Tiếng gót giày của tôi vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt, mỗi nhịp chạm xuống nền đá cẩm thạch lạnh giá như một lời tuyên bố. Không khí nặng trĩu những lời thì thầm bỗng chốc bị chặt đứt. Tôi cảm nhận rõ hàng trăm cặp mắt đang dán chặt vào người mình, mang đủ thứ cảm xúc: tò mò, sợ hãi, hoài nghi, và cả sự tính toán lạnh lùng. Cả hội trường số 1 rộng lớn dường như nín thở theo từng bước chân tôi.
Tôi không nhìên, cũng chẳng dừng lại. Mùi hương nhạt của nước hoa tôi dùng, hương gỗ trầm pha chút cam quýt chín, thoang thoảng trong không gian, khác hẳn mùi nước hoa ngọt gắt hay mùi lo lắng tỏa ra từ đám đông. Ánh sáng từ những chiếc đèn chùm lạnh lẽo chiếu xuống, in bóng dài của tôi lên sàn nhà bóng loáng, tiến về phía trước một cách không cần vội vã.
Từ góc nhìn của mình, tôi thấy rõ Thẩm Viễn trên hàng ghế đầu. Lưẳng như một thanh kiếm, nhưng các ngón tay đang bấu chặt vào thành ghế da. Sự căng thẳng ấy khiến các khớắng bệch. Làn da mặt được chăm chút kỹ lưỡng của Lâm Uyển Uyển bên cạáng co giật nhẹ, nụ cười dịu dàng ban nãy đóng băng lại trong tích tắc. Trong đầu cô ta lúc này chắc đang quay cuồng với vô số câu hỏi, cùng một nỗi hoảng hốt mơ hồ khi thấy chủ nhân mới lại là một người phụ nữ, và là một người phụ nữ đi vào mà khôất kỳ dấu hiệu nao núng nào.
Tôi đọ, hơi lạnh từ vải len trên bộ vest đen của tôi như một luồng khí lạnh lướt qua. Tôi nghe thấy tiếng hít một hơi thật sâu, đứt quãng của Thẩm Viễn. Anh ta đã chuẩn bị đối mặt với một đối thủ nam, một ông chủ giàu có và thô bạo, chứ không phải là sự im lặng đầy uy nghiêm này. Sự chuẩn bị tâm lý của anh ta đang vỡ vụn.
Chiếc ghế chủ tịch bằng gỗ mun ở giữa sân khấu trống trơn, chờ đợi. Tôi dừng lại trước nó, lòng bàn tay tôi cảm nhận được độ trơn mát của lớp vecni trên thành ghế. Rồi tôi quay người lại, nhẹ nhàng ngồi xuống. Hành động đơn giản ấy lại như một tiếng sét, khiến cả hội trường rung động. Không cần một lời giới thiệu, không cần một hành động khoa trương. Sự hiện diện của tôi ngay lập tức lấp đầy khoảng trống quyền lực ấy.
Từ vị trí cao này, tôi phóng tầm mắt nhìn xuống toàn bộ biển người đang ngồi bên dưới. Những khuôn mặt nhợt nhạt, những ánh mắt trốn tránh, vài cái nhìn thách thức nhưng đã nhuốm màu bất an. Tôi mím môi, để sự tĩnh lặng kéo dài thêm vài giây nữa, đủ để mỗi người tự nghe thấy nhịp tim loạn xạ của chính mình. Trong lòng tôi, một cảm giác lạnh lùng như băng giá lan tỏa. Đây không phải là sự hả hê, mà là sự chấp nhận một sự thật: con đường phía trước sẽ chỉ có một mình tôi bước đi, trên một mảnh đất đầy những con người xa lạ và có thể là thù địch.
Cuối cùng, tôi nhẹ nhàng đặên mặt bàn, lòng bàn tay áp xuống mặt gỗ mát lạnh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng nó thu hút mọi sự chú ý còn sót lại. Giọng nói của tôi cất lên, trong trẻo, bình thản, không cần thiết phải lớn tiếng mà vẫn xuyên thấu đến từng ngóc ngách của hội trường.
“Chào buổi sáng. Tôi là chủ sở hữu mới của Yến Hoa.”
Câu nói ngắn gọn rơi xuống như hòn đá ném vào mặt hồ, nhưng không một gợn sóng nào dám phản ứng lại ngay lập tức. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang dần mất đi ánh sáng của Thẩm Viễn ở hàng ghế đầu, và nụ cười gượng gạo đã hoàn toàn biến mất trên mặt Lâm Uyển Uyển. Trận chiến đầu tiên, dù chưa có một lời tuyên chiến, đã kết thúc. Và họ biết, họ đã thua ngay từ giây phút tôi bước vào căn phòng này.
Ghế kéo lê trên sàn đá hoa cương phát ra một âm thanh chói tai, cắt ngang không khí trang nghiêm vốn có của hội trường. Thẩm Viễn đứng bật dậy, khuôn mặắng bệch đến mức tưởng như máu trong người đã bị rút cạn chỉ trong một tích tắc. Ánh mắt anh ta đóng đinh vào tôi, tràn ngập một thứ cảm xúc hỗn độn giữa kinh hãi và mất phương hướng, như thể vừa nhìn thấy một bóng ma từ quá khứ hiện về giữa ban ngày.
Tôi cảm nhận rõ cái khoảnh khắc ấy, cái khoảnh khắc lớp vỏ bình thản, lạnh lùng mà anh ta đeo bấy lâu nay vỡ vụn trước mặt đám đông. Nó không phải là sự sụp đổ từ từ, mà là một vụ nổ thầm lặng, để lộ ra một sự hoang mang trần trụi đến đau đớn. Trong lòng tôi, một cảm giác lạnh giá lan tỏa, không phải là hả hê, mà là sự xác nhận cuối cùng cho tất cả những gì đã qua.
“Kiều… Kiều Vi Vi?”
Giọng nói củàn đặc, khô khốc, vang lên trong không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Cả hội trường rộng lớn, với hàng trăm con người, dường như ngừng thở. Ánh mắt của tất cả mọi người, từ những vị lãnh đạo cao cấp ngồi hàng ghế đầu cho đến những nhân viên ở phía xa, đều dồn về phía tôi và Thẩm Viễn. Họ như những thợ săn tò mò, cố gắng giải mã cơn địa chấn vừa xảy ra.
Lâm Uyển Uyển, người vừa mới còn đang mỉm cười đắc ý bên cạnh Thẩm Viễn, cũng đứng phắt dậy. Nụ cười ngọt như mía lùi trên môi cô ta đóng băng, rồi vỡ tan, để lộ ra vẻ hoảng loạn không thể che giấu. Đôi mắt cô ta mở to, nhìn tôi như nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.
“Sao… sao lại là cô?!”
Tiếng thốt lên của cô ta chứa đầy sự kinh ngạc và một chút gì đó gần như là sợ hãi. Nó càng khẳng định thêm cho tôi biết, sự xuất hiện của tôi lúc này là điều nằm ngoài mọi tính toán của họ.
Tôi không để mình bị cuốn vào cái vòng xoáy cảm xúc hỗn độn ấy. Tôi thậm chí không dành cho họ một cái liếc mắt thứ hai. Những bước chân của tôi vẫn tiếp tục, vững vàng và dứt khoát, băng qua khoảng cách ngắn ngủi còn lại để tiến đến bục phát biểu. Mùi hương nhẹ của gỗ mun từ chiếc bục phát biểu phảng phất, lạnh lẽo và trang trọng. Từng bước đi, tôi cảm nhận rõ sự chú ý dán chặt vào lưng mình, nặng trĩu nhưng không thể làm tôi chùn bước.
Đứng trước chiếc micro bằng chrome sáng loáng, tôi đặt nhẹ hai tay lên bục. Hơi ấm từ lòng bàn tay tôi dường như bị bề mặt gỗ lạnh giá hút hết. Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt quét một vòng chậm rãi, từ từ bao quát toàn bộ khuôn mặt đang hướng về phía tôi trong hội trường. Ánh đèn trên trần chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng dài trên sàn, cắững bộ vest đen và áo sơ mi trắng.
Giọng nói của tôi cất lên, không cao, không thấp, nhưng rõ ràng từng âm tiết, sắc sảo như lưỡi dao cạo mới mài, xuyên thấu qua sự tĩnh lặng đang bao trùm.
“Chào buổi sáng, tất cả các đồng nghiệp của Yến Hoa.”
Âm thanh được khuếch đại, vang vọng khắp bốn góc, chạm đến từng hàng ghế cuối cùng. Nó mang theo một sức nặng khiến không khí càng thêm căng thẳng.
“Tôi xin phép được giới thiệu – Kiều Vi Vi.”
Tôi dừng lại một nhịp, để cái tên ấy, cái tên đã bị họ cố tình lãng quên hoặc vùi lấp, một lần nữa công khai giữa thanh thiên bạch nhật. Trong lòng dâng lên một cảm giác mỉa mai lạnh lùng.
“Chủ tịch Tập đoàn Kiều Viễn.”
Một vài tiếng xì xào nhỏ bắt đầu nổi lên rồi lại vội tắt lịm, bị dập tắt bởi sự tò mò và chờ đợi.
“Và kể từ hôm nay…”
Tôi nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt có lẽ đã vô tình hướng về phía hai bóng người đang đứng bất độột khoảnh khắc ngắn ngủi.
“… tôi cũng chính là người nắm quyền kiểm soát duy nhất của Yến Hoa Technology.”
Lời tuyên bố cuối cùng được thốt ra, như một lời phán quyết, khép lại quá khứ và mở ra một trang mới. Sự tĩnh lặng bao trùm lần nữa, nhưng lần này, nó là thứ tĩnh lặng của những cơn sóng ngầm đang bắt đầu dâng trào.
Tiếng ồn ào như một cơn địa chấn bỗng nhiên rung chuyển cả không gian hội trường, nổ tung sau khoảnh khắc im lặng đến nghẹt thở. Tôi đứng đó, nhìn những khuôn mặt biến sắc, những cái miệng há hốc, và cả mùi hương nước hoa lạnh lẽo pha lẫn mùi mồ hôi lo lắng bỗng trở nên sắc nhọn trong không khí điều hòa. "Kiều Vi Vi? Cô ấy mà là…?" "Chủ tịch Kiều Viễn ư?!"
Những lời thì thào như ong vỡ tổ đập vào tai, nhưng tất cả dường như đang vang lên từ rất xa.
Điểm cuối cùng trong tầm mắt tôi dừng lại ở Thẩm Viễn. Ánh mắt anh từ kinh ngạc chuyển sang sững sờ, rồi nhanh chóng bùng lên ngọn lửa phẫn nộ tưởng chừng có thể thiêu rụi mọi thứ. Tôi thấy rõ những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh đang siết chặt, khớp đốt ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn. Cơ hàm anh căng cứng, mím môi đến nỗi tưởng như có thể nghe thấy tiếng răng nghiến lại. Một cảm giác lạnh lẽo, không phải sợ hãi, mà là sự tĩnh tại kỳ lạ, lan tỏa trong lồng ngực tôi. Ba năm trước, chính tôi cũng từng run rẩy trước ánh mắt ấy, nhưng giờ đây, nó chỉ như một bức tường thủy tinh dày ngăn cách, tôi nhìn thấy hết mọi thứ nhưng không còn cảm thấy gì.
Lâm Uyển Uyển, như mộị dội nước lạnh, toàn thân co rúm lại. Cô ta lảo đảo lùi về phía sau, ìm kiếm điểm tựa, cuối cùng nấp hoàn toàn sau lưng Thẩm Viễn. Hành động ấy thật nhỏ bé và quen thuộc, một thói quen tìm kiếm sự bảo vệ đã ăn sâu vào tiềm thức. Tôi chợt nhớ đến cái bóng mình ngày xưa, cũng từng tìm kiếm một bờ vai để dựa vào như thế, nhưng cuối cùng chỉ ôm lấy không khí lạnh giá.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi giấy mới của tập tài liệu trước mặt thoang thoảng. Âm thanh hỗn độần lui vào hậu trường. Tôi với tay, ngón tay chạm vào bề mặt mịn mát của tập văn bản, cầm lên. Cảm giác nặng trĩu, thực tế, là thứ duy nhất neo giữ tôi trong khoảnh khắc này. Giọng nói của tôi cất lên, bằng phẳng, rõ ràng từng từ, vang vọng trong hệ thống âm thanh hoàn hảo của hội trường, như một dòng nước lạnh dội xuống biển lửa đang sôi sục.
"Về vấn đề nhân sự, sẽ có một số điều chỉnh."
Tôi ngẩng mặt lên, ánh mắt không tránh né, đối diện trực tiếp với anh. Thẩm Viễn vẫn đang nhìn tôi chằm chằm. Trong đáy mắt đen kịt và đầy giận dữ ấy, tôi bất chợt bắt gặp một vệt sáng lạ. Đó không còn là sự khinh bỉ hay phẫn nộ thuần túy, mà là một mớ hỗn độn của sự bất ngờ, nghi hoặc, và một thứ gì đó rất mơ hồ, giống như vết nứt trên mặt băng dày. Nó thoáng qua nhanh đến mức tôi không kịp phân tích, cũng chẳng muốn phân tích. Trái tim tôi giờ đây là một căn phòng trống, mọi cảm xúc ồn ào đã được dọn dẹp sạch sẽ từ lâu.
"Đối với nguyên Tổng giám đốc Yến Hoa, Thẩm Viễn tiên sinh."
Tôi nghe thấy tiếng mình nói, từng chữ như những viên đá lạnh lùng rơi xuống mặt bàn, "sẽ chính thức nhận lệnh điều động về tổng công ty, hiệu lực kể từ hôm nay."
Mùi hương nồng nặc của cà phê đắng và mồ hôi lạnh vẫn còn đọng lại trong không khí điều hòa lạnh giá. Tôi nhìn xuống những khuôn mặt ngơ ngác, kinh ngạc dưới kia, cảm nhận sự căng thẳng đang dâng lên như một cơn sóng ngầm trước khi bão ập tới. Rồi tôi nói, giọng điệu bình thản đến mức chính tôi cũng ngỡ ngàng, từng âm tiết rơi xuống như những hạt băng lạnh buốt.
"Giữ chức trợ lý của tôi."
Sự im lặng chỉ kéo dài đúng một nhịp tim. Rồi cả hội trường ấy vỡ òa. Một tiếng gầm rú của vô số những lời bàn tán, thắc mắc, và cả sự phấn khích tò mò. Âm thanh hỗn độn ập vào tai tôi, nhưng tôi chỉ nghe rõ mấy mảnh câu văng ra.
"Trợ lý ư? Cho chính người vợ cũ của mình? Thật là trò cười!"
"Đây là hội nghị cổ đông hay là một phiên tòa công khai vậy?"
"Tin sốc của năm đây rồi! Không cần đợi báo lá cải nữa!"
"Nhìn mặt Tổng giám đốc Thẩm kìa… xanh lét rồi!"
Tầm mắt tôi không tự chủ mà hướng về phía anh ta. Thẩm Viễn đứng đó, dáng vẻ cao ngạo thường ngày như bị một cú đánh vô hình hạ gục. Thân hìẹ, những ngón tay trắng bệch đập mạnh lên mặt bàn gỗ sồi, nắm chặt lấy mép bàn để giữ thăng bằng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự sụp đổ. Đôi mắt từng khiến tôi say đắm, lúc thì lạnh như băng, lúc lại dịu dàng như nắng tháng ba, giờ chỉ còn là một vũng hỗn độn của sự phẫn nộ bùng cháy và một nỗi nhục nhã sâu thẳm. Anh ta nuốt không trôi điều này. Tôi biết mà. Trái tim tôi thắt lại một nhịp, không phải vì thương xót, mà là vì sự giải thoát lạnh lùng. Cuối cùng, anh ta cũng nếm trải chút vị của sự bất lực.
Lâm Uyển Uyển là người phá vỡ sự chênh vênh của anh ta. Cô ta đứng bật dậy, chiếc ghế xoay kêu lên một tiếng chói tai. Giọng nói the thé, đầy hoảng loạn của cô ta xé toạc không gian.
"Kiều Vi Vi! Cô thật quá đáng! Đây rõ ràng là lạm dụng quyền lực, công tư không phân minh! Cô chỉ đang trả thù cá nhân một cách hèn hạ thôi!"
Ánh nhìn của tôi chậm rãi di chuyển về phía cô ta. Tôi quan sát khuôn mặt xinh đẹp đang bị nỗi sợ hãi và tức giận làm cho méo mó. Trong lòng dâng lên một sự mệt mỏi khó tả. Tất cả chỉ có vậy thôi sao? Những mưu mô, những giọt nước mắt, những lời đường mật… cuối cùng cũng chỉ dẫn đến một cảnh tượng thảm hại như thế này.
"Lâm Uyển Uyển."
Tôi gọi tên cô ta. Chỉ hai từ thôi, nhưng giọng điệu phẳng lặng, thiếu hẳn sự giận dữ mà cô ta đang chờ đợi. Cô ta khựng lại, toàn thân run lên một cái, như thể bị một giọt nước đá lạnh buốt rơi trúng gáy. Sự sợ hãi thực sự lúc này mới lộ rõ trong đôi mắt mở to của cô ta.
"Hiện tại, cô đang giữ chức vụ Phó Tổng Giám đốc phụ trách mảng Truyền thông và Đối ngoại."
Tôi dừng lại, để mỗi chữ thấm vào không khí. "Sau quá trình đánh giá năng lực và hiệu quả công việc chi tiết, ban lãnh đạo mới nhận thấy trình độ chuyên môn và khả năng đáp ứng của cô không còn phù hợp với yêu cầu của vị trí này."
Ngón tay tôi lậếp theo của tập tài liệu dày cộp trước mặt. Tiếng giấy sột soạt nghe thật rõ trong khán phòng đang dần lắng xuống. Mọi ánh mắt đều dồn về phía tôi, chờ đợi điều cuối cùng.
"Vì vậy, kể từ thời điểm tôi thông báo, hợp đồng lao động giữa công ty và cô chính thức bị chấm dứt."
Tôi ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào đôi mắt đã mất hết thần thái của cô ta, và nói thêm một câu, rõ ràng, dứt khoát, qua chiếc micro.
"Cô đã bị sa thải."
"Gì… cái gì?!"
Lâm Uyển Uyển thốt lên, khuôn mặt tái nhợt đi nhanh chóng, như máu trong người cô ta bỗng chốc rút hết. Cô ta trông giống như một con búp bê sắp đổ vỡ, đôi môi mấp máy nhưng không thể thành lời. Rồi cô ta như sống lại, một sự phẫn nộ tuyệt vọng bùng lên. "Cô… cô làm sao dám? Cô không có quyền làm thế!"
Tôi chỉ nhẹ nhàng nghiêng đầu, đưa micro lại gần hơn một chút. Giọng nói của tôi, qua hệ thống âm thanh, vang lên rành rọt và đầy uy quyền trong khán phòng im phăng phắc.
Hai bóng người cao lớn trong đồng phục bảo vệ khép nép hai bên Lâm Uyển Uyển, tạo thành một hàng rào người không lời mà đầy áp lực. Không gian hội trường đông đúc bỗng chốc lặng đi, chỉ còn tiếng bước chân họ cùng tiếng thở dồn dập, gấp gáp của cô gái đang bị dẫn đi. Tôi đứng trên bục, nhìn dòng người ấy rẽ ra như nước biển, và cảm nhận rõ mồn một ánh nhìn của Thẩm Viễn đang đốt cháy sau lưng mình. Nó như một mũi kim nóng bỏng, chực chờ xuyên thủng lớp vỏ bình thản tôi đang cố gắng duy trì.
Lâm Uyển Uyển quay đầu lại, khuôn mặt trắng bệch lộ rõ vẻ kinh hoàng. Cô ta vùng vẫy, bàn tay với ra túm chặt lấy cánh tay Thẩm Viễn, những ngóắp đến mức trắng bệch. Giọng nói của cô ta vỡ vụn, đứt quãng, pha lẫn tiếng nức nở: “Anh Viễn! Anh nói gì đi chứ! Cô ta… cô ta làm nhục chúng ta đấy!” Mùi nước hoa ngọt gắt trên người cô ta, thứ mùi tôi từng quen thuộc, giờ hòa với mùi mồ hôi lạnh toát ra từ nỗi sợ hãi, tạo thành một thứ hương vị chua chát khó tả trong không khí điều hòa lạnh giá.
Thẩm Viễn đứng đó, như một bức tượng được tạc từ nỗi phẫn uất. Màái đi dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, từng đường gân xanh trên cổ nổi lên, phập phồng theo nhịp thở gấp gáp. Lồng ngự động dữ dội dưới lớp áo sơ mi trắng, như có một cơn bão đang cuộn xoáy bên trong, nhưng tất cả đều bị nhốt chặt sau hàm răng nghiến chặt. ặng. Im lặng nhìn người phụ nữ mà anh ta từng bảo vệ bị dẫn đi, nhìn cô ta tuyệt vọng gào tên mình, tiếng khóc thảm thiết vang vọng ở hành lang rồi dần nhỏ đi. Quai hàứng đờ, khóe mắt giật giật, nhưng đôi chân ấy không hề nhúc nhích, cổ họng ấy không thốt lên lấy một âm tiết. Tất cả sự phản kháng, tức giận, và cả sự bất lực, đều dồn nén vào đôi mắt. Ánh mắt ấy hướng thẳng về phía tôi, sắc lẹm và lạnh giá, thấm đẫm một thứ chất độc của sự thù hận và chất vấn.
Tôi hít một hơi thật sâu, hương thơm nhẹ nhàng của tinh dầu trầm hương trong phòng lập tức xoa dịu đầu óc. Tôi quay người, đối diện trực tiếp với ánh mắt ấy. Trong lòng tôi không dậy sóng, ngược lại, là một sự tĩnh lặng kỳ lạ, như mặt hồ mùa thu phản chiếu bầu trời xám, lạnh lẽo và trong veo. Tôi hỏi, giọng điệu bằng phẳng không chút gợn sóng, như đang thảo luận một điều khoản hợp đồng: “Trợ lý Thẩm, có vấn đề gì không?”
Cổ họng Thẩm Viễn lộ rõ động tác nuốt khan, yết hầu chuyển động khó khăn vài lần như có vật gì nghẹn lại. Ánh mắẫn không rời tôi nửa bước, dường như muốn dùng ánh nhìn để xé toạc lớp mặt nạ bình tĩnh của tôi. Cuối cùng, anh ta gằn từng chữ, âm thanh phát ra khô khốc như hai viên đá cọ xát vào nhau: “Không có.”
“Tốt.” Tôi khẽ gật đầu, cúi xuống, dùng tay ấn nhẹ lên tập hồ sơ dày cộm trên bàn. Tiếng bìa cứng khép lại “cạch” một tiếng vang nhỏ, thanh thế và dứt khoát, đánh dấu sự kết thúc của buổi họp này. “Giải tán.”
\n\n Mặt trời xế chiều chiếu những tia nắng vàng óửa kính rộng lớn, trải lên mặt bàn gỗ mun bóng loáng một thảm ánh sáng ấm áp. Văn phòng của tôi ở tầng cao nhất, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió nhẹ luồửa. Từ đây, có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố đang dần lên đèn, những dòng xe nối đuôi nhau như những con sông ánh sáng nhỏ. Cánh cửa gỗ mở ra nhẹ nhàng, Chu Nhiên bước vào trước, khuôn mặt nghiêm túc, sau cô ấy là Thẩm Viễn.
Anh ta bước vào căn phòng rộng thênh thang này, dừng chân trước chiếc bàn làm việc đồ sộ. Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ vài bước chân, nhưng lại như có một vực thẳm vô hình ngăn cách. Dáng vẻ anh ta căng cứng, vai vuông gồng lên, hai tay nắm chặt thành quả đấm bên hông, như một con thú bị dồn vào chân tường, nhưng vẫn cố gắng giữ thế thủ. Ánh nắng chiếu vào một nửa khuôn mặt anh ta, làm nổi bật đường nét góc cạnh và phần còn lại chìm trong bóng tối, càng thêm phần u ám.
“Kiều Vi Vi.” Anh ta lên tiếng, hai từ đó được bật ra từ sâu trong cổ họng, khàn đặc và khô khốc, như đã bị ngọn lửa tức giận thiêu đốt qua. “Rốt cuộc…” anh ta ngừng lại, hít một hơi thật sâu, ngực nở ra, “cô muốn gì?”
Tôi từ từ ngả người ra phía sau, lưng tựa vào lớp đệm da êm ái của ghế xoay. Đầu ngón tay tôi nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, tạo thành một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đầy máu tơ và chất chứa ngàn câu hỏi của anh ta, một nụ cười nhẹ rất khẽ nở trên khóe môi. Trong lòng tôi, giờ đây không còn là sự hả hê của kẻ chiến thắng, mà là một sự mệt mỏi mênh mông, trộn lẫn với sự tỉnh táo lạnh lùng. Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi, Thẩm Viễn ạ.
Tiếng xương bàắm chặt kêu lên răng rắc, một âm thanh khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng của văn phòng. Tôi nghe thấy rất rõ. Thẩm Viễn vẫn đứng đó, như một bức tượng sống được tạc từ sự phẫn nộ và bất lực, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi. Trong ánh mắt ấy, tôi thấy cả bầu trời sụp đổ của một kẻ từng ngạo nghễ. Lòng tôi chợt dấy lên một cảm giác mát lạnh, không phải khoái trá, mà là một sự tĩnh tại đến lạ thường. Anh ta tưởng rằng đây là trò trả thù ư? Anh ta vẫn chưa hiểu rằng, trên bàn cờ này, anh ta đã mất hết tư cách để khiến tôi bận tâm.
“Kiều Vi Vi! Cô biết Yến Hoa là do tôi sáng lập! Nó giống như đứa con tôi nuôi lớn! Còn bây giờ cô lại—”
Giọng nói củư xé toạc không khí, đầy vẻ xót xa và chất vấn. Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc điện thoại nội bộ xuống, âm thanh lạch cạch nhỏ bé ấy lại cắt ngang lờột cách dứt khoát. Cả căn phòng rơi vào im lặng đột ngột, chỉ còn tiếng điều hòa thổi ra những luồng gió lạnh lẽo.
“Thẩm Viễn.”
Tôi gọi tên anh, giọng nói của tôi bỗng chốc trở nên bằng phẳng và lạnh lùng, như một lớp băng mỏng phủ lên mặt hồ đang cuồn cuộn sóng. Sự bình thản của tôi lúc này, có lẽ còn khiếảm thấy đau đớn hơn bất kỳ lời mắng nhiếc nào.
“Tôi nhắc anh hai điều.”
Tôi chậm rãi đứng dậy, đi ra phía sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng. Ánh sáng từ cửa sổ kính chiếu vào, in bóng dáng tôi dài lên thảm trải sàn màu xám. Tôi dừng lại, quay mặt nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn hỗn loạn của anh ta.
“Thứ nhất, Yến Hoa hiện tại thuộc về tôi. Tôi muốn xử lý thế nào là quyền của tôi.”
Mỗi từ một âm tiết, rõ ràng và lạnh băng. Tôi nhấn mạnh chữ “của tôi”, không phải để khoe khoang, mà chỉ đơn giản là tuyên bố một sự thật hiển nhiên. Trong thương trường, tình cảm và ký ức đều là thứ xa xỉ, chỉ có chữ ký trên hợp đồng và con số trên báo cáo tài chính mới là thứ có tiếng nói cuối cùng. Thẩm Viễn, anh từng là người hiểu rõ điều này hơn ai hết.
“Thứ hai, anh là trợ lý của tôi.”
Tôi khẽ nhíu mày, như thể đang nhắc nhở một nhân viên mới về quy tắc cơ bản nhất. Cái danh xưng “trợ lý” ấy, nghe thật chói tai với một người từng ngồi ở vị trí chủ tịch như anh. Nhưng đời người, lên voi xuống chó, chẳng phải là chuyện thường tình sao?
“Chỉ có hai lựa chọn.”
Tôi đưa tay ra, một ngóài chỉ về phía cánh cửa văn phòng đang khép hờ. Ánh sáng hàửa, vẽ một vệt sáng mờ trên sàn.
“Hoặc là ra ngoài pha cà phê, sau đó bắt đầu làm việc.”
Lời nói của tôi dừng lại ở đây. Tôi không cần phải nói ra lựa chọn thứ hai là gì. Anh ta thông minh, sẽ hiểu. Sự im lặng và ánh mắt của tôi đã nói lên tất cả: không có chỗ cho sự mặc cả hay tình cảm cá nhân ở đây.
Tôi quay lưng lại, bước về phía bàn làm việc. Dáng lưng thẳng tắp trong bộ vest màu đen có lẽ càng làm tăng thêm sự cách biệt giữa chúng tôi lúc này. Tôi ngồi xuống, mắt nhìn về phía chồng tài liệu cao ngất mà lúc nãy tôi đã chỉ cho anh ta. Những con chữ và con số nhỏ li ti trong đó, mỗi một trang đều ẩn chứa sự hưng suy của một doanh nghiệp, cũng như số phận của nhiều người. Thẩm Viễn, anh từng đứng trên đỉnh cao, giờ đây, hãy bắt đầu lại từ những thứ cơ bản nhất.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi di chuyển. Không có lời nào nữa. Cuối cùng, anh ta đã lựa chọn. Cánh cửa được mở ra rồi khép lại nhẹ nhàng. Căn phòng lại chỉ còn một mình tôi. Mùi gỗ mun hòa với mùi giấy mới thoảng qua, thay thế cho sự căng thẳng vừa rồi. Tôi thở ra một hơi nhẹ, ngón tay khẽ chạm vào thành ly nước đã nguội lạnh trên bàn. Cảm giác mát lạnh truyền từ đầu ngón tay vào. Công việc, vẫn còn rất nhiều đang chờ phía trước.
Tôi nhấc chiếc ly sứ trắng muốt lên. Lớp men mịn màng hơi ấm dưới đầu ngón tay, hương đắng thanh thoảng nhẹ bay lên mũi. Nhiệt độ vừa đúng, ấm nóng vừa đủ để xoa dịu cổ họng mà không làm bỏng lưỡi. Tôi nhấp một ngụm chậm rãi, để dư vị đắng nhẹ lan tỏa trước khi kết thúc bằng một chút chua nhẹ phía sau cuống họng. Cà phê này, ông tệ.
Tiếng cửa đập sầm vẫn còn như vang vọng đâu đây trong căn phòng rộng thênh thang. Âm thanh ấy nặng nề, chói tai, một sự phản kháng cuối cùng của một con thú bị thương bị dồn vào chân tường. Tôi đặt ly xuống chiếc đĩa lót cùng bộ, một tiếng "cốc" nhẹ, gọn ghẽ, cắt đứt cái dư âm hỗn loạn kia.
Chu Nhiên lao vào như một cơn lốc, mái tóc ngắn tém gần như dựng ngược. "Cô điên rồi thật sao?"
Giọng cô ta the thé, đầy vẻ không thể tin nổi. "Giữ hắn lại làm trợ lý? Cô không sợ ngày nào đó hắn quay lại cắn cô một phát chí mạng à? Đó là Thẩm Viễn mà! Thẩm Viễn đó!"
Tôi nhìn ra cánh cửa gỗ sồi nặng trịch vừa đóng lại. Khoảnh khắười, bước những bước dài, nhanh, gần như chạy ra khỏi phòng, in hằn trong mắt tôi. Lồng ngựập phồng dữ dội dưới lớp vải áo sơ mi trắng cao cấp, như có ngọn lửa đang thiêu đốt từ bên trong. Ánh mắt ấy, tôi đã thấy. Nó không chỉ là sự phẫn nộ, mà còn là sự hổ thẹn bị đè nén, là sự kiêu ngạo bị nghiền nát thành từng mảnh vụn. Một cảm giác mát lạnh kỳ lạ chạy dọc sống lưng tôi. Tôi biết mình vừa chọc thủng lớp khiên phòng thủ cuối cùng của anh ta.
Nhưng anh ta đã không nhúc nhích. Cả một phút dài đằng đẵng, im lặng đến nghẹt thở, chỉ có tiếng thở gấp gáp củà tiếng máy lọc không khí kêu vo ve đều đều. Thờảnh khắc ấy dài như cả một kiếp người. Tôi thấy bàắm chặt bên hông, các khớp ngón tay trắng bệch. Tôi chờ đợi. Chờ đợi một cơn thịnh nộ, một lời từ chối đầy khinh bỉ, hoặc thậm chí là một sự đầu hàng. Cuối cùng, tất cả chỉ kết thúc bằng một cái xoay người câm lặng. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét.
Tin tức lan đi nhanh hơn cả virus. Chưa đầy ba tiếng đồng hồ sau khi Thẩm Viễn rời khỏi văn phòng tôi, cả thế giới tài chính Bắc Thị dường như đã bị lật nhào. Điện thoại trên bàn tôi rung lên không ngừng, màn hình liên tục sáng lên với những cái tên và những dòng tin nhắn mà tôi chẳng buồn đọc. Mạng xã hội, một lần nữa, chìm trong một cơn sốt mới.
Tôi lướt nhẹ ngón tay trên màn hình điện thoại. Năm cái tên hashtag đứng đầu bảng xếp hạng, màu đỏ rực như máu, như lửa.
#VợCũThẩmViễnThăngChứcThànhSếp #ThẩmTổngLàmTrợLýChoNgườiCũ #LâmUyểnUyểnBịSaThảiTrựcTiếp #NữChínhĐờiThực: Nữu Hỗ Lộc Vi Vi #CáiTátChấnĐộngGiớiThượngLưu
Từng dòng bình luận cuồn cuộn trôi như thác đổ. Thế giới ảo chia thàõ rệt, tranh cãi kịch liệt.
Một bên là sự phấn khích, thậm chí là tôn sùng. "Trời ơi! Đây chính là truyện ngôn tình hào môn bước ra đời thực! Tác giả đâu rồi, vào đây lấy nguyên mẫu đi!"
; "Chị Vi Vi quá ngầu! Cái tát đó nghe âm thanh mà đã thấy chất lượng cao rồi! Cho xin kỹ thuật!"
; "Anh chồng cũ ơi, cảm giác pha cà phê cho sếp mới – cũng là vợ cũ – thế nào? Có đủ đậm đà không?"
Bên kia là sự hoài nghi, chỉ trích, thậm chí là phẫn nộ. "Đúng là trò hề! Lợi dụng quyền thế để trả thù tình cũ, quá tiểu nhân!"
; "Thẩm Viễn sao có thể chấp nhận được? Đàn ông mà không có chút tự trọng nào sao?"
; "Lâm Uyển Uyển thật tội nghiệp, bị đuổi một cách phũ phàng thế kia. Người thứ ba thật sự rốt cuộc là ai?"
Tôi tắt màn hình, đặt chiếc điện thoại xuống bàn. Ánh chiều tà xuyêửa sổ lớn, rải những vệt vàng cam ấm áp lên mặt bàn gỗ bóng loáng. Trong ánh sáng ấy, chiếc ly cà phê trống không củẫn còn đứng đó, như một chứng tích câm lặng cho sự đảo điên của mọi thứ. Tôi tự hỏi, giờ này, anh ta đang ở đâu? Đang nghĩ gì? Cái cảm giác bị buộc phải cúi đầu trước người mà mình từng khinh thường, nó gặm nhấm lòng tự trọng củ?
Một nụ cười nhẹ, lạnh lẽo nở trên môi tôi. Trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu. Và lần này, tôi nắm chắc phần đi trước.
Màn hình điện thoại sáng lên liên tục, từng đợt rung động âm ỉ dưới đầu ngón tay tôi như một cơn sốt. Những con số theo dõi trên Weibo đang nhảy múa điên cuồng, phá vỡ mọi kỷ lục cũ. Tôi nhìn chúng với một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Cảm giác này không phải là vui sướng, mà giống như đang đứng từ xa quan sát một vụ cháy rừng do chính mình châm ngòi, ngọn lửa nuốt chửng mọi thứ và tôi, kẻ châm lửa, lại chẳng cảm thấy ấm áp chút nào.
Hộp thư riêng chất đầy những biểu tượng chưa đọc, một con số màu đỏ nhức mắt. Tôi lướt qua vài dòng đầu tiên. Có những lời cổ vũ nồng nhiệt, tựa như ánh đèn sân khấu chiếu thẳng vào mặt. Có những dòng chữ độc địa, sắc nhọn hơn cả dao găm, muốn xuyên thủng màn hình. Lại có những lời mời hợp tác ngọt ngào, hứa hẹn danh lợi, như những chiếc bẫy được phủ đầy mật ong. Một sự mệt mỏi đột ngột kéo đến. Tôi bật chế độ không làm phiền, và thế giới ồn ào kia lập tức chìm vào im lặng. Sự yên tĩnh giờ đây là thứ xa xỉ nhất.
Còn Thẩm Viễn? Tôi không cần tưởng tượng cũng biết những ngày này củế nào. Báo chí, tin đồn, ánh nhìn dò xét… chúng sẽ như một đàn quạ đen quần quại quanh anh, không ngừng mổ vào những vết thương cũ. Anh từng đẩy tôi vào bóng tối, giờ thì đến lượt anh nếm trải mùi vị của sự cô độc dưới ánh đèn. Công bằng ư? Có lẽ vậy. Nhưng trái tim tôi chẳng dâng lên niềm hả hê nào, chỉ có một nỗi trống rỗng mênh mông, lạnh giá.
Tôi nhớ lại buổi chiều ở quán cà phê hôm đó. Ánh nắng xiên qua cửa kính, rơi trên chiếc bàn gỗ, tách đôi khoảng không gian giữa tôi và Uyển Uyển. Cô ta ngồi đó, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói run rẩy đầy vẻ bị hại: “Chị Vi Vi, chị à Viễn ca đi. Chúng em thật sự yêu nhau.” Tôi chỉ nhấp một ngụm nước, vị đắng chát lan trên đầu lưỡi. Tình yêu của họ được xây dựng trên đống đổ nát của danh dự và sự tổn thương của tôi. Tôi đặt ly nước xuống, âm thanh “cốc” nhẹ nhưng dứt khoát. “Tình yêu của các người,” tôi nói, giọng điệu phẳng lặng không một gợn sóng, “xứng đáng nhận được sự chúc phúc của tất cả mọi người.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ngấn nước của cô ta, thấy rõ một tia hoảng sợ lướt qua. Cô ta không ngờ tôi lại phản ứng như vậy, không gào khóc, không van xin, chỉ có sự lạnh lùng thăm thẳm.
Đám đông trên mạng đang tranh cãi không ngừng. Tiếng ồn ào đó vang lên trong đầu tôi ngay cả trong im lặng. “Chỉ có mình tôi thấy thương nữ thần Uyển Uyển sao? Bị đuổi thẳng mặt như vậy, quá tội!” Một giọng nói giả tạo, đầy vẻ mỉa mai. Tôi thầm cười. Thương hại ư? Cô ta cần thứ tình cảm rẻ tiền ấy để làm gì? “Tỉnh lại đi! Tiểu tam thì có gì đáng thương?” Một giọng khác cắt ngang, đầy phẫn nộ. Những lời này như những nhát dao cứa vào quá khứ, khiến những ký ức đau đớn lại ùa về. Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi hương của nước hoa trên người tôi, mùạnh lẽo, dường như cũng không đủ để xua tan mùi máý ức.
“Kiềá độc rồi, ly hôn rồi còn trả thù hả?” Độc ư? Tôi mở mắt ra, nhìn bàn tay mình. Đôi bàn tây này từng rất ấm áp, từng nấu những bữa cơm chờ đợi, từng vỗ về những nỗi đau không tên. Giờ chúng lạnh ngắt. “Độc? Nghĩ lại xem năm đó mạng xã hội đã mắng chửi cô ấy như thế nào! Đây không phải trả thù, đây là công bằng!” Một bình luận cuối cùng lóe lên như một tia lửa. Công bằng. Hai chữ ấy nặng trĩu. Tôi không còn tin vào công bằng nữa, thứ tôi làm chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình, dù nó đã bị vấy bẩn và méo mó.
Điện thoại lại rung lên, lần này là một cuộc gọi từ số lạ. Tôi nhìn nó rung lắc trên mặt bàn, như một sinh vật nhỏ bé đang giãy giụa. Cuối cùng, nó im bặt. Bóng tối trong phòng dần đặc quánh, bao trùm lấy tôi. Tôi biết, bên ngoài kia, cuộc sống của Thẩm Viễn đang rối loạn. Những dự án củó lẽ đang đổ vỡ, những mối quan hệ đang quay lưng. Anh ta đang trải qua những ngày tháng khó khăn, có lẽ còn khó khăn hơn cả những gì tôi từng chịu đựng. Nhưng kỳ lạ thay, trong lòng tôi không còn sót lại chút hận thù nào. Chỉ có sự mệt mỏi vô biên, và một câu hỏi không lời: Khi tất cả đã qua đi, thứ còn lại thực sự là gì?