Lúc bàn tay bố tôi siết chặt lấy tay tôi, nắm đấm của ông run lên từng hồi, tôi mới chợt nhận ra không khí trong nhà tang lễ đã biến chất từ lúc nào. Mùi nhang trầm quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất mới đào từ nấm mộ chưa kịp lấp. Tiếng gió rỉa gỗ cũ kỹ nghe như tiếng ai đang thở dài não nuột.
Tất cả bắt đầu từ cái khoảnh khắc bác cả tôi, với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi lẫn nước mắt, đột ngột ra hiệu cho đám thợ và người giúp việc dừng tay. Giọng ông khàn đặc, lạnh lùng ra lệnh giải tán. Chỉ còn lại những người chết thống đứng quanh chiếc quan tài gỗ mun mới chôn xuống được nửa phần. Ánh nến vàng vọt chiếu lên những khuôn mặt thân quen, nhưng sao lúc này trông họ xa lạ đến rợn người. Tim tôi đập thình thịch, một câu hỏi cứ trào lên cổ họng nhưng lại bị chặn lại bởi bầu không khí căng như dây đàn.
Rồi họ cầm lấy xẻng. Những lưỡi sắt lạnh ngắt cắm sâu vào khe hở giữa nắp quan tài và thân hòm. Tiếng kim loại cọ vào gỗ ken két, xé toạc màn im lặng đáng sợ. Bố tôi đứng bên cạnh tôi. Thân hình ông cứng đờ. Tôi nghe thấy tiếng thở gấp, nặng nề của chính mình, hòa cùng nhịp thở hổn hển của bác, của cô, của mẹ khi họ dồn hết sức bẩy cái nắp hòm nặng trịch. Mỗi tiếng động đều như một nhát búa đập thẳng vào ngực.
Khi chiếc nắp quan tài bật mở với một âm thanh rên rỉ kinh hoàng, một luồng khí lạnh lẽo, âm ẩm bốc lên. Bác cả tôi, không chần chừ một giây, nhảy phốc xuống cái hố tối om ấy. Tiếng lục cục, tiếng xào xạc của vải liệm vang lên từ dưới sâu. Trái tim tôi thắt lại, hình ảnh ông nội nằm yên trong đó hiện lên rõ mồn một, nhưng tâm trí tôi từ chối tin vào những gì đang chứng kiến. Rồi bác trồi lên, hai tay ôm chặt một vật gì đó lấm lem đất cát. Ánh nến loạng choạng chiếu vào, tôi nhận ra đó là con cóc vàng – linh vật ông nội tôi chưa bao giờ rời xa.
“Đúng là bảo bối!” Giọng bác cả vang lên đầy phấn khích, nhưng trong đó lại thoảng một sự tham lam khiến tôi lạnh sống lưng. Ánh mắt ông dán chặt vào con cóc, sáng quắc lên một thứ ánh sáng kỳ quái, hoàn toàn xa lạ với con người trầm tĩnh, đạo mạo tôi từng biết.
Bố tôi như bừng tỉnh khỏi cơn choáng. Ông bước lên một bước, giọng run rẩy, đứt quãng: “Anh… anh điên rồi sao?” Khuôn mặt ông tái nhợt, đôi mắt mở to đầy kinh hãi và không thể tin nổi. “Anh quên lời trăn trối của bố rồi à?” Câu nói như một lời cầu xin, một sự nhắc nhớ tuyệt vọng vào đạo lý và lời hứa cuối cùng.
Nhưng trước khi âm thanh của bố tôi kịp tan biến trong không khí ẩm thấp, một bàn tay đã vung lên. Một tiếng “bốp” chát chúa vang lên. Mẹ tôi, người phụ nữ luôn dịu dàng, giờ đây mặt mày dữ tợn, vừa tát bố tôi một cái đầy giận dữ. Má ông đỏ ửng lên, in rõ dấu bàn tay. “Ở đây không tới lượt anh lên tiếng!” Giọng mẹ the thé, lạnh tanh, không chút tình cảm. Cô tôi lập tức xô bố tôi một cái, khiến ông lảo đảo. “Bố mất rồi, nhưng bọn mình vẫn phải sống tiếp chứ!” Gương mặt cô nhăn nhó, đầy vẻ hằn học và tính toán. “Không có tiên đoán của cóc vàng, nhà mình còn phát tài kiểu gì?”
Bố tôi đứng đó, lặng người. Nước mắt ông ứa ra, làm đôi mắt đỏ hoe đầy đau đớn và thất vọng. Ôi, bàn tay lớn, thô ráp của ông nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của tôi, siết chặt như tìm kiếm một điểm tựa cuối cùng. Hơi ấm từ tay ông truyền sang, nhưng không đủ sưởi ấm trái tim tôi đang dần đóng băng. Ông cúi xuống, giọng nói thật nhỏ, chỉ đủ để nghe, đầy vẻ bất lực và xót xa: “Không thể làm như vậy được…”
Còn tôi, ánh mắt không thể rời khỏi con cóc và cả. Dưới ánh nến mờ ảo, nó trông thật khác. Phải chăng vì bị vùi trong đất, hay vì ánh sáng yếu ớt, con cóc ấy giờ đây không còn ánh lên màu vàng rực rỡ, tươi sáng như tôi từng thấy trên bàn làm việc của ông nội. Nó có một màu xám xịt, tối tăm, thân hình dường như co quắp lại, đôi mắt bằng đá quý giờ trông vô hồn và lạnh lẽo. Một cảm giác bất an, một nỗi sợ mơ hồ len lỏi trong tôi, như thể có điều gì cực kỳ tồi tệ vừa mới bắt đầu, từ chính cái khoảnh khắc trái tim ông nội ngừng đập và lời trăn trối của cụ bị lãng quên này.
Con cóc vàng nằm gọn trong lòng bác cả, ánh vàng lạnh lẽo của nó như một vệt máu đông dưới ánh trăng mờ. Bác cả đậy nắp quan tài lại, tiếng gỗ khép vàất nhẹ, như thể chưa từng có gì bị xáo trộn. Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cứ như chúng tôi vừa đánh cắp thứ gì đó không thuộc về mình, mà thứ ấy đang ngủ yên trong bóng tối.
Trên đường về, gương mặt bác cả rạng rỡ với niềm vui khó giấu. Những nếp nhăn quanh mắt ông ta hằn sâu, cuộn theo từng bước chân hối hả. "Xong cả rồi!"
– Giọng bác cả vang lên the thé, đầy phấn khích – "Lần này, nhất định gia tộc ta sẽ phát đạt, thay đổi vận mệnh!"
Tôi nghe thấy trong đó không chỉ có tham vọng mà còn cả sự cuồng nhiệt đáng sợ. Ôi, vào điều đó, như tin vào mặt trời mọc đằng đông.
Cô tôi bước sát lại, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy tính toán: "Anh cả, vậy cứ theo như đã bàn, mỗi nhà chúng ta giữ một ngày, bắt đầu từ anh nhé."
Lời cô như một lời nhắc nhở, cũng như một sự ràng buộc. Trong ánh sáng lờ mờ, tôi thấy đôi mắt cô lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tinh ranh.
Mẹ tôi vội gật đầu, nụ cười trên môi bà có chút ngây ngô, vô tư: "Dạ, em nghe lời anh chị cả."
Bà nói mà chẳng cần suy nghĩ, như thể mọi chuyện lớn trong nhà chỉ cần có bác cả và cô quyết định là đủ. Tôi biết mẹ tôi không phải không hiểu, mà bà đơn giản là chọn những người có vẻ mạnh mẽ nhất.
Bác cả khẽ hừ một tiếng, ánh mắt liếc qua mẹ tôi thoáng chút khinh miệt, rồi ôm chặt con cóc vàng vào lòng, bước những bước dài đi trước. Dáng đi của ông ta kiêu hãnh, đầy vẻ chủ nhân. Tôi bất giác quay đầu nhìn về phía sau, bắt gặp ánh mắt của bố. Gương mặt ông tái đi, đôi mày nhíu chặt, nét lo âu in hằn trên từng đường nét. Trong đêm tối, nỗi bất an của ông như một mảng màu xám đục, lặng lẽ lan tỏa.
Tôi hiểu ngay. Bố tôi không hề đồng ý với việc làm hôm nay. Trái tim ông có lẽ đang quặn thắt vì bất lực và phẫn uất. Nhưng trong căn nhà lớn này, tiếng nói của ông chưa bao giờ có trọng lượng. Ông giống như một cái bóng mờ nhạt, lặng lẽ ở góc bếp, lặng lẽ kiếm tiền và lặng lẽ chịu đựng mọi sự sắp đặt.
Bác cả và cô tôi, mỗi người đều có sự nghiệp riêng, buôn bán làm ăn phát đạt, tiền bạc và thế lực đều đủ đầy. Chỉ có bố tôi làm thuê cho một công ty tư nhân nhỏ bé, đồng lương còm cõi chỉ vừa đủ trang trải cuộc sống gia đình bốn người. Tính tình ông lại hiền lành, không thích tranh giành, không biết nịnh nọt. Chính vì thế, ông thường xuyên trở thành đối tượng bị bác cả và cô coi thường;những lời chê bai, dè bỉu đến chẳng cần giấu giếm.
Mẹ tôi thì ngược lại, mạnh mẽ và quyết đoán. Mọi việc lớn nhỏ trong gia đình, từ chuyện học hành của tôi đến việc chi tiêu hàng ngày, đều do một tay bà quyết định. Trong không khí gia đình như vậy, bố tôi càng trở nên rụt rè, nhu nhược. Ông như một cây non bị ép trong bóng râm, không bao giờ vươn ra được ánh sáng.
Nhưng có một điều kỳ lạ. Bố tôi, dù im lặng trước mọi chuyện, lại luôn nghe lời ông nội một cách tuyệt đối. Công việc trong công ty tư nhân kia là do chính ông nội xin xỏ, sắp xếp cho ông. Cuộc hôn nhân với mẹ tôi cũng do ông nội đứng ra làm mối. Ngay cả tháng ngày tôi chào đời cũng được ông nội chọn lựa kỹ càng ngày giờ. Ông nội như một cái bóng quyền lực vô hình, vẫn đang dẫn dắt số phận của bố từ một thế giới khác.
Vì vậy, việc đào mộ, lấy lại con cóc vàng từ chính nơi an nghỉ của ông nội, đối với bố tôi, chắc chắn là một sự xúc phạm và dằn vặt khôn nguôi. Ông một trăm lần không muốn, một vạn lần không cam tâm. Nhưng áp lực từ những người anh chị mạnh mẽ kia, cùng thói quen vâng lời đã ăn sâu vào máu, khiến ông chỉ biết đứng đó, nhìn theo bóng lưng của mọi người, với một nỗi buồn không thể nào thốt thành lời.
Con có cả những điều đột nhiên khiến tôi chú ý. Khóe miệng nó như được ai kéo lên, rướn ra một nụ cười quái dị, cái miệng há hốc tối om tỏa ra hơi thở lạnh lẽo. Tôi rùng mình, một cảm giác ghê sợ bò dọc sống lưng, bàn tay vô thức nắm chặt lại thành quả đấm. Lời nói của ông nội rốt cuộc chỉ là tiếng thở dài vô vọng, chẳng ai nghe, chẳng ai để tâm.
Chúng tôi trở về nhà trên con đường làng tối om. Tiếng mẹ tôi lẩm bẩm, càu nhàu cứ dai dẳng bám theo bước chân bố, như một điệp khúc chán ngắt. "Đồ vô dụng! Cả đời chỉ biết cúi đầu nghe lời ông già ấy. Nhà mình nghèo kiết xác cũng vì cái tính nhu nhược của anh!"
Gió đêm lồng lộng thổi qua những rặng tre, mang theo mùi ẩm mốc của đất và hơi sương lạnh buốt. Trong tiếng gió ấy, tôi lần đầu nghe được toàn bộ câu chuyện. Hóa ra, ba người họ đã nhòm ngó con cóc vàng từ lâu lắm rồi. Ngọn lửa tham lam ấy âm ỉ cháy từ cái ngày ông nội tôi đổ bệnh, nằm liệt một chỗ.
"Ông cụ ích kỷ lắm," mẹ tôi hằn học, ặt trước ngực như để giữ lấy sự phẫn nộ đang sôi sục, "Con cóc mang vận may cả đời cho nhà này, lẽ nào chết rồi lại đem theo xuống đất? Ông ấy có bao giờ nghĩ cho tương lai đâu!"
Bà quay sang bố tôi, giọng đầy vẻ khinh thường: "May mà anh cả anh còn có đầu óc, biết lo liệu. Không thì cả nhà cứ thế này mãi, nghèo rớt mồng tơi!"
Tôi bước thật chậm, cố tình tách khỏi hai bóng người phía trước. Ký ức về những câu chuyện của ông nội ùa về. Ông bảo con cóc vàng ấy là bảo vật giữ nhà. Mỗi khi gia đình sắp đối mặt với biến cố lớn, nó sẽ há miệng báo điềm. Nhờ những lời tiên đoán ấy, một tay ông nuôi nấng, dựng vợ gả chồng cho cả ba người con. Ông dùng nó để giúp bác cả khởi nghiệp, buôn bán phát đạt. Ông dùng nó để cho cô tôi có được căn nhà khang trang ở phố thị. Và cuối cùng, ông dùng nó để bố tôi – người con út ít được kỳ vọng nhất – cũng cưới được vợ, sinh được con, tức là tôi.
Ngày nhỏ, mỗi lần nghe kể, tôi lại ngước mắt hỏi ông: "Sao bác cả và cô được nhiều thứ thế, còn bố con chỉ có mẹ con và con vậy?"
Ông nội lúc ấy chỉ im lặng nhìn xa xăm, đôi mắt nhăn nheo đượm vẻ u buồn khó tả. Một hơi thở dài nặng trĩu thoát ra. "Yến nhi à," giọng ông trầm xuống, như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, "mỗi người đều có một cái số của riêng mình. Lấy những thứ không thuộc về mình, trước sau gì cũng phải trả giá, trả gấp nghìn lần, vạn lần, cháu ạ."
Câu nói ấy ngày đó tôi chẳng hiểu. Nhưng giờ đây, nhìn bóng lưng của bố mẹ hòa vào màn đêm, cảm nhận sự lạnh lẽo đang bủa vây từng ngõ ngách trong làng, tôi chợt hiểu ra một nỗi sợ mơ hồ. Cái giá mà ông nội nhắc đến, rốt cuộc sẽ là thứ gì? Và liệu nó có đang lặng lẽ tiến đến từ trong cái miệng tối om lạnh lẽo của con cóc vàng kia?
Mùi nước từ phòng tắm tràn ra hòa lẫn với không khí ngột ngạt trong phòng khách nhỏ. Mẹ vừa bước ra, mái tóc ướt dính vào vai áo lụa mỏng, trên tay còn cầm chiếc khăn bông cũ đã sờn. Tiếng cười của bà vang lên chói tai, một thứ âm thanh sắc nhọn xé toạc màn đêm yên tĩnh đang buông xuống ngoài cửa sổ.
“Đen đỏ gì tôi không biết.” Bà ném chiếc khăn lên ghế sofa, ánh mắt đảo qua bố tôi đọc bàn, rồi dừng lại ở tôi. “Tôi chỉ biết có tiền!”
Tôi thấy lòng mình thắt lại. Câu nói đó không chỉ là sự chế nhạo; nó là lưỡi dao lạnh lẽo cắt đứt những sợi dây dối lụy trong căn phòng này. Bố tôi, người đàn ông cả đời chỉ biết cúi đầu, giờ đây lại dám thốt lên một lời cảnh báo. Phải chăng chính sự im lặng quá lâu của ông đã khiến cho lời nói ấy, dù nhỏ như tiếng thì thầm, lại mang một sức nặng khủng khiếp đến vậy? Tôi nhìn đôi mắt ông – đôi mắt thường ngày vốn đục mờ nay bỗng dưng sáng lên một tia sợ hãi tinh anh, như thể ông vừa nhìn thấy bóng ma của chính tương lai.
Chúng tôi vừa trở về từ nhà bác cả. Cuộc cãi vã ấy, thật ra, đã bắt đầu từ chính cái miệng của tôi. Không hiểu sao, khi nhìn thấy bác tôi bên cạnh con cóc vàng mạ vàng lấp lánh, một cảm giác bất an cồn cào đã trào lên trong cổ họng tôi. Nó giống như mùi vị của kim loại gỉ, chua loét và khó chịu. Tôi đã buột miệng nói ra những lời mà ngay cả chính mình cũng không hiểu vì sao mình lại chắc chắn đến thế. Có lẽ đó là bản năng. Một thứ bản năng mách bảo rằng sự phù phiếm nào cũng có cái giá của nó, và cái giá ấy thường được trả bằng những thứ đắt đỏ hơn vàng.
Mẹ tôi đã sững người lại. Khuôn mặt bà từ vẻ hân hoan vì được dự một bữa tiệc sang trọng chuyển sang ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng biến thành tức giận đỏ au. Ngóài nhưng hơi thô của bà chỉ thẳng vào mặt tôi. “Tao thấy mày đúng là đồ vô dụng, giống hệt cha mày!” Từng lời, từng chữ như những viên đạn nã vào tôi và bố. Bà gầm lên về sự ổn định giả tạo, về con cóc tiên tri vô tri, về một tương lai tỷ phú được vẽ ra bằng khói và gương. Trong cơn thịnh nộ, bà đã xé toạc tất cả những lớp vỏ bọc lịch sự mà gia đình chúng tôi cố gắng duy trì bấy lâu.
Và rồi, điều tôi chưa từng thấy đã xảy ra. Bố tôi, người đàn ông mà tôi tưởng như đã đánh mất tiếng nói của mình từ lâu, đã lên tiếng. Không phải một tiếng gầm, mà là một tiếng nói run rẩy, đứt quãng, nhưng nó vang lên. Đó là thứ âm thanh làm đảo lộn mọi trật tự trong ngôi nhà nhỏ này. Tôi chợt nhớ đến lời kể của bà nội rằng trong ngày cưới, ông nội đã nghiêm khắc dặn dò bố phải tuyệt đối phục tùng mẹ. Một mệnh lệnh đã trở thành xiềng xích trong suốt bao nhiêu năm tháng. Vậy mà hôm nay, xiềng xích ấy đã có một vết nứt. Có phải vì tôi? Hay vì chính sự lo lắng cho tương lai mù mịt phía trước đã cho ông dũng khí?
Bây giờ, đứng trong căn phòng khách chật hẹp của chính mình, đối diện với tiếng cười châm biếm của mẹ, tôi hiểu rằng cơn bão thực sự chỉ mới bắt đầu. Sự bấòng tôi không còn là một cảm giác mơ hồ nữa. Nó đã hiện hình qua vẻ mặt tái nhợt của bố, qua đôi môi khô nứt nẻ của ông khi ông thì thào về vận đen. Ông nói như thể đang tiết lộ một bí mật chết người, giọng khàn đặc vì sợ hãi. Có vàng, ắt có máu. Điều đó có lẽ ông đã hiểu, dù chẳng bao giờ dám nói ra.
Mẹ tôi vẫn đứng đó, nụ cười trên mắt dần nhạt đi, thay vào đó là một sự lạnh lùng sắc bén. Bà nhìn bố tôi như nhìn một kẻ phản bội, rồi lại liếc sang tôi – kẻ đã châm ngòi cho mọi chuyện. Không khí trong phòng đặc quánh lại, nặng trĩu mùi nước tiền và nỗi sợ hãi không tên. Tôi biết những lời tiên tri về sự giàu có của bác cả sẽ chẳng là gì so với cuộc chiến thầm lặng mà sắp tới đây, chính trong ngôi nhà bé nhỏ này, sẽ phải diễn ra. Và con cóc vàng kia, dù có mở miệng, cũng không thể nào đoán trước được hết những hệ lụy từ một câu nói bộc phát của một đứa trẻ như tôi.
Tiếng cười của mẹ tôi vẫn còn vang vọng trong căn phòng nhỏ, một thứ âm đầy hăm hở. "Có tiền, cho dù có chết, tôi cũng cam lòng!"
Bà nói câu ấy với một vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy: đôi mắt sáng rực lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, tham lam. Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Chính trong khoảnh khắc ấy, tiếng chuông điện thoại chói, cắt ngang không khí ngột ngạt.
Giọng nói của bác cả từ đầu dây bên kia không còn là thứ âm thanh trầm ổn quen thuộc mỗi dịp lễ Tết. Nó vỡ oà, rít lên vì phấn khích, như thể ai đó đang bóp nghẹt cổ họng bác. "Anh mua cổ phiếu theo lời cóc vàng, nó tăng rồi! Hơn nữa còn tăng liên tục!"
Một tiếng hét chói tai hơn, đầy khoái trá, vọng tới từ phía sau bác, chắc hẳn là cô tôi. Cả căn phòng nhà bác lúc ấy hẳn đang tràn ngập mùi khói thuốc lá nồng nặc và hơi thở gấp gáp của những kẻ đang đứng trên bờ vực của một giấc mơ.
Mẹ tôi khẽ nuốt nước bọt, giọng bà trở nên nhỏ nhẹ một cách đầy nịnh nọt. "Anh… vậy rốt cuộc kiếm được bao nhiêu ạ?"
Sự im lặng ngắn ngủi ở đầu dây bên kia chất chứa một sự kiêu ngạo không cần giấu giếm. Rồi tiếng hừ lạnh vang lên, đầy khinh miệt. "Đủ để em xài cả đời không hết."
Tiếng tút dài vang lên sau đó. Không một lời chào hỏi, không một sự quan tâm. Cô tôi kịp ném thêm vào một câu nói mỉa mai nào đó, nhạt nhẽo và lạnh lùng, trước khi đường dây trở về im lặng hoàn toàn.
Mẹ tôi bị bỏ rơi giữa cuộc trò chuyện, nhưng nỗi tổn thương ấy lập tức bị chôn vùi dưới lớp sóng hưng phấn đang dâng trào trong lòng bà. Một nụ cười nở rộ trên khuôn mặt bà, làm những nếp nhăn quanh mắt xô lại với nhau. Bà vỗ đùi đánh bộp một cái, những ngón tay gầy guộc run rẩy. "Phát tài rồi, phát tài rồi."
Giọng bà lẩm bẩm như một câu thần chú, đôi mắt đảo về phía tôi và bố, ánh nhìn đòi hỏi một sự xác nhận. "Vừa rồi hai người nghe rõ chưa? Cổ phiếu tăng liên tục, sau này tiền xài không hết!"
Bà dùng tay vỗ liên hồi lên ngực, khuôn mặt hồng hào lên vì đắc ý, như thể tài sản kia đã nằm trong túi bà.
"Hôm nay cóc vàng ở nhà anh cả. Ngàà chị. Ngày kia là tới lượt nhà mình!"
Bà xoa hai bàn tay vào nhau, những tiếng sột soạt khô khan phát ra từ lòng bàn tay đầy vết chai. Một mùi mồ hôi nồng nặc, mùi của sự lo âu và kỳ vọng tích tụ bỗng xộc vào mũi tôi. "Sắp được sống sung sướng rồi!"
Ánh mắt bà nhìn xa xăm, như đang thấy trước một tương lai toàn nhung lụa.
Tôi đưa mắt nhìn bố. Ông vẫn ngồi im trên chiếc ghế mây cũ kỹ, khuôn mặt in hằn những nếp nhăn sâu hoắm của sự từng trải. Ánh mắt ông và tôi chạm khoảnh khắc ngắn ngủi. Không một lời nào được thốt ra, nhưng tất cả mọi thứ đều đã được nói rõ. Chúng tôi cùng hiểu một sự thật tàn nhẫn: thứ tài lộc chớp nhoáng ấy, mùi máu tanh tưởng của đồng tiền mới, không thuộc về bác cả. Nó chỉ là một trò ảo thuật nguy hiểm, một món nợ phải trả với lãi suất cắt cổ. Sớm muộn gì, bánh xe định mệnh cũng sẽ quay ngược lại, nghiền nát tất cả những giấc mơ dại dột ấy.
Và quả thực, chỉ sau một đêm ngắn ngủi với những giấc mơ vàng son, thị trường đã đẩy giá cổ phiếu bác cả ôm lên một đỉnh cao chóng mặt. Tài sản trên danh nghĩa của bác bỗng phình phu lên nhiều lần, như một bong bóng xà phòng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Sự nổi tiếng ập đến nhanh đến mức đài truyền hình địa phương vội vã dành một ghế khách mời danh dự cho bác, như thể bác là một nhà tiên tri tài chính vừa lộ diện.
Tôi tắình ảnh bác cả xuất hiện trong bộ trang phục lụa là gấm vóc, ánh đèn sân khấu chiếu rọi khiến khuôn mặt ông ta phát ra thứ hào quang lạnh lẽo. Tiếng thở dài ghen tị của mẹ tôi vang lên bên tai, một hơi thở dài đầy tính toán. Tôi cảm thấy tim mình thắt lại, một nỗi bất an mơ hồ len lỏi như rễ cây độc. Không hiểu sao, tôi quay đầu nhìn về phía bố.
Đôi mắt ông, thường ngày chỉ chất chứa sự mệt mỏi và cam chịu, giờ đây lại ánh lên một tia sáng lạ. Đó không phải là người khác, mà là sự khao khát, một thứ ham muốn mơ hồ được thắp lên bởi phú quý trên màn ảnh. Trái tim tôi chùng xuống, cảm giác giá buốt lan từ ngực ra đến đầu ngón tay. Họ không hiểu. Họ chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài.
"Bác cả đã lấy đi thứ không thuộc về mình."
Tôi cất giọng, âm thanh khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ cũ. Mỗi chữ đều nặng trịch như đá. "Nhất định sẽ phải trả giá thôi."
Mẹ tôi giật mình quay sang, nét mặt biến đổi từ ngỡ ngàng sang tức giận. "Con bé này nói bậy bạ gì thế! Đồ ngốc, im ngay đi!"
Giọng bà the thé, châm chích, xé toạc không khí vốn đã căng thẳng. Tôi không sợ mẹ, tôi chỉ cảm thấy cô đơn. Tôi khẽ quay sang, ánh mắt tìm kiếm sự ủng hộ từ bố, từ người đàn ông luôn xoa đầu tôi mỗi khi tôi sợ hãi.
Nhưng lần này, ông chỉ im lặng. Ông cúi đầu xuống, nhìn chăm chăm vào vết nứt trên nền gạch cũ, như thể ở đó có câu trả lời cho sự giàu sang. Sự im lặng của ông còn đáng sợ hơn cả lời quát mắng của mẹ. Nó giống như một bức tường vô hình, đẩy tôi ra xa, cô lập tôi trong tiên tri đen tối mà chỉ mình tôi cảm nhận được.
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng chuông điện thoại cũ kỹ vang lên chói tai. Mẹ tôi vội vàng bấm máy, giọng nói ban đầu còn đầy vẻ sốt sắng, sau đó dần trở nên sững sờ, thất vọng, rồi tắt lịm. Căn phòng chìm vào một sự tĩnh lặng còn nặng nề hơn trước. Bà buông thõng tay, chiếc điện thoại rơi xuống đệm, giọng nói như thoát ra từ kẽ răng.
"Con cóc vàng… người ta đã mang đến nhà cô Hai rồi."