Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua tấm rèm cửa của căn hộ cao cấp, hắt những vệt sáng dài lên sàn gỗ óng ánh. Mùi cà phê hòa quyện cùng chút hương hoa hồng từ lọ hoa trên bàn ăn tạo nên một buổi sáng yên bình đến lạ. Linh Đan ngồi ở bàn, tay lướt điện thoại, mắt dán chặt vào dòng tin tức giải trí vừa mới xuất hiện. Khuôn mặt cô từ thư thái chuyển sang căng thẳng, đôi mày thanh tú nhíu lại.
Hoàng Minh từ phòng ngủ bước ra, mái tóc hơi rối, trên người chỉ khoác vội chiếc áo sơ mi trắng bỏ lửng. Hắn nhìn thấy vẻ mặt của cô liền bước tới, giọng vẫn còn ngái ngủ:
“Bà xã, sáng sớm đã cau có thế kia, ai chọc giận em à?”
Linh Đan ngẩng lên, đẩy chiếc điện thoại về phía hắn, giọng khô khốc:
“Còn ai vào đây nữa? Thanh Trúc vừa đăng một bài phỏng vấn, nói rằng cô ta và anh có ‘kỷ niệm đặc biệt’ ở phim trường tháng trước. Kèm theo đó là mấy tấm ảnh chụp lén hai người đang nói chuyện.”
Hoàng Minh cầm điện thoại lên, lướt qua bài viết, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ý tứ. Hắn thả điện thoại xuống bàn, bình thản kéo ghế ngồi đối diện cô, tay với lấy ấm trà:
“Em lo lắng à? Chỉ là tin đồn thôi, bảy năm trong nghề anh đã quá quen rồi.”
“Anh quen nhưng tôi thì không.” Linh Đan gằn giọng, đôi mắt nhìn thẳng vào hắn. “Hợp đồng của chúng ta có điều khoản rõ ràng, không được để bất cứ scandal nào ảnh hưởng đến hình ảnh hôn nhân. Nếu Thanh Trúc cứ tiếp tục thế này, hai năm của chúng ta sẽ thành trò cười cho thiên hạ mất.”
Khôòng bỗng chốc trở nên nặng nề. Tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc vang lên rõ mồn một. Linh Đan cảm thấy lồng ngực mình hơi tức, một nỗi bất an vô hình len lỏi trong lòng. Cô biết rõ Thanh Trúc là ai, một nữ diễn viên tài năng nhưng cũng đầy thủ đoạn, luôn tìm cách để leo lên đỉnh.
Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm bỗng trở nên dịu dàng lạ thường. Hắn đưa tay lên, khẽ chạm vào mu bàn tay cô:
“Linh Đan, anh xin lỗi. Là anh sơ suất, không nghĩ rằng cô ta lại dám làm vậy. Ngài nói chuyện với công ty để có biện pháp ngăn chặn.”
Linh Đan rụt tay lại, nhưng không phải vì giận dữ, mà vì sự ấm áp từ lòng bàn tay hắn làm cô bối rối. Cô cố giữ giọng bình thản:
“Không cần, tôi là trợ lý của anh, tôi sẽ lo chuyện này. Anh chỉ cần tập trung vào lịch quay phim, đừng để vụ này làm ảnh hưởng đến phong độ.”
Nói xong, Linh Đan đứng dậy, đi vào bếp rót thêm một cốc nước lọc. Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Đã bảy năm làm trợ lý cho Hoàng Minh, cô từng đối mặt với hàng tá rắc rối, từ tin đồn tình ái đến những vụ tranh chấp hợp đồng. Nhưng lần này khác: lần này cô không chỉ là trợ lý mà còn là vợ giả của hắn. Vai trò kép này khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn bao giờ hết.
Cảm giác như có một tảng đá vô hình đè lên ngực, Linh Đan thở dài. Cô từng nghĩ hôn nhân giả chỉ là một trò diễn, xong việc là kết thúc. Nhưng từ ngày ký hợp đồng, cuộc sống của cô bị đảo lộn hoàn toàn. Hoàng Minh không chỉ đẹp trai, lười biếng như người ta vẫn nghĩ, mà hắn còn là một người đàn ông tinh tế và ấm áp theo cách riêng của mình. Điều đó làm cô sợ, sợ chính trái tim mình.
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố, Thanh Trúc ngồi cùng một người đàn ông lịch lãm. Cô ta mặc chiếc váy đỏ ôm sát, mái tóc dài uốn xoăn nhẹ, đôi môi đỏ chót khẽ nở nụ cười đầy ẩn ý. Người đàn ông đối diện là giám đốc truyền thông của một công ty giải trí lớn, tên là Đức Huy.
“Cô Thanh Trúc, chiêu này của cô có vẻ liều đấy.” Đức Huy nhấp một ngụm cà phê, giọng trầm ngâm. “Hoàng Minh không phải tay vừa. Hắn có thế lực trong giới. Cô dám đụng vào vợ hắn?”
Thanh Trúc cười khẩy, ếc ly thủy tinh:
“Vợ? Nghe nực cười quá. Tôi biết thừa cuộc hôn nhân đó chỉ là giả tạo để che đậy scandal. Linh Đan chẳng qua là một con trợ lý quèn, tôi muốn hạ cô ta như hạ một con kiến dưới chân mình.”
Đôi mắt cô ta ánh lên tia độc ác, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm như dao:
“Tôi sẽ không để một người đàn bà tầm thường như cô ta chiếm giữ vị trí bên cạnh Hoàng Minh. Hắn xứng đáng có một người phụ nữ xứng tầm hơn, như tôi chẳng hạn.”
Đức Huy nhìn cô ta, không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép. Hắn biết rõ Thanh Trúc là loại người gì: tham vọng, thủ đoạn, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Nhưng hắn cũng biết rõ Hoàng Minh không phải kẻ dễ bị bắt nạt.
“Vậy cô định làm gì tiếp theo?” Đức Huy hỏi.
Thanh Trúc mỉm cười, rút từ trong túi xách ra một chiếc phong bì, đẩy nhẹ sang phía hắn:
“Trong này có vài tấm ảnh và một đoạn ghi âm. Tôi muốn nó được đăng lên mạng trong vòng hai ngày nữa. Nhờ anh sắp xếp giúp.”
Gió từ điều hòa lướt qua, làm tấm rèm cửa sổ tung lên. Mùi cà phê đắng hòa quyện cùng nước hoa Pháp đắt tiền của Thanh Trúc, tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng vừa ngột ngạt.
Chiều hôm đó, Linh Đan đến công ty quản lý để giải quyết một số giấy tờ. Cô vừa bước vào sảnh, ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía cô. Những cái nhìn tò mò, ghen tị và cả ác ý vây quanh cô như một bức tường vô hình.
“Chị Linh Đan, chị đến rồi đấy à?” Mai Hoa, cô bạn thân thiết nhất trong công ty, chạy ra đón, kéo tay cô vào góc khuất. Mặt mày nó nhăn nhó, giọng nói đầy lo lắng. “Chị có thấy bài báo sáng nay chưa? Thanh Trúc đúng là đồ điên, dám giở trò trước mặt chị như thế!”
Linh Đan thở dài, vỗ nhẹ lên vai cô bạn:
“Chị biết rồi. Không sao đâu, mấy chuyện thế này chị giải quyết được.”
Mai Hoa lắc đầu, mắt hơi đỏ lên:
“Nhưng chị ơi, em nghe nói Thanh Trúc có quan hệ với một giám đốc truyền thông lớn. Cô ta đang lên kế hoạch để hãm hại chị đấy. Chị phải cẩn thận, em sợ…”
Linh Đan mím môi, tay nắm chặt dây đeo túi xách đến trắng bệch. Mùi nước hoa nhẹ nhàng từ người ai đó lướt qua, nhưng cô chẳng còn tâm trạng để cảm nhận. Đầu óc cô quay cuồng với hàng tá suy nghĩ. Nếu Thanh Trúc thực sự có thế lực, thì việc tự mình giải quyết e rằng sẽ rất khó khăn. Cô cần sự giúp đỡ, nhưng liệu cô có nên nhờ Hoàng Minh không?
“Cảm ơn em, Mai Hoa. Chị biết rồi.” Linh Đan cố gắng mỉm cười trấn an cô bạn. “Chị vào phòng gặp sếp đây, em cứ yên tâm.”
Nói xong, cô bước vào thang máy, lên tầng năm. Hành lang vắng lặng, chỉ có tiếng giày cao gót của cô vang lên đều đặn trên nền gạch men trắng. Đến trước phòng làm việc của Bảo Long, manager của Hoàng Minh, cô dừng lại, hít sâu một hơi rồi gõ cửa.
“Mời vào.” Giọng Bảo Long vọng ra, lạnh lùng và ngắn gọn.
Linh Đan đẩy cửa bước vào. Bảo Long đang ngồi sau bàn làm việc bừa bộn giấy tờ, máy tính và hai cốc cà phê nguội. Hắn ngước lên nhìn cô, đôi mắt sắc lẹm dưới cặp kính gọng đen:
“Tôi biết cô sẽ đến. Ngồi đi.”
Linh Đan kéo ghế ngồi xuống, không nói lời thừa:
“Anh Bảo Long, về vụ tin đồn của Thanh Trúc sáng nay…”
“Tôi biết cả rồi.” Bảo Long cắt lời cô, giọng khô khốc. “Công ty đã có hướng xử lý. Nhưng tôi cần hỏi cô một câu: giữa cô và Thanh Trúc có thù oán cá nhân gì không? Tại sao cô ta lại nhắm vào cô?”
Linh Đan khựng lại, suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
“Không, tôi chưa từng va chạm với cô ta. Có lẽ cô ta muốn tạo scandal để leo lên danh vọng, như bao người khác.”
Bảo Long nhìn cô chăm chú, ánh mắt dò xét. Hắn tháo kính ra, dùng ngóái dương:
“Không đơn giản thế đâu, Linh Đan. Thanh Trúc là người thông minh và thủ đoạn. Cô ta không dám đụng vào Hoàng Minh, nhưng cô ta lại dám đụng vào cô. Có lẽ cô ta biết chuyện gì đó về cuộc hôn nhân của hai người.”
Một lóe lên trong mắt Linh Đan. Cô bất giác siết chặt tay, móng tay bấm vào lòng bàn tay đau nhói:
“Ý anh là… cô ta biết chuyện hợp đồng của chúng tôi?”
“Tôi không chắc.” Bảo Long lắc đầu. “Nhưng cô cần phải cẩn thận. Tuyệt đối không được để lộ bất cứ sơ hở nào. Nếu scandal này nổ ra, danh tiếng của Hoàng Minh sẽ bị ảnh hưởng nặng nề và hợp đồng của hai người cũng đổ vỡ.”
Không khí trong phòng trở nên căng thẳng. Tiếng máy điều hòa kêu vù vù, lạnh đến nỗi Linh Đan cảm thấy da thịt mình nổi hết cả da gà. Cô nhìn Bảo Long, người đàn ông lúc nào cũng nghiêm túc và trung thành tuyệt đối với Hoàng Minh, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó tả.
“Tôi hiểu rồi.” Linh Đan gật đầu, giọng nhẹ hơn. “Tôi sẽ cẩn thận.”
Khi cô đứng dậy định bước ra, Bảo Long gọi giật lại:
“Khoan đã.”
Linh Đan quay lại, nhìn hắn. Bảo Long đeo kính lên, giọng nói vẫn lạnh lùng nhưng có chút ấm hơn:
“Hoàng Minh có vẻ thực sự quan tâm đến cô. Tôi biết cô và cậu ấy kết hôn vì hợp đồng, nhưng nếu cô có bất cứ khó khăn gì, hãy nói với cậu ấy. Đôi khi, dựa vào người khác cũng không phải là yếu đuối.”
Linh Đan sững người, trái tim cô như ngừng đập một nhịp rồi đập nhanh hơn. Cô không biết phải trả lời thế nào, chỉ im lặng cúi đầu rồi bước ra khỏi phòng.
Đêm hôm đó, Linh Đan về nhà muộn. Căn hộ tối om, chỉ có một ngọn đèn nơi phòng khách le lói sáng. Cô mở cửa, bước vào, bất ngờ thấy Hoàng Minh ngồi trên sofa, tay cầm điện thoại, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình. Trên bàn trước mặt hắn là mấy đĩa thức ăn đã nguội.
“Anh chưa ngủ à?” Linh Đan hỏi, giọng hơi khàn.
Hoàng Minh ngẩng lên, khuôn mặt hắn dưới ánh đèn vàng trông có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng:
“Anh đợi em. Em đi đâu mà về muộn thế? Công ty có chuyện gì sao?”
Linh Đan cởi áo khoác, treo lên móc, rồi bước tới ngồi xuống ghế đối diện. Cô im lặng một lát, hít một hơi sâu rồi nói:
“Anh Bảo Long nói Thanh Trúc có thể biết chuyện về hợp đồng của chúng ta. Cô ta đang lên kế hoạch phá hoại.”
Mặt Hoàng Minh biến sắc, hắn đặt điện thoại xuống bàn, đôi mắt tối lại:
“Cô ta dám? Bảo Long có kế hoạch gì không?”
“Không, chỉ bảo tôi cẩn thận.” Linh Đan lắc đầu, giọng mệt mỏi. “Nhưng tôi không biết phải cẩn thận thế nào. Mọi thứ đang vượt ngoài tầm kiểm soát của tôi rồi.”
Hoàng Minh đứng dậy, bước tới ngồi xuống cạnh cô. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô:
“Linh Đan, em không cần phải lo một mình. Anh ở đây. Chúng ta cùng nhau giải quyết.”
Hơi ấm từ tay hắn truyền sang, làm cô bất giác run lên. Cô ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt sâu thẳm của hắn trong bóng tối như chứa đựng cả một bầu trời sao. Trái tim cô đập loạn nhịp, lý trí nói với cô rằng đây chỉ là một màn diễn, như ngây ngô hy vọng.
“Cảm ơn anh.” Linh Đan nói khẽ, rút tay ra đứng dậy. “Tôi đi ngủ đây. Ngày mai còn phải dậy sớm.”
Cô bước vào phòng, đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh tanh. Bên ngoài, Hoàng Minh vẫn ngồi yên trên ghế, tay nắm chặt lấy điện thoại, mắt nhìn theo bóng cô khuất sau cánh cửa.
Hai ngày sau, đúng như dự đoán, một bài báo mới được tung lên mạng xã hội, kèm theo những bức ảnh chụp Hoàng Minh và Thanh Trúc đang nói chuyện riêng tư tại một góc phim trường vắng vẻ. Bài báo với tiêu đề giật gân: “Chồng vừa cưới đã có người mới? Vợ chồng ảnh đế Hoàng Minh liệu có hạnh phúc thật?” nhanh chóng gây sốt, thu hút hàng trăm nghìn lượt xem và bình luận.
Linh Đan đang ở trong văn phòng công ty thì điện thoại reo liên hồi. Mai Hoa hớt hải chạy vào, mặt tái mét:
“Chị Linh Đan, chị xem cái này đi! Thanh Trúc, cô ta đăng thêm bài nữa rồi! Lần này có cả ảnh chụp chị và Hoàng Minh ở siêu thị hôm trước. Chị đang cãi nhau với anh ấy.”
Linh Đan giật lấy điện thoại, lướt nhanh, mặt cô tái dần. Những bức ảnh chụp khoảnh khắc cô và Hoàng Minh về việc mua đồ ăn. Gương mặt cô đầy bực dọc; Hoàng Minh thì lạnh lùng. Dưới mỗi bức ảnh đều có dòng chú thích xỏ xiên: “Vợ chồng gương vỡ lại lành? Hay chỉ là trò diễn cho thiên hạ xem?”
“Chuyện này…” Linh Đan siết chặt điện thoại, tay run lên. “Rõ ràng là cô ta cho người theo dõi chúng ta.”
Bỗng nhiên, điện thoại reo lên. Đó là số của Hoàng Minh. Linh Đan bắt máy, giọng hấp tấp:
“ức chưa?”
“Anh xem rồi.” Giọng Hoàng Minh bình tĩnh đến lạ. “Em đang ở đâu? Anh đến đón em ngay.”
“Không cần, tôi có thể tự…” Linh Đan chưa kịp nói hết câu, Hoàng Minh đã cắt lời:
“Em ở yên đó, anh đến.”
Chưa đầy hai mươi phút sau, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ xịch trước cửa công ty. Kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt điển trai của Hoàng Minh. Hắn đeo kính râm, mặt không cảm xúc, bước xuống xe tiến thẳng vào sảnh.
Đám đông phóng viên đang chờ sẵn lập tức ùa tới, máy ảnh lia liên tục:
“Anh Hoàng Minh, kết quả quan hệ giữa anh và cô Thanh Trúc hiện tại thế nào?”
“Anh và cô Linh Đan thực sự có mâu thuẫn như trong ảnh không?”
“Có đúng cuộc hôn nhân này chỉ là giả tạo?”
Hoàng Minh dừng lại, tháo kính râm ra, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào ống kính. Một tia sáng lạnh lóe lên trong mắt hắn, giọng nói trầm ấm vang lên rõ ràng đến từng chữ:
“Tôi và cô Linh Đan là vợ chồng hợp pháp, đó là sự thật không thể chối cãi. Cô Thanh Trúc chỉ là bạn diễn. Tôi không có bất cứ quan hệ nào khác ngoài công việc. Nếu ai cố tình xuyên tạc, vu khống, tôi sẽ nhờ luật sư can thiệp.”
Đám đông phóng viên ồ lên, tiếp tục dồn dập đặt câu hỏi. Nhưng Hoàng Minh không thèm để ý. Hắn quay người, bước thẳng vào thang máy, để lại đám phóng viên hớn hở với đủ loại tin tức.
Linh Đan đứng trong sảnh, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Cô nhìn hắn bước ra từ thang máy, tiến về phía cô. Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy cô, đôi mắt hắn bỗng dịu đi, như một tia nắng ấm xuyên qua màn mây mù.
“Đi thôi, bà xã.” Hoàng Minh nói, đưa tay cô. “Về nhà.”
Linh Đan ngẩn người, bị hắn kéo đi. ắn, cô cảm thấy hơi ấm và sự kiên định, như thể hắn thực sự muốn bảo vệ cô trước mọi sóng gió. Trái tim cô đập rộn ràng, và trong khoảnh khắc ấy, cô không biết mình nên tin vào lý trí hay để con tim dẫn lối.
Khi hai người bước ra ngoài, đám phóng viên vẫn còn đông hơn. Họ vây quanh, máy ảnh chớp liên hồi, những câu hỏi xô bồ lao về phía hai người:
“Anh Hoàng Minh, anh có chắc mình không có tình cảm với cô Thanh Trúc không?”
“Cô Linh Đan, cô có ghen với cô Thanh Trúc không?”
Hoàng Minh dừng lại, kéo Linh Đan sát vào người mình, tay hắn siết chặt vai cô. Hắn nhìn thẳng vào ống kính, giọng nói vang lên như tiếng thép:
“Tôi chỉ yêu một người duy nhất, đó là vợ tôi, Linh Đan. Những kẻ cố tình chia rẽ chúng tôi sẽ phải trả giá.”
Nói xong, hắn kéo cô lên xe, đóng sầm cửa lại. Chết đi trong tiếng la ó và tiếng máy ảnh tạch tạch.
Trong xe, không khí đến căng thẳng. Linh Đan ngồi bên ghế phụ, tay bấu chặt thành ghế, mắt nhìn thẳng về phía trước. Cô không dám nhìn hắn, vì sợ những cảm xúc đang dâng trào trong lòng sẽ bị nhìn thấu.
Hoàng Minh lái xe, tay cầm vô lăng hơi run, nhưng giọng nói vẫn bình thản:
“Anh xin lỗi vì đã kéo em vào chuyện rắc rối này.”
Linh Đan cười nhẹ, một nụ cười chua chát:
“Không sao, đó là công việc mà. Ký hợp đồng rồi thì phải chịu trách nhiệm.”
“Nhưng…” Hoàng Minh dừng lại, quay sang nhìn cô, đôi mắt đầy ẩn ý. “Anh không muốn em chỉ vì trách nhiệm.”
Câu nói của hắn như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Linh Đan. Cô quay sang, nhìn hắn, bốn mắt chạm không gian hẹp của xe. Tiếng động cơ rì rầm, mùi da trên ghế xe hòa quyện với mùi nước hoa của hắn, làm cô choáng ngợp.
“Anh…” Linh Đan mở miệng, nhưng không nói nên lời.
Hoàng Minh không đợi câu trả lời. Hắn quay mặt lại, tập trung lái xe. Nhưng khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ, như vừa đánh được một chiến thắng nho nhỏ.
Về đến căn hộ, Linh Đan bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại. Cô ngồi xuống mép giường, hai tay ôm mặt, hít sâu một hơi. Đầu óc cô quay cuồng, cảm xúc hỗn loạn. Hắn vừa công khai bênh vực cô trước truyền thông, vừa nói những lời khiến trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Có thật là diễn không?” Cô tự hỏi mình, giọng thì thào trong bóng tối. “Hay là thật?”
Bên ngoài, Hoàng Minh ngồi ở phòng khách, tay cầm điện thoại, lướt qua những bình luận trên mạng xã hội. Mắt hắn tối sầm lại khi thấy những lời xúc phạm nhắm vào Linh Đan, nhưng rồi hắn lại mỉm cười khi thấy số lượng người ủng hộ tăng vọt sau bài phát biểu của hắn.
“Thanh Trúc, cô đã đánh thức con thú trong tôi rồi.” Hắn lẩm bẩm, đặt điện thoại xuống, mắt nhìn về phía cánh cửa phòng ngủ của Linh Đan. “Tôi sẽ không để ai làm tổn thương cô ấy, dù có phải hủy hoại tất cả.”
Cùng lúc đó, tại biệt thự của Thanh Trúc, cô ta đang xem lại bài phỏng vấn của Hoàng Minh, mặt mày tím tái. Cô ta nắm chặt điện thoại, đập mạnh xuống bàn:
“Hoàng Minh! Anh dám! Tôi sẽ cho anh thấy ai mới là người chiến thắng trong cuộc chơi này.”
Đôi mắt cô ta long lên sòng sọc, một nụ cười ác độc nở trên môi. Cô ta biết rõ bây giờ là lúc phải tấn công trực diện, không thể lùi bước. Linh Đan, kẻ tình địch tầm thường kia, sẽ phải trả giá vì đã cướp đi người đàn ông mà cô ta muốn.
Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu. Và những ngày tới, chắc chắn sẽ còn nhiều sóng gió hơn nữa.