Tôi nhớ như in cái tối hôm đó, khi chúng tôi ngồi trong phòng bao của khách sạn, không khí ngưng trệ đến mức khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.
Giang Hạo ghé sát tai tôi, giọng nói hạ thấp đến mức chỉ có tôi mới nghe được: “Chị Mạn Nhu vẫn đang khóc trong bãi đỗ xe, bảo vệ nói cô ấy không chịu xuống xe.” Tôi cảm nhận được sự quan tâm mà Giang Hạo dành cho Mạn Nhu, một cảm giác mà anh không bao giờ biểu lộ một cách công khai.
Tôi đang múục Tranh, cố gắng giữ cho động tác của mình trông có vẻ thong dong và bình thản, nhưng thực sự thì tôi đang cảm thấy khá khó chịu với tình huống này.
Khi Giang Hạo nói, tôi thậm chí không thèm nhướng mí mắt, chỉ đơn giản trả lời: “Mặc kệ cô ấy.” Nhưng sâu trong lòng, tôi biết rằng sự im lặng này chỉ làm cho không khí trong phòng bao trở nên nặng nề hơn.
Bữa cơm này ăn thật nhạt nhẽo, không có gì đặc biệt ngoài việc chúng tôi đều đang cố gắng tránh nói về Mạn Nhu.
Thẩm Mạn Nhu là con gái của thủ trưởng cũ của Lục Tranh và Giang Hạo, và ba người chúng tôi quen biết nhau từ nhỏ. Giang Hạo ngoài miệng không nói gì, nhưng sự quan tâm âm thầm dành cho cô ta vẫn nhiều hơn so với một người chị dâu trên danh nghĩa như tôi.
Khi các món chính đã lên đủ, món cá song hấp cuối cùng được xoay đến trước mặt tôi. Giang Hạo bỗng nhiên lên tiếng: “Để lại một ít món này cho chị Mạn Nhu đi, cô ấy thích ăn cá nhất.” Tôi cảm thấy một chút bất ngờ với yêu cầu này, nhưng tôi biết rằng Giang Hạo luôn có một tình cảm đặc biệt với Mạn Nhu.
Tôi nhìn Lục Tranh và thấy anh lạnh lùng cười một tiếng, đưa tay chuyển cả đĩa cá đến trước mặt tôi. Giọng anh lộ vẻ lạnh lẽo: “Đồ mà vợ tôi thích, không có đạo lý phảười ngoài.” Nhưói xong, ánh mắt anh lại hết lần này đến lần khác liếc về phía cửa phòng bao, như thể anh đang chờ đợi một điều gì đó.
Nhân viên phục vụ dọn dẹp đĩa ăn, đang định đi ra ngoài xử lý đồ thừa. Lụặng hồi lâu, đột nhiên đứng dậy: “Để tôi đi.” Nhân viên phục vụ sững người, khi đưa túi ráì thần sắc có chút do dự. Tôi nhìn thấy sự chuyển động của Lục Tranh, và tôi biết rằng anh đang cố gắng tìm một cách để giải quyết tình huống này.
Khi Lục Tranh rời đi, Giang Hạo ngay lập tức chuyển đến chỗ ngồi xa nhất, cúi đầu giả vờ tập trung vào điện thoại của mình, nhưng tâm trí anh thì tràn ngập những suy nghĩ về cuộc gặp gỡ này.
Bố mẹ hai bên ngồi im lặng, không khí ngượng ngùng bao trùm, họ ăn uống một cách máy móc, không có một cuộc trò chuyện nào.
Tôi cảm thấy ngực mình bị nghẹn lại, đứng dậy và đi ra hành lang, hy vọng có thể hít thở một chút không khí trong lành và làm giảm bớt căng thẳng.
Không biết từ lúc nào, tôi lại đi đến bãi đỗ xe ngầm, có lẽ là do vô tình hoặc do một ý định không rõ ràng.
Thấp thoáng, tôi nghe thấy tiếng nức nở kìm nén của Thẩm Mạn Nhu, xen lẫn tiếng an ủi trầm thấp của Lục Tranh, và tôi cảm thấy có một chút tò mò về cuộc trò chuyện này.
Tôi nấp sau cột trụ, nhìn thấy bên ngoài bắt đầu lất phất tuyết rơi, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp và yên bình.
Lục Tranh và Thẩm Mạn Nhu ngồi trên nắp máy xe, vai kề vai, cùng ăn một hộp cơm, và tôi cảm thấy có một chút ghen tị về sự gần gũi của họ.
Lục Tranh giơ tay, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má Thẩm Mạn Nhu, và tôi cảm thấy có một chút xúc động về hành động này.
Thẩm Mạn Nhu đỏ mắt đấm Lục Tranh một cái, giọng nói đầy vẻ ủy khuất: "
Đã sắp quay lại bên cạnh chị ta rồi, còn đến quản em làm gì!"
Lục Tranh để mặc cho Thẩm Mạn Nhu đấm đá, trong mắt không có lấy một chút mất kiên nhẫn, và tôi cảm thấy có một chút ngưỡng mộ về sự kiên nhẫn của anh.
Ánh mắt của Lục Tranh ôn hòa và bao dung, hoàn toàn khác hẳn với sự bình thản cố ý duy trì mỗi khi nhìn tôi, và tôi cảm thấy có một chút tự hỏi về sự khác biệt này.
Lục Tranh khẽ thở dài: "
Đừng nói lời ngớ ngẩn."
"
Anh đã hứa với thủ trưởng cũ sẽ chăm sóc em cả đời. Anh có bỏ rơông, em còn không rõ sao?"
Thẩm Mạn Nhu nói, và tôi cảm thấy có một chút đồng cảm với nỗi lo lắng của cô.
Thẩm Mạn Nhu nức nở, tựa vào lòng Lục Tranh, và Lục Tranh gắp một miếng sườn, đưa đến bên môi cô ta: "
Anh đặc biệt bảo nhà bếp quân khu làm xong rồi gửi tới đấy."
"
Đây là món ăn hợp khẩu vị của em hơn đồ ở nhà hàng,"
Thẩm Mạn Nhu nói, và tôi cảm thấy có một chút hài lòng về sự quan tâm của Lục Tranh.
Cô ta ăn một miếng, tiếng khóc dần nhỏ đi, và Lục Tranh nhẹ nhàng giải thích với cô ta: "
Thanh Hòa vừa mất con, tâm trạng vẫn chưa ổn định."
"
Chỉ là ăn với cô ấy một bữa cơm thôi,"
Lục Tranh nói, và tôi cảm thấy có một chút hiểu biết về sự quan tâm của anh.
"
Cô ấy thuận lòng rồi, sẽ không luôn giục anh về nhà nữa,"
Lục Tranh nói, và tôi cảm thấy có một chút ngưỡng mộ về sự khôn ngoan của anh.
Hóa ra, Lục Tranh nghĩ như vậy, và tôi cảm thấy có một chút tự hỏi về sự suy nghĩ của mình.
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc anh đối xử với tôi một cách đặc biệt, trong những chuyện nhỏ nhặt không có gì quan trọng. Hóa ra, tất cả chỉ là một cách để anh giảm thiểu sự phiền toái từ Thẩm Mạn Nhu.
Một chút quan tâm, một chút dịu dàng, đã đủ để khiến tôi cảm thấy hài lòng và không cần thiết phải tìm kiếm sự quan tâm từ nơi khác. Giờ đây, khi tôi nhìn lại, tôi thấy rằng đó chỉ là một cách để anh giữ tôi ở bên cạnh mình.
Tôi nhìn ra ngoài, thấy hai bóng người vẫn đang đứng sáãi đỗ xe đầy tuyết. Lục Tranh, người mà tôi từng nghĩ là chồng của mình, nhưng hóa ra lại có một mối quan hệ đặc biệt với Thẩm Mạn Nhu.
Lục Tranh không phải là người có sức ăn tốt, thường xuyên phải đối mặt với vấn đề về dạ dày. Nhưng hôm nay, anh đã ăn gần hết hộp cơm, một điều mà tôi thấy thật bất ngờ.
Có lẽ, như người ta thường nói, chỉ khi ăn cơm cùng người mà mình thật sự quan tâm, thì mới cảm thấy ngon ngọt. Và người đó, rõ ràng, không phải là tôi.
Tôi im lặng quay người, tay tôi đã chuẩn bị sẵn tờ đơn ly hôn từ trước. Khi tôi cầm bản thỏa thuận quay lại phòng bao, bố mẹ hai nhà đều đã đứng dậy, nhìn tôi với sự ngạc nhiên và lo lắng.
Trải qua trận sóng gió vừa rồi, bố mẹ Lục Tranh không biết nên nói gì, chỉ có thể nhìn nhau với sự bất an. Bố mẹ tôi, tuy nhiên, đã có một phản ứng khác. Họ chỉ thở dài, không nói gì thêm, chỉ bảo: "
Muốn ly hôn thì cứ ly hôn, bố mẹ ủng hộ con."
Mẹ Lục Tranh vẫn cố gắng khuyên can tôi, nắm lấy tay tôi và nói: "
Thanh Hòa, êm một cơ hội nữa được không? Nó chỉ là quá coi trọng lời ủy thác của thủ trưởng cũ thôi..."
Tôi không trả lời, chỉ đặt bản thỏa thuận ly hôn lên bàn. Ngay khi vành mắt mẹ Lục ửng đỏ, cửa phòng bao mở ra. Lục Tranh đã quay lại, và còn đưa cả Thẩm Mạại cùng. Tôi có thể thấy sự quan tâm và lo lắng trong mắt anh, nhưng tôi đã quyết định.
Tôi bước vào phòng với chiếc áo khoác quân phục của Lục Tranh khoác trên người, ánh mắt tôi quét qua không gian như một người đang chuẩn bị cho một cuộc họp quan trọng, thần sắc của tôi vẫn thản nhiên dù không khí trong phòng có vẻ nặng nề.
Không khí trong phòng đột nhiên trở nên lạnh giá, mọi ánh nhìn dường như đóng băng và tập trung vào tôi, khiến tôi cảm thấy một chút áp lực nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Giọng nói run rẩy của mẹ Lục vang lên: "
A Tranh, tại sao cô ấy lại xuất hiện lần nữa?"
Mẹ Lục hỏi, và tôi có thể cảm nhận được sự lo lắng và bối rối trong giọng nói của bà.
Bố Lục đột nhiên ném vỡ ly rượu trên bàn, khuôn mặt ông đỏ ửng vì tức giận: "
Lục Tranh, anh có bị điên không?!"
Ông lớn tiếng, và tôi có thể thấy sự phẫn nộ trong mắt ông.
Lục Tranh vẫn giữ bình tĩnh, không phản ứng với câu hỏi của mẹ mình hay sự tức giận của bố, anh chỉ liếc nhìn chiếc áo khoác trên người tôi, ánh mắt anh dừng lại trên mặt tôi và hỏi: "
Đã ăn xong chưa?"
Anh hỏi một cách bình thường, như thể không có gì xảy ra.
Tôi trả lời một cách đơn giản: "
Ừ, tôi đã ăn xong."
Tôi nói, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị rung lên.
Lục Tranh dường như thở phào nhẹ nhõôi trả lời, sau đó anh nghiêng người và nói: "
Vậy thì về nhà đi, và báết khi đến nơi nhé."
Anh nói một cách nhẹ nhàng, như thể đang nói về một việc thông thường.
Sau đó, anh dẫn Thẩm Mạn Nhu đến phía trước và nói với bố mẹ mình: "
Bố, mẹ, trước khi thủ trưởng cũ qua đời, ông đã giao phó Thẩm Mạ, con không thể lời hứa."
Anh nói một cách thản nhiên, như thể đang giải thích một việc hiển nhiên.
"
Con sẽ sắp xếp cho cô ấy vào làm việc tại phòng dịch vụ quân khu, tạm thời cứ như vậy đi."
Anh nói, và tôi có thể cảm nhận được sự quyết tâm trong giọng nói của anh.
Thẩm Mạn Nhu nở nụ cười đúng mực, đưa tay định vịn lấy mẹ Lục và nói: "
Cháu chào bác gái, anh Lục Tranh luôn rất chăm sóc cháu, hôm nay anh ấy muốn để cháu gặp mặt mọi người. Nhân lúc mọi người đều ở đây, hay là cháu mời mọi người một ly?"
Cô ấy nói, và tôi có thể thấy sự lịch sự và tôn trọng trong giọng nói của cô.
Mẹ Lục nhìn tôi với sự khó xử và nói: "
Thanh Hòa, hay là… chúng ta ngồi xuống nói chuyện thêm chút nữa?"
Bà hỏi, và tôi có thể cảm nhận được sự bối rối và lo lắng trong giọng nói của bà.
Tôi đang định từ chối, thì Thẩm Mạn Nhu đột nhiên lên tiếng, trong mắt cô ấy có một tia khiêu khích mơ hồ: “Chị Thanh Hòa cũng nên ở lại, vì dù sao chị vẫn là chị dâu, và có những chuyện mà chị nên biết, đúng không?”
“Chát——”
Tiếng tát giòên trong phòng, khiến không khí trở nên nặng nề.
Tôi ngẩn ngơ nhìn mẹ tôi tát Thẩm Mạn Nhu một cái, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Mẹ tôi đỏ hoe mắt, lườm tôi một cái, giọng run rẩy. Trong lòng tôi, một cảm giác xót xa và bất lực dâng lên, vì tôi không biết làm thế nào để giải quyết tình huống này. Mẹ tôi nói: “Con là do mẹ mang thai mười tháng sinh ra, mẹ còn không hiểu con sao? Con vì nó mà từ bỏ cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp, thay nó quán xuyến cái nhà này, nó làm nhiệm vụ bị thương con túc trực bên giường ba ngày ba đêm, con yêu nó như vậy, nếu không phải lòng đã chết hoàn toàn, sao con lại buông tay?” Mỗi lời của mẹ tôi như một nhát búa nặng nề, khiến nước mắt tôi cuối cùng cũng trào ra.
Thẩm Mạn Nhu ôm mặt, nước mắt chực chờ trong hốc mắt, và Lục Tranh lập tức che chắn cô ta ở phía sau, sắc mặt u ám đến đáng sợ. Anh nói: “Thanh Hòa, em học cách để trưởng bối làm thế từ bao giờ…” Tôi không đợi anh nói xong, tiến lên giáột cái tát thật mạnh, vì trong lòng tôi đã tích tụ quá nhiều cảm xúc bất bình và thất vọng. “Lục Tranh, người đáng bị đánh nhất chính là anh!” Tôi nói, trong giọng nói có sự phẫn nộ và thất vọng.
Đánh xong, tôi rút từ trong túi ra một tờ thỏa thuận, ném mạnh lên người anh. Tôi cảm thấy như đã giải phóng được một phần gánh nặng trong lòng, nhưng đồng thời cũng biết rằng đây chỉ là bước đầu tiên trong một hành trình dài để giải quyết tất cả những vấn đề đang tồn tại. Trong đầu tôi, những suy nghĩ và cảm xúc vẫn đang hỗn loạn, nhưng tôi biết rằng tôi phải tiếp tục bước đi, để tìm ra con đường đúng đắn cho mình.
Tôi nhớ như in giây phút đó, khi tôi phải đối mặt với sự thật phũ phàng mà không thể chối cãi. Người đàn ông trước mặt tôi, với đôi mắt đầy sự thách thức, dường như đang cố gắng xuyên thủng tâm trí tôi bằng lời nói sắc nhọn của mình.
"
Anh hãy nhìn cho thật kỹ vào tình huống này," tôi nhắc nhở mình, cố gắng giữ bình tĩnh trước lời nói đanh thép của ông ta. Sự thực đã trở nên quá rõ ràng, và dường như không còn gì để nói thêm nữa.
Tôi cảm thấy một cơn gió lạnh luồn vào xương tủy, như thể sự thật đang dần lộ diện trước mắt tôi. Tôi nhìn vào đôi mắt của người đàn ông, và thấy trong đó một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Ông ta dường như đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hậu quả nào, và tôi không thể không cảm thán trước sự kiên quyết đó.
"
Đôi mắt của anh đã mở to," tôi tự nhủ, "và sự thật đã hiện rõ trước mắt."
Tôi cảm thấy một sự chấp nhận dần dần chiếm lĩnh tâm trí tôi, như thể tôi đã sẵn sàng để đối mặt với hiện thực, dù cho nó có khó khăn đến đâu.