Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Cánh cửa thủy tinh

Đám cưới lần hai

3297 từ

Bầu trời Sài Gòn sáng hôm ấy trong vắt như một tấm kính vừa được lau sạch. Những tia nắng đầu ngày nhẹ nhàng len lỏi qua từng kẽ lá, rải xuống khu vườn nhỏ những hạt vàng lấp lánh. Kiều An đứng trước gương, nhìn ngắm bản thân trong tà áo cưới màu trắng kem, đơn giản nhưng thanh lịch. Cô không chọn một chiếc váy cầu kỳ như lần đầu, bởi lần này, cô không cần phải chứng minh bất cứ điều gì với bất kỳ ai.

“Mẹ ơi, mẹ đẹp quá!”

Giọng bé Bống trong trẻo vang lên từ phía sau. Kiềại, thấy con gái đang đứng đó trong chiếc đầm hồng nhạt, tay ôm một bó hoa cúc họa mi nhỏ xinh. Đôi mắt đen láy của bé sáng rỡ, mái tóc được tết hai bên gọn gàng. Kiều An bất giác mỉm cười, cảm giác như có một dòng nước ấm chảy tràn trong lồng ngực.

“Con gái của mẹ hôm nay cũng đẹp lắm,” Kiều An khẽ xoa đầu con.

Bé Bống chạy lại gần, cẩn thận nâng niu tà váy của mẹ. “Mẹ ơi, hôm nay mẹ cưới bố Hoàng rồi, vậy sau này bố có ở nhà với mẹ và con không?”

Kiều An ngồi xuống, kéo con gái vào lòng. Cô cảm nhận hương thơm của sữa tắm trẻ em còn vương trên tóc con, mùi bột phấn thoang thoảng.

“Có chứ, con. Từ hôm nay, bố sẽ sống cùng chúng ta,” cô nói, giọng cố giữ bình thản dù tim đập nhanh hơn.

“Vậy tối nay bố có đọc truyện không?” Bé Bống nghiêng đầu hỏi.

“Con phải tự hỏi bố ấy chứ.”

Cánh cửa phòng mở ra. Linh Đan bước vào với khuôn mặt rạng rỡ. Cô ôm chầm lấy Kiều An, suýt làm hỏng mái tóc vừa được tạo kiểu.

“Trời ơi, tao không thể tin được mày đang kết hôn lần nữa, mà là với cái tên chồng cũ đó!” Linh Đan nói, giọng vừa phấn khích vừa cảm động.

“Tin hay không thì nó cũng đang diễn ra rồi,” Kiều An cười khẽ.

Linh Đan lùi lại một bước, nhìn bạn từ đầu đến chân. “Mày đẹp lắm, An à. Không phải kiểu đẹp của cô dâu ngày xưa đâu. Hồi đó mày đẹp nhưng kiểu gượng gạo, như kiểu mặc một bộ đồ không phải của mình. Còn bây giờ, mày đẹp theo kiểu… đúng là mày.”

Kiều An chớp mắt, ngăn những giọt nước mắt sắp trào ra. Cô hiểu Linh Đan nói gì. Năm năm trước, cô bước vào hôn nhân với bao áp lực, với sự sắp đặt của gia đình, với nỗi sợ hãi mang tên “lỡ thì” và “ế chồng”. Cô mặc chiếc váy cưới mà mẹ cô chọn, cười những nụ cười mà người ta muốn cô cười, và làm một cô dâu hoàn hảo theo khuôn mẫu. Nhưng bên trong, cô đã vỡ vụn.

Lần này, mọi thứ khác.

“Sẵn sàng chưa?” Linh Đan hỏi, đưa tay nắm lấy tay bạn.

Kiều An hít một hơi thật sâu. Mùi hoa tươi từ khu vườn ngoài kia thoảng vào: hoa ly trắng và hoa hồng kem. Cô gật đầu.

Ở khu vườn phía sau nhà hàng, những dải lụa trắng và xanh nhạt được buộc lên các cành cây, tạo thành một khung cảnh vừa lãng mạn vừa gần gũi. Khoảng hai chục chiếc ghế gỗ xếp thành hai dãy, trên mỗi ghế là một bông hoa cắm trong lọ thủy tinh nhỏ. Không có bàn tiệc xa hoa, không có ban nhạc ồn ào, chỉ có tiếng đàn guitar nhẹ nhàng từ một người bạn của Linh Đan.

Minh Hoàng đứng dưới tán cây bàng lá nhỏ, tay siết chặt bó hoa cưới. Anh mặc bộ vest màu xám nhạt, đơn giản nhưng tôn lên vẻ lịch lãm trưởng thành. Nhưng nhìn kỹ, đôi mắt anh không giấu được sự lo lắng. Anh đưa mắt nhìn về phía cánh cửa kính của nhà hàng, nơi cô dâu sắp bước ra.

“Đừng lo, nó sẽ đến thôi,” ông Phong nói khẽ, đứng bên cạnh Minh Hoàng. Ông mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đơn giản nhưng tươm tất, tay cầm một ly trà nóng.

“Con không lo,” Minh Hoàng nói dối, vì thực ra đang đập như trống trận.

Ông Phong nhìn anh, khẽ mỉm cười. Ông không nói gì thêm, chỉ vỗ nhẹ vành như muốn truyền một chút bình tĩnh.

Ở dãy ghế bên kia, bà Kim ngồi thẳng lưng, gương mặt như tạc bằng đá. Bà mặc một bộ áo dài màu xanh đậm, tay cầm chiếc khăn tay trắng, thi thoảng lại lau khóe môi. Bên cạnh bà, một người cô họ xa của Kiều An thì thầm:

“Chị Kim này, tôi cứ tưởng chị không đến cơ.”

Bà Kim hừ một tiếng. “Con gái tôi lấy chồng, tôi không đến thì ai đến?”

“Nhưng mà… chị từng nói…”

“Tôi từng nói nhiều thứ,” bà Kim cắt ngang, giọng khô khan nhưng có chút gì đó dao động. “Nhưng mà cái thời của tôi, đàn bà ly hôn là chuyện hổ thẹn. Còn bây giờ, tôi thấy nó… không đến nỗi nào.”

Người cô họ gật gù, không dám hỏi thêm.

Thực ra, bà Kim đã không ngủ được suốt ba đêm qua. Bà cứ nghĩ mãi về cái ngày ở bệnh viện, khi Kiều An đứng trước mặt bà và nói: “Mẹ ơi, con đã mệt rồi. Con chỉ muốn sống cuộc đời của con.” Lời nói đó cứ văng vẳng trong đầu bà suốt mấy tháng qua. Nhưng điều thực sự khiến bà thay đổi là khi bà thấy Minh Hoàng chăm sóc bé Bống trong bệnh viện, thấy đôi mắt nó đỏ hoe vì lo lắng cho con, thấy nó kiên nhẫn suốt cả đêm. Bà chưa bao giờ nghĩ rằng một người đàn ông có thể thay đổi nhiều đến thế.

Cánh cửa kính mở ra. Ánh nắng chiếu rọi vào khoảng sân, và Kiều An xuất hiện, tay dắt bé Bống.

Mọi người đều nín thở.

Cô bước đi nhẹ nhàng, không vội vã, từng bước chân như ghi dấu lên mặt đất. Nụ cười của cô không quá rạng rỡ, chỉ đủ để người ta cảm nhận được sự bình yên bên trong. Cô không nhìn ai, chỉ nhìn về phía Minh Hoàng, nơi anh đang đứng, tay siết chặt bó hoa.

Minh Hoàng cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Anh thấy Kiều An hôm nay khác hẳn với cô dâu ngày nào. Ngày ấy, cô bước đi với đôi vai căng cứng, mắt nhìn xuống đất, như thể mỗi bước đi là một gánh nặng. Còn bây giờ, cô bước đi thẳng lưng, từng bước nhẹ nhàng tự tin. Cô không mặc chiếc váy cưới đắt tiền nhất, không đeo trang sức lấp lánh, nhưng cô tỏa ra một thứ ánh sáng khiến anh không thể rời mắt.

Bé Bống chạy về phía Minh Hoàng, ó hoa cưới. “Bố Hoàng ơi, mẹ đẹp lắm đúng không?”

“Đẹp nhất thế gian,” Minh Hoàng nói, giọng khàn đi vì xúc động.

Kiều An đến trước mặt anh. Hai người đứng đối diện nhau dưới tán cây. Nắng xuyên qua kẽ lá, vẽ lên mặt họ những đốm sáng nhỏ li ti.

Người chủ trì lễ cưới, một người bạn cũ của Linh Đan, mỉm cười nói:

“Hôm nay, chúng ta ở đây để chứng kiến một khởi đầu mới. Không phải là sự bắt đầu từ con số không, mà là sự bắt đầu từ những điều đã trải qua, đã tổn thương và đã được chữa lành.”

Mọi người đều lặng đi. Câu nói như chạm đúng vào tim của tất cả những ai có mặt.

“Kiều An,” người chủ trì quay sang cô, “chị có muốn nói gì không?”

Kiều An hít một hơi thật sâu. Cô nhìn Minh Hoàng, nhìn đôi mắt đang nhìn cô đầy chờ đợi.

“Ngày trước, em đã từng nghĩ rằng hôn nhân là một cánh cửa,” cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian yên tĩnh. “Em bước vào đó và nghĩ rằng đó là điểm đến cuối cùng. Nhưng em đã sai. Hôn nhân không phải là điểm đến; nó chỉ là một cánh cửa khác trên hành trình. Và khi cánh cửa đầu tiên đóng lại, em tưởng rằng mình sẽ không bao giờ dám mở một cánh cửa nào nữa.”

Cô dừng lại, nhìn xuống bàn tay mình, nơi Minh Hoàng đang nắm lấy.

“Nhưng rồi em nhận ra, cánh cửa thủy tinh có thể vỡ, nhưng những mảnh vỡ ấy có thể được tạo nên từ thứ gì đó đẹp đẽ hơn, bền vững hơn. Em không sợ những vết nứt nữa. Bởi vì chúng là một phần của câu chuyện, một phần của em.”

Minh Hoàng nắm chặt tay cô hơn. Anh thấy mắt mình cay cay.

“Kiều An,” anh nói, giọng run run, “anh không xứng đáng với em ngày đó, và cũng không xứng đáng với em bây giờ. Nhưng anh sẽ dành cả đời này để cố gắng xứng đáng. Anh yêu em, yêu con, và anh hứa sẽ không bao giờ để em phải một mình bước qua bất kỳ cánh cửa nào nữa.”

Bé Bống đứng bên cạnh, nhìn lên bố mẹ, không hiểu hết những lời người lớn nói, nhưng bé cảm nhận được cái gì đó ấm áp dịu. Bé kéo tay áo Minh Hoàng:

“Bố ơi, bố hôn mẹ đi!”

Cả đám cười ồ lên. Kiều An đỏ mặt, đánh nhẹ vààng. Nhưng anh không ngần ngại, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô, nhẹ như một chiếc lá rơi.

“Chưa đến lúc,” anh thì thầm, “nhưng mà đợi chút nữa.”

Kiều An bật cười. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cô. Cô không còn run rẩy nữa. Cô đã quyết định, và quyết định ấy khiến cô bình yên.

Nghi thức trao nhẫn diễn ra giản dị. Minh Hoàng nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn bạc trơn vào ngón tay Kiều An. Chiếc nhẫn không đính kim cương, không khắc hoa văn phức tạp, chỉ có một đường vân mỏng như một cánh cửa đang mở ra. Kiều An cũng đeo nhẫn giống hệt.

“Từ hôm nay, anh thuộc về em,” Minh Hoàng nói.

“Và em thuộc về anh,” Kiều An đáp, nhưng rồi cô nhìn xuống bé Bống, “và chúng ta thuộc về con.”

Bé Bống reo lên, ôm chặt lấy cả hai.

Khi người chủ trì tuyên bố họ đã thành vợ chồng hợp pháp, những tràng pháo. Cánh hoa hồng trắng được tung lên trời, bay lả tả trong nắng.

Bà Kim đứng dậy. Bà đi về phía Kiều An và mọi người đều im bặt.

Kiều An nhìn mẹ, tim đập nhanh hơn. Cô không biết mẹ mình sẽ nói gì. Bà Kim đến trước mặt Minh Hoàng và Kiều An, nhìn họ một hồi lâu.

“Mẹ…” Kiều An lên tiếng.

Bà Kim giơ tay lên, ngăn cô. Rồi bà đưa tay với lấy bé Bống. Bé Bống hơi ngại ngùng, nhưng rồi cũng đến gần bà ngoại.

Bà Kim ôm chầm lấy cháu.

“Bống ơi, bà ngoại xin lỗi,” bà nói, giọng nghẹn ngào. “Bà ngoại đã không hiểu chuyện. Bà ngoại chỉ sợ… sợ con và mẹ con bị người đời cười chê.”

Bé Bống vòng tay ôm lại bà, ngây thơ nói: “Không sao đâu, bà ơi. Bà đừng khóc nữa, hôm nay là ngày vui mà.”

Bà Kim khóc thật. Bà khóc như chưa bao giờ được khóc, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên khuôn mặt già nua. Bà đã kìm nén quá lâu, kìm nén cả một đời sống theo khuôn mẫu, sống vì danh dự, vì sĩ diện, vì cái nhìn của người đời. Và bây giờ, trong vòng tay ấm áp của đứa cháu gái nhỏ, bà thấy mình như được giải thoát.

Kiều An được mắt cho mẹ. “Mẹ ơi, mẹ đừng khóc nữa. Con không giận mẹ.”

“Mẹ biết,” bà Kim nức nở, “nhưng mà mẹ giận mình. Mẹ đã đối xử không tốt với con.”

“Không sao nữa, mẹ. Mẹ đến đây là con vui rồi.”

Bà Kim ngước nhìn Minh Hoàng. “Minh Hoàng, nếu con làm con gái ta khổ thêm lần nào nữa, ta sẽ…”

“Thưa mẹ, con hứa sẽ không,” Minh Hoàng nhanh nhảu đáp, “con sẽ yêu thương cô ấy đến hơi thở cuối cùng.”

Bà Kim gật đầu, không nói thêm gì nữa. Bà quay lại chỗ ngồi, nhưng lần này bà không còn ngồi thẳng lưng nữa. Bà ngồi xuống, ôm bé Bống vào lòng và cười.

Ông Phong bước lên. Ông nắm tay Kiều An, rồi nắm, đặt hai bàn tay họ lên nhau.

“Ba không nói nhiều,” ông nói, giọng trầm ấm, “nhưng ba biết con đã đúng. Ba tin con, An à. Và ba tin con, Minh Hoàng.”

“Cảm ơn ba,” Kiều An nói, mắt đã đỏ hoe.

“Con mới là người cảm ơn,” Minh Hoàng nói, cúi đầu trước ông Phong. “Cảm ơn ba đã sinh ra cô ấy và đã cho con cơ hội thứ hai.”

Ông Phong mỉm cười, gật đầu. Ông vỗ vai anh rồi bước xuống ngồi cạnh bà Kim.

Linh Đan bước lên sân khấu nhỏ, tay cầm micro.

“Mọi người ơi, giờ là phần yêu thích của tôi: chụp ảnh kỷ niệm! Và tôi tuyên bố: “Ai không cười tươi nhất sẽ phải uống hết ly rượu mời của tôi đấy!”

Cả đám cười ồ, không khí trở nên sôi động. Mọi người đứng dậy, chia thành từng nhóm nhỏ, chụp ảnh với cô dâu chú rể.

Kiều An đứng giữa Minh Hoàng, bé Bống, bố mẹ hai bên và Linh Đan. Cô cảm thấy mình đang ở trong một bức tranh hoàn hảo, khung cảnh hoàn hảo, và nụ cười của cô là thật.

“Cô dâu chú rể, quay mặt vào nhau đi!” Linh Đan ra lệnh, tay giơ máy ảnh lên.

Minh Hoàng và Kiềo nhau. Anh đặt tay lên eo cô, cô đặt tay lên ngực anh. Họ nhìn nhau và, kiểu gì đó, nụ cười của họ tự nhiên đến lạ.

“Hôn đi!” Linh Đan hét to.

Minh Hoàng cúi xuống. Lần này, anh đặt môi lên môi cô. Nụ hôn không quá dài, không quá cuồng nhiệt, chỉ đủ để cả hai cảm nhận được hơi thở của nhau và đủ để mọi người vỗ tay rần rần.

Kiều An mở mắt ra, thấy khuôn mặt của Minh Hoàng ở ngay trước mặt, mắt anh nhắm nghiền, hàng mi dài run nhẹ. Cô thấy môi anh mềm và ấm, thấy bàết nhẹ eo cô. Và cô thấy lòng mình lặng yên.

Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy thực sự an toàn trong vòng tay của một người đàn ông.

Buổi tiệc nhỏ diễu. Mọi người đứng thành từng nhóm nhỏ, trò chuyện, cười nói, thưởng thức những món ăn đơn giản do chính Linh Đan và một người bạn đầu bếp chuẩn bị. Có nem cuốn, có bánh mì que, có xôi gấc và một chiếc bánh kem nhỏ xinh với dòng chữ “Cánh cửa thủy tinh”.

Kiều An cầm ly nước cam, đứng nhìn mọi người. Cô thấy bố mình đang nói chuyện với Minh Hoàng dưới gốc cây, thấy mẹ mình đang bón cho bé Bống một miếng xôi gấc với nụ cười hiếm hoi. Cô thấy Linh Đan đang đùa giỡn với mấy người bạn và thấy không khí ấm áp bao trùm tất cả.

Minh Hoàng đến bên cô, đặt tay lên vai cô.

“Đang nghĩ gì thế?”

“Nghĩ là hồi đó mình đã ngu ngốc thế nào khi nghĩ rằng mình không xứng đáng có một đám cưới thế này,” Kiều An nói, mắt vẫn nhìn xa xăm.

“Anh cũng nghĩ là mình đã ngu ngốc thế nào khi để tuột mất em,” Minh Hoàng nói, hôn nhẹ lên tóc cô.

Kiềại, nhìn anh. “Nhưng mà chúng ta đã tìm lại được nhau, phải không?”

“Có một câu nói của ai đó mà anh rất thích,” Minh Hoàng nói, “rằng nếu hai người yêu nhau thực sự, thì dù có lạc mất nhau thế nào, cuối cùng họ vẫn sẽ tìm được đường về với nhau.”

“Nghe sến quá,” Kiều An cười.

“Nhưng mà đúng.”

Bé Bống chạy lại, tay cầm một miếng bánh kem, mươi. “Mẹ ơi, bánh ngon lắm!”

Kiều An cúi xuống, lấy khăn giấy lau mặt cho con. “Con ăn từ từ thôi, đừng để bẩn hết váy.”

“Con không sợ bẩn đâu, vì mẹ có nhiều váy mà,” bé Bống cười tươi.

Minh Hoàng bế con lên, đặt lên vai. Bé Bống cười rú lên, vui sướng.

“Bố ơi, bố cao quá!”

“Bố cao để nhìn thấy tương lai của con đó,” Minh Hoàng nói.

Buổi chiều dần buông. Nắng bắt đầu dịu đi, những tia vàng cuối cùng nhuộm lên khu vườn một màu ấm áp. Mọi người bắt đầu ra về, ai cũng ôm cô dâu, chú rể và chúc phúc.

Bà Kim đến trước mặt Kiều An, nắm tay cô hồi lâu.

“Mẹ có một món quà cho con,” bà nói, móc trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ.

Kiều An mở ra, thấy bên trong là một chiếc lắc tay bằng bạc, mặt khắc hình hai cánh cửa đang mở ra.

“Mẹ đặt làm riêng cho con,” bà Kim nói, giọng ngập ngừng. “Mẹ biết là mẹ đã không hiểu con. Nhưng mà mẹ mong con sẽ mở ra những cánh cửa mới và mẹ sẽ không bao giờ đóng cửa với con nữa.”

Kiều An ôm chầm lấy mẹ. Cô khóc và lần này, nước mắt cô là nước mắt của niềm vui.

“Cảm ơn mẹ,” cô nói, giọng nấc.

Bà Kim vỗ nhẹ lưng cô. “Thôi, đừng khóc nữa, kẻo hỏng hết son phấn.”

Minh Hoàng đến bên cạnh, xoa nhẹ lưng Kiều An. “Về nhà thôi, vợ yêu.”

Kiều An ngước lên nhìn anh, lau nước mắt. “Về nhà.”

Bé Bống chạy đến, nắm tay bố và mẹ. Cả ba cùng nhau đi về phía cánh cửa kính của nhà hàng. Cánh cửa đang mở rộng, ánh nắng chiều chiếu rọi vào bên trong, tạo thành một vệt sáng vàng óng ả.

Kiều An dừng lại một chút trước cánh cửa. Cô nhìn vào tấm kính, thấy hình ảnh phản chiếu của mình, của Minh Hoàng, của bé Bống. Cô thấy ba người đứng cạnh nhau, tay nắm tay, và một nụ cười tự nhiên nở trên môi.

“Đi thôi, mẹ ơi, con đói rồi!” Bé Bống giục.

Kiều An bước qua cánh cửa. Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt cô, ấm áp và dịu dàng. Cô cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới mới, một thế giới mà cô đã tự tạo ra bằng chính sự mạnh mẽ và lòng dũng cảm của mình.

Minh Hoàng siết nhẹ tay cô. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt anh nói lên tất cả.

Bé Bống chạy phía trước, nhảy nhót dưới ánh nắng.

Kiều An nhìái, rồi nhìàng. Cô không còn sợ hãi nữa. Cô không còn lo lắng về tương lai. Cô chỉ biết rằng ngay lúc này cô đang hạnh phúc.

Cả ba cùng bước đi, tay trong tay, dưới ánh nắng chiều của Sài Gòn. Và cánh cửa thủy tinh của nhà hàng vẫn mở rộng, như chào đón họ vào một cuộc sống mới, một tình yêu mới, một gia đình mới.

💡 Điểm nhấn chương này

Biên tập viên nhận xét: Chương này thắng ở cách xây dựng cột mốc tâm lý tế nhị của nhân vật chính. Tác giả không cần cảnh tượng hoành tráng mà vẫn truyền tải sâu sắc sự lột xác từ "chứng minh bản thân" sang "sống cho bản thân", qua những chi tiết nhỏ như lựa chọn váy cưới và cuộc thoại với con gái.

📖 Chương tiếp theo

Cánh cửa thủy tinh đã đóng lại hay là mở ra một chương trình mới trong cuộc sống của họ khi bước vào ngôi nhà chung?

— Hết chương 13
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord