Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đáy Vực Họ

Chương 1

2512 từ

Tôi đang vùi đầu vào đống bản vẽ thì điện thoại rung lên. Màn hình hiện tin nhắn từ mẹ kế: “Cho dì mật khẩu laptop con.” Tôi liếc nhìn rồi đặt máy xuống, không buồn trả lời. Tay vẫn cầm bút, nhưng trong lòng đã dấy lên một nỗi bất an mơ hồ. Tôi tự nhủ chắc bà ta chỉ hỏi cho có lệ.

Đến ba giờ chiều, điện thoại lại rung. Lần này, tin nhắn khiến tôi đứng bật dậy: “Dì gọi người tới format máy rồi nhé. Mọi thứ trong máy con mất hết rồi.” Tim tôi như ngừng đập trong một khoảnh khắc rồi đập dồn dập. Tôi ném chiếc bút xuống bàn, chộp lấy chìa khóa xe. Toàn bộ cơ thể tôi run lên vì giận dữ và sợ hãi. Tôi phóng xe về nhà như một kẻ điên, mặc kệ mấy cái đèn đỏ. Tôi chỉ nghĩ đến chiếc laptop – thứ duy nhất còn lại của mẹ.

Căn phòng khách quen thuộc hiện ra trước mắt. Laptop của tôi nằm trên bàn, màn hình vẫn sáng. Tôi lao tới, mở thư mục. Trống trơn. Từng tập tin, từng tấm ảnh, tất cả đều tan biến. Cơn giận bùng lên dữ dội, như ngọn lửa thiêu rụi mọi thứ trong lồng ngực. Tôi quay phắt lại, giọng run run:

“Đây là máy của tôi! Ai cho phép bà tự tiện format?”

Mẹ kế ngả người trên sofa, mắt dán vào điện thoại, đầu không thèm ngẩng lên. Giọng bà ta thản nhiên đến mức khiến tôi muốn xé toạc cái vẻ mặt vô cảm ấy:

“Dì muốn dùng một chút. Nhắn con mãi không thấy trả lời nên dì cho người làm lại máy luôn.”

Tôi hít một hơi thật sâu, cố ghìm cơn thịnh nộ. Nhưng khi nghĩ đến mẹ, đến những tấm ảnh cuối cùng còn sót lại của bà, tôi không thể kiềm chế nữa:

“Bà có biết trong đó có ảnh của mẹ tôi không? Còn có—”

“Bốp!”

Cái tát giáng thẳng vào mặt tôi. Cú đánh bất ngờ khiến tôi loạng choạng, suýt ngã. Tôi ôm má, ngước lên nhìn bố. Ông đứng đó, mắt trừng trừng, tay còn giơ cao như chưa hả giận.

“Mẹ ruột mày chết rồi, suốt ngày nhắc bà ta làm gì? Ăn nói với mẹ kế cho đàng hoàng! Đừng chuyện bé xé ra to!”

Tôi đứng im, cảm nhận vết bỏng rát trên má. Nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng. Tôi nhìn hai người họ – người đàn ông từng yêu thương mẹ tôi hết mực và người đàn bà đã thay thế bà – rồi bật cười. Tiếng cười khô khốc, lạnh lẽo.

Chiếc laptop đó không chỉ có ảnh lúc sinh thời của mẹ tôi mà còn lưu toàn bộ tài liệu của dự án trọng điểm của bố tôi. Một dự án trị giá hai trăm triệu. Không có bản sao lưu. Tôi biết điều đó. Và tôi cũng biết rằng sự trừng phạt dành cho họ sẽ đến sớm thôi.

Tôi quay người định đi.

“Đứng lại.”

Giọng bố vang lên sau lưng, nặng nề và đầy uy quyền. Tôi dừng bước, nhưng không quay đầu.

“Thái độ của mày là sao? Qua đây cho tao!”

Tôi nhắm mắt, cảm nhận từng sợi cơ trên cơ thể căng cứng. Trong đầu tôi, hình ảnh mẹ hiện lên – nụ cười hiền hậu, đôi tay dịu dàng. Rồi hình ảnh ấy vỡ tan, thay vào đó là màn hình laptop trống rỗng. Tôi mở mắt, bước tiếp ra cửa, mặc kệ tiếng quát tháo phía sau.

Tôi đứng sững lại, cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực vẫn như bị ai đó bóp nghẹt.

Người đàn ông mà suốt hai mươi bảy năm qua tôi gọi là bố giờ đây chỉ tay về phía người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa. Bà ta khoanh tay, dáng vẻ yếu ớt nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến lạ thường.

“Mẹ mày dùng nhờ máy tính của mày thì có gì ghê gớm?” Giọng ôên, đầy uy quyền và trách móc. “Mày mặt nặng mày nhẹ cho ai xem?”

Tôi vẫn im lặng. Có những điều không thể giải thích bằng lời, nhất là khi đối phương đã chọn tin tưởng người khác từ lâu lắm rồi.

Người phụ nữ ấy, mẹ kế của tôi, tựa lưng vào sofa, đôi mắt đã ngân ngấn lệ. Giọng bà ta mềm yếu, run rẩy, như một cánh hoa sắp rụng: “Lão Hạ, thôi bỏ đi, là em không tốt. Em chỉ muốn dùng máy của con bé xử lý tài liệu thôi. Em nhắn mà nó không trả lời, em sốt ruột quá nên mới bảo người ta làm lại máy…”

Nước mắt bà ta rơi lã chã, từng giọt như những hạt mưa phùn thấm vào tấm thảm lót sàn. Tôi nhìn thấy bờ vai bà ta rung lên, nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào, nhưng trong lòng tôi không hề có chút xúc động nào. Tôi chỉ thấy mệt mỏi. Một sự mệt mỏi đến tận xương tủy.

Sắc mặt của bố tôi càng lúc càng khó coi. Ông ta bước vài bước, đến trước mặt tôi, hơi thở nặng nề phả vào trán tôi. “Mẹ mày đang nói chuyện với mày, mày điếc à?”

“Bà ta không phải mẹ tôi.” Câu nói ấy thoát ra khỏi miệng tôi, lạnh tanh, như một nhát dao cắt ngang bầu không khí căng thẳng.

“Bốp!”

Cái tát vang lên, khô khốc và đau đớn.

Đầu tôi lệch sang một bên, má bỏng rát như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Vị tanh của máu len lỏi, mặn chát.

“Nghe cho rõ đây.” Bố tôi chỉ thẳng ngón tay vào mũi tôi, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. “Mẹ mày không sai. Người sai là mày. Bây giờ xin lỗi mẹ mày ngay. Không xin lỗi thì sau này đừng bước chân vào cái nhà này nữa.”

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt ông ta.

Người đàn ông này, tôi đã gọi là bố suốt hai mươi bảy năm. Suốt hai mươi bảy năm, tôi luôn nghĩ rằng dù ông ta có tệ đến đâu, ông ta vẫn là bố tôi. Nhưng khoảnh khắc này, tôi chợt nhận ra có những sợi dây, dù có cố kéo dài bao nhiêu năm, cuối cùng cũng sẽ đứt.

Năm tôi năm tuổi, mẹ tôi mất. Tôi nhớ mình đã quỳ trước linh đường, đầu gối đau đớn vì nền gạch lạnh lẽo, nhưng tôi không dám đứng dậy. Tôi sợ nếu tôi đứng dậy, mẹ sẽ không nhìn thấy tôi nữa. Tôi khóc suốt một đêm, cho đến khi giọng khàn đặc, mắt sưng vù, và trái tim như vỡ ra từng mảnh.

Chưa đầy ba tháng sau, ông ta đã đưa người phụ nữ này về nhà. Bà ta bước vào, mỉm cười, trong bụng đã có Hạ Hạo. Tôi nhìn thấy ánh mắt của ông bà ta, dịu dàng và ấm áp, thứ ánh mắt mà tôi chưa từng thấy khi ông ta nhìn mẹ tôi. Tôi tự hỏi có phải tình yêu của ông ta dành cho mẹ tôi chỉ tồn tại trong những bức ảnh cũ kỹ hay không.

Mẹ tôi vừa mất. Ông ngoại không chịu nổi cú sốc. Nửa năm sau, ông cũng qua đời. Tôi mất thêm một người thân duy nhất còn lại, và thế giới của tôi thu nhỏ lại chỉ còn một mình.

Bố liền đổi tên Tập đoàn Thẩm thị thành Tập đoàn Hạ thị. Cái tên ấy như một vết dao cứa vào tim tôi mỗi khi ai đó nhắc đến. Tôi biết, từ khoảnh khắc ấy, tôi không còn là con gái của Thẩm gia nữa. Tôi chỉ là một kẻ thừa thãi, sống nhờ vào lòng thương hại của người đàn ông đã từng gọi là bố.

Tôi chưa từng cầu xin ông điều gì suốt hai mươi bảy năm qua. Hai mươi bảy năm, tôi sống dưới cái bóng của ông, nuốt từng lời dạy bảo vào bụng, nén từng tủi hờn xuống đáy tim. Sau khi tốt nghiệp, ông bảo tôi bắt đầu từ vị trí thấp nhất. Tôi gật đầu, xắn tay áo lao vào công việc như một kẻ không biết mệt mỏi. Hạ Hạo, cái tên con riêng của mẹ kế, vừa chân ướt chân ráo bước vào công ty đã ngồi ngay ghế tổng giám đốc, còn tôi chỉ biết cắn răng, im lặng. Mẹ kế chèn ép tôi trước mặt người ngoài, sau lưng đâm thọc, tôi cũng nhịn. Dù sao tôi cũng sống bên ngoài, mắt không thấy thì lòng không phiền — tôi tự nhủ thế để xoa dịu bản thân mỗi đêm trằn trọc.

Nhưng những thứ trong chiếc máy tính đó, thứ đã bị xóa sạch không một dấu vết, không còn cách nào cứu vãn được nữa.

Tôi đứng trước mặt ông, hai tay buông thõng nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. “Bố.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, cố giữ giọng mình không run. “Dù mẹ con đã mất, bà vẫn là mẹ con, vẫn là người từng sinh con đẻ cái cho bố. Tấm ảnh duy nhất của mẹ không còn nữa. Bố thật sự lạnh lùng đến vậy sao?”

Bố khựng lại. Tôi thấy khóe mắt ông giật giật, như có điều gì đó đang khuấy động trong lồng ngực ông — nhưng rồi nó tắt lịm, như ngọn nến trước gió.

Mẹ kế đứng bên cạnh, tay vân vê gấu áo, giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chỉ vài tấm ảnh thôi mà, mất thì mất…”

“Mất hết rồi.” Tôi cắt ngang lời bà ta, giọng khô khốc. “Trước, bà có hỏi tôi không?” Tôi nhìn bà ta chằm chằm, cảm thấy máu trong người mình đang sôi lên từng đợt. Mẹ kế cúi đầu, không nói gì nữa. Bà ta biết rõ điều mình đã làm, nhưng trên khuôn mặt đầy phẫn nộ chẳng hề có lấy một tia hối hận.

Sắc mặt bố thay đổi mấy lần — từ xanh sang trắng, từ trắng sang đỏ. Ông nhìn tôi, nhìn bà ta, rồi đưa tay chỉ thẳng vào mặt tôi: “Có mấy tấm ảnh thôi, mày làm quá lên làm gì? Mau xin lỗi!”

Tôi bật cười. Tiếng cười khô khốc, không có chút độ ấm nào. “Bố,” tôi nói từng chữ một, như đang đóng những chiếc đinh cuối cùng vào tấm ván. “Trong laptop còn có toàn bộ hợp đồng của dự án lần này. Đơn hàng hai trăm triệu, tất cả ở trong đó.”

Bố tôi sững lại. Hai vai ông chùng xuống, sau đó ông cười đầy mỉa mai — nụ cười của một người cha chưa từng tin tưởng đứa mình: “Hợp đồng dự án hai trăm triệu ở chỗ mày?”

Tôi nhìn ông, không nói thêm lời nào. Trong đầu tôi, tấm ảnh của mẹ đang cháy lên từng vệt lửa, và cùng với nó, những con chữ trong bản hợp đồng cũng tan thành tro bụi. Tôi không còn gì để mất nữa, nhưng tôi cũng chẳng còn gì để níu kéo.

Tôi đứng đó, hai tay đút sâu vào túi quần, cảm nhận từng thớ thịt trên cơ thể mình căng cứng như dây đàn sắp đứt. Căn phòng khách này vốn dĩ đã từng ấm áp, vậy mà bây giờ nó lạnh lẽo như một cái hầm băng.

“Mày có biết vụ nào?” Giọng ô, the thé như tiếng dao cạo vào thủy tinh. Ông ta giơ tay chỉ vào bức ảnh gia đình ba người treo trên tường – cái khung gỗ màu nâu sẫm, nơi ba khuôn mặt cười giả tạo nhìn xuống chúng tôi. “À! Hợp đồng nằm đó. Mày bịa chuyện cái gì ở đây?”

Từng chữ, từng chữ một, rơi xuống như những hòn đá ném thẳng vào ngực tôi. Tôi có thể nghe thấy tiếng mạch máu đập thình thịch bên. Mẹ kế đứng bên cạnh, tay cầm một chiếc khăn tay trắng muốt, lau những giọt nước mắt dưới ánh đèn vàng vọt.

“Lão Hạ, thôi đừng nói nữa…” Giọng bà ta nhỏ nhẹ, nhưng tôi biết rõ, đằng sau cái vẻ ngoài yếu đuối ấy là cả một biển dối trá.

Tôi hít một hơi thật sâu. Không khí trong phòng nặng mùi gỗ mục pha lẫn nước hoa của mẹ kế – thứ mùi hương ngọt ngào đến phát ngấy. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, đôi mắt đã từng khiến tôi sợ hãi suốt thời thơ ấu, nhưng bây giờ, nó chỉ là đôi mắt của một ông già mù quáng.

“Vậy bây giờ bố hỏi nó xem hợp đồng có ở chỗ nó không.” Tôi không hề chớp mắt. Từng lời nói của tôi phát ra đều đặn, lạnh lùng như những giọt sương đêm.

“Được! Tao xem mày còn cứng miệng tới đâu!”

Ông ta mò mẫm túi áo vest, lôi ra chiếc điện thoại màu đen bóng. Những ngón tay già nua của ông số, từng tiếng bíp vang lên trong không gian tĩnh lặng. Một lần. Hai lần. Không ai bắt máy.

Tôi có thể cảm nhận được sự bối rối đang lan tỏa từ ông ta, dù ông ta cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. Bàn tay tôi siết chặt trong túi quần, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng tôi không hề cảm thấy đau.

Mẹ kế nhỏ giọng, giọng bà ta như tiếng gió thoảng qua kẽ lá: “Con trai chắc đang bận…”

Tôi liếc nhìn bà ta. Bà ta cúi mặt, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một chút – một cử động nhỏ đến mức người thường không thể nhận ra. Nhưng tôi thì không phải người thường. Tôi đã sống trong căn nhà này đủ lâu để đọc được từng biểu cảm trên khuôn mặt bà ta.

Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ lim nặng nề kêu lên một tiếng “két” dài.

Hạ Hạo – đứa cha khác mẹ của tôi – bước vào. Nó mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ chiếc đồng hồ Rolex lấp lánh. Tay nó cầm chìa khóa xe, những chiếc chìa khóa ở không gian yên tĩnh.

“Bố, gọi con làm gì? Con vừa đỗ xe xong.” Giọng nó khô khốc, đầy vẻ mất kiên nhẫn, như thể việc bị làm phiền vì một cuộc điện thoại là một sự xúc phạm lớn lao đối với nó.

Tôi nhìn nó. Đứày, từ nhỏ đã được nuông chiều, được mọi thứ mà tôi không bao giờ có được. Và bây giờ, nó lại đứng đó, với vẻ mặt ngây thơ đến giả tạo, như thể không biết chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng tôi biết. Tôi biết tất cả.

💡 Điểm nhấn chương này

Tâm lý nhân vật được dệt từ những chi tiết nhỏ nhưng sắc cạnh: cách nhân vật đọc từng biểu cảm trên khuôn mặt mẹ kế, cách cơn giận tĩnh lặng hơn là thốn lên, cho thấy sự tính toán tinh vi đang lớn dần trong lồng ngực. Đó không phải là phản ứng của kẻ yếu, mà là chuẩn bị của kẻ đang học cách thao túng.

📖 Chương tiếp theo

Lời nói dối đầu tiên sẽ được nhân vật nói ra với Hạ Hạo, và mọi thứ sẽ bị thiêu rụi kèm theo nó.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord