Căn phòng họp báo chật kín người. Ánh đèn flash lóe sáng liên hồi như pháo hoa nổ tung giữa buổi chiều oi ả. Linh Đan ngồi ở hàng ghế thứ ba, hai tay bấu chặt vào chiếc túi xách da màu nâu nhạt. Mùi nước hoa xộc lên từ những phóng viên ngồi gần khiến cô hơi choáng váng, nhưng cô biết mình không thể rời mắt khỏi sân khấu, nơi Hoàng Minh đang đứng.
Hắn mặc một bộ vest màu xám thanh lịch, tóc vuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt thì thâm quầng vì thiếu ngủ. Linh Đan nhận ra cái cách hắn hít một hơi thật sâu trước khi đưa tay điều chỉnh micro. Cô biết hắn đang lo lắng. Cô biết hắn chuẩn bị làm một việc điên rồ.
“Thưa quý vị,” Hoàng Minh cất giọng, âm trong căn phòng rộng, “cảm ơn quý vị đã đến đây trong một buổi chiều bận rộn.”
Một phóng viên ngồi hàng đầu giơ tay: “Anh Minh, có đúng là hôn nhân của anh và chị Linh Đan chỉ là hợp đồng không? Đoạn cho thấy hai người cãi nhau rất gay gắt!”
Hoàng Minh mỉm cười. Nụ cười ấy có chút mệt mỏi nhưng vẫn đủ sức hút mọi ánh nhìn về phía mình. “Tôi biết quý vị có nhiều câu hỏi. Và tôi mời quý vị đến đây hôm nay để trả lời tất cả.”
Hắn khẽ nghiêng người, ánh mắt lướt qua hàng ghế khán giả, dừng lại ở Linh Đan một giây lâu hơn. Trái tim cô thắt lại. Cô muốn chạy lên kéo hắn xuống, muốn ngăn hắn nói những lời không nên nói, nhưng chân cô như đóng đinh vào sàn nhà.
“Trước hết, tôi muốn xin lỗi vợ tôi,” Hoàng Minh nói, giọng trầm xuống. “Linh Đan, anh xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng những điều tồi tệ này.”
Cả hội trường im phăng phắc. Linh Đan cảm thấy tất cả ánh mắt đổ dồn về phía mình. Cô cố giữ mặt lạnh, nhưng lòng thì như có ai đó bóp chặt.
“Tôi thừa nhận,” Hoàng Minh tiếp tục, “cuộc hôn nhân của chúng tôi khởi đầu không phải từ tình yêu.”
Một loạt tiếng xôn xao nổi lên. Máới lia lui. Các phóng viên nháo nhào ghi chép.
“Nó bắt đầu từ một hợp đồng,” Hoàng Minh nói thẳng, không ngập ngừng. “Tôi ký hợp đồng hôn nhân với Linh Đan vì mục đích che mắt dư luận, bảo vệ sự nghiệp của tôi.”
Linh Đan muốn đứng dậy bỏ đi. Cô không thể tin nổi Hoàng Minh lại thừa nhận điều này trước ống kính. Hắn có biết hắn đang làm gì không? Hắn đang tự tay phá hủy sự nghiệp của chính mình!
“Nhưng,” Hoàng Minh ngừng lại, mắt nhìn thẳng vào Linh Đan, “có một điều mà tôi không thể giả vờ được nữa.”
Hắn bước xuống sân khấu, từng bước chậm rãi tiến về phía cô. Mùi hương quen thuộc từ nước hoa của hắn thoang thoảng trong không khí. Linh Đan ngồi yên, tim đập mạnh đến mức cô nghe rõ từng nhịp.
“Tôi yêu cô ấy,” Hoàng Minh nói, giọng rõ ràng và kiên định. “Tôi yêu Linh Đan. Không phải vì hợp đồng, không phải vì nghĩa vụ. Tôi yêu cô ấy bằng cả trái tim mình.”
Hội trường bùng nổ. Các phóng viên đồng loạt giơ máy ảnh lên. Tiếng chụp hình vang lên như sấm dậy. Linh Đan cảm thấy nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không kịp lau chúng đi.
“Tôi biết quý vị có clip quay lén,” Hoàng Minh nhìn về phía ống kính, “nhưng tôi muốn quý vị biết sự thật. Clip đó được quay vào một ngày tồi tệ, khi tôi và Linh Đan cãi nhau vì những chuyện cá nhân. Chúng tôi là người. Chúng tôi có những lúc không vui. Nhưng điều đó không có nghĩa là tình yêu của tôi dành cho cô ấy là giả.”
Một phóng viên đứng bật dậy: “Anh Minh, vậy ai là người tung clip đó?”
Hoàng Minh mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo mà Linh Đan chưa từng thấy. “Tôi sẽ cho quý vị câu trả lời.”
Hắn đưa tay lên, ra hiệu cho ai đó phía sau cánh gà. Một trợ lý bước ra, tay cầm một tập tài liệu. Hoàng Minh cầm lấy, giơ lên trước ống kính.
“Đây là bằng chứng về việc Thanh Trúc đã thuê người quay lén tôi và vợ tôi trong suốt ba tháng qua,” hắn nói, giọng đanh thép. “Cô ta đã cài người vào đội ngũ nhân viên của tôi, thuê thám tử theo dõi và cuối cùng là tung ra đoạn clip đó để phá hoại hôn nhân của chúng tôi.”
Mọi người đồng loạt nhìn Thanh Trúc, người đang ngồi ở hàng ghế cuối cùng. Khuôn mặt cô ta tái nhợt, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không thành lời.
“Tôi có bằng chứng về các giao dịch ngân hàng, các cuộc điện thoại và cả tin nhắn giữa Thanh Trúc và người quay lén,” Hoàng Minh nói tiếp. “Tôi sẽ giao tất cả cho cơ quan chức năng.”
Thanh Trúc đứng bật dậy: “Anh nói dối! Anh không có bằng chứng gì cả!”
“Cô muốn tôi trình chiếu ở đây không?” Hoàng Minh nhướn mày.
Thanh Trúc nhìn quanh, thấy tất cả mọi người đều nhìn mình với ánh mắt khinh bỉ. Cô ta nghiến răng, xoay người bỏ chạy ra khỏi hội trường. Mấy phóng viên lao theo, chụp ảnh cô ta từ phía sau.
Nhưng Linh Đan không nhúc nhích. Cô chỉ nhìn Hoàng Minh. Hắn đã làm tất cả những điều này vì cô. Hắn đã đánh đổi sự nghiệp, danh tiếng, tất cả chỉ để bảo vệ cô.
“Linh Đan,” Hoàng Minh, giọng dịu dàng, “anh biết em sợ. Anh biết em đã từng chứng kiến những cuộc tình tan vỡ. Anh biết em không tin vào tình yêu. Nhưng anh muốn em biết tình yêu của anh đã thật.”
Hắn quỳ xuống trước mặt cô, ngay giữa hội trường đầy ống kính máy quay.
“Anh không cần em trả lời ngay bây giờ,” hắn nói, mắt nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh chỉ muốn em biết rằng, dù hợp đồng có kết thúc, dù tất cả mọi người có biết sự thật, anh vẫn sẽ ở bên em. Vì anh yêu em, Linh Đan. Anh yêu em từ cái ngày em mắng anh vì để bừa bộn phòng thay đồ.”
Linh Đan khóc. Cô không thể kìm được nước mắt nữa. Cô nhớ cái ngày đó, nhớ cái cách Hoàng Minh nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên khi cô dám mắng một ảnh đế. Nhớ cái cách hắn cười, nhớ cái cách hắn nói “Chị nuôi à, em đói bụng”.
“Em…” Linh Đan mở miệng, giọng nghẹn ngào.
“Đừng nói gì cả,” Hoàng Minh cắt lời, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô. “Anh biết em cần thời gian. Anh sẽ đợi.”
Nhưng Linh Đan lắc đầu. Cô đứng dậy, kéo Hoàng Minh đứng lên theo. Rồi trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, cô vòng tay ôm lấy hắn.
“Em yêu anh,” Linh Đan thì thầm vào tai hắn, giọng run rẩy nhưng đầy kiên định. “Em yêu anh, đồ ảnh đế lười biếng này.”
Hoàng Minh sững người. Một giây, hai giây, rồi hắn ôm chặt lấy cô, mặt vùi vào tóc cô, hít hà mùi hương quen thuộc.
“Em nói thật chứ?” hắn hỏi, giọng khàn đặc.
Linh Đan không trả lời bằng lời. Cô kéo hắn xuống, nhón chân lên và đặt lên má hắn một nụ hôn nhẹ nhàng.
Tiếng máy ảnh chụp liên hồi. Tiếng reo hò vang lên từ phía các phóng viên. Nhưng Linh Đan không quan tâm. Cô chỉ nhìn vào đôi mắt của Hoàng Minh, thấy trong đó có hình bóng của mình, thấy có cả một tình yêu chân thành không thể giả vờ.
“Em yêu anh,” cô nói lại một lần nữa, để hắn nghe rõ.
Hoàng Minh bật cười, nụ cười tươi rói như ánh nắng buổi sáng. Hắn ôm cô vào lòng, xoay một vòng giữa hội trường, mặc kệ tất cả.
“Tôi sẽ không bao giờ để em phải hối hận,” hắn nói, giọng thì thầm bên tai cô. “Tôi sẽ là người chồng tốt nhất, người yêu tốt nhất,và người cha tốt nhất cho những đứa con của chú ấy.”
Linh Đan đỏ mặt, đập nhẹ vào ngực hắn: “Ai thèm anh.”
“Em đó,” Hoàng Minh cười, hôn lên trán cô.
Phía dưới, Mai Hoa đứng dậy vỗ tay, mắt cũng đỏ hoe. Bảo Long lặng lẽ đưa khăn giấy cho cô, mặt vẫn giữ vẻ nghiêm túc nhưng khóe môi có chút cong lên.
“Tôi chưa bao giờ thấy ông chủ của mình hạnh phúc như vậy,” Bảo Long nói nhỏ.
“Tôi cũng chưa bao giờ thấy chị Đan của tôi khóc nhiều như vậy,” Mai Hoa đáp, cười xòa.
Buổi họp báo kết thúc trong tiếng vỗ tay và tiếng cười. Các phóng viên ra về với những bức ảnh đẹp nhất, những dòng tít giật gân nhất. Nhưng với Linh Đan và Hoàng Minh, điều quan trọng không phải là dư luận, mà là những gì họ vừa tìm thấy nơi nhau.
Tối hôm đó, Hoàng Minh đăng một story lên trang cá nhân, là bức ảnh chụp tay Linh Đan đang nắm tay hắn, với dòng chữ: “Bà xã nói yêu tôi. Tôi là người hạnh phúc nhất thế giới.”
Bên dưới, hàng ngàn bình luận tràn vào, từ chúc mừng đến ghen tị. Nhưng Linh Đan chỉ cười, gối đầu lên vai Hoàng Minh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn.
“Anh có hối hận không?” cô hỏi khẽ.
“Hối hận vì điều gì?”
“Vì đã nói thật trước ống kính. Vì đã phá hủy hình ảnh của mình.”
Hoàng Minh cúi xuống nhìn cô, mắt chứa đầy yêu thương: “Anh chỉ hối hận vì đã không nói sớm hơn. Để em phải lo lắng, phải sợ hãi.”
Linh Đan im lặng một lúc, rồi khẽ nói: “Em cũng xin lỗi. Vì đã không tin anh.”
“Không sao,” Hoàng Minh hôn lên tóc cô. “Chúng ta còn cả đời để tin nhau mà.”
Ngoài cửa sổ, thành phố lên đèn. Ánh đèn neon nhấp nháy xa xa, hòa cùng tiếng xe cộ ồn ào. Nhưng trong căn hộ nhỏ, chỉ có hai người, hai trái tim và một tình yêu vừa được thổ lộ.
Linh Đan ngước lên nhìn Hoàng Minh, thấy hắn đang nhìn mình với ánh mắt dịu dàng đến lạ. Cô chợt nhận ra cuộc hôn nhân giả này đã trở thành thật từ lúc nào không hay.
“Này,” cô gọi khẽ.
“Gì thế, bà xã?”
“Em đói bụng.”
Hoàng Minh bật cười, đứng dậy kéo cô theo: “Để anh nấu cho em. Anh đã học được vài món từ em rồi đấy.”
“Anh mà nấu được à?” Linh Đan nghi ngờ nhìn hắn.
“Em không tin anh?”
“Tin,” cô cười, nắm tay hắn kéo vào bếp. “Nhưng để em chỉ cho anh cách chiên trứng đúng kiểu nhé.”
Họ cùng nhau vào bếp. Tiếng cười nói vang lên trong căn nhà nhỏ. Ngoài kia, scandal vẫn còn đó, dư luận vẫn còn đó, Thanh Trúc vẫn còn đó. Nhưng trong giây phút này, tất cả đều không quan trọng.
Quan trọng là họ có nhau.
Quan trọng là tình yêu thật sự đã chiến thắng tất cả những toan tính, những hợp đồng, những diễn kịch.
Và quan trọng nhất là họ đã dám yêu, dám tin, dám sống thật với trái tim mình.