Căn hộ của Hoàng Minh chìm trong ánh nắng ban mai, nhưng không khí bên trong lại căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Linh Đan ngồi trên sofa, tay siết chặt điện thoại, màn hình hiển thị bài báo với dòng tít đậm: “Ảnh đế Hoàng Minh và nữ diễn viên Thanh Trúc: Tình cũ không rủ cũng đến?”. Kèm theo đó là bức ảnh Thanh Trúc tựa đầu vào vai Hoàng Minh tại buổi họp báo hôm qua. Nụ cười của cô ta rạng rỡ đến chói mắt.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Đã ba ngày kể từ khi bài phỏng vấn kia xuất hiện, cả mạng xã hội như vỡ tổ ong. Fan của Hoàng Minh hai phe: một bên ủng hộ hắn, một bên nghi ngờ hôn nhân của hắn với cô chỉ là chiêu trò. Công ty quản lý gọi điện liên tục, yêu cầu họ phải có động thái ngay lập tức. Và giờ đây, khi cô đang ngồi đây, Hoàng Minh vẫn còn nằm dài trên ghế, tay lướt điện thoại, mặt mày thản nhiên đến mức khiến cô muốn ném gối vào mặt hắn.
“Anh không lo à?” Linh Đan cất giọng, pha chút bực dọc. Cô đứng dậy, bước đến bàn trà, cầm lấy tách cà phê còn nóng hổi, mùi thơm đắng nhẹ thoảng qua mũi.
Hoàng Minh ngẩng đầu lên, đôi mắt nâu nhạt chớp chớp như vô tội. “Lo gì? Có bà xã ở đây, em lo hết mà.” Hắn cười, nụ cười ấy đủ sức làm tan chảy trái tim bất kỳ ai, nhưng Linh Đan đã quen rồi. Cô chỉ nhíu mày, đặt tách cà phê xuống bàn một cách mạnh bạo, âm khô khốc.
“Đừng có giỡn mặt. Bài báo này đang làm hỏng hình ảnh của anh đấy. Công ty bảo phải có buổi phỏng vấn trực tiếp hoặc ít nhất là một bài đăng chính thức để dập tắt tin đồn.”
Hắn thở dài, ngồi thẳng dậy, tay vò mái tóc rối bù. “Được rồi, được rồi. Em nói đúng. Nhưng mà, chị nuôi à, nếu chúng ta làm quá lên, người ta lại bảo chúng ta đang diễn sâu.” Hắn nheo mắt nhìn cô, giọng nói trầm xuống, pha chút ranh mãnh. “Hay là để anh dặm dặm em, kèm câu ‘Bà xã của anh là số một’?”
Linh Đan suýt bật cười, nhưng cô kìm được. “Không. Làm vậy lộ liễu quá. Tôi có kế hoạch khác.” Cô lấy điện thoại ra, mở lịch trình. “Chịu buổi quay quảng cáo. Tôi sẽ đi cùng. Trước mặt mọi người, chúng ta sẽ hành động như một cặp vợ chồng thực sự. Không diễn quá, nhưng đủ để người ta thấy rằng chúng ta vẫn ổn.”
Hoàng Minh nhướng mày, đứng dậy, bước lại gần cô. Mùi nước tinh thoang thoảng từ hắn, hòa cùng mùi cà phê trong phòng, tạo ra một thứ cảm giác kỳ lạ. “Được thôi. Nhưng em phải hứa là sẽ không né tránh tôi như mấy hôm trước đấy.”
Linh Đan cảm thấy má nóng bừng lên. Cô nhớ lại cái chạm tay nhẹ của hắn hôm trước, khi cô vội rụt lại vì bối rối. Sự thật là cô không biết phải đối diện với sự quan tâm của hắn thế nào. Hợp đồng hôn nhân là rõ ràng: không tình cảm, không ràng buộc. Nhưng mỗi lần hắn nhìn cô bằng đôi mắt ấy, mỗi lần hắn nói những lời ngọt ngào như thật, trái tim cô lại lung lay.
“Được rồi, tôi hứa.” Cô nói nhỏ, mắt nhìn xuống sàn nhà lát gỗ óng ánh dưới nắng.
Buổi chiều, trường quay quảng cáo nằm ở quận trung tâm, một tòa nhà cao tầng với phòng chờ sang trọng. Khi xe của Hoàng Minh đỗ lại, một nhóm phóng viên và người hâm mộ đã tụ tập trước cửa. Linh Đan nhìn qua cửa kính, tim cô đập loạn xạ. Cô đã quen với áp lực công việc, nhưng lần này, cô phải đóng vai trong vai diễn quan trọng nhất đời mình.
“Sẵn sàng chưa?” Hoà, giọng nói nhẹ nhàng, tay hắn đặt lên tay cô, siết nhẹ. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền sang, khiến cô thoáng run lên.
“Rồi.” Linh Đan gật đầu, hít một hơi thật sâu.
Họ bước ra khỏi xe. Ánh đèn flash lóe lên chói mắt, tiếng la hét của tôi. Hoà lập tức khóa Đan, kéo cô sát vào người hắn. Hắn cười rạng rỡ, nụ cười đầy tự tin và quyến rũ, nhưng trong mắt hắn, Linh Đan thấy một tia dịu dàng mà ít ai có thể nhận ra.
“Thưa anh Hoàng Minh, có tin đồn rằng anh và chị Linh Đan đang gặp trục trặc trong hôn nhân. Anh có thể chia sẻ gì không?” Một phóng viên lao tới, micro chĩa thẳng vào mặt hắn.
Hoàng Minh dừng lại, quay nhìn Linh Đan trước khi trả lời. Hắn mỉm cười, giọng nói đầy hài hước: “Trục trặc? Các bạn thấy đấy, bà xã tôi đang dẫn tôi đi làm đây. Tôi mà dám hư hỏng, chắc về nhà không có cơm ăn.”
Mọi người cười ồ lên. Linh Đan đỏ mặt, nhưng cô nhập vai ngay, đấm nhẹ vào ngực hắn, giả vờ giận dỗi. “Anh nói thế? Vàên, sắp trễ giờ quay rồi.”
Họ cùng nhau bước qua cửa kính, tay trong tay. Linh Đan cảm nhận được những ánh mắt dõi theo, nhưng sự chú ý của cô hoàn toàn đổ dồn vào bàn tay đang nắm chặt tay mình. Bàn tay của Hoàng Minh lớn và ấm, những ngón tay siết nhẹ, như thể sợ cô sẽ biến mất nếu hắn buông ra.
Trong phòng chờ, không khí nhẹ nhõm hơn. Linh Đan ngồi trên ghế, mở laptop ra để kiểm tra lịch trình, nhưng tâm trí cô không tập trung. Cô nhìn Hoàng Minh đang trò chuyện với đạo diễn quảng cáo, dáng vẻ chuyên nghiệp và lịch thiệp. Hắn không chỉ đẹp trai mà còn có một sức hút kỳ lạ, khiến người khác dễ dàng tin tưởng.
“Chị Linh Đan, chị có muốn uống nước không?” Một trợ lý trẻ chạy tới, tay cầm hai cốc nước cam.
“Cảm ơn em.” Linh Đan nhận lấy, uống một ngụm nhỏ. Vị chua ngọt tan trên đầu lưỡi, nhưng không làm cô bớt lo lắng.
Hoàói chuyện xong, bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh cô. Hắn nghiêng người, ghé sát tai cô, giọng thì thầm: “Em làm tốt lắm. Nhưng nhớ, đừng căng thẳng quá. Chỉ cần em là em, mọi người sẽ tin thôi.”
Linh Đan quay sang, mắt chạm mắt hắn. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet. Cô có thể thấy rõ từng sợi mi dài của hắn và cả những tia sáng lấp lánh trong đôi mắt ấy. Tim cô đập loạn, nhưng cô cố giữ giọng bình thản: “Anh nói dễ quá. Làm sao tôi có thể thư giãn khi cả showbiz đang nhìn vào chúng ta?”
Hắn cười, lùi lại một chút, tay đưa lên chạm nhẹ vào má cô. “Vậy thì nhắm mắt lại, tưởng tượng chỉ có hai chúng ta. Không có máy quay, không có phóng viên. Chỉ có em và tôi.”
Cô nhắm mắt lại, làm theo lời hắn. Trong bóng tối, cô cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn và một cảm giác an toàn kỳ lạ bao trùm lấy cô. Cô mở mắt ra, nhìn hắn và lần này, cô không rụt lại.
“Cảm ơn anh.” Cô nói nhỏ.
Giờ quay bắt đầu. Hoàng Minh đứng trước ống kính, dưới ánh đèn sáng rực. Hắn diễn xuất một cách tự nhiên, thu hút mọi ánh nhìn. Linh Đan đứng ở góc phòng, quan sát từng động tác của hắn. Hắn cầm chai nước giải khát, uống một ngụm, rồi nhìn cô, nháy mắt một cái. Cô suýt bật cười, nhưng kịp thời kìm lại.
Giữa buổi quay, có một khoảng nghỉ. Đạo diễn yêu cầu thay đổi bối cảnh và các nhân viên chạy qua chạy lại bận rộn. Linh Đan đang đứng một mình thì Thanh Trúc bất ngờ xuất hiện từ cửa sau, tay cầm một bó hoa hồng đỏ rực.
“Chào chị Linh Đan.” Thanh Trúc cười, nụ cười ngọt ngào nhưng đầy ẩn ý. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ ôm sát, tóc xõa dài, trông quyến rũ đến mức khó chịu. “Em đến thăm anh Hoàng Minh. Nghe nói anh ấy đang quay ở đây, ới chúc mừng.”
Linh Đan giữ bình tĩnh, mỉm cười đáp lại: “Cảm ơn em. Nhưng mà, anh Hoàng đang bận quay, để chị đưa hoa vào phòng chờ cho anh ấy sau nhé.”
Thanh Trúc nhíu mày, giọng nói chua chát: “Chị làm gì mà căng thẳng thế? Em chỉ muốn gặp anh ấy một chút thôi. Hay là chị sợ em cướp mất chồng chị?”
Không khí xung quanh chợt căng thẳng. Mấy nhân viên gần đó lén nhìn, thì thào với nhau. Linh Đan cảm thấy máu dồn lên não, nhưng cô không để lộ sự tức giận. Cô bước lên một bước, đối diện với Thanh Trúc, giọng nói vẫn đều đều: “Em à, chị không sợ. Bởi vì chị biết người nào có ý đồ xấu, cuối cùng sẽ tự làm mình xấu mặt.”
Thanh Trúc cười khẩy, định nói thêm thì Hoàng Minh từ đâu bước tới. Hắn đứng giữa hai người, tay nhẹ nhàng kéo Linh Đưng, mắt nhìn Thanh Trúc với vẻ lạnh lùng hiếm thấy.
“Thanh Trúc, có chuyện gì sao?” Giọng hắn trầm xuống, không còn vẻ hài hước thường ngày.
Thanh Trúc giật mình, nụ cười cứng đơ trên môi. “À, em chỉ tới thăm anh thôi. ặng anh.”
Hoàng Minh nhìn bó hoa, rồi nhìn Linh Đan. Hắn đưa tay ra, nhận bó hoa, nhưng ngay lập tức quay sang đưa cho Linh Đan. “Bà xã, em cầm giúp anh. Hoa đẹp quá, nhưng anh thấy nó hợp với em hơn.”
Linh Đan ngỡ ngàng cầm bó hoa, cánh hoa hồng mềm mại chạm vào tay cô. Cô nhìn lên Hoàng Minh, thấy hắn nháy mắt với cô, và cô hiểu rằng hắn đang bảo vệ cô.
Thanh Trúc tái mặt, cắn môi, quay người bỏ đi không nói một lời. Linh Đan thở phào, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô nhìn Hoàng Minh. Hắn cũng đang nhìn cô.
“Anh làm vậy không sợ cô ta báo chí à?” Cô hỏi nhỏ.
“Mặc kệ cô ta.” Hắn đáp, giọng nhẹ nhàng. “Anh không để ai bắt nạt em, dù là ai đi nữa.”
Trái tim Linh Đan như ngừng đập trong một giây. Cô cúi đầu nhìn bó hoa, những cánh hoa đỏ thắm như màu máu của trái tim cô đang đập loạn nhịp. Cô biết đây chỉ là diễn kịch, nhưng có một phần trong cô muốn tin rằng những lời hắn nói là thật.
Buổi quay kết thúc lúc hoàng hôn. Ánh nắng chiều vàng óng chiếu qua cửa kính, tạo ra những vệt sáng dài trên sàn nhà. Linh Đan đứng một mình ở góc phòng, tay vuốt nhẹ những cánh hoa hồng. Mùi thơm ngọt ngào của hoa hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi hóa chất từ trường quay, tạo ra một thứ cảm giác thân thuộc đến lạ.
“Về thôi, bà xã.” Hoàng Minh bước tới, tay xách áo khoác. Hắn đã thay trang phục quảng cáo, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay săn chắc.
Họ cùng nhau bước ra ngoài. Lần này, không còn phóng viên chờ đón, chỉ có vài người hâm mộ trung thành đứng xa xa, vẫy tay chào. Hoàng Minh mỉm cười với họ, rồi kéo Linh Đan vào xe.
Trong xe, không khí yên tĩnh. Linh Đan ngồi ghế phụ, tay vẫn ôm bó hoa, mắt nhìn ra cửa sổ. Thành phố về chiều nhộn nhịp, những dòng xe cộ nối đuôi nhau, tiếng còi xe vọng vào từ xa.
“Em có đói không?” Hoàng Minh lên tiếng phá vỡ sự im lặng. “Anh biết một quán phở ngon lắm, gần đây thôi.”
Linh Đan quay sang, ngạc nhiên. “Anh rủ tôi đi ăn phở?”
“Sao, không được à? Vợ chồng đi ăn phở là chuyện bình thường mà.” Hắn cười, mắt sáng lên. “Hay em sợ bị paparazzi chụp?”
Cô lắc đầu. “Không sợ. Nhưng mà, tôi tưởng anh ghét mấy quán bình dân?”
Hoàng Minh thở dài, giọng nói pha chút tự trào: “Lúc trước thì anh ghét thật. Nhưng từ khi lấy em, anh học được rằng có những thứ bình dị lại ngon hơn mấy nhà hàng sang trọng.”
Linh Đan không đáp, nhưng cô cảm thấy một niềm vui nhỏ nhen nào đó len lỏi trong lòng. Cô gật đầu và hắn lái xe đến một con hẻm nhỏ, nơi có một quán phở tồn tại từ bao đời, mùi nước dùng thơm phức từ nồi lớn.
Họ ngồi ở một bàn nhỏ trong góc. Linh Đan gọi một tô phở tái, Hoàng Minh gọi phở chín. Khi tô phở được bưng ra, hơi nóng bốc lên, mùi thơm của thịt bò, hành lá và nước dùng đậm đà xộc vào mũi, làm cô cảm thấy đói cồn cào.
Cô cầm đũa lên, chuẩn bị ăn thì Hoàng Minh bất ngờ đưa tay ra, lau nhẹ một giọt nước sốt trên khóe miệng cô. Hành động của hắn nhẹ nhàng và tự nhiên đến mức cô không kịp phản ứng.
“Em ăn uống vụng quá.” Hắn nói với giọng trêu chọc, nhưng mắt lại nhìn cô đầy dịu dàng.
Mặt Linh Đan đỏ bừng lên. Cô cảm thấy má mình nóng ran, tim đập thình thịch. Cô cúi đầu xuống, giả vờ ăn, như đánh rơi đũa xuống bàn.
“Xin lỗi.” Cô lắp bắp, cúi xuống nhặt đũa.
Khi cô ngẩng lên, Hoàng Minh đã đưa cho cô một đôi đũa mới. Tay hắn chạm vào tay cô, và lần này, cô không rụt lại. Cô nhìn hắn, thấy hắn cũng đang nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.
“Anh… sao anh làm vậy?” Cô hỏi, giọng nhỏ như muỗi.
Hắn không trả lời ngay, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục ăn. Linh Đan cũng ăn, nhưng vị của tô phở hòa ngọt lạ thường.
Sau bữa ăn, họ trở về căn hộ. Khi Linh Đan mở cửa, cô nhìn thấy phòng khách sáng đèn và một chiếc bàn được bày biện đẹp mắt với nến và hoa. Cô ngỡ ngàng Minh.
“Gì vậy?”
Hoàng Minh cười ngượng ngùng, gãi đầu. “À, anh định làm bất ngờ cho em. Nhưng mà, em đói nên tụi mình đi ăn phở mất rồi.”
Linh Đan bước vào phòng, nhìn những ngọn nến đang cháy lấp lánh, tỏa ra mùi thơm nhẹ nhàng. Cô không biết phải nói gì. Cảm giác ngọt ngào và bối rối cùng lúc dâng trào trong lòng.
“Anh… anh làm vậy cho ai? Cho tôi à?” Cô hỏi, giọng run run.
Hoàng Minh bước lại gần, đứng trước mặt cô. Khoảng cách giữa họ gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim của mình và cả nhịp tim của hắn đang đập loạn xạ.
“Cho em.” Hắn nói nhỏ. “Anh biết em ăn uống thất thường vì công việc. Anh chỉ muốn… chăm sóc em một chút.”
Linh Đan ngước mắt lên nhìn hắn. Đôi mắt nâu nhạt của hắn trong veo, không hề có chút giả dối. Cô thấy mình như bị hút vào đó, không thể rời mắt.
Trong khoảnh khắc đó, cô đưa tay lên, vô tình chạm vào má hắn. Da hắn ấm và mịn, dưới ánh nến, hắn trông như một bức tượng điêu khắc hoàn hảo. Cả hai cùng giật mình, mặt đỏ bừng lên trong ánh sáng lờ mờ.
Linh Đan rụt tay lại, nhưng Hoàng Minh nắm lấy tay cô, giữ chặt. Hắn không nói gì, chỉ nhìn cô, đôi mắt chứa đầy những điều không thể nói thành lời.
“Em…” Cô lắp bắp.
“Suỵt.” Hắn đặt ngón tay lên môi cô, ngăn cô nói tiếp. “Đừng nói gì cả. Chỉ cần ở đây với anh, một lát thôi.”
Họ đứng đó, dưới ánh nến, tay trong tay, không ai nói một lời. Trong căn phòng ấm cúng, chỉ có tiếng thở nhẹ nhàng của họ và tiếng nến cháy lách tách.
Linh Đan cảm thấy trái tim mình như tan chảy. Cô biết,hợp đồng hôn nhân vẫn còn đó, nhưng ranh giới giữa giả và thật đã trở nên bao giờ hết. Và khi Hoàng Minh nhẹ nhàng buông tay cô, bước lui một bước, cô thấy mình hụt hẫng, như thể vừa mất đi một thứ gì đó quý giá.
“Ngủ ngon nhé, bà xã.” Hắn nói, giọng khàn khàn.
“Ngủ ngon.” Cô đáp, giọng cũng không kém phần run rẩy.
Cô bước vào phòng mình, đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ mát lạnh. Tim cô vẫn đập loạn xạ và trên má cô, nơi tay hắn vừa chạm vào, vẫn còn nóng hổi.
Đêm đó, Linh Đan nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối om, không thể ngủ được. Từng giây phút trong ngày hiện về trong tâm trí cô: cái nắm tay ấm áp, ánh mắt dịu dàng và cái chạm nhẹ nhàng trên má. Cô biết mình đang rơi vào một cái bẫy, nhưng cô không thể ngăn bản thân mình.
Ở phòng bên cạnh, Hoàng Minh cũng nằm thao thức, tay đưa lên sờ vào má mình, nơi ngón tay cô vừa chạm vào. Hắn mỉm cười trong bóng tối và tự nhủ: “Chị nuôi à, em đã bắt đầu mềm lòng rồi đúng không?”