Bởi vì tất cả đều đã kết thúc. Tiểu Chi, người bạn thuở ấu thơ cùng tôi chạy nhảy trên những con đường làng đầy bụi, người đã cùng tôi ngắm nhìn những vì sao đầu tiên trên bầu trời đêm, người mà hơi thở và nụ cười tôi thuộc lòng hơn cả chính mình… cô ấy sẽ không bao giờ trở về nữa. Cái ý nghĩ ấy như một nhát dao bén, cứa sâu vào tâm can, để lại một khoảng trống rỗng đến tê dại. Tôi đã cố gắng hết sức, thậm chí dám làm cả chuyện sửa lại tộc chí thiêng liêng của làng. Trong những trang giấy da cũ kỹ ấy, dòng chữ gốc nguệch ngoạc viết rằng: “Ngọc nữ phục sinh, chính là ma độc giáng trần, cần phải thiêu hủy!”. Mỗi lần nhớ lại câu đó, lưng tôi lại ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi đã dùng mực mới, bắt chước nét chữ cũ, viết đè lên thành: “Ngọc nữ phục sinh, chính là điềm lành trời ban, phải tôn kính ngưỡng vọng!”. Tôi tưởng rằng như thế có thể cứu được cô ấy, có thể cho cô ấy một cuộc sống bình yên trong sự sùng bái của dân làng.
Nhưng tôi đã sai. Người đã chết thì không bao giờ có thể trở lại. Dù có dùng phép màu nào, dù có lừa dối cả thế gian này, thì sự thật lạnh lùng ấy vẫn không thay đổi. Tiểu Chi của tôi, cô ấy đã thực sự ra đi rồi. Thứ tồn tại trong hình hài kia không còn là bạn tôi nữa. Sự tuyệt vọng ban nãy giờ đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo đau đớn đến tàn nhẫn. Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Người đang sống, như tôi, phải tìm cách để bước đi.
Tôi dẫn chị gái đến trước chiếc vại sành lớn đặt ở góc sân. Ánh nắng chiều xiên rọi lên bề mặt sành trơn bóng, in bóng hai chị em chúng tôi thật dài. Trong vại, thứ chất lỏng đặc quánh màu trắng ngà lăn tăn gợn sóng nhẹ. Tôi cúi người, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng từng chữ: “Mẹ ơi, mẹ có biết không? Phúc Châu do ngọc nữ Tiểu Chi tạo ra năm nay, to và sáng lắm. Ánh sáng của nó còn ấm áp nữa.” Tôi ngừng một chút, để hơi thở của mình đều trở lại. “Chỉ tiếc… chẳng bao lâu sau, nó liền vỡ tan thành từng mảnh. Giống như… giống như một giấc mơ vậy.”
Không khí xung quanh dường như đặc quánh lại. Tôi tiếp tục, giọng chất vấn nhẹ nhàng nhưng mang một sức nặng khó lòng chống đỡ: “Mẹ nói xem, năm sau nếu đến lượt mẹ tạo Phúc Châu, liệu nó có vỡ không? Nếu ngọc của mẹ cũng vỡ, làng ta sẽ thành ba năm liền không có Phúc Châu. Ba năm tai ương liên tiếp, cả làng chúng ta… liệu có diệt được?” Những câu hỏi của tôi treo lơ lửng trong không gian, không một tiếng động đáp lại. Chỉ có tiếng gió thổi qua kẽ lá xào xạc, như một lời thì thầm bi thương. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc vại, trong lòng không còn sợ hãi, mà chỉ còn một sự chờ đợi lạnh lùng.
Tôi đã hỏi mẹ một câu, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đặc quánh, nặng trĩu như chì.
Một khoảnh khắc ngớ ngẩn, tôi mới chợt nhớ ra. Lưỡi của bà đã không còn nữa rồi, do chính tay tôi cắt đi. Làm sao bà có thể đáp lời tôi được? Một cảm giác chua xót lạnh lẽo chạy dọc sống lưng tôi. Nhưng rồi một nghi vấn khác trồi lên, cào cấu trong đầu. Tôi cũng bị cắt lưỡi, vậy tại sao giọng nói của tôi vẫn còn? Từng âm tiết tôi thốt ra vẫn rõ ràng, dù đớn đau. À, phải rồi. Có lẽ nhát dao của tôi năm ấy đã quá dứt khoát, quá tàn nhẫn. Nó cắt sâu tận gốc rễ, cướp đi của mẹ mọi khả năng, trong khi nhát dao dành cho tôi lại còn chút dư địa cho sự hồi phục. Sự khác biệt nhỏ nhoi ấy, giờ đây lại tạo nên một vực thẳm ngăn cách giữa hai mẹ con.
“Mẹ ơi,” tôi lại cất tiếng, giọng khàn đặc vì cảm xúc nghẹn ứ, “lúc nãy con nói, mẹ có nghe thấy không?”
Tôi từ từ cúi người xuống. Ánh mắt tôi chạm vào chiếc vại sành màu đen tuyền, lạnh ngắt như một nấm mồ di động. Bên trong, hình hài mẹ tôi nằm bất động, không một gợn sóng của sự sống. Một mùi tanh nhẹ, lẫn với mùi ẩm mốc của đất, bốc lên khẽ khàng. Bà dường như đã chết. Trên thân thể teo tóp, vô vàn những lỗ thủng nhỏ li ti, đen sẫm lại, như tổ ong bị tàn phá. Máu đã khô, nhưng vết thương thì vẫn còn đó, hằn sâu.
Tim tôi thắt lại. Tôi mới vỡ lẽ. Sau khi đặt mẹ vào chiếc vại này, tôi đã quên bẵng đi một việc hệ trọng. Tôi quên không cho vào đó những miếng thịt lợn ôi thiu, thứ thức ăn dành cho đám lươn vàng hung dữ mà tôi nuôi cùng. Chúng tôi. Đói đến mức mất đi bản năng sợ hãi, trở nên điên cuồng và tấn công chính vật chủ đã nuôi dưỡng chúng. Cơn đói của chúng đã biến mẹ tôi thành bữa ăn.
“Mẹ ơi, con xin lỗi.” Lời nói của tôi rời rạc, vỡ vụn. “Kiếp này, con đã quên mất thức ăn cho mẹ rồi.”
Tôi chắại, cúi đầu sát đất. Hơi lạnh từ nền đất ẩm thấp xuyên qua trán tôi. “Con hứa, sang kiếp sau, con nhất định sẽ ghi nhớ. Con sẽ không bao giờ quên nữa.”
Những vết thương trên người bà nhiều quá, chi chít như những cái miệng nhỏ há hốc. Tôi đứng lặng nhìn một hồi, tay cầm kim chỉ nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu. Khâu lại sao nổi? Đành vậy thôi. Cứ để mẹ yên nghỉ trong hình hài không trọn vẹn ấy. Có lẽ đó là sự trừng phạt xứng đáng dành cho tôi.
Đêm nay là đêm ba mươi. Mọi năm, cứ đến giờ khắc này, khắp làng trên xóm dưới lại rộn ràng tin tức về những viên ngọc lớn được tạo thành, tiếng reo hò, tiếng cổ vũ vang lên không dứt. Nhưng năm nay thật khác thường. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy xóm làng, không một tiếng chó sủa, không một ánh đèn le lói. Nó im ắng như một nghĩa địa rộng lớn.
Tôi sang nhà bác Vương kế bên. Cửa đóng then cài, nhưng bên trong tối om, không hề có bóng người qua lại, cũng chẳng có khói bếp tỏa ra. Không chỉ nhà bác ấy. Tất cả những ngôi nhà lân cận đều chìm trong bóng tối và sự vắng lặng đến rợn người. Họ đều đã ra bờ hồ từ chiều để làm lễ thu ngọc. Nhưng lẽ nào cho đến tận bây giờ vẫn chưa ai trở về?
Một nỗi bất an mơ hồ dâng lên. Tôi lững thững quay lại bờ hồ – nơi ngọc nữ Tiểu Chi đã kết thúc cuộc đời mình. Và kia rồi. Tất cả dân làng đều ở đó. Họ không đứng yên. Họ co quắp, vật vã, tay chân quờ quạng trong không trung. Những tiếng gào rú thảm thiết, khàn đặc vì tuyệt vọng, xé toạc màn đêm yên tĩnh: “Mỡ lợn! Cho tao mỡ lợn! Tao muốn ăn mỡ lợn!”
Mỡ lợn ư? Đúng là một thứ đồ ăn ngon lành, béo ngậy, khiến lòng người ta thèm khát đến điên cuồng. Nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, thứ họ đang đòi hỏi dường như không còn đơn thuần là thức ăn nữa. Nó giống như một cơn nghiện, một sự cuồng loạn đã thấm sâu vào tận xương tủy của cả một làng.
Mùi tanh của cái chết đã bủa vây lấy tôi trước khi mắt tôi kịp nhìn thấy cảnh tượng ấy. Hơi thở tôi nghẹn lại ngay ở cổ họng, hai tay tôi siết chặt lấy cánh tay chị gái. Cả mặt hồ, thứ nước nào giờ là một tấm thảm xác chết lờ lững. Hàng xóm của tôi, những người tôi từng chào hỏi mỗi sáng, giờ nổi bồng bềnh, da thịt họ như một tấm vải thưa bị mối ăn, lỗ chỗ những vết thủng nhỏ xíu. Và từ trong những lỗ hổng ấy, một thứ gì đó trong suốt, nhầy nhụa đang ngọ nguậy.
Tôi cảm thấy dạ dày mình quặn thắt lên. Một ý nghĩ kinh hoàng ập đến, xé toang mọi lý trí. “Sao tất cả họ đều chết?” Tiếng nói của tôi vang lên, the thé và đầy hoảng loạn, không còn là của tôi nữa. “Chẳng lẽ… không ăn mỡ lợn, mọi người sẽ chết?!” Câu hỏi ấy tự bật ra, như một lời buộc tội chính bản thân mình. Có phải vì nhà tôi, vì mẹ tôi, vì chị tôi và tôi đã ăn gần hết phần mỡ lợn ấy, nên họ mới ra nông nỗi này?
Đáp lại tiếng kêu của tôi, cả một mặt hồ bỗng chuyển động. Nhưng ớt đang bò trên những xác chết kia đồng loạt rời khỏi vật chủ. Chúng tuôn xuống nước, bò về phía nhau, quấn quýt, kết dính. Chúng tạo thành một khối cầu lớn dần, lăn trên mặt nước, trắng muốt và trong suốt đến mức tôi có thể nhìn xuyên thấu. Ánh sáng cuối ngày chiếu qua nó, tán ra thứ ánh sáng lạnh lẽo, ma mị.
Trong khoảnh khắc ấy, trái tim tôi như ngừng đập. Khối cầu lấp lánh kia… nó giống hệt Phúc Châu, thứ bảo vật mà cả làng tôi tôn thờ, thứ mà chúng tôi thu hoạch vào đêm Giao thừa với niềm thành kính tột đỉnh. Một mảnh ghép cuối cùng ập vào đầu óc tôi, ghép lại toàn bộ bức tranh khủng khiếp mà tôi không dám nghĩ tới.
Thì ra, tất cả chỉ là một vòng tuần hoàn của cái chết. Thứ chúng tôi gọi là Phúc Châu trước thực chất là một ổ trứng ký sinh khổng lồ. Con lươn vàng huyền thoại không phải thần vật mà là vật bệnh. Nó để lại những ký sinh trùng trên da, thứ chất nhầy mà dân làng cho là thuốc tiên. Khi chúng xâm nhập vào cơ thể người, chúng đẻ trứng. Những quả trứng ấy nảy nở thành lũ giun trong suốt này, âm thầm lớn lên trong bụng chúng tôi.
Tôi chợt nhớ đến loài giun ký sinh trong bụng bọ ngựa mà tôi từng đọc được trong sách. Chúng điều khiển con bọ ngựa khát nước đến mức lao xuống nước để chết đuối, chỉ để chúng có môi trường sinh sản. Cơn thèm ăn chất nhầy da lươn, sự hám lợi với món mỡ lợn trộn bột ngọc trai của dân làng, há chẳng phải cũng giống như vậy sao? Chúng tôi bị điều khiển một cách vô thức để nuôi dưỡng chính kẻ hủy diệt mình.
Và khi cảm nhận được nguy hiểm, lũ giun sẽ tập hợp lại. Chúng có cụm, tạo thành một khối cầu hoàn hảo, lấp lánh dưới ánh sáng, y hệt một hạt ngọc trai quý giá. Chúng tôi, với lòng mê tín mù quáng, đã nâng niu thứ đó lên, đem về thờ trong tộc miếu lạnh lẽo. Nhiệt độ thấp trong miếu khiến chúng ngủ đông, nằm im như những viên đá quý vô hại, chờ đợi mùa thu hoạch tiếp theo, chờ đợi một vòng tuần hoàn mới của sự chết chóc.
Tất cả đều đã rõ ràng. Cái giá cho sự no đủ, cho những giấc mơ phù phiếm về phước lành, chính là mạng sống của cả một làng. Tôi đứng đó, chân tay bủn rủn, nhìn khối cầu giả dối vẫn đang lấp lánh kia, trong lòng tràn ngập một nỗi khiếp sợ và tủi nhục tột cùng. Chúng tôi không phải là con người, mà chỉ là những cái bình chứa, những kẻ nô lệ ngu muội cho một loài ký sinh.
Tôi vẫn sống. Điều đó khiến chính tôi cũng cảm thấy kỳ lạ, như một vết nứt không thể giải thích trên bề mặt của định mệnh. Mùi mỡ lợn phi thơm nức mũi xộc thẳng vào khoang mũi khi tôi tỉnh dậy, mùi hương ấy vừa quen thuộc đến rợn người lại vừa kích thích những cơn co thắt đói khát. Tiếng cười đàn ông ồn ã, hỗn tạp vang lên từ phía ngoài căn lều tối om, xen lẫn tiếng chén bát chan chát. Họ đang ăn mừng. "Có con nhãi làng khác đến rồi," giọng một người đàn ông the thé cắt ngang không khí, "cụt chân, cắt lưỡi, nói ngọng líu ngọng lô, thế là yên phận!"
Ký ức ùa về như một dòng nước lũ. Tôi nhớ lại cảnh họ vung những cây gậy gộc thô kệch, nhớ cái đau nhói sau gáy và bóng tối ập đến. Trước đó, tôi đã đêu ngọn núi, vươn con đèo, đôi chân trần rớm máu và lòng đầy hy vọng mơ hồ về một chốn dung thân. Ngôi làng mới này nhìn có vẻ nhộn nhịp, tường gạch ngói đỏ au chứ không phải vách đất bùn như quê tôi. Nhưng ánh mắt của những người đàn ông nơi đây… ánh mắt ấy trắng dã, đói khát, chằm chằm dính lấy tôi từng ly từng tí như thể tôi là miếng mồi ngon cuối cùng trên cõi đời này. Họ hỏi tôi từ đâu tới. "Từ làng Châu," tôi đáp, giọng khàn đặc vì đường xa và nỗi sợ, "chỉ một mình."
Rồi tôi hỏi lại họ: “Đây là làng gì? "Làng Độc Thân," một gã cười hềnh hệch, để lộ hàm răng vàng khè, "đàn bà hiếm lắm, thường một người hầu hạ cả chục đàn ông."
Rồi bàn tay háo hẫng, nụ cười trở nên dâm đãng, nhớp nhúa. "Muốn ở lại không?"
Tôi lắc đầu, quay người định bước đi. Nhưng đã muộn. Những cây gậy đã giáng xuống.
Nằm trong bóng tối, tôi tự hỏi tại sao mình lại sống sót. Làng Châu của tôi giờ chỉ còn là một bãi hoang tàn lạnh lẽo, phủ đầy tử khí. Cái chết bắt đầu từ Phúc Châu, người con gái tộc miếu với thân nhiệt cao hơn người thường. Hồ nước lạnh giá đã khiến thân thể nàng vỡ tan. Những quả trứng giun nhỏ li ti từ trong người nàng phát tán, rơi vào miệng những người dân làng khát nước. Thế rồi, cả làng diệt vong trong đau đớn. Không còn một giọt mỡ lợn. Đói khát cùng cực kích thích lũ ký sinh, chúng phá thân xuyên ra ngoài từ người chị gái tội nghiệp của tôi, để lại một cơ thể không còn nguyên vẹn, chỉ là một bộ da bọc rỗng tuếch. Tất cả đều chết. Chỉ riêng tôi.
Tôi từng bị con lươn vàng quái dị trong hồ nước kia hãm hiếp. Tôi cũng đã ăn thứ mỡ lợn trộn bột ngọc trai được dùng để nuôi giun. Lẽ ra tôi phải chết, hoặc ít nhất cũình mầm bệnh. Nhưng tôi vẫn đây, thở và cảm nhận nỗi sợ hãi đang bò lên sống lưng. Có lẽ chính vì tôi luôn khát khao và tôn thờ sự sống, dù nó nhỏ nhoi và đau đớn đến đâu, nên nó đã không nỡ bỏ rơi tôi. Đó là lý do tôi bỏ đi, bỏ lại sau lưng quê hương băng giá đã chết.
Tiếng bước chân rầm rập lại gần. Cánh cửa lều bị giật mở, ánh lửa bập bùng từ bên ngoài lọt vào, chiếu rọi những khuôn mặt đàn ông nhễ nhại mồ hôi và dầu mỡ. Họ nhìn tôi như nhìn một con thú. Một gã tiến lại, tay cầm một lưỡi dao cùn sáng loáng dưới ánh lửa. Trong tim tôi, sự sợ hãi đóng băng thành một khối nặng trịch. Nhưng cùng với nó, một ý chí sống mãnh liệt, nguyên sơ và tàn nhẫn cũng bùng lên. Tôi sẽ không trở thành một con nhãi cụt chân, cắt lưỡi trong cái làng quỷ dữ này. Tôi đã sống sót khỏi làng Châu. Tôi cũng sẽ sống sót khỏi Làng Độc Thân.
Gã đàn ông cúi xuống, hơi thở hôi hám phả vào mặt tôi. Tay hắn với tới. Trong tích tắc ấy, mùi mỡ lợn phi thơm phức kia bỗng gợi lên trong tôi một ký ức sâu thẳm, một bản năng kỳ lạ. Có lẽ, thứ đã giết chết cả làng tôi, cũng chính là thứ sẽ cứu lấy mạng tôi lần nữa.
Mùi mỡ lợn bốc lên ngột ngạt, thứ mùi béo ngậy và nồng nặc đến mức tôi có thể cảm nhận nó bám đầy trên da thịt, trong từng sợi tóc. Tiếng mỡ rán xèo xèo như một lời mời gọi ma quái. Tôi không còn kiểm soát được đôi chân mình nữa, chúng tự động bước về phía chiếc chảo gang đen xỉn đang bốc khói. Cảm giác đó giống như một sợi dây vô hình đang kéo lê tôi đi, trong khi lý trí thì kêu gào một cách vô vọng.
"Tách… tách…"
Âm thanh ấy vang lên rõ rệt. Tôi cúi đầu nhìn, những giọt trong suốt từ miệng mình rơi thẳng xuống bề mặt mỡ đang sôi sùng sục, tạo thành những vết dầu loang nhỏ. Lòng tôi trống rỗng, chỉ còn lại cơn đói cồn cào và nỗi sợ mơ hồ về những gì sắp xảy ra. Tôi thậm chí không còn nhớ mình là ai, tại sao lại ở đây, trước đám đông những khuôn mặt háo hức kia.
"Chết tiệt!"
Một giọng nói thô ráp cắt ngang không khí, đầy vẻ kinh ngạc lẫn tham lam. "Con này là tiên nữ! Nó khạc ra ngọc trai!"
Tiếng reo hò ấy như một nhát búa đập thẳng vào màng nhĩ tôi. Mọi suy nghĩ ngưng đọng lại. Tôi chậm rãi, rất chậm rãi, cúi người xuống. Ánh lửa bập bùng từ lò than chiếu sáng vật thể nằm lăn lóc trong chảo mỡ. Nó không tan chảy mà lấp lánh một thứ ánh sáng trắng ngà, mát lạnh dưới làn khói nóng.
Đó không phải nước dãi. Mà là một viên ngọc tròn trịa, nhẵn bóng, to bằng đầu ngón tay cái. Màu trắng của nó tinh khiết đến mức làm tôi choáng váng, nổi bật giữa màu vàng ươm đục ngầu của mỡ lợn.
Nhưng trong lòng tôi bỗng dâng lên một câu hỏi đầy nghi hoặc, xoáy sâu và lạnh lẽo. Thứ này… thật sự là ngọc trai sao? Hay là thứ gì đó khác, một thứ nguyền rủa được ngụy trang dưới vẻ đẹp mong manh? Nỗi sợ hãi cuối cùng cũng trỗi dậy, lấn át cơn đói, khiến tôi lùi lại một bước, hai bàn tay siết chặt vào nhau. Tiếng ồn ào của đám đông trở nên xa xăm. Tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, cùng với ánh sáng ma mị phát ra từ viên ngọc kia.