Tôi đã đếm từng nhịp thở của mình trong khoảng lặng đó. Hơi thở của Thẩm Viễn phả ra nhẹ nhàng, đều đặn, nhưng không khí giữa chúng tôi đặc quánh lại bởi một thứ gì đó căng như dây đàn sắp đứt. Chu Nhiên bên cạnh tôi khẽ động đậy, tiếng vải xào xạc từ tà áo của cô ấy nghe thậăn phòng tĩnh mịch. Tôi biết cô ấy đang nghĩ gì. Cô ấy chắc mẩẽ lắc đầu, sẽ từ chối lời thỉnh cầu đầy rủi ro này. Sự im lặng kéo dài đến mức tôi tưởng như có thể nghe thấy tiếng bụi thời gian lắng xuống trên vai áo anh.
Rồi giọng nói củên, không còn là thứ âẻo tôi từng quen, mà khàn đặc, nặng nề, như thể đã vắt kiệt sức lực từ tận đáy lồng ngực. "Tôi sẽ đi."
Chỉ ba từ ngắn ngủi ấy thôi, nhưng mỗi âm tiết đềức nặng của một lời thề nguyền. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, một nỗi day dứt mơ hồ lại trào lên. Liệu chúng tôi có đang đẩy anh vào một cuộc săn đuổi không cân sức? Anh gật đầu với tôi, ánh mắt sâu thẳm không mộự, khiến tôi tin rằng anh đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với tất cả.
Kim đồng hồ chỉ đúng tám giờ tối. Cánh cửa phòng livestream mở ra như một cái bẫy được giăng sẵn, thu hút vô số con thiêu thân lao vào. Con số người xem trực tiếp nhảy vọt một cách chóng mặt, phá vỡ mốc một triệu chỉ trong nháy mắt, những dòng chữ số chạy liên tục như một cơn lũ cuồng nộ.
Trên màn hình, Lâm Uyển Uyển hiện ra. Cô ta khoác lên mình chiếc váy trắng muốt quá đỗi đơn giản, mái tóc buông xõa, khuôn mặt được tô vẽ khéo léo với phong cách trang điểm "ngây thơ bất hạnh". Nước mắt cô ta ứước khi lời nói cất lên, lấp lánh dưới ánh đèn studio, rơi xuống một cách đầy tính toán. Mùi nước hoa nhẹ nhàng, có lẽ là hương hoa nhài, thoang thoảng từ loa máy tính của tôi, nhưng tôi chỉ ngửi thấy sự giả tạo.
"Cảm ơn mọi người…"
Giọng cô ta nghẹn lại, run run, "cảm ơn vì vẫn còn có người… ở đây, lắng nghe tôi…"
Một tiếng nấc nhỏ được chuẩn bị kỹ lưỡng vang lên. "Những ngày qua… tôi gần như không thể thở nổi. Những lời công kích, sự nghi ngờ, cả công việc tôi yêu thích cũng không còn… đã có lúc tôi muốn buông xuôi tất cả, chìm vào bóng tối…"
Cô ta ngước mắt lên, ánh mắt đẫm lệ hướng về ống kính, đầy vẻ cầu cứu. "Nhưng mỗi lần nhìn thấy những bình luận ủng hộ, tôi lại tự nhủ… mình phải đứng dậy. Phải mạnh mẽ. Hôm nay, tôi chỉ mong có cơ hội được giải thích, được để mọi người nhìn thấy sự thật…"
Lời độc thoại đầy nước mắt của cô ta bị chặn đứng giữa chừng. Màn hình bỗng chói lòa bởi một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, tiếng nhạc hùng tráng vang lên. Những hiệu ứng đặc biệt lộng lẫy, những đóa pháo hoa kỹ ảo nổ rộ, chiếm trọn không gian. Một dòng chữ lớn, đậm, màu đỏ thẫm, hiện lên chính giữa, lấn át mọi thứ:
Người dùng "Yến Hoa - Thẩm Viễn" đã xông vào phòng livestream!
Không một lời báo trước, những món quà tặng ảo đắt giá nhất lần lượt giáng xuống như mưa:
Người dùng "Yến Hoa - Thẩm Viễn" tặng 10 Lễ Hội Hóa Trang!
Người dùng "Yến Hoa - Thẩm Viễn" tặng 10 Thành Trì Ảo Mộng!
Cả màn hình chìm ngập trong ánh hào quang lấp lánh của vàng và đá quý ảo. Gương mặt đang ủ dột của Lâm Uyển Uyển thoáng hiện lên vẻ ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng bị che khuất bởi hiệu ứng. Khu vực bình luận bên dưới bùng nổ một cách hỗn loạn, những dòng chữ cuộn đi với tốc độ chóng mặt, la hét, kinh ngạc, thắc mắc, tất cả hòa vào một mớ hỗn độn không thể đọc nổi. Sự xuất hiện của Thẩm Viễn như một quả bom ném vào kế hoạch được dàn dựng tỉ mỉ của cô ta, phá vỡ hoàn toàn nhịp điệu và kịch bản. Không khí trong livestream bỗng chốc chuyển mình, từ một vở kịch thống khổ cá nhân thành một đấu trường đầy bất ngờ và căng thẳng.
Mùi hương của cà phê đắng nghét vẫn còn bám đầệng tôi khi màn hình điện thoại vỡ òa trong những dòng bình luận cuồng nhiệt. Tên tôi, Thẩm Viễn, bị nhắc đi nhắc lại như một câu thần chú. Họ la hét, họ đoán già đoán non, họ tin rằng tôi đang lao tới đây để che chở cho người phụ nữ ấy. Trái tim tôi thắt lại thành một nút thừng lạnh giá. Họ không biết rằng, chính những lời dịu dàng của cô ta mới là lưỡi dao sắc nhất.
Trên màn hình, Lâm Uyển Uyển đang mỉm cười. Đôi mắt cô ấy sáng lên một tia lấp lánh khó tả, như ánh sáng của người chiến thắng vừa bắt được con mồi quý giá. Nó không phải là niềm vui thuần khiết, mà là sự hân hoan đắc thắng, thứ cảm xúc mà tôi đã từng nhầm tưởng là sự ngưỡng mộ. Giọng nói cô ấy chợt trở nên mềm mại, óng ả như nhung, phủ lên lớp sơn hoàn hảo cho màn kịch sắp diễn. "Anh Viễn… là anh thật sao?"
– câu nói ấy vang lên, và tôi cảm thấy một cơn buồn nôn bất chợt. Cô ấy cảm ơn tôi vì sự ủng hộ. Ủng hộ? Ý nghĩ đó khiến một nụ cười chua chát nở thầm trong lòng tôi. Cô ấy vẫn luôn giỏi trong việc diễn giải mọi thứ theo cách có lợi cho mình.
Yêu cầu kết nối từ cô ấy hiện lên, nhấp nháy như một lời thách thức. Ngón tay tôi, lạnh ngắt vì điều hòa trong văn phòng, chạm vào nút chấp nhận mà không chút do dự. Đã đến lúc kết thúc vở kịch này. Gương mặt tôi hiện ra trên một nửa màn hình, với bộ vest màu xám tro và phía sau là logo hình cánh én của Yến Hoa Technology. Tôi cố ý chọn góc quay này. Không khí trong phòng livestream của cô ấy dường như đông cứng lại trong giây lát.
Tôi không nhìn vào đôi mắt đang chan chứa vẻ giả tạo của cô ấy. Ánh nhìn của tôi xuyên thẳng qua ống kính, như muốn chạm đến từng con người đang ẩn nấp sau màn hình kia. Sự im lặng của tôi có lẽ khiến cô ấy hiểu lầm thành sự xúc động nghẹn ngào. Lâm Uyển Uyển vội vã lên tiếng, giọng càng thêm nũng nịu, đầy vẻ thông cảm. "Em hiểu… anh cũng đang bị ép buộc, bị người ta khống chế…"
Một làn gió lạnh từ cửa sổ văn phòng hơi mở ùa vào, mang theo mùi bụi thành phố, như thổi bay tất cả sự chần chừ cuối cùng trong tôi.
"Lâm Uyển Uyển."
Tôi cất tiếng. Hai từ ấy bật ra khỏi cổ họng tôi, khô khan và lạnh lẽo tựa một phiến băng trượt trên mặt kính. Nó cắt ngang dòng độc thoại đầy tính toán của cô ấy một cách phũ phàng. Trên gương mặt đang mỉm cười của Lâm Uyển Uyển, tôi thấy rõ sự đông cứng từ từ. Nụ cười như bị đóng băng lại, treo lơ lửng trên môi, mất đi sự sống động giả tạo ban đầu. Giọng nói của tôi tiếp tục vang lên, rõ ràng, dứt khoát, không chút khoan nhượng, truyền qua micro đến từng ngóc ngách của căn phòng livestream ảo diệu đó. Mọi âm thanh ồn ào khác dường như đều bị nuốt chửng.
Cả căn phòng nơi tôi đang ngồi bỗng chốc trở nên tĩnh mịch đến rợn người. Tiếng thở dốc của tôi là âất vang lên, thô ráp và đầy sợ hãi, phá vỡ không gian vốn đã đông cứng ấy. Màn hình máy tính phía trước, nơi vừa hiện lên gương mặt lạnh lùng của người đàn ông kia, giờ chỉ còn là một ô vuông đen ngòm. Nó như một cái hố sâu không đáy, nuốt chửng mọi hy vọng và sự bình yên vừa còn sót lại trong tôi. Dòng bình luận cuồn cuộn bên cạnh đã ngừng chảy. Tất cả dường như bị đóng băng tại khung hình đó, chứng kiến trọn vẹn sự sụp đổ của tôi.
Tôi cảm thấy hơi lạnh từ sàn nhà gỗ xâm nhập qua đôi chân trần, bò dọc sống lưng. Mùi hương của tách trà hoa nhài để nguội lạnh bên cạnh bỗng trở nên nồng nặc, sực nức, khiến tôi buồn nôn. Tôi nhìn thấy bàn tay mình trên bàn phím đang run rẩy một cách vô thức, các ngóắp, trắng bệch. Máu dường như rút hết khỏi cơ thể, tập trung đâu đó trong ngực để rồi dồn lên hai bên thái dương, đập thình thịch như một điệu trống báo tử.
Lời lẽ lạnh như băng củẫn còn văng vẳng bên tai. Từng câu, từng chữ như những nhát dao được mài sắc, cắt đứt từng lớp phòng thủ mong manh của tôi. "Đại diện cho Chủ tịch Kiều Vi Vi... cảnh cáo chính thức... phỉ báng nghiêm trọng..."
Những cụm từ ấy xoáy vào tâm trí. Tôi đã nghĩ mình thật khôn ngoan, thật kín kẽ. Những cuộc chuyển khoản qua tài khoản trung gian, những tin nhắn trên ứng dụng bảo mật rồi sẽ tự xóa... Tất cả chỉ là ảo tưởng ngây thơ. Hóa ra, tôi mới là con mồi đang tự tin bước vào giữa tấm lưới mà kẻ đi săn đã giăng sẵn.
"Bằng chứng đã được công chứng và nộp lên tòa."
Câu nói đó khiến dạ dày tôi quặn lại. Một cơn đau nhói, vật vã. Không phải là nỗi sợ mơ hồ nữa, mà là sự khẳng định chắc nịch về một thảm họa không thể tránh khỏi. Hình ảnh tòa án, những bộ vest chỉn chu của luật sư, ánh mắt dò xét của thẩm phán và cả sự hả hê của Kiềện lên rõ mồn một. Tôi sẽ đứng đó, một mình, trơ trọi, trước cả một guồng máy pháp lý khổng lồ mà đối phương đã vận hành. Danh dự, sự nghiệp, tất cả những gì tôi gây dựng sẽ tan thành mây khói, bị nghiền nát dưới ngôn từ "phỉ báng" và "tổn hại uy tín".
"Thư mời hầu tòa... sẽ được gửi đến."
Giọng nói ấy không hề cao, không hề gằn, nhưng mỗi âm tiết đều mang sức nặng của một bản án. Tôi há miệng ra, cố hít một hơi thật sâu, nhưng không khí dường như cũng từ chối tôi. Cổ họng tôi nghẹn lại, khô khốc. Tôi giống như một sinh vật bị vứt lên bờ cát, cố vùng vẫy trong vô vọng, chỉ biết trừng mắt nhìn bầu trời xa lạ. Mọi suy nghĩ đều tê liệt. Không còn kế hoạch, không còn sự giả tạo nào có thể cứu vãn. Chỉ còn lại nỗi kinh hoàng nguyên sơ, tràn ngập, nhấn chìm đôi mắt tôi trong một màu đen tuyệt vọng.
Và rồi, trước khi tôi kịp thốt lên bất cứ lời biệào, anh ta – Thẩm Viễn – đã cắt đứt kết nối. Một cú click dứt khoát, lạnh lùng, chấm dứt mọi khả năng giao tiếp. Hành động đó còn hơn cả một lời khinh bỉ. Nó là sự phủ định hoàn toàn về sự tồn tại của tôi trong cuộc đối thoại này. Tôi không đáng để anh ta bỏ thêm một giây phút nào. Cái ô vuông đen trên màn hình giờ đây trở thành minh chứng cho sự thua cuộc thảm hại của tôi. Nó nhìn tôi, và tôi nhìn lại nó, trong sự im lặng chết chóc của cả căn phòng và chính tâm hồn mình.
Mặt tôi tái đi ngay trước màn hình điện thoại, khi dòng chữ "Phát ngôn có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng" bùng lên rồi vụt tắt, nhấn chìm tất cả vào một màu đen ngòm. Căn phòng khách sạn đắt tiền bỗng trở nên lạnh lẽo, yên tĩnh đến rợn người. Tiếng ồn ào từ những bình luận cuồng nhiệt vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng giờ đây, chúng tựa những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào từng thớ thịt. Tôi biết mình vừa bị đẩy xuống vực.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, nhanh đến mức tôi còn chưa kịp cảm nhận trọn vẹn niềm hả hê khi thấy Lâm Uyển Uyển biến sắc. Chỉ vài giây ngắn ngủẩm Viễn – cái tên tôi từng nghĩ sẽ ám ảnh Kiềả đời – bước vào khung hình với dáng vẻ lạnh lùng và phong thư kiện tụng, cả thế giới của tôi đảo lộn. Giọng nói điềm tĩnh mà đầy uy lực của hắn vẫn còn đọng lại: "Thưa quý vị, tôi, Thẩm Viễn, với tư cách là đại diện pháp lý được ủy quyền bởi Chủ tịch Kiều Vi Vi, xin chính thức thông báo..."
Tôi nhắm nghiền mắt lại. Không phải. Không phải như kế hoạch. Hắn ta phải là vết nhơ, là nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai của Kiềứ. Sao hắn lại có thể đứng đó, với ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào ống kính, như một tay kiếm trung thành nhất? Cảm giác thất bại không đơn thuần là cay đắng, mà là một thứ gì đó băng giá, len lỏi từ lòng bàn chân lên đến tận óc. Tôi vừa là đạo diễn, vừa là diễn viên chính của một vở kịch thảm hại, và rèm vừa mới nhấc lên đã bị người ta đập tan tành.
Ánh sáọèm, rọi lên chiếc máy tính bảng đang mở. Những dòng tít báo lớn, đậm, hiện ra như những nhát dao khắc. "Tập đoàn Kiều Viễn khởi kiện ồ ạt", "Thẩm Viễn: Từ tình cũ thành đao phủ pháp lý?"
, "Kiều Vi Vi: Ranh giới cuối cùng là pháp luật". Mỗi chữ, mỗi câu đều phủ lên người tôi một lớp băng mỏng. Mùi giấy báo ảo giác hòa với mùi cà phê nguội lạnh trên bàn tạo thành một thứ hương vị chua chát.
Tôi lướt ngóẩy trên màn hình. Những luồng dư luận đã xoay chiều hoàn toàn. Những biểu tượng cảm xúc tán thưởng, những lời bình luận ủng hộ Kiềày đặc như mưa. Thậm chí, cả hình ảnh Thẩm Viễn lạnh lùng cầm phong thư cũng bị bàn tán với một sự... hâm mộ kỳ lạ. "Anh ta mà đã kiện, thì Bạch Nguyệt Quang cũng không thoát!"
– câu nói đó của hắn đã trở thành câu cửa miệng, được truyền đi với tốc độ chóng mặt. Tôi cười khẽ, một nụ cười không chút hơi ấm. Đúng là một vở kịch hoàn hảo. Chỉ có điều, tôi là nhân vật phản diện bị vạch trần giữa sân khấu, còn họ – Kiềà cả tên trợ lý chồng cũ kia – mới là những người nắm giữ kịch bản thật sự.
Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng lật trang báo điện tử vang lên khô khốc. Tôi biết, ánh bình minh ngoài cửa sổ không phải dành cho tôi. Nó là bình minh của một ngày mới, sau khi cơn bão tôi cố tình gây ra đã bị người ta dẹp tan bằng thứ vũ khí sắc bén nhất: pháp luật và sự tỉnh táo không ngờ.
Tôi đang cầm chiếc bút mực màu đen bóng loáng, ký tên lên trang cuối cùng của báo cáo tài chính quý thì hắn bước vào. Không phải là tiếng bước chân quen thuộc, mà là một sự im lặng đầy tâm sự lơ lửng ở ngưỡng cửa, rồi mới là tiếng giày da chạm nhẹ lên sàn gỗ. Một tập tạp chí được đặt xuống bàn tôi, khẽ một tiếng "cạch". Tôi không cần nhìn cũng biết đó là số mới nhất, trang bìa lấp lánh hình ảến cách điệu đang bay lượn trên nền trời xanh thẳm – biểu tượng của Tập đoàn Kiều Viễn và đứần Yến Hoa của tôi. Thành quả ấy giờ đây được cả thế giới tài chính ngưỡng mộ.
Thẩm Viễn vẫn đứng đó. Hơi thở củẹ nhàng, gần như hòa vào không khí tĩnh lặng của căn phòng, nhưng tôi cảm nhận được sự chần chừ đang giằng xé trong lòng người đàn ông này. Nó dày đặc, nặng nề hơn cả bầu không khí điều hòa mát lạnh. Tôi tiếp tục viết nốt nét chữ cuối cùng, mực đen loang trên giấy trắng tinh, chờ đợi. Sự im lặng kéo dài vài giây, nhưng với ai đó đang chất chứa điều gì, nó dài tựa mấy mùa thu.
"Bên luật sư..."
giọất lên, khô khốc, "đã nộp đơn khởi kiện lên tòa rồi."
"Ừ."
Tôi đáp lại một âm tiết, vẫn không ngẩng mặt. Trong lòng tôi chợt hiện lên hình ảnh Lâm Uyển Uyển ngày xưa, với ánh mắt đầy thách thức và nụ cười mỉa mai. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một vụ kiện tụng khô khan trên giấy tờ. Tôi chẳng còn cảm thấy hả hê, chỉ thấy mệt mỏi.
"...Cảm ơn."
Hai từ ấy được thốt ra thật khẽ, như một làn khóắp tan biến giữa không trung. Nó chứa đựng một sự cố gắng vô cùng, như thể anh ta vừa mới vượt qua một rào cản vô hình to lớn trong chính mình. Tôi buông bút xuống, chiếc bút lăn nhẹ một vòng trên mặt gỗ phẳng. Cuối cùng, tôi cũng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh. Ánh mắt Thẩm Viễn phức tạp, sâu thẳm như giếng cạn mùa thu, ở đáy giếng ấy dường như có thứ gì đang lay động dưới ánh nắng gãy vụn.
"Cảm ơn vì điều gì?"
Tôi hỏi, giọng điệu bình thản như mặt hồ phẳng lặng không một gợn sóng.
"Cảm ơn vì..."
Anh ta ngập ngừng, cổ họng như có vật gì vướng lại. Không gian giữa chúng tôi đặc quánh lại. "Vì cô... đã cho cô ấy một lối thoát."
Chúng tôi chỉ khởi kiện tội phỉ báng, danh nghĩa làm tổn hại đến uy tín doanh nghiệp và cá nhân. Đó là một lựa chọn có chủ đích, một con đường tuy chông gai nhưng không phải là ngõ cụt. Nếu Lâm Uyển Uyển chấp nhận thua cuộc, côỗi và bồi thường thiệt hại, cánh cửa nhà tù sẽ không đóng lại trước mặt cô ta. Đó là sự khoan hồng lạnh lùng, hay chỉ là một phép tính toán thiệt hơn?
"Trợ lý Thẩm."
Tôi chậm rãi mở lời, từng chữ rõ ràng và đều đặn như nhịp kim đồng hồ. "Trong công việc, tôi chỉ quan tâm đến hiệu quả và lợi ích. Còn trả thù ư?"
Một nụ cười nhẹ, lạnh giá thoáng hiện trên khóe môi tôi. "Nó là thứ trò chơi tốn thời gian và tâm trí, chỉ dành cho những kẻ rảnh rỗi và đầy thù hận mà thôi. Mà thời gian của tôi..."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, "rất đắt giá. Tôi không muốn lãng phí nó vào những thứ vô bổ."
Ánh mắt Thẩm Viễn dường như xuyên thấu qua tôi, tìm kiếm một sự chân thật nào đó ẩn sâu sau lớp vỏ lý trí băng giá. Có một dòng chảy ngầm của cảm xúc đang cuộn xoáy phía sau vẻ ngoài bình tĩnh ấy của anh – có lẽ là sự biết ơn, có lẽ là nỗi xót xa, cũng có thể là một sự thức tỉnh nào đó. Cuối cùng, tất cả chỉ kết tinh lại trong một cái gật đầu ngắn gọn.
"Tôi hiểu rồi."
Anh quay người, bóng lưng thẳng tắp trong bộ vest chỉn chu dần khuất sau cánh cửa kính mờ. Nhưng tôi để ý thấy, bước chân anh khi đi ra có vẻ nhẹ nhõm hơn lúc vào, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình đã đè lên vai bấy lâu.
Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng. Yến Hoa của tôi, giờ đây đã vượt qua mọi cơn bão, chính thức bước vào quỹ đạo ổn định và phát triển không ngừng. Nó trở thành thanh kiếm sắc bén nhất, linh hoạt nhấập đoàn khổng lồ Kiều Viễn, chém đứt mọi trở ngại trên thương trường. Giá trị công ty tăng lên chóng mặt, gấp nhiều lần so với con số khiêm tốn ban đầu. Thành công ấy vang dội, nhưng trong căn phòng vắng lặng chỉ còn lại tôi, với mùi hương nhẹ của giấy mới và mực, cùng âm thanh tí tách đều đều từ chiếc đồng hồ cổ trên tường.
Mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc thẳng vào mũi tôước qua cánh cửa phòng cấp cứu. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, từ khoảnh khắc chiếc điện thoại rung lên trên bàn làm việc cho đến giây phút tôi đứng đây, trên mảnh đất quê hương đã lâu chưa về. Tim tôi đập thình thịch, một nhịp đập loạn xạ và đầy sợ hãi, như thể muốn phá vỡ lồng ngực. Tôi không nhớ mình đã lên chuyên cơ thế nào, cũng chẳng cảm nhận được quãng đường dài ngái ngủ. Tâm trí tôi chỉ còn là một màn trắng xóa, lốm đốm những mảnh ký ức về bàn tay gầy guộc của mẹ vuốt tóc tôi ngày nhỏ.
Bác Trương, người hàng xóm tốt bụng, chạy vội đến, đôi mắt đỏ hoe. Giọng bác vẫn còn run. “Vi Vi, con vào đi. Các bác sĩ đang nỗ lực lắm. Mẹ con bị xuất huyết não, đột ngột lắm.” Lời nói của bác như những nhát dao cứa nát thêm nỗi hoảng loạn trong tôi. Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn đắng, không thốt nên lời. Cảm giác tê dại từ lòng bàn chân lan lên, khiến tôi gần như không cảm nhận được mặt đất.
Tôi quay đầu nhìn về phía cửa phòng cách ly, nơi ánh đèn xanh lạnh lẽo vẫn sáng. Mọi thành tựu, mọi kế hoạôn ngoan ngoài kia bỗng chốc trở nên vô nghĩa và mong manh đến tội nghiệp. Chúng chẳng là gì so với sự sốủa mẹ tôi đang nằm trong đó. Tôi siết chặt hai bàn tay lại, móng tay cắn sâu vào da thịt, cố tìm một chút đau đớn vật lý để đánh lạc hướng nỗi sợ tinh thần đang bóp nghẹt trái tim.
Thẩm Viễn đứng cách tôi vài bước. Anh đi theo tôi từ khi tôi vội vã rời khỏi văn phòng, lặng lẽ sắp xếp mọi thứ và lên máy bay cùng tôi. Giờ đây, anh vẫn im lặng như một bóng hình cố địảnh hỗn loạn này. Ánh mắt anh không rời khỏi tôi, chứa đựng một sự quan sát sắc sảo và một nỗi lo lắng thầm kín mà tôi chưa từng thấy. Anh bước lên, đưa cho tôi một chai nước suối nhỏ, giọng nói trầm và chậm rãi hơn mọi khi, cố gắng xoa dịu. “Chủ tịch, uống chút nước đi. Mình phải giữ sức.”
Tôi đưận, những ngóẩy chạm vào tay anh. Hơi ấm từ chai nước lan tỏa, đối lập hoàn toàn với sự lạnh giá đang bao trùm lấy tôi. Tôi mở nắp, uống một ngụm, nước mát lạnh trôi xuống cổ họng khô khốc nhưng chẳng thể làm dịu đi ngọn lửa thiêu đốt trong lòng. Tôi thì thầm, giọng nói vỡ vụn. “Cảm ơn.” Hai từ ấy nghe thật yếu ớt và bất lực.
Rồi tôi quay lại nhìn cánh cửa ấy. Ký ức ùa về như thác đổ. Hình ảnh mẹ tôi, dáng người nhỏ bé, tần tảo sớm hôm dưới mái nhà cũ ở Nam Thành. Mẹ luôn dành cho tôi những miếng ngon nhất, nhịn những bộ quần áo mới để lo cho tôi ăn học. Tôi bỏ quê lên thành phố, bươn chải, giành giật từng chút một để rồi khi ngoảnh lại, mẹ đã già đi quá nhiều. Sự cố gắng của tôi, liệu có quá muộn? Nỗi hối hận cay đắng xoáy sâu vào tâm can.
Không biết đã bao lâu, có lẽ là hàng giờ, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Một vị bác sĩ trung niên bước ra, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi. Ánh mắt ông quét qua đám đông và dừng lại ở tôi. Tôi bước vội tới, chân như có nghìn cân, lòng đầy dự cảm chẳng lành. Mọi âỗng biến mất, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập và giọng nói của vị bác sĩ ấy, chậm rãi mà nặng trĩu. “Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Nhưng khối máu tụ quá lớn, áp lực lên não quá cao. Bệnh nhân… đã không qua khỏi. Xin chia buồn cùng gia đình.”
Thế giới trước mắt tôi vỡ vụn.
Tôi không khóc. Cũng không kêu lên. Chỉ đứng đó, như một cây cột trơ trọi giữa cơn gió lạnh. Cảm giác tê cóng ấy lan tỏa toàn thân, thấu tận xương tủy. “Đã không qua khỏi.” Bốn chữ ấy lặp đi lặp lại trong đầu tôi, như một câu thần chú tàn nhẫn. Mẹ tôi… đã chết. Người phụ nữ đã hy sinh cả đời cho tôi, giờ đây đã ra đi, ngay trên mảnh đất quê hương, trong khi tôi, đứa con gái duy nhất của bà, đang bận rộn với những tham vọng xa vời nơi thành thị.
Thẩm Viễn bước đến bên cạnh tôi. Anh không nói gì, chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng nhưng vững chắc đỡ lấy cánh tay tôi đang run lẩy bẩy. Sự hiện diện của anh lúc này không phải là của một trợ lý, mà giống như một điểm tựa vật lý duy nhất trong cơn chấn động tinh thần khủng khiếp này. Ánh mắt anh nhìn tôi, không phải sự thương hại, mà là sự thấu hiểu lặột nỗi đau quá lớn không thể diễn tả thành lời.
Tôi hít một hơi thật sâu, mùi thuốc sát trùng giờ đây như hòa lẫn với mùi của sự mất mát và hối tiếc. Tôi gật đầu với vị bác sĩ, một cái gật đầu máy móc, rồi từ từ bước vào căn phòng nơi mẹ tôi nằm lại. Mọi thứ trên đời này, những thành công người người ngưỡng mộ, những kẻ từng dè bỉợp tác, tất cả bỗng hóa thành hư vô. Chỉ có sự trống rỗng mênh mông và nỗi đau nhức nhối còn ở lại, in hằôi, trong căn phòng lạnh lẽo đầy mùi thuốc này. Hành trình của tôi, từ nay về sau, sẽ mãột khoảng trống không gì có thể lấp đầy.
Tôi đứng đó, trước cánh cửa phòng mổ đóng chặt, cả người tê cóng như thể máu trong huyết quản ngừng lưu thông. Ánh đèn trắng lạnh lẽo xuyên qua ô kính mờ chiếu ra hành lang vắng, in lên sàn đá hoa những vệt sáng dài lê thê. Mùi thuốc sát trùng hăng hắc xộc thẳng vào mũi, quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của bệnh viện, tạo thành một thứ mùi vị của sự chờ đợi khắc nghiệt. Đầu ngón tay tôi khẽ run, cảm nhận rõ rệt cái lạnh thấu xương từ bức tường bê tông truyền sang.
Chu Nhiên bên cạnh nắm chặt tay tôi, lòng bàn tay cô ấy ướt đẫm mồ hôi lạnh nhưng vẫn cố siết thật chặt. Giọng cô nghẹn lại, vỡ ra từng mảnh: “Vi Vi, đừng sợ. Dì sẽ ổn mà. Người tốt như dì, trời cao có mắt, làm sao nỡ…” Câu nói dở dang, cô quay mặt đi, dùng tay áo lau vội. Tiếng nấc nghẹn ứ trong cổ họng cô chính là âất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ nơi hành lang này. Tôi biết cô đang cố trấn an tôi, nhưng chính trái tim cô cũng đang co thắt lại vì lo sợ. Tình cảm cô dành cho mẹ tôi, sâu nặng chẳng kém gì tôi.
Thẩm Viễn đứng cách đó không xa, dáng vẻ vẫn là sự điềm tĩnh hiếm thấy. Áo khoác ngoài của anh đã cởi bỏ, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng hơi nhăn ở phần tay áo. Anh cầm điện thoại, những thuật ngữ y khoa tiếng Anh phức tạp tuôn ra từ miệng anh một cách trôi chảy và chính xác, giọng nói trầm ổn không một chút rung động. “Vâng, hình ảnh chụp cắt lớp não của bệnh nhân đã gửi đến. Đề nghị đội phẫu thuật thần kinh số một sẵn sàng. Tôi cần đảm bảo mọi thiết bị hỗ trợ đều ở trạng thái tốt nhất.” Ánh mắt anh lướt qua tôi trong một giây, rất nhanh, nhưng tôi bắt được một tia ánh sáng lạ thường trong đó – không phải sự thương hại, mà là sự quyết tâm sắt đá, như một lời hứa thầm lặng. Anh không chỉ đang sắp xếp, anh đang chỉ huy một cuộc chiến, và đối thủ là tử thần.
Tất cả diễn ra quá nhanh, tựa như một thước phim bị bấm nút tua nhanh. Từ khoảnh khắc điện thoại reo lên trong đêm, ữ từ Nam Thành, đến lúc chiếc máy bay riêng cất cánh trong màn đêm mờ sương, rồi cảnh xe cứu thương đèn nhấp nháy chạy xuyên qua thành phố đang chìm trong làn sương sớm, có cảnh sát mở đường phía trước. Mọi thứ được Thẩm Viễn sắp đặt một cách hoàn hảo, không một khâu nào sai sót. Sự hiệu quả lạnh lùng đó, trong hoàn cảnh này, lại trở thành điểm tựa duy nhất khiến người ta có thể bám víu.
Bố tôi ngồi trên chiếc ghế dài bên cạnh, dáng người như đã khòm xuống. Mái tóc bạc vốn lấm tấm giờ đây dường như bạc trắng cả mảng lớn chỉ sau một đêm. Ánh mắt ông đờ đẫn nhìn vào cánh cửa phòng mổ, đôi bàạn vì lao động nắm chặt vào nhau, các khớp ngón tay trắng bệch. Khi thấy tôi bước đến, ông ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe của người đàn ông cả đời kiên cường, chưa từng khuất phục trước bất cứ khó khăn nào, giờ đây chứa đầy nước mắt và sự bất lực. Giọng ông khàn đặc, run rẩy: “Vi Vi… mẹ con nó…” Câu nói không thể nói trọn vẹn. Nỗi sợ hãi mất đi người bạn đời tri kỷ cả đời đã làm vỡ tan lớp vỏ cứng cáp bên ngoài của ông.
Tôi cúi người xuống, ôm lấy bố. Cơ thể gầy guộc của ông run lên trong vòng tay tôi. Hơi ấm từ ông rất ít, như thể đã bị nỗi lo sợ rút cạn. Tôi nghẹn ngào, không nói nên lời. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ tôi, người phụ nữ luôn mỉm cười, luôn nói “mẹ ổn, con đừng lo”, người đã cố gắng giấu đi tất cả những cơn đau và mệt mỏi để tôi yên tâm công tác xa nhà. Bà đã mạnh mẽ một mình chống đỡ bao lâu rồi? Tôi, đứa con gái bận rộn với những dự án của riêng mình, đã vô tâm bỏ qua bao nhiêu dấu hiệu? Cơn hoảng loạn ban nãy giờ chuyển hóa thành một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, gặm nhấm từng chút một, kèm theo đó là cảm giác tội lỗi tê tái. Tôi siết chặt vòng tay hơn, như thể có thể truyền chút sức mạnh ít ỏi của mình cho người cha già, và cũng để tự nâng đỡ bản thân đang có nguy cơ gục ngã.
Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, một thứ âẩy và yếu ớt đến mức tôi gần như không nhận ra. "Bố, đừng sợ. Mẹ sẽ không sao đâu."
Câu nói ấy vang lên như một lời cầu khấn, một lời hứôi dành cho người cha già đang tê liệt vì lo sợ, và cũng là để tự trấn an lấy trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực mình. Tôi biết mình đang nói dối, bởi chẳng ai có thể chắc chắn điều gì sau cánh cửa phòng mổ kia, nhưng tôi buộc phải tin vào điều đó.
Một bàn tay đưa ra trước mặt tôi, cầm một ly nước. Hơi ấm tỏa ra từ thành ly thủy tinh xuyêịt. Thẩm Viễn không nói gì, chỉ đặt nó vào tay tôi với một cái gật đầu rất nhẹ. Ánh mắướt qua khuôn mặt tái nhợt của bố tôi rồôi. "Chủ tịch Kiều, bác trai, uống chút nước đi. Ca phẫu thuật sẽ còn mất thời gian."
Giọng anh trầm và vững, một điểm tựa nhỏ nhoi giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo đầy mùi thuốc sát trùng.
Anh ta ngồi xuống băng ghế đối diện, dáng người thẳng thớm nhưng không hề cứng nhắc. Không một lời thừa. Chỉ thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại dán vào màn hình điện thoại, những ngón tay lướt nhanh gửi đi vài dòng tin nhắn hoặc email. Tôi biết anh đang làm gì. Anh đang kiểm tra lại lần cuối, đảm bảo rằng mọi thứ từ thiết bị tối tân nhất, những lọ thuốc đắt giá cho đến danh tiếng của vị bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, tất cả đều đã được sắp xếp đúng chỗ. Sự chu toàn lặng lẽ ấy khiến tôi thấy có lỗi, và cũng thấy an tâm hơn một chút, dù chỉ là một chút rất nhỏ.
Đồng hồ trên tường tích tắc, tích tắc. Mỗi tiếng tích tắc ấy như một giọt nước nóng rơi thẳng vào trái tim tôi, đốt cháy từng tế bào kiên nhẫn. Thời gian không còn là một khái niệm trừu tượng, nó hữu hình đến mức tôi có thể cảm nhận được sức nặng của từng giây phút đè lên đôi vai mình. Một thế kỷ dài đằng đẵng được nén lại trong một nhịp thở.
Bàn tay nhỏ nhắn, lạnh ngắt của Chu Nhiên siết chặt lấy tay tôi. Tôìn cô, thấy đôi mắt cô đỏ hoe và bàn tay nắm lấy tay tôi cũng đang run lên một nhịp rất nhẹ. Cô ấy không khóc, chỉ cắn chặt môi dưới, dùng tất cả sức lực của một đứa trẻ để truyền cho tôi chút hơi ấm và sự dũng cảm mà có lẽ chính cô cũng không có. Sự hiện diện ấy, dù yếu ớt, lại là sợi dâất giữ tôi khỏi trôi dạt vào biển cả lo âu.
Rồi ánh đèn màu đỏ phía trên cánh cửa phòng mổ phụt tắt.
Một sự im lặng đột ngột, chóùm lấy tất cả. Trước khi trí óc tôi kịp xử lý thông tin, cánh cửa ấy đã mở ra. Vị bác sĩ chính bước ra, khuôn mặt in hằn dấu vết của sự căng thẳng triền miên, chiếc khẩu trang xanh được kéo xuống. Nhưng đôi mắt của ông, thứ duy nhất tôi có thể tập trung vào lúc này, lại ánh lên một tia sáng nhẹ nhõm rõ rệt. Tôi nín thở, toàn bộ thế giới thu nhỏ lại trong đôi môi sắp mấp máy của ông.
"Ca phẫu thuật rất thành công."
Câu nói ấy vang lên. "Chúng tôi đã cầm được điểm xuất huyết, tạm thời đã thoát khỏi nguy hiểm. Quan sát 24 giờ, nếu không có biến chứng sẽ chuyển sang phòng hồi sức tích cực để điều trị tiếp."
Một con đập ngăn nước khổng lồ trong lòng tôi bỗng chốc vỡ tung. Mọi sức lực rút cạn, mọi gồng mình chịu đựng tan biến. Nước mắt trào ra không một tín hiệu báo trước, nóng hổi và mặn chát, chảy dài trên má. Tôi đưa tay lên che miệng, ngóẩy dính đầy nước mắt, cố nén lại tiếng nấc nghẹn đang muốn bật ra từ cổ họng. Tôi không muốn nghe thấy âm thanh yếu đuối ấy, không muốn nó phá vỡ khoảnh khắc nhẹ nhõm thiêng liêng này.
Bên cạnh tôi, bố tôi - người đàn ông cứng rắn cả đời - cũng bật khóc thành tiếng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn trên khuôn mặt nhăn nheo vì lo âu. Ông lắp bắp, liên tục cúi đầu cảm ơn vị bác sĩ, giọng nói đứt quãng. Vị bác sĩ mệt mỏi chỉ nhẹ nhàng xua tay, một nụ cười nhỏ nở trên môi. "Gia đình nên đi nghỉ một chút. Bệnh nhân cần được yên tĩnh."
Khi vị bác sĩ quay lưng bước đi, tôi cảm thấy chân mình như hóa đá rồi lại mềm nhũn ra. Tôi dựa lưng vào bức tường bệnh viện lạnh ngắt, cảm nhận hơi lạnh từ viên gạch ốp xuyên qua lớp vải áo. Rồi tôi từ từ trượt người xuống, ngồi bệt trên nền đá hoa sạch sẽ đến lạnh lùng. Sự mệt mỏi sau cơn căng thẳng tột độ ập đến, khiến toàn thân tôi rã rời.
Chu Nhiên quỳ xuống bên cạnh, hai tay ôm chầm lấy vai tôi. Cô ấy không nói gì, chỉ khóc, những tiếng nức nở nhỏ nhoi và ướt át thấm vào vai áo tôi. Hơi ấm từ vòng tay cô lan tỏa, xua đi chút hơi lạnh của bức tường. Trong tiếng khóc của cô, tôi nghe thấy sự giải tỏa, sự sợ hãi vừa qua, và cả tình yêu thương nguyên sơ, chân thành nhất. Chúng tôi ngồi đó, giữa hành lang yên tĩnh, để mặc cho những giọt nước mắt hàn gắn lại những mảnh vỡ trong lòng sau một đêm dài kinh hoàng.
Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo trên má tôi bỗng chốc bị một thứ gì đó mềm mại và khô ráo thấm lên. Tôi chớp mắt, nước mắt vương trên mi làm mờ đi hình ảnh người đàn ông đang cúi xuống trước mặt. Chỉ thấy một bàn tay với những ngón tay dài, xương xương nhưng nắm chặt chiếc khăn tay bằng lụa màu ngọc bích, đang lau nhẹ cho tôi. Hơi ấm từ đầu ngóạm vào da thịt lạnh cóng, khiến tôi giật mình.
Mọi thứ vừa xảá. Tiếng gầm gừ của con mãnh thú, mùi tanh nồng của máu, cảm giác tuyệt vọng khi bị dồn vào góc tường lạnh giá. Tôi đã nghĩ mình xong rồi. Vậy mà giờ đây, tôi đang ngồi đây, trên nền đất ẩm mốc, thở hổn hểẻ vừa cứu mạng mình lại đang bình tĩnh lau nước mắt cho tôi như thể tôi mới là người cần được an ủi nhất. Sự tương phản ấy khiến một tràng nấc nghẹn ngào lại ùa lên cổ họng.
“Ổn rồi… Vi Vi… mọi chuyện ổn rồi…”
Giọng nói ấy vang lên, trầm ấm và chậm rãi, xuyên qua màn sương hỗn loạn trong đầu tôi. Nó không phải là lời hứa hão, mà là một sự khẳng định chắc chắn, như một câu thần chú xua tan đi tất cả những bóng ma vừa hiện hình. Tôi ngẩng mặt lên, mắt nhìn thẳng vào anh. Thẩm Viễn. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày, mà chứa đầy một thứ gì đó dịu dàng và kiên nhẫn, như đang nhìn một con thú nhỏ bị thương. Cái nhìn ấy khiến tôi xấu hổ, lại càng muốn khóc hơn. Tại sao lại là anh? Tại sao lại để anh thấy tôi thảm hại như thế này?
Anh không nói thêm gì, chỉ đưa chiếc khăn tay đã thấm ướt về phía tôi. Chiếc khăn được gấp vuông vắn, cẩn thận, trên góc thêu một chữ “Viễn” nhỏ màu bạc mờ ảo. Một chi tiết nhỏ nói lên tính cách cầu toàn của chủ nhân. Tôi đưa tay ra, ngóạm vào tay anh. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Tôi vội rút tay lại, cầm lấy chiếc khăn và tự lau mặt. Mùi hương nhẹ nhàng, thoang thoảng như cỏ cây sau mưa từ chiếc khăn tỏa ra, xoa dịu thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.
Xung quanh, tiếng gió thổi qua kẽ lá xào xạc, mang theo hơi lạnh của đêm thu sắp tới. Tôi mới để ý, bóng tối đã bắt đầu buông xuống, nhuộm tím một góc sân vắng. Không gian tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng trái tim mình đập thình thịch đang dần trở về nhịp điệu bình thường. Thẩm Viễn vẫn quỳ một chân trước mặt tôi, tư thế phòng thủ, như thể sẵn sàng đứng dậy che chắn cho tôi bất cứ lúc nào. Im lặng của anh không hề gượng gạo, mà là một sự im lặng an toàn, cho tôi khoảng trời riêng để ổn định lại bản thân.
Cuối cùng, tôi hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm lẫn mùi hương từ chiếc khăn lùa vào khoang mũi. Tôi ngước mắt lên nhìn anh lần nữa, cố gắng nở một nụ cười yếu ớt, dù biết nó có lẽ trông rất tệ.
“Em… em cảm ơn.”
Câu nói thốt ra khẽ khàng, yếu ớt hơn cả dự định. Thẩm Viễn khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi. Rồi anh đứng dậy, đưề phía tôi. Bàn tay ấy, lúc nãy cầm khăn tay dịu dàng, giờ đây lại hiện lên những đường gân xanh nhẹ, là dấu vết của sự gồng mình khi đối mặt với nguy hiểm. Tôi đặt bàn tay còn run rẩy của mình vào lòng bàn tay anh. Lực kéo từ tay anh mạnh mẽ và vững chãi, nhẹ nhàng nâng tôi đứng dậy khỏi mặt đất lạnh giá. Trong giây phút ấy, tôi chợt nhận ra, có lẽ mình chưa bao giờ thực sự hiểu con người này.