Một tách cà phê sáng đã nguội lạnh trên bàn. Kiều An ngồi nhìn Minh Hoàng đang cúi xuống buộc dây giày cho bé Bống.
“Mẹ ơi, hôm nay ba đưa con đi học được không?” Bé Bống chạy vào nhà, đôi mắt tròn xoe đầy hy vọng.
Kiều An thở dài. Cô đã đồng ý cho anh gặp con có giám sát, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện để anh đưa đón con đi học. Dự án hợp tác với công ty của Minh Hoàng sắp diễn ra, và cô biết việc từ chối sẽ khiến mọi chuyện thêm phức tạp.
“Con đi thay đồ đi,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Mẹ sẽ đưa con đi học. Ba còn phải đi làm.”
Minh Hoàng đứng thẳng dậy, mắt nhìn cô với vẻ thất vọng. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, tay áo xắn lên gọn gàng, khác hẳn vẻ lãng tử ngày nào. Kiều An nhận ra anh đã thay đổi nhiều, từ cách ăn mặc cho đến cách cư xử, nhưng trái tim cô vẫn còn đầy vết nứt.
“Kiều An, em có thể cho anh một cơ hội không?” Giọng anh trầm xuống, mang theo nỗi niềm khó tả.
“Chúng ta đã có thỏa thuận rồi,” cô lạnh lùng đáp, tay cầm cốc cà phê nguội lên nhưng không uống. “Anh gặp con vào cuối tuần, có em giám sát. Không có đưa đón đi học, không có ăn tối chung, không có những thứ kiểu… gia đình.”
Anh gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Anh hiểu. Anh sẽ tôn trọng điều đó.”
Cảnh tượng ấy khiến lòng cô chùng xuống. Cô biết Minh Hoàng đang cố gắng. Nhưng những vết thương từ quá khứ vẫn còn rỉ máu, và cô không dám tin rằng anh thực sự thay đổi.
Tiếng chuông điện thoại chợt reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Kiều An đặt cốc cà phê xuống, nhìn vào màn hình. Số máy nhà mẹ đẻ. Cô do dự một giây rồi bấm nghe.
“Kiều An à, mẹ nghe nói thằng Minh Hoàng đang tới lui nhà con.” Giọng bà Kim vang lên the thé, như xé toạc không khí.
“Mẹ, việc này...”
“Con im đi!” Bà Kim gắt lên. “Con là đàn bà ly hôn, lại còn nuôi con một mình. Bây giờ chồng cũ quay lại, con định làm trò gì hả? Muốn xấu mặt gia đình tôi hay sao?”
Kiều An nhắm mắt lại, hít thở sâu. Cô đã quen với những lời mắng nhiếc này. Từ ngày ly hôn, bà Kim chưa bao giờ ngừng gây áp lực.
“Mẹ, con không làm gì sai cả. Con chỉ cho anh ấy gặp con của anh ấy.”
“Gặp con? Hay gặp lại người yêu cũ?” Bà Kim hừ lạnh. “Mẹ đã từng là một người đàn ông tử tế, công chức nhà nước, không chê vào đâu được. Con phải đi gặ, không được dây dưa với thằng chồng cũ vô dụng đó nữa.”
Máu trong người Kiều An như sôi lên. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói vẫn run nhẹ.
“Mẹ, con không cần ai giới thiệu. Con tự lo được con của con.”
“Tự lo? Con tưởng làm mẹ bỉm sữa là dễ sao? Con có tiền không? Có nhà không? Chỉ có một căn chung cư thuê mà tưởng mình là công chúa à?”
“Con có công việc, có sự nghiệp. Con đang xây dựng thương hiệu thời trang riêng.”
“Thời trang? Cái thứ đó mà nuôi sống con được à?” Bà Kim cười khẩy. “Mẹ nóết, nếu con không chịu gặp người đàn ông đó, mẹ sẽ lên tận nơi, kéo con về quê mà gả chồng. Con liệu mà tính.”
Điện thoại tắt máy. Kiều An đứng im, tay siết chặt chiếc điện thoại đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch.
Minh Hoàng đã đưa bé Bống ra ngoài, nhưng anh vẫn đứng ở ban công đợi. Khi thấy cô bước ra, anh hỏi nhẹ:
“Có chuyện gì vậy? Em trông không được khỏe.”
“Không có gì,” cô lắc đầu nhưng giọng nói yếu ớt.
Anh nhìn cô một hồi, rồi bỗng nói: “Anh biết em vẫn còn ghét anh. Nhưng nếu em cần giúp, anh luôn ở đây.”
Kiều An ngước mắt lên nhìn anh. Ánh nắng vào khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét từng thân thuộc đến lạ. Cô chợt nhớ lại những ngày đầu mới cưới, khi anh còn là một chàng trai trẻ đầy nhiệt huyết, luôn hứa hẹn sẽ bảo vệ cô khỏi mọi giông tố.
Nhưng rồi anh đã không giữ lời.
“Anh không cần phải,” cô nói, giọng lạnh tanh. “Em tự lo được.”
Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ quay vào nhà, bế bé Bống lên. Cô gái nhỏ ôm chặt cổ ba, cười khúc khích.
“Ba ơi, ba có yêu mẹ không?”
Câu hỏi của con khiến cả hai người lớn đều giật mình. Minh Hoàng nhìn Kiều An. Đôi mắt anh có gì đó rất khó gọi tên.
“Con yêu mẹ,” anh trả lời, giọng trầm ấm. “Nhưng ba không biết mẹ có yêu ba nữa không.”
Bé Bố, mắt mở to: “Mẹ ơi, mẹ yêu ba không?”
Kiều An cắn môi. Cô không biết phải trả lời thế nào trước câu hỏi ngây thơ của con gái. Yêu ư? Cô từng yêu anh rất nhiều, nhưng tình yêu ấy đã chết dần trong những tháng ngày cô đơn, tủi nhục.
“Con yêu mẹ, mẹ yêu con,” cô nói, né tránh câu hỏi. “Còn ba, ba là ba của con. Đi thôi, con vào nhà lấy cặp.”
Cả buổi sáng trời trong không khí nặng nề. Minh Hoàng đưa hai mẹ con tới trường rồi mới chịu rời đi. Trướ, anh nói với Kiều An:
“Anh sẽ đến văn phòng em chiều nay để bàn về hợp đồng hợp tác. Em nhớ chuẩn bị sẵn tài liệu nhé.”
Cô gật đầu, không nói thêm lời nào.
Văn phòng công ty của Kiều An nằm trong một tòa nhà nhỏ ở quận Bình Thạnh. Cô thuê một phòng làm việc nhỏ, vừa đủ để đặt máy may, bàn vẽ và vài bộ sưu tập mẫu. Dù còn khiêm tốn, đây là thành quả sau bao năm làm việc không ngừng nghỉ.
Chiều hôm đó, Minh Hoàng đến đúng hẹn. Một hồ sơ dày và một túi giấy nhỏ.
“Quà cho em,” anh nói, đặt túi lên bàn. “Bánh mì nướng của tiệm cũ, em thích ăn mà.”
Kiều An ngạc nhiên. Cô từng thích ăn bánh mì nướng ở tiệm cũ gần nhà cũ, nhưng đã lâu lắm rồi cô không ghé qua đó.
“Cảm ơn,” cô nói, giọng có chút ngập ngừng. “Nhưng anh không cần phải làm thế.”
“Anh muốn làm,” anh đáp, mắt nhìn cô chăm chú. “Anh muốn anh đã thay đổi.”
Cô không trả lời, chỉ mở hồ sơ ra xem. Dự án hợp tác lần này là một cơ hội lớn cho thương hiệu thời trang của cô. Minh Hoàng muốn đưa sản phẩm của cô vào hệ thống cửa hàng của công ty anh. Nếu thành công, đây sẽ là bước ngoặt lớn cho sự nghiệp của cô.
“Anh đã nghiên cứu kỹ,” anh nói, bắt đầu trình bày. “Sản phẩm của em rất có tiềm năng. Anh muốn hợp tác lâu dài, không chỉ một lần.”
“Tại giúp em?” cô hỏi, giọng đề phòng. “Anh có mục đích gì?”
Anh dừng lại một chút, rồi nói: “Anh muốn chuộc lỗi. Và anh muốn em thành công.”
“Chuộc lỗi?” Cô cười chua chát. “Anh nghĩ một dự án hợp tác có thể chuộc lỗi cho những gì anh đã làm sao?”
“Anh không nghĩ thế,” anh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Nhưng anh muốn bắt đầu từ đâu đó. Anh muốn anh có thể là người tốt hơn, cho em và cho con.”
Kiềặng một hồi lâu. Cô nhìn vào hồ sơ, thấy những con số, những chiến lược, những kế hoạch. Tất cả đều rất chuyên nghiệp, rất chi tiết. Cô biết đây là cơ hội không thể bỏ qua.
“Được rồi,” cô nói cuối cùng. “Chúng ta sẽ hợp tác. Nhưng nhớ giữ khoảng cách.”
Anh gật đầu, không nói gì thêm.
Những ngày sau đó, công việc diễn ra suôn sẻ. Minh Hoàng và Kiều An cùng làm việc với nhau, cùng thảo luận về thiết kế, về màu sắc, về chất liệu. Cô bất ngờ khi thấy anh có kiến thức về thời trang khá sâu rộng và luôn lắng nghe ý kiến của cô.
“Tất nhiều về thời trang thế?” cô hỏi trong một lần nghỉ giải lao.
“Anh đã học,” anh trả lời. “Ôn, anh nhận ra mình đã không hiểu gì về em cả. Anh đã đọc rất nhiều, học rất nhiều để hiểu về thứ em yêu thích.”
Kiều An không nói gì, nhưng lòng cô dậy lên một cảm xúc khó tả. Cô nhận thấy không chỉ thay đổi về bề ngoài,mà còn thay đổi từ bên trong.
Nhưng rắc rối không dừng lại ở đó.
Một buổi chiều nọ, Kiều An đang ngồi trong văn phòng thì điện thoại reo. Số máy lạ. Cô bấm nghe, giọng một người đàn bà the thé vang lên:
“Kiều An phải không? Tôi là mẹ chồng cũ của cô đây.”
Kiều An sững người. Bà Minh – mẹ của Minh Hoàng – người đã từng coi cô như con gái, nhưng sau đó lại trở mặt, đuổi cô ra khỏi nhà khi biết cô mang thai.
“Dạ, con chào bác,” cô nói, giọng khô khốc.
“Cô đang làm trò gì với tôi hả?” bà Minh hỏi, giọng đầy giận dữ. “Cô tưởng cô có thể quay lại gia đình tôi sau những gì đã xảy ra sao?”
“Thưa bác, con không làm gì sai cả,” Kiều An cố giữ bình tĩnh. “Con chỉ hợp tác làm ăn với công ty của anh ấy.”
“Hợp tác? Cô nghĩ tôi ngu sao?” bà Minh cười khẩy. “Tôi biết cô đang lợi dụi để kiếm tiền. Cô không xứng đáng với nó. Và cũng đừng hòng đưa cái thai đó vào gia đình tôi.”
“Thưa bác, con không cần gì từ gia đình bác cả,” Kiều An nói, giọng run lên vì tức giận. “Con tự nuôi con một mình, không phiền ai hết.”
“Cô nói thế mà được à? Cô tưởng tôi không biết cô đang nhận tiền từ con trai tôi? Cô là loại đàn bà lẳng lơ, chỉ biết bòn rút tiền của đàn ông.”
“Bác không có quyền nói thế,” Kiều An gắt lên. “Con là mẹ của cháu nội bác. Đứa bé đó có quyền được biết cha nó.”
“Cháu nội? Tôi không công nhận cái thai đó,” bà Minh nói, giọng cay độc. “Cô tốt nhất nên biến khỏi cuộc đời cũ. Nếu không, tôi sẽ khiến cô không thể làm ăn được ở thành phố này.”
Điện thoại tắt máy. Kiều An ngồi sụp xuống ghế, tay ôm mặt. Nước mắt cô trào ra, không thể kìm nén.
Cô đã nghĩ rằng mình có thể vượt qua tất cả. Đã nghĩ rằng mình mạnh mẽ, kiên cường. Nhưng những lời cay độc của mẹ chồng cũ, những áp lực từ gia đình ruột thịt, tất cả đều quá sức chịu đựng.
Linh Đan bước vào văn phòng, thấy bạn đang khóc, liền chạy lại ôm chầm lấy cô.
“Chuyện gì vậy? Ai làm em khóc?” Linh Đan hỏi, giọng lo lắng.
Kiều An không nói được, chỉ khóc nức nở. Linh Đan ôm chặt bạn, vỗ về.
“Có phải mẹ chồng cũ không? Hay mẹ của em?” cô hỏi.
“Cả hai,” Kiều An nói, giọng nghẹn ngào. “Họ đều muốn em biến mất. Họ nói em không xứng đáng, không có quyền... Em không biết mình có nêữa không.”
Linh Đan thở dài, mắt nhìn bạn với vẻ thương cảm. Cô hiểu nỗi đau của Kiều An hơn ai hết. Là một người mẹ đơn thân, cô cũng từng trải qua những ngày tháng bị gia đình và xã hội ruồng bỏ.
“Em ơi, em có quyền được hạnh phúc,” Linh Đan nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Em đã vượt qua nhiều khó khăn để có được ngày hôm nay. Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp.”
“Nhưng em sợ,” Kiều An nói, mắt đẫm lệ. “Em sợ anh ta sẽ lại làm em đau. Em sợ con em sẽ phải chịu cảnh gia đình tan vỡ một lần nữa.”
“Em đã từng tan vỡ rồi,” Linh Đan nói, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng em vẫn đứng dậy được. Nếu lần này có tan vỡ nữa, em cũng sẽ đứng dậy được. Bởi vì em mạnh mẽ hơn em nghĩ.”
Kiều An ngước mắt lên nhìn bạn, nước mắt vẫn lăn dài trên má.
“Linh Đan, em không biết có nêữa không,” cô thì thầm.
Linh Đan ôm chặt bạn hơn, mắt cũng đỏ hoe.
“Em không cần phải trả lời ngay bây giờ,” cô nói. “Hãy cho bản thân thời gian. Hãy nhìn vào hành động của anh ta, không phải lời nói. Và quan trọng nhất, hãy lắng nghe trái tim em.”
Kiều An dựa vào vai bạn, khóc nức nở. Cô biết Linh Đan nói đúng. Cô cần thời gian. Cần nhìn thấy sự thay đổi thực sự của Minh Hoàng, không phải qua những lời hứa mà qua những hành động cụ thể.
Nhưng trái tim cô, sau bao nhiêu năm cố gắng khép lại, đã bắt đầu mở ra những vết nứt nhỏ.
Ngoài cửa sổ, Thành phố Hồ Chí Minh đã lên đèn. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh sáng, những con phố sầm uất với dòng xe cộ tấp nập. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, bất chấp những giông tố trong lòng người.
Kiều An ngồi đó, trong vòng tay của người bạn thân nhất, và tự hỏi liệu mình có đủ can đảm để yêu thương một lần nữa không.
Cánh cửa thủy tinh giữa cô và Minh Hoàng vẫn còn đó. Nó trong suốt, để cô có thể nhìn thấy anh, nhưng cũng cứng rắn, ngăn cách hai người.
Liệu có ngày nào đó, cánh cửa ấy sẽ mở ra cho cả hai?
Hay nó sẽ mãi mãi là một bức tường vô hình, ngăn cách hai trái tim từng thuộc về nhau?
Kiều An không biết. Cô chỉ biết rằng hiện tại, cô đang khóc trong vòng tay của người bạn thân và tự hỏi liệu mình có nên tin vào một tình yêu đã từng làm mình tan nát.
“Em không biết có nữa không,” cô thì thầm lần nữa, như một câu hỏi không lời đáp.