Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chồng Hờ Giả Vờ Yêu

Ký kết hôn nhân giả

2840 từ

Chiếc đồng hồ treo tường trong căn hộ cao cấp của Hoàng Minh chỉ điểm mười hai giờ trưa. Linh Đan ngồi đối diện hắn ở bàn ăn bằng kính. Trước mặt cô là một xấp tài liệu dày cộm. Những dòng chữ như mạng nhện giăng kín mặt giấy. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa màu kem chiếu vào phòng khách rộng thênh thang, nơi những bức ảnh nghệ thuật đen trắng của hắn đượm. Căn hộ này vốn dĩ chỉ dành cho một người, nhưng hôm nay, nó sắp trở thành tổ ấm giả tạo của hai kẻ xa lạ.

Hoàng Minh ngồi bên kia bàn, tay cầm ly cà phê đen, mắt nhìn cô chăm chú. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, cổ tay xắn lên, để lộ chiếc đồng hồ hàng hiệu lấp lánh. Không khí giữa hai người nặng nề như một tấm màn nhung, thứ gì đó vừa sang trọng vừa ngột ngạt. Cô có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc, hòa cùng tiếng thở dài của chính mình.

“Cô đọc kỹ chưa?” Giọng Hoàng Minh trầm ấm nhưng thiếu sức sống, như thể hắn vừa bước ra khỏi giường sau một giấc ngủ dài.

“Đọc rồi.” Linh Đan đáp, ngón tay cô miết nhẹ lên mép giấy. Cô hít một hơi thật sâu. Mùi nướính của hắn thoang thoảng trong không khí, pha lẫn chút hương cà phê đắng. Điều khoản nào cũng rành rành ra đó: hai năm kết hôn giả, không động chạm thể xác, không can thiệp vào đời tư, mỗi tháng chuyển một khoản tiền vào tài khoản của cô như một khoản thù lao. Đổi lại, cô sẽ đóng vai vợ yêu trước công chúng, dập tắt mọi tin đồn về đời tư lộn xộn của hắn. Công việc của một trợ lý kiêm chị nuôi suốt bảy năm qua chưa bao giờ đẩy cô vào tình thế kỳ lạ đến thế.

“Tôi vẫn thấy hơi… điên rồ.” Linh Đan lẩm bẩm, mắt không rời tờ giấy. Cô có thể cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh hơn bình thường, một cảm giác bồn chồn len lỏi trong lồng ngực. Hợp đồng hôn nhân. Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải dùng đến thứ vũ khí này để bảo vệ sự nghiệp cho một ảnh đế lười biếng như Hoàng Minh.

“Điên rồ hay không, cô là người hiểu rõ nhất tình thế của tôi.” Hoàng Minh đặt ly cà phê xuống. Tiếng va chạm nhẹ vang lên trên mặt kính. Hắn nghiêng người về phía trước, khuôn mặt điển trai không một góc chết nhìn cô với vẻ mệt mỏi. “Scandal tình ái lần này suýt giết chết sự nghiệp của tôi. Giám đốc công ty bảo tôi phải kết hôn ngay để che mắt dư luận, nếu không sẽ bị hủy hợp đồng quảng cáo với nhãn hàng lớn.”

Linh Đan thở dài. Cô biết rõ hơn ai hết. Mấy tuần trước, một tay săn ảnh chụp được Hoàng Minh ôm eo một người mẫu nổi tiếng trong hộp đêm, dù hắn chỉ giúp cô ta khỏi ngã vì sàn trơn. Nhưng mạng xã hội đã biến nó thành một vụ ngoại tình rúng động. Cô đã phải thức trắng đêm để soạn thảo bài đính chính, gọi điện cho từng tòa soạn để hạ bài. Cả tuần nay, mặt cô tái nhợt vì thiếu ngủ, tóc tai lộn xộn, nhưng vẫn phải mỉm cười trước ống kính.

“Áp lực từ công ty quản lý và nhãn hàng rất lớn.” Giọng cô khàn đi vì mệt. “Nhưng tôi không phải người duy nhất có thể ký hợp đồng này. Sao anh lại chọn tôi?”

Hoàng Minh nhướn mày. Một nụ cười nhếch mép xuất hiện. “Vì cô là chị nuôi của tôi bảy năm nay, Linh Đan. Cô biết tôi thích ăn gì, ghét cái gì, lúc nào cần uống thuốc, lúc nào cần được đánh thức. Nếu tôi phải đóng kịch với một người xa lạ, tôi sẽ chết vì ngượng.” Hắn đứng dậy, bước lại gần cô. Từng bước chân nhẹ nhàng trên sàn gỗ, nhưng mỗi bước đều khiến tim cô thắt lại. “Cô là người duy nhất tôi tin tưởng để diễn vai vợ của mình.”

Lời nói của hắn chạm vào một góc sâu trong lòng cô. Bảy năm. Cô nhớ lại những ngày đầu khi cô mới tốt nghiệp đại học, xin vào làm trợ lý cho một ngôi sao trẻ đầy triển vọng. Hoàng Minh khi ấy còn là một chàng trai ẩn danh, nghèo rớt mồng tơi, chưa ai biết đến. Cô đã chăm sóc hắn từng bữa cơm, từng bộ quần áo, từng cuộc phỏng vấn. Cô là chị nuôi, là người giữ lửa cho ngọn lửa danh vọng của hắn. Và bây giờ, cô phải là vợ hắn.

“Tôi đồng ý.” Cô nói giọng cứng nhắc hơn mình muốn. Cô cầm bút lên, ký tên mình vào cuối trang giấy. Từng nét bút khô khốc, không chút do dự. Khi ngòi bút chạm vào giấy, cô cảm thấy như mình vừa ký vào một bản án, nhưng cũng là một tấm vé thoát khỏi cuộc sống tẻ nhạt của một trợ lý vô danh.

Hoàng Minh mỉm cười, nụ cười ấy rạng rỡ như ánh đèn sân khấu, nhưng sâu trong mắt hắn, cô thấy một tia gì đó ấm áp, khác lạ. Hắn cầm lấy tay cô, lòng bàn tay nóng hổi, những ngón tay siết nhẹ. “Cảm ơn cô. Tôi hứa sẽ không làm cô thất vọng.”

“Đừng cảm ơn vội.” Linh Đan rút tay lại, lau vội mồ hôi trên trán. “Tôi làm vì công việc, vì danh tiếng của anh và vì tiền. Đừng quên điều khoản trong hợp đồng.”

“Tôi nhớ rõ.” Hoàng Minh cúi xuống, nhặt xấp tài liệu lên, lật từng trang. “Không yêu, không động chạm, không can thiệp. Chỉ là kịch hay mà thôi.”

Nhưng khi hắn ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt ấy lại không giống ánh mắt của một người đang đọc hợp đồng. Nó có một thứ tình cảm mà cô không thể gọi tên. Trong lòng Linh Đan, một cảm giác bất an chợt dâng lên, nhưng cô nhanh chóng gạt nó sang một bên. Đây chỉ là một vở kịch, một vở diễn sâu để cứu vớt sự nghiệp cho cả hai.

---

Ba ngày sau, lễ cưới được tổ chức tại một nhà hàng sang trọng ở quận một. Trời Sài Gòn nắng gắt, những tia nắng gay gắt như muốn thiêu đốt mọi thứ. Linh Đan mặc chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi, chất liệu ren mềm mại ôm sát cơ thể, phần đuôi váy kéo dài lê thê trên thảm đỏ. Cô đứng dưới tán hoa hồng trắng, mùi hương ngọt ngào thoang thoảng trong gió, nhưng trong lòng cô chỉ có sự trống rỗng.

Khách mời đến dự đều là những gương mặt quen thuộc trong giới showbiz. Có cả Mai Hoa, trợ lý thân cận của cô, mặc một chiếc đầm hồng chói mắt, đứng cạnh Bảo Long, quản lý nghiêm khắc của Hoàng Minh. Mai Hoa cứ nháy mắt với cô suốt, nhưng Linh Đan chỉ mỉm cười gượng gạo. Thanh Trúc, nữ diễn viên nổi tiếng từng nhiều lần cạnh tranh với Hoàác dự án phim, xuất hiện với chiếc đầm đen bó sát, đôi mắt sắc lạnh như dao cạo nhìn cô từ đầu đến chân. Cô ta không nói gì, nhưng ánh nhìn ấy khiến Linh Đan rùng mình.

Hoàng Minh bước lên sân khấu. Hắn mặc bộ vest trắng, tóc vuốt gọn gàng, nụ cười rạng rỡ như chưa từng có scandal. Hắn cầm micro, giọng trầm ấm vang khắp hội trường. “Cảm ơn mọi người đã đến dự lễ cưới của tôi và Linh Đan. Tôi biết nhiều người sẽ bất ngờ, nhưng tình yêu của chúng tôi là thật.”

Nói rồi hắn nhìn cô, ánh mắt chan chứa một thứ tình cảm mãnh liệt. Linh Đan cảm thấy má mình nóng bừng dưới ánh nhìn ấy. Cô cúi đầu xuống, cố giấu đi sự bối rối. Hắn cầm tay cô, lòng bàn tay nóng hổi truyền hơi ấm vào da thịt cô. “Linh Đan là người phụ nữ tuyệt vời nhất mà tôi từng gặp. Cô ấy đã chăm sóc tôi suốt bảy năm, và tôi muốn dành phần đời còn lại để chăm sóc cô ấy.”

Tiếng vỗ tay vang lên, như Đan, nó chỉ như một tiếng ồn xa xăm. Cô nhìn vào mắt hắn. Những lời nói ngọt ngào ấy chỉ là kịch bản đã được viết sẵn, nhưng tạô lại đập nhanh đến thế? Cô cố gắng giữ bình tĩnh, tự nhủ với lòng mình: đây chỉ là một màn diễn sâu, hắn là ảnh đế, hắn diễn tốt hơn ai hết.

ẫn, Hoàng Minh cúi xuống hôn nhẹ lên má cô. Môi hắn mềm và ấm, chạm vào da cô trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Linh Đan cứng người, tay cô nắm chặt bó hoa cưới đến mức gân xanh nổi lên. Có một thứ gì đó trong nụ hôn ấy, một sự dịu dàng không giống như diễn kịch. Cô liếc nhìn hắn, thấy mắt hắn nhắm nghiền, như thể hắn thực sự đắm chìm trong khoảnh khắc này.

“Đừng quên, tất cả chỉ là kịch hay.” Cô thì thầm vào tai hắn khi hắn buông cô ra.

Hoàng Minh mở mắt, nở một nụ cười tinh quái. “Tôi biết, bà xã.”

Tiếng gọi “bà xã” ấy làm cộng đồng mạng phát cuồng vì nó được hắn nói ra với một giọng điệu ngọt ngào đến mức khó tin. Ngay lập tức, các bài đăng trên mạng xã hội bắt đầu lan truyền, hashtag #HoangMinhKetHon trở thành xu hướng. Nhưng trong lòng Linh Đan, nó chỉ là một từ ngữ trống rỗng, một phần của hợp đồng.

Tiệc cưới kéo dài đến tối: những lời chúc tụng, những ly rượu vang đỏ, những nụ cười gượng gạo. Khi mọi người lần lượt ra về, Linh Đan ngồi phịch xuống ghế, cởi bỏ chiếc giày cao gót đau nhức. Cô thở dài, nhìn những cánh hoa hồng rơi rụng trên sàn nhà.

“Mệt lắm hả?” Hoàng Minh bước lại gần, tay cầm một ly nước lọc.

“Cũng tạm.” Cô đáp, uống một ngụm nước mát lạnh, cảm giác dễ chịu lan tỏa trong cổ họng khô khốc.

“Chúng ta về nhà thôi, bà xã.” Hắn nói, kéo tay cô đứng dậy.

Cô nhíu mày, muốn nói “đừng gọi tôi là bà xã khi không có ai”, nhưng lời nói lại mắc kẹt trong cổ họng. Có một cái gì đó trong cách hắn nói, một sự tự nhiên đến kỳ lạ, làm cô không nỡ cắt ngang. Cô để hắn dìu mình ra xe.

Chiếc xe hơi đen bóng lướt nhẹ trên đường phố Sài Gòn về đêm. Những ánh đèn neon nhấp nháy, những dòng xe cộ tấp nập, tất cả tạo nên một khung cảnh sống động nhưng cô đơn. Linh Đan ngả đầu vào cửa kính, mắt nhìn ra ngoài, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn độn. Cô không thể ngờ rằng chỉ vài giờ sau, mọi thứ sẽ bắt đầu thay đổi.

---

Về đến căn hộ, Hoàng Minh mở cửa, bước vào trước. Hắn bật đèn lên. Cả căn phòng ngập trong ánh sáng vàng ấm áp. Linh Đan bước theo sau, tay cầm chiếc váy cưới dài lê thê, cảm thấy mình như một con búp bê trong tủ kính.

“Tôi sẽ ngủ ở phòng khách.” Cô nói, chỉ vào chiếc sofa dài màu xám.

“Không được.” Hoàng Minh lắc đầu, giọng kiên quyết. “Phòng ngủ chính dành cho vợ chồng là điều kiện trong hợp đồng để tránh bị nghi ngờ.”

“Nhưng chúng ta không phải vợ chồng thật.” Linh Đan cãi lại, cảm thấy một sự bực bội dâng lên trong lồng ngực. Cô mệt mỏi. Cô chỉ muốn nằm xuống và ngủ một giấc.

“Nếu có ai đó bất ngờ đến thăm hoặc phóng viên rình mò, họ sẽ thấy hai chiếc giường riêng.” Hoà nhìn cô với vẻ nghiêm túc. “Cô muốn hủy hoại kế hoạch ngay đêm đầu tiên sao?”

Cô thở dài, đành phải đồng ý. Cả hai bước vào phòng ngủ, một căn phòng rộng rãi với giường đôi trải ga trắng tinh, những bức tường sơn màu xám nhạt, một chiếc tủ quần áo bằng gỗ sồi lớn. Linh Đan đi vào phòng tắm thay đồ, mặc một bộ pijama đơn giản, rồi bước ra. Cô nằm xuống một bên giường, kéo chăn lên đến cằm, quay lưng về phía hắn.

“Ngủ ngon, bà xã.” Hoàng Minh nói nhỏ, tắt đèn.

“Đừng gọi tôi là bà xã.” Cô thì thầm, nhưng lòng không chắc mình có muốn hắn nghe thấy không.

Bóng tối bao trùm căn phòng, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ đèn đường hắt qua rèm cửa. Linh Đan nhắm mắt lại, cố gắng ngủ. Nhưng giấc ngủ cứ lẩn tránh cô. Cô nghe thấy tiếng thở đều đều của Hoàng Minh, mùi hương nam tính của hắn thoang thoảng trong không khí. Cảm giác có một người đàn ông nằm cạnh, dù chỉ là giả tạo, vẫn khiến cô bồn chồn.

Cô trở mình, mở mắt ra, nhìn vào bóng lưng của hắn trong bóng tối. Hắn nằm yên, tưởng như đã ngủ, nhưng rồi hắn bất ngờ nói, giọng thì thào: “Linh Đan ơi, em có tin vào tình yêu không?”

Câu hỏi ấy làm cô giật mình. Cô không trả lời ngay, chỉ im lặng nhìn trần nhà. Tình yêu? Cô là một người thực tế. Cô tin vào hợp đồng, vào công việc, vào những gì có thể chạm vào được. Tình yêu là thứ xa xỉ, là món quà dành cho những người may mắn. Cô không phải là người may mắn.

“Không.” Cô đáp cuối cùng, giọng lạnh tanh. “Tôi chỉ tin vào những gì viết trên giấy.”

Hoàặng một lúc, rồi hắn nói tiếp, giọng trầm hơn: “Nhưng em biết không, có những thứ không thể viết trên giấy. Như cảm giác khi ai đó quan tâm em, lo lắng cho em, muốn em hạnh phúc.”

Linh Đan cắn môi, không nói gì. Cô cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ lan tỏa trong lồng ngực, nhưng cô cố gắng dập tắt nó. Đây chỉ là một trò chơi, một màn diễn sâu của một ảnh đế tài ba. Hắn đang diễn, và cô không được phép tin.

“Ngủ đi.” Cô nói, giọng khàn đi vì mệt.

Nhưng trước khi cô kịp nhắm mắt, hắn bất ngờ ngồi dậy, với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên khuôn mặt hắn, để lộ một nụ cười bí ẩn. Hắn bắt đầu gõ gì đó trên điện thoại.

“Anh làm gì thế?” Cô hỏi, tò mò.

“Đăng story thôi.” Hắn đáp, mắt không rời màn hình. “Khoe bà xã mới cưới của tôi.”

“Khoan đã!” Linh Đan vội ngồi bật dậy, tay giật lấy điện thoại từ tay hắn. “Anh không thể tùy tiện đăng ảnh của tôi lên mạng như thế được! Hợp đồng có điều khoản về quyền riêng tư mà!”

Hoàng Minh cười khúc khích, nhìn cô với vẻ thích thú. “Em lo lắng quá, bà xã. Tôi chỉ đăng một tấm ảnh chụp tay em đang cầm ly nước thôi, không có mặt. Nhưng cái caption thì chắc chắn sẽ gây sốt.”

Linh Đan nhìn vào màn hình, thấy một tấm ảnh chụp bàn tay cô với chiếc nhẫn cưới lấp lánh, cùng dòng chữ: “Đêm đầu tiên bên bà xã của tôi. Hạnh phúc quá đỗi.”

Cô cau mày, định xóa bài đăng, nhưng hắn đã nhanh tay nhấn nút gửi. “Anh đúng là đồ điên!” Cô quát, ném điện thoại lại cho hắn.

“Điên vì em, bà xã ạ.” Hắn nói với giọng ngọt ngào đến mức khó tin.

Linh Đan thở dài, lắc đầu. Cô nằm xuống, kéo chăn lên đầu, cố gắng không nghĩ đến những gì vừa xảy ra. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác kỳ lạ đang lớn dần. Hắn không chỉ đóng kịch mà còn muốn làm cho mọi thứ trở nên thật hơn. Và cô không biết liệu mình có thể giữ vững hợp đồng trước sự tấn công ngọt ngào của hắn hay không.

Khi cô chìm vào giấc ngủ, những suy nghĩ vẫn còn vương vấn trong đầu. Cô không biết rằng chỉ trong vài ngày tới, mọi thứ sẽ vượt quá tầm kiểm soát của cô. Hắn sẽ không chỉ là một người chồng giả, mà còn là một cơn ác mộng ngọt ngào, một thứ tình cảm mà cô không dám tin.

💡 Điểm nhấn chương này

Sự mâu thuẫn giữa tính toán lạnh lùng của hợp đồng và sự tấn công tinh tế của một nụ cười, một lời nói ngọt ngào chính là điểm cháy của chương – nơi tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua chi tiết nhỏ như tiếng kim đồng hồ, mùi nước hoa hay một tấm ảnh trên mạng xã hội.

📖 Chương tiếp theo

Những bữa ăn sáng bình thường sẽ trở thành chiến trường cảm xúc mới, khi Hoàng Minh tiếp tục những "trò đùa" của mình qua hương vị của tình yêu giả.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord