Căn phòng bệnh viện chìm trong ánh đèn vàng dịu nhẹ lúc ba giờ sáng. Tiếng máy thở của bé Bống đều đều, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài ô cửa kính. Kiều An ngồi ghế, tay vẫn giữ chặt nhỏ, những ngón tay bé xíu nóng hổi vì cơn sốt vừa hạ.
Minh Hoàng bước vào phòng với ly nước ấm trên tay. Anh đặt ly lên bàn, kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống đối diện giường bệnh. Mắt anh có quầng thâm, áo sơ mi nhăn nhúm vì suốt đêm chưa chợp mắt. Anh nhìn Kiều An, thấy bờ vai cô run nhẹ.
“Em uống chút nước đi. Mấy tiếng rồi em chưa uống gì.”
Kiều An lắc đầu. “Em không khát.”
“Đừng có cứng đầu nữa.” Minh Hoàng đẩy ly nước về phía cô. “Em mà ngã thì ai chăm con?”
Kiều An cầm ly nước, nhấp một ngụm nhỏ. Nước ấm chảy xuống cổ họng làm dịu đi cơn khô rát. Cô nhìn Minh Hoàng, thấy anh đang nhìn con gái với ánh mắt dịu dàng lạ thường. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra mình vẫn còn yêu người đàn ông này. Yêu đến mức đau nhói ở lồng ngực.
Nhưng nỗi sợ vẫn còn đó. Sợ những lời hứa sẽ vỡ tan, sợ một lần nữa giao trái tim mình cho người đã từng làm nó vụn nát. Cô nhìn Minh Hoàng, rồi nhìn xuống bàn tay đang nắm, cảm thấy bức tường vô hình đang dần dựng lên giữa hai người.
“Anh về đi.” Kiều An nói, giọng khàn đặc. “Côó việc, sáòn họp.”
Minh Hoàng không rời mắt khỏi con gái. “Anh đã hủy cuộc họp rồi. Sáng nay anh ở đây với hai mẹ con.”
“Không cần đâu.” Kiều An cứng nhắc. “Tự em lo được.”
“Kiều An.” Minh Hoài nhìn cô, ánh mắt có phần kiên quyết. “Anh biết em mạnh mẽ. Anh biết em giỏi giang. Nhưng em không cần phải một mình chịu đựng tất cả. Anh là cha của con. Anh có quyền ở đây.”
Tim Kiều An thắt lại. Cô cắn môi, cố ghìm những giọt nước mắt sắp trào ra. Đúng vậy, cô đã quen với việc một mình chiến đấu, một mình gánh vác. Từ khi mang thai, sinh con, rồi chăm con, cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được dựa vào ai. Vậy mà bây giờ, người đàn ông từng bỏ rơi cô lại đang nói những lời ấy.
“Minh Hoàng, đừng làm em rối.” Kiều An thều thào. “Em đã quen với cuộc sống không có anh rồi. Đừng xuất hiện rồi lại biến mất.”
Minh Hoàng im lặng một lúc. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn mưa trắng xóa ngoài kia. Những ngón tay nắm chặt thành nắm đấm.
“Anh biết anh đã sai. Sai rất nhiều.” Minh Hoàng quay lại nhìn cô. “Nhưng anh đang thay đổi. Anh muốn chứ.”
Kiều An nhìn anh, trái tim cô đập loạn nhịp. Cô muốn tin, nhưng không dám. Như thể cô đang đứng trước một cánh cửa thủy tinh, thấy ánh sáng ấm áp bên trong, thấy hạnh phúc đang chờ đợi, nhưng lại sợ cánh cửa ấy sẽ vỡ tan nếu mình chạm vào.
---
Bảy giờ sáng, bác sĩ vào thăm khám cho bé Bống. Cơn sốt đã giảm, bé thở đều hơn. Ông bác sĩ gật đầu hài lòng.
“Bé đã qua cơn nguy hiểm. Cần nằm viện thêm vài ngày để theo dõi, nhưng tình hình khả quan.”
Kiều An thở phào nhẹ nhõm. Cô ngồi xuống giường, vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh của con gái, thấy mắt bé hơi động đậy. Bé Bống từ từ mở mắt, nhìn mẹ rồi nhìn sang bố, một nụ cười yếu ớt nở trên môi.
“Mẹ ơi, bố ơi.”
Kiều An bật khóc. Cô ôm con gái vào lòng, nước mắt lăn dài trên má. Minh Hoàng bước lại gần, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng siết chặt.
“Cảm ơn anh.” Kiều An nói, giọng nghẹn ngào. “Cảm ơn anh đã đến.”
Minh Hoàng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô. Hành động nhỏ ấy làm Kiềên ngước nhìn anh, thấy trong mắt anh có một tia ấm áp mà cô chưa từng thấy suốt những năm tháng hôn nhân trước kia.
---
Buổi trưa, Linh Đan đến thăm. Cô ôm chầm lấy Kiều An, mắt đỏ hoe.
“Trời ơi, tao lo quá trời. Tối qua mày không nghe điện thoại, tao tưởng có chuyện gì rồi chứ.”
“Tao quên sạc pin.” Kiều An cười yếu ớt. “Mà cũng may, có… có Minh Hoàng.”
Linh Đan nhướng mày nhìn bạn, rồi nhìn Minh Hoàng đang ngồi đọc sách cho bé Bống nghe. Cô kéo Kiềành lang, hạ giọng.
“Sao? Hai người lại có tình cảm rồi hả?”
“Đừng có nói bậy.” Kiều An đỏ mặt. “Chỉ là… ảnh giúp tao thôi.”
“Giúp cả đêm? Ở lại đây luôn?” Linh Đan cười khẩy. “Mà mày biết không? Sấy ảnh gọi điện thoại cho nhà máy sản xuất vải, nói sẽ đầu tư thêm cho dự án của mày. Còn nói với đối tác rằng mày là người quan trọng nhất trong đời ảnh.”
Kiều An sững sờ. Cô nhìn vào phòng, thấy Minh Hoàng đang cười với con gái. Những nếp nhăn nơi khóe mắt anh hằn lên vì mệt mỏi, nhưng nụ cười ấy lại thật sự ấm áp.
“Ảnh nói vậy thật hả?” Kiều An hỏi, giọng run.
“Thật.” Linh Đan gật đầu. “Tao nghe lén mà. Mà mày à, người ta có lòng rồi, mày đừng có giữ khư khư bức tường nữa. Mày sợ bị tổn thương, nhưng không dám yêu lại mới là thiệt thòi cho mày đó.”
Kiềặng. Cô nhìn qua ô cửa kính, thấy Minh Hoàng đang nhẹ nhàng ôm bé Bống vào lòng, hát bài hát ru ngọt ngào. Cô chợt nhận ra bức tường thủy tinh giữa hai người không phải là vô hình; nó thật sự tồn tại, được xây nên từ những vết thương quá khứ, từ sự ngờ vực và nỗi sợ hãi.
Nhưng liệu cô có dám đập vỡ nó?
---
Chiều hôm ấy, mẹ ruột của Kiều An – bà Kim – bất ngờ xuất hiện ở bệnh viện. Bà mặc áo dài màu xám, tay cầm giỏ xách, mặt mày cau có bước vào phòng. Kiều An giật mình, vội đứng dậy.
“Mẹ? Sao mẹ lại ở đây?”
“Sao tao không được ở đây?” Bà Kim nhìn con gái với ánh mắt khinh khỉnh. “Mày làm chuyện gì mà giấu tao hả? Con bé sốt, sao không biết?”
“Con không muốn làm phiền mẹ.” Kiều An lúng túng. “Mẹ có việc bận.”
“Bận với rảnh không phải việc của mày.” Bà Kim nhìn quanh phòng, thấy Minh Hoàng đang đứng im lặng ở góc phòng. Bà lạnh lùng nói. “Ồ, còn có cả thằng này nữa. Hai đứa bây giờ chung chạ với nhau rồi hả?”
Minh Hoàng bước tới, cúi đầu chào. “Thưa bác, con xin phép.”
“Đừng có gọi tao là bác.” Bà Kim gắt. “Mày là cái gì của nhà tao mà gọi? Ly hôn rồi thì biến đi, đừng có quấy rối con gái tao.”
Kiều An nắm chặt tay, cố ghìm cơn giận. “Mẹ, đừng nói vậy. Minh Hoàng đến giúp con chăm bé Bống.”
“Giúp?” Bà Kim cười nhạt. “Giúp để lừa mày lần nữa hả? Mày ngu lắm con ơi. Đàn ông không ai tốt cả. Chỉ có mày là cả đời bị lừa.”
“Bác nói vậy là không đúng.” Minh Hoàng lên tiếng, giọng trầm nhưng kiên quyết. “Con đã sai, con nhận. Nhưng bây giờ con muốn sửa sai. Cho con một cơ hội.”
“Cơ hội?” Bà Kim nhìn anh, mắt sắc như dao. “Mày có biết con gái tao đã khổ thế nào không? Có biết nó đã một mình nuôi? Mày bỏ nó lúc nó mang thai, bây giờ quay lại nói muốn sửa sai? Nực cười.”
Kiều An đứng giữa hai người, cảm thấy như mình đang bị xé toạc. Cô nhìn mẹ, rồi nhìn Minh Hoàng, thấy nước mắt của mình đã lăn dài từ lúc nào.
“Mẹ, dừng lại.” Kiều An nói, giọng run. “Đây là chuyện của con. Mẹ đừng can thiệp.”
“Của mày?” Bà ái, giọng the thé. “Hồên mày bỏ, mày không nghe. Bây giờ thằng chồng cũ quay lại, mày định quỵ lụy nó lần nữa hả? Tao không cho phép.”
“Mẹ!” Kiều An gào lên. “Con đã ba mươi tuổi rồi. Con biết mình đang làm gì. Mẹ đừng có quyết định cuộc đời.”
Bà Kim sững sờ nhìn con gái. Bà chưa bao giờ thấy Kiều An nói lớn như vậy. Mặt bà tái đi, môi run run.
“Mày… mày dám cãi tao?”
“Con không cãi. Con chỉ muốn mẹ hiểu: con có quyền lựa chọn hạnh phúc cho mình.” Kiềước mắt. “Con cảm ơn mẹ đã sinh ra con, nhưng con không thể sống theo ý mẹ mãi được.”
Bé Bống thức giấc, nhìn thấy cảnh tượng căng thẳng, bé khóc thét lên. Kiều An vội chạy lại ôm con, vỗ về. Minh Hoàng bước tới, đứng bên cạnh hai mẹ con, như một bức tường thành bảo vệ.
Bà Kim nhìn cảnh ấy, mặt mày biến sắc. Bà định nói thêm gì đó nhưng ông Phong – chồng bà – bất ngờ bước vào phòng. Ông nhẹ nhàng nắm tay vợ, kéo bà ra ngoài.
“Thôi bà, để tụi nó yên. Mình về.”
“Nhưng mà…”
“Về.” Ông Phong nói, giọng trầm nhưng đầy uy lực. “Con gái mình đã lớn rồi. Nó biết đường đi.”
Bà Kim nhìn chồng, rồi nhìn con gái, cuối cùng cũng chịu bước theo ông ra ngoài. Trước khi đi, bà quay lại nhìn Minh Hoàng, lạnh lùng nói.
“Mày mà làm khổ con tao lần nữa, tao sẽ khôày đâu.”
Minh Hoàng nhìn thẳng vào mắt bà, gật đầu. “Con hứa sẽ không để điều đó xảy ra.”
Cánh cửa phòng đóng lại, căn phòng trở nên yên tĩnh. Kiều An ôm con gái trong lòng, nước mắt vẫn không ngừng chảy. Minh Hoàng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.
“Xin lỗi em.” Anh nói khẽ. “Vì tất cả.”
Kiều An lắc đầu. “Không phải lỗi của anh. Là mẹ em…”
“Anh hiểu.” Minh Hoàng nắm tay cô. “Nhưng anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ chứ, em thấy anh xứng đáng với em.”
Kiều An nhìn anh, thấy trong mắt anh có một tia kiên định mà cô chưa từng thấy. Lòng cô dậy sóng. Cô muốn tin, muốn lao vào vòng tay anh, muốn quên đi tất cả những đau khổ trong quá khứ. Nhưng nỗi sợ vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành.
---
Hai ngày sau, bé Bống được xuất viện. Minh Hoàng lái xe đưa hai mẹ con về nhà. Trên xe, bé Bống ngồi trong lòng mẹ, mắt sà vào cửa sổ.
“Bố ơi, bố có về nhà mình không?” Bé hỏi.
Minh Hoàng liếc nhìn Kiềương chiếu hậu. Kiều An cắn môi, không biết trả lời thế nào.
“Bố sẽ đưa mẹ con về rồi đi làm.” Minh Hoàng nói nhẹ nhàng. “Nhưng bố sẽ đến thăm con thường xuyên.”
“Con thích bố ở lại.” Bé Bống nũng nịu. “Cả mẹ cũng thích bố ở lại.”
Kiều An đỏ mặt. “Bống, đừng nói vậy.”
“Nhưng mẹ nói mẹ nhớ bố mà.” Bé Bống ngây thơ nói. “Hồi mẹ ngủ, mẹ gọi tên bố.”
Minh Hoàng nhìn Kiềương, ánh mắt anh có một vẻ. Kiều An lúng túng quay mặt đi, không dám nhìn anh.
“Con nít không biết gì, đừng tin.” Cô lẩm bẩm.
Minh Hoàng mỉm cười, không nói thêm gì. Nhưng trong lòng anh, mộng đã nhen nhóm.
---
Một tuần sau, Kiềại công ty. Minh Hoàng giữ lời hứa. Anh đã đầu tư thêm vốn cho dự án thời trang của cô, đồng thời giới thiệu cô với các đối tác lớn. Những cuộc họp diễn ra suôn sẻ và thương hiệu của Kiều An bắt đầu được biết đến rộng rãi hơn.
Chiều thứ sáu, sau khi kết thúc cuộc họp với một nhà đầu tư, Minh Hoàng mời Kiều An đi uống cà phê. Họ ngồi ở quán cà phê nhỏ xinh trên đường Nguyễn Huệ, nhìn ra dòng người qua lại. Ánh nắng chiều vàng nhạt chiếu qua ô cửa kính, tạo nên những vệt sáng lung linh.
“Cảm ơn anh.” Kiều An nói, nhấp một ngụm cà phê. “Vì tất cả.”
“Đừng cảm ơn.” Minh Hoàng nhìn cô, ánh mắt dịu dàng. “Anh làm vì em, vì con. Và vì… anh yêu em.”
Kiều An sững sờ. Đây là lần đầu tiên Minh Hoàng nói ấy. Cô nhìn anh, thấy tim mình đập loạn. Những ký ức ùa về, những ngày tháng yêu thương ngọt ngào, rồi những ngày đau khổ khi chia tay.
“Em…” Kiều An ngập ngừng. “Em không biết nữa. Em sợ.”
“Sợ gì?” Minh Hoàng hỏi.
“Sợ đau.” Kiều An nhìn xuống ly cà phê. “Sợ một lần nữa bị bỏ rơi. Sợ con gái em sẽ phải chứng kiến cảnh cha mẹ nó chia tay thêm lần nữa.”
Minh Hoàng nắm tay cô, nhẹ nhàng siết chặt. “Anh biết em sợ. Anh biết em đã trải qua những điều khủng khiếp. Nhưng anh đã thay đổi. Anh sẽ không bao giờ làm em đau nữa.”
“Là được?” Kiều An nhìn anh, mắt hoe đỏ.
“Bằng hành động.” Minh Hoàng nói với giọng kiên định. “Anh sẽ chứấy, từng ngày, từng giờ. Anh sẽ không bỏ cuộc.”
Kiềặng. Cô nhìn ra ngoài ô cửa kính, thấy dòng người hối hả qua lại, thấy những tòa nhà cao tầng phản chiếu ánh nắng chiều. Cô chợt nhận ra mình đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời. Một bên là sự an toàn của cuộc sống đơn thân, một bên là cơ hội để yêu lại, để có một gia đình trọn vẹn.
Và cô biết, dù sợ hãi, trái tim cô đã nghiêng về một phía.
---
Tối hôm ấy, Kiều An về nhà muộn. Bé Bống đã ngủ, được Linh Đan trông giùm. Cô ngồi một mình trong phòng khách, nhìn những chậu cây xanh mướt đung đưa trong gió. Trong tay cô là chiếc điện thoại, màn hình hiển thị tin nhắn của Minh Hoàng.
“Ngủ ngon nhé. Mai anh đón hai mẹ con đi ăn sáng.”
Kiều An mỉm cười. Cô gõ trả lời: “Ngủ ngon.”
Đặt điện thoại xuống, cô nhìn qua ô cửa kính ban công, thấy ánh đèn đường vàng vọt hắt vào. Cô tự hỏi liệu cánh cửa thủy tinh giữa cô và Minh Hoàng có thể một lần nữa mở ra? Liệu cô có đủ can đảm để bước qua bức tường vô hình ấy, để đón nhận tình yêu một lần nữa?
Cô không biết. Nhưng cô biết mình đang dần dần sẵn sàng để thử.