Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Lời cầu hôn bất ngờ

1808 từ

Phòng trưng bày nằm lặng lẽ giữa lòng Sài Gòn, những tấm kính lớn phản chiếu ánh nắng cuối buổi chiều. Ánh sáng vàng cam tràn qua ô cửa sổ, rơi trên từng bộ trang phục được sắp xếp tỉ mỉ, làm chúng như đang thở. Mùi hương gỗ thông và nước hoa nhẹ thoang thoảng trong không gian, hòa lẫn với tiếng nhạc.

Kiều An đứng ở góc phòng, tay siết chặt ly nước cam. Cô mặc một chiếc đầm suông màu xanh dương nhạt, tóc búi cao gọn gàng. Hôm nay là ngày ra mắt bộ sưu tập mới của thương hiệu “Cánh Diều”, đánh dấu bước ngoặt lớn trong sự nghiệp của cô. Nhưng lòng cô không yên, bởi Minh Hoàng đã đề nghị tổ chức buổi lễ ở đây – phòng trưng bày của công ty anh.

— Chị ổn không? – Linh Đan bước đến, tay cầm một chiếc bánh nhỏ, đưa cho Kiều An. – Em thấy mặt chị tái mét rồi đấy.

— Ổn. Chỉ là hơi lo. – Kiều An nhận lấy, cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt của bánh tan trên đầu lưỡi, nhưng không làm dịu đi cảm giác bồn chồn trong dạ dày.

— Lo gì? Bộ sưu tập đẹp xuất sắc, khách mời đến đông, cả đối tác cũng khen nức nở. – Linh Đan vỗ vai cô. – Chỉ còn thiếu một người đàn ông đẹp trai quỳ gối xuống cầu hôn nữa thôi.

Kiều An cười gượng. Câu nói đùa của Linh Đan vô tình chạm vào nỗi lo lớn nhất của cô. Từ sau đêm trong bệnh viện, Minh Hoàng đã thay đổi. Anh không còn lạnh lùng như trước mà trở nên dịu dàng, chu đáo đến mức khiến cô rung động. Nhưng nỗi sợ vẫn còn đó, như một vết nứt trên tấm thủy tinh khó lành.

— Mẹ ơi! – Giọng bé Bống vang lên từ phía cửa. Cô bé mặc chiếc váy hồng nhung, tay cầm một bông hoa hướng dương, chạy về phía Kiều An. – Mẹ nhìn này!

Sau lưng bé Bống, Minh Hoàng bước vào. Anh mặc bộ vest xám thanh lịch, tóc chải gọn, đôi mắt sáng lấp lánh. Anh nhìn Kiều An, nở một nụ cười nhẹ, nhưng trong đó chứa đựng điều gì đó sâu xa hơn.

— Anh đến rồi. – Kiều An nói, giọng khẽ.

— Ừ. Em đẹp lắm. – Minh Hoàng ngừng lại, nhìn cô một lúc lâu, như muốn ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt cô. – Bộ sưu tập này sẽ thành công. Anh tin em.

Linh Đan kéo bé Bống đi chơi, để lại hai người đứng cạnh nhau. Kiều An cảm nhận được hơi ấm từ caàô tình chạm vào cô. Tim cô đập nhanh hơn, nhưng cô cố giữ bình tĩnh.

— Cảm ơn anh đã giúp tổ chức buổi này. – Kiều An nói, mắt nhìn ra cửa sổ. – Nhưng em vẫn không hiểu vì sao anh lại muốn làm thế?

— Vì em xứng đáng. – Minh Hoàng quay sang, nhìn thẳng vào mắt cô. – Và anh muốn chứng minh rằng anh đã thay đổi.

Kiều An không trả lời. Cô chỉ cắn môi, cảm nhận vị mặn của nước mắt sắp trào ra. Cô đã từng yêu anh sâu đậm, từng đau đớn khi mất anh, và giờ đây, khi anh đứng trước mặt cô, lòng cô xáo động như sóng biển.

— Kiều An… — Minh Hoàng bắt đầu, nhưng tiếc là anh bị cắt ngang lời anh.

— Kính thưa quý vị, chương trình ra mắt bộ sưu tập mới của thương hiệu “Cánh Diều” sắp bắt đầu. Xin mời quý vị ổn định chỗ ngồi.

Khách mời lục tục kéo về phía sân khấu. Kiều An hít một hơi sâu, chỉnh lại tóc, bước lên bục. Cô nhìn xuống đám đông, thấy những gương mặt quen thuộc: đối tác, khách hàng, bạn bè và cả ông Phong đang ngồi ở hàng ghế đầu, tay ôm chặt bé Bống.

— Xin chào quý vị. – Kiều An mở đầu, giọng hơi run. – Cảm ơn quý vị đã đến với buổi ra mắt bộ sưu tập “Cánh Diều” hôm nay. Bộ sưu tập này là tâm huyết của tôi suốt một năm qua, là câu chuyện về những giấc mơ, về những khát vọng giữa bão tố.

Cô nói, nhưng mắt vô tình lướt qua; người đang đứng ở góc phòng, tay khoanh trước ngực. Ánh mắt anh ấm áp, khích lệ, như đang nói với cô rằng “hãy tiếp tục đi”.

— Mỗi bộ trang phục trong bộ sưu tập này đều được lấy cảm hứng từ những mảnh thủy tinh – những thứ vừa đẹp, vừa mong manh, nhưng cũng có thể phản chiếu ánh sáng một cách kỳ diệu. – Kiều An nói, giọng dần vững vàng hơn. – Cuộc đời cũng vậy. Có những lúc chối từ, nhưng từ những mảnh vỡ đó, chúng ta có thể xây dựng nên điều gì đó đẹp đẽ hơn.

Một tràng pháo, và Kiều An cúi đầu cảm ơn. Cô chuẩn bị bước xuống sân khấu thì Minh Hoàng đột nhiên bước lên. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh.

— Xin lỗi quý vị, tôi xin phép có một vài lời. – Minh Hoàng nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong phòng. – Tôi là Minh Hoàng, chồng cũ của Kiều An.

Không khí trong phòng lập tức căng thẳng. Một số người thì thầm với nhau, vài người khác tròn mắt ngạc nhiên. Kiều An đứng như trời trồng, không biết anh định làm gì. Cô nhìn về phía Linh Đan, nhưng Linh Đan chỉ nhún vai, tỏ vẻ cũng không biết trước.

— Mười lăm phút trước, tôi đã nghĩ mình sẽ nói điều gì đó nhẹ nhàng, nhưng giờ đây, khi nhìn thấy em đứng trên sân khấu, rực rỡ và tự tin, tôi không thể kìm lòng được. – Minh Hoàều An, mắt sáng lên. – Kiều An, anh biết anh đã làm tổn thương khứ. Anh biết anh không xứng đáng với sự tha thứ của em. Nhưng anh muốn em biết rằng mỗi ngày trôi qua, anh đều hối hận vì những gì đã xảy ra.

Kiều An mím môi, cố kìm nước mắt. Cô nhìn thấy ông Phong ngồi dưới ghế, tay nắm chặt tay vịn, mắt lo lắng. Bé Bống thì ngồi ngoan ngoãn, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

— Và anh muốn sửa chữa. – Minh Hoàng nói, rút từ túi áo ra một chiếc hộp nhung đỏ. Anh mở nó ra, để lộ một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. – Kiều An, anh cầu hôn em.

Phòng trưng bày như nín thở. Mọi người đều nhìn vào Kiều An, chờ đợi phản ứng của cô. Cô đứng đó, tim đập loạn nhịp, tay run run. Cô nhìn chiếc nhẫn, rồi nhìn Minh Hoàng, rồi nhìn xuống con gái bé bỏng.

Lúc này, tâm trí cô xoay vần với. Cô đã từng từ chối vì sợ hãi, vì tự trọng, vì những vết thương chưa lành. Nhưng giờ đây, khi anh quỳ xuống trước mặt cô, trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, cô nhận ra rằng tình yêu vẫn còn đó, ẩn sâu trong lòng, không thể chối bỏ.

Nhưng nỗi sợ vẫn còn. Nỗi sợ rằng nếu cô nói “có”, mọi thứ sẽ lại tan vỡ, rằng cô sẽ lại đau đớn như lần trước. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cố gắng tìm câu trả lời trong tiếng lòng hỗn độn.

Bỗng nhiên, một giọng nói non nớt vang lên:

— Mẹ ơi, ba quỳ dưới đất kìa! – Bé Bống chạy lên sân khấu, tay ôm chặt eo Kiều An, rồàng. – Ba, ba làm sao vậy?

Cả phòng bật cười, không khí căng thẳng vơi đi phần nào. Minh Hoàng cũng cười, nhưng mắt anh vẫn nhìn Kiều An, đầy hy vọng.

— Ba cầu hôn mẹ đấy, con yêu. – Minh Hoàng nói, giọng dịu dàng. – Con có đồng ý không?

Bé Bống suy nghĩ một lúc, rồi trả lời:

— Con đồng ý! — Cô bé chạy lại ôm cả hai. – Mẹ, mẹ nói có đi!

Kiều An không kìm được nữa. Nước mắt cô lăn dài trên má, rơi xuống bờ vai của con gái. Cô nhìn Minh Hoàng, thấy trong mắt anh là sự chân thành, là sự hối lỗi và là tình yêu thuần khiết. Cô nhận ra rằng dù quá khứ có đau đớn, nhưng hiện tại và tương lai mới là điều quan trọng. Cô không thể để nỗi sợ cướp đi cơ hội hạnh phúc của cô và con gái.

— Được. – Kiều An nói, giọng nghẹn ngào. – Lần này, anh đừng làm vỡ nữa nhé.

Cô gật đầu nhẹ và Minh Hoàng đứng dậy, ôm chặt cô và bé Bống vào lòng. Phòng trưng bày vỡ òa trong tiếng vỗ tay vang dội. Linh Đan lau nước mắt, ông Phong mỉm cười, và ngay cả bà Kim – người vừa bước vào cửa – cũng phải lặng người, không nói nên lời.

Nắng cuối chiều tắt dần, nhưng trong lòng Kiều An, một ánh sáng mới đã lóe lên. Ánh sáng của hy vọng, của tình yêu, của một gia đình đang dần được hàn gắn. Cô nhìn Minh Hoàng, thấy trong mắt anh là lời hứa, và cô tin rằng lần này, mọi thứ sẽ khác.

— Cảm ơn em. – Minh Hoàng thì thầm vào tai cô. – Anh yêu em và con gái nhiều lắm.

Kiều An không trả lời, chỉ siết chặt tay anh, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay. Cô biết rằng con đường phía trước còn dài, còn nhiều thử thách, nhưng với anh bên cạnh, cô sẵn sàng đối mặt với tất cả.

Trong góc phòng, bà Kim đứng lặng, tay bấu chặt vào túi xách. Bà nhìn cô con gái đang khóc trong vòng tay người chồng cũ, và trong lòng bà có điều gì đó đang thay đổi. Bà không nói gì, chỉ quay đi, lặng lẽ rời khỏi phòng trưng bày.

Nhưng Kiều An không để ý đến điều đó. Cô chỉ nhìn bé Bống đang cười vui vẻ và Minh Hoàng đang lau nước mắt cho cô. Cô mỉm cười, lần đầu tiên sau rất lâu, nụ cười ấy thật sự xuất phát từ tận đáy lòng.

Buổi ra mắt kết thúc, nhưng một chương mới trong cuộc đời Kiều An vừa bắt đầu. Một chương được viết bằng những mảnh thủy tinh đã được gắn kết lại, lấp lánh hơn bao giờ hết.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo kết hợp không gian sống động (phòng trưng bày, ánh nắng tắt dần) với những biến cố tâm lý sâu sắc, biến một buổi ra mắt thành sân khấu cho cuộc hòa giải tình cảm mà cả hai chưa từng dám chờ đợi.

📖 Chương tiếp theo

Sau lời cầu hôn ở phòng trưng bày, Kiều An và Minh Hoàng sắp bước vào đám cưới lần hai đầy kỳ vọng và rủi ro.

— Hết chương 12
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord