Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chồng Hờ Giả Vờ Yêu

Bí mật trong bếp

2917 từ

Căn bếp nhỏ của hai vợ chồng son bỗng chốc biến thành chiến trường. Minh tuyên bố sẽ học nấu ăn. Linh Đan đứng tựa cửa, ước ngực, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà không biết nên khóc hay nên cười.

“Anh chắc chắn muốn làm cái này?” Giọng cô khô khốc, nhưng trong mắt đã thoáng hiện tia bất lực.

Hoàng Minh quay đầu lại, trên má vương một vệt bột mì trắng xóa. Hắn cười tươi như hoa, giơ cao cái muôi gỗ trong tay: “Bà xã yên tâm, anh đã xem hướng dẫn trên mạng cả buổi sáng rồi. Món sườn xào chua ngọt em thích ăn nhất, hôm nay nhất định anh sẽ làm được.”

“Hướng dẫn trên mạng?” Linh Đan nhướng mày, bước lại gần. Cô liếc nhìn mớ nguyên liệu la liệt trên bệ bếp — sườn non còn nguyên miếng to, dấm gạo đổ đầy một bát, đường kính trắng vung vãi khắp nơi. Một quả cà chua bị cắt nham nhở nằm chỏng chơ bên cạnh, trông thảm thương vô cùng.

“Đúng vậy, em xem này.” Hắn hào hứng đưa điện thoại ra trước mặt cô. Màn hình đang chiếu một clip dạy nấu ăn có tên “Món sườn xào chua ngọt hoàn hảo trong 15 phút”. Người hướng dẫn trong clip đang thoăn thoắt thái thịt, từng đường dao điêu luyện, trong khi Hoàng Minh thì cứ như đang đánh trận với đống nguyên liệu.

“15 phút?” Linh Đan nhìn đồng hồ treo tường, đã gần hai tiếng kể từ khi hắn lao vào bếp. “Anh ở trong này hơn một tiếng rồi đấy.”

“Tại… tại anh muốn làm kỹ mà.” Hoàng Minh đỏ mặt, quay ngoắt người lại tiếp tục công việc. Hắn với tay lấy chai dầu ăn, nhưng tay áo rộng vướng vào nắp nồi, suýt làm đổ cả chai dầu xuống bếp.

Tim Linh Đan như thắt lại. Cô nhìn thấy bắp tay hắn hơi run lên khi cầm chai dầu nặng, những ngón tay mảnh khảnh của một ảnh đế chưa từng làm việc nặng bao giờ. Hắn vụng về đổ dầu vào chảo, dầu bắn tung tóe ra ngoài, vài giọt văng lên mu bàn tay khiến hắn nhăn mặt nhưng cố nén không kêu.

“Chị nuôi! Chị nuôi ra mở cửa!” Giọng từ ngoài cửa chính, lanh lảnh và hớn hở.

Linh Đan thở phào, mở cửa cho cô bạn thân. Mai Hoa xách túi ni lông đầy ắp rau củ, vừa vào nhà đã tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mắt: Hoàng Minh đứng chảo dầu nóng, quanh người lấm lem bột mì và dầu mỡ, khóc.

“Trời ơi! Ảnh đế nhà mình làm gì thế này?” Mai Hoa bẩm miệng cười, để túi đồ xuống rồi chạy lại gần. “Sếp Hoàng, sếp định đốt bếp nhà ai thế?”

Hoài, mặt đỏ bừng vì ngượng: “Tôi… tôi tập nấu ăn thôi mà.”

“Tập nấu ăn?” Mai Hoa nhướng mày nhìn Linh Đan. Hai người phụ nữ đều trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý. “Thế thành phẩm đâu rồi?”

Đúng lúc đó, chảo dầu bắt đầu bốc khói đen. Hoàng Minh hốt hoảng vứt muôi xuống, nhảy lùi lại phía sau. Linh Đắt bếp, cô thở dài: “Thôi, hôm nay tôi làm cho. Anh ra ngoài ngồi đi.”

“Anh không đi đâu hết.” Hoàng Minh cố chấp đứng yên. “Anh nói rồi, anh sẽ học được.”

Mai Hoa nhìn hai người một lúc, bỗng nảy ra ý: “Hay là… chúng ta đi chợ đi? Ở ngoài chợ có người bán sườn ngon lắm. Lâu rồi em không được ăn món sườn xào chua ngọt của chị nuôi. Mua thêm ít nguyên liệu, chị dạy sếp Hoàng làm luôn.”

Hai người kia ngẩn ra. Linh Đan định từ chối, nhưng thấy ánh mắt đầy hy vọng của Hoàng Minh, cô lại nuốt lời vào bụng.

“Mặc áo vào đi.” Cô nói ngắn gọn, với tay lấy mũ lưỡi trai.

“Vâng!” Hắn reo lên như một đứa trẻ được đi chơi.

Chợ đầu mối cuối tuần đông đúc và náo nhiệt. Những hạt xếp dài hai bên lối đi, mùi thơm của các loại thảo mộc hòa lẫn với mùi tanh của hải sản tươi sống. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói huyên náo tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của khu chợ sầm uất.

Hoàng Minh đeo khẩu trang đen, đội mũ lưỡi trai kéo thấp, nhưng dáng người cao ráo và khí chất nổi bật vẫn khiến nhiều người ngoái nhìn. Hắn bám sát Linh Đan như cái bóng, thỉnh thoảng lại chỉ vào thứ này thứ kia hỏi cô.

“Bà xã, đây là rau gì thế?”

“Cần tây đấy, để nấu canh.”

“Còn quả này?”

“Cà tím xào với thịt băm.”

Mai Hoa đi phía sau, hai tay xách đầy đồ nhưng mắt liên tục dời giữa hai người trước mặt. Cô thấy Hoàng Minh cố gắng nhớ từng loại rau củ một cách nghiêm túc, thấy hắn hí hoáy ghi chép vào điện thoại mỗi khi Linh Đan trả lời. Một ảnh đế nổi tiếng, cả showbiz biết đến là lười biếng và kiêu ngạo, giờ lại như một học sinh chăm chỉ đi theo cô giáo.

“Chị Linh Đan này.” Mai Hoa đến gần, cù nhẹ vào hông cô. “Anh ấy dễ thương quá đi mất.”

Linh Đan liếc cô bạn, giả vờ không nghe thấy. Nhưng trong lòng cô, có gì đó đang rung lên nhè nhẹ. Cô liếc nhìn Hoàng Minh. Hắn đang cúi xuống ngắm một mớ rau muống, tay sờ vào từng ngọn, rất chăm chú.

“Rau muống xào tỏi cũng ngon.” Hắn lẩm bẩm một mình.

Khi đến hàng thịt, Linh Đan chọn một miếng sườn non còn tươi, mỡ trắng hồng đều. Cô đưa cho người bán hàng: “Chú làm ơn chặt giúp cháu miếng sườn này thành từng khúc nhỏ vừa ăn.”

“Để anh làm cho.” Hoàng Minh bỗng giành lấy miếng sườn, nhưng không biết phải cầm thế nào.

Linh Đan nhìn hắn, khóe môi khẽ động: “Anh biết chặt thịt à?”

“Anh… anh có thể học.” Hắn ấp úng, nhưng tay vẫn giữ chặt miếng sườn không buông.

Người bán hàng nhìn hai người rồi cười xòa: “Để tôi chặt cho, hai đứa trẻ mới cưới đúng không? Cứ để cho vui đi.”

Linh Đan nóng mặt. Cô lẩm bẩm: “Dạ… vâng ạ.”

Hoàng Minh bên cạnh cũng đỏ tai, nhưng ánh mắt sáng lên niềm vui khó tả. Hắn nhìn cô, thấy má cô ửng hồng, thấy vành tai nhỏ xinh đỏ lên, lòng hắn bỗng dưng ấm áp lạ thường.

“Đi thôi.” Linh Đan nhanh chóng nhận miếng sườn đã chặt xong. Cô bước nhanh về phía trước.

“Bà xã đợi anh với!” Hoàng Minh nhấc chân đuổi theo, bỏ lại Mai Hoa đứng sau lưng đang lén lấy điện thoại ra chụp vài tấm hình.

Đến quầy rau củ, Linh Đan dừng lại trước một hàng cà chua đỏ mọng. Cô đưa tay lựa từng quả, những ngón tay nhẹ nhàng lật qua lật lại, kiểm tra độ chín của từng quả.

“Sao em lại chọn cà chua cứng thế này?” Hoàng Minh tò mò hỏi, tay cũng cầm lên một quả cà chua mềm hơn.

“Cà chua cứng khi xào sẽ không bị nát, giữ được độ ngon và nước.” Linh Đan giải thích, không quên liếc nhìn quả cà ắn. “Quả kia chín quá rồi, chỉ nên dùng để nấu canh hoặc làm sốt thôi.”

Hoàng Minh gật gù, lén nhìn cô rồi cũng bắt chước chọn những quả cà chua cứng cáp nhất. Hắn không để ý rằng trên tay mình còn dính vài vết dầu mỡ, vết bột mì khô trên áo chưa kịp phủi.

Mai Hoa đi phía sau, thấy cảnh ấy thì cười thầm. Cô lấy điện thoại ra, lén chụp vài tấm ảnh Hoàng Minh đang chăm chú chọn rau, rồi nhanh tay đăng lên với chú thích: “Ảnh đế nhà người ta đi chợ cùng bà xã đây.”

Chưa đầy năm phút, bình luận đã tràn về:

“Trời ơi, Hoàng Minh đi chợ kìa!”

“Hai vợ chồng dễ thương quá!”

“Bà xã là thần tượng của em đó ạ!”

Mai Hoa phá lên cười, nhưng vội tắt tiếng khi Linh Đan quay lại nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

“Em đang làm gì đấy?”

“Không có gì! Đi tiếp thôi!” Mai Hoa giấu điện thoại sau lưng, mặt tỉnh bơ.

Buổi chiều, ba người về đến nhà với hai tay đầy đồ. Linh Đan bắt đầu phân loại nguyên liệu, còn Hoàng Minh thì hăng hái xắn tay áo vào giúp.

“Anh rửa rau đi.” Cô đưa cho hắn một mớ rau muống.

“Vâng!” Hắn nhận lấy, hí hửng chạy ra bồn rửa.

Mai Hoa kéo ghế ngồi trong bếp, vừa nhặt rau vừa liếc nhìn hai người. Cô thấy Hoàng Minh rửa rau rất kỹ, từng lá một, nhưng tay hắn vụng về đến nỗi nước bắn tung tóe khắp sàn.

“Sếp Hoàng, sếp làm ướt hết sàn nhà rồi kìa.” Mai Hoa nhắc nhở.

“À… xin lỗi.” Hắn luống cuống, với tay lấy khăn lau nhưng lại làm đổ cả rổ rau xuống đất.

Linh Đan thở dài, nhưng không nói gì. Cô cúi xuống nhặt từng cọng rau, lòng chợt thấy xót xa. Hắn là ảnh đế nổi tiếng, chưa từng phải động tay vào việc nhà. Vậy mà vì cô, hắn lại chịu khổ thế này.

“Để em làm cho.” Cô nhẹ nhàng đẩy hắn ra, tự tay nhặt hết rau lên, rồi bắt đầu rửa lại.

Hoàng Minh đứng bên cạnh, nhìn đôi tay thoăn thoắt của cô, lòng đầy ngưỡng mộ. Hắn không ngờ một người phụ nữ như cô lại có thể làm mọi thứ giỏi đến vậy — từ công việc quản lý căng thẳng đến những công việc nhà nhỏ nhặt.

“Em dạy anh được không?” Hắn hỏi, giọng nhỏ nhẹ như sợ làm phiền.

Linh Đan ngước lên nhìn hắn, thấy ánh mắt chân thành và kiên định. Cô gật đầu: “Rửa rau thế này này, nhẹ tay thôi, đừng mạnh quá làm dập lá.”

Hoàng Minh chăm chú nhìn, rồi bắt chước theo. Lần này hắn làm khá hơn, dù vẫn còn hơi lóng ngóng.

Khi bắt đầu nấu, Hoàng Minh càng trở nên vụng về hơn. Hắn đổ dầu vào chảo, dầu bắn lên tay khiến hắn giật mình suýt làm đổ nồi. Linh Đữ lại, hai bàn tay chạm nhau, cả hai đều giật mình rụt lại.

“Xin lỗi.” Họ đồng thanh nói rồi lại cười xấu hổ.

Mai Hoa ngồi ngoài phòng khách, vẫn không quên quan sát. Cô thấy má Linh Đan đỏ lên, thấy Hoàng Minh cười ngốc nghếch, trong lòng đã có đáp án.

“Chị nuôi ơi, em đói quá rồi!” ớn.

“Biết rồi.” Linh Đan quay lại, tay thoăn thoắt cho sườn vào chảo. Tiếng xèo xèo vang lên, mùi thơm của thịt chiên lan tỏa khắp căn bếp.

Hoàng Minh đứng bên cạnh, hít hà mùi thơm, mắt nhìn chăm chú từng động tác của Linh Đan. Cô xào sườn, cho cà chua vào, nêm nếm gia vị một cách điêu luyện. Hắn thấy lòng mình ấm áp lạ thường, như thể đây mới là cuộc sống thực sự mà hắn hằng mong ước.

“Cho anh xào thử một lúc được không?” Hắn hỏi, đầy hy vọng.

Linh Đan nhìn hắn, thấy đôi mắt sáng long lanh, cô không nỡ từ chối. Cô đưa muôi cho hắn: “Nhẹ tay thôi, đừng để sườn bị cháy.”

Hoàng Minh nhận lấy, tay hơi run vì hồi hộp. Hắn cầm muôi, cố gắng đảo sườn nhưng tay cứng đờ, miếng sườn bị xới tung lên, suýài.

“Nhẹ thôi.” Linh Đan đứng sau lưng hắn, tay cô đặt lên tay hắn, hướng dẫn từng cử động. “Xoay cổ tay như thế này, nhẹ nhàng đảo lên.”

Hơi thở của cô phả vào gáy hắn, ấm áp và thoang thoảng mùi hương dịu nhẹ. Hoàng Minh cứng đờ người, tim đập loạn nhịp. Hắn nhìn cô, thấy gương mặt cô gần đến lạ, hàng mi dài cong vút, đôi môi hồng mọng.

“Bà xã…” Hắn thì thầm.

Linh Đan giật mình, nhận ra khoảng cách quá gần. Cô vội lùi lại, mặt đỏ bừng: “Tự làm đi, tôi ra ngoài nào.”

Cô bước khỏi bếp, bỏ lại Hoàng Minh đứng đó với trái tim đang đập loạn xạ.

Bữa tối hôm đó, dù món sườn xào chua ngọt không hoàn hảo — có chỗ hơi mặn, có chỗ hơi chua — nhưng Hoàng Minh vẫn ăn hết veo, còn khen không ngớt lời.

“Bà xã nấu ngon nhất thế gian này.”

“Thôi đi, anh chưa ăn củ quả à?” Linh Đan cúi mặt, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.

Mai Hoa nhìn hai người, lắc đầu cười thầm. Cô biết rõ chuyện tình này còn dài lắm.

ề, Linh Đan dọn dẹp bếp. Cô thấy chảo dầu mỡ, thấy những vết bột mì trên bệ bếp, thấy vài cọng rau rơi dưới sàn. Nhưng rồi mắt cô dừng lại ở một thứ — một miếng băng cá nhân màu da nằm trên bệ bếp, cạnh bồn rửa.

Cô cầm lên, nhìn kỹ. Trên băng có vài vệt máu nhỏ đã khô. Linh Đan chợt nhớ ra, lúc nãy Hoàng Minh đã vụng về cầm dao thái cà chua, tay hắn có bị đứt một đường nhỏ nhưng hắn không hề kêu ca.

Lòng cô chùng xuống, một cảm giác xót xa dâng lên khó tả. Cô đứng đó, tay cầm miếng băng cá nhân, mắt nhìn về phía phòng ngủ nơi Hoàng Minh đang nghỉ ngơi.

Anh ấy đã cố gắng vì mình.

Cô nhận ra rằng những hành động vụng về ấy không chỉ là vì hợp đồng, không chỉ là vì diễn kịch. Có một điều gì đó thật hơn, sâu hơn đang dần hình thành.

Linh Đan cất miếng băng cá nhân vào túi áo, rồi đi về phía phòng ngủ. Cô gõ nhẹ cửa:

“Hoàng Minh… anh ngủ chưa?”

“Chưa, em vào đi.”

Cô đẩy cửa bước vào, thấy hắn đang nằm trên giường, tay cầm điện thoại xem gì đó. Khi thấy cô, hắn ngồi dậy, mỉm cười:

“Sao thế, bà xã?”

“Đưa tay đây.” Cô nói, giọng nhẹ nhàng hơn thường ngày.

Hoàng Minh ngạc nhiên, nhưng vẫn đưa tay ra. Linh Đan cầm lấy, nhìn thấy vết cắt nhỏ trên ngón trỏ, máu đã khô nhưng vẫn còn hằn đỏ.

“Sao anh không nói với em?” Cô hỏi, mắt không rời vết thương.

“Chỉ là vết cắt nhỏ thôi mà, không sao đâu.” Hắn cười, nhưng khi thấy ánh mắt cô, hắn lại im bặt.

Linh Đan lấy trong túi áo ra một miếng băng cá nhân mới, nhẹ nhàng băng lại cho hắn. Tay cô run nhẹ khi chạm vào da hắn, ấm áp và cứng cáp.

“Lần sau cẩn thận hơn.” Cô nói, mắt vẫn cúi nhìn bàn tay đang được băng bó.

Hoàng Minh nhìn cô, thấy vành tai cô đỏ lên, thấy hàng mi dài khẽ run. Lòng hắn bỗng dưng dịu lại, một cảm giác ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể.

“Cảm ơn em.” Hắn nói khẽ, tay siết nhẹ tay cô.

Linh Đan giật mình, rụt tay về nhưng không thoát được. Hắn nắm chặt, không quá mạnh nhưng đủ để cô không thể rút lui.

“Hoàng Minh…” Cô ngước lên, thấy đôi mắt hắn sâu thẳm, long lanh dưới ánh đèn.

“Anh biết mình vụng về.” Hắn nói với giọng trầm ấm. “Nhưng anh sẽ học, sẽ cố gắng để làm tốt hơn. Vì em.”

Im lặng bao trùm căn phòng. Linh Đan cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập nhanh dưới lồng ngực, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang.

“Ngủ sớm đi.” Cuối cùng cô nói, giọng khàn khàn. “Ngày mai còn đi quay.”

Cô rút tay về. Lần này hắn buông ra. Linh Đan quay lưng bước ra khỏi phòng, nhưng trước khi đóng cửa, cô ngoái lại:

“Cảm ơn anh… vì hôm nay.”

Cánh cửa khép lại. Hoàng Minh nằm im, nhìn lên trần nhà. Trái tim hắn đập loạn nhịp, trên môi nở một nụ cười hạnh phúc.

Ở phòng bên cạnh, Linh Đan ngồi trên giường, tay vẫn còn cảm giác ấm áp từ bàn tay hắn. Cô nhìn vào miếng băng cá nhân còn sót lại trong túi áo, lòng chùng xuống với những cảm xúc khó tả.

Cô biết ranh giới giữa giả và thật đang dần mờ nhạt.

Và cô cũng biết mình đang bắt đầu sợ hãi — sợ hãi vì những cảm xúc thật đang nhen nhóm trong lòng, sợ hãi vì nếu một ngày hợp đồng kết thúc, trái tim này liệu có kịp rút ra không.

Nhưng màu đêm buông xuống, mang theo những suy tư chìm vào giấc ngủ. Và trong giấc mơ của Linh Đan, có một bóng hình cao lớn, vụng về nhưng ấm áp, đang cố gắng nấu cho cô một bữa ăn ngon.

Ngoài trời, những vì sao lấp lánh. Trong căn hộ nhỏ, hai trái tim đang dần xích lại gần nhau, mặc cho những rào cản của hợp đồng và lý trí.

💡 Điểm nhấn chương này

Cách tác giả miêu tả sự chuyển giao từ kịch tính hài hước sang những khoảnh khắc nhân văn sâu sắc làm nổi bật sự vụng về thật thà của Hoàng Minh và sự mềm yếu dần mà Linh Đan không muốn thừa nhận. Chi tiết bàn tay ấm áp và nỗi sợ hãi của cô là những điểm nhân văn cảm động nhất trong chương.

📖 Chương tiếp theo

Khi hợp đồng hôn nhân bắt đầu trở nên "thật", liệu hai người có dũng cảm để đối mặt với những cảm xúc thực sự hay sẽ chọn cách trốn chạy?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord