Lúc bàn tay bố tôi siết chặt lấy tay tôi, nắm đấm của ông run lên từng hồi, tôi mới chợt nhận ra không khí trong nhà tang lễ đã biến chất từ lúc nào. Mùi nhang trầm quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất mới đào từ nấm mộ chưa kịp lấp. Tiếng gió rỉa gỗ cũ kỹ nghe như tiếng ai đang thở dài não nuột.
Tất cả bắt đầu từ cái khoảnh khắc bác cả tôi, với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi lẫn nước mắt, đột ngột ra hiệu cho đám thợ và người giúp việc dừng tay. Giọng ông khàn đặc, lạnh lùng ra lệnh giải tán. Chỉ còn lại những người chết thống đứng quanh chiếc quan tài gỗ mun mới chôn xuống được nửa phần. Ánh nến vàng vọt chiếu lên những khuôn mặt thân quen, nhưng sao lúc này trông họ xa lạ đến rợn người. Tim tôi đập thình thịch, một câu hỏi cứ trào lên cổ họng nhưng lại bị chặn lại bởi bầu không khí căng như dây đàn.
Rồi họ cầm lấy xẻng. Những lưỡi sắt lạnh ngắt cắm sâu vào khe hở giữa nắp quan tài và thân hòm. Tiếng kim loại cọ vào gỗ ken két, xé toạc màn im lặng đáng sợ. Bố tôi đứng bên cạnh tôi. Thân hình ông cứng đờ. Tôi nghe thấy tiếng thở gấp, nặng nề của chính mình, hòa cùng nhịp thở hổn hển của bác, của cô, của mẹ khi họ dồn hết sức bẩy cái nắp hòm nặng trịch. Mỗi tiếng động đều như một nhát búa đập thẳng vào ngực.
Khi chiếc nắp quan tài bật mở với một âm thanh rên rỉ kinh hoàng, một luồng khí lạnh lẽo, âm ẩm bốc lên. Bác cả tôi, không chần chừ một giây, nhảy phốc xuống cái hố tối om ấy. Tiếng lục cục, tiếng xào xạc của vải liệm vang lên từ dưới sâu. Trái tim tôi thắt lại, hình ảnh ông nội nằm yên trong đó hiện lên rõ mồn một, nhưng tâm trí tôi từ chối tin vào những gì đang chứng kiến. Rồi bác trồi lên, hai tay ôm chặt một vật gì đó lấm lem đất cát. Ánh nến loạng choạng chiếu vào, tôi nhận ra đó là con cóc vàng – linh vật ông nội tôi chưa bao giờ rời xa.
“Đúng là bảo bối!” Giọng bác cả vang lên đầy phấn khích, nhưng trong đó lại thoảng một sự tham lam khiến tôi lạnh sống lưng. Ánh mắt ông dán chặt vào con cóc, sáng quắc lên một thứ ánh sáng kỳ quái, hoàn toàn xa lạ với con người trầm tĩnh, đạo mạo tôi từng biết.
Bố tôi như bừng tỉnh khỏi cơn choáng. Ông bước lên một bước, giọng run rẩy, đứt quãng: “Anh… anh điên rồi sao?” Khuôn mặt ông tái nhợt, đôi mắt mở to đầy kinh hãi và không thể tin nổi. “Anh quên lời trăn trối của bố rồi à?” Câu nói như một lời cầu xin, một sự nhắc nhớ tuyệt vọng vào đạo lý và lời hứa cuối cùng.
Nhưng trước khi âm thanh của bố tôi kịp tan biến trong không khí ẩm thấp, một bàn tay đã vung lên. Một tiếng “bốp” chát chúa vang lên. Mẹ tôi, người phụ nữ luôn dịu dàng, giờ đây mặt mày dữ tợn, vừa tát bố tôi một cái đầy giận dữ. Má ông đỏ ửng lên, in rõ dấu bàn tay. “Ở đây không tới lượt anh lên tiếng!” Giọng mẹ the thé, lạnh tanh, không chút tình cảm. Cô tôi lập tức xô bố tôi một cái, khiến ông lảo đảo. “Bố mất rồi, nhưng bọn mình vẫn phải sống tiếp chứ!” Gương mặt cô nhăn nhó, đầy vẻ hằn học và tính toán. “Không có tiên đoán của cóc vàng, nhà mình còn phát tài kiểu gì?”
Bố tôi đứng đó, lặng người. Nước mắt ông ứa ra, làm đôi mắt đỏ hoe đầy đau đớn và thất vọng. Ôi, bàn tay lớn, thô ráp của ông nắm lấy bàn tay đang lạnh ngắt của tôi, siết chặt như tìm kiếm một điểm tựa cuối cùng. Hơi ấm từ tay ông truyền sang, nhưng không đủ sưởi ấm trái tim tôi đang dần đóng băng. Ông cúi xuống, giọng nói thật nhỏ, chỉ đủ để nghe, đầy vẻ bất lực và xót xa: “Không thể làm như vậy được…”
Còn tôi, ánh mắt không thể rời khỏi con cóc và cả. Dưới ánh nến mờ ảo, nó trông thật khác. Phải chăng vì bị vùi trong đất, hay vì ánh sáng yếu ớt, con cóc ấy giờ đây không còn ánh lên màu vàng rực rỡ, tươi sáng như tôi từng thấy trên bàn làm việc của ông nội. Nó có một màu xám xịt, tối tăm, thân hình dường như co quắp lại, đôi mắt bằng đá quý giờ trông vô hồn và lạnh lẽo. Một cảm giác bất an, một nỗi sợ mơ hồ len lỏi trong tôi, như thể có điều gì cực kỳ tồi tệ vừa mới bắt đầu, từ chính cái khoảnh khắc trái tim ông nội ngừng đập và lời trăn trối của cụ bị lãng quên này.
Con cóc vàng nằm gọn trong lòng bác cả, ánh vàng lạnh lẽo của nó như một vệt máu đông dưới ánh trăng mờ. Bác cả đậy nắp quan tài lại, tiếng gỗ khép vàất nhẹ, như thể chưa từng có gì bị xáo trộn. Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ, cứ như chúng tôi vừa đánh cắp thứ gì đó không thuộc về mình, mà thứ ấy đang ngủ yên trong bóng tối.