Cơn mưa đầu mùa trút xuống thành phố lúc nửa đêm. Những hạt nước nặng trịch đập vào cửa kính căn hộ của Kiều An. Cô giật mình tỉnh giấc vì tiếng ho của bé Bống, âm thanh khô khốc vọng ra từ phòng ngủ bên cạnh.
Kiềo phòng con. Bé Bống nằm co quắp trong chiếc chăn len nhỏ, mặt đỏ bừng, thở hổn hển. Mỗi tiếng ho như xé toạc màn đêm yên tĩnh.
— Bống ơi, con làm sao thế? — Kiều An quỳ xuống bên giường, tay run run đặt lên trán con gái.
Nóng hổi. Nóng như lửa đốt.
Cô vội vã lấy nhiệt kế: sốt 39 độ rưỡi. Tim cô thắt lại. Những ngày gần đây, thời tiết thay đổi thất thường, trưa nắng, chiều mưa, vậy mà cô lơ là không để ý con mặc áo đủ ấm khi chiều đi dạo với Minh Hoàng.
Cảm giác tội lỗi xộc lên như cơn sóng. Kiều An cắn môi, cố giữ bình tĩnh. Cô lau người cho con, cho bé uống thuốc hạ sốt, nhưng hơn một tiếng trôi qua, thân nhiệt của bé Bống vẫn không hề giảm. Cô ngồi bên con, lòng nặng trĩu. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái nhăn lại vì khó chịu, cô thấy mình thật vô dụng.
— Mẹ… mẹ ơi… con khó thở… — bé Bống thì thào, giọng yếu ớt.
Kiều An hoảng hốt. Không thể chần chừ thêm nữa. Cô bế thốc con lên, quấn vội cái khăn choàng, giày dép không kịp xỏ, chỉ kịp vơ lấy túi xách. Cơn mưa bên ngoài vẫn trút xuống trắng xóa, sấm chớp rạch ngang bầu trời.
Cô đứng giữa mưa, nhìn màn mưa dày đặc bên ngoài. Lúc này gọi taxi cũng khó. Cô đưa tay định gọi, nhưng rồi bất lực trước cảnh mưa gió. Và rồi, như một phản xạ không thể kiểm soát, cô lôi điện thoại ra.
Số của Minh Hoàng.
Ngón tay cô lướt trên màn hình, ngập ngừng. Lâu lắm rồi cô mới ngoài giờ hẹn. Nhưng lúc này, không còn lựa chọn nào khác.
Một hồi chuông. Hai hồi.
— Kiều An? Có chuyện gì? — Giọng Minh Hoàng lập tức tỉnh táo, không hề ngái ngủ.
— Bé Bống bị sốt cao, ho dữ lắm, con khó thở… em sợ quá… — Cô nói một hơi, giọng nghẹn ngào.
— Anh đến ngay! Em ở yên đấy, đừng ra ngoài!
Chưa đầy mười phút sau, chiếc xe hơi màu đen đã tấp vào cửa chung cư. Minh Hoàng mặc áo mưa ướt sũng, lao lên hành lang. Nhìn thấy mẹ con Kiềộ dạng lôi thôi, mắt cô đỏ hoe, anh không nói gì, chỉ nhanh chóng cởi áo khoác trùm lên người bé Bống.
— Đư.
Kiểu một giây, nhưng rồi để anh bế con. Minh Hoàng khẽ ôm bé Bống vào lòng, cơ thể to lớn của ông cho đứa trẻ nhỏ xíu. Anh chạy. Kiều An chạy theo sau. Mưa tạt vào mặt cô, buốt giá.
Khi xe lăn bánh, trong không gian yên tĩnh của xe hơi, chỉ còn tiếng mưa gõ trên nóc xe và tiếng thở khò khè của bé Bống. Kiều An ngồi ở ghế sau, tay ôm con, lòng vẫn không thôi lo lắng.
— Đưa con đến bệnh viện nào? — Minh Hoàng hỏi, mắt vẫn dán vào đường.
— Bệnh viện Nhi đồng, gần nhất ấy.
Chiếc trên đường vắng, vượt qua những vũng nước lớn. Trong xe, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Minh Hoàng thỉnh thoảng liếc nhìn chiếu hậu, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bé Bống nhợt nhạt dưới ánh đèn đường, lòng anh quặn thắt. Anh chưa bao giờ thấy con ốm nặng thế này. Cảm giác bất lực và sợ hãi dâng lên, nhưng anh không thể hiện ra, vì anh biết Kiều An lúc này còn hoảng loạn hơn anh gấp trăm lần.
Đến viện, Minh Hoàng bế bé Bống chạy thẳng vào phòng cấp cứu. Anh dùng giọng nói trầm, bình tĩnh giải thích tình trạng cho bác sĩ, đôi mắt vẫn không rời con. Kiều An đứng bên cạnh, tay chân vẫn còn run, nhìn con gái nằm trên giường bệnh với ống thở oxy trên mặt, nước mắt cô lặng lẽ rơi.
— Chị đừng lo, các bác sĩ sẽ làm hết sức mình. — Một y tá nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
Kiều An gật đầu, nhưng nước mắt vẫn không ngừng được. Cô thấy mình yếu đuối quá. Là một người mẹ, cô đã không bảo vệ được con. Cô nhớ lại tất cả những đêm thức trằn trọc, chỉ có một mình cô ôm con đi hết bệnh viện này đến phòng khám khác. Những lần đó, cô đã tự nhủ mình sẽ mạnh mẽ, sẽ không cần ai. Nhưng đêm nay, trong cơn mưa bão, cô thấy mình thật nhỏ bé.
Minh Hoàng quay lại làm thủ tục. Anh nhìn thấy Kiều An gục mặt trên bàn, vai rung lên từng hồi. Anh ngồi xuống ghế bên cạnh, không nói gì, chỉ đưa tay vuốt nhẹ lưng cô.
— Có anh ở đây rồi. Em đừng lo.
Kiều An giật mình ngẩng lên. Hơi ấm từ tay anh truyền qua lớp áo mỏng, khiến cô bất giác thấy an tâm hơn. Nhưng rồi cô lập tức nhận ra sự thân mật đó, vội vàng ngồi thẳng dậy, lau nước mắt.
— Cảm ơn anh. Em… em có thể tự lo được.
Minh Hoàng không trả lời. Anh chỉ kéo ghế lại gần hơn, im lặng ngồi cạnh cô, mắt nhìn về phía phòng cấp cứu, nơi con gái đang được các bác sĩ chăm sóc. Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện xộc vào mũi, lẫn với mùi mưa còn sót lại trên quần áo của anh. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy thở đều đều và tiếng bước chân vội vã của y tá.
Bác sĩ bướột giờ đồng hồ.
— Bé bị viêm phổi cấp, phải nhập viện điều trị. May mà đưa đến sớm, nếu không sẽ nguy hiểm. Tụé nằm phòng hồi sức theo dõi, vài ngày nữa sẽ ổn.
Kiều An thở phào, nhưng nước mắt lại trào ra. Lần này là nước mắt nhẹ nhõm. Cô siết chặt tay, cảm ơn bác sĩ rồi Minh Hoàng. Anh cũng nhìn cô. Trong mắt anh có sự lo lắng, có sự dịu dàng và một điều gì đó cô không dám gọi tên.
— Anh sẽ ở lại với con. Em về lấy đồ cho con đi, rồi về nhà nghỉ ngơi. Anh thức cũng được. — Minh Hoàng nói, giọng trầm nhưng kiên quyết.
Kiều An lắc đầu.
— Không, em ở lại. Em là mẹ của con.
— Anh biết. Nhưng em có thể ố. Em về nghỉ ngơi đi. — Anh nhìn cô, mắt không chớp.
Kiều An nhìn lại anh. Trong khoảnh khắc, cô nhận ra mình đã quá quen với việc một mình gánh vác mọi thứ. Nhưng lúc này, có một người sẵn sàng chia sẻ. Dù đó là người từng làm cô đau, nhưng cũng là cha của con cô.
— Em không về được. — Cô nói khẽ, giọng yếu ớt hơn cô muốn. — Em ở lại với con. Với… với anh.
Minh Hoàng khẽ gật đầu. Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi anh, nhưng anh không nói gì thêm.
Họ ngồi bên bệnh, nhìn bé Bống ngủ say sau khi đã được truyền dịch và thở oxy. Khuôn mặt bé dần hồng hào trở lại, hơi thở đều đặn hơn. Kiều An gục đầu xuống thành giường, mệt mỏi sau những giờ lo lắng. Đôi mắt cô nặng trĩu và cô không thể giữ nổi nữa.
Cô thiếp đi lúc nào không hay.
Minh Hoàng nhìn cô. Trong ánh đèn vàng mờ của phòng bệnh, gương mặt cô nhợt nhạt, mệt mỏi, nhưng vẫn đẹp theo một cách khiến trái tim anh đau nhói. Anh nhớ lại những ngày đầu mới cưới, cô cũng hay ngủ gục trên bàn làm việc vì thức khuya làm đồ án. Lúc đó, anh chỉ nghĩ cô là một cô gái cứng đầu, không biết dựa dẫm. Giờ anh mới hiểu: sự cứng đầu đó là cách cô bảo vệ chính mình.
Anh lấy chiếc áo khoác của mình, nhẹ nhàng đắp lên vai cô. Rồi anh ngồi xuống, không thể cưỡng lại, anh đưa tay nắm lấy tay cô. Bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt. Anh siết nhẹ.
Cô không tỉnh. Chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Minh Hoàng nhìn con gái, rồi nhìn cô. Trong lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả. Là hối hận. Là thương xót. Là tình yêu chưa bao giờ thực sự tắt. Anh cúi xuống gần tai cô, thì thầm, giọng nghẹn ngào:
— Anh sẽ không để em một mình nữa.
Kiều An khẽ động đậy. Trong giấc mơ, cô cảm thấy bàn tay ấm áp đang nắm lấy tay mình. Cô có muốn rút ra, nhưng rồi lại không đủ sức. Cô mơ hồ nhận ra đó là Minh Hoàng. Và trong khoảnh khắc đó, cô để mặc mình được yếu đuối, được dựa vào một người.
Bên ngoài, cơn mưa đã tạnh. Ánh bình minh đầu tiên hé rạng, chiếu ra cửa sổ bệnh viện, rọi lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé Bống, lên mái tóc rối bời của Kiều An, và lên bàn tay đang nắm chặt của hai người lớn.
Trong căn phòng trắng tinh, mùi thuốc sát trùng vẫn thoang thoảng, nhưng có một hơi ấm đang dần trở lại. Hơi ấm của một gia đình đã từng tan vỡ đang từ từ hàn gắn những vết nứt.
Kiều An tỉnh dậy sau đó không lâu. Cô mở mắt, thấy ánh nắng, thấy con gái đã mở mắt, đang nhìn cô và Minh Hoàng. Bé Bống nở một nụ cười yếu ớt.
— Mẹ... ba...
Kiều An mỉm cười, nước mắt lại ứa ra. Cô đưa tay vuốt tóc con, rồi chợt nhận ra vẫn đang bị nắm chặt. Cô nhìn xuống, thấy bàn của Minh Hoàng vẫn bao bọc lấy tay cô.
Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt của anh. Trong đó có tất cả những gì anh không thể nói thành lời.
Cô khẽ rút tay ra. Nhưng lần này, không phải vì sợ hãi hay giận dữ. Chỉ là cô cần thời gian.
— Cảm ơn anh đã ở lại. — Cô nói giọng đều đều.
Minh Hoàng gật đầu, không nói gì. Nhưng trong lòng anh, một niềm hy vọng nhỏ nhen đã bắt đầu nảy mầm.
Bé Bống khẽ gọi:
— Ba ơi, con đói.
Cả hai người lớn cùng đứng dậy. Minh Hoàng nói:
— Anh đi mua cháo cho con.
Để mặc một khoảng lặng cho Kiều An ngồi lại với con gái. Cô nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa, lòng cô rối bời.