Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chồng Hờ Giả Vờ Yêu

Hạnh phúc thật sự

4032 từ

Ánh nắng rọi qua những tấm rèm ren trắng muốt trong căn bếp rộng rãi. Mùi cà phê hòa quyện cùng mùi bánh mì nướng thơm lừng lan tỏa khắp không gian.

Linh Đan mặc chiếc tạp dề màu kem, tay khéo léo tráng trứng trên chảo. Ánh mắt cô dịu dàng nhìn dòng dầu lăn tăn sủi bọt quanh lòng đỏ trứng vàng ươm.

Tiếng dép lê kéo lê trên sàn gỗ vọng ra từ phía sau.

- Bà xã ơi... đói quá...

Hoàng Minh lết thân hình cao lớn ra khỏi phòng ngủ, mái tóc rối bù xù, mắt còn nhắm tịt một bên. Anh khoác tạm chiếc áo sơ mi trắng không cài cúc, để lộ bờ ngực săn chắc sau một năm kết hôn, vẫn tập gym đều đặn.

Linh Đan không quay lại, chỉ khẽ cười.

- Anh ra bàn ngồi đi. Em sắp xong rồi.

Hoàng Minh Lê bước đến, vòng tay ôm chầm lấy eo cô từ phía sau, cằm gác lên vai cô. Hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh khiến Linh Đan khựng lại một giây. Mùi sữa tắm quen thuộc phảng phất, hòa lẫn với mùi hương nam tính đặc trưng mà cô đã quen thuộc suốt 365 ngày qua.

- Hôm qua em đi gặp đối tác đến tận khuya, anh nhớ em muốn chết.

Giọng anh khàn khàn, vừa ngái ngủ vừa nũng nịu. Linh Đan nhẹ nhàng huých tay vào bụng anh.

- Phải đi làm mà. Anh còn nói. Hợp đồng với nhãn hàng kia, em mất hai tuần đàm phán mới xong đấy.

Hoàng Minh hừ một tiếng, siết chặt vòng tay hơn.

Hơn một năm trước, cô còn là trợ lý kiêm chị nuôi của anh. Ngày nào cũng phải gọi điện nhắc nhở lịch trình, dọn dẹp đống bừa bộn anh để lại, thậm chí còn phải giả vờ làm vợ trước ống kính.

Vậy mà giờ đây, cô đã trở thành quản lý riêng của anh - và là vợ thật.

Một điều không tưởng.

- Thôi nào, ra ngồi ăn sáng đi. - Linh Đan đẩy anh ra, tắt bếp, gắp trứng lên đĩa.

Hoàng Minh bĩu môi, miễn cưỡng bước ra bàn ăn. Ánh mắt anh vẫn dán vào dáng hình nhỏ nhắn của cô, tay thoăn thoắt chuẩn bị bữa sáng.

Một góc nhỏ, chiếc điện thoại của anh đã được đặt lên giá đỡ, đèn đỏ nhấp nháy. Anh mở livestream từ lúc nào không hay.

- Chào mọi người, sáng nay tôi lại được ăn sáng do bà xã nấu rồi.

Anh cười tươi, hướng camera vào đĩa thức ăn vừa được đặt lên bàn. Hai quả trứng ốp la, vài lát bánh mì nướng, salad trộn và một ly cà phê đen.

Màn hình livestream lập tức tràn ngập bình luận.

"Trời ơi, lại khoe vợ nữa rồi!" "Anh Minh ơi, đăng story hôấy chị Đan đẹp quá trời!" "Chồng nhà người ta có thể lười biếng nhưng lại yêu vợ cuồng nhiệt. Chồng mình thì lười thật." "Ngài ảnh đế, ngài có thể bớt 'nghiện vợ' lại một chút được không ạ?"

Hoàng Minh đọc một lượt, cười khúc khích.

- Nghiện vợ là bệnh không có thuốc chữa, các bạn ạ.

Anh nháy mắt với camera, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên má Linh Đan khi cô vừa ngồi xuống ghế đối diện.

Linh Đan đỏ mặt, liếc thấy điện thoại đang livestream liền đưệng, thì thầm.

- Anh lại quay à?

- Để dân tình chiêm ngưỡng hạnh phúc của chúng ta chứ sao? - Hoàng Minh vô tư, cầm nĩa xiên lấy miếng trứng.

Linh Đan thở dài, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.

Một năm qua, kể từ ngày anh xé bỏ hợp đồng hôn nhân giả, quỳ xuống cầu hôn cô trong căn hộ áp mái lúc hoàng hôn, cuộc sống của cô đã thay đổi hoàn toàn.

Họ tổ chức đám cưới thật trong nhà thờ nhỏ, chỉ với người thân và bạn bè thân thiết. Mai Hoa là phù dâu, khóc như mưa khi thấy hai người trao nhẫn. Bảo Long đứng ở góc nhà thờ, gương mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui.

Thanh Trúc cố gắng phá hoại lần cuối, thuê người tung tin đồn rằng Linh Đan chỉ là vợ giả để che mắt dư luận. Nhưng Bảo Long đã kịp thời ngăn chặn, thu thập chứng cứ về những hành vi của cô ta trong quá khứ, đe dọa sẽ công khai nếu cô ta còn dám động tay động chân vào hôn nhân của Hoàng Minh.

Thanh Trúc đành im lặng rút lui, nhưng ánh mắt cay độc vẫn không che giấu được sự ghen ghét.

Nhưng Linh Đan không quan tâm. Cô có Hoàng Minh bên cạnh, có Mai Hoa luôn ủng hộ, có Bảo Long thầm lặng bảo vệ. Thế là đủ.

- Này, em đang nghĩ gì thế? - Giọng Hoàng Minh cắt ngang dòng suy nghĩ.

Linh Đan giật mình, nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào đĩa thức ăn mà không động đũa.

- À, không có gì. Em chỉ đang nghĩ về chuyện cũ thôi.

Hoàng Minh đặt nĩa xuống, nhìn cô với ánh mắt lo lắng.

- Chuyện gì? Không phải chuyện của Thanh Trúc chứ?

- Không, không phải. - Linh Đan lắc đầu. - Em nhớ lại ngày đầu tiên em ký hợp đồng hôn nhân với anh.

Hoàng Minh bật cười, mắt cong lên vì vui vẻ.

- Ngày đó em còn lạnh lùng lắm. Nói chuyện với anh như với một cái máy.

- Tại anh lúc đó lười quá mà. - Linh Đan chống cằm, nhìn anh. - Suốt ngày chỉ biết nằm ườn ra ghế, bảo đi sự kiện thì kêu mệt, bảo tập kịch bản thì kêu không có hứng.

- Ờ, lúc đó anh là ảnh đế lười biếng nổi tiếng mà. - Hoàng Minh nhướng mày. - Nhưng từ khi có em, anh đã thay đổi rồi đấy.

Linh Đan khẽ cười, nhưng trong lòng cô dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả.

Đúng vậy, anh đã thay đổi. Không còn là con người lười biếng, hời hợt ngày nào. Giờ đây, Hoàng Minh chăm chỉ làm việc hơn, chịu khó học kịch bản, thậm chí còn tự tay nấu ăn cho cô mỗi khi cô mệt.

Nhưng điều khiến cô cảm động nhất là cảm cô từng chút một.

Mỗi sáng thức dậy, anh đều pha sẵn cho cô một ly cà phê sữa. Mỗi tối đi làm về, dù trễ thế nào, anh cũng đợi cô ăn cơm cùng. Mỗi lần cô bị stress vì công việc, anh đều ôm cô vào lòng, xoa đầu an ủi.

Những cử chỉ nhỏ nhặt ấy dần dần khiến trái tim vốn khô khan của cô tan chảy.

- Hôó lịch gì không? - Hoàng Minh hỏi, vừa nhai bánh mì.

- Sài Gòn đến công ty gặp đạo diễn Trần để bàn về dự án phim mới cho anh. Chiều em có cuộc họp với nhãn hàng quốc tế. - Linh Đan lật lịch trình trên điện thoại.

- Tối thì về nhà sớm nhé. - Hoàng Minh nháy mắt. - Anh có bất ngờ cho em.

- Bất ngờ gì?

- Nói ra thì còn gì là bất ngờ nữa.

Linh Đan lườm anh một cái, nhưng trong lòng không khỏi tò mò.

Sau bữa sáng, Hoàng Minh đưa cô đến công ty. Trên đường, anh mở nhạc nhẹ, tay cầm vô lăng, thỉnh thoảng nhìn cô với ánh mắt si mê.

- Sao anh nhìn em nhiều thế? - Linh Đan khẽ hỏi, má ửng hồng.

- Tại em đẹp. - Hoàng Minh đáp tỉnh bơ. - Mỗi ngày nhìn em, anh đều thấy em đẹp hơn ngày hôm qua.

- Anh lại nịnh.

- Thật mà.

Linh Đan không đáp, chỉ quay mặt nhìn ra cửa sổ, cố giấu đi nụ cười không thể kìm nén.

Khi xe dừng trước tòa nhà công ty, Hoàng Minh nắm tay cô trước khi cô mở cửa.

- Tối nay nhớ về sớm nhé. Anh nhớ em.

- Sáng nay mới gặp mà. - Linh Đan bật cười.

- Thì càng nhớ. - Hoàng Minh kéo cô lại, hôn nhẹ lên trán. - Yêu em.

- Yêu anh. - Linh Đan thì thầm, rồi nhanh chóng mở cửa bước ra.

Cô vẫy tay chào anh, rồi quay lưng bước vào tòa nhà.

Đến công ty, Linh Đan gặp đạo diễn Trần trong phòng họp. Ông ta là một người đàn ông trung niên, có tiếng trong giới làm phim, từng hợp tác với nhiều ngôi sao lớn.

- Cô Linh, tôi đã xem qua kịch bản và thấy vai chính rất phù hợp với Hoàng Minh. - Đạo diễn Trần nói, giọng trầm ấm. - Nhưng tôi cần một diễn viên có thể hiện được chiều sâu tâm lý của nhân vật. Tôi tin Hoàng Minh có thể làm được.

Linh Đan gật đầu, mở tập hồ sơ trước mặt.

- Tôi đã đọc kịch bản. Đây là một vai diễn khó, đòi hỏi diễn viên phải có sự đầu tư nghiêm túc. Hoàng Minh sẽ không làm ông thất vọng.

Đạo diễn Trần cười, đẩy kính lên sống mũi.

- Tôi nghe nói từ khi cô làm quản lý riêng cho Hoàng Minh, cậu ấy đã thay đổi rất nhiều. Chăm chỉ hơn, chịu khó hơn. Cô có bí quyết gì không?

Linh Đan khẽ cười, ngón tay vuốt nhẹ mép giấy.

- Không có bí quyết gì đâu ạ. Chỉ là anh ấy tự nhận ra mình cần phải thay đổi.

- Cô khiêm tốn quá. - Đạo diễn Trần lắc đầu. - Nhưng tôi thấy cô và cậu ấy rất hợp nhau. Chúc mừng hôn nhân của hai người.

- Cảm ơn ông.

Cuộc họp kéo dài hai tiếng, bàn chi tiết về hợp đồng và lịch trình quay phim. Đến trưa, Linh Đan mới rời khỏi phòng họp, trên tay là tập tài liệu dày cộp.

Cô vừa bước ra hành lang thì điện thoại reo lên. Là Mai Hoa.

- Ê, Đan, chiều nay rảnh không? Tao có chuyện muốn kể.

- Chiều tao có họp với nhãn hàng quốc tế. Chắc tầm bốn giờ xong. - Linh Đan vừa đi vừa nói. - Có chuyện gì mà gấp thế?

- Chuyện vui. Tao với Bảo Long sắp cưới rồi!

Linh Đan sững lại, suýt đánh rơi tập tài liệu.

- Cái gì? Mày nói thật?

- Thật! Hôm qua hắn cầu hôn tao. - Giọng khích đến nỗi như sắp vỡ loa. - Tao tưởng tượng không ra nổi một người nghiêm túc như hắn lại có thể quỳ xuống cầu hôn lãng mạn đến thế.

Linh Đan bật cười, mắt cay cay.

- Chúc mừng mày! Trời ơi, vui quá! Vậy tối nay tụi mình đi ăn mừng nhé?

- OK, tao cũng muốn rủ mày. Mà Hoàng Minh có đi không?

- Anh ấy nói tối nay có bất ngờ cho tao. Nhưng chắc tao sẽ rủ anh ấy đi cùng.

- Bất ngờ gì thế? - Mai Hoa tọc mạch.

- Tao không biết. Hắn giấu kín lắm.

- Thôi kệ, tối gặp rồi tính. Tao phải đi chuẩn bị đồ đây. Bye!

- Bye.

Linh Đan cúp máy, lòng vui như mở hội. Mai Hoa và Bảo Long - một cặp đôi tưởng chừng như không thể, vậy mà giờ đây lại sắp kết hôn.

Cô nhớ lại những ngày đầu, còn là trợ lý vui vẻ, tọc mạch, luôn tìm cách giúp cô và Hoàng Minh thân thiết hơn. Bảo Long thì trái ngược hoàn toàn - nghiêm túc, cứng nhắc, lúc nào cũng chỉ biết đến công việc.

Không ai nghĩ họ có thể đến với nhau.

Nhưng tình yêu mà, đâu ai đoán trước được điều gì.

Buổi chiều, Linh Đan đến gặp nhãn hàng quốc tế. Đây là một thương hiệu mỹ phẩm lớn muốn mời Hoàng Minh làm đại sứ thương hiệu. Cuộc họp diễn ra suôn sẻ và cô đã ký được hợp đồng với mức giá rất tốt.

Khi cô bước ra khỏi tòa nhà, trời đã nhá nhem tối. Đèn đường bắt đầu sáng lên, phản chiếu trên mặt đường ướt nhẹ sau cơn mưa chiều.

Cô lấy điện thoại gọi cho Hoàng Minh.

- Anh à, em xong việc rồi. Đang trên đường về.

- Ừ, anh đang ở nhà. Em về đi, anh có bất ngờ cho em. - Giọng Hảo vẻ háo hức.

- Bất ngờ gì mà bí mật thế? - Linh Đan vừa nói vừa vẫy taxi.

- Về rồi em sẽ biết.

Cô cúp máy, lòng đầy tò mò.

Khi về đến căn hộ áp mái, cô mở cửa và sững sờ.

Căn phòng khách được trang trí bằng hàng trăm bông hồng đỏ, xếp thành hình trái tim trên sàn nhà. Những ngọn nến thơm được thắp sáng rải rác khắp nơi, tạo nên một không gian ấm áp và lãng mạn.

Ở giữa phòng, Hoàng Minh đứng đó, tay cầm một bó hoa hồng lớn, trên người mặc bộ vest trắng lịch lãm. Anh mỉm cười, ánh mắt, ánh nến.

- Về rồi à? - Anh bước đến, trao bó hoa cho cô. - Chào mừng em về nhà.

Linh Đan nhận bó hoa, mắt đã ươn ướt.

- Anh… đây là bất ngờ sao?

- Chưa hết đâu. - Hoàng Minh kéo tay cô, dẫn cô vào bếp.

Trên bàn ăn, một bữa tối thịnh soạn đã được bày sẵn. Món súp bí đỏ, salad, bít tết sốt vang và một chai rượu vang đỏ.

- Anh nấu à? - Linh Đan hỏi, giọng không giấu nổi sự kinh ngạc.

- Ừ, anh học nấu từ đầu tháng. - Hoàng Minh kéo ghế cho cô ngồi. - Muốn là một bất ngờ.

Linh Đan ngồi xuống, nhìn những món ăn được trình bày đẹp mắt. Trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hoàng Minh - ảnh đế lười biếng, người mà ngày xưa còn không thèm tự pha cà phê, giờ đây lại có thể nấu một bữa tối hoàn chỉnh.

- Anh… sao anh lại làm vậy? - Cô hỏi, giọng nghẹn ngào.

Hoàng Minh ngồi xuống ghế đối diện, tay rót rượu vào ly.

- Vì anh muốn chăm sóc em. - Anh nhìn cô, ánh mắt đầy yêu thương. - Một năm qua, em đã làm quá nhiều cho anh. Công việc của anh, cuộc sống của anh là những điều nhỏ nhặt nhất. Anh muốn đáp lại tình cảm của em.

- Nhưng anh không cần phải...

- Anh muốn. - Hoàng Minh cắt ngang. - Anh muốn em biết rằng với anh, em không chỉ là vợ, không chỉ là quản lý. Em là tất cả.

Linh Đan cúi đầu, để những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Cô không ngờ rằng một người đàn ông từng sống vô tư, hời hợt như Hoàng Minh lại có thể thay đổi nhiều đến thế.

Ngày xưa, cô chỉ coi anh là một công việc, một hợp đồng. Cô nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu anh.

Nhưng cuộc đời mà, đâu ai biết trước được điều gì.

- Em yêu anh. - Cô thì thầm.

Hoàng Minh đứng dậy, đi vòng cô, ôm cô từ phía sau.

- Anh cũng yêu em. Yêu em nhiều lắm.

Họ cùng nhau ăn tối, trò chuyện về những chuyện đã qua. Hoàng Minh kể về những ngày đầu anh bắt đầu học nấu ăn, về những lần làm hỏng thức ăn, về Bảo Long phải chạy đi mua đồ thay liên tục.

Linh Đan cười, nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi.

Sau bữa tối, họ cùng nhau dọn dẹp. Hoàng Minh rửa bát, Linh Đan lau bàn. Căn bếp nhỏ ấm áp, chỉ có tiếng nước chảy và tiếng cười nói vui vẻ.

- À, em có chuyện muốn kể. - Linh Đan nói, tay vắt khăn lau. - Hôọi, bảo Bảo Long cầu hôn cô ấy rồi.

- Thật à? - Hoàng Minh ngạc nhiên, tay vẫn đang cọ chén. - Bảo Long mà cũng biết cầu hôn sao? Tưởng hắn chỉ biết đến công việc thôi chứ.

- Ừ, tụi nó sắp cưới. Mai Hoa rủ tối nay đi ăn mừng.

- Ờ, vậy mình qua đó nhé? Anh cũng muốn chúc mừng Bảo Long.

- Anh không phiền chứ? Bất ngờ của anh...

- Không phiền. - Hoàại, mỉm cười. - Bất ngờ của anh là muốn em vui. Mà ấy, bạn em hạnh phúc thì anh cũng vui.

Linh Đan cười, chạy đến ôm chầm lấy anh.

- Anh tốt quá.

- Phải tốt với vợ chứ. - Hoàng Minh ôm lại, hôn lên tóc cô.

Họ thay đồ rồi cùng nhau đến nhà hàng nơi Bảo Long đã đặt bàn.

Khi đến nơi, Mai Hoa đã ngồi đó, mặt mày rạng rỡ. Bảo Long ngồi bên cạnh, vẫn giữ vẻ nghiêm túc như thường lệ, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.

- Ê, cuối cùng cũng đến! - Mai Hoa vẫy tay. - Ngồi xuống đi!

Linh Đan ngồi xuống ghế. Hoàng Minh ngồi cạnh cô.

- Chúc mừng hai người! - Linh Đan nâng ly. - Cuối cùng cũng đến được với nhau.

- Cảm ơn mày. - Mai Hoa cười tươi. - Nếu không có mày, chắc tao không bao giờ dám nghĩ đến chuyện này.

- Sao lại không? - Linh Đan hỏi.

- Tại tao với Bảo Long khá. Tao vui vẻ, hắn nghiêm túc. Tao thích ăn chơi, hắn thích ở nhà. - Mai Hoa cười khúc khích. - Nhưng mà tình yêu mà, đâu cần phải giống nhau.

Bảo Long nhìn Mai Hoa với ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.

- Em mới là người thay đổi anh. - Anh nói. - Trước khi gặp em, anh chỉ biết đến công việc. Giờ đây, anh biết rằng còn có những điều quan trọng hơn.

Hoàng Minh cười, nâng ly.

- Cạn ly! Chúc mừng hạnh phúc của hai người!

Bốn người nâng ly, tiếng ly thưa.

Bữa tối trộm vía. Họ kể những câu chuyện cười, những kỷ niệm trong quá khứ. Mai Hoa kể về những lần cô cố gắng tạo cơ hội cho Linh Đan và Hoàng Minh, còn Bảo Long thì kể về những lần anh phải xử lý hậu quả sau những trò đùa của Hoàng Minh.

Đếề, trời đã tối hẳn. Hoàng Minh và Linh Đan đi bộ dạo, tay trong tay.

- Hôm nay là một ngày tuyệt vời. - Linh Đan nói, ngước nhìn bầu trời đầy sao.

- Ừ. Hoàng Minh siết tay cô. - Nhưng còn tuyệt vời hơn khi có em ở bên cạnh.

- Anh lại nịnh.

- Thật mà. - Hoàng Minh dừng lại, quay người đối diện với cô. - Em biết không, một năm trước, anh chưa bao giờ nghĩ mình có thể hạnh phúc như thế này.

- Anh nghĩ sao?

- Anh nghĩ cuộc đời mình chỉ là diễn kịch, là những vai diễn, là những lời thoại. Nhưng từ khi gặp em, anh nhận ra rằng cuộc sống thật còn đẹp hơn bất kỳ kịch bản nào.

Linh Đan nhìn anh, đôi mắt dưới ánh đèn đường.

- Anh có hối hận không? - Cô hỏi khẽ. - Vì đã ký hợp đồng hôn nhân đó?

Hoàng Minh lắc đầu, mỉm cười.

- Hối hận? Không, anh không hối hận. Nếu không có hợp đồng đó, anh sẽ không có cơ hội đến gần em, sẽ không có cơ hội biết rằng em là người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời.

Anh cúi xuống, hôn lên trán cô.

- Cảm ơn em vì đã ký hợp đồng đó.

Linh Đan bật cười, nước mắt lại lăn dài.

- Anh kỳ quá. Hợp đồng là giả mà.

- Nhưng tình cảm của anh đã thật. - Hoàng Minh ôm cô vào lòng. - Là thật và sẽ mãi mãi là thật.

Họ đứng đó giữa phố, ôm nhau dưới ánh đèn vàng. Những người qua đường nhìn họ với ánh mắt tò mò, nhưng họ không quan tâm.

Vì họ đã tìm thấy hạnh phúc thật sự.

---

Những ngày tiếp theo tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.

Hoàng Minh bắt đầu quay bộ phim mới dưới sự chỉ đạo của đạo diễn Trần. Anh làm việc chăm chỉ, không còn lười biếng như trước. Mỗi tối, anh đều về nhà, cùng Linh Đan nấu ăn, xem phim, hoặc chỉ đơn giản là nằm ôm nhau trên ghế sofa.

Mai Hoa và Bảo Long tổ chức đám cưới vào cuối tháng. Đám cưới nhỏ, ấm cúng, chỉ có người thân và bạn bè thân thiết. Linh Đan làm phù dâu, Hoàng Minh làm phù rể.

Trong buổi tiệc, Mai Hoa kéo Linh Đan ra một góc.

- Mày biết không, tao luôn cảm ơn mày. - Mai Hoa nói, mắt đỏ hoe. - Nếu không có mày, chắc tao không bao giờ dám yêu Bảo Long.

- Sao mày lại nói thế? - Linh Đan hỏi.

- Vì mày đã cho tao thấy rằng tình yêu có thể vượt qua mọi rào cản. Mày và Hoàng Minh - một cặp đôi tưởng chừng như không thể, vậy mà giờ đây lại hạnh phúc đến thế.

Linh Đan mỉm cười, nắm tay bạn.

- Ừ, tình yêu mà. Đâu ai đoán trước được điều gì.

Mai Hoa cười, lau nước mắt.

- Cảm ơn mày.

- Không có gì. Mày xứng đáng có được hạnh phúc.

Hai người ôm nhau, cùng khóc, cùng cười.

Đám cưới kết thúc trong tiếng nhạc và tiếng cười nói vui vẻ. Hoàng Minh và Linh Đan ra về khi trời đã tối.

Trên đường về, Hoàng Minh lái xe, tay vẫn nắm tay Linh Đan.

- Hôông? - Anh hỏi.

- Vui. - Linh Đan gật đầu. - Nhìn hạnh phúc, em cũng vui lây.

- Ừ, em thấy không, tình yêu có thể đến với bất kỳ ai, dù là người nghiêm túc như Bảo Long.

Linh Đan cười, quay sang nhìn anh.

- Vậy còn anh? Anh có tin vào tình yêu không?

Hoàng Minh nhìn cô với ánh mắt trìu mến.

- Trước khi gặp em, anh không tin. Nhưng giờ đây, anh tin.

- Tại sao?

- Vì anh đã tìm thấy tình yêu. Ở em.

Linh Đan cúi đầu, má đỏ ửng.

Họ về đến nhà. Hoàng Minh đỗ xe xong, bước ra mở cửa cho cô.

- Mời bà xã về nhà.

- Cảm ơn chồng.

Họ cùng nhau bước vào thang máy, tay vẫn nắm chặt.

Khi về đến căn hộ, Linh Đan cởi giày, đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh. Hoà, mở cửa ban công, để gió đêm ùa vào.

- Lại đây. - Anh gọi cô.

Linh Đan bướm đứng cạnh anh. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, những tòa nhà cao tầng nhấp nháy như những vì sao trên mặt đất.

- Đẹp quá. - Cô thì thầm.

- Ừ, đẹp. - Hoàng Minh nhìn cô. - Nhưng không đẹp bằng em.

Linh Đan bật cười, đánh nhẹ vào ngực anh.

- Anh nữa rồi.

- Thật mà. - Hoàng Minh ôm cô từ phía sau, cằm gác lên vai cô. - Mỗi ngày nhìn em, anh đều thấy em đẹp hơn.

- Anh nói thế hoài, em sẽ tự cao đó.

- Thì em cứ tự cao đi. Anh vẫn yêu em.

Họ đứng đó, ôm nhau dưới bầu trời đầy sao. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo mùi hương của hoa và của tình yêu.

- Em có bao giờ nghĩ về tương lai không? - Hoàng Minh hỏi.

- Có chứ. - Linh Đan

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo chuyển tiếp từ những cảnh quay sinh hoạt hàng ngày sang những khoảnh khắc lãng mạn, cho thấy sự hóa giải giữa "giả vờ" và "thật lòng" không qua một bước nhảy vọt mà qua sự tích tụ của những cử chỉ yêu thương từng ngày.

— Hết chương 12
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord