Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Chồng Hờ Giả Vờ Yêu

Lời tỏ tình thật

2653 từ

Căn hộ áp mái của Hoàng Minh chìm trong ánh hoàng hôn màu cam đỏ. Linh Đan đứng tựa vào ban công, nhìn xuống dòng xe cộ đang tấp nập dưới phố. Mẹ cô vừa rời đi sau bữa tối, để lại trong cô đủ nghi ngờ lẫn hy vọng. Cô thở dài, hơi sương mờ ảo tan biến trong không khí se lạnh.

Hoàng Minh bước ra từ phòng khách, trên tay cầm một chai rượu vang đỏ và hai chiếc ly. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc. Hắn đặt chai rượu lên bàn nhỏ, rót rượu vào hai ly, chất lỏng đỏ sẫm va vào thành thủy tinh tạo nên âm thanh khe khẽ.

“Em ổn không?” Hắn hỏi, giọng trầm ấm hơn thường lệ, không còn vẻ lười biếng thường thấy.

Linh Đan quay lại, mái tóc dài bay nhẹ trong gió. Cô nhận lấy ly rượu, ngón tay chạm nhẹ vào tay hắn, cảm giác ấm áp lan tỏa. “Không sao. Chỉ là… mẹ em có vẻ tin rồi. Nhưng em vẫn thấy có lỗi khi phải diễn kịch trước mặt bà.”

“Anh xin lỗi.” Hoàng Minh kéo ghế cho cô ngồi xuống chiếc bàn nhỏ trên sân thượng. “Anh biết em ghét nhất chuyện giả dối. Nhưng lúc đó, anh không thể nghĩ ra cách nào khác.”

Hắn ngồi đối diện cô, ánh mắt không rời khỏi gương mặt cô. Ánh đèn vàng từ trong phòng hắt ra, tạo nên những đường nét mềm mại trên khuôn mặt góc cạnh của hắn.

“Nhưng mà…” Hắn ngập ngừng, đặt ly rượu xuống bàn. “Anh không muốn tiếp tục giả vờ nữa.”

Linh Đan ngước mắt nhìn hắn. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn. Không khí xung quanh như ngưng đọng, chỉ còn tiếng gió thổi qua những chậu cây cảnh trên sân thượng và tiếng xe cộ xa xa từ dưới phố vọng lên.

“Ý anh là sao?” Cô hỏi, giọng hơi run.

Hoàng Minh đứng dậy, bước đến bên cô. Hắn quỳ xuống, hai tay đặt lên đầu gối cô, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh yêu em, Linh Đan. Không phải vì hợp đồng, không phải vì diễn kịch. Anh yêu em thật lòng.”

Linh Đan cảm thấy nghẹn ngào. Cô đã nghe hắn nói câu này trước đám đông trong buổi họp báo hôm đó, nhưng lúc ấy cô nghĩ đó chỉ là một màn diễn sâu để cứu vãn tình thế. Còn bây giờ, giữa không gian tĩnh lặng của sân thượng, với ánh hoàng hôn đang dần tắt, lời nói của hắn vang lên chân thành đến lạ.

“Anh có biết em sợ điều gì không?” Linh Đan thì thầm, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má.

“Sợ gì?” Hoàng Minh dịu dàng lau nước mắt cho cô, đầu ngón tay chạm nhẹ vào làn da mềm mại.

“Em sợ tất cả chỉ là giấc mơ. Sợ một ngày nào đó anh tỉnh lại, nhận là một trợ lý, một chị nuôi phiền phức, và rồi anh sẽ bỏ em đi.” Cô nấc lên, ẹ.

Hoàng Minh siết chặt tay cô, kéo cô đứng dậy. Hắn ôm cô vào lòng, vòng tay rắn chắc bao bọc lấy thân hình nhỏ bé của cô. “Anh không bao giờ bỏ em đâu. Em có biết vì sao anh luôn giành việc nhà với em không? Vì anh muốn em được nghỉ ngơi. Em có biết vì sao anh đăng story khoe đồ ăn em nấu không? Vì anh tự hào về em.”

Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang cô, xua tan cái lạnh của gió đêm. Linh Đan áp mặt vào ngực hắn, nghe tiếng tim hắn đập đều đặn, mạnh mẽ. Mùi nước của hắn hòa quyện với mùi gió đêm, tạo nên một cảm giác an toàn đến lạ.

“Nhưng mà…” Cô ngước mặt lên, mắt còn đỏ hoe. “Nếu báo chí phát hiện ra chúng ta từng có hợp đồng, sự nghiệp của anh sẽ…”

“Kệ nó.” Hoàng Minh cắt ngang lời cô. “Anh đã nói rồi, anh sẵn sàng từ bỏ tất cả vì em. Danh tiếng, sự nghiệp, tất cả. Chỉ cần em ở bên anh.”

Hắn nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn. Nụ hôn đầu tiên thật sự, không phải diễn kịch, không phải vì máy quay. Môi hắn mềm và ấm, mang theo vị rượu vang ngọt ngào. Linh Đan khép mắt lại, để mặc cho cảm xúc cuốn mình đi.

Khi nụ hôn kết thúc, cả hai đều thở hổn hển. Hoàng Minh áp trán vào trán cô, giọng khàn khàn: “Anh biết em cũng yêu anh, đúng không? Anh thấy trong màn anh. Anh thấy em cười làm trò hề. Anh thấắng khi anh đóểm.”

Linh Đan cười, nước mắt lại trào ra. “Phải, em yêu anh. Em yêu anh mất rồi, đồ ảnh đế lười biếng này.”

Hoàng Minh bật cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Hắn ôm chặt cô hơn, xoay cô một vòng trên sân thượng, khiến cô phải bám chặt vào vai hắn.

“Vậy thì…” Hắn đặt cô xuống, lùi lại một bước. Rồi, trước ánh mắt ngạc nhiên của Linh Đan, hắn quỳ xuống, một tay đặt lên ngực, tay kia mở nắp chiếc hộp nhung đen mà hắn đã giấu trong túi quần từ lúc nào.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. Ánh sáng từ đèn sân thượng chiếu vào khiến viên đá tỏa ra hàng ngàn tia sáng lấp lánh.

“Linh Đan,” hắn nói, giọng đầy kiên định. “Anh không muốn em là vợ giả nữa. Anh muốn em là vợ thật của anh. Anh muốn thức dậy mỗi sáng bên cạnh em, muốn cùng em nấu ăn, cùng em đi chợ, cùng em già đi. Anh muốn cả đời này chỉ yêu mình em.”

Gió đêm thổi qua, làm tung mái tóc của Linh Đan. Cô đứng đó, nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình, nhìn chiếc nhẫn lấp láắp. Tất cả những nghi ngờ, lo sợ, tất cả những bức tường cô đã dựng lên, tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc này.

“Đồ ngốc,” cô thì thầm, nước mắt không ngừng chảy. “Em tưởng anh chỉ giả vờ thôi chứ.”

“Không.” Hoàng Minh lắc đầu, mắt cũng đỏ hoe. “Anh giả vờ nghiện vợ, nhưng tình cảm này là thật. Từ ngày đầu tiên em đến làm trợ lý cho anh, nhìn thấy em cắm cúi dọn dẹp đống bừa bộn của anh, lúc đó anh đã thấy em đặc biệt rồi.”

Linh Đan bật cười giữa những giọt nước mắt. “Anh nhớ ngày đầu tiên em đến à? Anh còn nằm ườn trên sofa, bảà phê cho anh.”

“Vì anh muốn em ở lại.” Hoàng Minh cười, nụ cười pha chút ngượng ngùng. “Anh sợ em bỏ đi, nên anh cố tình làm khó em.”

“Đồ khốn.” Linh Đan đấm nhẹ vào vai hắn, nhưng trong lòng tràn ngập hạnh phúc.

“Vậy em đồng ý lấy anh chứ?” Hoàng Minh hỏi, tay vẫn giơ chiếc nhẫn lên. “Đồng ý làm vợ thật của anh, không hợp đồng, không diễn kịch, chỉ có yêu thương thôi.”

Linh Đan nhìn sâu vào mắt hắn, nhìn thấy ở đó sự chân thành, sự lo lắng và tình yêu. Cô nhớ lại tất cả những ngày tháng qua, từ những ngày đầu khó khăn với một ảnh đế lười biếng, đến những khoảnh khắc hắn bất ngờ làm cô cười, những lần hắn quan tâm đến cô một cách vụng về, và cả những giây phút hắn bảo vệ cô trước sóng gió.

Cô từ từ quỳ xuống, đối diện với hắn. Hai đầu gối chạm vào sàn đá lạnh, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài hơi ấm từ tình yêu đang tràn ngập trong lòng.

“Em đồng ý.” Cô nói, giọng nghẹn ngào nhưng rõ ràng. “Em đồng ý lấy anh, Hoàng Minh. Em đồng ý làm vợ thật của anh.”

Hoàng Minh hét lên một tiếng vui sướng, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô. Chiếc nhẫn vừa vặn, như được đo riêng cho cô. Viên kim cương lấp lánh dưới ánh đèn, phản chiếu niềm hạnh phúc trong mắt cả hai.

Hắn ôm chầm lấy cô, cả hai ngã xuống sàn sân thượng, cười và khóc trong cùng một lúc. Gió đêm lồng lộng thổi qua, mang theo tiếng cười hạnh phúc của họ bay xa.

“Anh yêu em, Linh Đan.” Hoàng Minh nói, áp môi vào tai cô.

“Em cũng yêu anh.” Linh Đan đáp, vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn.

Họ nằm đó trên sân thượng, ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Thành phố bên dưới vẫn nhộn nhịp, nhưng với họ, cả thế giới lúc này chỉ thu nhỏ lại trong vòng tay của nhau.

“Anh có biết không?” Linh Đan nói, giọng khàn khàn vì đã khóc nhiều. “Em đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm được tình yêu thật sự. Em nghĩ cuộc đời em chỉ xoay quanh công việc và trách nhiệm.”

Hoàười, nằm nghiêng nhìn cô. Tay hắn vuốt nhẹ mái tóc cô, mắt không rời khỏi gương mặt cô. “Vậy mà em đã tìm thấy anh.”

“Phải,” cô cười, nụ cười rạng rỡ dưới ánh sao. “Và anh đã chứ, tình yêu không phải là thứ xa xỉ. Nó ở ngay trước mắt em, chỉ là em quá sợ hãi để nhận ra.”

“Anh sẽ không bao giờ để em sợ hãi nữa.” Hoàng Minh hứa, giọng nghiêm túc. “Anh sẽ bảo vệ em, yêu thương em và làm mọi thứ để em hạnh phúc.”

Họ nằm đó thêm một lúc, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi. Gió đêm mát lạnh nhưng lòng họ ấm áp. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, âm thanh của một thành phố không bao giờ ngủ.

“Mai anh có lịch quay không?” Linh Đan hỏi, đột nhiên nhớ đến công việc.

Hoàng Minh bật cười, lắc đầu. “Em vẫn là trợ lý của anh à? Ngay cả khi đã là vợ rồi?”

“Em quen rồi.” Cô cười, đấm nhẹ vào ngực hắn. “Mà thôi, ngài. Chúng ta sẽ dành cả ngày cho nhau.”

“Ý hay đấy.” Hoàng Minh gật đầu, đôi mắt sáng lên. “Nhưng mà, anh có một kế hoạch khác.”

“Kế hoạch gì?”

Hắn ngồi dậy, kéo cô ngồi dậy theo. Ánh mắt hắn lấp lánh một cách nghiêm túc. “Ngày mai chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn thật. Không hợp đồng, không diễn kịch, chỉ có hai chúng ta.”

Linh Đan mở to mắt, tim cô đập loạn nhịp. “Thật sao? Nhưng mà… còn thủ tục, giấy tờ…”

“Anh đã chuẩn bị hết rồi.” Hoàng Minh cười, rút từ túi quần ra một tập giấy tờ. “Anh đã làm tất cả từ tuần trước, chỉ chờ em đồng ý thôi.”

“Đồ điên.” Linh Đan lắc đầu, nhưng nụ cười không thể giấu.

Họ đứng dậy, dọn dẹp ly rượu và chai rượu. Linh Đan ngắm nhìn chiếc nhẫn trên tay mình dưới ánh đèn, viên kim cương lấp lánh như một vì sao nhỏ.

“Anh mua nó từ lúc nào vậy?” Cô hỏi, tò mò.

“Ngay sau buổi họp báo hôm đó.” Hoàng Minh thú nhận, hơi ngượng ngùng. “Anh biết là hơi sớm, nhưng anh không thể chờ được nữa.”

Linh Đan bật cười, cảm động trước sự nôn nóng của hắn. “Chúng ta đã mất bao nhiêu thời gian để giả vờ nhỉ?”

“Quá nhiều.” Hoàng Minh ôm cô từ phía sau, cằm đặt lên vai cô. “Nhưng từ nay sẽ không còn giả vờ nữa. Chỉ còn yêu thương thôi.”

Cô dựa vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim đều đặn của hắn qua lớp áo mỏng. “Em yêu anh.”

“Anh cũng yêu em, bà xã.” Hắn thì thầm, hôn nhẹ lên má cô.

Đêm đó, họ thức rất khuya, nói chuyện về tất cả mọi thứ. Về những ngày đầu tiên, về những hiểu lầm, về những khoảnh khắc họ gần nhau mà không dám thừa nhận tình cảm. Họ cười, họ khóc, họ yêu.

Khi bình minh lên, ánh nắng đầu tiên chiếu qua cửa kính, đánh thức người đang nằm ôm nhau trên ghế sofa. Linh Đan mở mắt, thấy mình đang nằm trong vòng tay của Hoàng Minh, đầu hắn gục vào vai cô, hơi thở đều đều.

Cô mỉm cười, nâng tay lên ngắm nhìn chiếc nhẫn. Ánh nắng chiếu vào viên kim cương, tạo nên những tia cầu vồng nhỏ trên trần nhà.

“Dậy đi, ảnh đế lười biếng.” Cô lay nhẹ hắn. “Hôm nay chúng ta có việc quan trọng phải làm.”

Hoàng Minh mở mắt, nụ cười ấm áp nở trên môi. “Chào buổi sáng, bà xã.”

“Chào buổi sáng, chồng yêu.” Cô đáp, cúi xuống hôn nhẹ lên trán hắn.

Họ ngồi dậy, chuẩn bị cho một ngày mới. Linh Đan vào phòng tắm. Hoàng Minh hít thở không khí trong lành. Thành phố bên dưới đang thức giấc. Những tia nắng vàng óng chiếu xuống những tòa nhà cao tầng.

Khi Linh Đan bước ra, tóc còn ướt, mặc một chiếc váy trắng đơn giản, Hoàng Minh đã đứng chờ sẵn, trên tay cầm một bó hoa hồng đỏ.

“Cho em.” Hắn nói: Ô.

“Cảm ơn anh.” Cô nhận hoa, ngửi nhẹ hương thơm ngọt ngào.

Họ cùng nhau ăn sáng, một bữa sáng đơn giản với bánh mì nướng và trứng, do chính tay Hoàng Minh làm. Linh Đan ngồi nhìn hắn lóng ngóng trong bếp, lòng tràn ngập hạnh phúc. “Anh làm được rồi này.” Hắn bưng ra hai đĩa thức ăn, một bên hơi cháy, một bên vừa chín tới.

“Cái nào cho em?” Cô hỏi, mắt cười.

“Cái này.” Hắn đẩy đĩa đệm về phía cô. “Anh ăn cái cháy, tại anh làm hỏng.”

“Không, chú.” Cô cắt đôi miếng trứng, chuyển một nửa sang đĩa của hắn. “Vợ chồng phải chia sẻ mọi thứ.”

Hoàng Minh nhìn cô, mắt đỏ hoe. “Anh yêu em quá.”

“Em cũng vậy.” Cô cười, cắn một miếng bánh mì.

Sau bữa sáng, họ cùng nhau đến Tòa án nhân dân thành phố. Linh Đan hồi hộp nắm chặt tay Hoàước vào cửa. Cô nhìn quanh, thấy những cặp đôi khác cũng đang làm thủ tục, ai cũng hạnh phúc và háo hức.

“Lo lắng à?” Hoàng Minh hỏi, siết chặt tay cô.

“Một chút.” Cô thú nhận.

“Anh cũng vậy.” Hắn cười, nụ cười có chút run. “Nhưng mà, lo lắng tốt còn hơn hối hận.”

Họ làm thủ tục nhanh chóng. Khi nhận được giấy chứng nhận kết hôn, Linh Đan cảm thấy như mình đang mơ. Cô nhìn tấm giấy, thấy tên mình và tên hắn được ghi cạnh nhau, chính thức và hợp pháp.

“Bây giờ em là vợ thật của anh rồi.” Hoàng Minh nói, mắt sáng ngời.

“Phải, và anh là chồng thật của em.” Cô đáp, mỉm cười.

Họ bước ra khỏi tòa án, tay trong tay. Ánh nắng mặt trời chiếu rọi, xua tan mọi bóng tối của quá khứ. Linh Đan ngước lên nhìn bầu trời xanh, lòng nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.

“Về nhà thôi, bà xã.” Hoàng Minh nói: “Mở cửa.

“Về nhà thôi, chồng yêu.” Cô đáp, bước vào xe.

Chiếc xe lăn bánh trên đường, đưa họ trở về căn hộ áp mái – tổ ấm thật sự của họ. Và trong lòng họ, một cuộc sống mới bắt đầu, không còn hợp đồng, không còn giả vờ, chỉ còn tình yêu chân thành và mãi mãi.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc chuyển đổi từ lối kể chuyện hài hước sang những khoảnh khắc đầy xúc cảm và chân tình. Chi tiết ánh sáng hoàng hôn, chiếc áo sơ mi xắn tay, những cảm xúc run rẩy khi nhận giấy chứng nhận hôn nhân – tất cả đều khéo léo xây dựng nên sức thuyết phục cho một tình yêu đã từng là lời nói dối.

📖 Chương tiếp theo

Hợp đồng cũ được xé toang, nhưng liệu những bí mật chôn dấu từ quá khứ có sẽ quay trở lại để đe dọa hạnh phúc mới của họ?

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord