Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đáy Vực Họ

Chương 2

4292 từ

Tôi đứng trong phòng khách. Ánh đèn vàng hắt xuống sàn gỗ tạo thành những vệt sáng dài. Cánh cửa vừa mở ra, Hạ Hạo bước vào, bước chân của nó khựng lại khi thấy tôi đứng đó. Tôi nhìn thấy trong mắt nó thoáng qua một tia ngỡ ngàng, nhưng rồi nhanh chóng tan biến.

“Bố, có chuyện gì vậy?” Giọng nó vờ như vô tư, nhưng tôi biết nó đang dò xét.

Bố tôi chỉ thẳng tay vào mặt nó, giọng khô khốc: “Hợp đồng dự án của con đâu?”

Hạ Hạo chớp mắt, một cái chớp mắt quá nhanh, quá giả tạo. Rồi nó cười, nụ cười rộng đến mức tôi thấy cả lợi của nó: “Hợp đồng á? Ở chỗ con chứ đâu.” Nó nói như thể đó là chuyện hiển nhiên, như thể tôi là kẻ ngốc khi dám nghi ngờ.

Tôi nhìn thấy sắc mặt bố dịu lại, nhưng chỉ một chút. Ánh mắt ông ấy chuyển sang tôi, lạnh lẽo như lưỡi dao cạo vào da thịt. Tôi biết cái nhìn đó quá rõ. Suốt hai mươi mấy năm, tôi luôn là kẻ thừa trong mắt ông ấy, là đứa con gái không bao giờ đủ giỏi, không bao giờ đủ xứng đáng.

Hạ Hạo bước tới, vỗ vai bố, cử chỉ thân mật đến mức khiến tôi buồn nôn: “Bố cứ yên tâm. Con đã mời chuyên gia quốc tế làm rồi. Shelly, bố biết mà? Đỉnh nhất trong ngành đó. Hợp đồng chắc chắn không có vấn đề. Ngày mai ký được ngay.”

Cảm giác như có một bàn tay bóp chặt lấy tim tôi. Shelly. Cái tên ấy vang lên từ miệng nó, từ miệng đứa em cùng cha khác mẹ mà tôi từng tin tưởng. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gỗ thông từ lọ tinh dầu trên kệ, mùi hương quen thuộc của căn nhà này, nhưng giờ đây nó khiến tôi ngạt thở.

“Hạ Hạo.” Tôi nói, giọng tôi vang lên trong khoảng không yên tĩnh, nghe rõ đến từng âm tiết. “Tôi chính là Shelly.”

Tôi thấy nó khựng lại, chỉ một tích tắc, nhưng tôi đã kịp nhìn thấy sự hoảng hốt vụt qua.

“Bản hợp đồng mà cậu nhờ tôi làm…” Tôi tiếp tục, từng chữ từng chữ rơi xuống như những hòn đá. “Toàn bộ chi tiết dự án, toàn bộ dữ liệu cốt lõi đều nằm ở tôi.”

Không khí trong phòng như đặc quánh lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt nó, không để nó trốn tránh.

“Nhưng hôm nay, mẹ cậu đã gọi người tới format máy đó rồi.”

Hai giây im lặng. Dài như hai thế kỷ. Tôi nghe thấy tiếng đồng hồ treo tường tích tắc, tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

Rồi Hạ Hạo bật cười.

Tiếng cười của nó vang lên, chói tai, giả tạo đến mức tôi muốn bịt tai lại. Nó chỉ vào đầu mình, một cử chỉ đầy khinh miệt: “Chị, chị ổn không vậy? Shelly ở Mỹ, trong ngành ai chẳng biết? Chị tưởng mấy năm nay chị thường đi công tác ở Mỹ là có thể nhận vơ người ta à? Hơn nữa, Shelly là chuyên gia quốc tế nổi tiếng. Chị làm ở công ty cũng chỉ là một quản lý nhỏ. Cái lời nói dối này mà chị cũng dám nói?”

Tôi đứng đó, cảm nhận từng lời nói của nó như những mũi kim đâm vào da thịt. Nhưng tôi không gục ngã. Tôi đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu.

Từ phía góc phòng, tôi thấy mẹ kế đang lau nước mắt. Động tác của bà ta dừng lại. Trên mặt bà ta hiện ra một nụ cười châm chọc, nụ cười của kẻ chiến thắng. Bà ta nhìn tôi như nhìn một con kiến sắp bị dẫm nát.

Nhưng bà ta không biết. Khổ, họ biết rằng tôi đã chuẩn bị cho ngày hôm nay suốt ba năm qua.

Tôi nhìn họ, ba con người đứng trước mặt tôi, tạo thành một bức tường sống động. Họ không nhìn tôi; họ nhìn vào một kẻ thù. Một kẻ thù mang khuôn mặt của tôi.

Tiếng của mẹ kế vang lên, ngọt ngào nhưng chua chát như trái xanh ngâm mật. “Tiểu Hòa, mẹ biết con không thích mẹ. Nhưng con cũng không thể như vậy được. Để dìống, lời gì con cũng bịa ra được.”

Tôi nghe thấy giọng bà ta, nhưng trong đầu tôi chỉ vang vọng một âm thanh khác, tiếng vỡ của chiếc vòng ngọc năm tôi tám tuổi. Chiếc vòng màu xanh lục bích, mảnh vỡ văng tung tóe trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Màu xanh ấy, nó giống hệt màu mắt của tôi khi tôi còn nhỏ, trước khi tôi học được cách nhìn đời bằng ánh nhìn của kẻ bị ruồng bỏ.

Mặt bố tôi sa sầm, như một cơn bão sắp đổ bộ. Gân xanh trên thái dương ông nổi lên, từng đường gân như những con rắn nhỏ đang cuộn mình dưới làn da sạm nắng.

“Mày đã đủ chưa?” Ông tiến lên một bước, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi. “Lúc thì bảo mẹ mày xóa đồ của mày, lúc thì nói hợp đồng nằm trong máy mày, bây giờ lại nói mày là Shelly. Rốt cuộc mày muốn làm gì?”

Tôi nhìn bọn họ. Tôi thấy khuôn mặt lo lắng của Hạ Hạo, khuôn mặt đầy nước mắt của mẹ kế, khuôn mặt đầy tức giận của bố. Tất cả đều là những khuôn mặt xa lạ. Chúng thuộc về một thế giới mà tôi chưa bao giờ thực sự là một phần.

Hồi nhỏ cũng như vậy. Tất cả đều giống nhau, chỉ khác kịch bản và đạo cụ. Năm tôi tám tuổi, mẹ kế ném vỡ chiếc vòng ngọc của mẹ ngay trước mặt tôi. Âm thanh nó vẫn còn văng vẳng mỗi khi tôi nhắm mắt. Một tiếng động khô khốc, chết chóc. Tôi chạy đi mách bố. Bà ta lại nói với bố rằng chính tôi cố ý làm vỡ vòng để chia rẽ tình cảm của họ. Bố không hỏi thêm một câu, chỉ dùng thắt lưng đánh tôi suốt nửa tiếng đồng hồ. Những vết roi tím bầm trên lưng tôi, mỗi vết là một lời buộc tội không được xét xử. Mẹ kế đứng bên cạnh, ngoài miệng giả vờ khuyên: “Đừng đánh nữa, con còn nhỏ.” Nhưng đôi mắt bà ta thì sáng lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, như mắt mèo trong đêm. Bố ôm bà ta dỗ dành một hồi lâu, rồi với tôi: “Sau này đừng chọc mẹ mày giận.”

Hôm đó tôi nằm ba ngày mới nổi dậy. Mỗi lần cựa mình, những vết thương lại rướm máu, thấm đẫm tấm drap giường trắng toát. Tôi nhìn lên trần nhà, đếm từng vết nứt trên lớp vôi cũ kỹ, và tự hỏi liệu có bao giờ tôi có thể thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này hay không.

Hạ Hạo thở dài, bày ra vẻ như muốn tốt cho tôi. Cái vẻ mặt ấy, tôi đã thấy nó hàng ngàn lần. “Chị, em biết chị không vừa mắt em và mẹ em. Nhưng công ty bây giờ thế nào, chị không biết sao? Nếu dự án này hỏng, nhà mình xong luôn. Chị đừng làm loạn nữa được không?”

Tôi muốn hỏi hắn, hỏi rằng chẳng phải hắn là người đã lén lút xóa tập tin của tôi sao? Chẳng phải hắn là người đã cài phần mềm gián điệp vào máy tính của tôi để ăn cắp ý tưởng? Nhưng tôi biết nói ra cũng vô ích. Họ đã có sẵn một câu chuyện, và trong câu chuyện ấy, tôi luôn là kẻ phản diện.

Mẹ kế lại lau nước mắt. Những giọt nước mắt ấy rơi xuống như những hạt ngọc trai giả. “Lão Hạ, em gả vào nhà này bao năm, con bé chưa từ à người một nhà…”

Sắc mặt bố càng lúc càng khó coi. Cơn giận của ông như một đám mây đen, ngày càng dày đặc, sẵn sàng đổ xuống một trận mưa đá tàn khốc. Tôi biết trận mưa ấy sẽ đổ xuống đầu tôi. Nó luôn đổ xuống đầu tôi. Tôi đứng đó, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, và tôi cảm thấy một nỗi đau nhói lên từ sâu thẳm trong lồng ngực. Một nỗi đau cũ kỹ, quen thuộc, như một người bạn đồng hành thầm lặng.

Đôi mắt của người đàn ông ấy — người mà tôi từng gọi là cha — ghim chặt vào mặt tôi như hai mũi khoan. Ông giơ ngón tay chỉ thẳng vào sống mũi tôi, giọng khản đặc vì tức giận: “Hỏi mày lần cuối. Có xin lỗi không?”

Tôi im lặng. Cảm giác cay đắng dâng lên từ sâu trong lồng ngực, nhưng tôi nuốt nó xuống. Xin lỗi à? Xin lỗi vì điều gì? Vì đã dám đứng lên bảo vệ chính mình? Tôi thấy đôi môi mình mím chặt đến mức trắng bệch, nhưng không một âm thanh nào thoát ra.

“Được!” Ông quay phắt sang Hạ Hạo, giọng vang lên như tiếng sắt thép va vào nhau. “Gọi cho chuyê. Bật loa ngoài. Để nó ốt cuộc có ở trong nước không!”

Hạ Hạo rút điện thoại từ túi áo vest, những ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Tôi nhìn thấy khóe môi hắn ta nhếch lên một đường cong mờ nhạt — nụ cười của kẻ đã chắc thắng. Hắn tìm số, chạm vào biểu tượng loa ngoài, rồi đặt máy lên bàn trà.

“Alo, xin chào, tôi muốn tìm cô Shelly.”

Âm thanh từ đầu dây bên kia vọng ra, giọng nữ trong trẻo nhưng mang hơi hướng chuyên nghiệp: “Xin chào, tôi là trợ lý của cô Shelly. Anh cần trao đổi việc gì?”

Hạ Hạo liếc nhanh về phía tôi, đôi mắt hẹp dài ánh lên vẻ đắc thắng. Hắn chậm rãi nói: “Tôi muốn hỏi gần đây cô Shelly có ở trong nước không? Chuyện hợp đồng…”

“Có.” Trợ lý trả lời ngay lập tức. “Gần đây cô Shelly đúng là đang ở trong nước. Hợp đồng cô ấy đã làm xong rồi, anh cứ yên tâm.”

Căn phòng khách bỗng chốc rơi vào im lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Một sự im lặng đầy căng thẳng, như sợi dây đàn bị kéo căng đến giới hạn cuối cùng.

Rồi giọng trợ lý lại vang lên, lần này mang chút ngập ngừng: “Nhưng… cô Shelly đã về Mỹ hôm qua. Hôm qua cô ấy nói trước ngày mai sẽ gửi lại hợp đồng cho anh. Tôi sẽ liên lạc với cô ấy. Có tin gì tôi sẽ báo anh.”

Tiếng tút dài vang lên. Cuộc gọi kết thúc.

Hạ Hạo từ từ nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch vì lực siết. Hắn chậm rãi quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lúc này đã mất đi vẻ đắc ý ban đầu, thay vào đó là một vẻ pha lẫn nghi hoặc.

Mẹ kế là người phá vỡ sự yên tĩnh. Bà ta cười khẩy, một tiếng cười chua chát vang lên trong không gian tĩnh lặng. Ngón tay bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi: “Lão Hạ, ông nghe rõ chưa? Nó nói dối đấy! Cái gì mà nó là Shelly, rõ ràng là muốn nhân cơ hội này chèn ép tôi và Tiểu Hạo!”

Tôi nhìn thấy sự kinh ngạc trên khuôn mặt cha tôi — lúc đầu là sững sờ, rồi nhanh chóng chuyển thành một cơn phẫn nộ đỏ rực. Đôi mắt ông long lên, những đường gân xanh nổi lên trên thái dương.

Hạ Hạo bước lên một bước, đứng ngay trước mặt tôi. Hắn cao hơn tôi cả cái đầu, cái bóng của hắn phủ xuống như một bức tường thành. Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào tôi, không chớp, như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ bình thản mà tôi cố gắng giữ vững.

Tôi chưa kịp định thần thì giọng nó đã vang lên, the thé như mảnh sành cọ vào nhau:

“Chị, vừa nãy chị khẳng định chắc nịch mình là Shelly, lại còn biết rõ chuyện dự án… Có phải chị lén xem máy tính của em không?”

Tôi nhìn nó. Hạ Hạo – đứa em cùng cha khác mẹ mà tôi từng dỗ dành suốt những năm thơ ấu – giờ đây đứng trước mặt tôi với ánh mắt đầy toan tính. Nó không hỏi, nó đang kết tội. Từng chữ từng chữ nó thốt ra đều được sắp đặt sẵn, như một vở kịch mà tôi là nhân vật chính bị đẩy lên sàn diễn tử thần.

“Nếu không thì sao chị biết rõ như vậy?” Nó hất cằm, giọng điệu càng lúc càng hả hê. “Chuyện này em không nói với người khác, nhưng chị lại biết hết! Có phải chị muốn trộm bí mật công ty không?”

Tôi chưa kịp mở miệng giải thích thì mẹ kế – người đàn bà luôn đội lốt hiền lành – đã réo lên như xé màn đêm:

“Lão Hạ! Nó định ăn cắp đồ nhà mình bán cho người ngoài đấy!”

Giọng bà ta vừa thê thảm vừa đắc thắng, như thể vừa phát hiện ra một tội ác tày trời. Tôi đứng đó, nhìn hai mẹ con họ kẻ tung người hứng, diễn một màn kịch hoàn hảo đến mức tôi chỉ muốn bật cười. Nhưng nụ cười ấy chưa kịp nở thì đã tắt ngấm khi tôi bắt gặp ánh mắt của bố.

Mặt ông đỏ bừng như than hồng vừa được quạt lửa.

“Đồ nghiệt chủng!”

Câu chửi vừa dứt, tôi đã cảm nhận được một lực kinh hoàng giáng thẳng vào bụng. Chân ông – đôi chân từng nâng tôi lêôi còn nhỏ – giờ đây trở thành vũ khí. Cả người tôi bị hất văng ra sau, lưng đập vào góc bàn trà bằng gỗ lim. Một cơn đau nhói từ xương sống lan lên não bộ, khiến mắt tôi tối sầm, những vì sao lấp lánh trước mắt rồi vỡ vụn như pháo hoa mùa Tết.

“Tao cho mày trộm!”

Tiếng gầm vọng tới cùng một cú đá thứ hai lao thẳng vào hông tôi. Tôi co người dưới đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, móng tay bấu sâu vào da thịt đến rách cả lớp biểu bì. Nhưng cơn đau ấy chẳng thấm gì so với những nhát đá liên tiếp giáng xuống lưng, xuống chân, xuống cánh tay đang cố gắng che chắn cho khuôn mặt mình.

Từ khe hở giữa những ngón tay, tôi thấy Hạ Hạo đứng tựa vào tường, ước ngực, khóe miệng cong lên một đường cong đầy thích thú. Nó nhìn tôi như nhìn một con thú bị thương đang giãy chết. Tôi tự hỏi, có bao giờ nó nghĩ rằng tôi từng là người đã thức trắng đêm để dỗ nó khi nó sốt? Có bao giờ nó nhớ rằng tôi đã nhường nó miếng bánh cuối cùng trong những ngày còn nghèo khó?

Nhưng câu trả lời hiện rõ trong ánh mắt nó: không. Tất cả những gì tôi từng làm, đối với nó, chỉ là trò hề.

Mẹ kế bỗng lao tới, giả vờ kéo tay bố, giọng nức nở:

“Lão Hạ, đừng đánh nữa… Con lớn rồi, không quản nổi nữa đâu…”

Nhưng đôi mắt bà ta – đôi mắt ấy tôi nhìn thấy rõ mồn một qua những giọt nước mắt giả tạo – đầy ắp ý cười. Bà ta đang sung sướng, đang tận hưởng từng giây từng phút tôi bị giày xéo dưới chân chồng mình.

Bố dừng lại, thở hồng hộc như con trâu điên. Mồ hôi lấm tấm trên trán ông chảy dọc theo những nếp nhăn hằn sâu vì tuổi tác và tham vọng. Ông chỉ thẳng ngón tay vào sống mũi tôi, giọng khản đặc vì giận dữ:

“Không biết điều! Mày là con gái, không lấy chồng thì muốn làm gì? Thừa kế gia sản à? Mày xứng sao? Tao nuôi mày bao năm, mày báo đáp tao được cái gì?”

Tôi chậm rãi ngồi dậy, lưng đau nhức như bị ai đó xát muối vào vết thương. Đầu ngón tay tôi quệt qua khóe môi, nơi máu đang rỉ ra từ vết rách do hàm răng cắn phải khi bị đá. Tôi nhìn ông – người đàn ông từng là cha tôi, từng là bầu trời của tôi – và bình tĩnh nói từng chữ một, như thể tôi đang đọc bản án cho chính mình:

“Bố, gia sản này thật sự là của bố sao?”

Giọng tôi không run, không oán hận, chỉ có một sự lạnh lẽo đến kỳ lạ. Tôi biết câu hỏi này sẽ chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong lòng ông, nơi ông luôn cố gắng chôn vùi quá khứ. Và tôi cũng biết, sau câu hỏi này, tôi sẽ không còn đường lui.

Tôi nằm sấp dưới nền nhà lạnh, mùi máồng nặc trong miệng. Từng giọt đỏ thẫm từ vết rách trên má chảy xuống, thấm vào lớp gạch hoa cũ kỹ. Đau đớn không phải từ vết thương, mà từ những lời nói vừa rồi vẫn còn văng vẳng trong đầu tôi.

“Cô Thẩm. Nó là của mẹ con và ông ngoại. Còn bố chỉ là con rể ở rể.”

Tôi đã nói điều đó.

Và tôi biết nó sẽ chọc giận ông ta.

Chiếc bình sứ trên bàn trà bay thẳng vào mặt tôi trước khi tôi kịp né. Mảnh vỡ cứa vào má khiến máu bắn ra, nóng hổi và mặn chát. Tôi không kêu lên dù chỉ một tiếng. Từ lâu tôi đã học được rằng càng tỏ ra yếu đuối, họ càng giẫm đạp lên mình.

“Mày phản rồi!” Ôi, ngón tay gầy guộc suýt chọc thẳng vào mắt tôi. Hơi thở của ông ta phả ra đầy mùi rượu và thuốc lá. “Tao nói cho mày biết, công ty bây giờ họ Hạ! Là tao đổi! Mẹ mày chết rồi, ông ngoại mày cũng chết rồi, công ty này là của nhà họ Hạ tao!”

Từng chữ như mũi dao cứa vào lòng tôi. Đúng vậy, mẹ tôi đã chết. Ông ngoại cũng đã chết. Và cái chết của họ, trong sâu thẳm, tôi nghi ngờ có bàn tay của người đàn ông đang đứng trước mặt mình.

Tôi ngẩng đầu lên trong tư thế nằm sấp và bắt gặp ánh mắt của mẹ kế. Bà ta đang cúi xuống nhìn tôi với vẻ mặt đầy thương hại giả tạo. Tôi ghét cái nhìn đó hơn bất cứ điều gì.

“Tiểu Hòa, mẹ biết con hận mẹ. Nhưng con cũng không thể làm vậy được. Chuyện trộm bí mật công ty nhà mình mà truyền ra ngoài, sau này con sống sao?”

Bà ta thở dài, một tiếng thở dài sân khấu được tập luyện kỹ lưỡng. Rồi bà ta đứng thẳng dậy, phủi phủi tay như thể vừa chạm phải thứ gì dơ bẩn.

“Lão Hạ, nhốt nó lại đi. Để nó tự kiểm điểm cho tỉnh ra.”

Tôi cảm thấy một nụ cười méo mó trên môi mình. Kiểm điểm? Trong căn phòng tối tăm này, vết thương đang chảy máu? Họ nghĩ tôi sẽ sợ. Họ nghĩ tôi sẽ quỳ xuống xin tha. Nhưng họ đã lầm.

“Tôi khuyên các người lần cuối.” Giọng tôi khàn đặc vì máu, nhưng vẫn vang lên rõ ràng trong căn phòng im lặng. “Nếu còn muốn cứu dự án này, cứu công ty này, bây giờ hãy mang laptop đi khôi phục dữ liệu. Muộn hơn nữa thì thật sự không còn gì đâu.”

Tôi thấy bố tôi ngẩn ra. Mộ lóe lên trong mắt ông ta. Ôìn mẹ kế, như thể tìm kiếm sự chỉ dẫn.

Mặt mẹ kế lập tức đỏ bừng vì tức giận. Hai má bà ta ửng lên như than hồng.

“Cô còn muốn lừa người à!”

Bà ta lao tới, đôi giày cao gót gõ lộp cộp trên nền gạch. Chiếc laptop màu bạc nằm trên bàn trà - nó chứa đựng toàn bộ dữ liệu của dự án nghìn tỷ mà tôi đã dày công xây dựng qua. Bà ta túm lấy nó, đầy giận dữ.

Giơ cao lên.

Rồi ném mạnh xuống đất.

“Rầm!”

Âm khô khốc vang lên trong căn phòng. Máy tính vỡ thành nhiều mảnh, linh kiện văng tung tóe khắp sàn. Màn hình nứt toác như mạng nhện. Bà ta vẫn chưa hả giận, lại giẫm thêm mấy cái, gót giày nghiền nát những mạch điện mỏng manh.

Tôi nhìn cảnh tượng đó mà lòng bình thản lạ thường. Trong đầu tôi, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Đúng như dự đoán.*

Tôi từ từ đứng dậy, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Máu từ vết thương trên mặt vẫn chảy, nhưng tôi không thèm lau. Họ muốn nhìn thấy tôi đau đớn, khóc lóc, van xin. Họ sẽ không có được niềm vui đó.

“Các người vừa tự tay hủy hoại thứ cuối cùng có thể cứu vãn công ty,” tôi nói, giọng không chút gợn sóng. “Chúc mừng.”

Tôi đã đứng đó trước đống mảnh vỡ vương vãi trên nền gạch lạnh, và cuối cùng, hơi thở cuối cùng mà tôi nén chặt trong lồng ngực suốt bao năm tháng cũng chịu buông xuống. Nó nhẹ nhõm đến kỳ lạ, như thể tôi vừa trút bỏ một tảng đá ngàn cân.

Hạ Hạo bước đến cạnh đống hỗn độn đó, đôi giày thể thao đắt tiền của nó giẫm mạnh thêm mấy cái lên những mảnh sứ vỡ, khiến chúng nghiến vàét.

“Cho chị trộm này! Còn đã tôi!” Giọng nó the thé, đôi mắt đầy căm phẫn nhìn tôi chằm chằm, hàm răng nghiến chặt.

Tôi ngước mắt lên người đang đứng trước mặt mình. Bụng tôi vẫn còn đau nhói sau cú đạp vừa rồi, vệt máu nơi khóe miệng đã khô lại, tạo thành một lớp màng mỏng khó chịu. Tôi mở miệng, giọng khàn đặc:

“Lời hay khó khuyên ma muốn chết.”

Câu nói vừa dứt, Hạ Hạo lao tới, một cú đá thẳng vào hông tôi. Tôi không kịp tránh, chỉ kịp ôm lấy chỗ đau.

“Chị nói ai là ma?” Nó gầm lên, bàn tay thô bạo túm lấy tóc tôi, kéo mạnh khiến cả người tôi bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất. Từng cái tát liên tiếp giáng xuống hai má tôi, nóng rát và đau điếng. Trong khoảnh khắc đó, tôi nghĩ về khuôn mặt của mình ngày mai sẽ ra sao, nhưng rồi tôi lại thấy thật nực cười, vì tôi còn chẳng biết liệu mình có còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời nữa.

Bố tôi ngồi trên chiếc bàn nâu sẫm, nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Ông ta thậm chí còn chẳng buồn quay đầu nhìn về phía tôi, như thể cảnh tượng trước mắt chỉ là một màn kịch nhàm chán. Tôi tự hỏi liệu có bao giờ ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt của một người cha thực sự, hay tôi chỉ là một vết nhơ trong cuộc đời ông ta?

Mẹ kế đứng bên cạnh, giọng nói dịu dàng đến mức giả tạo: “Tiểu Hạo, đừng đánh nặng tay quá, ngày mai nó còn phải gặp người ngoài.” Bà ta nói vậy, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ hài lòng khó tả.

Hạ Hạo thở hổn hển, ném mạnh tôi xuống đất. Đầu gối tôi đập xuống nền gạch lạnh, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng.

“Nhốt lại. Đợi ngày mai ký xong hợp đồng, tôi sẽ từ từ xử lý chị ta.” Nó phủi tay, giọng đầy khinh miệt.

Ngay sau đó, tôi bị hai tên vệ sĩ lôi xềnh xệch xuống tầng hầm của căn biệt thự. Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại sau lưng, nuốt chửng tôi vào màn đêm tuyệt đối. Bóng tối ở đây đặc quánh như một thực thể sống. Nó ôm chặt lấy tôi, không cho tôi một khe hở nào để thở.

Nơi này quá đỗi quen thuộc với tôi. Từ khi còn bé xíu, chỉ cần mẹ kế không vui, chỉ cần thét một tiếng, bố tôi sẽ lập tức nhốt tôi vào đây. Không ánh sáng, không âm thanh, không một bóng người. Tôi từng sợ hãi, từng gào khóc cho đến khi khản cả cổ họng, nhưng chẳng có ai đến.

Tôi dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, từ từ trượt người ngồi xuống nền xi măng ẩm thấp. Bụng vẫn còn đau, mặt sưng vù, miệng toàn mùi tanh của máu. Nhưng lạ thay, tôi không muốn khóc nữa. Nước mắt đã cạn từ lâu rồi, chỉ còn lại một thứ gì đó chai lì và cứng nhắc trong lồng ngực.

Sáng hôm sau, tiếng cánh cửa sắt mở ra kéo tôi khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Hạ Hạo đứng ở ngưỡng cửa, cả người nó chìm trong bóng tối, nhưng sau lưng nó là một vùng ánh sáng chói chang từ bên ngoài hắt vào. Tôi nheo mắt, không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt nó, nhưng tôi biết một cuộc chiến khác sắp bắt đầu.

💡 Điểm nhấn chương này

Nữ tác giả khéo léo xây dựng tâm lý nhân vật qua những chi tiết tinh tế: sự chuyển biến từ sợ hãi, khóc lóc sang sự chai cứng, tê tái của nỗi đau, phản ánh quá trình "chết hình" của một linh hồn bị đối xử như nô lệ trong chính gia đình mình.

📖 Chương tiếp theo

Hạ Hạo sẽ đặt ra yêu sách gì cho cô gái và liệu cô có đủ sức chống cự hay phải nhượng bộ để sống sót?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord