống mơ màng hỏi:
“Mẹ ơi, chú ấy là ai vậy? Sao chú ấy thương con quá?”
Kiều An nghẹn lời. Cô vuốt tóc con, hôn lên trán bé. “Mai mẹ kể é. Bây giờ ngủ đi.”
Bé Bống gật đầu, rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, tay vẫn ôm chặt con gấu.
Kiều An ngồi cạnh giường, nhìn con ngủ. Ánh đèn ngủ màu cam hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn, làm nổi bật những đường nét giống Minh Hoàng đến lạ. Cô chợt nhận ra dù cô có cố gắng chối bỏ, máu mủ không thể phai.
***
Những buổi gặp tiếp theo diễn ra đều đặn vào cuối tuần. Minh Hoàng không bao giờ đến trễ, không bao giờ quên quà cho bé Bống. Anh ta mang đến những cuốn sách tranh mới, những bộ xếp hình, những chiếc bánh tự tay làm.
Một hôm, Kiều An mở cửa, thấy Minh Hoàng với tạp dề vẫn còn đeo trên người, tay cầm một hộp bánh flan còn nóng hổi.
“Tôi mới học nấu ăn.” Anh ta giải thích, hơi ngượng ngùng. “Mấy hôm trước bé nói thích ăn bánh flan, nên tôi thử làm. Không biết có ngon không.”
Kiều An nhìn hộp bánh, ngạc nhiên. Minh Hoàng ngày xưa đến trứng còn không biết luộc, vậy mà giờ làm được bánh flan.
“Anh vào đi.”
Minh Hoàng bước vào nhà, thấy bé Bống đang ngồi vẽ trên bàn. Anh ta lại gần, nhìn bức tranh bé vẽ: một hình tròn to, bên cạnh là hai hình người màu đỏ và xanh.
“Con vẽ gì thế?”
“Con vẽ gia đình mình nè.” Bé Bống chỉ vào hình tròn. “Đây là nhà của mẹ và con. Và đây là mẹ, đây là con.”
“Còn người mà à ai?”
Bé Bống ngập ngừng, nhìn mẹ rồi nhìn Minh Hoàng. “Là chú đó. Chú hay đến chơi với con.”
Minh Hoàng lặng người. Anh ta đưa tay sờ vào bức tranh, mắt đỏ hoe.
Kiều An đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh ấy. Cô cảm thấy một nỗi đau âm ỉ trong lồng ngực. Cô đã cố gắng xây dựng một cuộc sống hoàn chỉnh cho con, nhưng dù có cố gắng thế nào, trong mắt bé Bống vẫn luôn thiếu một mảnh ghép.
Minh Hoàều An, giọng khàn đi. “Tôi có thể dạy bé vẽ được không?”
Kiều An gật đầu, không nói lời nào.
Minh Hoàng ngồi xuống cạnh bàn, cầm một cây bút màu, chỉ cho bé cách vẽ những nét cơ bản. Anh ta kiên nhẫn hướng dẫn từng đường nét, thỉnh thoảng lại khen ngợi bé. Bé Bống thích thú, vẫy vùng trên giấy, tạo ra những hình thù kỳ dị nhưng đầy màu sắc.
Kiều An đứng từ xa nhìn họ. Cô thấy Minh Hoàng cúi xuống, lắng nghe bé kể về những ước mơ, về những điều bé thích. Trong khoảnh khắc đó, anh ta trông giống hệt một người cha thực thụ, chứ không phải người đàn ông lạnh lùng đã bỏ rơi cô ba năm trước.
Khi Minh Hoàng chuẩn bị ra về, trời đã tối. Kiều An tiễu, hai người đứng dưới bóng đèn vàng vọt, im lặng một lúc lâu.
“Mai tôi có thể đến nữa không?” Minh Hoàng hỏi, giọng hy vọng.
“Ngày mai tôi có việc.” Kiều An đáp. “Cuối tuần sau đi.”
“Được.” Minh Hoàng gật đầu rồi đột nhiên nắm lấy tay cô. “Kiều An, tôi biết tôi không có quyền nói điều này, nhưng… tôi muốn nói lời xin lỗi. Vì tất cả những gì đã xảy ra. Vì tôi đã bỏ ra phần tôi nhất.”
Kiều An giật tay ra, mắt cô long lanh. “Chuyện quá khứ, đừng nhắc nữa.”
“Nhưng tôi muốn em biết…” Minh Hoàng ngừng lại, hít một hơi sâu. “Tôi đã thay đổi. Tôi đã học cách nấu ăn vì con thích. Tôi đã đọc sách về cách chăm sóc trẻ. Tôi đã dành mỗi ngày để nghĩ về hai mẹ con. Tôi biết mình không xứng đáng, nhưng tôi muốn sửa sai.”
Kiều An nhìn thẳng vào mắt anh ta. Ánh đèn vàng hắt lên khuôn mặt góc cạnh, làm lộ rõ những đường nét mệt mỏi và chân thành.
“Thời gian sẽ trả lời.” Cô nói, giọng nhẹ như gió. “Anh về đi.”
Cô đóng cửa, dựa lưng vào cánh cửa gỗ. Tim cô đập loạn nhịp, những ký ức ùa về như thác lũ. Cô nhớ lại những đêm mất ngủ khi mang thai, nhớ lại những lần đưa con đi bệnh viện một mình, nhớ lại những giọt nước mắt đã khô.
Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy Minh Hoàng quỳ xuống vẽ cùng con, khi thấm niu từng cử chỉ của bé Bống, cô chợt nhận ra rằng trái tim mình đã bắt đầu mềm lại, dù cô không muốn.
***
Cuối tuần sau, Kiều An đưa bé Bống ra công viên vào buổi sáng sớm. Nắng sớm trong vắt, không khí mát lạnh, còn đọng hơi sương trên những ngọn cỏ. Bé Bống mặc chiếc váy hồng mà Minh Hoàng tặng, chạy nhảy tung tăng như một chú bướm nhỏ.
Minh Hoàng đến đúng hẹn, tay ôm một chiếc diều giấy màu xanh. “Hôm nay trời đẹp, mình thả diều nhé?”
Bé Bống reo lên mừng rỡ. Minh Hoàng hướng dẫn bé cách cầm dây, cách thả diều. Lần đầu tiên, anh ta và bé cùng nhau chạy trên bãi cỏ. Tiếng cười vang vọng khắp công viên.
Kiều An ngồi dưới gốc cây phượng, nhìn cảnh tượng ấy. Gió nhẹ thổi, mang theo mùi cỏ tươi và mùi nắng sớm. Cô thấy Minh Hoàng đỡ bé Bống lên vai, chạy thật nhanh để chiếc diều cất cánh. Cánh diều mênh mông cao, chao liệng giữa bầu trời trong xanh.
“Mẹ ơi, coi kìa! Diềá!” Bé Bống hét lên, tay chỉ lên trời.
Kiều An mỉm cười, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm lạ thường.
Đến trưa, Minh Hoàng rủ hai mẹ con đi ăn kem. Họ ngồi ở một quán kem nhỏ ven đường. Những viên kem đầy màu sắc được bà ủ. Bé Bống thích thú chọn một viên kem vị dâu, còn Kiều An và Minh Hoàng gọi kem vị sô cô la.
“Hồi đó em cũng thích kem vị sô cô la.” Minh Hoàng bỗng nói.
Kiều An nhìn anh ta, im lặng một lát. “Người ta có thể thay đổi sở thích mà.”
“Em có thay đổi không?”
“Có.” Kiều An nhấp một thìa kem, vị ngọt đắng tan trên đầu lưỡi. “Tôi học được cách tự lập, cách không cần ai cả.”
Minh Hoàng cúi đầu, không nói gì.
Bé Bống ăn kem xong, tay chân dính đầy kem. Minh Hoàng lấy khăn giấy trong túi ra, cẩn thận lau tay, lau mặt cho con. Anh ta làm việc ấy một cách tự nhiên, như thể đã làm hàng trăm lần.
Kiều An nhìn họ, lòng dậy lên một cảm giác ấm áp. Cô chợt nhận ra rằng dù có cố gắng chối bỏ, cô vẫn không thể phủ nhận sự thay đổi của Minh Hoàng. Anh ta không còn là người đàn ông lạnh lùng, vô tâm ngày nào. Anh ta đã học cách yêu thương, cách quan tâm, cách trân trọng những điều nhỏ nhặt.
Khi quay về nhà, bé Bống đã mệt, gục đầu vào vai bố ngủ thiếp đi. Minh Hoàng bế con, đi từ từ bên cạnh Kiều An. Ánh nắng xế chiều dài ngoằng, kéo bóng họ xuống mặt đường.
Đến trước cửa chung cư, Kiều An định bế con lên, nhưng Minh Hoàng ngăn lại. “Để tôi. Thang máy hỏng mà, em mới ốm dậy.”
Anh ta cẩn thận bế bé Bống lên từng bậc thang. Lưng áo thấm mồ hôi, những vàng, không một chút run. Kiều An đi sau, nhìn bóng lưng rộng của người đàn ông trước mặt. Cô nhận ra mình đã nhìn bóng lưng ấy từ rất lâu rồi, từ những ngày yêu nhau, từ những tháng ngày hạnh phúc ngắn ngủi.
Đến trước cửa nhà, Minh Hoàng nhẹ nhàng trao bé Bống cho Kiều An. Bé vẫn ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào vai bố, môi mím lại, hơi thở đều đều.
Kiều An đón con vào lòng, cảm nhận hơi ấm của con và mùi hương qu