Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào cảnh tay trắng nhìn tờ giấy báo nhập học biến mất. Ngộ Minh cũng vậy. Cả hai chúng tôi đều cho rằng với thành tích thi thử suốt ba năm cấp ba, dù tôi có làm bài kém cỏi đến đâu thì một trường đại học tầm thường cũng không thể từ chối tôi. Thế mà sự thật lại phũ phàng đến thế.
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện râm ran hồi tôi còn nhỏ. Ở làng bên, có một vụ mạế khiến cả vùng xôn xao: con gái trưởng làng thi trượt đại học, thế là cha mẹ cô ta đã dùng tiền mua chuộc, lấy tên của một đứa trẻ khác để cô ta đi học thay. Lúc đó tôi chỉ nghĩ đó là chuyện cẩu huyết chỉ có trong phim ảnh. Nhưng giờ đây, nhìn tờ giấy trắng lạnh lùng trước mặt, tôi không còn dám chắc nữa.
Tôi gục đầu vào lòng Ngộ Minh, nước mắt ướt đẫm áo sơ mi trắng của anh. Tôi vừa khóc vừa kể lể từng đêm tôi thức trắng ôn bài, từng lần tôi gục mặt xuống bàn vì mệt, từng giọt mồ hôi rơi trên trang sách. Tôi biết Ngộ Minh yếu lòng nhất trước nước mắt của tôi. Và tôi cũng biết, nếu có ai đủ quyền thế để giúp tôi điều tra chân tướng, thì chỉ có anh mà thôi. Quả nhiên, Ngộ Minh xoay người, rút điện thoại gọi lý của bố mình. Giọng anh trầm xuống, chỉ nói vỏn vẹn mấy câu nhưng đủ để tôi hiểu rằng chuyện này sẽ được giải quyết.
Nhưng tôi không ngờ cuộc điều tra ấy lại đào ra nhiều hơn những gì tôi tưởng. Không chỉ có chân tướng vụ mạo danh, mà còn cả lai lịch thật sự của tôi.
Ngộ Minh đưa cho tôi một xấp giấy tờ. Trong đó có tấm ảnh chụp một cô gái trùng tên, trùng họ với tôi, đang cầm trên tay tờ giấy báo nhập học của một trường đại học trọng điểm. Nhưng gương mặt trong ảnh lại quá quen thuộc — đó là Khâu Minh Châu, bạn cùng lớp của tôi.
Trường trung học tôi theo học là ngôi trường danh giá nhất thành phố. Học sinh ở đó phần lớn đều dựa vào thực lực để thi vào, nhưng cũng không thiếu những kẻ dùng tiền để mua một chỗ ngồi. Khâu Minh Châu là một trong số đó. Thành tích của cô ta lẹt đẹt, nhưng bố mẹ cô ta lại là những người có tiền có thế, nửa giới thương mại thành phố này.
Tôi hiểu Khâu Minh Châu. Cô ta là đứa gặp chuyện gì cũng chỉ biết khóc lóc, nước mắt nhiều hơn nước mưa. Chắc chắn là cô ta thi trượt đại học, rồi về nhà khóc lóc với bố mẹ, và họ đã dùng tiền để mua tên tôi, thay thế tôi đi học. Nhưng cô ta đã chọn sai người rồi. Đụng vào tôi, cô ta sẽ phải trả giá.
Tôi nhìn kết quả điều tra mà Ngộ Minh đưa, nước mắt lại trào ra. Nhưng chưa kịp để tôi mở miệng cầu đắp, Ngộ Minh đã đặt trước mặt tôi một tờ báo cũ kỹ, giấy đã ngả màu vàng ố.
Đó là tờ báo của mười sáu năm trước. Trên trang nhất có một bản tin: vợ chồng họ Khâu tìm kiếm con gái yêu. Phía dưới là một tấm hình chụp một vết bớt hình con bướm trên lưng phải của một bé gái.
Tôi sững sờ. Hai tay tôi run lên, tờ báo suýt rơi khỏi tay. Tôi ngẩng đầu nhìn Ngộ Minh, ánh mắt đầy vẻ mờ mịt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vết bớt đó — nó giống hệt vết bớt trên lưng phải của tôi. Từng đường cong, từng nét chấm phá, không sai một li.
Tôi nhớ lại mấy ngày trước, Ngộ Minh có xin tôi một sợi tóc. Lúc đó tôi còn hỏi anh muốn làm gì, anh chỉ cười bảo là để làm thí nghiệm cho vui. Tôi không nghĩ ngợi gì nhiều, tiện tay nhổ một sợi đưa cho anh. Giờ thì tôi đã hiểu. Anh đã đi xét nghiệm ADN từ lâu rồi.
Ngộ Minh đặt túi hồ sơ cuối cùng xuống trước mặt tôi. Trong đó là kết quả xét nghiệm và những tờ giấy chứng nhận tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi không cần mở ra cũng đã biết bên trong viết gì.
Tôi nhìn chằm chằm vào túi hồ sơ màu nâu nhạt đặt trên bàn, đầu ngón tay khẽ run lên. Anh vẫn chưa mở ra. Anh nghĩ kết quả này người đầu tiên biết nên là em. Câu nói của Ngộ Minh vẫn còn văng vẳng bên tai tôi, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu để nghĩ đến anh nữa. Tất cả những gì tôi thấy chỉ là lớp giấy bìa mỏng manh kia, thứ đang chứa đựng một sự thật mà tôi đã mơ hồ cảm nhận từ rất lâu, nhưng chưa bao giờ dám đối diện.
Tôi không do dự thêm một giây nào nữa. Ngón tay tôi lướt qua túi, kéo mạnh lớp keo dính, rút ra tờ giấy trắng tinh bên trong. Ánh mắt tôi lướt xuống dòng chữ cuối cùng, nơi cột kết quả giám định quan hệ cha con hiện ra rõ ràng đến chói mắt: ông Khâu chính là bố ruột của tôi.
Một tiếng cười bật ra khỏi cổ họng tôi, khàn đặc và chua chát. Nực cười làm sao! Bố mẹ ruột của tôi — những người đáng lẽ phải yêu thương tôi nhất — lại tìm cách để người khác mạo danh tôi đi học đại học. Tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, từng thớ thịt như co rút lại trước sự phản bội quá đỗi hoang đường này. Tôi nuốt xuống cục nghẹn đang chặn ngang cuống họng, rồi không nói một lời, tôi cầm hết tất cả tài liệu, đứng dậy và đi thẳng đến công ty của ông Khâu.
Nhà Ngộ Minh có quan hệ làm ăn với ông ta, nên có anh dẫn đường, tôi dễ dàng bước qua cánh cửa kính dày của tòa nhà, vào thẳng văn phòng Chủ tịch. Cảm giác tay mình lạnh toát, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản. Vừa hay, Khâu Minh Châu cũng có mặt ở đó. Khi nhìn thấy tôi, cô ta khựng lại một nhịp, đôi mắt đắng chút luống cuống — cái kiểu chột dạ của kẻ vừa giấu được một tội lỗi lớn.
"Tống Niểu, cô đến đây làm gì?"
Giọng cô ta vờ như ngạc nhiên, nhưng tôi có thể nghe rõ sự căng thẳng đang rít qua kẽ răng.
"Đương nhiên là đến chúc mừng cô đỗ đại học rồi."
Tôi mỉm cười dịu dàng, nhưng chính tôi cũng cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ khóe môi mình. Ánh mắt tôi lạnh lẽo đến đáng sợ, như thể tôi đang nhìn xuyên qua lớp da thịt giả tạo của cô ta để thấy rõ bản chất bên trong. Ông Khâu ngược lại vẫn tỏ ra trấn tĩnh, ông ta nhàn nhạt liếc nhìn tôi một cái, rồi nhìn Ngộ Minh với vẻ mặt dò xét.
"Là bố cháu có chuyện gì muốn cháu chuyển lời sao?"
Giọng ông ta trầm ổn, nhưng tôi biết đằng sau lớp mặt nạ điềm tĩnh ấy là một nỗi lo âu đang âm ỉ cháy.
Sắc mặt Ngộ Minh lãnh đạm, chẳng nể nang họ lấy một chút. Anh đứng thẳng người, tay đút túi quần, ánh mắt nhìn thẳng vào ông Khâu: "Cháu đến để cùng bạn gái chúc mừng người bạn cùng lớp luôn đứng bét bảng của cô ấy đã đỗ vào trường danh tiếng."
Mỗi chữ anh thốt ra như một nhát dao sắc lẻm, cắt ngang bầu không khí giả dối trong căn phòng. Tôi cảm nhận được hơi ấm từ bà chạm vào vai mình, như một lời động viên thầm lặng, và tôi biết cuộc chiến này tôi không đơn độc.
Sắc mặt ông Khâu tối sầm lại như bầu trời trước cơn giông, từng đường gân trên trán hiện rõ dưới làn da nhợt nhạt. Tôi nhậểu cảm ấy — cái kiểu phòng thủ của một người đã quen với việc che giấu sự thật. Khâu Minh Châu đứng bên cạnh, đôi mắt cô ta nheo lại nhìn tôi chằm chằm, cố gắng giữ cho khuôn mặt mình một vẻ bình thản đến mức gượng gạo. Cô ta hắng giọng, giọng nói lạnh tanh như dao cắt vào không khí:
“Tôi và cô dường như chẳng có giao thiệp gì với nhau thì phải.”
Tôi nghe mà buồn cười. Cái giọng điệu ấy, cái cách cô ta ngẩng cằm lên cao như thể đang nhìn một thứ rác rưởi dưới chân mình — nó quen thuộc đến nỗi sống lưng tôi chợt lạnh toát. Tôi khẽ nhếch mép, để nụ cười từ, không vội vã.
“Không giao thiệp? Những năm tháng cô bắt nạt tôi trong cô nhi viện, lẽ nào cô quên sạch rồi sao?”
“Là cô?!”
Khâu Minh Châu khựng lại, lông mày cô ta nhíu chặt đến mức tạo thành một đường hằn sâu giữa trán. Tôi thấy rõ sự hoảng loạn lướt qua đáy mắt cô ta, như một tia chớp vụt tắt trong đêm tối. Cô ta đang lục tung ký ức để tìm ra khuôn mặt tôi thời thơ ấu — một đứa trẻ gầy gò, lem luốc, luôn nép mình ở góc phòng để tránh những cú đấm của cô ta. Tôi biết điều đó, bởi vì chính tôi cũng đã từng dành cả tuổi thơ để nhìn cô ta qua những giọt nước mắt.
So với vẻ bối rối của con gái, ông Khâu trông bình tĩnh hơn nhiều. Trước ngực, nhìn tôi với ánh mắt dò xét, chắc mẩm rằng tôi chỉ đến để đòi một lời xin lỗi cho những ngày tháng bị ngược đãi năm xưa. Có lẽ trong đầu ông ta, tôi chỉ là một kẻ yếu đuối không thể buông bỏ quá khứ. Nhưng ông ta đã nhầm.
Giây tiếp theo, tôi rút tập tài liệu mà Ngộ Minh đã điều tra suốt ba tháng qua khỏi túi xách, rồi ném thẳng xuống mặt bàn trước mặt ông Khâu. Những tờ giấy trắng bay lộn xộn trong không trung trước khi rơi xuống, như những chiếc lá mùa thu vỡ vụn.
“Khâu Minh Châu, cô đổi tên thành Tống Niểu từ khi nào thế? Sao tôi lại không biết nhỉ?”
Câu hỏi của tôi rơi xuống như một tảng đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Hai người đối diện chết lặng. Căn phòng chợt im ắng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường, từng nhịp một, chậm rãi và nặng nề. Khâu Minh Châu mở miệng định nói gì đó, nhưng không có âm thanh nào thoát ra. Cô ta chỉ đứng đó, mặt tái nhợt, hai bàn tay bấu chặt vào mép bàn đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch.
Ngộ Minh bước lên một bước, nhẹ nhàng như một cái bóng. Anh cúi xuống, mở chiếc túi hồ sơ màu nâu trên bàn, lấy ra từng mảnh bằng chứng — những bản photo giấy khai sinh, biên lai chuyển trường, hợp đồng thuê nhà dưới cái tên Tống Niểu — và lần lượt trải chúng ra trước mắt hai người. Mùi mực in hòa lẫn với mùi gỗ cũ kỹ của chiếc bàn gỗ óc chó, tạo nên một thứ hương vị ngột ngạt.
“Chú Khâu,” giọng Ngộ Minh trầm và đều, không mang chút cảm xúc nào, “Chú nên biết làm vậy là vi phạm pháp luật. Cháu tin chú cũng không muốn vì chuyện này mà làm rạn nứt tình cảm bao năm qua giữa hai gia đình chúng ta chứ.”
Tôi nhìn ông Khâu. Ông ta không trả lời ngay, nhưng tôi thấy rõ cách ông ta nuốt nước bọt một cách khó khăn, yết hầu nhấp nhô lên xuống như một con thú nhỏ đang cố thoát khỏi bẫy. Và tôi biết — cuộc chơi này, tôi đã thắng ngay từ khi bước chân vào căn phòng này.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông Khâu, cảm nhận từng cơ mặt của mình đang căng chặt lại. Giọng Ngộ Minh vang lên bên cạnh, bình thản như mặt hồ mùa thu, nhưng tôi biết rõ bên dưới lớp nước tĩnh lặng ấy là cả một dòng chảy ngầm đầy uy lực. Mỗi chữ anh thốt ra đều như một lưỡi dao sắc lạnh khẽ lướt, không đau nhưng khiến người ta phải rùng mình.
Khâu Minh Châu đứng bên cạnh cha mình, hai tay nắm chặt đến trắng bệch cả khớp xương. Cô ta không nhịn được nữa, giọng nói vỡ ra như mảnh thủy tinh rơi xuống nền gạch men lạnh lẽo.
“Ngộ Minh, anh cũng biết hai nhà chúng ta là bạn bè lâu năm cơ mà? Vì một người ngoài mà đối phó với nhà em, anh điên rồi sao?”
Tôi thấy Ngộ Minh khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. ìn Khâu Minh Châu, giọng vẫn đều đều nhưng từng chữ đều chắc nịch như đinh đóng cột.
“Sửa lại một chút, Tống Niểu không phải người ngoài. Cô ấy là bạn gái của tôi và tương lai sẽ là vợ của tôi.”
Lời nói ấy như một cú tát giáng thẳng vào lòng kiêu hãnh của Khâu Minh Châu. Tôi thấy mặt cô ta tái đi, đôi môi run rẩy như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng tất cả những lời phản bác đều nghẹn lại nơi cổ họng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng sự im lặng của cô ta không phải vì đã hiểu chuyện, mà là vì cô ta đang cố gắng nuốt trôi cơn phẫn uất đang dâng lên như sóng triều.
Tôi đưa mắt nhìn về phía ông Khâu. Người đàn ông ngồi ở ghế đối diện, khuôn mặt điềm tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu. Tôi muốn xem thử, khi đối mặt với những bằng chứng không thể chối cãi này, ông ta sẽ chọn cách giải quyết như thế nào. Là một người cha sẽ bảo vệ con gái đến cùng, hay là một chủ tịch tập đoàn biết tính toán thiệt hơn?
Ông Khâu chậm rãi cầm đống tài liệu trên bàn lên. Từng trang giấy lật qua dưới ngón tay ông ta, tiếng sột soạt vang lên trong căn phòng im ắng. Tôi nhìn thấy ánh mắt ông ta lướt qua dòng chữ, từng con số, từng chữ ký xác nhận. Sau một hồi lâu, khi đã chắc chắn rằng bằng chứng đã rành rành trước mắt, ông ta mới ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Ánh mắt ấy lạnh lùng và xa cách như một thương nhân đang định giá món hàng.
“Tôi cho cô năm triệu tệ, mua đứt bốn năm đại học của cô.”
Câu nói ấy rơi xuống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, làm tôi giật mình. Trong tích tắc, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Năm triệu tệ? Ông ta nghĩ rằng mọi thứ trên đời này đều có thể mua được bằng tiền sao? Nhưng rồi tôi nhanh chóng bình tĩnh lại, bởi vì thực ra, tôi đã dự liệu trước điều này. Khi bước chân vào căn phòng này, tôi đã biết rằng cuộc đối thoại hôm nay sẽ không đơn giản.
“Năm triệu tệ sao?”
Tôi bật cười thành tiếng. Tiếng cười của tôi vang lên trong căn phòng, lạc lõng giữa bầu không khí căng thẳng đến ngạt thở. Tôi cúi đầu mở một túi hồ sơ khác. Ngón tay tôi lướt nhẹ qua mép giấy, cảm nhận độ nhám của nó trước khi rút ra bản báo cáo giám định bên trong.
“Chủ tịch Khâu có biết năm triệu tệ này của ông đang mua cái gì không?”
Tôi nhẹ nhàng ném bản báo cáo xuống trước mặt ông ta. Tờ giấy trắng lướt qua không trung, rơi xuống mặt bàn gỗ óc chó với một tiếng bẹt khô khốc. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, không hề nao núng.
“Là mua đi cơ hội vào đại học của con gái ruột ông đấy.”