Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đáy Vực Họ

Chương 4

2405 từ

Tôi chưa từng thấy cha mình cúp máy ai đó bao giờ, cho đến tối hôm ấy.

Lão Hạ ngồi ở đầu bàn, ngón tay gõ gõ lên mặt gỗ lim, giọng khô khốc như tiếng giấy nhám cọ vào da:

“Lão Hạ, ông là bố nó. Ông gọi điện bảo nó về. Nó không về chính là bất hiếu!”

Cha tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn, môi mím chặt. Tôi biết ông đang cân đo giữa thể diện và sự bức xúc. Cuối cùng, ông cầm máy lên, ấn số.

Đầu dây vang lên một hồi chuông ngắn ngủi, rồi giọng ông vang ra, cứng như thanh sắt nung nguội:

“Mày về đây cho tao.”

Không có tiếng trả lời. Chỉ có hai giây im lặng nặng trịch, như thể cả căn phòng đang nín thở. Rồi một tiếng “tạch” khô khốc vọng lại từ loa ngoài.

Mẹ kế rướn người sang, đôi mắt hẹp dài như lưỡi dao:

“Nó nói gì?”

Cha tôi nhìn màn hình, khuôn mặt tối sầm như mây đen trước bão:

“Nó cúp máy của tôi.”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Không phải vì tôi sợ, mà vì tôi hiểu rõ tính cách của chị ta — một người không bao giờ hành động vô cớ. Việc chị ta cúp máy của cha mình, người mà chị ta vẫn luôn kính trọng, có nghĩa là chị ta đã chuẩn bị cho một cuộc chiến toàn diện.

Tôi đứng bật dậy, ghế lùêu lên một tiếng ken két:

“Con tới chỗ chị ta ở để chặn.”

Không đợi ai phản ứng, tôi xỏ vội giày rồi nhấn ga. Động cơ xe gầm lên một tiếng rền, lao vun vút qua những con phố đã lên đèn. Khu chung cư cũ hiện ra trước mắt tôi như một bóng ma xám xịt trong màn đêm.

Tôi chạy lên cầu thang, bước chân nện mạnh xuống từng bậc thang bê tông rêu phong. Cánh cửa phòng trọ khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra một vệt sáng mờ ảo. Tôi đưa tay đẩy nhẹ, nó mở ra không một tiếng động.

Tôi đứng sững.

Căn phòng trống trải đến kỳ lạ. Không còn chiếc giường gỗ cũ kê sát tường, không còn tủ quần áo bằng nhựa màu trắng, không còn cả những tấm ảnh cũ dán trên tường. Chỉ còn lại nền gạch hoa lạnh tanh và mùi bụi khô xộc lên mũi tôi. Chị ta đã dọn sạch, như thể chưa từng tồn tại ở nơi này.

Tôi đứng giữa căn phòng trống, điện thoại trong túi rung lên. Mẹ kế gọi.

“Tiểu Hạo, tìm thấy nó chưa?”

Tôi há miệng, nhưng không có chữ nào thoát ra khỏi cổ họng. Tôi nhìn quanh một lần nữa, như thể hy vọng sẽ phát hiện ra một dấu vết nào đó mà mắt tôi đã bỏ sót. Vô ích.

Bất chợt, lời nói của chị ta trong phòng họp hôm ấy vọng lại trong đầu tôi, rõ ràng như thể chị ta đang đứưng:

“Không có tôi, dự án này không ký nổi đâu.”

Lúc đó, tôi đã cười khẩy. Bây giờ, đứng trong căn phòng trống hoác, tôi chợt hiểu ra rằng chị ta không hề nói đùa.

Tôi cúi đầu nhìn điện thoại. Trên màn hình, một thông báo tin tức vừa hiện lên:

“Nghi vấn thay đổi cổ phần Tập đoàn Thẩm thị: Di chúc cổ đông cũ lộ diện, thân phận Shelly bí ẩn dần được hé mở.”

Tôi lái xe về nhà trong tâm trạng nặng nề. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang siết chặt lấy ngực tôi, từ từ, không gấp gáp nhưng chắc chắn.

Mẹ kế đã đứng chờ sẵn ở cửa, bà lao tớôi vừa bước vào:

“Tìm thấy chưa?”

Tôi không trả lời, đi thẳng tới sofa, ngồi phịch xuống. Lưng tôi tựa vào đệm mềm nhưng tôi không cảm thấy chút thoải mái nào.

Mẹ kế đứng trước mặt tôi, giọng bà trở nên gấp gáp, gần như xé cả không khí:

“Rốt cuộc tìm thấy chưa?”

Tôi ngước lên nhìn bà, đôi mắt bà đầy một chút sợ hãi mà tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi lắc đầu, chậm rãi như một người vừa chứng kiến một vụ đắm tàu:

“Không. Nó đã biến mất, cùng với tất cả mọi thứ.”

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay trống rỗng của mình, cảm giác như có một khối băng đang tan chảy từ từ trong lồng ngực. “Không còn nữa.” Giọng tôi vỡ ra, khô khốc như mảnh giấy cũ. “Nhà trống rồi, không biết người đi đâu.” Tôi cúi gằm mặt, không dám nhìn ánh mắt của bố. Nhưng tôi biết trong lòng ông lúc này, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng quát tháo.

Mẹ kế đứng sững như pho tượng trước hiên nhà, hai tay bấu chặt vào cạnh bàn, những khớp ngón tay trắng bệch. Bà ta không nói gì, nhưng tôi có thể nghe thấy tiếng nghiến răng ken két từ phía sau lưng. Bố ngồi trên ghế sofa, đôi mày nhíu chặt đến nỗi tạo thành một vết nhăn sâu hoắm giữa trán. Ông không nhìn ai, chỉ chăm chăm vào chiếc điện thoại đặt trên đùi, như thể đang đợi một cuộc gọi sẽ không bao giờ đến.

Những ngày tiếp theo, công ty giống như một con thuyền bị rút mất sống thuyền, lảo đảo giữa dòng nước xiết. Từng phòng ban, từng góc hành lang, không khí nặng nề đến mức tôi có thể cắt nó ra bằng dao. Người phụ trách phía đối tác thật sự đã liên hệ được với đội ngũ của Shelly. Nhưng không phải để ký hợp đồng với Hạ thị, mà để chuyển toàn bộ sang tay đối thủ cạnh tranh. Hai trăm triệu – con số ấy đã tan thành mây khói chỉ sau một cú điện thoại. Tôi đứng trong góc hành lang, nghe tiếng loa thông báo vọng ra từ phòng họp, lòng se lại như có ai bóp nghẹt.

Ngày tin tức truyền ra, cả tòa nhà bùng nổ như tổ ong bị chọc thủng. Trong phòng trà, những tiếng thì thầm rì rầm như đàn ruồi trên xác chết.

“Nghe gì chưa? Con gái lớn nhà giám đốc Hạ chính là Shelly, vậy mà họ đuổi đi rồi.” Một giọng đàn bà lanh lảnh, pha chút hả hê khó giấu.

“Thật hay giả vậy? Thế khác gì đẩy Thần Tài ra cửa?” Giọng một người đàn ông trầm trầm, xen lẫn tiếng lách cách của thìa khuấy cà phê.

“Bên hội đồng quản trị đã có người gọi hỏi rồi, nói vụ này làm quá khó coi. Mất mặt lắm.”

Tôi nép mình sau cánh cửa kính mờ, nghe từng lời như từng nhát dao cứa vào da thịt. Mẹ kế đi một vòng quanh công ty, khi quay lại, sắc mặt bà ta tái xanh như tàu lá chuối héo. Bà ta đứng trước bàn làm việc của bố, hai tay chống nạnh, giọng run run: “Lão Hạ, có người đồn linh tinh, nói chúng ta ép Shelly bỏ đi. Cái đồn ấy rồi, em nghe thấy từ mấy phòng ban khác rồi.”

Bố không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình hắt lên khuôn mặt ông, làm lộ rõ những nếp nhăn hằn sâu. Trên màn hình là một email từ hội đồng quản trị yêu cầu tổ chức cuộc họp tạm thời vào tuần sau. Tôi biết đó không phải là một cuộc họp bình thường. Đó là phiên tòa xét xử.

Hạ Hạo đẩy cửa bước vào, tay cầm điện thoại, mặt mũi tái nhợt như vừa nhìn thấy ma. “Bố, bố xem cái này.” Giọng nó run rẩy, không còn chút bình tĩnh nào như mọi khi. Trên màn hình điện thoại là phần bình luận của một bài báo. Khu bình luận đã bùng nổ thành một trận chiến thực sự. Những dòng chữ nối đuôi nhau, từng câu từng chữ như những mũi tên độc bắn thẳng vào danh dự của gia đình tôi.

“Tập đoàn Hạ thị? Công ty này trước đây không phải họ Thẩm sao?” Một bình luận nổi bật với hàng trăm lượt thích.

Tôi đứng giữa căn phòng, cảm thấy mình như đang chìm dần trong một vũng lầy. Mỗi bước chân đều kéo tôi xuống sâu hơn, và tôi biết không còn ai có thể kéo tôi lên được nữa.

Chín giờ sáng hôm sau, phòng họp công ty.

Khi tôi đẩy cửa bước vào, bên trong đã ngồi kín người. Mấy lão thành trong hội đồng quản trị đều có mặt, còn có một số đại diện cổ đông. Luật sư ngồi cạnh tôi, trước mặt đặt hồ sơ. Bố là người lên tiếng trước, giọng khàn đi:

“Ông Thẩm năm đó tuyển con rể ở rể. Người vừa mất, con rể đã đổi tên cô mình.”

“Bây giờ cháu gái người ta là Shelly. Lần này có kịồi.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng. Tôi nhìn thấy bố đập điện thoại xuống bàn. Mẹ kế ghé lại nhìn, mặt trắng bệch. Bà ấy run rẩy hỏi: “Lão Hạ, làm sao bây giờ…”

Bố đứng dậy đi tới bên cửa sổ. Bên ngoài là những tòa nhà cao tầng của thành phố. Ánh nắng xiên qua kính, hắt lên gương mặt đầy nếp nhăn của ông. Hơn hai mươi năm trước, khi ông đến đây, ông chỉ là một nhân viên với hai bàn tay trắng và một trái tim đầy tham vọng. Nhà họ Thẩm tuyển con rể ở rể. Ông quỳ trước mặt ông ngoại thề rằng cả đời này nhất định sẽ đối xử tốt với nhà họ Thẩm. Ông đổi họ, vào công ty, từng bước đi tới hôm nay. Nhưng bây giờ…

Điện thoại lại reo. Là luật sư gọi tới. Bố bắt máy, đầu dây bên kia mở miệng đã nói: “Giám đốc Hạ, có người nộp bằng chứng gốc về cổ phần công ty, yêu cầu xác định lại quyền sở hữu cổ phần.” Tay cầm điện thoại của bố bắt đầu run. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lòng bàn tay ông. “Ai?” Luật sư ngừng một lát. “Con gái lớn của ông, Thẩm Hòa.”

Tôi đứng dậy, bước về phía bàn họp. Từng bước chân của tôi vang lên trên nền gạch hoa, như tiếng đếm ngược cho một màn kịch sắp diễn ra. Bố quay lại nhìn tôi, ánh mắt ông vừa giận dữ vừa hoang mang. Tôi kéo ghế ra, ngồi xuống, thở ra một hơi thật sâu. Mùi giấy tờ cũ và cà phê đắng quyện và không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở. Tôi biết cuộc chiến này đã bắt đầu từ lâu, chỉ là đến hôm nay mới thực sự nổ ra.

Buổi họp hội đồng quản trị hôm nay không hề báo trước. Tôi ngồi ở vị trí cuối bàn, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt gỗ óc chó—cảm giác lạnh lẽo và cứng nhắc, như chính bầu không khí nơi này. Khi người đàn ông đứng đầu bàn lên tiếng, tôi đã đoán được chuyện gì sắp xảy ra.

“Hôm nay gọi mọi người tới là vì có một vài chuyện gia đình cần nói rõ.” Giọng ông ta khàn đặc, như thể vừa nuốt phải một viên sỏi.

Tôi vẫn không nhúc nhích. Hàng mi rũ xuống che đi ánh mắt đang dõi theo từng cử động của mẹ kế. Bà ta ngồi bên trái bố, chiếc khăn lụa màu ngọc lam quấn quanh cổ phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Đột nhiên, bà ta bật khóc.

“Tiểu Hòa, mẹ xin lỗi con. Hôm đó mẹ không nên format máy tính của con.” Giọng nói vỡ ra từng mảnh, như thủy tinh rơi trên nền đá hoa. Bà ta đứng trước mắt, nhưng tôi thấy rõ khóe môi khẽ run—một nụ cười nửa vời giấu trong nỗi đau giả tạo. “Nhưng con cũng không thể làm vậy được, con đang ép bố con vào đường cùng…”

Tôi nhìn bà ta, không nói gì. Trong đầu tôi, hình ảnh chiếc máy tính bị xóa sạch dữ liệu hiện lên rõ mồn một. Từng dòng code, từng bản hợp đồng điện tử, từng email tống tiền—tất cả đều biến mất chỉ sau một cú click. Tôi đã mất ba tháng để thu thập chúng. Ba tháng âm thầm lần theo từng dấu vết tài chính mờ ám của tập đoàn. Và bà ta, với đôi tay trắng trẻo nuông chiều, chỉ mất ba mươi giây để phá hủy tất cả.

Các thành viên hội đồng quản trị xì xào bàn tán. Những cái nhìn lén lút trao nhau, những tiếng thở dài ngụy trang dưới lớp mặt nạ quan tâm. Tôi có thể ngửi thấy mùi hoảng loạn trong không khí—mùi mồ hôi chua loét pha lẫn nước hoa đắt tiền. Ông Lưu, người luôn ủng hộ bố, lặng lẽ đẩy tờ giấy ghi chú về phía trước, không dám nhìn tôi.

Nhưng tôi vẫn không nói gì.

Bởi vì tôi biết, format máy tính chỉ là màn khởi đầu. Những gì tôi giữ trong đầu—những con số, những cuộc điện thoại, những cuộc gặp gỡ bí mật—không ai có thể xóa được. Kể cả khi họ đốt cháy tất cả tài liệu, kể cả khi họ khóa tôi trong căn phòng này, tôi vẫn còn đó, với ký ức như một cái bẫy sập đã giương sẵn.

Bố quay sang nhìn tôi. Đôi mắt già nua, đục ngầu vì những đêm mất ngủ, nhưng vẫn còn tia sáng của một kẻ từng làm mưa làm gió. Ông ta mở miệng, định nói gì đó, rồi lại thôi. Cả căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng nức nở nhỏ của mẹ kế và tiếng giấy tờ xào xạc dưới tay ai đó.

Cuối cùng, tôi ngước mắt lên.

“Bà format máy tính của con,” tôi nói, giọng đều đều như đọc một bản báo cáo tài chính. “Và con format lại toàn bộ tài khoản của tập đoàn.”

Tiếng xì xào ngừng bặt.

💡 Điểm nhấn chương này

Kỹ thuật tương phản tâm lý ấn tượng: khi những nhân vật khác hoảng loạn và loạng choạng, người kể chuyện lại sở hữu một sự bình tĩnh áp đảo và một quân bài ẩn sâu hơn. Đó chính là bản chất của quyền lực thực sự—kiến thức không thể bị cáo buộc hay tiêu hủy.

📖 Chương tiếp theo

Những tài khoản tập đoàn bị khóa, và câu nói đơn giản ấy sắp thay đổi toàn bộ bàn cờ gia tộc Hạ.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord