Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đáy Vực Họ

Chương 3

4731 từ

Tôi không phải là tôi của ngày hôm qua nữa. Khi câu hỏi “Chị, ngủ ngon không?” vang lên bên tai, tôi chỉ khẽ nhếch môi, không buồn đáp lại. Cả cơ thể tôi như bị bóp nghẹt bởi cơn đói đã kéo dài suốt một ngày một đêm, từng thớ thịt đều rên rỉ đau nhức, đôi môi khô nứt đến mức chỉ cần cử động nhẹ cũng thấy máen đầu lưỡi. Tôi tự hỏi liệu có ai trên đời này từng trải qua cảm giác bị chính người thân bỏ đói như một con thú hoang không? Có lẽ là có, nhưng lúc này, tôi chỉ thấy mình là kẻ duy nhất đang chìm trong vũng bùn tuyệt vọng ấy.

Hạ Hạo thấy tôi im lặng. Hắn chán nản đứng thẳng dậy, khuôn mặt lộ rõ vẻ khinh bỉ. Hắn không thèm nhìn tôi thêm lần nào nữa, chỉ quay lưng bước đi và ném lại một câu lạnh tanh: “Đi thôi, đưa chị tới công ty. Cho chị tận mắt xem dự án được ký thế nào, công ty của ông ngoại chị rơi vào tay tôi ra sao.” Tôi bị kéo phắt dậy, tay chân yếu ớt không kịp phản kháng, rồi bị đẩy lên xe như một món đồ vô tri. Trong khoảnh khắc ngả người vào ghế sau, tôi ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc của mẹ kế từ ghế trước – thứ mùi hóa học rẻ tiền mà bà ta vẫn hay xịt mỗi khi làm bộ sang trọng. Bà ta quay đầu nhìn tôi, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc thắng, như một con mèo vừa vồ được chuột. Còn bố, ông ngồi ngay cạnh tôi ở ghế sau, từ lúc tôi lên xe đến giờ chưa từng liếc nhìn tôi một lần. Tôi nhìn gáy ông, nhìn mái tóc đã điểm bạc, và tự hỏi rằng liệu ông có còn nhớ tôi là con gái ruột của mình hay không, hay tôi chỉ là một cái bóng mờ nhạt trong cuộc đời ông kể từ khi người phụ nữ kia xuất hiện.

Xe dừng trước cửa công ty – tòa nhà mà ông ngoại tôi đã đổ mồ hôi máu để gây dựng. Không khí quen thuộc của hành lang vắng lặng và mùi giấy tờ cũ kỹ xộc vào mũi khiến lòng tôi quặn thắt. Đến trước phòng họp, cuối cùng bố cũng lên tiếng. Giọng ông khô khốc như giấy ráp, không chút cảm xúc: “Hôm nay bàn xong dự án, tao sẽ mở họp hội đồng quản trị, tuyên bố chuyển toàn bộ cổ phần cho Tiểu Hạo.” Ông nhìn tôi lần đầu tiên trong suốt cả quãng đường, nhưng ánh mắt ấy lạnh đến mức tôi cảm thấy mình như đang chết dần dưới lớp băng. “Từ hôm nay, mày bị cách chức khỏi mọi vị trí.” Tôi không nói gì, chỉ đứng im, bởi tôi biết rằng dù có nói gì đi nữa, cũng chẳng thay đổi được gì. Có lẽ đây là cách mà số phận trả thù tôi vì đã quá tin tưởng vào tình thân.

Hạ Hạo đẩy tôi vào phòng kính bên cạnh phòng họp. Từ nơi này, tôi có thể nhìn thấy mọi thứ diễn ra bên trong: bàn dài, ghế da, những khuôn mặt đầy toan tính. Nhưng người bên trong thì không thể thấy tôi – một con tốt thừa bị nhốt trong lồng kính. Hạ Hạo ngồi ở ghế chủ tọa, vẻ mặt hắn đầy kiêu ngạo, đôi mắt như đang thưởng thức trước niềm vui chiến thắng. Bố ngồi cạnh hắn, tay đặt trên mặt bàn, những ngón tay gõ nhẹ từng hồi như đếm ngược thời gian. Mẹ kế ngồi trong góc phòng, tay cầm ly nước, môi vẫn không ngừng nở nụ cười mãn nguyện.

Người phía đối tác đến. Họ bước vào, bắt tay, xã giao, rồi ngồi xuống. Những lời khách sáo vang lên đều đều như một bản nhạc đã được dàn dựng sẵn. Tôi nhìn thấy Hạ Hạo đưa mắt ra hiệu cho thư ký. Cô thư ký mở email, nhưng sắc mặt cô ta lập tức thay đổi – từ bình thản chuyển sang tái mét, rồi đỏ bừng vì hoảng loạn. Cô ta ấp úng: “Giám đốc Hạ, hợp đồng… vẫn chưa được gửi tới.” Giọng cô ta nhỏ dần, như thể sợ mỗi chữ thốt ra sẽ là một nhát dao đâm vào lòng kiêu hãnh của chủ nhân. Hạ Hạo sững người, tay hắn khựng lại giữa không trung. “Cái gì?” – hắn hỏi, giọng nghẹn lại vì bất ngờ. Bố nhíu mày, những nếp nhăn trên trán hằn sâu: “Sao lại thế?” Hạ Hạo vội vã lấy điện thoại ra, những ngón số. “Để con gọi hỏi.” Nhưng tôi, đứng trong phòng kính, bỗng cảm thấy một luồng hơi ấm kỳ lạ len lỏi trong lồng ngực. Có gì đó không ổn, và tôi biết rằng màn kịch hôm nay còn chưa kết thúc.

Tôi nhấc máy, ngón tay bấm nhẹ nút nghe. Giọng của Hạ Hạo vọng ra, khàn đặc và gấp gáp:

“Cô… cô là Shelly?”

Tôi khẽ cười, nhưng trong lòng lại cuộn lên một cảm xúc phức tạp. Từng lời nói của hắn vừa rồi vang vọng trong đầu tôi, như một vết dao cứa vào ký ức. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, cái ngày mà hắn phải ngước nhìn tôi, không phải với ánh mắt khinh thường, mà là sự kinh ngạc và bất lực.

“Đúng vậy, giám đốc Hạ,” tôi nói, giọng điềm tĩnh đến lạ thường. “Có chuyện gì mà anh gấp thế?”

Trong phòng họp bên kia, không khí như ngưng đọng. Hạ Hạo quay phắt về phía tôi, ánh mắt hắn xuyên qua lớp kính, đâm thẳng vào tôi. Mặt hắn tái nhợt, rồi đỏ bừng lên, như thể máu đang dồn lên não. Tôi có thể thấy rõ từng đường gân xanh nổi lên trên thái dương hắn.

“Cô… cô là Thẩm Hòa?” Giọng hắn run rẩy, không còn chút kiêu ngạo nào.

“Phải, tôi là Thẩm Hòa,” tôi đáp, nhấn mạnh từng chữ. “Cũng chính là Shelly, trợ lý đặc biệt của tập đoàn.”

Người phụ trách phía đối tác, giám đốc Lưu, đứng bật dậy. Ông ta nhìn Hạ Hạo, rồi nhìn sang bố tôi, khuôn mặt đầy vẻ khó chịu. “Giám đốc Hạ, rốt cuộc là thế nào? Hợp đồng đâu? Các anh đang diễn kịch cho tôi xem à?”

Bố tôi vội vàng cười trừ, lau mồ hôi trên trán. “Giám đốc Lưu, bình tĩnh đã, chúng tôi sẽ giải quyết ngay.”

Hạ Hạo vẫn không rời mắt khỏi tôi. Hắn bước khỏi phòng họp, lao về phía phòng kính nơi tôi đứng. Cửa mở ra. Hắn đứng trước mặt tôi, hơi thở dồn dập.

“Sao cô lại ở đây? Cô làm gì trong phòng này?” Hắn gằn giọng, hai tay nắm chặt đến trắng bệch.

Tôi từ từ đặt điện thoại xuống bàn, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Tôi là người phụ trách hợp đồng này. Từ đầu đến cuối, tôi chính là Shelly.” Tôi dừng lại một chút, để lời nói thấm vào da thịt hắn. “Anh có nhớ không, ba năm trước, anh đã nói tôi chỉ là một con người vô dụng, không xứng đáng bước vào thế giới của anh? Hôm nay, tôi đứng đây để cho anh thấy tôi không chỉ xứng đáng mà còn là người quyết định tương lai của anh.”

Mặt Hạ Hạo trắng bệch như tờ giấy. Hắn lùi lại một bước, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Tôi biết, trong đầu hắn lúc này, ký ức về những ngày tháng tôi còn là Thẩm Hòa ngu ngốc, si tình, đang hiện về như một cơn ác mộng. Hắn đã từng coi tôi như một miếng giẻ rách, tiện tay vứt bỏ. Giờ đây, chính miếng giẻ rách ấy lại là sự sống còn của hắn.

“Cô… cô cố tình!” Hạ Hạo nghiến răng.

Tôi nhún vai, mỉm cười nhạt. “Không có cố tình gì cả. Chỉ là cuộc đời này, ai gieo nhân nấy gặt.” Tôi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. “Hợp đồng sẽ được ký, nhưng với một điều kiện: cô ấy chấp nhận giảm năm phần trăm lợi nhuận, và tôi sẽ là người trực tiếp giám sát dự án này.”

Hạ Hạo trợn mắt, nhưng chưa kịp phản đối thì giám đốc Lưu đã bước vào. Ông ta nhìn tôi với ánh mắt vừa tò mò vừa nể phục.

“Cô Shelly, hóa ra cô là người đứng sau vụ này. Được, tôi đồng ý với điều kiện của cô.” Giám đốc Lưạ Hạo, giọng lạnh tanh. “Giám đốc Hạ, nếu anh không đồng ý, chúng tôi sẽ rút.”

Hạ Hạo đứng như trời trồng. Hắn nhìn tôi, nhìn giám đốc Lưu, rồi nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy của mình. Cuối cùng, hắn gật đầu, như một cái máy hết pin.

“Tôi… tôi đồng ý.”

Tôi gật đầu, cầm lấy tập tài liệu trên bàn. Khi bước ra khỏi phòng kính, tôi nghe thấy tiếng bố tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng tôi, không có chút vui mừng nào. Chỉ có một nỗi cay đắng dâng lên, nhạt nhòa như vị của ly cà phê đã nguội từ lâu.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một cuộc gọi điện lại có thể khiến căn phòng họp rộng lớn này trở nên ngột ngạt đến vậy. Bầu không khí như đặc quánh lại, mỗi hơi thở đều phải rất gắng sức mới lọt qua lồng ngực. Từng lời chất vấn của mẹ kế, từng ánh mắt nghi ngờ của bố, tất cả đều như những mũi kim nhọn hoắt đâm thẳng vào tôi.

“Giám đốc Hạ, cuộc gọi này rốt cuộc có gọi nữa không?”

Câu hỏi ấy vẫn còn văng vẳng trong khói. Hạo luống cuống tắt máy. Tay hắn run lên, mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi hắn cười gượng hai tiếng khô khốc:

“Gọi nhầm, gọi nhầm thôi…”

Tôi nhìn thấy rõ sự chột dạ trong mắt hắn. Cảm giác ấy thật quen thuộc, giống như những lần hắn định nói dối từ thời thơ ấu, nhưng lúc này đây, nó lại trở thành vũ khí hướng về phía tôi.

Mẹ kế đột nhiên đứng bật dậy, chiếc ghế xoay va vào tường phát ra một tiếng “rầm” chói tai. Bà ta chỉ thẳng vào tôi qua lớp kính trong suốt, giọng the thé như xé toạc bầu không khí:

“Lão Hạ, ông thấy chưa? Nó cố ý giăng bẫy! Nó muốn nhìn chúng ta mất mặt!”

Từng lời bà ta nói ra đều có một mùi vị chua chát, đắng nghét. Tôi có thể cảm nhận được sự căm ghét đã được ấp ủ từ lâu trong giọng nói ấy, một thứ tình cảm mà bà ta chưa bao giờ che giấu với tôi. Bố tôi, mặt mày tái xanh như tàu lá chuối, đẩy cửa phòng họp lao vào. Cánh cửa va vào tường một lần nữa, như muốn nhấn mạnh sự phẫn nộ của ông.

“Mày đang giở trò quỷ gì?”

Giọng ông khàn đặc, từng chữ như được nghiến ra từ kẽ răng. Tôi ngả người trên ghế, cảm nhận sự mềm mại của lớp da lưng ghế tựa vào sống lưng, nhưng trong lòng lại lạnh toát. Tôi nhìn thẳng vào mắt ông. Đôi mắt ấy đã từng là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi. Giờ đây lại đầy rẫy sự xa lạ và ngờ vực.

“Tôi đã nói rồi, tôi chính là Shelly.”

Câu nói ấy tôi đã lặp đi lặp lại biết bao nhiêu lần trong suốt buổi sáng hôm nay, nhưng mỗi lần nói ra, nó lại như một viên đá ném xuống vực thẳm, không một tiếng vọng.

Hạ Hạo cũng lao vào theo, mặt đỏ bừng như người vừa chạy marathon:

“Không thể nào! Shelly sao có thể làm quản lý nhỏ trong công ty được? Chị chắc chắn đã dùng thủ đoạn nào đó lấy được số điện thoại của cô ấy, muốn giả mạo cô ấy!”

Hắn nói nhanh đến nỗi suýt nuốt mất chữ, như thể nếu hắn nói chậm lại một chút, sự thật sẽ vỡ òa ra ngoài. Mùi mồ hôi của hắn hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền, tạo nên một thứ hương vị khó chịu, gắt gỏng.

Mẹ kế bước vào, đôi giày cao gót gõ trên sàn đá hoa vang lên từng tiếng “cộc cộc” đều đặn, như nhịp trống báo hiệu một cuộc chiến sắp nổ ra. Giọng bà ta đầy độc địa, từng chữ như nhỏ giọt axit lên vết thương lòng của tôi:

“Lão Hạ, đứa trẻ này tâm cơ quá nặng. Nó chắc chắn muốn nhân cơ hội này bắt ông thừa nhận nó là Shelly để thừa kế gia sản!”

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì một nỗi buồn vô hạn. Họ đã biến tôi thành một kẻ xa lạ, một kẻ thù trong chính ngôi nhà của mình.

Bố tôi như bị bà ta nhắc tỉnh, sắc mặt càng thêm khó coi. Hai tay ông nắm chặt, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay già nua.

“Từ nhỏ mày đã biết diễn, bây giờ lại bày ra chuyện này!”

Ông nói, giọng run run, không phải vì xúc động, mà vì một cơn thịnh nộ đang dâng lên đến đỉnh điểm.

Tôi nhìn bọn họ, từng khuôn mặt, từng ánh mắt, từng cử chỉ. Một nỗi chua xót dâng lên cổ họng, nhưng tôi không nhịn được mà cười. Tiếng cười khẽ khàng, nhưng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, nó vang lên rõ mồn một.

“Hợp đồng nằm trong laptop, bị các người xóa rồi. Thân phận Shelly, các người cũng không tin. Vậy các người muốn thế nào?”

Tôi hỏi, giọng bình thản đến lạ lùng. Trong lòng tôi, một cảm giác mệt mỏi dâng trào. Tôi đã cố gắng, đã đưa ra tất cả bằng chứng, nhưng họ nhất quyết không muốn nhìn thấy sự thật.

Mẹ kế thở dài, giọng bà ta bỗng nhiên mềm xuống, như một con mèo vờn chuột trước khi vồ mồi:

“Con à, mẹ biết con khổ sở. Nhưng đừng có như vậy nữa, có được không? Cả nhà mình cùng nhau sống tốt, đừng làm mấy chuyện… kỳ quặc này nữa.”

Giọng bà ta dịu dàng đến nỗi làm tôi rùng mình. Tôi biết, đây chính là lúc bà ta giở trò, lúc mà bà ta tỏ ra là người mẹ hiền từ, bao dung, để rồi sau đó sẽ cắn một nhát thật đau. Nhưng lần này, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi chưa bao giờ là con mồi dễ dàng, và tôi sẽ chứng minh điều đó.

Tôi đứng đó, người đang dồn ép mình vào góc tường. Cảm giác như thể tôi vừa rơi vào một cái bẫy được giăng sẵn từ rất lâu, chỉ chờ tôi sảy chân. Họ tưởng rằng tôi sẽ sợ hãi, sẽ luống cuống, nhưng không, trong lồng ngực tôi chỉ có một thứ đang cuộn lên – đó là sự tỉnh táo lạnh lẽo của một kẻ đã từng mất tất cả.

“Hợp đồng tôi có thể làm lại,” tôi nói, giọng đều đều đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Nhưng có một điều kiện.”

Mẹ kế – người đàn bà mà suốt mười mấy năm nay tôi vẫn gọi bằng cái tên xa lạ ấy – lập tức căng thẳng. Đôi mắt bà ta híp lại, ánh nhìn sắc như dao cạo, như thể đang cố moi móc từng suy nghĩ trong đầu tôi. “Điều kiện gì?” Giọng bà ta khàn đặc, pha lẫn sự nghi ngờ và một chút lo sợ mà bà ta không kịp che giấu.

Tôi không trả lời mẹ kế ngay. Thay vào đó, tôi – bố – người đàn ông từng là trụ cột duy nhất trong cuộc đời tôi. Nhưng giờ đây, ông ấy chỉ còn là một cái bóng xa lạ. “Trước mặt tất cả mọi người, bố thừa nhận công ty này của họ Thẩm là của mẹ con và ông ngoại. Năm đó bố chỉ là con rể ở rể.”

Từng chữ tôi thốt ra nặng như đá tảng, rơi xuống giữa căn phòng im lặng đến nghẹt thở. Tôi thấy khuôn mặt bố đỏ bừng lên, rồi chuyển sang màu tím tái như một miếng gan lợn thiu. Ông ta hít một hơi thật sâu, nhưng hơi thở ấy vướng ở cổ họng, không thoát ra nổi thành lời. Bàn tay chỉ vào tôi run lên bần bật, những ngón tay như muốn bóp nghẹt thứ gì đó trong không khí.

“Mày—!” Tiếng gầm của ông ta vỡ ra, nhưng không có sức nặng, chỉ còn lại sự bất lực và nhục nhã.

“Lão Hạ, ông xem thái độ của nó kìa!” Mẹ kế hét lên, giọng the thé đến chói tai. Bà ta lao đến bên cạnh bố, hai tay nắm chặt lấy cánh tay ông, như thể sợ rằng ông sẽ gục ngã ngay lúc này. “Nó đang ép ông đấy! Nó muốn ông tự tay vứt bỏ thể diện cuối cùng của mình!”

Hạ Hạo, đứa cha khác mẹ của tôi, cũng không chịu yên. “Bố, đừng nghe chị ta! Chị ta căn bản không phải Shelly, không thể làm lại được!” Giọng nó đầy căm hận, đôi mắt long lên như muốn thiêu đốt tôi. “Chị ta chỉ muốn nhân cơ hội này làm nhục bố! Đó là tất cả những gì chị ta muốn!”

Tôi nhìn họ – ba con người đang cố gắng xây dựng một bức tường thành từ những lời buộc tội và sự phẫn nộ giả tạo. Họ sợ. Họ sợ rằng tôi thực sự có thể làm lại hợp đồng, và họ sợ hơn nữa rằng tôi sẽ đòi lại thứ thuộc về mình. Nhưng họ không hiểu. Tôi chẳng cần gì nhiều. Tôi chỉ muốn một lần, chỉ một lần thôi, sự thật được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời.

Bố chỉ vào tôi, tay run lên. Ông ta không nói được gì nữa, chỉ còn lại những cơn run rẩy lan từ đầu ngón tay đến tận vai. Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ có tiếng thở dốc của ba người họ hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc chầm chậm trong trí tôi.

Tôi đứng dậy. Cảm giác nhẹ nhõm lạ kỳ, như thể tôi vừa cởi bỏ một tảng đá đè trên ngực suốt mấy năm trời. Tôi nhìn quanh phòng khách, nơi từng là mái ấm, giờ đây chỉ còn là bốn bức tường xa lạ.

Mẹ kế đỏ hoe mắt, nhưng khóe môi chị ta vẫn kéo lên một đường cong mỏng. Tôi biết cái nhìn ấy. Chị ta đang cố tỏ ra yếu đuối để chiếm lấy phần thắng, để bố tôi thấy rằng chị ta là người bị tổn thương, còn tôi là kẻ tàn nhẫn.

Hạ Hạo – tên cha khác mẹ của tôi – khoanh tay đứng bên cạnh mẹ hắn. Cái vẻ đắc ý trên mặt hắn khiến tôi muốn cười. Hắn nghĩ rằng việc đuổi được tôi đi là hắn thắng, là hắn sẽ có tất cả.

Bố tôi thở hổn hển, ên vì giận. Ánh mắt ông đỏ ngầu, đầy lửa giận, và tôi đọc được trong đó cả một nỗi thất vọng vô hạn. Nhưng tôi không còn là đứa con gái mười tám tuổi chỉ biết khóc và cúi đầu nữa.

“Được. Tôi cút.”

Tôi nói nhẹ tênh, như thể tôi vừa đồng ý đi uống cà phê với một người bạn cũ. Cảm giác tự do dâng trào trong lồng ngực, mặn mà và cay nồng hơn bất kỳ giọt nước mắt nào.

Mẹ kế hét vọng theo lưng tôi, giọng chị ta the thé như mảnh thủy tinh vỡ:

“Đi rồi thì đừng về nữa!”

Tôi dừng bước ngay trước cửa. Bàn tay tôi đã chạm vào nắm đấm cửa lạnh ngắt, nhưng tôi quay đầu lại. Tôi muốn họ nhìn thấy khuôn mặt tôi, nhìn thấy sự bình thản không chút dao động.

“Nhưng các người nhớ cho kỹ. Không có tôi, dự án này không ký nổi đâu.”

Giọng tôi vang lên trong căn phòng, rõ ràng và sắc lạnh. Tôi không đe dọa, tôi chỉ nói sự thật. Và sự thật là thứ mà ba người họ không bao giờ muốn nghe.

---

Phòng họp lặng ngắt như một cái bẫy đã sập.

Mùi giấy tờ mới in hòa lẫn với mùi mồ hôi của Hạ Hạo – hắn căng thẳng đến nỗi hai tay ướt đẫm. Người phụ trách phía đối tác đứng dậy, động tác thu tài liệu gọn gàng và dứt khoát. Ông ta không thèm nhìn Hạ Hạo lấy một lần.

“Giám đốc Hạ, chuyện nhà các anh tôi không quan tâm. Hợp đồng đâu?”

Giọng ông ta trầm và phẳng, không chút cảm xúc. Hạ Hạo hoảng hốt, mắt hắn dáo dác nhìn quanh phòng như một con chuột bị mắc kẹt.

“Giám đốc Lưu, đợi thêm một chút, lập tức có thể—”

“Không đợi nữa.”

Người phụ trách cắt ngang, lời nói như một nhát dao. Ông ta bước về phía cửa, giày da gõ trên nền gỗ tạo ra những tiếng động khô khốc. Đến ngưỡng cửa, ông ta quay đầu nhìn lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt tái mét của mẹ kế.

“Shelly là chuyên gia hàng đầu trong ngành. Tôi nhận dự án này là vì cô ấy. Các anh đến hợp đồng cũng không đưa ra được, vậy tới đây thôi.”

Ông ta dừng lại một chút, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Tôi biết nụ cười ấy. Đó là nụ cười của người chiến thắng, của người hiểu rõ mọi quân bài trên bàn.

“À, đúng rồi, tôi đã liên lạc được với đội ngũ của Shelly. Họ sẽ trực tiếp làm việc với chúng tôi.”

Hạ Hạo sững sờ, hai mắt mở to như thể hắn vừa bị một cú đấm trời giáng:

“Cái gì?!”

“Bản thân Shelly vừa ở ngay trong phòng họp, các anh không nhận ra. Vậy tôi sẽ trực tiếp bàn với cô ấy.”

Cánh cửa đóng lại, tiếng kẹt nhẹ vang lên rồi tắt hẳn.

Phòng họp lặng như chết. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập đều đặn trong lồng ngực, một nhịp đập bình thản và tự do. Mẹ kế lẩm bẩm điều gì đó, nhưng tôi không cần nghe nữa. Tôi đã thắng, không phải bằng cách ở lại, mà bằng cách ra đi đúng lúc.

Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, hai tay buông thõng như thể toàn bộ sức nặng của trần nhà đổ ập xuống vai tôi. Từng lời nói cứ vang vọng trong đầu tôi như một nhát búa tạ bổ vào màng nhĩ: “Không thể nào… Sao nó có thể là Shelly…” Tôi không thể tin nổi. Người phụ nữ vừa bước ra từ cánh cửa kia, với ánh mắt lạnh tanh và nụ cười mỉa mai, lại chính là Shelly – đứa em gái mà tôi đã nuôi dưỡng bao năm qua.

Bố tôi, người đàn ông vốn luôn cứng rắn như thép, bỗng chốc ngồi phịch xuống ghế sofa như một cái bóng bị rút cạn sinh khí. Lưng ông cong xuống, hai tay ông bấu chặt vào thành ghế đến nỗi những khớp ngón tay trắng bệch ra dưới ánh đèn vàng vọt. Hơi thở của ông nặng nhọc, phập phồng trong lồng ngực, nhưng không một tiếng nào thoát ra khỏi cổ họng.

Tôi như một mũi tên.

Chân tôi đạp lên những bậc thang lạnh lẽo, tiếng bước chân dồn dập vang lên trong hành lang vắng lặng. Nhưng khi tôi lao xuống sảnh dưới lầu, nơi ấy trống rỗng. Chỉ còn mùi nước, thứ hương thơm ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như tuyết phủ trên mặt hồ đóng băng. Cô ta đã đi từ lâu. Cánh cửa lớn khép hờ, đung đưa theo từng cơn gió đêm thổi vào từ phía bên ngoài.

Khi tôi và bố trở về nhà, màn đêm đã buông xuống như một tấm màn nhung đen kịt. Những ngọn đèn đường hắt ra thứ ánh sáng vàng khè, yếu ớt, không đủ sức lạnh đang len lỏi vào từng ngóc ngách của căn nhà. Mẹ kế đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách, khuôn mặt bà ta tái nhợt dưới ánh đèn, hai bàn tay đan chặt vào nhau như đang cầu nguyện một điều gì đó vô vọng.

Ba người chúng tôi ngồi trong phòng khách rộng lớn, nhưng khoảng cách giữa mỗi người dường như xa hơn cả một thế giới. Không ai nói một lời nào. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vọng vào sự im lặng như những nhát dao cứa vào màng nhĩ tôi. Tôi nhìn bố, ông nhìn xuống sàn nhà, còn mẹ kế thì nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.

Cuối cùng, mẹ kế lên tiếng trước. Giọng bà ta khàn đặc, như thể vừa nuốt phải một nắm thủy tinh vụn:

“Lão Hạ, chúng ta phải nghĩ cách. Nếu dự án đó hỏng, công ty xong đời.”

Tôi nhìn thấy hai bàn tay bà ta run lên khi bà ta nói câu ấy. Trong lòng tôi, một nỗi cay đắng dâng lên tận cổ họng. Công ty luôn là công ty. Từ đầu đến cuối, mọi thứ trong căn nhà này đều xoay quanh tiền bạc, xoay quanh những hợp đồng và dự án vô tri vô giác.

Bố tôi bực bội châm một điếu thuốc. Que diêm khô khốc cọ vào vỏ hộp, phát ra âm thanh xèo xèo chói tai, rồi ngọn lửa nhỏ bùng lên, hắt bóng khuôn mặt ông lên bức tường trắng toát. Ông hút một hơi thật sâu, khói thuốc cuộn tròn rồi tan dần vào không khí.

“Còn cách gì? Nó đi rồi!” Giọng ông khàn khàn, mang theo sự bất lực của một kẻ đã thua cuộc trước canh bạc cuộc đời. Tôi nhìn thấy những nếp nhăn hằn sâu trên trán ông, những sợi tóc bạc lấm tấm trên mái đầu vốn từng đen nhánh. Ông đã già đi rất nhiều chỉ trong vài giờ đồng hồ.

Tôi nghiến răng, cảm nhận vị tanh của máu len lỏi trên lưỡi. Một quyết định vụt lóe lên trong đầu tôi như tia chớp giữa bầu trời đen kịt.

“Con đi cầu xin chị ấy.”

Tôi nói, giọng tôi vang lên trong căn phòng tĩnh lặng như một tiếng nổ. Trong lòng tôi, một nỗi đau nhói lên khi nghĩ đến việc phải quỳ lạy trước mặt Shelly – đứa em mà tôi đã từng che chở, từng yêu thương. Nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác. Nếu dự án sụp đổ, tất cả chúng tôi sẽ chìm vào vực thẳm.

Mẹ kế bật dậy, kéo tay tôi lại. Móng tay bà ta bấu vào cánh tay tôi qua lớp áo sơ mi, để lại những vết hằn đau nhói.

“Cầu xin nó? Nó là chị con, giúp nhà không phải chuyện đương nhiên sao? Dựa vào đâu phải cầu xin?”

Mắt bà ta lại đỏ lên, những giọt nước mắt ướt ánh đèn như những hạt pha lê vỡ vụn. Bà ìn bố tôi, đôi môi mím chặt đến nỗi bạc trắng. Nhưng trong đôi mắt ấy, tôi đọc được một thứ gì đó xa hơn cả nỗi tuyệt vọng – đó là sự hoảng loạn của một người sắp mất tất cả.

Không khí trong phòng khách trở nên nặng nề như chì. Tôi đứng đó, giữa bố và mẹ kế, cảm nhận từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Thế giới quanh tôi đang sụp đổ, và tôi không biết liệu có thể cứu vãn được gì từ đống đổ nát kia không.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này lột tả tâm lý tuyệt vọng của nhân vật chính qua từng chi tiết vật lý: cơn đói, môi khô nứt, vị máu trên lưỡi. Sự đổi thay từ im lặng thành lời quyết định tuyệt vọng tạo nên điểm gãy tuyến tính của câu chuyện, đánh dấu bước ngoặt không thể quay lui.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương tiếp theo, liệu Shelly có đáp lại lời cầu xin hay còn những mánh khóe tàn nhẫn hơn đang chờ đợi?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord