Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️

Mùi mực in mới còn nồng nặc trên những tờ đơn từ chức khi Thẩm Viễn đặt chúng xuống mặt bàn gỗ sáng bóng trước mặt tôi. Âm thanh của giấy chạm vào gỗ nghe khô khốc, như một lời tuyên chiếời chào. Tôi không ngước lên ngay, mà để mắt mình dừng lại trên dòng chữ ký cuối cùng của giám đốc kỹ thuật – nét chữ giận dữ, xé toạc cả mặt giấy. Cảm giác thắng lợi ban đầu giờ đây bỗng chốc hóa thành một cục đá lạnh giá tụng lại trong dạ dày. Họ rời đi, không phải vì côếu, mà vì không chịu nổi việc phải cúi đầu trước tôi.

“Chủ tịch Kiều.” Giọên, bằng phẳng, không một tia gợn sóng. Nhưng tôi biết, đằừ xưng hô công thức ấy là cả một vực thẳm nhạo báng. Anh ta đứng đó, bộ vest màu xám tro vẫn thẳng nếp, nhưng đôi bàn tay đặt sau lưng hẳn đang nắm chặt. Tôi tưởng tượng ra những ngóài ấy siết vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, đến mức có lẽ đã để lại vết hằn đỏ ửng. Sự kìm nén ấy, đối với tôi, còn đáng sợ hơn một tiếng gầm thét.

Tôi cuối cùng cũng nhìn lên, bắt gặp ánh mắt anh. Đôi mắt từng một thời sắc như dao giờ đã tối lại, như một vùng hồ nước đóng băng vào đêm đông, chỉ phản chiếu lờ mờ bóng hình kẻ đối diện mà không để lộ bất kỳ xao động nào từ đáy sâu. Nhưng tôi nhìn thấy. Tôi nhìn thấy trong cái cách đồng tử anh khẽ thu lại khi tôi đưa tay nhặt xấp đơn lên, một tia lửa nhỏ của sự phẫn uất lóe lên rồi vụt tắớp mắt. Anh ta đang chờ đợi. Chờ đợi tôi hoảng sợ, chờ đợi tôi vò đầu bứt tai trước đống đơn này, để anh có thể đứng ngoài cuộc và thưởng thức cảnh tượng ấy.

“Giám đốc kỹ thuật Lý, trưởng phòng marketing Trần, và ba kỹ sư công nghệ chủ chốt…” Tôi lặp lại từng cái tên, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản báo cáo chi tiêu vặt vãnh. “Đều xin nghỉ.” Tôi đặt xấp giấy xuống, xoay người ghế về phía cửa sổ. Ánh chiều tà màu hổ phách tràn vào, phủ lên mọi thứ một lớp bụi vàng vô hồn. “Anh nghĩ sao, trợ lý Thẩm?”

Khoảng lặng kéo dài đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tích tắc nhỏ của chiếc đồng hồ treo tường, và cả tiếng thở nhẹ, đều đặn nhưng có phần gượng gạo củừ phía sau. Anh ta không ngờ tôi lại hỏi anh ý kiến. Trong tình huống này, với vai trò một trợ lý bị tước đoạt quyền lực, bất kỳ câu trả lời nào của anh cũng có thể trở thành cái bẫy. Nói rằng đây là tổn thất lớn, thì chẳng khác nào thừa nhận tôi thất bại. Nói rằng không sao cả, thì lại vô tình phủ nhận công lao và vị trí của những người từng là cánh tay phải của chính anh.

“Năng lực của họ đều rất tốt.” Cuối cùng, anh ta lên tiếng, từng chữ một được cân nhắc kỹ lưỡng. “Việc họ ra đi chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến tiến độ một số dự án trọng điểm. Nhưng…” Anh ta ngừng lại, và tôi gần như cảm nhận được làn hơi lạnh từ phía anh tỏa ra. “Quyết định cuối cùng vẫn thuộc về chủ tịch.”

Một câu trả lời hoàn hảo, trung lập, và đầy tính phòng thủ. Nó không hề làm tôi thất vọng. Trái lại, nó khiến tôi nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi chúng tôi còn ngồi chung một chiến tuyến. Thẩm Viễn luôn có khả năng đưa ra những phân tích sắc bén nhất trong những tình huống hỗn loạn nhất. Giờ đây, sự sắc bén ấy được dùng để bảo vệ chính những vết thương lòng của anh.

Tôi quay lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt anh. “Vậy thì để họ đi.” Tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Yến Hoa không phải là nơi dành cho những người chỉ biết trung thành với quá khứ. Tôi cần những người nhìn về tương lai.” Tôi thấy khóe môi anh khẽ run lên, một phản ứng vô thức mà anh không kịp che giấu. Những lời của tôi như một nhát dao, cứa vào niềm kiêu hãnh cuối cùng còn sót lại nơi anh – niềm kiêu hãnh về đội ngũ mà chính anh đã xây dựng nên.

“Việc của anh là đảm bảo quá trình bàn giao công việc của họ diễn ra suôn sẻ.” Tôi đẩy xấp đơn về phía anh. “Và tìm người thay thế. Tôi tin vào năng lực của anh, dù hiện tại anh chỉ là một trợ lý.”

Chữ “trợ lý” được tôi nhấn nhẹ, rơi xuống không gian giữa hai chúng tôi như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng. Thẩm Viễn cúi xuống nhặt những tờ giấy lên. Bàn tay anh, lần này, hiện rõ trước mắt tôi. Các khớp ngón tay nhô lên trắng bệch, da căng đến mức tưởng như sắp rách ra. Anh giữ chặt xấp đơn, như giữ chặt những mảnh vỡ cuối cùng của đế chế mà anh từng sở hữu.

“Vâng.” Một âm tiết duy nhất, bật ra từ giữa hai hàm răng nghiến chặt.

Anh quay người bước đi. Dáng đi thẳng tắp, cứng nhắc, như một bóng ma của chính anh ngày trước. Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng sau lưng anh, nhưng tôi nghe thấy một tiếng nứt vỡ rất nhỏ, có lẽ là từ chính trái tim đầy tổn thương của anh, hoặc có lẽ chỉ là ảo giác của tôi. Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên trống trải lạ thường, ngập trong ánh sáng vàng vọt đang dần tắt lịm. Tôi biết trận chiến này mới chỉ bắt đầu. Những lá đơn từ chức kia chỉ là đợt pháo đầu tiên. Và Thẩm Viễn, người đàn ông đang ôm trong lòng nỗi nhục nhã và hận thất, mới chính là kẻ thù đáng gờm nhất mà tôi phải đối mặt. Nhưng kỳ lạ thay, trong khoảnh khắc cô độc này, tôi lại cảm thấy một sự hưng phấn kỳ quái. Cuối cùng, tôi cũng đã chạm được đến đáy sâu trong ánh mắt anh.

Tiếng máy hủy giấy rít lên một hồi dài, lạnh lẽo, trướặt. Từng mảnh vụn trắng xóa lặng lẽ rơi xuống đáy khay, giống như một nấm mồ nhỏ chôn vùi những lòng trung thành cũ. Tôi nhìn thẳng vào Thẩm Viễn, vào đôi mắt đang giãn nở rồi co rúm lại của anh ta. Trong cái nhìn ấy, tôi thấy được sự sửng sốt, một chút hoang mang, và cả nỗi đau đớn mơ hồ. Anh ta nghĩ tôi sẽ nhân nhượng sao? Rằng tôi sẽ run tay trước lá bài cuối cùng này của anh?

Giọng nói củên, phẳng lặng như mặt hồ không gió, nhưng tôi nghe thấy cả một dòng chảy ngầm đang cuộn xoáy bên dưới. "Họ là những người đã đồng hành cùng tôi từ những ngày đầu. Năng lực xuất sắc. Nếu mất họ, công ty sẽ tổn thất nặng nề."

Từng chữ được cân nhắc kỹ lưỡng, như thể anh ta đang xếp những viên đá cuối cùng lên bức tường phòng thủ của mình. Sự căng thẳng ấy, dù được nén chặt, vẫn lọt qua kẽ hở của hơi thở hơi dồn một nhịp.

Tôi đặt chiếc bút máy mạ vàng xuống mặt bàn kính, âm thanh "cạch" khô khốc cắt ngang không khí. Ngẩng đầu lên, tôi bắt lấy ánh mắt anh. "Vậy theo trợ lý Thẩm, chúng ta nên làm thế nào?"

Câu hỏi được ném ra nhẹ nhàng, như một lưỡi dao sắc được bọụa.

Căn phòng rơi vào một khoảng lặng dày đặc, chỉ còn tiếng điều hòa thổi nhè nhẹ. Thẩm Viễn im lặng. Hàơi siết lại, một đường gân nhỏ nổi lên trên cổ. Sự im lặng ấy là câu trả lời rõ ràng hơn bất kỳ lời nói nào. Anh ta biết, và tôi cũng biết. Nguyên nhân khiến những cánh tay phải đắc lực nhất của anh ta đồng loạt quay lưng, không gì khác ngoài tôi. Vì những trò chơi quyền lực tàn nhẫn tôi bày ra, vì cái cách tôi công khai hạ bệ anh ta trước toàn thể công ty, và vì con đường thoát duy nhất tôi dàà vách đá thẳng đứng.

Một nụ cười nhẹ nở trên môi tôi, lạnh lùng và có phần thích thú. "Nếu họ giỏi thật," tôi hỏi, ánh mắt không rờửa bước, "vậy lý do họ ra đi là gì?"

Thẩm Viễn mím chặt môi. Anh ta không đáp. Nhưng đôi mắt đen sâu thẳm kia đã hét lên tất cả. Chúng tố cáo tôi, chúng cầu xin, chúng phản kháng trong bất lực. Một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong lòng ngực tôi. Chính xác là như vậy. Hãy nhìn rõ sự bất lực của anh đi.

Tôi với tay, nhặt xấp đơn xin nghỉ việc được ký tên cẩn thận kia lên. Giấy tờ hơi thô ráp dưới đầu ngón tay, mang mùi mực in và cả sự tự tin sai lầm của những người viết ra chúng. Tôi thậm chí chẳng thèm đọc lướt. Cánh tay tôi đưa ra, thả cả xấp giấy ấy vào miệng máy hủy tài liệu đang há to bên cạnh. Một tiếng rú chóên, xé toạc sự im lặng. Từng tờ giấy trắng bị những lưỡi dao sắc nghiến nát, xoắn vặn, biến thành một đống hỗn độn vô nghĩa.

Đồng tử Thẩm Viễn đột ngột co lại, phản chiếu hình ảnh chiếc máy đang nhai ngấu nghiến những lá đơn. Một tiếng thở hắt ra từ cổ họng anh ta, khẽ đến mức gần như không nghe thấy. "Cô…"

Anh ta thốt lên một từ, rồi nghẹn lại, như thể mọi ngôn từ đều đã bị hủy diệt theo đống giấy kia.

Tôi không để anh ta nói hết. Ngón tay tôi đã nhấn nút điện thoại nội bộ, âm thanh "tút" ngắn ngủi chấm dứt mọi khả năng can ngăn. Giọng tôi vang lên rõ ràng, lạnh lùng và dứt khoát, không chút dao động. "Liên hệ phòng Nhân sự. Xử lý toàn bộ đơn xin nghỉ việc tự nguyện này theo điều khoản hợp đồng, thủ tục thanh toán đầy đủ. Mức bồi thường, áp dụng khoản cao nhất."

Không khí trong phòng như đóng băng. Tôi nhìn thấy sắc mặt Thẩm Viễn tái đi một chút. Nhưng chưa hết. Tôi tiếp tục, từng câu như những nhát búa đóng đinh. "Mở chiến dịch tuyển dụng toàn cầu, ngay lập tức. Tôi cần một Giám đốc Kỹ thuật mới, một Trưởng phòng Tiếp thị, và ba Kỹ sư Nghiên cứu cấp cao. Gấp."

Tôi dừng lại một nhịp, để những từ tiếp theo rơi xuống với trọng lượng của một tảng đá. "Đãi ngộ đưa ra, cao gấp ba lần mức họ từng nhận tại Yến Hoa."

"Gấp BA?!"

Thẩm Viễn thốt lên, giọỡ ra, không còn giữ được vẻ bình tĩnh ban đầu. Đôi mắt anh mở to, ngỡ ngàng và khó hiểu, nhìn tôi như nhìn một kẻ điên rồ vừa tuyên bố một quyết định hủy diệt. Trong cái nhìn ấy, tôi thấy rõ sự sụp đổ của mọi tính toán. Anh ta đã lầm. Anh ta nghĩ mình nắm giữ tấm bài quý giá cuối cùng, nhưng không biết rằng, tôi sẵn sàng đốt cả bàn bài cũ để xây một cuộc chơi mới, đắt giá hơn, và hoàn toàn do tôi kiểm soát.

Thẩm Viễn đứng đó, mặt tái đi rồi lại đỏ lên, như thể ai vừa giáng một cú trực diện vào giữa ngực anh ta. Tôi nhìn thấy rõ từng mạch máu trên cổ anh căng lên, đôi bàn tay nắm chặt đến mức móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Cơn thịnh nộ của anh không làm tôi ngạc nhiên, nó chỉ là một phản ứng tất yếu, như lửa bùng lên khi đổ thêm dầu.

Tôi đã chờ đợi điều này. Chờ đợi cái nhìn không thể tin nổi, sự phẫn nộ tự cho là chính nghĩa ấy. Trong lòng tôi, một cảm giác lạnh lẽo và mệt mỏi lan tỏa. Họ luôn nghĩ mình hiểu về lòng trung thành, về đạo nghĩa, nhưng lại quên mất rằng nền tảng của những thứ ấy là sự trao đổi công bằng. Khi bản thân đã không còn giá trị để người khác bám víu, thì đừng trách họ quay đi. Tôi chỉ đơn giản là… chấp nhận và đối mặt với quy luật ấy sớm hơn họ mà thôi.

“Đúng vậy.” Tôi cất lời, âm thanh phẳng lặng vang lên trong căn phòng rộng, cắt ngang không khí ngột ngạt. Ánh mắt tôi không hề lảng tránh, cứ thế đối diện với anh ta, như nhìn vào một tấm gương phản chiếu sự ngây thơ mà chính tôi đã từng có.

Giọng tôi tiếp tục, từng chữ một rõ ràng, lạnh buốt như những giọt nước đá rơi xuống nền đá cẩm thạch. “Quy luật thị trường vốn dĩ đơn giản, Thẩm trợ lý. Người trả giá cao hơn, sẽ có được thứ họ muốn. Còn lòng trung thành mà anh nhắc đến… nó chỉ là một thứ trang sức xa xỉ, chỉ đẹp khi được đặt trên nền tảng của sự tôn trọng và giá trị tương xứng. Họ từng trung thành, vì anh từng xứng đáng. Còn hiện tại, Yến Hoa này đã thuộc về tôi.”

Tôi tạm dừng, để mỗi từ ngữ vừa rồi chìm xuống, thấm vào ý thức của anh. Không khí như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng thở gấp của Thẩm Viễn. Tôi hít một hơi thật sâu, mùi gỗ trầm hương từ chiếc bàn gỗ quý thoảng qua, nhưng không làm dịu đi sự sắc lạnh trong lòng.

“Giờ đây, họ lựa chọn phản bội tôi,” tôi nói tiếp, giọng nhẹ bẫng nhưng mang sức nặng của một lời tuyên án, “thì tôi hoàn toàn có quyền xem họ như những người xa lạ, và xử lý theo cách của riêng mình.”

Khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi sau đó bị phá vỡ bởi chính tôi. “À, còn một việc nữa.” Ánh mắt tôi vẫn dán chặt vào đôi mắt đang ngập tràn tức giận và bất lực của anh. “Hãy đưa cho tôi toàn bộ danh sách những người nộp đơn xin từ chức trong ngày hôm nay. Đưa hết vào danh sách đen nội bộ. Trong vòng năm năm tới, nếu bất kỳ công ty nào trong hệ thống liên kết của Tập đoàn Kiều Viễn phát hiện họ gia nhập đối thủ, mọi quan hệ hợp tác với đơn vị đó sẽ lập tức chấm dứt.”

Sắc mặt Thẩm Viễn cuối cùng cũng vỡ tung. Tất cả vẻ ngoài lịch sự, kiềm chế biến mất, để lộ ra một sự hoảng loạn và phẫn uất nguyên bản. “Kiều Vi Vi!” Anh gần như hét lên, giọng khàn đặc, “Cô định dồn người ta đến bước đường cùng sao? Cô không cho họ một con sống à?!”

Tôi thả lỏng người, tựa hẳn vào phần lưng ghế da mềm mại. Cảm giác mát lạnh của chất liệu da thấm qua lớp vải áo. Tôi nhìn anh, ánh mắt bình thản đến lạnh lùng, như mặt hồ phẳng lặng không một gợn sóng dù gió có thổi. “Đây là nguyên tắc, Thẩm trợ lý. Họ có tự do lựa chọn rời bỏ tôi. Và tôi, cũng có quyền tự do lựa chọn… không bao giờ chào đón họ trở lại trong thế giới của mình nữa. Điều đó có gì là không công bằng?”

“Cô… cô…” Giọẩy, không chỉ vì giận mà còn vì một nỗi sợ hãi mơ hồ nào đó. Toàn thân anh khẽ run lên, như chiếc lá cuối cùng còn bám trên cành trước cơn bão. “Cô thật quá độc ác!”

“Độc ác?” Tôi bật cười. Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, nhưng nó chỉ dừng lại ở đó. Nó không hề len lỏi vào sâu trong đáy mắt tôi – nơi chỉ còn lại sự tĩnh lặng và mệt mỏi vô tận. Trong tim tôi, một giọng nói nhỏ lạnh lùng vang lên: Đây không phải là độc ác. Đây chỉ là sự tỉnh táo. Là bài học bằng máu và nước mắt mà chính tôi đã trả giá để học được.

Tôi nhìn Thẩm Viễn đứng trước mặt mình, khuôn mặến sắc một cách khó tin. Từ trắng bệch chuyển sang xám xịt, rồi cuối cùng đóng băng trong một màu xanh lét. Ba năm trước, chính bàn tay này đã đẩy tờ đơn ly hôn về phía tôi, nhẹ nhàng và lạnh lùng như vứt đi một món đồ không còn giá trị. Khi ấy, anh ta có bao giờ nghĩ tới ngày hôm nay không?

"Thẩm Viễn."

Giọng tôi bình thản, nhưng mỗi từ đều là mũi dao đã mài sẵn từ ba năm cô độc và tủi nhục. "Ba năm trước, vì Lâm Uyển Uyển, ôi tờ đơn ly hôn. Anh trao nó như người ta vứt một chiếc khăn tay đã sờn rách. Khi cả thế giới mạng đổ xô lăng mạ tôi, gọi tôi là kẻ không biết điều, chiếm giữ vị trí không thuộc về mình, anh cảm thấy thế nào? Có một giây nào, anh thấy mình tàn nhẫn không?"

Hơi thở trong phòng dường như đặc quánh lại. Ánh đèn vàng từ chiếc đèn bàn chiếu xuống, in bóng dáài ngoẵng trên sàn gỗ sẫm màu, trông thật cô độc. Tôi ngửi thấy mùi hương trầm nhẹ từ chiếc máy khuếch tán tinh dầu trong góc, một mùi hương tôi mới đặt vào phòng, khác hẳn mùi nướừng ưa thích.

Anh ta há miệng, nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Cổ họư bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Đôi mắt đen nhìn tôi chằm chằm, trong đó là một mớ hỗn độn cảm xúc mà tôi không buồn giải mã: có thể là giận dữ, có thể là bất ngờ, và cả một chút gì đó giống như... hối hận? Tôi bỏ qua ánh mắt ấy. Hối hận bây giờ còn có nghĩa lý gì?

"Bây giờ," tôi chậm rãi tiếp tục, từng chữ rơi xuống như những hạt băng. "Tôi chỉ đang chơi đúng theo luật mà chính anh đã viết ra. Vậy mà anh lại không chịu nổi sao?"

Câu hỏi cuối cùng như một nhát búa đập thẳng vào lớp phòng thủ cuối cùng của anh ta. Thẩm Viễn khẽ lùi một bước, lưạm vào kệ sách bằng gỗ mun, làm rung lên những cuốn sách bìa da cũ kỹ. Thời gian như ngưng đọng lại trong căn phòng rộng lớn chỉ có tiếng tích tắc đều đều từ chiếc đồng hồ cổ trên tường. Một lúc lâu, rất lâu, tôi thấy đôi vai rộng củừ từ sụp xuống. Tất cả khí thế, tất cả sự kiêu ngạo vốn có, dường như đã rút cạn chỉ trong khoảnh khắc ấy.

Anh ta không nói thêm lời nào. Chỉ lặng lẽ quay người. Bóng lưng thẳng ngày nào giờ đã hơi khom. Từng bước châời khỏi văn phòng nghe nặng trịch, như mang theo cả ngàn cân đá đè lên đôi chân. Tiếng bước chân ấy dần nhỏ lại, rồi mất hút sau cánh cửa kính mờ.

Sự ra đi củà những người thuộc phe cánh cũ giống như một trận động đất nhỏ trong lòng công ty. Những lời xì xào bàn tán, những ánh mắt nghi hoặc, tất cả đều hiện hữu. Nhưng tôi đã chuẩn bị sẵn cho điều đó. Gói đãi ngộ với mức lương cao gấp ba thị trường, cùng với thương hiệu uy tín lâu năm của Tập đoàn Kiều Viễn, đã nhanh chóng trở thành thỏi nam châm hút những nhân tài sắc bén từ khắp nơi. Họ đến từ những trung tâm tài chính sầm uất, từ những phòng thí nghiệm công nghệ cao, mang theo nhiệt huyết và những ý tưởng táo bạo.

Chẳng mấy chốc, một đội ngũ nòng cốt mới đã được định hình. Họ trẻ trung hơn hẳn thế hệ trước, năng lượng trong họ dường như không bao giờ cạn, và ánh mắt họ luôn ánh lên thứ ánh sáng của sự tham vọng và kháục. Yến Hoa, thay vì chao đảo, đã bước vào một giai đoạn chuyển mình mạnh mẽ. Dòng vốn tươi mới được bơm vào giống như nguồn nước mát lành cho một cánh đồng khô hạn. Những dự án từng bị bỏ xó nhiều năm nay bắt đầu được đánh bụi, nghiên cứu lại và khởi động với một tinh thần hoàn toàn khác.

Phòng nghiên cứu và phát triển sản phẩm mới giờ đây luôn sáng đèn đến tận khuya. Tiếng bàn luận sôi nổi, tiếng bàn phím lách cách, và cả mùi cà phê đặc quánh trở thành hơi thở quen thuộc. Tiến độ công việc được đẩy nhanh một cách chóng mặt, vượt xa mọi kỳ vọng ban đầu.

Và rồi, báo cáo tài chính quý được công bố. Những con số hiện lên trên màn hình trong cuộc họp hội đồng quản trị khiến không ít người phải nín thở. Đường biểu đồ lợi nhuận vút lên cao một cách ngoạn mục. So với cùng kỳ năm ngoái, nó đã tăng trưởng đến... hai trăm phần trăm. Một con số biết nói, khẳng định cho tất cả những quyết định tôi đã thực hiện.

Tôi nhận ra sự thay đổi trong đôi mắt Thẩm Viễn vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng tàn phai vẽ những đường vệt dài màu hổ phách trên sàn gỗ. Anh ta đứng im lặng bên cạnh tủ tài liệu, tay cầm một tập hồ sơ, nhưng ánh mắt lại đặt hết lên tôi. Nó không còn là ngọn lửa giận dữ dễ đọc ngày trước nữa. Giờ đây, nó là một vũng nước tối, lặng lẽ và sâu thẳm, chứa đựng một sự bối rối mơ hồ, một nỗi nghi ngờ đang dần lung lay, và có lẽ, chỉ là có lẽ thôi, một chút gì đó tựa như sự ăn năn. Tôi quay lưng lại, hướng về phía khung cửa sổ lớn. Trong lòng tôi chẳng có một gợn sóng nào. Những lời xì xào bàn tán về "kẻ nhảy dù" hay "đạo diễn máu lạnh" giờ đã chìm vào im lặng. Họ câm như hến. Tất cả những gì tôi cần bây giờ, chỉ là một tách cà phê đắng đúng mức và một bàn làm việc ngăn nắp, thứ mà Thẩm Viễn vẫn luôn chu toàn.

Chiều hôm ấy, bầu không khí ngột ngạt sau cuộc họp kéo dài ba tiếng vẫn còn bám víu lấy tôi khi tôi bước vào văn phòng. Mùi mồ hôi lạnh của sự căng thẳng và nước hoa xạ hương nồng nặc hòa lẫn thành một thứ gì đó rất khó chịu. Tôi vừa với tay về phía chiếc bình thủy tinh thì cánh cửa bật mở. Chu Nhiên xông vào, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt mở to như thể vừa chứng kiến điều gì kinh khủng. Hơi thở cô gấp gáp, tay run run.

"Vi Vi, cậu phải xem cái này ngay!"

Giọng cô nghẹn lại, đầy vẻ phẫn nộ và lo lắng. Cô ấy gần như ném chiếc điện thoại còn nóng hổi vào lòng bàn tay tôi, móng tay màu đỏ son lướôi một cái.

Màn hình sáng lên, để lộ một bài viết dài dằng dặc. Tên của một blogger chuyên đào sâu vào những câu chuyện hậu trường giới tài chính và giải trí hiện lên ngay đầu trang. Nhưng thứ khiến không khí trong phòng đóng băng lại chính là dòng tiêu đề được viết bằng cỡ chữ lớn, đậm, như một nhát dao cứa ngang: **“Bóc trần quá trình leo lên đỉnh cao của nữ chủ tịch họ Kiều: Biến chồng cũ thành trợ lý, đuổi tiểu tam thẳng cổ – cô ta dựa vào điều gì?”**

Tôi lướt nhẹ ngón tay trên màn hình. Từng con chữ hiện ra, sắc lẹm và độc địa, chúng bò lổm ngổm như một đàn kiến mang độc, cố gắng đục khoét, bôi nhọ từng tấc đất tôi đã đứng vững. Chúng phủ lên cuộc đời tôi một lớp sơn toàn màu bùn đen. Tôi thở ra một hơi nhẹ, mùi cà phê đắng chát từ tách trên bàn thoảng qua. Sự bình thản trong tôi là thứ khiến chính tôi đôi khi cũng cảm thấy lạnh lùng. Thẩm Viễn vẫn đứng đó, từ nãy đến giờ không một tiếng động. Tôi không cần ngoảnh lại cũng biết, ánh mắt anh ta đang dán chặt vào lưng tôi, chờ đợi một phản ứng, một vết nứt. Nhưng sẽ chẳng có gì đâu. Tôi từ từ đặt chiếc điện thoai xuống mặt bàn lạnh giá, âm thanh "cạch" nhỏ nhưng rõ ràng trong căn phòng quá tĩnh lặng.

Mùi mực in vẫn còn thoang thoảng trên tờ báo giấy, nhưng những dòng chữ đen trên nền trắng ấy đã kịp đóng thành băng giá trong lòng tôi. Ngón tay tôi lướt nhẹ lên mép báo, cảm nhận độ sắc của tờ giấy cắt vào da thịt. Ba năm rồi, hương vị của sự phản bội và những lời đàm tiếu vẫn y nguyên, chua loét và nồng nặc. Chúng không tấn công tôi ở một sâạ nào đó, mà lại chọn chính nơi tôi đứng vững, nơi tôi tưởng mình đã xây xong thành trì.

Bài viết này không đánh vào sự nghiệp tôi đã gây dựng. Nó đánh thẳng vào danh dự, vào những thứ tôi từng hy sinh để giữ gìn, và cả những thứ tôi buộc phải đánh đổi. Tim tôi đập một nhịp chậm rãi, nặng trịch, như có ai đó đang bóp nghẹt nó từ bên trong. Họ muốn tôi nhớ lại. Nhớ lại cảm giác bất lực của ba năm trước, khi tôi chỉ là một cái bóng lặng lẽ rời đi, mang theo vết thương chưa kịp lành và một bí mật nặng trĩu. Giờ đây, họ muốn biến tôi từ người chịu thiệt thành kẻ chủ mưu, từ nạn nhân thành hung thủ.

Chu Nhiên đứng bên cạnh, hơi thở của cô gấp gáp, giận dữ đến nỗi tờ báo trêẹ. Tôi nghe thấy tiếng răng cô nghiến lại ken két. Cô ấy trung thành với tôi không chỉ vì công việc, mà còn vì cô hiểu rõ giá tôi đã phải trả cho ngày hôm nay. Sự phẫn nộ của cô là thứ lửa nóng, dễ khiến người ta hành động thiếu suy nghĩ.

"Chắc chắn là con tiện nhân Lâm Uyển Uyển giở trò!"

Giọng Chu Nhiên the thé, đầy vẻ khinh bỉ. "Dạo này danh tiếng cô ta tụt dốc không phanh, chẳng còn được săn đón như trước. Có lẽ vì thế mà cô ta mới chuyển sang làm màu trên mạng, đi đến đâu cũng rơi nước mắt giả tạo, kể lể đủ thứ chuyện thảm thương để mua vạ!"

Cô ta muốn dùng tôi làm bàn đạp để trở lại ánh đèn sân khấu sao? Một cảm giác mệt mỏi lan tỏa. Ba năm trước, cô ta đã dùng vẻ ngoài yếu đuối và những giọt nước mắt để lấy đi của tôi quá nhiều thứ. Giờ đây, bài học cũ lại được lặp lại, chỉ khác là tôi không còn là cô gái ngây thơ dễ bị tổn thương nữa.

"Để em gọi người xử lý ngay, phong sát tất cả những tin tức liên quan đến cô ta!"

Chu Nhiên với tay lấy điện thoại, ánh mắt sắc lẹm như dao.

Khoảnh khắc đó, ký ức về cái ngày tôi lặng lẽ ký vào tờ đơn ly hôn, bầu không khí ngột ngạt trong phòng làm việc của Thẩm Viễn, mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo của anh… tất cả ùa về. Hành động nóng vội chưa bao giờ mang lại kết quả tốt. Nó chỉ khiến tôi mất nhiều hơn được. Tôi đưa tay ra, đặt nhẹ lêên, cảm nhận sự căng cứng dưới lòng bàn tay. Rồi tôi khẽ ấn xuống, một cử chỉ vừa an ủi vừa ra hiệu dừng lại.

"Đừng vội."

Giọng tôi bình thản, thậm chí nghe có vẻ dửng dưng, trái ngược hẳn với ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng. Hành động vội vàng của đối phương đã lộ ra sự thiếu kiên nhẫn. Họ muốn tôi nổi giận, muốn tôi phản ứng thái quá để có thêm tư liệu bôi nhọ. Tôi sẽ không cho họ cái cớ đó.

Thay vì nhìn vào những dòng bình luận hỗn độn, nơi những con chữ vô hình có thể biến thành những nhát dao, tôi chuyển sự chú ý. Tôi cầm lấy chiếc máy tính bảng, ngón tay chạm nhẹ để mở trình duyệt. Không phải để đọc lại bài viết, mà để tìm về nguồn cơn. Tôi gõ từ khóa, tìm kiếm trang cá nhân của kẻ đã đăng tải bài viết đầu tiên. Màn hình sáng lên, hiện ra một giao diện được thiết kế tối giản, có phần cố ý tạo vẻ bí ẩn. Tôi cần nhìn thấy kẻ đứng sau những con chữ ấy, dù chỉ là một cái bóng trên mạng. Mọi cuộc chiến, trước khi cần đến vũ khí, đều cần sự hiểu biết về đối thủ. Và lần này, tôi sẽ không bước vào cuộc chiến với đôi bàn tay trắng.

Mùi hương trầm nhẹ trong phòng làm việc dường như cũng đông cứng lại khi tôi đọc xong dòng thông báo cuối cùng trên màn hình. Ánh đèn vàng hắt từ chiếc đèn bàn cổ điển chiếu lên tấm poster kỹ thuật số, làm cho hình bóng người phụ nữ chụp nghiêng kia càng thêm mờ ảo, như mộữ đang nhởn nhơ ngoài cửa sổ. Tim tôi thắt lại một nhịp, không phải vì giận dữ, mà là một cảm giác chua chát mỉa mai. Cuối cùng thì trò hề này cũng đến hồi kết.

Chu Nhiên đứng bên cạnh, giọng nói như bị nghiền nát từ giữa hai hàm răng: “Chính là cô ta! Không còn nghi ngờ gì nữa!”

Tôi nghe thấy tiếng nghiến răng ken két của cô ấy. Cô trợ lý trung thành này của tôi có lẽ đang tức giận hơn cả bản thân tôi. Tôi khẽ thở ra, một nụ cười nhẹ bật lên môi, mỏng manh và lạnh lẽo như lớp sương trên lá cây ngoài khung cửa sổ lúc rạng đông. Nó khôột chút nhiệt độ nào. Tất cả những gì tôi cảm thấy lúc này là một sự mệt mỏi thấu xương, sau nhiều tháng trời dò xét và chờ đợi. Họ tưởng họ đang giăng bẫy, nhưng không biết rằng chính họ đã bước vào trung tâm của mê cung do tôi dựng lên.

Tôi với tay lấy chiếc điện thoại đặt im lìm trên mặt bàn gỗ mun, cảm nhận độ mát lạnh của kim loại lan vào lòng bàn tay. Ngón tay tôi nhấn phím gọi nội bộ, âm thanh bíp bíp ngắn ngủi vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Trợ lý Thẩm, vào phòng tôi một lát.” Giọng tôi bình thản, không một gợn sóng.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân vội vã nhưng vẫn cố giữ nhịp điệu đều đặu vang lên bên ngoài, rồi cánh cửa gỗ nặng được mở ra. Thẩm Viễn bước vào, trên tay vẫn cầm tập tài liệu dày cộm mà có lẽ anh vừa chuẩn bị xong. Ánh sáng trong phòng khắc họa rõ nét đường nét căng thẳng trên khuôn mặt tuấn tú của anh. “Chủ tịch Kiều.” Anh cúi đầu chào, giọng có phần khô khan.

Tôi không nói gì, chỉ chậm rãi xoay màn hình điện thoại về phía anh. Ánh sáng xanh từ màn hình chiếu thẳng vào mắt Thẩm Viễn. “Xem đi.” Hai từ tôi thốt ra nhẹ bẫng.

Ánh mắán chặt vào màn hình, di chuyển từ dòng tiêu đề giật gân đến tấm hình bóng mờ ảo, rồi dừng lại ở những dòng bình luận độc ác, nhơ bẩn đang được refresh liên tục bên dưới. Tôi quan sát thấy sắc mặt anh từ từ biến sắc. Mọi máu dường như rút hết khỏi khuôn mặt, để lại một màu trắng bệch. Đôi môi anh mím chặt, cơ hàm cứng đờ. Bàn tay đang cầm tập tài liệu siết chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch ra, làm nhăn nhúm những trang giấy trắng tinh.

“Tôi… tôi không biết chuyện này.” Giọng Thẩm Viễn khàn đặc, vỡ vụn, như thể vừa nuốt phải một nắm cát. Trong đó có sự kinh hoàng, có sự bất lực, và cả một chút tuyệt vọng mà tôi có thể nhận ra. Anh ta không giỏi che giấu cảm xúc đến thế, ít nhất là vào giây phút này.

“Tôi biết.” Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang giãn rộng của anh, cố gắng truyền tải một chút bình tĩnh vào đó. Tôi biết anh không trực tiếp nhúng tay vào việc này. Nhưng tôi cũng biết, sự ngây thơ và thiếu cảnh giác của anh chính là chiếc cầu nối hoàn hảo. Lòng tin đôi khi là thứ vũ khí lợi hại nhất để phản bội. “Nhưng hiện tại, tôi cần anh làm một việc.”

Thẩm Viễn ngước mắt lên, trong mắt vẫn còn vương vấn sự hỗn loạn. “Việc gì?”

Tôi đưa ngóài, chậm rãi chỉ vào dòng chữ thông báo giờ livestream: “Tối nay, tám giờ. Anh vào phòng livestream này.” Móng tay của tôi, sơn màu đỏ sẫm như máu khô, gõ nhẹ lên con số 8 trên màn hình.

Thẩm Viễn cau mày, nếp nhăn giữa lông mày hiện rõ sự bối rối và nghi ngờ. “Với tư cách gì?” Anh hỏi. Có lẽ trong đầu anh đang hiện lên vô số kịch bản, từ một kẻ phản bội bị lôi ra làm trò cười, đến một tên đồng lõa bị ép phải xuất hiện.

Một nụ cười nhẹ lại nở trên môi tôi, lần này nó mang theo một tia sáng lạnh lẽo, như lưỡi dao vừa được mài sắc dưới ánh trăng. Gió đêm lùửa sổ hé mở, mang theo hơi lạnh và mùi ẩm ướt của thành phố, thổi nhẹ vào gáy tôi. Tất cả đã sẵn sàng. Con cờ cuối cùng, cũng là con cờ quan trọng nhất, đã đến lượt đi của nó.

Ánh mắt của Thẩm Viễn đâm thẳng vào tôi, như muốn khoan thủng lớp mặt nạ bình thản tôi đang đeo. Tôi cảm nhận rõ sự dao động trong đáy mắt anh ta, một thứ cảm xúc lẫn lộn giữa bất ngờ và một nỗi nghi hoặc mơ hồ. Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ, người đứng đây nói ra những lời lạnh băng ấy lại là tôi – kẻ từng cùây nên tòa thương trường Yến Hoa giờ đã đổ nát. Tim tôi thắt lại, nhưng hơi thở vẫn phải giữ cho đều. Mọi chuyện đã đến nước này, không thể quay đầu.

Tôi nhắc lại, từng chữ rành rọt, như đang đọc một bản báo cáo tài chính khô khan: “Với tư cách là cựu Tổng giám đốc Yến Hoa, hiện là… trợ lý của Chủ tịch Kiều.” Danh xưng ấy chạm vào cổ họng, mang theo vị chát của ký ức. Tôi nuốt xuống, cùng với tất cả những gì thuộc về quá khứ.

“Đi nói với ‘nữ thần Uyển Uyển’ của anh đi.” Giọng tôi bỗng trở nên nhẹ bẫng, như một lời nhắn nhủ bình thường, nhưng bên trong lại là sự dứt áo ra đi không chút lưu luyến. Tôi biết cái tên ấy với Thẩm Viễn có ý nghĩa gì. Cũng như tôi từng có ý nghĩa vớế nào. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những quân cờ trên bàn.

Không đợản ứng, tôi tiếp tục, ánh mắt như vô tình lướt qua chiếc điện thoại đang bật chế độ livestream trên bàn anh ta. “Và cũng nhắn với tất cả những người đang háo hức hóng drama ngoài kia một câu.” Hơi lạnh từ máy điều hòa thổi xuống gáy, khiến giọng nói của tôi cũương giá. “Vu khống, bịa đặt – sẽ phải trả giá bằng pháp luật.”

Tôi chậm rãi xoay người, hướng về phía khung cửa sổ kính nhìn xuống dòng người tấp nập phía dưới. “Đội ngũ luật sư của Tập đoàn Kiều Viễn đã chuẩn bị đầy đủ toàn bộ hồ sơ khởi kiện.” Mỗi chữ như một nhát búa đóng đinh, khẳng định. Rồi tôi quay lại, nở một nụ cười không chút nhiệt độ. “Chúng tôi chỉ đang… chờ cô ta livestream.”

Thẩm Viễn bật đứng dậy, ghế xoay kêu cót két. Ánh mắáy sâu vào tôi, chứa đựng quá nhiều thứ tôi không muốn giải mã. Có cái gì đó giống như kinh ngạc, rồi lại thoáng qua mộự mỏng manh, như sợi tơ trời vừa giăng ra đã đứt. “Cô…”

“Trợ lý Thẩm.” Tôi ngắt lời anh ta, thanh âm dứt khoát, rõ ràng, vẽ ra một đường biên không thể vượt qua giữa chúng tôi. Trong không gian tĩnh lặng, tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, nhưng biểu cảm trên mặt không hề rạn nứt. “Đây là công việc.”

Cuối cùng, tôi đặt xuống câu hỏi cuối cùng, nhẹ nhàng mà nặng trĩu: “Anh đi, hay là không?”

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram