Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Dấu Ấn Công Việc

Chương 1

955 từ

Mặt tôi nóng bừng lên từ cái tát, một mùi tanh nồng lan tỏa khắp miệng. Tôi chậm rãi dùng lưỡi liếm mép trong, cảm nhận vết rách nhỏ và vị sắt của máu. Thịnh Cảnh Ngôn đứng đó, ngực phập phồng, hai tay nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Trong mắt hắn không chỉ có giận dữ, mà còn một thứ gì đó gần như là hả hê, như thể cuối cùng cũng tìm được cái cớ để trút hết những uất ức chất chứa bấy lâu lên người tôi.

Tôi không la hét, cũng chẳng khóc lóc. Tôi chỉ từ từ đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo choàng buổi sáng đã xô lệch. Hành động chậm rãi, gần như cố ý ấy dường như càng làm hắn tức điên. "Loại chuyện đó là loại chuyện nào?"

Giọng tôi khàn đục vì vừa tỉnh giấc, nhưng từng chữ phát ra rành rẽ. "Anh nói rõ ra xem."

"Giả vờ ngây thơ!"

Hắn gầm lên, giọng the thé đầy căm hận. "Kiều Kiều! Em ấy bị… bị làm nhục trong căn hộ mà cô đưa em ấy đến tối qua! Có người đã… đã hãm hại em ấy! Mà cô, cô là người cuối cùng đưa em ấy đến đó, rồi bỏ đi một mình! Không phải cô sắp đặt thì còn ai vào đây?"

Tim tôi đập thình thịch một nhịp, nhưng không phải vì sợ hãi hay tội lỗi. Một luồng lạnh giá chạy dọc sống lưng. Tôi nhớ lại ánh mắt oán độc của Thịnh Kiều Kiều tối qua, nhớ lại lời mời rượu đầy mưu mô, và cả địa chỉ căn hộ được đưa một cách quá dễ dàng. Mọi thứ ráp lại thành một bức tranh ghép đáng sợ. Cô ta thậm chí sẵn sàng trả giá bằng chính thân thể mình, chỉ để đẩy tôi vào vòng nguy hiểm sao? Hay đây chỉ là một vở kịch khác, một màn vu cáo tàn độc hơn?

"Tôi đưa em ấy đến địa chỉ mà bạn của em ấy đưa."

Tôi nói, giọng bình thản đến lạnh lùng. "Vì nghĩ khuya rồi, về nhà cha mẹ xa. Tôi không ở lại vì không muốn. Có camera thang máy, có lịch sử cuộc gọi, có tin nhắn xác nhận địa chỉ. Cảnh sát sẽ cần những thứ đó."

"Cảnh sát?"

Thịnh Cảnh Ngôn cười khẩy, nét mặt méo mó. "Cô nghĩ đùa với cảnh sát là xong? Danh tiếng nhà họ Thịnh sẽ ra sao? Kiều Kiều còn mặt mũi nào mà sống? Cô, chính cô mới là thủ phạm! Cô ghen tức, cô muốn trả thù, nên đã tìm người hại em ấy!"

Lúc này, ba mẹ tôi cũng xông vào phòng. Mẹ tôi mặt mày tái nhợt, mắt đỏ hoe, vừa nhìn thấy tôi liền buông một câu đầy thất vọng: "Văn Tâm, con… con sao có thể nhẫn tâm đến thế? Dù gì nó cũng là em con, cùng huyết thống với con mà!"

Cùng huyết thống? Ba chữ ấy nghe thật chua chát. Hai mươi năm lưu lạc, khi tôi về, máu mủ ấy dường như chỉ là thứ dính trên danh nghĩa, còn trong thực tế, nó mỏng manh hơn cả tờ giấy. Họ sẵn sàng tin vào một cô em nuôi được nuôi dưỡng, bằng mọi thứ vu cáo tôi, kẻ vừa từ bùn lầy trở về. Cảm giác cô độc ấy lạnh hơn cả gió đêm mùa đông, thót tim.

"Tôi không làm."

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ, cố giữ cho giọng không run. "Tôi sẽ gọi cảnh sát. Để họ điều tra rõ ràng. Nếu là tôi, tôi sẽ không chạy trốn. Còn nếu không..."

Tôi dừng lại, ánh mắt lướt qua khuôn mặt đang dần mất bình tĩnh của Thịnh Cảnh Ngôn, "… thì kẻ thực sự cũng đừng hòng yên ổn."

Ba tôi, từ nãy đến giờ im lặng, bỗng thở dài nặng nề. "Đủ rồi! Việc này không thể để cảnh sát can thiệp. Danh gia vọng tộc như nhà ta, không thể có scandal này."

Ông nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, nửa như ra lệnh, nửa như van nài. "Con… con hãy nhận đi. Cha mẹ sẽ bồi thường cho con, sẽ gửi con đi nước ngoài một thời gian. Ở đây, cả con và Kiều Kiều đều khó xử."

Lời đề nghị ấy như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào tim tôi. Tôi tưởng mình đã quen với sự thiên vị, nhưng hóa ra vẫn còn đau. Họ sẵn sàng, kẻ con ruột bơ vơ, để bảo toàn che chở cho cô con gái nuôi yêu quý. Tôi bật cười, một tiếng cười ngắn ngủi, khô khốc, không chứa một chút hân hoan nào.

"Không."

Tôi lắc đầu, từng từ một, nói rõ. "Tôi. Không. Nhận. Tôi không làm thì tôi không nhận. Danh gia vọng tộc ư? Tôi sống hai mươi năm trong bùn đất, không có 'danh', đó tôi vẫn sống. Giờ có rồi, tôi cũng chẳng thấy nó che chở được cho tôi thứ gì. Tôi sẽ tự gọi cảnh sát. Nếu nhà sợ mất mặt, tôi có thể ra khỏi nhà này ngay bây giờ."

Nói xong, tôi bỏ qua vẻ mặt kinh ngạc, tức giận và cả chút hoảng hốt của họ, đi thẳng về phía chiếc điện thoại trên bàn đầu giường. Ngón tay tôi chạm vào màn hình, lạnh ngắt. Nhưng trong lòng, một ngọn lửa nhỏ đã bắt đầu bùng cháy. Lần này, tôi sẽ không lùi bước. Dù trận chiến này bẩn thỉu và đau đớn đến đâu, tôi cũng sẽ kéo sự thật ra ánh sáng. Cho họ và cho chính tôi.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram