Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chồng Hờ Giả Vờ Yêu

Hợp đồng cũ bị xé

3538 từ

Căn hộ áp mái chìm trong ánh nắng ban mai. Những tia nắng vàng óng ả len lỏi, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng dài. Linh Đan ngồi trên ghế sofa, tay cầm tờ hợp đồng hôn nhân mà hai người đã ký kết cách đây gần một năm. Từng con chữ trên trang giấy trắng như nhảy múa trước mắt cô, mỗi một điều khoản đều là những ký ức về những ngày tháng giả vờ, những lần diễn sâu dưới ánh đèn sân khấu và cả những khoảnh khắc ngọt ngào ngoài kịch bản.

Hoàng Minh ngồi đối diện cô, ánh mắt anh dịu dàng nhưng cũng đầy kiên định. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên khuỷu, để lộ những đường gân tay rắn rỏi. Trên bàn trà, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh sáng, lặng lẽ chờ đợi số phận của nó.

“Em đã suy nghĩ kỹ chưa?” Hoàng Minh hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng có chút run nhẹ. Anh đưa tay vuốt nhẹ lên tờ giấy, ngón tay chạm vào dòng chữ “hợp đồng hôn nhân thời hạn hai năm”.

Linh Đan ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy được tất cả sự chân thành và nỗi lo lắng mà anh dành cho cô. Không còn là vai diễn, không còn là kịch hay trước ống kính. Đó là con người thật của Hoàng Minh, một người đàn ông sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để có được trái tim cô.

“Anh có chắc không?” Linh Đan hỏi ngược lại, giọng cô khẽ khàng như một làn gió thoảng. “Anh là ảnh đế, cả một sự nghiệp rực rỡ trước mắt. Em chỉ là trợ lý của anh, một chị nuôi mà anh từng thuê về để dọn dẹp nhà cửa. Nếu chúng ta kết hôn thật, mọi thứ sẽ khác. Scandal có thể nổ ra bất cứ lúc nào. Danh tiếng của anh có thể bị hủy hoại.”

Hoàng Minh không trả lời ngay. Anh đứng dậy, bước đến bên cô, ngồi xuống cạnh ghế sofa. Mùi hương nước hoa quen thuộc từ anh tỏa ra, hòa lẫn với mùi cà phê buổi sáng thoang thoảng trong không khí. Anh nắm lấy tay cô, lòng bàn tay anh ấm áp và chắc chắn.

“Em biết không, từ ngày đầu tiên gặp em, anh đã thấy em khác biệt rồi.” Anh nói, giọng trầm xuống, từng chữ như khắc vào không gian. “Em không phải là trợ lý bình thường, cũng không phải chị nuôi mà anh thuê. Em là người phụ nữ duy nhất khiến anh muốn thức dậy mỗi sáng, muốn về nhà mỗi tối, muốn nấu những bữa ăn, muốn chăm sóc, mệt mỏi. Anh đã giả vờ nghiện vợ để che mắt dư luận, nhưng sự thật là anh nghiện em thật rồi.”

Linh Đan cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, mắt cô cay xè. Những lời anh nói như từng giọt mật ngọt ngào thấm vào tâm hồn cô, xua tan mọi nghi ngờ và sợ hãi. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên, khi anh còn lười biếng nằm dài trên ghế, sai cô đi mua cà phê, sai cô soạn lịch trình, sai cô giải quyết mọi rắc rối. Rồi những ngày sau đó, khi anh bắt đầu nấu ăn cho cô, giành việc nhà với cô, đã nấu ngon khiến cả showbiz xôn xao.

Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi thơm của bánh mì nướng từ bếp vẫn còn thoang thoảng, hòa quyện với mùi hoa hồng trong chiếc bình thủy tinh trên bàn. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch và cả tiếng tim anh, dường như cũng đập cùng một nhịp.

“Anh có biết em sợ nhất là gì không?” Linh Đan mở mắt, giọng cô run nhẹ. “Em sợ tất cả chỉ là một giấc mơ. Em sợ một ngày nào đó anh tỉnh giấc, nhận là trợ lý, là chị nuôi, không phải người phụ nữ xứng đáng với anh. Em sợ hợp đồng này bị xé bỏ và em sẽ mất tất cả, kể cả những kỷ niệm đẹp đẽ này.”

Hoàng Minh siết chặt tay cô hơn, rồi đưa vuốt má cô. Ngước mắt nhẹ qua gò má ửng hồng của cô, như mọi lo lắng.

“Ngốc quá,” anh thì thầm, giọng đầy yêu thương. “Anh mới là người sợ. Sợ em không tin anh, sợ em nghĩ tất cả chỉ là diễn kịch. Anh đã diễn sâu suốt bao năm, nhưng với em, anh không muốn diễn nữa. Anh muốn em biết rằng từng hành động, từng cử chỉ của anh đều là thật. Anh nấu ăn. Anh thích nhìn em ăn ngon. Anh làm việc nhà với em vì anh muốn em nghỉ ngơi. Anh bảo anh tự hào khi có em bên cạnh.”

Anh dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng trở nên kiên quyết hơn: “Hợp đồng cũ này, nó chỉ là một tờ giấy vô nghĩa. Nó từng là tấm khiên bảo vệ chúng ta trước dư luận, nhưng bây giờ, nó là rào cản giữa chúng ta. Anh muốn xé nó đi, cùng em xây dựng một hợp đồng mới, dài hơn, vô thời hạn, mà không cần giấy mực nào cả.”

Linh Đan nhìn anh, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má. Nhưng lần này, đó không phải là nước mắt của sợ hãi. Đó là nước mắt của hạnh phúc, của niềm tin đã được đặt đúng chỗ.

Cô gật đầu, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Vâng, em đồng ý. Em sẽ là vợ thật của anh, không hợp đồng, không diễn kịch.”

Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Hoàng Minh. Anh cầm tờ hợp đồng trên bàn, nhìn nó lần cuối, rồi trong một động tác mạnh mẽ, anh xé nó làm đôi. Tiếng giấy rách vang lên trong căn hộ yên tĩnh, như một tiếng chuông báo hiệu sự kết thúc của một thời kỳ và khởi đầu của một thời kỳ mới.

Những mảnh giấy vụn rơi lả tả xuống sàn nhà, như những cánh hoa trắng rơi trong ngày cưới. Linh Đan cúi xuống, nhặt một mảnh nhỏ, nhìn dòng chữ “điều khoản 5: không được có tình cảm thật” bị xé rách, không còn nguyên vẹn. Cô mỉm cười, cảm thấy như một gánh nặng vừa được trút bỏ khỏi vai.

Hoàng Minh đứng dậy, kéo cô đứng lên theo. Anh mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một chiếc hộp nhung đen. Khi anh mở nó ra, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới ánh sáng, như một vì sao nhỏ trên bầu trời đêm.

“Chiếc nhẫn này, anh đã mua từ hai tháng trước,” anh nói, giọng nghẹn ngào. “Lúc đó, anh còn chưa dám nói với em tình cảm thật của mình. Anh sợ em từ chối, sợ em nghĩ anh điên. Nhưng anh vẫn mua nó vì anh hy vọng một ngày nào đó em sẽ nhận lời làm vợ anh thật sự.”

Anh quỳ xuống, một lần nữa, nhưng lần này không phải để diễn kịch, mà là để thực hiện một lời cầu hôn chân thành nhất. “Linh Đan, em có đồng ý làm vợ anh không? Không phải vợ trong hợp đồng, không phải vợ giả để che mắt dư luận. Mà là vợ thật, người phụ nữ sẽ cùng anh đi qua mọi thăng trầm của cuộc đời, người sẽ cùng anh già đi, cùng anh đối mặt với mọi scandal và thử thách.”

Linh Đan không thể nói nên lời. Cô chỉ biết gật đầu, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Hoàng Minh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Nó vừa vặn hoàn hảo, như được làm riêng cho cô.

Anh đứng dậy, ôm chầm lấy cô, siết chặt, như muốn bảo vệ cô khỏi mọi điều xấu xa trên thế gian này. Linh Đan áp mặt vào ngực anh, nghe tiếng tim anh đập đều đặn và mạnh mẽ. Cô có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh. Mùi hương quen thuộc khiến cô cảm thấy bình yên đến lạ.

“Anh yêu em, Linh Đan,” Hoàng Minh thì thầm vào tóc cô.

“Em cũng yêu anh,” cô trả lời, giọng nhỏ nhưng đầy chắc chắn.

Họ đứng đó, ô, ánh nắng ngập, như thể thời gian ngừng trôi. Những mảnh giấy vụn của hợp đồng cũ nằm rải rác dưới chân họ, như một lời nhắc nhở về quá khứ đã qua và một tương lai tươi sáng đang chờ đón.

Bỗng nhiên, chuông cửa reo vang, phá vỡ khoảnh khắc lãng mạn. Hoàng Minh nhíu mày, không muốn rời khỏi vòng tay ấm áp của Linh Đan. Nhưng chuông cửa lại reo lần nữa, kiên nhẫn và dai dẳng.

“Anh ra mở cửa nhé?” Linh Đan khẽ nói, đẩy anh ra.

Hoàng Minh miễn cưỡng buông cô ra, bước ra cửa. Khi anh mở cửa ra, khuôn mặt anh lập tức biến sắc. Đứng trước cửa là Thanh Trúc, tay cầm một xấp tài liệu, trên môi nở nụ cười đầy ẩn ý.

“Chào ảnh đế,” Thanh Trúc nói, giọng ngọt như đường nhưng chứa đầy gai nhọn. “Không mời tôi vào à? Tôi có chuyện quan trọng cần nói với anh và chị vợ giả của anh đấy.”

Hoàng Minh đứng chắn trước cửa, ánh mắt trở nên lạnh lùng. “Cô đến đây làm gì? Tôi không nhớ đã hẹn cô.”

“Ồ, không cần hẹn đâu,” Thanh Trúc cười khẩy, đẩy nhẹ anh ra và bước vào nhà. “Tôi chỉ muốn đến chúc mừng hạnh phúc mới của hai người thôi mà. Nghe nói hai người sắp xé hợp đồng cũ, kết hôn thật? Thật là một câu chuyện tình lãng mạn quá đi.”

Linh Đan bước ra từ phòng khách, nhìn thấy Thanh Trúc, cô lập tức cảnh giác. “Thanh Trúc, cô muốn gì?”

Thanh Trúc quay lại, nhìn Linh Đan từ đầu đến chân, ánh mắt đầy khinh thường. “Tôi chỉ muốn cảnh báo cô thôi, chị trợ lý thân yêu. Cô nghĩ cô xứng đáng với Hoàng Minh sao? Cô chỉ là một con bé nhà quê, không có danh tiếng, không có tài sản, không có gia thế. Cô nghĩ cô có thể làm vợ một ảnh đế à?”

Linh Đan không hề nao núng. Cô nhìn thẳng vào mắt Thanh Trúc, giọng bình thản nhưng đầy kiên định. “Tôi không cần phải xứng đáng với tiêu chuẩn của cô. Hoàng Minh yêu tôi và tôi yêu anh ấy. Đó là tất cả những gì quan trọng.”

“Yêu?” Thanh Trúc cười to, giọng cười chát chúa vang lên trong căn hộ. “Tình yêu có thể trả được hóa đơn à? Tình yêu có thể che giấu được sự thật rằng cô chỉ là một kẻ ăn bám vào danh tiếng của hắn không?”

Thanh Trúc mở xấp tài liệu trên tay, lấy ra một vài tờ giấy, giơ lên trước mặt Linh Đan. “Cô có biết những tờ giấy này là gì không? Đây là hợp đồng quảng cáo mà công ty quản lý của Hoàng Minh sắp ký. Trong hợp đồng có điều khoản rõ ràng: nếu ảnh đế kết hôn thật, hợp đồng này sẽ bị hủy bỏ, và hắn sẽ phải bồi thường một khoản tiền khổng lồ.”

Linh Đan sững người, mắt cô mở to nhìn những tờ giấy. Cô đưa tay ra, nhưng Thanh Trúc nhanh chóng rút lại.

“Cô nghĩ tôi sẽ cho cô xem à?” Thanh Trúc cười khẩy. “Nhưng tôi sẽ cho cô biết một điều: nếu cô thực sự yêu hắn, cô nên rời khỏi hắn ngay lập tức. Đừng để tình yêu mù quáng hủy hoại sự nghiệp của hắn.”

Hoàng Minh bước tới, giật lấy xấp tài liệu từ tay Thanh Trúc, ném nó xuống bàn. “Cô điên rồi, Thanh Trúc. Cô nghĩ cô có thể đe dọa tôi bằng những thứ này sao? Tôi đã là ảnh đế. Tôi có đủ tiền để bồi thường bất kỳ hợp đồng nào. Tôi không sợ.”

“Anh không sợ, nhưng cô ta có sợ không?” Thanh Trúc nhìn thẳng vào Linh Đan. “Cô có dám nhìn vào mắt hắn và nói rằng cô sẵn sàng chấp nhận hậu quả không? Cô có dám nhìn vào sự nghiệp của hắn và nói rằng cô sẵn sàng làm mọi thứ vì tình yêu không?”

Linh Đan im lặng. Những lời của Thanh Trúc như những mũi dao đâm vào tim cô. Cô biết sự thật: cô không có gì để cho Hoàng Minh ngoài tình yêu của mình. Cô không thể bảo vệ anh khỏi những rắc rối tài chính, không thể giúp anh giữ vững danh tiếng trước những scandal. Cô chỉ là một trợ lý nhỏ bé, một chị nuôi vô danh.

Nhưng trước khi cô kịp trả lời, một giọng nói vang lên từ cửa. Đó là Bảo Long, quản lý của Hoàng Minh, người đã đứng nghe từ lúc nào.

“Thanh Trúc, cô đã làm đủ rồi,” Bảo Long nói, giọng lạnh lùng và nghiêm nghị. Anh bước vào phòng, tay cầm một tập tài liệu khác. “Tôi đã biết trước mọi chuyện cô sẽ làm. Cô nghĩ cô có thể phá hoại hạnh phúc của họ bằng những hợp đồng giả mạo này sao?”

Thanh Trúc quay lại, mặt tái mét. “Anh nói gì? Hợp đồng giả mạo?”

“Đúng vậy,” Bảo Long nói, giơ tập tài liệu của mình lên. “Tôi đã điều tra và phát hiện ra rằng những hợp đồng này là do cô tự tay làm giả. Công ty quản lý không hề có điều khoản nào như vậy. Cô đã cố gắng hù dọa Linh Đan để cô ấy rời bỏ Hoàng Minh, nhưng cô đã thất bại.”

Thanh Trúc lùi lại một bước, mặt trở nên trắng bệch. “Anh không có chứng cứ.”

“Tôi có,” Bảo Long nói, mở tập tài liệu ra, đọc xem. “Đây là bản gốc hợp đồng thật, và đây là bản sao cô đã làm giả. Sự khác biệt rất rõ ràng. Tôi đã gửi báo cáo này đến công ty quản lý và cảnh sát. Cô sẽ phải đối mặt với hậu quả pháp lý vì hành vi của mình.”

Thanh Trúc run rẩy, xấp tài liệu trên tay cô rơi xuống sàn. Cô nhìn quanh, thấy Hoàng Minh và Linh Đan đang nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ, thấy Bảo Long đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng, thấy tất cả kế hoạch của mình sụp đổ.

“Cô nghĩ cô có thể đánh bại tôi sao?” Thanh Trúc nghiến răng, giọng đầy căm hận. “Tôi sẽ không dừng lại đâu. Tôi sẽ tìm cách khác. Tôi sẽ hủy hoại cả hai người, tôi thề.”

“Cô không làm được gì đâu,” Hoàng Minh nói, giọng bình thản. “Bảo Long đã lo liệu mọi thứ. Cô nên rời khỏi đây ngay trước khi tôi gọi bảo vệ.”

Thanh Trúc nhìn họ lần cuối, mắt đỏ hoe vì tức giận và tủi nhục. Cô quay người, bướt cửa, sập cửa lại một cái rầm.

Căn hộ trở lại yên tĩnh. Linh Đan thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng cô vẫn còn những lo lắng. Cô nhìn Bảo Long, cảm kích nói: “Cảm ơn anh, Bảo Long. Nếu không có anh, chúng tôi đã gặp rắc rối lớn.”

Bảo Long mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt nghiêm túc của anh. “Đó là việc của tôi. Tôi đã hứa sẽ bảo vệ hình ảnh của Hoàng Minh, và đó cũng là bảo vệ hạnh phúc của hai người.”

Hoàng Minh bước tới, nắm tay Linh Đan. “Em thấy chưa? Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Chúng ta có Bảo Long, có nhau, có tình yêu. Không gì có thể ngăn cản chúng ta.”

Linh Đan nhìn anh, trong lòng tràn ngập niềm tin và hy vọng. Cô gật đầu, mỉm cười. “Vâng, em tin anh.”

---

Ba tuần sau, nhà thờ cổ kính ở ngoại ô thành phố được trang hoàng lộng lẫy với hoa hồng trắng và ruy băng satin. Những dải lụa trắng bay nhẹ trong gió, tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong mơ. Mùi hương hoa hồng hòa quyện với mùi cỏ non và không khí trong lành của buổi sáng mùa xuân.

Khách mời ngồi đầy đủ hai bên lễ đường, trong đó có Mai Hoa, cô bạn thân vui vẻ của Linh Đan, đang ngồi ở hàng ghế đầu, mắt đỏ hoe vì xúc động. Bảo Long đứng bên cạnh Hoàng Minh, vai trò phù rể, khuôn mặt nghiêm túc nhưng ánh mắt ánh lên niềm vui.

Hoàng Minh mặc bộ vest trắng lịch lãm, tay cầm bó hoa hồng trắng, đứng trước bàn thờ, lòng đầy hồi hộp. Anh đã trải qua sự kiện thảm đỏ, bao nhiêu lễ trao giải, nhưng chưa bao giờ anh run như lúc này. Tim anh đập loạn nhịp, mồ hôi tay ướt đẫm, nhưng trên môi anh nở nụ cười hạnh phúc nhất.

Khi tiếng nhạc của lễ đường vang lên, tất cả mọi người đều quay lại nhìn về phía cửa. Linh Đan xuất hiện trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi, đuôi váy dài lê thê trên thảm đỏ. Cô đội một chiếc khăn voan mỏng, che đi một phần khuôn mặt, nhưng không thể che giấu được ánh mắt hạnh phúc.

Cô bước từng bước chậm rãi, vững vàng, như thể mỗi bước chân đều là một lời khẳng định về tình yêu của mình. Ánh sáng từ cửa sổ kính màu chiếu xuống người cô, tạo nên một vầng hào quang huyền ảo, khiến cô trông như một nàng tiên trong truyện cổ tích.

Hoàng Minh nhìn cô, mắt anh đẫm lệ. Anh không thể tin được rằng người phụ nữ xinh đẹp, mạnh mẽ và tốt bụng này lại đồng ý làm vợ anh. Từ một hợp đồng hôn nhân giả, từ một mối quan hệ diễn kịch, họ đã tìm thấy tình yêu thật sự. Và bây giờ, họ đang bước vào một cuộc sống mới, không còn những lời nói dối, không còn những vai diễn.

Khi Linh Đan đến gần, Hoàng Minh đưa tay ra, nắm lấy tay cô. Anh có thể cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay cô và cả sự run nhẹ của cô. Anh siết chặt tay cô hơn, như muốn nói: “Anh ở đây, không có gì phải sợ.”

Cha xứ bắt đầu đọc lời chúc phúc, giọng ông trầm ấm vang lên trong nhà thờ yên tĩnh. Khi đến phần tuyên thệ, Hoàng Minh nhìn thẳng vào mắt Linh Đan, giọên rõ ràng và kiên định:

“Anh, Hoàng Minh, nhận em, Linh Đan, làm vợ hợp pháp của anh, từ ngày hôm nay trở đi, dù nghèo khó, dù khỏe mạnh hay đau ốm, dù hạnh phúc hay khổ đau, anh sẽ yêu em và trân trọng em, cho đến khi chết rời xa.”

Linh Đan nhìn anh, nước mắt lăn dài trên má, nhưng cô vẫn mỉm cười. Cô cũng đọc lời thề của mình, giọng cô run nhẹ nhưng đầy chắc chắn:

“Em, Linh Đan, nhận anh, Hoàng Minh, làm chồng hợp pháp của em, từ ngày hôm nay trở đi, dù nghèo khó, dù khỏe mạnh hay đau ốm, dù hạnh phúc hay khổ đau, em sẽ yêu anh và trân trọng anh, cho đến khi chết rời xa.”

Cha xứ mỉm cười, tuyên bố: “Ta công bố hai con là vợ chồng hợp pháp. Ai có quyền ngăn cản, hãy nói ra bây giờ, nếu không thì mãi mãi im lặng.”

Cả nhà thờ im lặng, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua kẽ cửa sổ và tiếng chim hót líu lo bên ngoài.

“Chồng có thể hôn vợ,” cha xứ nói, giọng vui vẻ.

Hoàng Minh nhẹ nhàng vén khăn voan của Linh Đan lên, để lộ khuôn mặt xinh đẹp của cô với đôi mắt đẫm lệ và nụ cười hạnh phúc. Anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ nhàng, ngọt ngào, như một lời hứa về một tương lai tươi sáng.

Tiếng vỗ tay vang lên khắp nhà thờ, hòa lẫn với tiếng reo hò và những lời chúc phúc. Mai Hoa khóc nức nở, vừa khóc vừa cười, lau nước mắt bằng khăn giấy. Bảo Long mỉm cười, gật đầu hài lòng.

Linh Đan và Hoàng Minh nắm tay nhau, bước ra khỏi nhà thờ dưới mưa hoa hồng trắng từ những cánh tay giơ lên. Ánh nắng rọi xuống họ như một lời chúc từ thiên nhiên, báo hiệu một cuộc sống mới, hạnh phúc và viên mãn.

Không còn hợp đồng cũ, không còn diễn kịch, không còn giả vờ. Chỉ còn tình yêu thật và một tương lai tươi sáng đang chờ đón họ phía trước.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc chuyển tiếp từ "mối tình hợp đồng" sang "tình yêu chân thành" qua những khoảnh khắc tinh tế. Cô dâu chú rể không chỉ lặp lại lời thề, mà còn tái sinh nhân vật thông qua sự chúng ta thấy được những điểm gãy nứt của kịch bản và hình dáng con người thật lộ ra phía sau.

📖 Chương tiếp theo

Sau hôn lễ, hạnh phúc thực sự có thực sự đợi chờ Linh Đan và Hoàng Minh, hay nó chỉ là một giấc mơ vàng mỏng?

— Hết chương 11
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord