Tôi đã đứng trước cánh cổng sắt của bệnh viện tâm thần từ lúc chiều tà cho đến khi hoàng hôn buông xuống. Trong tay tôi là tấm thẻ thăm nuôi còn mới tinh, trên đó in dòng chữ màu xanh nhạt: “Khu điều trị đặc biệt – Bệnh viện Tâm thần thành phố”. Tôi không vội vào ngay. Tôi muốn để cho những âm thanh rên rỉ, tiếng cười vô cớ và những tiếng gào thét từ bên trong da thịt mình trước.
Khi tôi bước qua cánh cổng ấy, mùi thuốc sát trùng nồng nặc xộc vào mũi tôi, hòa lẫn với mùi mồ hôi chua lè của những thân phận bị giam giữ trong bốn bức tường này. Tôi đi dọc hành lang dài, nơi những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy như thể chúng cũng đang hấp hối. Mỗi bước chân tôi đặt xuống đều vang lên tiếng vọng lạnh lẽo trên nền gạch men trắng toát.
Vợ chồng họ Khâu đã đưa ra quyết định ấy sau một đêm dài trằn trọc. Tôi biết điều đó bởi tôi đã chứng kiến họ qua khung cửa sổ phòng khách, khi họ tưởng tôi đã ngủ say. Ông Khâu ngồi bất động trên ghế sô pha, đẩy tách trà đã nguội lạnh. Bà Khâu thì cứ đi đi lại lại, chiếc khăn trong lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Họ không nói với nhau lời nào, nhưng tôi có thể đọc được suy nghĩ của họ qua từng ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Họ nghĩ rằng Khâu Minh Châu đã phát điên thật sự vào cái đêm tôi ngã từ ban công xuống. Làm sao họ có thể nghĩ khác được? Một người bình thường sẽ không bao giờ lao vào tôi với ánh mắt điên dại như thế, sẽ không bao giờ gào thét những lời vô nghĩa khi bị cảnh sát dẫn đi. Họ tin rằng cô ta mắc bệnh tâm thần, và điều đó, trong mắt họ, là tia hy vọng duy nhất để cô ta thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật. Tôi có thể thấy sự giằng xé trong lòng họ: một mặt là nỗi đau khi nhìn con gái mình bị coi là kẻ điên, mặt khác là nỗi sợ hãi khi nghĩ đến cảnh cô ta phải ngồi tù vì tội cố ý giết người.
Nhưng tôi biết sự thật. Tôi biết Khâu Minh Châu hoàn toàn tỉnh táo. Cô ta không hề điên. Cô ta chỉ là một kẻ độc ác đến mức điên cuồng mà thôi. Và sự khác biệt ấy, dù nhỏ bé, lại là tất cả.
Khi tôi nói với vợ chồng họ Khâu về khả năng đó – rằng con gái họ có thể đã mất trí – tôi thấy khuôn mặt họ biến sắc. Tôi không nói dối, tôi chỉ không nói hết sự thật. Tôi để họ tự suy luận từ những mảnh vụn tôi cố tình rải ra. Họ nhìn tôi, rồi nhìn nhau, và tôi biết họ đã bắt đầu tin. Bởi vì nếu Khâu Minh Châu điên thật, thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều. Cô ta sẽ không phải chịu trách nhiệm hình sự, sẽ không phải đối mặt với bản án chung thân. Cô ta chỉ cần được “chữa trị” trong một bệnh viện tâm thần, và rồi một ngày nào đó, khi mọi chuyện lắng xuống, cô ta có thể trở về.
Họ không biết rằng cái bệnh viện tâm thần tốt nhất thành phố ấy lại là tài sản của nhà họ Ngộ. Họ không biết rằng Ngộ Minh, người đàn ông mà họ từng coi là con rể tương lai, lại có thể thao túng mọi thứ một cách dễ dàng đến thế. Anh ấy hiểu tôi quá rõ, đến mức tôi không cần phải nói ra điều mình muốn. Chỉ cần một cái nhìn, một cái gật đầu nhẹ, là anh ấy đã biết phải làm gì.
Tôi đứng trước cánh cửa phòng giam của Khâu Minh Châu, nơi những song sắt đã rỉ sét sau nhiều năm không được bảo dưỡng. Qua khe cửa nhỏ, tôi thấy cô ta ngửa, hai tay ôm lấy đầu gối, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Tóc cô ta rối bù, quần áo nhàu nhĩ, và trên mặt còn in hằn những vết cào cấu từ chính móng tay mình.
Khi cánh cửa mở ra, cô ta ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô ta chạm vào tôi, và trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy tia sáng của sự tỉnh táo vụt qua. Cô ta nhận ra tôi. Cô ta biết tôi là ai.
“Đồ khốn!”
Tiếng gầm của cô ta xé toạc không gian tĩnh mịch của bệnh viện. Cô ta lao về phía tôi như một con thú bị dồn vào đường cùng, hai tay chìa ra như muốn xé xác tôi thành từng mảnh. Nhưng cánh cổng sắt giữa chúng tôi đã ngăn cô ta lại. Những ngón tay cô ta bấu chặt vào song sắt, móng tay cào lên bề mặt kim loại, tạo ra âm thanh chói tai khiến tôi phải nhăn mặt.
“Đừng phí sức nữa,” tôi nói, giọng tôi bình thản đến mức khiến chính tôi cũng ngạc nhiên. “Cô không thể chạm vào tôi được đâu.”
Cô ta nghiến răng, nước dãi chảy ra từ khóe miệng. “Tôi không điên! Tôi không hề điên! Các người không thể giam tôi ở đây được!”
“Tất nhiên là cô không điên,” tôi nói, bước lại gần hơn một bước. “Nhưng thử hỏi có ai tin cô không? Khi cô đã gào thét như một kẻ mất trí trong suốt ba ngày liền? Khi cô đã lao vào tôi trước mặt bao nhiêu người?”
Tôi thấy sự hoảng loạn hiện rõ trong mắt cô ta. Cô ta hiểu rồi. Cô ta hiểu rằng tôi đã giăng bẫy cô ta từ đầu và cô ta đã tự mình bước vào đó.
“Tôi sẽ ra khỏi đây,” cô ta nói, giọng run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra kiên định. “Một ngày nào đó, tôi sẽ ra khỏi đây và tôi sẽ giết cô.”
Tôi mỉm cười. Đó là nụ cười nhẹ nhàng nhất mà tôi có thể tạo ra, nhưng tôi biết nó khiến cô ta phát điên. “Cô sẽ không bao giờ ra khỏi đây đâu, Khâu Minh Châu. Bệnh viện này là của nhà họ Ngộ. Và tôi sẽ là người quyết định khi nào cô được ra ngoài, nếu có.”
Tôi quay lưng bỏ đi, để mặc cô ta gào thét phía sau. Tiếng la hét của cô ta vang vọng khắp hành lang, hòa lẫn với tiếng cười và tiếng khóc của những bệnh nhân khác. Tôi đi về phía cuối hành lang, nơi ánh sáng từ cửa sổ cuối ngày chiếu vào, tạo thành một vệt vàng ấm áp trên nền gạch lạnh lẽo.
Ngày mai tôi sẽ lên đường nhập học đại học. Một cuộc sống mới đang chờ tôi phía trước. Và Khâu Minh Châu, với mười năm tình thương mà cô ta đã cướp mất của tôi, sẽ ở lại nơi này, nơi mà mỗi ngày trôi qua đều là một cơn ác mộng. Cô ta sẽ sống chung với những bệnh nhân tâm thần thực thụ, sẽ nghe tiếng họ la hét giữa đêm khuya, sẽ nhìn thấy những khuôn mặt méo mó vì bệnh tật. Và dần dần, ranh giới giữa sự tỉnh táo và điên loạn trong cô ta sẽ mờ nhạt đi.
Tôi không cần phải đẩy cô ta điên loạn. Cô ta sẽ tự làm điều đó thôi.
Khi tôi bước ra khỏi cánh cổng bệnh viện, không khí buổi tối mát lạnh ùa vào mặt tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa sữa từ những hàng cây ven đường. Trên bầu trời, những vì sao bắt đầu lấp lánh, và tôi tự hỏi liệu có ai trong số họ đang nhìn xuống và thấy được những gì tôi đã làm.
Nhưng tôi không hối hận. Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì điều này.
Tôi đứng trước mặt cô ta, khóe môi kéo lên một đường cong không chút che giấu sự tàn nhẫn. Cảm giác quyền lực đang chảy trong huyết quản khiến tôi thấy phấn khích đến tận cùng. Cô ta gào thét, giọng nói như xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của căn phòng:
“Tống Niểu! Tao sẽ giết mày, tao nhất định sẽ giết mày!! Tao có làm ma cũng không hay đâu!”
Tôi nghe từng tiếng chửi rủa của cô ta mà lòng không hề gợn sóng. Thực ra, những lời đe dọa ác đến nỗi tôi chỉ muốn cười. Bàn tay tôi đút vào túi áo khoác, ngón tay siết nhẹ một góc vải, cảm nhận chất liệu mềm mại dưới da thịt. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ của cô ta. Nụ cười trên môi càng lúc càng nở rộng, như một vết cắt ngang mặt.
“Được thôi!”
Tôi nói, giọng nhẹ bẫng như đang đồng ý một chuyện nhỏ nhặt. Trong đầu tôi lúc ấy lại hiện ra hình ảnh những ván bài mình từng thắng đậm, cảm giác áp đảo đối thủ ngọt ngào chẳng khác nào uống một ngụm rượu mạnh. Tôi hạ giọng, từng chữ từng chữ như rót vào tai cô ta:
“Bây giờ cô chết đi, rồi hóa thành quỷ mà đến tìm tôi. Tống Niểu này thề với trời đất, nhất định sẽ khiến cô hồn siêu phách tán, đời đời kiếp kiếp không được đầu thai!”
Cô ta sững người. Tôi nhìn thấy bàn tay đang nắm chặt thanh sắt của cô ta bỗng nhiên cứng đờ, những ngón tay trắng bệch vì lực siết mạnh. Một thoáng im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng thở dồn dập của cô ta vang lên trong không gian chật hẹp. Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại đáp trả một cách dứt khoát và độc địa đến thế. Tôi liếc nhìn cô ta lần cuối, không chút vấn vương, rồi quay lưng rời đi. Tiếng giày của tôi gõ trên nền gạch lạnh lẽo, từng bước một, đều đều và chắc chắn.
Tôi đi gặp viện trưởng. Ông ta đang ngồi trong phòng làm việc, trước mặt là một tách trà còn bốc khói. Mùi trà xanh thoang thoảng trong không gian ấm áp, đối lập hoàn toàn với cái lạnh của hành lang. Tôi kéo ghế ngồi xuống, hai tay đặt lên mặt bàn gỗ, mắt nhìn thẳng vào ông ta:
“Người tôi cũng đã xem qua rồi, bệnh tình của cô ta xem chừng có vẻ nghiêm trọng đấy… Nếu chẳng may làm bị thương người khác thì không hay chút nào. Viện trưởng à, khi chọn người ở cùng phòng với cô ta, ông nhất định phải hết sức cẩn thận đấy nhé.”
Tôi cố tình nhấn mạnh từng chữ, để ông ta thấy rõ tôi không phải đến để thương lượng. Vị viện trưởng đó quả là người thông minh. Đôi mắt già nua của ông ta lóe lên một tia sáng, lập tức hiểu ngay ý tứ trong lời nói của tôi. Ông ta khẽ gật đầu, giọng nói đầy sự nịnh nọt và cẩn trọng:
“Tống tiểu thư cứ yên tâm, những chuyện này dù cô không nói thì cậu chủ Ngộ cũng đã sắp xếp cả rồi.”
Tôi hài lòng, khẽ mỉm cười. Cái tên cậu chủ Ngộ ấy vẫn luôn chu đáo như vậy, chẳng để tôi phải lo lắng điều gì. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn tự mình lên tiếng, để ông ta biết rằng kẻ thực sự nắm quyền trong câu chuyện này là ai. Tôi đứng dậy, phủi nhẹ tay áo, rời khỏi phòng mà không nói thêm lời nào.
Sau khi kết thúc kỳ nghỉ học của năm thứ nhất, tôi kéo vali đến thẳng nhà Ngộ Minh. Căn nhà của anh có vô số phòng khách rộng thênh thang, nhưng mẹ Ngộ Minh lại thẳng thừng bảo sofa mà nằm, còn tôi thì được ngủ trong chính căn phòng của anh. Lúc đó tôi đứng ở hành lang, nhìn bà lôi chăn gối của Ngộ Minh ra ngoài, trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc ấm áp kỳ lạ — thứ tình cảm này tôi chưa từng được nếm trải trong suốt mười mấy năm sống dưới mái nhà họ Khâu.
Bố Ngộ Minh đúng là một người thực dụng và tinh tường. Ánh mắt ông ta nhìn tôi luôn pha lẫn sự tính toán mà tôi có thể nhận ra. Tôi biết rõ, tất cả sự quan tâm ông dành cho tôi chẳng qua chỉ vì tôi là thiên kim tiểu thư nhà họ Khâu. Nhưng điều đó chẳng làm tôi bận lòng, bởi những người khác trong gia đình họ Ngộ — mẹ anh, chị gái anh — họ đối xử với tôi bằng cả tấm lòng chân thành, không hề giả tạo. Ở nhà họ Ngộ, tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với khi còn ở nhà họ Khâu. Buổi tối, tôi thường ngồi trong phòng Ngộ Minh, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài cửa sổ, cảm nhận từng thớ gỗ dưới chân mình, và tự hỏi liệu đây có phải là định nghĩa thực sự của chữ "nhà" hay không.
Vợ chồng họ Khâu và Khâu Tư Độ có đến thăm tôi vài lần. Mỗi lần họ bước vào cửa, tôi đều nở nụ cười rạng rỡ nhất, như thể tôi thực sự vui mừng khi gặp họ. Nhưng trong thâm tâm, tôi cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo — tôi đã không còn coi họ là người nhà từ lâu rồi. Tất cả những gì tôi làm chỉ là những nụ cười giả tạo để ứng phó, một lớp mặt nạ tôi đã đeo quá thuần thụăm tháng. Họ cũng hiểu điều đó, bởi vậy dù có muốn khuyên tôi quay về nhà, cuối cùng họ cũng chẳng thể mở lời. Tôi nhìn thấy sự lúng túng trong mắt Khâu Tư Độ khi anh ta đứng ở góc phòng, tay cầm ly nước mà không uống, chỉ im lặng nhìn tôi như thể muốn nói điều gì đó nhưng lại nuốt ngược vào trong.
Trong kỳ nghỉ, Ngộ Minh đã cầu hôn tôi. Buổi lễ hôm đó được trang hoàng lộng lẫy — những dải lụa trắng được thả từ trần nhà xuống, hoa hồng đỏ rực rỡ xếp thành từng vòng tròn dưới chân tôi. Tôi nghe nói mẹ và chị gái của Ngộ Minh đều bị, họ thức đến tận hai giờ sáng để treo từng chiếc đèn lồng nhỏ lên. Khi Ngộ Minh quỳ xuống trước mặt tôi, tay anh hơi run. Tôi nhìn thấy rõ những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Anh nắm lấy tay tôi, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út, ánh mắt anh nhìn tôi tràn đầy tình si. Tôi gật đầu đồng ý, và trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như có một sợi dây vô hình nào đó vừa được thắt chặt, kéo tôi ra khỏi bóng tối của quá khứ.
Trước khi học kỳ mới bắt đầu, nhà họ Ngộ đã tổ chức lễ đính hôn cho hai đứa tôi. Ngộ Minh nắm chặt tay tôi suốt buổi lễ, những ngón tay anh đan vào những ngón tay tôi, siết chặt đến mức tôi có thể cảm nhận được nhịp tim của anh trên da. Tôi đứng bên cạnh anh, mỉm cười với tất cả mọi người, nhưng trong lòng tôi biết rõ — đây mới thực sự là khởi đầu của cuộc đời tôi, một cuộc đời không còn bị trói buộc bởi những toan tính lạnh lùng của nhà họ Khâu.
Tôi vẫn nhớ rõ cái ngày mà Ngộ Minh nói với tôi câu ấy. Lúc đó, chúng tôi đang ngồi ở ghế đá trong sân trường, ánh chiều tà vàng vọt đổ xuống mái tóc đen nhánh của anh.
"Niểu Niểu, tốt nghiệp xong là gả é, được không?"
Giọng anh trầm ấm, pha chút run nhẹ ở cuối câu. Tôi biết. Ngộ Minh vốn dĩ là người luôn tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trước mặt tôi, anh lại dễ dàng để lộ ra những vết nứt nhỏ trong lớp vỏ kiên cố ấy. Tôi mỉm cười, cố tình dịu dàng hết mức có thể: "Tất nhiên là được rồi."
Ngộ Minh cúi xuống, hôn lên môi tôi. Cánh môi anh ấm nóng, mang theo mùi bạc hà nhè nhẹ thoát ra từ làn hơi thở. Vòết chặt lấy eo tôi, kéo tôi áp sát vào lồng ngực rộng lớn của anh. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim anh đập thình thịch bên dưới lớp áo sơ mi mỏng. Khoảnh khắc ấy, tôi thực sự cảm nhận được một thứ ánh sáng đang len lỏi vào từng ngóc ngách tăm tối nhất trong tâm hồn mình. Như thể cuộc đời tôi, sau bao năm chìm trong bóng tối, cuối cùng cũng đón chào được những tia nắng rạng rỡ nhất.
Mười năm thiếu vắng tình thương. Mười năm dài đằng đẵng khi tôi phải tự mình gồng gánh mọi thứ, không một bàn tay nào đưa ra để nâng đỡ. Chính sự xuất hiện của Ngộ Minh đã lấp đầy khoảng trống đó. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình chẳng phải là người con gái trong sáng như vẻ ngoài mà tôi cố gắng tạo ra.
Tôi thừa nhận. Ban đầu, tôi đã dùng thủ đoạn để có được sự thương hại của Ngộ Minh. Tôi cố tình để anh nhìn thấy những giọt nước mắt yếu đuối của mình, để anh nghĩ rằng tôi là một cô gái nhỏ bé cần được che chở. Tôi cũng thừa nhận rằng trong những ngày tháng đầu tiên ấy, tôi chỉ muốn lợi dụng anh — lợi dụng sự giàu có, lợi dụng vị thế xã hội của anh để bù đắp cho những mất mát mà tôi đã từng chịu đựng.
Nhưng rồi mọi thứ đã thay đổi.
Tình yêu anh dành cho tôi quá lớn, lớn đến mức nó tràn ngập khắp không gian tôi sống, len vào từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim tôi. Nó lớn đến mức tôi không còn cần đến thứ tình thân muộn màng kia nữa — cái thứ tình cảm mà tôi từng khao khát suốt mười năm trời nhưng chưa bao giờ có được. Và thế là, tôi cũng yêu anh, yêu đến mức không thể tự thoát ra được, như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa, biết rằng mình sẽ cháy nhưng vẫn không thể nào dừng lại.