"
Đúng, cô ta không cần nghĩ," tôi nói. "
Dù sao thì rắc rối cuối cùng cũng không rơi vào người cô ta."
Tôi không nhìữa, kéo vali quay đi.
Tài xế taxi giúp tôi đặt vali vào cốp sau. Hứa Lâm Nhiễm đuổi theo mấy bước, chặn lại cánh cửa xe đang chuẩn bị đóng.
Anh ta cúi xuống nhìn tôi: "
Giang Miên, em có thể về nhà mẹ đẻ để bình tĩnh lại, suy nghĩ xem mình có đang quá cực đoan hay không."
"
Nhưng ngày mai, tất cả khách mời, truyền thông đều sẽ có mặt. Em biết rõ mình nên làm một cô dâu đoan trang thế nào."
"
Thể diện của hai nhà Giang – Hứa, không phải thứ em có thể tuỳ tiện giày vò," anh ta nói.
Tôi từ từ ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Lại là thể diện của hai nhà. Sáu năm rồi. Vì những hành vi vượt giới hạn nhân danh "anh em" của Kiều Phi, tôi đâu phải chưa từng nản lòng muốn chia tay.
Anh ta hoặc là dùng câu "bọn anh lớn lên cùng nhau, em đừng nghĩ nhiều" để đánh lạc hướng, hoặc như bây giờ, mặt lạnh nói thẳng với tôi——Lợi ích hai nhà mới là quan trọng nhất!
ắc tôi không thể rời khỏả về tinh thần lẫn kinh tế. Anh chưa từng nghĩ đến chuyện giữ khoảng cách với Kiều Phi.
Tôi thật sự tin họ chưa đi quá giới hạn cuối cùng. Nhưng những gì tôi thấy là gì——Là Kiều Phi có thể tự nhiên leo lên lưng anh ta, bắõng đi chơi. Có thể tuỳ tiện uống rượu bằng ly của anh ta. Có thể gọi điện khóc lóc tâm sự lúc nửa đêm. Thậm chí điện thoại của anh ta, cô ta cũng có thể thoải mái lục lọi và sử dụng.
Mà tôi, với tư cách là người yêu của anh ta, là đối tượng liên hôn được hai gia đình công nhận, lại phảý thuyết "lập nghiệp rồi mới thành gia" mà Kiều Phi đề ra. Phối hợp giúữ vững vị trí trong gia tộc, chờ anh ta đủ lông đủ cánh.
Tôi đã chờ. Chờ anh ta tự mình xây dựng nên bản đồ thương nghiệp, lọt vào danh sách phú hào dưới ba mươi tuổi. Chờ anh ta cuối cùng cũng cảm thấy có thể cho tôi một cuộc hôn nhân "thuần khiết". Vui vẻ chuẩn bị lễ cưới suốt nửa năm.
Kết quả thì sao? Là anh ta và Kiều Phi, cái giấy đăng ký kết hôn tiện tay đi làm trong quán bar. Trước kia là những "chuyện nhỏ". Giờ thì đến cả thân phận vợ chồng hợp pháp, cô ta cũng có thể chen chân bằng cái gọi là "trò đùa".
"
Thể diện của nhà Hứa và nhà Giang..."
tôi lặp lại bằng giọng nhẹ nhàng, rồi lắc đầu: "
Tự anh mà giữ lấy đi."
Tôi để lại một câu cuối: "
Lễ cưới, tôi sẽ không đến. Còn cô dâu là ai..."
tôi nói.
"
Anh muốn cưới ai thì cưới," tôi nói.
Xe lăn bánh đi. Tài xế hỏi, "
Cô gái, mình đi đâu?"
"
Ra sân bay," tôi trả lời.
Trên đường đi, điện thoạôi rung không ngừng. Là Hứa Lâm Nhiễm, là mẹ tôi, là mẹ anh ta, là bạn chung của hai đứa. Tôi đều tắt máy, rồi tắt nguồn luôn.
Lần đầu tiên "không biết điều" như vậy, nhưng lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm đã lâu không có.
Nhưng đúng lúc tôi tưởng mình sắp được giải thoát, cảm giác nhẹ nhõm đó lại bị đậại cổng sân bay.
Bố mẹ tôi, ành, và cô con gái nuôi của nhà họ Giang – Giang Tâm Nhụy, đứng chặn ở lối vào.
Giang Thành là người chạy đến đầu tiên, giật lấôi: "
Chị! Chị làm sao vậy? Chị đi rồi nhà họ Giang biết sống sao? Dự án bên công ty đang chờ đầu tư từ nhà họ Hứa để cứu mạng đấy!"
Mẹ tôi tranh thủ lúc tôi mất tập trung, giật lấy túi xách của tôi: "
Miên Miên, mẹ nghe hết rồi. Con chờ họ ly hôn sau một tháng là được chứ gì? Đừng làm loạn nữa!"