Điện thoại trên tay tôi rung lên không ngừng, từng đợt như những cơn co giật vô vọng. Màn hình sáng lên liên tục, hàng trăm, hàng nghìn thông báo đổ về cùng một lúc, tất cả đều hướng về một cái tên: Thẩm Viễn – Lâm Uyển Uyển. Hai cái tên ấy đứng cạnh nhau, được trang trí bằng những từ ngữ mỹ miều "tiên đồng ngọc nữ", "trời sinh một đôi", chói lọi và đau đớn trên đầu bảng xếp hạng. Tôi thở ra một hơi, hơi thở ấy lạnh buốt xuyêực, mới nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào. Cảm giác tê dại lan từ đầu ngón tay lên cánh tay, như thể máu trong người tôi đang dần đông cứng lại.
Tấm ảnh được lan truyền khắp nơi, chụp Thẩm Viễn trong một buổi tiệc tối nào đó. Ánh đèn vàng mờ ảo, anh ta khoáâm Uyển Uyển, cúi đầu xuống, hàng mi dài khẽ rủ. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức không còn một khe hở. Ánh mắìn xuống người phụ nữ trong vòng tay mình – thứ ánh mắt tôi từng hằng mong, từng tưởng tượng, giờ đây hóa ra lại dành cho một người khác. Nó dịu dàng, ấm áp, chứa đựng sự nâng niu mà tôi chưa từng một lần được nhận trong suốt ba năm làm vợ anh. Tôi nhắm mắt lại, trong đầu bỗng vang lên tiếng cười của chính mình, chua chát và mệt mỏi. Thì ra tất cả những sự lạnh nhạt, bận rộn, những đêm anh không về nhà, đều có một đích đến rõ ràng như thế.
Chuông cửa reo lên, âm thanh sắc nhọn xé toạc không gian tĩnh lặng đầy u ám của căn biệt thự rộng lớn. Tôi đi ra mở cửa, shipper đưa cho tôi một phong bì màu nâu dày. Trọng lượng của nó nhẹ bẫng, nhưng lại như có ngàn cân đè nặng lên lòng bàn tay. Tôi xé phong bì ra, những tờ giấy trắng tinh với hàng chữ đen hiện ra. "Đơn ly hôn" – ba chữ ngắn gọn, được in bằng phông chữ trang trọng, nằm ngay ngắn ở giữa trang giấy. Tôi lật từng trang, mắt đọc lướt qua những điều khoản phân chia tài sản. Một căn hộ penthouse tại trung tâm thành phố, hai dãy phố mặt tiền đắt đỏ, và một khoản tiền mặt tám triệu. Thẩm Viễn quả thực không hề keo kiệt, thậm chí có thể nói là hào phóng theo cách nhìn của nhiều người. Số của cải này đủ để một người phụ nữ sống nhàn hạ, đầy đủ đến cuối đời.
Nhưng tim tôi thắt lại. Tôi biết quá rõ đối với đế chế Thẩm gia mà anh ta đang nắm giữ, những thứ này chẳng khác nào một hạt cáạc, một giọt nước giữa đại dương. Sự hào phóng ấy không xuất phát từ tình cảm hay sự bù đắp, mà là một sự tính toán lạnh lùng. Anh ta muốn dùng sự hào phóng bằng vật chất này để khóa chặt miệng tôi, để đảm bảo tôi sẽ cầm bút ký tên mà không gây ra bất kỳ rắc rối nào, không níu kéo, cũng không làm ảnh hưởng đến danh tiếng của anh và người tình. Và ngàọn để gửi đơn ly hôn – hôm nay, đúng vào sinh nhật Lâm Uyển Uyển. Một món quà sinh nhật đặc biệt, được đánh dấu bằng sự ra đi của người vợ hợp pháp. Trong lòng tôi dâng lên một nỗi buồn nôn, không phải vì ghen tuông hay hận thù, mà là vì sự tàn nhẫn có tính toán ấy.
Điện thoại lại rung, tin nhắn từ trợ lý riêng của Thẩm Viễn hiện lên: "Cô Kiều, Thẩm tổng nghĩ rằng cô cũng đã thấy tin tức trên mạng rồi. Đơn ly hôn đang được chuyển đến tay cô, mong cô hợp tác."
Lời lẽ lịch sự, khuôn mẫu, không một chút cảm xúc thừa, đúng như phong cách của người chủ mà anh ta phục vụ. Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay đặt lên bàn phím. Cả ngàn lời chất vấn, uất ức, mỉa mai chực trào ra, nhưng cuối cùng, tôi chỉ gõ một chữ: "Được."
Một chữ duy nhất, cắt đứt mọi liên hệ, chấm hếăm sống trong hư danh.
Tôi cầm lấy cây bút mực trên bàn. Thân bút trơn láng, lạnh lẽo. Tôi không cần đọc lại, cũng chẳng có gì để do dự. Ngòi bút chạm xuống giấy, ký tên của mình một cách dứt khoát bên dưới dòng chữ ký đã được in sẵn của Thẩm Viễn. Nét chữ của tôi thanh thoát, rõ ràng, không run rẩy. Khoảnh khắc bút rời giấy, tôi cảm thấy một sự giải thoát kỳ lạ. Cánh cửa tủ sắt khổng lồ vừa đóng sầm lại, nhưng đồng thời, một làn gió lạ từ phương xa cũng vừa lùa vào, thổi bay đi lớp bụi của những ngày tháng cũ kỹ, tù túng. Tôi đặt cây bút xuống, âm thanh "cạch" nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng, như một dấu chấm hết thật sự.
Tôi ký tên mình – Kiều Vi Vi – vào trang giấy cuối cùng, nét chữ rõ ràng và ngay ngắn như chính ba năm tôi đã cố gắng sống trong cuộc hôn nhân này. Ngón tay tôi không run, mực không nhòe. Một sự dứt khoát lạnh lùng đến mức chính tôi cũng phải ngạc nhiên. Tôi tưởng mình sẽ cảm thấy đau đớn, hoặc ít nhất là một chút xót xa, nhưng không. Trong lòng chỉ có một mảng trống rỗng mênh mông, như căn phòng đã được dọn sạch sẽ, không còn một vật dụng cá nhân nào.
Tôi chụp bức ảnh, gửi đi, và chờ đợi. Hơi thở của tôi phả nhẹ lên màn hình điện thoại lạnh ngắt.
Tin nhắn hồi âm đến nhanh hơn dự kiến, từng chữ hiện lên sắc lẹm: “Cô Kiều dứt khoát thật. Thẩm tổng cảm ơn cô đã thành toàn.” Tôi nhìn dòng chữ, một nụ cười mỉa mai khẽ nhếch lên môi. “Thành toàn”. Hai chữ đẹp đẽ ấy sao mà chua xót. Tôi đã thành toàn cho ai? Cho tình yêu của họ, cho sự trở về đúng lúc của bạch nguyệt quang, và cho sự ra đi đúng hẹn của một kẻ thay thế. Tôi đặt chiếc điện thoại xuống bàn, âm thanh lạch cạch khô khan vang lên trong căn phòng quá rộng.
Bước chân tôi hướng về khung cửa sổ lớn. Ánh sáng hoàng hôn màu cam sẫm chiếu xiên qua lớp kính, rải những vệt dài trên sàn gỗ lạnh. Phía bên ngoài, dòng xe cộ nối đuôi nhau không dứt, tiếng còọng lại như một bản nhạc nền quen thuộc cho thành phố náo nhiệt này. Thành phố ấy, tôi và Thẩm Viễn đã cùng sống suốt ba năm. Ba mùa hoa anh đào nở rồi tàn, ba lần tuyết rơi rồi tan. Thời gian trôi qua êm đềm và lặng lẽ trên bề mặt, nhưng dưới đáy sâu, nó là một khối băng giá chẳng bao giờ tan chảy.
Ba năm hôn nhân ấy, trước mặt người đời, là hình ảnh một cặp vợ chồng trẻ ân ái, hòa hợp. Chúng tôi xuất hiện trong những buổi tiệc, trao nhau những nụ cười được luyện tập kỹ càng, giữ những cử chỉ thân mật vừa đủ để khôờ. Nhưng sau cánh cửa căn biệt thự này, sau những bức tường cao và dày ấy, là một bầu không khí lạnh nhạt đến tê cóng. Không, nói là băng giá vẫn còn nhẹ. Nó là một địa ngục băng, nơi mọi cảm xúc ấm áp đều bị đóng băng trước khi kịp chạm đến trái tim người kia.
Trái tim Thẩm Viễn, từ lâu, đã là một lãnh địa cấm địa mà tôi không bao giờ có thể đặt chân vào. Ở đó, chỉ có một bóng hình duy nhất ngự trị: Lâm Uyển Uyển. Mối tình đầu trong trắng, ngọt ngào và đầy tiếc nuối của anh. Tôi nhớ cái cách đôi mắt anh trở nên xa xăm mỗi khi ai đó nhắc đến hai chữ “du học”, hay ánh mắt thoáng chút bất lựể về một cô gái có mái tóc dài đen óng ả. Năm đó, gia đình phản đối, cô ta giận dỗi bỏ đi, để lại cho Thẩm Viễn một vết thương lòng và một cuộc hôn nhân sắp đặt. Tôi bước vào cuộc đời anh với danh nghĩa “môn đăng hộ đối”, một sự lựa chọn hợp lý về mặt lý trí, một sự sắp xếp hoàn hảo của gia tộc, nhưng lại là một khoảng trống hoàn toàn về mặt tình cảm.
Suốt ba năm dài đằng đẵng ấy, tôi tồn tại bên cạnh anh không khác gì một món đồ trang trí đắt tiền. Một bứường đẹp đẽ, một chiếc bình cổ quý giá, cần được trưng bày ở vị trí trang trọng khi có khách, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến cảm xúc của bứếc bình. Tôi được chăm sóc chu đáo về vật chất, nhưng tâm hồn thì héo khô dần trong sự thờ ơ lạnh nhạt. Tôi học cách không mong đợi, không hy vọng, và cuối cùng là không còn cảm thấy đau nữa.
Và bây giờ, thời khắc ấy cuối cùng cũng đã điểm. “Bạch nguyệt quang” của anh, người phụ nữ anh yêu thương và chờ đợi, đã quay trở về. Ánh trăng trắng tinh khôi, dịu dàng ấy cuối cùng cũng chiếu rọi lại căn phòng tăm tối của anh. Còn tôi, món đồ trang trí vô tri vô giác, đã hoàn thành xong nhiệm vụ của mình. Đến lúc phải rút lui một cách lịch sự, nhường lại vị trí vốn dĩ không thuộc về mình.
Điện thoại tôi lại rung lên, nhưng lần này không phải tin nhắn. Những thông báo từ mạng xã hội liên tục hiện lên. Tôi lướt qua, mắt nhìn những dòng chữ độc địa nhắm thẳng vào tôi: “Da mặt Kiềày thật, bám riết không chịu buông!” Một câu châm chọc quen thuộc. “Thẩm Viễn và Lâm Uyển Uyển mới là chân ái, cô ta là cái thá gì!” Sự so sánh đầy khinh miệt. “Ngồi đợi chính cung bị đá xuống thôi!” Lời tiên tri ác ý đang thành sự thật. Mỗi dòng chữ như một mũi kim nhỏ châm vào da thịt, nhưng kỳ lạ thay, nó không còn khiến tôi thấy nhói lòng nữa. Có lẽ vì trái tim tôi đã trở nên trống rỗng, hoặc có lẽ vì tôi đã chấp nhận sự thật phũ phàng này từ rất lâu rồi. Tôi tắt màn hình, đặt chiếc điện thoại xuống. Bóng tối bắt đầu lan dần trong căn phòng, nuốt chửng những vệt nắng cuối ngày, cũng như nuốt chửng ba năm cuộc đời tôi ở nơi này.
Tôi nhìn những dòng chữ độc địa vẫn không ngừng nhảy lên trên màn hình, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Lòng tôi lúc ấy lạnh đến mức tê cóng, nhưng lại cảm thấy buồn cười vô cùng. Họ nghĩ những lời đó có thể làm tổn thương tôi sao? Họ không biết rằng, trái tim tôi đã chết từ lâu, ngay trong chính ngôi nhà sang trọng mà lạnh lẽo này. Mỗi lời nguyền rủa giờ đây chẳng khác nào những hạt mưa rơi xuống mặt hồ đã đóng băng, lập tức biến mất mà chẳng để lại dấu vết gì.
Cứ việc thoải mái đi.
Cuộc đời các người, tự các người lo.
Tôi bình thản mở ứng dụng Weibo. Ngón tay lướt nhẹ, mọi thao tác đã quá thuần thụần tưởng tượng trong đầu. Chỉnh sửa, rồi gửi đi. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ ngắn ngủi: “Đã ly hôn. Chúc hai người trăm năm hạnh phúc. @ThẩmViễn @LâmUyểnUyển”. Tôi đính kèm tấm ảnh chụp trang cuối của tờ đơn ly hôn. Chữ ký của tôi nằm ở góc dưới, nét mực đen đậm, phóng khoáng mà dứt khoát, trông chói mắt đến lạ thường.
Chỉ trong nháy mắt, cả mạng xã hội như bị một cơn địa chấn khổng lồ xé toạc. Hệ thống máy chủ của Weibo tê liệt hoàn toàn, không thể phản hồi. Chiếc điện thoạôi rung lên liên tục, từng hồi chuông gấp gáp nối tiếp nhau như tiếng sóng biển dồn dập vỗ vào bờ. Những cuộc gọi từ báo chí, từ bạn bè hiếu kỳ, từ những kẻ chỉ quen biếà cả những số má lạ hoắc cứ thế dồn dập kéo đến.
Tôi không nghe máy bất kỳ cuộc nào. Chỉ ấn nút nguồn, tắt hẳn thiết bị. Thế giới ồn ào, hỗn loạn bên ngoài kia bỗng chốc bị cắt đứt, nhường chỗ cho một sự yên tĩnh đến lạ lùng. Trong không gian tĩnh mịch ấy, tôi chỉ nghe thấy tiếng bánh vali lăn trên sàn gỗ phát ra âm thanh đều đều, khô khan.
Tôi kéo chiếc vali nhỏ, quay người nhìn lần cuối về phía căn biệt thự rộng lớn, trống trải. Ánh đèn pha lê vẫn lấp lánh, nhưng tỏa ra thứ hàn khí khiến ngườẩy. Không một chút lưu luyến. Cũng chẳng còn mảy may nuối tiếc. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại sau lưng tôi với một tiếng “cạch” đầy dứt khoát. Tôi bước đi, thẳng lưng, không một lần ngoái đầu lại.
Ba năm.
Một khoảng thời gian đủ để một vết thương lành miệng, đủ để một con người thay đổi hoàn toàn.
Sân bay quốc tế Bắc Thị ngập tràn trong ánh nắng chan hòa của buổi trưa. Tôi đeo kính râm, đẩy chiếc vali hành lý bằấp bước qua cánh cửa kính tự động. Làn gió đầu tiên của quê hương ùa vào mặt, mang theo mùi hương đặc trưu của sân bay – mùi của máy lạnh, của hành khách vội vã và của sự trở về.
Vừa bật máy điện thoại, hàng chục tin nhắn và thông báo cuộc gọi nhỡ đồng loạt hiện lên, dồn dập như một cơn bão. Phần lớn đến từ Chu Nhiên, cô bạn thân thuở nào giờ đã là trợ lý đắc lực của tôi:
“Trời ơi đại tổng! Bà đáp xuống đất chưa thế?” “Xe đã đợi sẵn ở cửa B. Là chiếc Bentley màu đen, biển Bắc A·88888, không thể nhầm được!” “Đi thẳng đến công ty nhé! Phòng họp Hội đồng Quản trị giờ chật cứng các vị cổ đông rồi!” “Cứu tôi với, họ sắp đập bàn cãi vỡ cả phòng họp rồi! Chỉ chờ bà về thôi!”
Tôi nhìn những dòng tin nhắn liên tục hiện lên, khóe môi lại khẽ nhếch lên. Lần này là một nụ cười thực sự, mang theo chút hào khí của kẻ chiến thắng trở về. Tôi gõ phím trả lời thật nhanh: “Tôi tới trong 10 phút.”
Cất điện thoại vào túi, tôi sải những bước chân dài, vững chãi về phía cổng B. Đôi giày cao gót màu đen đập xuống nền đá hoa phát ra âm thanh sắc bén, rõ ràng, báo hiệu một sự xuất hiện đầy quyền lực.
Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉn chu đang đứng cạnh chiếọng. Thấy tôi, ánh mắt ông ta lóe lên sự kính trọng, nhanh chóng bước tới, cúi người mở cửa xe: “Chủ tịch Kiều, chào mừng ngài trở về.”
Tôi khẽ gật đầu, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sức nặng không thể chối cãi: “Tới trụ sở chính. Nhanh.” Chiếc Bentley lướt đi êm ái trên đường cao tốc dẫn vào trung tâm thành phố. Khung cảnh thân thuộc lại xa lạ bên ngoài cửa kính lướư một thướậm. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc khó tả, nhưng ngay lập tức, tôi dẹp nó sang một bên. Trận chiến thực sự, sắp bắt đầu.
Điện thoại trên tay tôi rung lên một hồi ngắn, khô khan và gấp gáp như chính cuộc sống nơi thành phố bê tông này. Một đườừ Chu Nhiên hiện lên, lạnh lùng trên nền màn hình tối. Ngón tay tôi chạm vào, không một chút do dự. Giao diện mở ra, và khuôn mặt ấy – khuôn mặt của Thẩm Viễn – lập tức chiếm trọn không gian nhỏ bé. Anh ta đang ngồi đó, trong mộọng, phía sau là biểu tượng công ty Yếàu xám bạc sừng sững như một lời tuyên ngôn thầm lặng.
Tôi thở ra một hơi khẽ, hơi thở ấy như tan biến vào không khí lạnh của căn phòng điều hòa. Ba năm. Vẫn là con người ấy, vẫn vẻ ngoài hoàn hảo đến từng milimet, nhưng giờ đây nhìn lại, trong lòng tôi chỉ còn một vùng bằng phẳng lạ thường. Không còn là Kiềủa ngày xưa, kẻ ngây thơ tin rằng tình yêu có thể thay đổi tất cả, kẻ dễ dàng để người khác uốn nắn hình hài và số phận mình.
Trên màn hình, người dẫn chương trình với nụ cười được trau chuốt kỹ càng đang hỏi: “Thưa Thẩm tổng, được biết Yếăm qua có tốc độ phát triển vượt bậc, nghe đồn sắp có mặt trên sàn Nasdaq? Thật là đáng chúc mừng!”
Giọng nói ấy vang lên qua loa điện thoại, quen thuộc mà xa lạ. Thẩm Viễn mặc bộ vest tối màu, đường cắt đứng dáng, ngồi với tư thế của kẻ làm chủ. Ánh đèn studio làm bật lên những đường nét sắc sảo trên gương mặt anh ta. Khóe môếch lên, một nửa như đáp lễ, một nửa như thói quen của người thành công. “Cảm ơn. Thành tựu này là nhờ sự cố gắng của toàn thể đội ngũ Yến Hoa.” Giọầm ấm, đầy vẻ tự tin.
Dòng bình luận bên dưới cuồn cuộn chảy, những dòng chữ sắc màu nhảy múa như một bữa tiệc hỗn độn. “Chồng em đây rồi mọi người ơi!”, “Tinh anh làng tài chính, kim cương vạn người mê!”, “Thẩm tổng ơi, nhìn em đi một cái thôi!”, “Ơ, anh ấy vẫn chưa kết hôn sao? Hình như ba năm trước…”, “Chị trên kia lạc hậu rồi, ly hôn từ lâu rồi nhé!”, “Hiện tại chính cung là nữ thần Lâm Uyển Uyển rồi, xứng đôi vừa lắm!”, “Chuẩn bài! Cặp đôi cổ tích giữa đời thực! Kiềện nhân kia biến đi cho!”
Từng con chữ ấy lao vào mắt tôi, nhưng chúng chẳng khác gì những hạt bụi vô hình vướng trên áo, chỉ cần một cái phủi nhẹ là bay đi hết. Người dẫn chương trình, với sự nhạy bén nghề nghiệp, nắm bắt ngay luồng không khí đó. Ánh mắt vị ấy lấp lánh, giọng nói trở nên tò mò hơn, cố ý đào sâu vào vùng đất mà hắn cho là màu mỡ: “Nghe nói Thẩm tổng không chỉ thành công trong sự nghiệp, mà chuyện tình cảm cũng khiến nhiều người ngưỡng mộ. Có thể chia sẻ đôi chút về hạnh phúc hiện tại của mình không?”
Tôi nhìn khuôn mặt điềm tĩnh của Thẩm Viễn trên màn hình, rồi đưa mắt ra ngoài cửa sổ. Những tòa nhà chọc trời vẫn sừng sững đó, bất động qua năm tháng, chứng kiến biết bao đổi thay. Chúng chẳng khác gì trong ký ức tôi. Chỉ có điều, người đang ngồi đây, lặng lẽ xem livestream này, đã không còn là cô gái ngây thơ thuở trước nữa. Sự non nớt, sự tin tưởng mù quáng, và cả nỗi đau thấu xương, tất cả đã bị thời gian và những trải nghiệm tôi tự mình đi qua mài giũa thành một thứ gì đó cứng rắn và lặng im hơn.
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng họp khép lại sau lưng tôi, cắt đứt tiếng ồn ào cuối cùng từ hành lang. Hơn chục con người trong căn phòng rộng thênh thang ấy bỗng chốc hóa thành những bức tượng, im lặng dán mắt vào tôi. Ánh nhìn của họ là một thứ hỗn hợp kỳ lạ: sốc sệt, tò mò, và cả nhữỉ lóe lên rồi vội vã che giấu trong tích tắc. Tôi cảm nhận rõ từng thứ cảm xúc ấy, chúng như những mũi kim châm nhẹ vào da thịt, tỉnh táo và lạnh lẽo. Ba năm, đủ để một vết thương lành lại, cũng đủ để một con người thay da đổi thịt. Lần cuối cùng tôi đứng ở đây, tôi là Kiềúi đầu rút lui. Hôm nay, tôi trở về, không phải để đòi lại thứ đã mất, mà để chiếm lấy thứ chưa từng thuộc về mình.
Chu Nhiên đứng sát sau tôi, hơi thở của cô vẫn còn chút gấp gáp từ cái ôm chào mừng nồng nhiệt dưới tầng hầm. Tôi biết, trong những tháng ngày tôi vắng bóng, chính cô ấy là người đã gồng mình chống đỡ. Sự biết ơn và áy náy len vào trong lòng, nhưng giờ không phải lúc để biểu lộ.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi gỗ mun từ chiếc bàn dài phảng phất, lẫn với mùi giấy tờ mới và một chút hương nước hoa lạnh lẽo của ai đó trong phòng. Tôi bước những bước chậm rãi, vững chãi về phía chiếc ghế chủ tọa ở đầu bàn. Mỗi bước chân vang lên nhẹ trên thảm dày, âm thanh ấy như nhịp đếm ngược cho sự trở lại của tôi. Tôi tháo chiếc kính râm màu đen, để lộ đôi mắt không chút xao động. Ánh đèn trên trần chiếu xuống, bóng tôi in dài trên sàn, kiêu hãnh và cô độc.
Tôi kéo ghế. Âm thanh lăn nhẹ của bánh xe trên sàn gỗ vang lên trong không gian tĩnh lặng, nghe thật rõ ràng. Tôi ngồi xuống, tư thế thẳng thắn, hai tay đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn lạnh giá. Cả chuỗi hành động diễột nhịp điệu liền mạch, tự nhiên như thể chiếc ghế ấy vẫn luôn chờ đợi tôi.
“Xin lỗi đã để mọi người đợi lâu.” Giọng nói của tôi cất lên, bằng phẳng, rõ ràng, không một chút gợn sóng. Nó vang lên trong căn phòng, phá vỡ hoàn toàn sự ngưng đọng.
Khoảnh khắc ấy, tâm trí tôi chợt lùi về cảnh tượng cách đây không lâu, trên chiếc xe hơi sang trọng. Thẩm Viễn ngồi bên cạnh, khuôn mặửa kính xe lướt nhanh thoáng hiện lên vẻ mệt mỏi. Trong một buổi phỏng vấn, phóng viên đã hỏi anh về chuyện tình cảm. Nụ cười trên môi anh nhạt dần, như một đóa hoa héo úng dưới ánh mặt trời, nhưng phép tắc xã giao vẫn khiếì nó. “Chuyện riêng tư… tạm thời giữ bí mật.” Câu trả lời của anh khéo léo như một đường gươm, chặn đứng mọi sự tò mò. Nhưng tôi biết, sau câu nói ấy, những bình luận trên mạng xã hội đã sôi sùng sục, họ vẽ nên một viễn cảnh hạnh phúc với “nữ thần” nào đó, họ háo hức chờ đợi váy cưới và dành những lời chúc phúc. Họ không biết rằng, “nữ thần” trong những câu chuyện phiếm ấy, giờ đây đang ngồi đây, trong căn phòng họp lạnh lẽo, chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng.
Thang máy riêng đưa tôi thẳng lên tầng cao nhất. Cánh cửa mở ra, Chu Nhiên như một cơn gió lao tới, ôm chầm lấy tôi. Cơ thể cô run nhẹ, hơi ấm từ cái ôm thật chặt truyền sang khiến tôi có chút choáng váng. “Kiều Vi Vi! Cuối cùng bà cũng về rồi!” Giọng cô nghẹn lại, khóe mắt đã đỏ ửng, “Bà không về chắc tôi sụp trước mất…” Tôi vỗ nhẹ lên lưng cô, cảm nhận được sự gầy đi qua lớp áo vest. “Vất vả rồi.” Hai từ ngắn ngủi ấy chứa đựng tất cả. Chúng tôi không cần nhiều lời. Ánh mắt trao đổi giữa hai người đã nói lên sự tin tưởng và quyết tâm.
Và giờ đây, tôi đang ở đây. Trước mặt họ. Không còn là bóng hình mờ nhạt của ba năm trước. Tôi nhìn thẳng vào từng khuôn mặt trong phòng họp, từng người một. Ánh mắt tôi dừng lại ở vài gương mặt quen thuộc, nhận ra sự thay đổi, sự già dặn, hoặc sự trơ trẽn. Tôi mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. Trận chiến mới, đã bắt đầu.
Căn phòng im phăng phắọng nói của tôi vang lên. Tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng hơi thở nín lại của ai đó từ cuối bàn dài. Ánh mắt của tất cả đều dán chặt vào tôi, kẻ vừa chọc thủng bầu không khí ngột ngạt bằng một câu ra lệnh ngắn gọn. Sự yên lặng đó không phải là sự tôn trọng, mà là sự chờ đợi đầy hoài nghi, giống như không khí tĩnh lặng trước một cơn bão.
Ông lão tóc đã điểm nhiều sợi bạc ngồi gần đầu bàn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng ấy. Nếp nhăn trên trán ông ta khẽ nhíu lại, ánh mắt không giấu nổi vẻ bất mãn. Giọng nói của ông ta khô khan, cất lên như tiếng va chạm của những viên sỏi khô.
“Chủ tịch Kiều, ba năm cô ở nước ngoài điều hành công ty, chúng tôi cũng hiểu là cô cần không gian. Nhưng hiện tại, chúng ta đang đối mặt với một bước ngoặt then chốt, cô lại đột ngột xuất hiện… Phải chăng cô không tin tưởng vào quyết định của hội đồng chúng tôi?”
Câu hỏi vừa dứt, một người đàn ông khác với chiếc bụng phệ nổi bật dưới lớp áo sơ mi vội vàng gật đầu tán đồng. Mồ hôi lấm tấm trên tráấp lánh dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Giọng nói củơn, mang đầy vẻ lo lắng được thổi phồng.
“Phải đấy! Vụ sáp nhập này rủi ro quá lớn, đối tác thì lai lịch chẳng rõ ràng. Chúng tôi đã thảo luận kỹ rồi, mạo hiểm lắm! Nếu cô cứ khăng khăng tiến tới, lỡ có chuyện gì xảy ra thì…”
Tôi từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt của tôi, lạnh và sắc như dao, quét thẳng về phía anh ta. Không cần nói thêm lời nào, chỉ một cái nhìn đó cũng đủ khiến giọng nói của anh ta đột ngột tắt lịm, như thể có bàn tay vô hình bóp nghẹn lấy cổ họng. Tôi cảm nhận rõ sự hoảng loạn thoáng qua trong đáy mắt anh ta, một cảm giác thích thú nhẹ nhàng chợt lướòng tôi. Sự sợ hãi của họ chính là thứ vũ khí tốt nhất lúc này.
“Không tồn tại hai chữ ‘lỡ như’.”
Giọng tôi bình thản, nhưng mỗi âm tiết lại rơi xuống nặng trịch, đập vào mặt bàn gỗ bóng loáng, như những chiếc đinh sắt đang được đóng chặt.
“Đối phương đã ngụy tạo báo cáo tài chính, bằng độc quyền sáng chế cốt lõi đang dính vấn đề pháp lý nghiêm trọng, giá cổ phiếu được thổi phồng bằng bong bóng, nội bộ thì chia bè kết phái. Hiện giờ, chính là thời điểm thích hợp nhất để nó rơi xuống đáy.”
Tôi ngừng lại một chút, để những thông tin đó ngấm dần vào tâm trí của từng người trong phòng. Không khí càng thêm căng thẳng, mùi hương của cà phê nguội lạnh hòa lẫn với mùi mồ hôi lo lắng tỏa ra từ một vài người. Rồi tôi chậm rãi xoay ánh nhìn sang phía Lý Thành, vị phó tổng đang ngồi thẳng người ở góc bên trái tôi. Khuôn mặơi tái đi.
“Phó tổng Lý, báo giá cuối cùng mà họ gửi tới… có phải thấp hơn mức giá kỳ vọng nội bộ của chúng ta tới mười lăm phần trăm không?”
Mùi cà phê đắng nghẹt trong không khí điều hòa lạnh ngắt bỗng bị xé toạc bởi tiếng thở hổn hển. Chu Nhiên lao vào như một cơn gió, mái tóc dài bay loạn xạ, đôi mắt cô sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ, hoang dại. Chiếô run nhẹ, như thể nó đang chứa đựng một thứ năng lượng sắp bung nổ.
"Chị! Chị xem đi này!"
Giọng cô the thé, vỡ tan sự tĩnh lặng vốn có của căn phòng kính. Tôi không ngẩng đầu, ngón tay vẫn lướt nhẹ trên bàn phím máy tính, nhưng tất cả giác quan đã dồn về phía cô. Sự phấn khích của Chu Nhiên bao giờ cũng là tín hiệu của một cơn sóng ngầm. Tôi nhớ lại cảnh họp sáng nay, khuôn mặt đầy kinh hãi của Lý Thành khi tôi thản nhiên thốt ra bí mật mà lẽ ra không ai được biết. Cảm giác đó thật kỳ lạ, như thể tôi đang đứng ngoài cửa sổ, nhìn vào chính mình đang điều khiển một ván cờ vô hình. Họ không biết rằng, mỗi nước đi của họ, mỗi sự hoảng loạn của họ, đều đã nằm trong tính toán.
"Truyền thông... họ đang đổ xô đi săn tin. Các group nội bộ Yến Hoa sôi sục như nồi lẩu thập cẩm sắp trào."
Chu Nhiên đặt chiếc iPad xuống trước mặt tôi, màn hình sáng rực lên hàng loạt tiêu đề giật gân. "Họ đồn đủ thứ chuyện, từ quỹ đầu tư đen của châu Âu cho đến con riêng của đại gia nào đó trở về đoạt quyền. Nhưng không một manh mối nào dẫn về chúng ta."
Tôi khẽ nhếch môi. Đó chính xác là điều tôi muốn. Một bóng ma giàu có, một thế lực vô hình. Nỗi sợ hãi của con người trước cái không thể gọi tên bao giờ cũng mãnh liệt gấp bội. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời xám xịt của thành phố dường như cũng nhuốm màu âm mưu. Một cơn gió lạnh vô hình luồửa, mang theo mùi ẩm mốc của những tòa nhà cũ kỹ, một chi tiết mà có lẽ chẳộc họp sáng nay để ý.
"Vị cổ đông tóc bạc đó," tôi chậm rãi hỏi, giọng trầm và đều, "ông ta có động tĩnh gì không?"
Chu Nhiên lắc đầu, vẻ mặt hả hê. "Im thin thít. Sau cuộc họp, nghe nói ông ta về thẳng nhà, không tiếp ai. Cả bộ phận tài chính của họ cũng đang loạn cào cào, không hiểu đối thủ của mình là ai, thì lấy gì mà đối phó?"
Đúng vậy. Làm sao họ có thể đối phó? Khi chính tôi, người ngồi đây, đã âm thầm dùng những món nợ ngầm và những điểm yếu chí mạng mà tôi nắm được sau bao đêm dài lục lọi trong biển dữ liệu, để buộc những cổ đông lớn của Yến Hoa phải run rẩy mà bán tháo cổ phần với giá rẻ như cho. Cảm giác điều khiển số phận của người khác trong bóng tối không khiến tôi phấn khích, mà chỉ khiến lòng tôi lạnh giá hơn. Nhưng trong thế giới này, lòng tốt là thứ xa xỉ.
"Tiếp tục giữ im lặng," tôi ra lệnh, ánh mắt rời khỏi màn hình, nhìn thẳng vào đôi mắt đang cháy sáng của Chu Nhiên. "Để họ tự vò đầu bứt tai. Để nỗi sợ và sự tò mò tự làm công việc của chúng. Khi lễ ký kết diễn ra, họ sẽ còn sốc hơn nữa."
Chu Nhiên gật đầu lia lịa, trên khuôn mặt non nớt của cô hiện lên vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Cô không biết toàn bộ sự thật, và tôi cũng sẽ không cho cô biết. Sự thật đôi khi là gánh nặng quá sức với một tâm hồn còn quá nhiều nhiệt huyết. Cô chỉ cần biết rằng chúng ta sắp thắng, và thắng một cách ngoạn mục, là đủ.
Cô quay người đi ra, để lại trong phòng một làn hương nước hoa nhẹ nhàng, pha lẫn mùi của sự phấn khích và lo lắng. Cánh cửa đóng lại. Sự tĩnh lặng ùa về, nhưng giờ đây nó đã khác. Nó căng đầy âm thanh của những lời đồn đại đang lan truyền ngoài kia, của những trái tim đang loạn nhịp trong tòa nhà Yến Hoa cách đây vài con phố. Tôi tựa người vào ghế, nhắm mắt lại. Trong đầu hiện lên hình ảnh Lý Thành sáng nay, giọng nói run rẩy hỏi tôi làm sao biết được tin tức. Lúc đó, tôi đã phải kìm nén một nụ cười. Bởi vì, tất nhiên rồi, làm sao tôi không biết được? Tôi chính là người đã nhẫn tâm thổi bùng ngọn lửa hỗn loạn đó.
Mười giờ sáng mai, tôi sẽ đứng trước toàn bộ nhân viên của Yếội trường số một. Tôi biết tin này sẽ khiến Chu Nhiên choáng váng, và quả thực, ánh mắt tròn xoe cùng giọng nói nghẹn lại của cô ấy đã chứng minh điều đó. Nhưng tôi không còn muốn đứng sau bức màn nữa. Mọi thứ đã chín muồi.
Chu Nhiên vẫn còn đang thở hổn hển vì thông báo vừa rồi thì điện thoại cô ấy lại rung lên. Tiếủa cô như xé toang bầu không khí tĩnh lặng trong văn phòng. "Vi Vi! Mau nhìn này! Bên Thẩm Viễn có động tĩnh rồi!"
Tôi không vội. Tôi để cho hơi thở của mình đều đặn thêm một nhịp nữa, rồi mới từ từ đưa mắt nhìn sang màn hình máy tính cô ấy. Weibo của Thẩm Viễn, cái tài khoản mà tôi đã lặng lẽ theo dõi từ bao ngày, giờ đây hiện lên một dòng chữ mới. Nó ngắn gọn, trau chuốt, và đầy tính toán. Một lời tuyên bố về sự thất thế được gói ghém khéo léo dưới vẻ ngoài của lạc quan và chuyên nghiệp. Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác chua chát mơ hồ. Anh ta vẫn luôn giỏi khoác lên mình lớp áo hoàn hảo như vậy.
Phần bình luận phía dưới diễn ra đúng như những gì tôi dự đoán. Cái tên Lâm Uyển Uyển, với lời động viên ngọt ngào cùng biểu tượng trái tim đỏ thắm, chiếm ngay vị trí đầu bảng. Tôi có thể hìẻ mặt đầy thiện ý và sự chân thành giả tạo mà cô ta dành cho ống kính. Những lời bình luận của cư dân mạng tràn ngập sự cảm động và ủng hộ, họ ca ngợi thứ tình cảm son sắt trong cơn hoạn nạn, họ khóa chặt cặp đôi ấy trong trí tưởng tượng lãng mạn của mình. Một vở kịch đẹp đẽ. Một mối quan hệ mẫu mực. Tất cả chỉ là lớp sơn bóng trên bề mặt của một bức tường đã nứt vỡ.
Khóe miệng tôi tự động giật lên. Nó không phải là một nụ cười thực sự, mà chỉ là sự co kéo cơ bắp, mang theo hương vị của sự mỉa mai lẫn một chút xót xa khó gọi tên. Tôi thương hại cho sự ngây thơ của những người bình luận, và cũng châm chọc cho màn trình diễn tình cảm công khai này. Nhưng sâu hơn, có một mảnh ký ức cũ kỹ chợt lóe lên – hình ảnh một người đàn ông từng nói với tôi về những ước mơ và sự nghiệp, giờ đang phải dựa vào lời động viên của một người phụ nữ khác để giữ thể diện. Cảm giác ấy thoáư một cơn gió lạnh, để lại sau lưng chỉ là sự tĩnh lặng bằng phẳng.
"Thông báo xuống dưới," giọng tôi vang lên trong không gian yên tĩnh, phá tan dòng suy nghĩ của chính mình và cả sự xúc động của Chu Nhiên trước màn hình. "Mười giờ sáng mai, tổ chức đại hội nhân viên tại hội trường số 1 trụ sở chính. Tân CEO – trực tiếp ra mặt."
Ánh mắt tôi nhìn thẳng, không chớp. Quyết định này đã được ấp ủ, và giờ là lúc. Không cần che giấu, không cần những màn ra mắt gián tiếp. Tôi muốn họ thấy rõ người sẽ dẫn dắt Yếương mới là ai.
Chu Nhiên há hốc miệng. Đôi mắt cô mở to đến mức tôi có thể thấy rõ chấm đen trong lòng đen của cô. "Bà… bà định lộ diện luôn à?!"
Giọng cô như bị bóp nghẹt, vừa kinh ngạc vừa lo lắng. Cô hiểu rõ ý nghĩa của việc này, hiểu rõ những làn sóng dư luận và những ánh mắt nghi ngờ sẽ đổ dồn về phía tôi như thế nào. Nhưng trong sự lo lắng ấy, tôi cũng thấy lóe lên một tia phấn khích. Cuối cùng thì người bạn đồng hành thân thiết này của tôi cũng sẽ được chứng kiến tôi bước ra từ bóng tối, không phải với tư cách một trợ lý thầm lặng, mà là người chèo lái con thuyền.