Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đáy Vực Họ

Chương 5

2480 từ

Tôi đứng dậy, cảm nhận từng ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Hạ Hạo vừa dứt lời, căn phòng họp như vỡ òa trong những tiếng xì xào. Đầu ngón tay tôi lạnh toát, nhưng tôi bắt mình phải giữ bình tĩnh. Nếu lúc này tôi run rẩy, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Nó đứng giữa phòng, cất giọng đầy tự tin: “Các chú các bác, hôm nay mọi người đều có mặt, có vài lời cháu phải nói rõ.”

Tôi biết nó sẽ làm gì. Nó đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu. Nó chỉ thẳng tay về phía tôi, giọng the thé hơn: “Chị tôi, Thẩm Hòa, mấy năm nay luôn làm trong công ty, chỉ giữ chức quản lý nhỏ. Chúng tôi đều tưởng chị ấy an phận. Kết quả thì sao?”

Nó dừng lại, cố tình tạo hiệu ứng. Tôi thấy mẹ kế ngồi bên cạnh bố, khóe môi bà ta khẽ nhếch lên rồi vội vàng hạ xuống.

“Chị ấy trộm tài liệu cốt lõi của công ty rồi bán cho đối thủ cạnh tranh! Dự án chúng ta mất tháng trước chính là do chị ấy giở trò!”

Phòng họp náo loạn. Có tiếng người đàn ông trung niên ở cuối bàn đứng dậy: “Hạ Hạo, chuyện này không thể nói bừa!”

Hạ Hạo cười lạnh, nụ cười sắc như lưỡi dao: “Cháu không nói bừa. Cháu đã điều tra rồi. Thời điểm dự án đó chuyển sang bên kia đúng vào mấy ngày chị ấy rời công ty. Hơn nữa, người phía đối tác làm việc cùng chính là đội ngũ Shelly của chị ấy!”

Tất cả mọi người đều tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi mồ hôi lẫn nước hoa xộc lên từ đám đông, cái mùi của sự phán xét.

Mẹ kế lau nước mắt, giọng run run: “Tiểu Hòa, mẹ biết con hận mẹ, như thế làm vậy? Đây là tâm huyết cả đời của bố con mà…”

Bố mặt tái xanh như tàu lá chuối, ông nhìn tôi chằm chằm: “Mày có gì muốn nói?”

Khóe miệng Hạ Hạo cong lên, trong mắt nó tràn đầy vẻ đắc ý. Nó nghĩ rằng nó đã thắng. Nó nghĩ rằng tôi sẽ cúi đầu nhận tội.

Tôi đứng dậy, đi từng bước về phía trước của phòng họp. Đôi giày cao gót của tôi gõ lên sàn gỗ, mỗi tiếng vang lên như nhịp đập của trái tim tôi.

“Nói xong chưa?”

Hạ Hạo sững lại, nụ cười tắt ngấm trên môi.

Tôi nhìn quanh các thành viên hội đồng quản trị đang ngồi đó. Từng khuôn mặt quen thuộc — những người từng gọi tôi là “cháu gái”, từng vỗ vai tôi khi tôi còn nhỏ. Giờ đây họ nhìn tôi như nhìn một kẻ phản bội. Tôi hít một hơi thật sâu. Lồng ngực tôi căng cứng, nhưng tôi không thể để họ thấy tôi yếu đuối.

Tôi đã từng nghĩ rằng sự thật sẽ tự biết đường mà lên tiếng. Nhưng tôi đã sai. Trong căn phòng họp kín mít này, sự thật không cánh mà bay, còn lời nói dối thì mọc rễ, đâm chồi ngay trên những ánh nhìn nghi hoặc của mọi người.

Hạ Hạo vừa dứt lời buộc tội tôi ăn cắp tài liệu công ty để bán cho đối thủ. Tôi không vội, chỉ hỏi lại một câu:

“Vậy tôi hỏi anh một điều: cái đối thủ mà anh nhắc đến là ai?”

Hắn ta hắng giọng, đầy đắc thắng:

“Còn ai vào đây nữa? Tập đoàn Lưu thị!”

Tôi bật cười, một nụ cười nhẹ nhưng nó khiến không khí trong phòng như đặc quánh lại. Tôi thấy các đầu ngón tay mình lạnh toát, nhưng giọng nói thì vẫn rất bình thản, thậm chí còn pha chút mỉa mai:

“Dự án mà Lưu thị ký kết vào tháng trước, các vị có biết người phụ trách là ai không?”

Im lặng. Một sự im lặng nặng trịch như tấm bê tông đổ ụp xuống.

Tôi chậm rãi rút chiếc điện thoại từ trong túi áo khoác, ngón tay lướt trên màn hình thủy tinh lạnh ngắt. Tôi tìm đến một email, rồi đưa chiếc máy cho vị cổ đông ngồi gần nhất. Ông ta cúi xuống, cặp kính lão trượt dài trên sống mũi. Sắc mặt ông lão biến đổi trong tích tắc, từ đỏ ửng vì cáu kỉnh sang trắng bệch vì kinh ngạc.

“Cái này… đây là…” – giọng ông lão run run.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, ánh mắt không chút né tránh:

“Đó là thư mời hợp tác chính thức từ Tập đoàn Lưu thị. Họ chỉ định tôi, với thân phận Shelly, làm người điều hành toàn bộ dự án. Thời gian gửi đi là một tháng trước.”

Căn phòng họp chìm vào một sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch bên tai, hòa lẫn với tiếng thở dốc của ai đó. Nụ cười trên mặt Hạ Hạo vụt tắt như ngọn nến trước gió, cứng đờ lại thành một đường cong méo mó.

Tôìn hắn, giọng nói bây giờ đã mang đầy sức nặng:

“Vừa rồi anh nói tôi bán tài liệu cho Lưu thị? Dự án của Lưu thị vốn dĩ là do tôi tự tay xây dựng. Đồ của chính tôi, tôi cần phải trộm sao? Anh có thấy một người đàn ông tự lấy cắp ví tiền của chính mình rồi đi kêu oan không?”

Hạ Hạo há miệng, nhưng không có một âm thanh nào thoát ra được. Môi hắn mấp máy như con cá mắc cạn.

Bỗng nhiên, giọng the thé của mẹ kế vang lên, xé toang bầu không khí ngột ngạt:

“Vậy tại sao cô không nói sớm? Cô cố ý giấu giếm, cố tình để mọi người hiểu lầm phải không?”

Tôi không quay đầu lại, nhưng tôi có thể cảm nhận được hơi nóng bỏng của sự tức giận phả ra từ bà ta. Tôi nhếch mép, một nụ cười chua chát:

“Tôi đã nói rồi. Tôi đã nói tôi chính là Shelly. Hợp đồng nằm trong tay tôi. Nhưng các người có tin không? Các người có thèm lắng nghe một lời nào từ tôi không?”

Mẹ kế nghẹn họng, mặt cắt không còn giọt máu.

Bố tôi, người đàn ông vẫn ngồi im lặng suốt buổi, bỗng đứng phắt dậy. Hai tay ông chống lên mặt bàn gỗ óc chó, các khớp ngón tay trắng bệch vì dồn lực. Ông nhìn tôi, ánh mắt vừa giận dữ vừa bất lực:

“Rốt cuộc mày muốn thế nào?”

Tôi không trả lời ngay. Tôi quay lưng về phía ông, bước đến chỗ ngồi của mình. Tôi cầm tập hồ sơ dày cộm trên bàn, cảm nhận lớp bìa cứng lạnh lẽo dưới đầu ngón tay. Tôi đặt nó xuống trước mặt ông, tiếng giấy tờ va vào mặt gỗ kêu một tiếng “bốp” khô khốc.

“Đây là di chúc của ông ngoại. Bố hãy nhìn cho thật kỹ, xem cổ phần trong công ty này được chia như thế nào.”

Bố tôi cúi gằm mặt xuống tờ giấy, từng đường nét trên khuôn mặt ông như chết dần. Tôi nhìn thấy hai bàn tay ông run lên, những ngón tay bấu chặt vào mép bàn đến nỗi các khớp xương trắng bệch ra. Trong lồng ngực tôi có một thứ gì đó vừa đau đớn vừa cay đắng — không phải sự hả hê, mà là một nỗi buồn lạnh lẽo thấu xương. Ông đã chọn con đường này và bây giờ ông phải đối diện với nó.

Luật sư đứng thẳng người dậy, giọng ôên đều đều như tiếng máy đếm nhịp:

“Theo di chúc đã được công chứng, cô Thẩm Hòa là chủ sở hữu hợp pháp của sáu mươi phần trăm cổ phần công ty. Ông Hạ chỉ là người được ủy thác đứng tên thay. Trong thỏa thuận ký kết giữa hai bên có một điều khoản rõ ràng: nếu ông Hạ có bất kỳ hành vi nào gây tổn hại đến lợi ích của công ty, cô Thẩm Hòa có quyền thu hồi toàn bộ số cổ phần đó.”

Hạ Hạo — cái tên mà tôi từng phải gọi là em trai — gào lên như một con thú bị thương. Giọng nó vỡ ra, đỏ mặt, những mạch máu trên cổ nổi lên cuồn cuộn:

“Bố tôi gây tổn hại lợi ích côào? Chị nói bậy! Chị vu khống!”

Luật sư quay sang nhìn nó, ánh mắt lạnh lùng và bình thản:

“Việc tự ý thay đổi tên Tập đoàn Thẩm thị thành Tập đoàn Hạ thị mà không có sự đồng ý của cổ đông ban đầu đã cấu thành hành vi xâm phạm nghiêm trọng quyền lợi. Thêm vào đó, hành động đuổi cô Thẩm Hòa ra khỏi công ty đã trực tiếp khiến dự án trị giá hai trăm triệu bị thất thoát. Những sự thật này đều có đầy đủ hồ sơ và chứng từ.”

Mẹ kế lao về phía tôi như một cơn lốc, hai tay bà ta nắm chặt lấy tay tôi. Những ngón tay của bà lạnh ngắt và ẩm ướt, run rẩy như những đứa rơi khỏi tổ.

“Tiểu Hòa, mẹ cầu xin con!” Giọng bà ta nghẹn lại, nước mắt trào ra. “Bố con tuổi cũng lớn rồi, con không thể làm vậy được… Con phải nghĩ lại đi, con!”

Tôi cảm thấy một làn sóng ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng. Bà ta có thể diễn xuất tài tình đến vậy sao? Chỉ mười phút trước, chính bà ta còn đứng trước mặt tôi, mỉa mai rằng tôi là kẻ trộm tài liệu công ty.

“Vừa rồi chẳng phải bà còn nói tôi trộm tài liệu công ty sao?” Tôi rút bàn tay bà ta từng động tác chậm rãi và dứt khoát.

Mẹ kế sững lại. Khuôn mặt bà ta đông cứng, nước mắt vẫn còn đọng trên má, nhưng ánh mắt đã vụt tắt mọi cảm xúc.

Tôìn bố. Ông già đi mười tuổi trong khoảnh khắc này. Tóc ông bạc hơn tôi tưởng, những nếp nhăn hằn sâu trên trán và khóe mắt.

“Căn nhà bố cứ giữ,” tôi nói, giọng tôi bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Mỗi tháng tôi sẽ chuyển tiền sinh hoạt, đủ để bố sống.”

“Vậy công ty…” Bố tôi ngập ngừng, đôi mắt ông nhìn tôi với mong muốn yếu ớt.

“Công ty họ Thẩm,” tôi nói. “Từ trước đến nay vẫn luôn là họ Thẩm.”

Phòng họp chìm vào im lặng. Tôi có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ trên tường tích tắc, tiếng thở dồn dập của Hạ Hạo, tiếng nấc kìm nén của mẹ kế. Không khí nặng nề như chì.

Đột nhiên, Hạ Hạo gào lên, giọng nó khản đặc và điên cuồng:

“Chị không có chứng cứ! Tất cả đều là chị bịa ra! Chị không thể làm gì được chúng tôi!”

Cánh cửa phòng họp bật mở.

Hai người đàn ông mặc đồng phục bước vào, sắc mặt họ nghiêm trang, trên ngực áo có phù hiệu lấp lánh dưới ánh đèn.

Tôi đứng trong phòng họp. Mùi nước hoa của mẹ kế vẫn còn vương vãi trong không khí, hòa cùng mùi mồ hôi lạnh của ai đó. Cảm giác tê dại từ đầu ngóần lên cáôi nghe thấy giọng nói khô khốc của viên cảnh sát vang lên:

“Ai là Hạ Hạo? Anh bị nghi ngờ vu khống, cố ý gây thương tích, mời đi cùng chúng tôi một chuyến.”

Tôi nhìn thấy khuôn mặt Hạ Hạo tái nhợt, đôi mắt nó mở to, không kịp phản ứng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra rằng nó chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị bắt. Nó luôn nghĩ mình là kẻ chiến thắng, là đứa được cha yêu thương.

Khi Hạ Hạo bị hai người đàn ông mặc đồng phục kéo đi, mẹ kế như một con thú bị thương lao lên.

“Tiểu Hạo! Tiểu Hạo!”

Hai cánh tay của viên cảnh sát đã chặn bà ta lại, đẩy mạnh sang một bên khiến bà ta loạng choạng suýt ngã. Cánh cửa phòng họp đóng lại với một tiếng “cạch” khô khốc, nhưng tiếng khóc của bà ta vẫn vọng ra từ hành lang bên ngoài, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

Từng thành viên hội đồng quản trị lướt qua tôi, có người nhìn tôi với ánh mắt thương hại, có người né tránh như sợ lây. Bố tôi đứng tại chỗ, thân hình cao lớn đổ bóng xuống sàn nhà, không nhúc nhích. Tôi nhìn bóng ông, tự hỏi liệu ông có đang nghĩ về mẹ tôi không, về những gì ông đã làm với bà ấy.

Mẹ kế lao trở lại phòng họp. Lớp trang điểm trên mặt bà ta lem hết vì nước mắt, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống người khác. Bà ta giơ tay chỉ thẳng vào mặt tôi, giọng the thé:

“Thẩm Hòa, cô hài lòng chưa? Em trai cô bị bắt rồi, cô vui chưa?”

Tôi nhìn bà ta, không nói gì. Trong lòng tôi, một cảm xúc kỳ lạ đang trào dâng. Không phải vui sướng, cũng không phải hả hê. Đó là nỗi đau đã nén chặt suốt hai mươi năm, cuối cùng cũng được thở ra. Tôi nhớ lại cái ngày mẹ tôi gục ngã trước cửa nhà, nhớ lại nụ cười của mẹ kế khi bà ta dọn đồ của mẹ vào thùng rác.

“Cô cứ chờ đấy!” Bà ta lùi lại một bước, giọng sắc nhọn như dao cạo. “Cô tưởng cô thắng rồi à? Tôi nói cho cô biết, chuyện này chưa xong đâu!”

Bà ta kéo tay bố tôi, lôi ông ra khỏi phòng. Bố bị bà ta kéo, quay đầu nhìn tôi một cái. Ánh mắt ông phức tạp, có gì đó như sự hối lỗi, nhưng cũng có sự bất lực. Tôi không biết mình có tha thứ cho ông được không.

Sáng hôm sau, tôi còn chưa dậy hẳn, điện thoại đã rung lên liên hồi. Mấy chục tin nhắn tràn vào màn hình, đều là của đồng nghiệp trong công ty. Người thì hỏi thăm, người thì bày tỏ sự ngỡ ngàng, có người còn gửi cả tin nhắn thoại với giọng run run. Tôi mở một tin, thấy dòng chữ: “Cô Thẩm, tin tức về vụ án của Hạ Hạo đã lên báo rồi. Cô có sao không?”

Tôi thở dài, đặt điện thoại xuống giường. Nắng sớm xuyêèm, vẽ những vệt sáng mờ ảo trên tường. Tôi biết cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua chi tiết nhỏ: những cử chỉ, ánh mắt phức tạp của bố và nụ cười sắc như dao của mẹ kế. Dòng cuối chương "cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu" là lời cảnh báo hoàn hảo cho những bất ngờ sắp tới.

📖 Chương tiếp theo

Thẩm Hòa sẽ phải đương đầu với áp lực công luận và tiết lộ sự thật đằng sau cáo buộc của Hạ Hạo.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord