Cánh cửa thủy tinh mở ra ánh sáng
Nắng Sài Gòn len lỏi qua những tán cây xanh mướt, vẽ lên mặt đường những vệt sáng lấp lánh. Một năm đã trôi qua, đủ để những vết thương cũ lành lại, để những nỗi đau chìm sâu dưới lớp bụi thời gian. Và giờ đây, tôi đang đứng trước cửa phòng học lớp một của bé Bống, tay xách chiếc ba lô nhỏ màu hồng của con, lòng dâng lên một niềm hạnh phúc không tên.
Bé Bống vừa chạy ra khỏi cổng trường, đôi má phúng phính ửng hồng vì nô đùa cùng bạn bè. Con ôm chầm lấy tôi, hét toáng lên:
- Mẹ ơi! Hôm nay con được cô khen vì vẽ đẹp nhất lớp! Con vẽ cả nhà mình này!
Tôi cúi xuống, xoa đầu con. Mùi nắng hòa quyện với mùi bột màu khô trên ngón tay nhỏ xíu của con tạo nên một mùi hương đặc biệt, mùi của tuổi thơ, mùi của những khởi đầu mới.
- Thế con vẽ gì? Cho mẹ xem nào.
Bé Bống lôi từ trong cặp ra một tờ giấy A4, nắn nót tô màu. Trong bức tranh, có ba người: một người đàn ông cao cao, một người phụ nữ tóc dài, và ở giữa là một em bé tay cầm quả bóng. Phía dưới, con viết nguệch ngoạc: “Gia đình Bống”. Nhưng điểm đặc biệt là người con vẽ một cánh cửa rất to, màu xanh lam, có những đường kẻ trắng loằng ngoằng như những vết nứt.
- Đây là cánh cửa nhà mình hả, con? – Tôi hỏi, trái tim bỗng ấm áp lạ thường.
Bé Bống lắc đầu:
- Không ạ. Đây là cánh cửa thủy tinh của mẹ đó! Con thấy mẹ hay vẽ nó trên máy tính. Nhưng con vẽ nó có màu xanh, vì con thích màu xanh. Và những đường kẻ trắng là ánh sáng xuyên qua đó ạ.
Tôi bật cười, ôm chặt con vào lòng. Đúng vậy, những vết nứt năm nào giờ đã trở thành những đường ánh sáng rực rỡ. Con gái tôi đã hiểu điều đó theo cách của riêng mình.
- Mẹ vẽ đẹp quá! – Một giọng nói trầm ấm vang lên sau lưng tôi.
Tôi quay lại. Minh Hoàng đứng đó, tay cầm một bó hoa hướng dương nhỏ, mỉm cười nhìn hai mẹ con. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng giản dị, khác hẳn vẻ lịch lãm thường ngày ở công ty. Hỏi làm sớm để cùng đi đón con.
- Bố ơi! – Bé Bống chạy đến, ôm chặt lấy chân anh. – Bố xem con vẽ có đẹp không? Con vẽ cả bố và mẹ và cánh cửa thủy tinh nữa!
Minh Hoàng nhấc bổng con gái lên, xoay một vòng khiến con cười khanh khách. Anh nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng đến nao lòng.
- Đẹp lắm, con gái của bố. Bố mẹ sẽ đóng khung bức tranh này, treo ở phòng khách nhé.
Bé Bống gật đầu lia lịa, rồi bỗng nhiên con chỉ tay ra xa:
- Bố ơi, kia có bán kem kìa! Con muốn ăn kem ạ!
Tôi nhìn theo hướng tay con, thấy một chiếc xíu đậu dưới tán cây bàng. Một người bán hàng trung niên đang mỉm cười với bọn trẻ xung quanh.
- Mẹ cho phép không? – Minh hỏi tôi, nhưng mắt anh đã ánh lên vẻ chiều chuộng con gái.
- Được, nhưng chỉ một que thôi đấy nhé.
Bé Bống reo lên mừng rỡ, nắm tay bố chạy về phía xe kem. Tôi đứng nhìn theo, lòng ngập tràn niềm vui. Mùi cà phê quyện vào không khí buổi chiều, đánh thức những ký ức ngọt ngào trong tôi. Tôi nhớ những ngày mới mang thai, một mình đi khám thai, mua từng miếng trái cây ngoài chợ vì không có ai nấu cho. Giờ đây, hai cha con đứng trước mặt tôi, vừa cười vừa lựa chọn vị kem.
Minh Hoàng và bé Bống quay lại, mỗi người một que kem. Bé Bống cầu màu hồng, còn anh cầu. Anh đưa cho tôi:
- Em vẫn thích vị này đúng không?
Tôi ngạc nhiên, nhận lấy que kem. Vị sô-cô-la đắng nhẹ, ngón đầu lưỡi. Anh vẫn nhớ. Trong quãng thời gian chúng tôi còn là vợ chồng, mỗi lần ra phố, tôi đều chọn kem sô cô la. Anh từng trêu tôi là không có sáng tạo, nhưng anh lại luôn đúng vị đó. Tôi ngước nhìn anh, cảm động.
- Anh vẫn nhớ sao?
Minh Hoàng mỉm cười, giọng anh trầm ấm:
- Anh nhớ tất cả. Những điều tốt đẹp và cả những lỗi lầm. Nhưng anh không muốn nhìn về quá khứ nữa. Anh chỉ muốn nhìn về phía trước, cùng với em và bé Bống.
Bé Bống vừa liếm kem vừa ngước nhìn bố mẹ, đôi mắt tròn xoe:
- Bố mẹ yêu nhau quá! Con cũng yêu bố mẹ!
Tôi bật cười, quỳ xuống lau vết kem dính trên má con. Mùi kem dâu ngọt lịm quyện với mùi nắng chiều, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo.
Chúng tôi cùng đi bộ về nhà, tay trong tay. Khu chung cư cũ của tôi giờ đã được sửa sang lại. Căn hộ nhỏ ngày nào giờ đã được Minh Hoàng mua lại và nối liền với căn hộ bên cạnh, tạo thành một không gian rộng rãi hơn. Anh nói anh muốn giữ lại những kỷ niệm, dù là đau buồn, để cùng nhau viết tiếp những kỷ niệm mới.
Bước vào căn hộ, tôi thấy bà Kim đang ngồi ở phòng khách, tay đan một chiếc khăn len nhỏ. Bà đã thay đổi nhiều. Mái tóc bà điểm bạc, nhưng nụ cười hiền hậu hơn xưa. Chiếc lắc tay hình hai cánh cửa đang mở vẫn luôn đeo trên tay bà, như một lời nhắc nhở về sự tha thứ và hàn gắn.
- Bà ngoại ơi! – Bé Bống chạy đến, ôm chầm lấy bà.
Bà Kim xoa đầu cháu, mắt rưng rưng:
- Cháu ngoại của bà về rồi à? Học có vui không?
- Vui ạ! Con vẽ được bức tranh đẹp nhất lớp ạ! – Bé Bống lôi bức.
Bà Kim ngắm nhìn bức tranh một hồi lâu, rồi bà ngước lên nhìn tôi, mắt đỏ hoe:
- Giỏi quá, con gái của mẹ. Cả cháu ngoại của mẹ nữa.
Tôi ngồi xuống bên cạnh bà, nắm lấy tay bà. Bàn tay bà đã nhiều nếp nhăn, hằn lên những dấu vết của thời gian và những lo toan.
- Mẹ, con cảm ơn mẹ vì đã đến dự đám cưới của con. Vì đã hiểu cho con.
Bà Kim thở dài, giọng nghẹn ngào:
- Mẹ mới là người phải cảm ơn con. Ngày xưa mẹ khắt khe với con quá. Mẹ chỉ sợ con khổ, sợ xã hội chê cười. Nhưng mẹ đã sai. Con mạnh mẽ hơn mẹ nghĩ và con đã tìm được hạnh phúc của mình.
- Bà ngoại ơi, bà không sai đâu ạ! – Bé Bống leo lên lòng bà, nũng nịu. – Bà thương con mà!
Cả nhà cùng cười. Tiếng cười vang vọng trong căn phòng nhỏ, xua tan mọi muộn phiền. Ông Phong từ trong bếp bước ra, tay cầm một đĩa trái cây. Ông vẫn trầm tính, ít nói, nhưng ánh mắt ông nhìn vợ, nhìn con gái và cháu nội tràn đầy yêu thương.
- Cả nhà ăn trái cây đi. – Ông đặt đĩa xuống bàn, giọng nhẹ nhàng.
Chúng tôi quây quần bên nhau, ăn trái cây, kể những câu chuyện trong ngày. Bé Bống kể về lớp học mới, về bạn thân tên An, về cô giáo dạy vẽ. Minh Hoàng kể về những dự án mới của công ty, về kế hoạch mở rộng thương hiệu “Cánh cửa thủy tinh”. Tôi kể về bộ sưu tập mới, về những mẫu thiết kế đang ấp ủ.
Mùi trái cây tươi mát hòa quyện với mùi nắng chiều còn vương trên quần áo, mùi kem ngọt trên môi bé Bống. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, ấm áp. Một bức tranh mà tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ có.
Chiều muộn, bố mẹ tôi ra về. Bé Bống được bà ngoại cho phép ngủ lại nhà ông bà vào cuối tuần. Căn phòng trở nên yên tĩnh, chỉ còn tôi và Minh Hoàng.
Minh Hoàng bước đến bên tôi, vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau. Anh cúi xuống, áp má vào má tôi, hơi thở ấm áp phả vào tai tôi:
- Mệt không, em?
Tôi dựa vào lòng anh, cảm nhận nhịp tim anh đập đều đặn sau lưng mình.
- Không mệt. Hạnh phúc lắm. – Tôi thì thầm.
Anh xoay người tôi lại, đối diện với anh. Đôi mắt anh đen láy, sâu thẳm, phản chiếu hình ảnh của tôi.
- Anh cũng hạnh phúc. Mỗi ngày thức dậy, thấy em và con ở bên cạnh, anh thấy mình là người may mắn nhất thế gian.
- Em mới là người may mắn. – Tôi nói, mắt bỗng cay cay. – Em từng nghĩ mình sẽ không bao giờ có thể tin tưởng ai nữa. Nhưng em đã sai.
Minh Hoàng đưa tay lên, nhẹ nhàng lau khóe mắt tôi.
- Đừng khóc. Quá khứ đã qua rồi. Bây giờ chúng ta có nhau, có bé Bống, có cả một tương lai phía trước.
- Anh có nhớ cánh cửa thủy tinh không? – Tôi hỏi, giọng nhẹ nhàng.
- Tất nhiên. Đó là biểu tượng cho tình yêu của chúng ta. Trong suốt nhưng bền vững.
Tôi mỉm cười:
- Em nghĩ cánh cửa ấy không chỉ là biểu tượng cho tình yêu. Nó còn là biểu tượng cho sự hàn gắn. Những vết nứt, những tổn thương, tất cả đều có thể được hàn gắn nếu ta đủ kiên nhẫn và yêu thương.
Anh im lặng, chỉ siết chặt vòng tay hơn. Mùi nước tinh của anh quyện với mùi cà phê sáng còn thoang thoảng trên áo, tạo nên một hương thơm quen thuộc, bình yên.
- Đi dạo một chút không, em? – Anh đề nghị. – Trời đẹp lắm.
Tôi gật đầu. Chúng tôi khoác tay nhau, bước ra khỏi căn phòng. Cánh cửa thủy tinh ở phòng khách vẫn lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Cánh cửa mà tôi đã bao lần nhìn vào, thấy hình ảnh phản chiếu của mình cô đơn, đau khổ. Giờ đây, khi nhìn vào, tôi thấy hai người cùng nắm tay nhau.
Chúng tôi đi lên sân thượng của tòa nhà. Từ đây, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố Sài Gòn về đêm. Ánh đèn những vì sao sa trên mặt đất. Gió từ sông Sài Gòn thổi vào mát rượi, mang theo mùi của phù sa, của những con phố sầm uất, của cuộc sống đang chuyển động.
Minh Hoàng kéo tôi ngồi xuống chiếc ghế dài nhỏ mà anh đã chuẩn bị sẵn. Anh khoác áo khoác ngoài lên vai tôi, sợ tôi lạnh.
- Nhìn kìa, em thấy không? – Anh chỉ tay về phía xa. – Tòa nhà kia, công ty mình đang ở tầng cao nhất.
Tôi nhìn theo hướng tay anh. Tòa nhà cao nhất, với biển hiệu “Cánh cửa thủy tinh” sáng rực dưới ánh đèn neon. Từ một dự án nhỏ, thương hiệu của tôi đã trở thành một công ty thời trang có tiếng, với Minh Hoàng là đồng sáng lập.
- Cảm ơn anh. – Tôi nói, giọng nhẹ như gió thoảng.
ìn tôi, ngạc nhiên:
- Cảm ơn anh? Vì điều gì?
- Vì tất cả. Vì đã không bỏ cuộc. Vì đã quay lại. Vì đã yêu em và bé Bống.
Minh Hoàng cười, nụ cười ấm áp như nắng sớm:
- Anh mới là người phải cảm ơn em. Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội thứ hai. Cảm ơn em vì đã mạnh mẽ đến vậy. Và cảm ơn em vì đã sinh ra bé Bống, món quà quý giá nhất cuộc đời anh.
Tôi dựa đầu vào vai anh, nhìn về phía chân trời. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi, như những cánh diều.
- Em có nhớ bộ sưu tập “Cánh Diều” không? – Tôi hỏi.
- Nhớ. Đó là bộ sưu tập đầu tiên của thương hiệu. Nó mang lại thành công lớn cho em.
- Bộ sưu tập ấy, em làm để tưởng nhớ về quá khứ. Về những ước mơ bị dang dở. Nhưng giờ em nghĩ những cánh diều ấy không còn bị gió cuốn đi nữa. Chúng đã tìm được bầu trời của riêng mình.
Minh Hoàng siết nhẹ vai tôi:
- Và bầu trời ấy có anh và bé Bống.
Tôi mỉm cười, cảm nhận từng nhịp thở của anh hòa nhịp với nhịp thở của mình. Phía xa, thành phố vẫn nhộn nhịp, vẫn tấp nập. Nhưng trong khoảnh khắc này, tôi chỉ có anh và anh chỉ có tôi.
- Ngày mai, chúng ta đưa bé Bống đi chơi công viên nhé? – Anh đề nghị. – Con bé thích lắm.
- Ừ, em cũng muốn đi. – Tôi trả lời. – Mình có thể đi dọc theo bờ sông, ngắm hoàng hôn.
- Nghe hay đấy. – Anh gật đầu. – Và sau đó, mình sẽ ghé quán cà phê sáng quen thuộc, uống một ly cà phê sữa đá. Như ngày xưa.
Tim tôi thắt lại vì hạnh phúc. Ngày xưa, khi chúng tôi còn yêu nhau, mỗi sáng chủ nhật đều đến quán cà phê nhỏ đó. Anh uống cà phê đen, tôi uống cà phê sữa đá. Chúng tôi ngồi hàng giờ, nói về những ước mơ, về tương lai. Và giờ đây, tương lai ấy đang ở ngay trước mắt.
- Cảm ơn anh vì đã không bỏ cuộc. – Tôi thì thầm, tựa đầu vào vai anh, nhìn hoàng hôn buông dần.
Minh Hoàng cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc tôi. Giọng anh trầm ấm, vang lên trong gió chiều:
- Anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Bởi vì em và bé Bống là cả thế giới của anh.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả thành phố trong một màu vàng cam ấm áp. Cánh cửa thủy tinh của tình yêu, sau bao vết nứt và tổn thương, cuối cùng cũng mở ra ánh sáng. Và trong ánh sáng ấy, tôi và anh, cùng nhau, bước tiếp trên con đường hạnh phúc.
Dưới những tán cây xanh mướt, trên sân thượng cao nhất của tòa nhà, chúng tôi không còn sợ hãi, không còn tổn thương. Chúng tôi chỉ có nhau, và một tình yêu đã từng vỡ tan, nay đã hàn gắn, trong suốt và bền vững hơn cả thủy tinh.
Và khi màn đêm buông xuống, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, tôi biết rằng cánh cửa thủy tinh của chúng tôi sẽ mãi mãi mở ra ánh sáng.