Bầu không khí trong căn hộ cao cấp vào sáng sớm thật tĩnh lặng. Ánh nắng xuyên qua lớp rèm cửa màu kem, hắt lên sàn gỗ những vệt sáng dài và ấm áp. Linh Đan mặc chiếc áo thun trắng đơn giản, tóc búi cao lộ vẻ lười biếng, đang đứng trước tủ lạnh mở cửa, nhìn vào bên trong với đôi mày hơi nhíu lại.
Cô lẩm bẩm một mình: “Cá hồi còn một miếng, trứng còn ba quả, rau củ cũng tươi… Chắc làm cơm cuộn cho nhanh.”
Bỗng nhiên, một bàn tay ấm áp luồng, kéo cô vào một lồng ngực săn chắc. Giọng nói trầm ấm còn pha chút ngái ngủ vang lên bên tai: “Bà xã định nấu ăn sáng à? Để anh làm cho.”
Linh Đan giật mình, suýt làm rơi hộp trứng trong tay. Cô quay phắt lại, đập mặt vào ngực Hoàng Minh, cảm nhận mùi hương bạc hà thoang thoảng từ người hắn hòa cùng hơi ấm vừa từ giường chiếu.
“Hoàng Minh! Anh làm cái gì vậy? Suýt nữa em đập trứng vỡ hết rồi!” Cô đẩy hắn ra, mặt hơi đỏ lên vì ngượng và tức.
Hoàng Minh cười khì, mắt híp lại như chú mèo lười biếng vừa tỉnh giấc. Hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng xốc xếch, hai cúc trên không cài, để lộ xươính. “Thì anh muốn nấu cho vợ ăn mà. Em cứ ngồi xuống đi, để anh lo.”
Linh Đan thở dài, lắc đầu. “Anh đừng có mà diễn sâu nữa. Hợp đồng viết rõ rồi, việc nhà em làm, anh chỉ cần đóng vai chồng tốt trước ống kính thôi.”
“Nhưng bây giờ có ai quay đâu?” Hoàng Minh nhướn mày, tay đã cầm lấy miếng cá hồi từ tay cô. “Với lại, anh thích nấu cho em ăn. Có gì sai à?”
Cô nhìn hắn, lòng dâng lên một cảm giác khó tả. Bảy năm làm trợ lý, cô chưa từng thấy Hoàng Minh đụng tay vào bếp lần nào. Hắn là ảnh đế lười biếng đến mức nước uống cũng phải có người rót sẵn. Vậy mà bây giờ, hắn đứng đây, tay lăm lăm bếp, trông vừa lúng túng vừa buồn cười.
“Anh có biết cắt cá không?” Linh Đan nghi ngờ hỏi.
“Có chứ.” Hoàng Minh tự tin đáp, nhưng khi hắn đặt miếng cá lên thớt, ư, lần đầu cầm dao. “Ờm… cắt dọc hay cắt ngang nhỉ?”
Linh Đan bật cười, không kìm được. Cô bước lại gần, chỉnh tay hắn. “Để em. Cắt ngang, từng lát dày khoảng một phân. Anh ra ngoài xem TV đi, đừng có phá bếp của em.”
“Không được, anh đã hứa rồi.” Hoàng Minh kiên quyết, nhưng mắt hắn ánh lên vẻ đắc ý khi thấy Linh Đan cười. Hắn thích nhìn cô cười, dù chỉ là một nụ cười nhẹ thoáng qua.
Cuối cùng, Linh Đan đành phải đứng bên cạnh, chỉ dẫn từng bước một. Hoàng Minh làm theo, nhưng lúc nào cũng cố tình sai để được cô sửa. Hắn đưa cái chảo cho cô, cố tình chạm vào tay cô thật lâu. Hắn nghiêng người lấy gia vị, vô tình áp sát người vào lưng cô.
“Anh làm ơn tập trung dùm em được không?” Linh Đan cau mày, đẩy hắn ra, nhưng tai cô đã đỏ ửng lên.
“Anh đang tập trung mà.” Hoàng Minh thì thầm, giọng đầy ẩn ý. “Tập trung vào bà xã của anh.”
Cô lườm hắn, nhưng trong lòng lại thấy tim đập nhanh hơn một nhịp. Cô tự nhủ: Đây chỉ là diễn thôi, hắn ta chỉ đang chơi trò chồng tốt để lấy lòng mình. Đừng có mắc bẫy.
Bữa sáng cuối cùng cũng hoàn thành. Những cuộn cơm cá hồi trứng được bày ra đĩa trắng, bên cạnh là chén nước tương pha chút mù tạt xanh. Linh Đan nhìn món ăn, khẽ thở phào. Dù có Hoàng Minh phá rối, nhưng tay nghề của cô vẫn ổn.
Hoàng Minh ngồi xuống bàn, cầm đũa gắp một cuộn cơm, bỏ vào miệng. Mắt hắn sáng lê. Hắn nhai một cách thích thú. “Ngon quá! Bà xã nấu ngon thật đấy!”
“Món này em nấu mà, tất nhiên là ngon.” Linh Đan nhún vai, cố tỏ ra thờ ơ, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười hãnh diện.
Hoàng Minh ăn thêm hai cuộn nữa, rồi bỗng nhiên đứng dậy, chạy vào phòng ngủ. Hắn trở ra với chiếc điện thoại trên tay, lia ống kính về phía đĩa cơm cuộn, chụp lia lịa mấy tấm ảnh.
“Anh làm gì vậy?” Linh Đan ngước lên, nghi ngờ.
“Chụp ảnh khoe bà xã thôi. Ngon thế này không khoe thì uổng.” Hoàng Minh vừa nói vừa gõ gõ trên màn hình, đăng ngay một story lên Instagram với dòng chữ: “Bà xã nấu ngon quá, ăn hoài không chán. #cơmcuộncánhân #vợtuyệtvời”.
Mắt Linh Đan mở to. Cô đứng bật dậy, suýt làm đổ ghế. “Hoàng Minh! Anh phát điên rồi à? Anh đã nói là giữ bí mật mà! Đăng lên mạng xã hội kiểu này thì ai cũng biết chúng ta sống chung rồi!”
“Thì đúng mà, chúng ta sống chung thật.” Hoàng Minh nhún vai, vẻ mặt vô tội. “Với lại, vợ chồng son mà không lạ. Dân mạng họ thích kiểu ấm cúng này lắm.”
Linh Đan ôm đầu, đi qua đi lại trong bếp. Cô cảm thấy như có ngàn con kiến đang bò trên da mình. Điện thoại của cô bắt đầu rung liên hồi. Cô liếc nhìn màn hình: Mai Hoa gọi, rồi tin nhắn từ Bảo Long, rồi hàng loạt thông báo từ các ứng dụng mạng xã hội.
Cô mở điện thoại ra, thấy story của Hoàng Minh đã có hơn năm mươi nghìn lượt xem chỉ sau năm phút. Bình luận tràn ngập: “Ảnh đế có vợ rồi mà còn ngọt thế này”, “Bà xã nấu ăn nhìn ngon ghê”, “Hoàng Minh nhìn hạnh phúc quá, ghen tị quá đi”.
Linh Đan tắt màn hình, quay sang Hoàng Minh, giọng đầy bực dọc. “Anh có biết làm vậy sẽ gây rắc rối không? Bảo Long sẽ nổi điên lên mất. Và em… em không thích bị phơi bày như thế này.”
Hoàng Minh tiến lại gần, tay hắn đặt lên vai cô, nhẹ nhàng xoa xoa. “Anh xin lỗi. Anh chỉ một chút thôi. Em nấu ngon thật mà, có gì sai đâu?”
“Sai ở chỗ em không phải vợ thật của anh!” Linh Đan gằn giọng, nhưng giọng hơi run. Cô nhìn vào mắt hắn, thấy ánh nhìn trìu mến và thành khẩn, lòng lại mềm đi. Cô vội quay mặt đi, không muốn để hắn thấy sự dao động của mình.
Hoàặng một lúc, rồi thở dài. “Anh hiểu rồi. Lẽ hỏi em trước. Nhưng mà… em đừng giận anh nhé?”
Linh Đan không trả lời, chỉ ngồi xuống ghế, cầm đũa lên ăn tiếp, nhưng miếng cơm cuộn trong miệng sao thấy nhạt nhẽo. Cô lẩm bẩm trong lòng: Mình đang giận hắn thật đấy, nhưng lại có chút gì đó ấm áp? Không được, Linh Đan ơi, mày phải tỉnh táo. Hắn chỉ là người yêu trên hợp đồng thôi.
Hai tiếng sau, cô và Hoàng Minh có mặt tại phim trường của bộ phim mới. Hoàng Minh đóng vai chính, còn Linh Đan như mọi khi, đứng sau cánh gà, cầm kịch bản và nước uống. Nhưng không khí hôm nay khác lạ. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía họ, những tiếng xì xào vang lên từ các nhân viên và diễn viên quần chúng.
“Ê, thấy chưa, ảnh đế đăng story lúc sáng kìa, ngọt xỉu luôn.”
“Chắc yêu vợ lắm mới khoe như vậy. Nhìn bà xã ảnh hiền lành thế, không ngờ làm trợ lý cho ảnh bảy năm giờ thành vợ rồi.”
Thanh Trúc, nữ diễn viên chính của phim, đang đứng trang điểm trong góc phòng, liếc nhìn Linh Đan với ánh mắt sắc lạnh. Cô ta mặc chiếc váy đỏ rực, môi tô son đỏ chót, bước tới gần Linh Đan với nụ cười giả tạo.
“Linh Đan này, chúc mừng em nhé. Lên chức bà xã của ảnh đế rồi, sướng thật đấy.” Thanh Trúc nói, giọng ngọt lịm nhưng mắt lại ánh lên vẻ ghen ghét.
Linh Đan mỉm cười gượng gạo. “Cảm ơn chị Trúc. Em chỉ làm tròn bổn phận thôi ạ.”
“Ừ, bổn phận của trợ lý mà lại giành được trái tim ảnh đế, cũng tài đấy.” Thanh Trúc cười khẩy, rồi quay lưng bỏ đi, để lại Linh Đan với nỗi bấòng.
Cô thở dài, tự nhủ: Mọi chuyện càng ngày càng phức tạp. Hợp đồng mới ký có ba ngày, mà đã bắt đầu bị ghét rồi.
Cuối ngày, khi Hoàng Minh kết thúc cảnh quay, hắn tiến lại chỗ Linh Đan, mặt mày phấn khởi. “Hôm việc vất vả rồi. Về nhà thôi, anh dẫn em đi ăn món ngon.”
Linh Đan lắc đầu. “Em mệt rồi, về nhà nghỉ thôi.”
“Không được, anh phải đền bù cho chuyện sáng nay.” Hoàng Minh nài nỉ, tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô ra xe. “Đi với anh, anh hứa sẽ không làm gì quá đáng.”
Linh Đan miễn cưỡng leo lên xe, ngồi ở ghế phụ, nhìn ra cửa sổ khi thành phố lướt qua. Hoàng Minh lái xe chăm chú, thỉnh thoảng liếc nhìn cô, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.
Họ dừng lại trước một nhà hàng Nhật nhỏ xinh nằm khuất trong hẻm. Ánh đèn lồng đỏ ấm áp chiếu sáng lối đi. Hoàng Minh mở cửa, đưa tay đỡ cô bước xuống. Cô cảm nhận được bàn tay hắn ấm áp và chắc chắn, lòng lại loạn nhịp.
Trong nhà hàng, họ gọi sushi và một ít món nóng. Hoàng Minh gấp cho cô từng miếng, đặt vào chén cô, ân cần như thể cô là người quan trọng nhất thế gian.
“Ăn đi, em gầy quá rồi.” Hắn nói, giọng đầy quan tâm.
Linh Đan ngước lên nhìn hắn, lòng lẫn lộn. Cô không hiểu nổi con người này. Hắn lười biếng, đào hoa, nổi tiếng khắp showbiz với những mối tình chớp nhoáng. Nhưng sao từ khi ký hợp đồng, hắn lại đối xử với cô như thế này? Sự quan tâm, những cử chỉ ân cần, những câu nói ngọt ngào – tất cả đều khiến cô hoang mang.
“Hoàng Minh,” cô cất giọng, hơi ngập ngừng. “Anh có cần phải diễn kịch hay đến mức này không? Chỉ có hai chúng ta thôi mà.”
Hoàng Minh dừng đũa, nhìn thẳng vào mắt cô. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc, khác hẳn vẻ lười biếng thường ngày. “Anh không diễn, Linh Đan ạ. Anh thật lòng muốn chăm sóc em.”
Trái tim Linh Đan như ngừng đập trong một giây. Cô vội vàng cúi đầu, nhìn vào chén cơm của mình, không dám đối diện với ánh mắt ấy. Cô lẩm bẩm trong lòng: Mình không thể tin được. Hắn là diễn viên. Hắn diễn giỏi lắm. Đây chỉ là một vai diễn nữa thôi.
“Em không biết nữa,” cô đáp, giọng nhỏ nhẹ. “Chúng ta hãy cứ giữ đúng hợp đồng. Em làm trợ lý, anh là sếp. Thế thôi.”
Hoàng Minh thở dài, không nói thêm gì nữa, nhưng trong lòng hắn đã quyết tâm: Dù cô có cứng đầu thế nào, hắn cũng sẽ chinh phục được trái tim cô.
Bữa tối kết thúc. Khi về đến căn hộ, Linh Đan bước vào phòng ngủ của mình, định đóng cửa lại, nhưng Hoàng Minh chặn lại.
“Chờ một chút,” hắn nói, tay đưa ra phía sau lưng, rút ra một chiếc hộp nhỏ màu xanh lam. “Anh muốn tặng em cái này. Coi như lời xin lỗi cho chuyện sáng nay.”
Linh Đan nhìn chiếc hộp, lòng đầy nghi ngờ. “Đây là gì? Anh không cần phải tặng quà cho em đâu.”
“Cứ mở ra xem đi.” Hoàng Minh cười, ánh mắt ánh lên vẻ mong chờ.
Cô mở hộp ra, tay hơi run. Bên trong là một chiếc vòng tay bằng bạc, đơn giản nhưng tinh tế. Trên mặt vòng có khắc hai chữ nhỏ: “Linh Đan”. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc vòng, lòng trào dâng một cảm xúc khó tả. Không phải vì nó đắt tiền, mà vì hắn đã khắc tên cô lên đó. Một món quà cá nhân đến mức không thể giả tạo được.
“Em thích không?” Hoàng Minh hỏi, giọng hơi lo lắng.
Linh Đan ngước lên nhìn hắn, mắt cô hơi ươn ướt. Cô mím môi, cố kìm nén cảm xúc. “Tại làm vậy? Chúng ta chỉ là hôn nhân giả thôi mà.”
“Giả hay thật, anh chỉ muốn em vui.” Hoàng Minh thì thầm, tay hắn nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Anh biết em còn nghi ngờ, nhưng anh sẽ chứ. Anh không chỉ muốn em là vợ trên giấy tờ.”
Linh Đan không nói gì, chỉ cầm chiếc vòng trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại chạm vào da thịt. Cô bước vào phòng, đóng cửa lại, nhưng lòng cô thì không thể bình yên.
Cô ngồi xuống giường, nhìn chiếc vòng dưới ánh đèn, những chữ khắc lấp lánh. Sao hắn lại làm vậy? Một món quà có khắc tên mình – điều này vượt quá ranh giới của một hợp đồng hôn nhân giả rồi.
Cô thở dài, lẩm bẩm: “Mình phải làm sao đây? Nếu hắn thật lòng, thì mình sẽ là kẻ ngốc khi từ chối. Nhưng nếu hắn chỉ đang diễn, mình sẽ là kẻ ngốc khi tin.”
Ngoài cửa, Hoàng Minh đứng đó, dựa lưng vào tường, lắng nghe tiếng im lặng từ phòng cô. Hắn mỉm cười nhẹ, lòng đầy hy vọng. Hắn biết cô đang dao động. Và đó là bước đầu tiên.
Đêm đó, Linh Đan nằm trên giường, tay vẫn cầm chiếc vòng, mắt nhìn lên trần nhà. Cô không thể ngủ được. Trong đầu cô, hình ảnh Hoàng Minh cứ hiện lên: nụ cười lười biếng, ánh mắt trìu mến, những cử chỉ ân cần. Cô nhắm mắt lại, tự hỏi: Liệu mình có đang mắc bẫy tình yêu của hắn không? Hay mình đang yêu hắn thật rồi?
Cô thở dài, kéo chăn lên tận cổ. Mọi chuyện bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát của cô rồi. Và cô biết, từ đây, mọi thứ sẽ còn phức tạp hơn nữa.