Căn hộ cao cấp của Hoàng Minh sáng nay bỗng chốc trở nên chật chội hơn bao giờ hết.
Linh Đan đứng hình khi nhìn thấy người phụ nữ trung niên đang đứng trước cửa, tay xách vali, mắt đeo kính râm, dáng vẻ quen thuộc đến từng đường nét. Má cô trong tích tắc trắng bệch, cảm giác như vừa bị một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt.
“Mẹ?” Linh Đan buột miệng, giọng lạc đi vì hoảng hốt.
Bà Minh Anh, mẹ ruột của Linh Đan, từ từ tháo kính râm xuống, nhìn con gái từ đầu đến chân như đang kiểm tra hàng hóa. Đôi mắt bà sắc sảo, từng đường nét trên gương mặt đã in hằn dấu vết của năm tháng, nhưng vẫn giữ được nét thanh tú khiến người khác khó lòng đoán đúng tuổi của bà.
“Con cưới chồng mà không thèm báo cho mẹ một tiếng,” bà nói, giọng bình thản nhưng ẩn chứa sức nặng nghìn cân. “Mẹ phải xem báo mới biết con gái mình đã thành người sang trọng thế nào.”
Linh Đan nuốt khan, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò trong bụng. Tay cô lạnh toát, trán bắt đầu lấm tấm mồ hôi. “Mẹ… con… chuyện này…”
“Mời bác vào nhà trước đã,” giọng Hào sau lưng cô, ấm áp và đĩnh đạc đến lạ thường.
Hắn bước lên, tay đặt nhẹ lên eo Linh Đan, kéo cô sát vào người mình. Hành động vừa tự nhiên vừa chiếm hữu, như thể đã làm điều đó cả ngàn lần rồi. Hơi ấm từ lòng bàn tay hắn truyền qua lớp vải áo mỏng, khiến nhịp tim đang loạn nhịp của Linh Đan bất chợt chậm lại một nhịp.
Bà Minh Anh nhìn chằm chằm vào tay Hoàng Minh đang đặt trái mình, khẽ nhướn mày. “Ồ, còn biết lịch sự đấy.”
“Cháu là Hoàng Minh, chồng của Linh Đan.” Hắn cúi đầu chào, nụ cười niềm nở nhưng không hề lấy lòng. “Cháu xin lỗi vì chưa kịp đến ra mắt bác, mọi chuyện diễn ra hơi vội.”
“Hơi vội?” Bà Minh Anh bước vào nhà, đặt vali xuống sàn, mắt vẫn không rời khỏi mặt con rể mới. “Cười thông báo, còn gọi là hơi vội?”
Linh Đan muốn chui xuống đất. Cô biết mẹ mình không phải dạng vừa. Bà Minh Anh là một người phụ nữ từng trải, từng nuôi hai đứa con một mình, mất sớm. Đôi mắt bà nhìn đời bằng một sự tỉnh táo đến lạnh lùng. Không dễ gì qua mặt được bà.
Hoàẹn kéo ghế cho mẹ vợ, tay rót một ly trà xanh vẫn còn bốc khói trên bàn. Hành động thành thục đến mức Linh Đan phải giật mình — cô không hề nhớ mình đã pha trà sáng nay.
“Bác uống trà trước đã, rồi cháu sẽ giải thích mọi chuyện rõ ràng,” hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng vẫn pha chút cung kính dành cho người lớn tuổi.
Bà Minh Anh nhìn ly trà, rồi nhìn Hoàng Minh, khẽ hừ một tiếng. “Tay nghề rót trà khá đấy. Chắc thường xuyên phục vụ người khác lắm nhỉ?”
Câu nói như dao, vừa khen vừa chê, vừa dò xét vừa cảnh cáo.
Nhưng Hoàng Minh không hề nao núng. Hắn kéo ghế ngồi xuống đối diện bà, hai tay đặt lên đầu gối, tư thế vừa thư thái vừa tôn trọng. “Cháu thường phục vụ bà xã nhà cháu thôi ạ. Cô ấy làm việc vất vả. Cháu chỉ muốn san sẻ một chút.”
Linh Đan suýt sặc nước bọt. Cô nhìn Hoàng Minh, không biết hắn đang diễn hay nói thật nữa. Mấy ngày qua, hắn đúng là có giành giật việc nhà, có nấu ăn, có lau nhà, nhưng mỗi lần làm đều lố bịch đến mức cô phải giành lại. Thế mà bây giờ hắn nó à, đường hoàng, sao mà chân thành đến thế.
Bà Minh Anh nhấp một ngụm trà, mắt vẫn dán chặt vào Hoàng Minh. Bà không nói gì, chỉ để sự im lặng treo lơ lửng giữa ba người, như một cái bẫy đang chờ con mồi sơ hở.
Linh Đan cảm nhận được từng giây trôi qua nặng nề như chì. Cô ngồi xuống bên cạnh Hoàng Minh, vô thức siết chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Sự đau đớn nhẹ giúp cô tỉnh táo hơn trong cơn hoảng loạn đang dâng lên trong lồng ngực.
“Mẹ đến bất ngờ quá,” Linh Đan lên tiếng, cố gắng giữ giọng bình thường nhất có thể. “Sao mẹ không báo trước để con đón?”
“Báo trước để con dọn dẹp bằng chứng à?” Bà Minh Anh đặt ly trà xuống, mắt sắc như dao cau. “Mẹ đọc báo thấy con gái mình cưới ảnh đế mà không một lời. Mẹ gọi điện, con tắt máy. Nhắn tin, con không trả lời. Thế nên mẹ đành phải tự thân vận động ra Hà Nội xem mặt con rể quý tộc.”
Từng câu nói của mẹ như từng nhát dao cứa vào lương tâm Linh Đan. Cô thực sự đã tránh mặt mẹ từ sau đám cưới giả. Một phần vì xấu hổ, một phần vì không biết nói thế nào. Nhưng giờ đây, khi mẹ đứng trước mặt, cô nhận ra sự trốn tránh của mình thật ấu trĩ và tội lỗi biết nhường nào.
“Là lỗi của cháu ạ,” Hoàng Minh đột ngột lên tiếng, kéo lại sự chú ý. “Cháu đã thuyết phục Linh Đan giữ bí mật chuyện này vì muốn đến ra mắt bác một cách chính thức, có lễ nghi đàng hoàng. Nhưng cháu đã sai, đáng lẽ nên sớm hơn.”
Hắn nói xong, quay sang nhìn Linh Đan, mắt đầy ái ngại và hối lỗi. Ánh mắt đó chân thành đến mức tim Linh Đan buộc phải đập lỡ một nhịp.
Bà Minh Anh nhìn hai người, khẽ nhếch mép. “Diễn trước mặt mẹ à?”
Linh Đan giật mình, mồ hôi lạnh túa ra trên lưng. Cô biết mẹ mình tinh tường, nhưng không ngờ bà như vậy.
Nhưng Hoàng Minh vẫn không nao núng. Hắn cúi đầu, giọng trầm xuống. “Bác nói đúng, bọn cháu đang diễn.”
Linh Đan há hốc mồm. Cô muốn đạp vào chân hắn, muốn bịt miệng hắn lại, nhưng chân tay cô như đông cứng lại, không thể cử động nổi. Cảm giác như cả thế giới sụp đổ trước mắt.
“Nhưng cháu diễn không phải để lừa bác.” Hoàng Minh ngẩng đầu lên, mắt nhìn thẳng vào mắt mẹ vợ, giọng nói vang lên rõ ràng, từng chữ từng chữ rơi xuống như những hạt mưa mùa hạ. “Cháu diễn vì cháu sợ bác không chấp nhận một đứa con rể như cháu. Cháu sợ bác nghĩ cháu chỉ là một thằng diễn viên phù phiếm, không xứng với con gái bác. Cháu diễn vì cháu muốn gây ấn tượng tốt, muốn bác thấy rằng cháu thực lòng yêu thương và trân trọng Linh Đan.”
Linh Đan ngồi sững lại, tai ù đi, tim đập mạnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản. Cô nhìn Hoàng Minh, không thể tin vào những gì mình vừa nghe. Hắn vừa thừa nhận họ đang diễn, nhưng lại biến nó thành một lời thổ lộ tình cảm? Liệu hắn có điên không?
Bà ặng hồi lâu. Đôi mắt bà vẫn nhìn Hoàng Minh, không chớp một lần nào. Không khí trong căn phòng trở nên ngột ngạt, mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc.
“Mày nói mày yêu con gái tao?” Bà Minh Anh lên tiếng, giọng vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một sự nghiêm túc đến lạnh người. “Mày mới quen nó được bao lâu? Mày biết gì về nó?”
“Cháu biết cô ấy uống cà phê không đường nhưng luôn mua thêm một gói đường nhỏ đề phòng người khác cần,” Hoàng Minh nói, giọng nhẹ nhàng nhưng mỗi chữ đều rõ ràng, vang vọng trong không gian yên tĩnh. “Cháu biết cô ấy sợ ốc sên, ghét tiếng nhai to, và mỗi khi căng thẳng, cô ấy sẽ vân vê mép áo cho đến khi nó nhàu nhĩ. Cháu biết cô ấy thường thức đến hai giờ sáng để hoàn thành công việc, rồi sáng hôm sau vẫn dậy sớm pha cà phê cho cháu. Cháu biết trái tim cô ấy mềm yếu đến mức dù có tỏ ra mạnh mẽ thế nào, đêm xuống vẫn ôm gối khóc vì nhớ mẹ.”
Từng lời nói như gió mùa đông lùa vào lồng ngực Linh Đan. Cô quay sang nhìn Hoàng Minh, mắt mở to, không tin nổi. Những điều hắn nói — từ cà phê, ốc sên, tiếng nhai, đến thói quen thức khuya, đến những giọt nước mắt cô tưởng không ai biết — tất cả đều là sự thật. Là những mảnh ghép nhỏ bé của cuộc sống hàng ngày mà cô nghĩ không ai để ý.
Nhưng hắn để ý.
Hắn nhìn cô, thực sự nhìn cô, không phải bằng mắt của một ảnh đế đào hoa, mà bằng trái tim của một người đàn ông đã dành thời gian để quan sát, để thấu hiểu, để ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất về cô.
Nước mắt bất chợt trào ra, ấm nóng lăn dài trên má Linh Đan. Cô vội vàng đưa tay lên lau, nhưng không kịp.
Bà Minh Anh nhìn con gái mình khóc, rồi nhìn Hoàng Minh với một ánh mắt đã dịu đi đôi chút. Bà thở dài một hồi lâu, như những năm tháng nuôi con một mình, như bao đêm thức trắng lo lắng cho tương lai của con gái, tất cả đều tan biến trong một tiếng thở dài đó.
“Cháu xin phép được yêu con gái bác,” Hoàng Minh nói, giọng nghẹn lại. Hắn không còn là ảnh đế hào nhoáng trên sân khấu nữa, mà chỉ là một người đàn ông đang cầu xin sự chấp thuận từ người mẹ của người mình yêu. “Cháu biết cháu không xứng, biết cháu đến sau, biết cháu đã từng là một thằng đào hoa vô dụng. Nhưng từ ngày gặp Linh Đan, cháu chỉ muốn làm một người đàn ông tốt nhất có thể, xứng đáng với cô ấy.”
Linh Đan khóc không thành tiếng. Cô không biết mình đang khóc vì cảm động hay khóc vì sự thật phũ phàng rằng tất cả những điều này có thể chỉ là diễn. Nhưng trái tim cô, trái tim lý trí đến khô khan mà cô tưởng đã đóng băng từ lâu, bây giờ đang tan chảy trong từng lời nói của hắn.
Bà Minh Anh đứng dậy, bước đến bên con gái. Bà đứng trước mắt Linh Đan, động tác dịu dàng như ngày xưa mỗi lần cô còn bé bị ngã. “Con yêu nó không?” bà hỏi, giọng trầm ấm.
Linh Đan nhìn mẹ, rồi nhìn Hoàng Minh. Hắn đang nhìn cô, mắt đỏ hoe, khuôn mặt đầy hy vọng và lo lắng đan xen. Cô muốn nói có, muốn nói rất nhiều điều, nhưng cổ họng cô nghẹn lại, chỉ có thể gật đầu một cái thật khẽ.
Bà Áng Minh. Bà nhìn hắn một lúc lâu, như đang đọc vị từng đường nét trên gương mặt hắn. Rồi bà mỉm cười — một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, phảng phất nét giống hệt Linh Đan khi cô cười.
“Thằng này được đấy,” bà nói, giọng vang lên trong căn phòng, nhẹ như gió thoảng nhưng mang sức nặng của cả một bầu trời. “Nhưng đừng để con bé khổ.”
Hoàng Minh thở phào, cả người như vừa trút được một tảng đá ngàn cân. Hắn cúi đầu, giọng kiên định. “Cháu hứa, bằng cả mạng sống này, cháu sẽ không để cô ấy khổ.”
Linh Đan nhìn cảnh tượng trước mắt, trái tim cô đập loạn nhịp. Cô vừa xúc động, vừa hoang mang, vừa hạnh phúc, vừa sợ hãi. Cô không biết liệu tất cả những gì vừa xảy ra là diễn hay là thật. Nhưng khoảnh khắc mẹ cô mỉm cười với Hoàng Minh, cô cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường len lỏi trong lồng ngực mình.
Một cảm giác như thể cô đang có một gia đình thực sự.
Bà Minh Anh bước đến bên Hoàng Minh, vỗ nhẹ lên vai hắn. “Được rồi, dẫn mẹ đi thăm nhà đi. Mẹ muốn xem thằng rể quý của mẹ sống ra sao, có xứng đáng với con gái mẹ không?”
Hoàng Minh gật đầu, nhanh nhảu đứng dậy. “Vâng ạ, để cháu dẫn bác thăm từng phòng một. Phòng khách này, nhà bếp này, rồi phòng ngủ…”
“Phòng ngủ?” Bà Minh Anh nhướn mày, mắt lấp lánh vẻ tinh quái.
“À… ý cháu là phòng ngủ của cháu và Linh Đan,” Hoàng Minh vội vàng sửa lời, mặt hơi đỏ lên. “Nó rất sạch sẽ, ngăn nắp; bà xã cháu sắp xếp rất gọn gàng.”
Linh Đan lén liếc hắn. Cô biết rõ phòng ngủ của họ — thực chất là hai phòng riêng biệt được sắp xếp để giả vờ như một. Một khi mẹ cô bước vào, mọi thứ sẽ vỡ lở ngay lập tức.
Nhưng Hoàng Minh dường như đọc được suy nghĩ của cô. Hắn khẽ nắm tay cô, siết nhẹ, như một lời trấn an.
“Để cháu chuẩn bị trước đã, bác ngồi uống thêm ly trà,” Hoàng Minh nói, rồi Đan, giọng ngọt ngào đến mức sến sẩm. “Bà xã, em ra phụ anh một tay nhé?”
Linh Đan gật đầu, cố nén cảm giác muốn cười. Cô bước theo hắn vào phòng ngủ, tim đập thình thịch.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, Hoàng Minh lập tức mắt sáng rực. “Ông?”
Linh Đan nhìn hắn. Khuôn mặt hắn gần đến lạ, hơi thở ấm áp phả nhẹ lên má cô. Trong khoảnh khắc này, giữa căn phòng ngủ vốn dĩ là giả dối, cô chợt nhận ra rằng mình không còn quan tâm đến việc hắn diễn hay thật nữa.
“Không,” cô nói, giọng khẽ run. “Nhưng em muốn tin.”
Hoàng Minh cười — một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp, không còn chút lố bịch hay diễn sâu nào. Hắn đưa tay vuốt nhẹ má cô, ngón tay lướt qua vệt nước mắt vẫn còn ướt. “Vậy để ý do để tin.”
Hắn bắt đầu sắp xếp lại căn phòng — kéo ga giường, gấp chăn gối thành hai cái riêng biệt, đặt khung ảnh cưới lên bàn, rải vài cánh hồng khô trên gối. Động tác nhanh nhẹn, thành thục, như thể hắn đã làm điều này cả trăm lần.
Linh Đan đứng nhìn, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô nhận ra rằng mặc cho tất cả những gì đã xảy ra, mặc cho hợp đồng, mặc cho kế hoạch, mặc cho những lời nói dối — giữa họ đã có một điều gì đó thực sự.
Một điều mà cô không thể gọi tên.
Hoàại, đưa tay ra. “Xong rồi. Ra mắt mẹ thôi, bà xã.”
Linh Đan nhìn bàn tay hắn — bàn tay đã nắm tay cô qua bao sóng gió, qua bao lần diễn kịch, qua bao khoảnh khắc tưởng chừng như sụp đổ. Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ da thịt hắn.
“Ừm,” cô nói, giọng nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. “Đi thôi.”
Hai người bước ra ngoài, tay trong tay, đối diện với người mẹ đang ngồi ở phòng khách với một nụ cười bí ẩn trên môi.
Bà Minh Anh nhìn họ, từ bàn tay đan vào nhau, đến ánh mắt họ dành cho nhau, rồi đến nụ cười còn vương trên môi con gái. Bà không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, như thể bà đã thấy đủ để tin rằng những gì cần tin.
“Được rồi,” bà nói, giọng nhẹ nhàng hơn. “Dẫn mẹ đi ăn sáng đi. Mẹ đói rồi.”
Hoàng Minh và Linh Đan nhìn nhau, rồi cùng cười. Một nụ cười không còn là diễn kịch, mà là sự đồng điệu của hai trái tim đang dần hòa chung nhịp đập.