Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đáy Vực Họ

Chương 6

3101 từ

Tôi mở mắt trong phòng họp mà tiếng chuông điện thoại đã vang lên như điên dại từ mười phút trước.

“Giám đốc Thẩm, chị xem Weibo chưa?”

Giọng trợ lý vỡ ra làm đôi, như thể cô ấy vừa chứng kiến một vụ tai nạn. Tôi không hỏi lại, chỉ nhấc máy và thấy hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ từ bộ phận truyền thông. Ngón tay tôi lướt trên màn hình, cảm giác lạnh buốt lan từ đầu ngón tay lên đến tận khuỷu.

“Có chuyện rồi, có người đăng bài chửi chị.”

“Mau xử lý truyền thông đi, lượt chia sẻ đã hơn mười nghìn rồi.”

Tôi mở liên kết. Trong lòng tôi lúc ấy không có gì ngoài một khoảng trống rỗng đến kỳ lạ. Tôi đã chờ đợi điều này từ lâu, chỉ là không ngờ nó đến vào một buổi chiều thứ Tư bình thường như thế này.

Đó là bài đăng của một tài khoản truyền thông chuyên câu view. Tiêu đề dài và chói mắt như một nhát dao rạch ngang bầu trời trong xanh: “Đưa vào tù, đuổi bố ruột ra khỏi nhà, người phụ nữ này tàn nhẫn đến mức nào để tranh gia sản?”

Tôi kéo xuống dưới. Toàn là ảnh.

Ảnh tôi ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng họp — góc chụp từ dưới lên khiến gương mặt tôi trông lạnh lùng và xa cách. Ảnh cảnh sát đưa Hạ Hạo đi. Cậu ta cúi đầu, hai tay bị khóa sau lưng. Ảnh bố đứng trước cửa công ty, bóng lưng còng xuống dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch.

Phần chữ đi kèm câu nào cũng như đâm vào tim. Tôi đọc từng chữ, từng chữ một, cảm nhận từng mũi kim vô hình xuyên qua lớp áo sơ mi trắng:

“Thẩm Mỗ, con gái lớn của một tập đoàn, vì tranh gia sản, đầu tiên đồ, sau đó làm giả di chúc đuổi bố ruột khỏi công ty. Em trai cô ta đã bị bắt, bố cô ta, hơn sáu mươi tuổi, bị ép đến mức không có nhà để về. Đây là cái gọi là phụ nữ thành đạt sao? Giẫm lên máu của người thân để leo lên?”

Tôi ngừng lại ở dòng cuối cùng. Máu của người thân. Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc đến nỗi chính tôi cũng giật mình. Có ai đó trong cuộc đời này thực sự quan tâm đến máu mủ của tôi không? Hay họ chỉ nhìn thấy những gì họ muốn thấy?

Khu bình luận đã nổ tung.

“Ác quá vậy, em trai ruột cũng đẩy vào tù?”

“Tôi biết con này, hình như là Shelly gì đó. Người có tiền quả nhiên máu lạnh.”

“Bố cô ta đáng thương quá, lớn tuổi rồi còn bị đuổi ra ngoài.”

“Đào thông tin nó đi! Cho nó nổi tiếng luôn!”

Tôi đọc từng bình luận. Từng câu từng chữ như những viên sỏi ném vào mặt tôi. Nhưng điều kỳ lạ là tôi không thấy đau. Tôi chỉ thấy một nỗi mệt mỏi già nua len lỏi trong từng thớ thịt.

Ngón tay tôi dừng lại trên màn hình, ngay trên dòng bình luận thứ tư: “Bố cô ta đáng thương quá. Tôi nhắm mắt lại. Bố tôi đáng thương. Phải, ông ấy đáng thương thật. Nhưng có ai biết rằng chính ông ấy là người đã ký vào tờ đơn tố cáo tôi với cơ quan điều tra cách đây ba tháng? Có ai biết rằng Hạ Hạo — em trai tôi — đã âm thầm chuyển toàn bộ tài sản cổ phiếu từ hai năm trước?

Tôi mở mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà trắng toát. Không khí trong phòng họp nặng nề như chì. Tôi có thể ngửi thấy mùi gỗ của bàn họp, mùi mồ hôi lạnh toát ra từ lòng bàn tay mình. Tiếng quạt máy kêu đều đều trên đầu, một âm thanh đơn điệu như tiếng đếm ngược.

Tôi đặt điện thoại xuống, mặt úp vào mặt bàn kính. Cảm giác mát lạnh từ mặt kính thấm vào má tôi, dễ chịu đến kỳ lạ. Tôi có thể giải thích. Tôi có thể tung ra toàn bộ bằng chứng về tội biển thủ của Hạ Hạo, về những hợp đồng giả mạo mà bố tôi đã ký để che giấu cho cậu ta. Nhưng tôi không làm. Dù sao đi nữa, trong mắt thiên hạ, tôi vẫn là kẻ ác.

Tôi ngồi dậy, với tay lấy cốc nước trên bàn. Nước đã nguội, nhưng tôi uống một hơi cạn sạch. Vị nước nhạt nhẽo tan trên đầu lưỡi. Rồi tôi bấm số của luật sư.

“Alo, chuẩn bị kiện,” tôi nói, giọng bình thản đến nỗi chính tôi cũng ngạc nhiên. “Tất cả những ai bình luận vu khống. Không tha một ai.”

Đầu dây bận một lúc lâu. Rồi luật sư của tôi thở dài: “Thẩm tổng, như vậy sẽ khiến dư luận càng thêm…”

“Tôi biết,” tôi ngắt lời. “Nhưng tôi mệt rồi. Mệt mỏi vì phải im lặng.”

Tôi cúp máy. Ngoài cửa sổ, thành phố đang chìm dần vào hoàng hôn. Những ánh đèn đầu tiên bắt đầu lóe sáng, lấp lánh như những giọt nước mắt giả tạo. Tôi nhìn xuống đường phố bên dưới, nơi những con người nhỏ bé đang vội vã trở về nhà. Họ không biết gì về tôi. Họ chỉ biết những gì họ đọc được trên màn hình điện thoại.

Và điều đó, có lẽ, là nỗi đau lớn nhất mà tôi từng phải chịu đựng.

Tôi đứng bên khung cửa kính, những đầu ngón tay lạnh toát áp vào mặt kính mờ hơi nước. Bên dưới kia, trước cổng công ty, một biển người đang cuộn trào như sóng dữ. Có kẻ giơ cao điện thoại, có người vung vẩy những tấm biển viết nguệch ngoạc bằng mực đỏ. Dòng chữ “Thẩm Hòa cút khỏi công ty” to đến nỗi tôi có thể đọc rõ từng nét từ tầng mười lăm này.

Cơ ngón tay kéo tôi về thực tại. Màn hình điện thoại sáng lên, hiện tên trợ lý. Giọng cô ấy vỡ vụn, không còn giữ nổi vẻ chuyên nghiệp thường ngày:

“Giám đốc Thẩm, dưới sảnh công ty… họ đông quá. Bảo vệ nói chỉ cầm cự được thêm mười phút nữa thôi. Có người cầm loa cầm tay.”

Tôi không đáp lời. Tôi chỉ kéo rèm thêm một chút, để ánh sáng xám xịt của buổi chiều muộn tràn vào căn phòng. Những tiếng hô vọng lên, dù đã bị bê tông và kính chắn bớt, vẫn xuyên thấu màng nhĩ tôi như mũi kim.

“Thẩm Hòa! Ra xin lỗi!” “Đồ mặt người dạ thú!” “Mày còn mặt mũi nào mà sống trên đời này hả?”

Mỗi câu chửi rủa là một nhát búa bổ thẳng vào lồng ngực. Nhưng tôi không thể hiện ra mặt. Tôi đã học cách nuốt trọn mọi thứ từ khi còn bé, khi mẹ kế bà ta còn dùng điếu thuốc dí vào cánh tay tôi và bảo rằng đó là “kỷ luật”.

Điện thoại lại rung lên lần nữa. Lần này là giọng bà ta – mềm mại, êm ái, như đang hỏi thăm thời tiết.

“Tiểu Hòa à, mấy cái bài trên mạồi đúng không?”

Tôi im lặng. Tôi có thể nghe thấy tiếng bà ta nhấp một ngụm trà ở đầu dây bên kia. Âm thanh đó, tôi ghét cay ghét đắng. Nó gợi lại những buổi tối bà ta ngồi uống trà trong phòng khách, vừa cười vừa kể với bố tôi rằng tôi “hư hỏng, cần phải dạy dỗ thêm”.

Bà ta cười. Một tiếng cười nhẹ, thanh thoát, như tiếng chuông gió trong gió nhẹ – nhưng với tôi, nó là tiếng rít của lưỡi dao mài trên đá.

“Không phải con giỏi lắm sao? Không phải con đã đưa được Tiểu Hạo vào tù đó sao? Được, vậy con cứ đứng đó mà xem, rốt cuộc là ai mới là người giỏi hơn.”

Đầu dây bên kia ngắt máy.

Tôi vẫn đứng yên, hai tay buông thõng bên hông. Những tiếng hét ngoài kia như xa dần, như thể tôi đang nghe từ dưới đáy một cái giếng sâu. Màn hình điện thoại sáng lên lần nữa, là một tin nhắn ngắn từ bố tôi:

“Tiểu Hòa, dừng tay đi.”

Năm chữ. Không hơn, không kém. Không hỏi tôi có sao không? Không hỏi tôi có cần giúp đỡ gì không? Chỉ năm chữ lạnh tanh như thể tôi là một đứa trẻ đang làm loạn và cần bị quát mắng để im lặng.

Tôi không trả lời.

Tôi đưa mắt nhìn xuống màn hình điện thoại, nơi bài đăng kia vẫn hiện rõ. Tôi đọc lại nó từ đầu đến cuối. Từng chữ, từng dấu câu, từng bình luận bên dưới – tất cả đều đang kết tội tôi. Họ nói tôi là kẻ độc ác, là con người vô lương tâm, là kẻ đã hãm hại mình để giành quyền thừa kế.

Họ không biết rằng “em trai” của tôi – Thẩm Hạo – đã cố giết tôi hai lần. Một lần bằng cách cắt thắng xe trên đèo, một lần bằng cách thuê người đâm tôi trong hẻm tối. Họ không biết rằng mẹ kế của tôi đã đầu độc bố tôi bằng thuốc an thần liều cao suốt ba năm, chỉ để ông ký di chúc chuyển toàn bộ tài sản.

Nhưng những sự thật đó chẳng có nghĩa lý gì trong thế giới này.

Ở thế giới này, chỉ cần một bài đăng, một đoạn video cắt ghép, một giọt nước mắt giả tạo trước ống kính là đủ để biến kẻ ác thành nạn nhân và biến nạn nhân thành kẻ ác.

Tiếng hò hét dưới lầu lại vọng lên, to hơn, cuồng nộ hơn.

“Thẩm Hòa! Mày tránh được hôm nay, không tránh được ngày mai!”

Tôi bật cười. Một nụ cười khô khốc, không có chút niềm vui nào.

Tôi biết điều đó. Tôi biết rõ hơn bất kỳ ai.

Bởi vì tôi đã sống trong cái thế giới này suốt hai mươi lăm năm qua – nơi không có công lý, chỉ có kẻ mạnh và kẻ yếu. Và lần này, tôi thề, tôi sẽ là kẻ mạnh.

Ba triệu người theo dõi. Ba mươi nghìn bình luận. Năm mươi nghìn lượt chia sẻ. Tất cả đều đổ dồn vào cái tên “Thâm Bát Quyển” – một tài khoản ẩn danh đứng lời buộc tội nhắm vào tôi. Ngón tay tôi lướt qua màn hình, cảm nhận lớp kính lạnh lẽo dưới đầu ngón tay, nhưng trong lòng lại nóng như lửa đốt. Tôi không khóc. Tôi đã hết nước mắt từ lâu rồi.

Tôi tắt trang đó đi, mở một tab mới. Đây là tài khoản chính thức của tôi – Shelly – đã được xác thực từ ba năm trước. Tôi không phải người thích phô trương. Những bài đăng của tôi chỉ xoay quanh các dự án tôi làm, những bài viết chuyên ngành mà tôi dành tâm huyết. Người theo dõi không đông, nhưng đó là những người thực sự hiểu tôi, là đồng nghiệp, là đối tác, là những người trong cùng một giới. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng tài khoản này để làm điều gì đó khác.

Nhưng hôm nay thì khác.

Tôi mở cửa sổ soạn thảo bài đăng mới. Ngón tay tôi run lên, nhưng tôi cố gắng kiềm chế. Tôi gõ tiêu đề: “Về việc tôi đã bị bạo lực mạng như thế nào, cùng toàn bộ bằng chứng.” Chỉ một dòng, nhưng nó nặng như cả tảng đá đè lên ngực tôi.

Tôi bắt đầu đính kèm từng tệp tin một. Đầu tiên là ảnh chụp màn hình tin nhắn của mẹ kế – bà ta gửi cho tôi vào cái ngày mà bà ủa tôi ra tiệm, định format sạch sẽ để xóa hết dấu vết. Tôi nhìn vào dòng chữ trên ảnh, nhớ lại cảm giác tay chân tôi lạnh toát khi đọc nó: “Đừng tưởng mày giấu được tao. Tao sẽ xóa sạch mọi thứ trên cái máy tính chết tiệt này.” Tôi lưu lại tất cả, từng câu, từng chữ.

Tiếp theo là những bức ảnh về vết thương trên cơ thể tôi. Cánh tay trái đầy vết bầm tím, chỗ thì xanh lơ, chỗ thì tím thẫm như quả cà dập. Tôi nhắm mắt lại một giây, cảm nhận cơn đau nhức âm ỉ vẫn còn vương vấn dưới lớp da, rồi mở mắt ra, đính kèm chúng. Đây không phải là thứ tôi muốn khoe, nhưng nó là sự thật.

Rồi đến bản ghi âm. Tôi mở file âm thanh lên, nghe thử một lần nữa – giọng Hạ Hạo vang lên trong phòng họp, vu khống tôi đã trộm bí mật công ty. “Shelly, cô nghĩ cô là ai? Cô chỉ là con gái của một người đàn bà đã chết, chẳng có gì trong tay. Đừng tưởng làm việc chăm chỉ là đủ. Ở đây, người ta chỉ nhìn vào nguồn gốc thôi.” Tôi nghe giọng hắn ta, nghe từng lời nói dối được thốt ra một cách trơn tru, và tôi tự hỏi liệu có ai trong số những người đang đọc bài đăng của tôi sẽ tin tôi không.

Cuối cùng, tôi đính kèm ảnh chụp bài đăng của tài khoản “Thâm Bát Quyển” cùng lịch sử báo cáo từ phía sau. Tôi đã lần ra được người đăng ký tài khoản đó – cháu ruột của mẹ kế. Một thằng nhóc mới lớn, được bà ta sai bảo để làm bẩn danh tiếng của tôi. Tôi có cả bằng chứng về việc mẹ kế bắt nạt tôi suốt những năm qua, từng lời mắng chửi, từng cái tát, từng lần bà ta đuổi tôi ra khỏi nhà khi tôi còn là một đứa trẻ mồ côi mẹ.

Trước khi nhấn nút “Đăng”, tôi dừng lại một chút. Tôi thêm một đoạn chữ ở cuối bài, một lời nhắn gửi mà tôi muốn nói với tất cả những ai đã từng xúc phạm tôi, từng cười nhạo tôi, từng vội vàng phán xét tôi mà không biết sự thật. Ngón tay tôi lướt trên bàn phím, gõ từng chữ một:

“Tôi không đăng bài này để xin lỗi. Tôi đăng bài này để nói rằng tôi không có gì phải xấu hổ. Những vết thương này, những lời vu khống này, tất cả đều là sự thật. Và bây giờ, sự thật sẽ tự lên tiếng.”

Tôi ngồi trước màn hình máy tính, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím. Ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên mặt tôi, khiến tôi nhận ra khuôn mặt mình đang căng cứng đến kỳ lạ. Tôi đọc lại từng chữ, từng câu, rồi gõ phím đăng.

“Tập đoàn Thẩm thị do ông ngoại tôi sáng lập, mẹ tôi gìn giữ mười năm, sau đó bố tôi tiếp quản và giữ thêm hai mươi năm. Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện cướp đoạt. Tôi chỉ muốn giữ lại nó. Ba mươi năm qua, tôi từng bị đánh, bị nhốt, bị vu oan. Tôi không nói, bởi vì người đó là bố tôi. Nhưng hôm nay, các người chặn trước cổng công ty, mắng tôi lòng dạ độc ác, mắng tôi phải trả lại công bằng. Tôi muốn hỏi: “Ai trả lại công bằng cho tôi?”

Tôi nhấn đăng.

Bài viết vụt bay lên không gian mạng, như một mũi tên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Tôi không cần nhìn bình luận cũng biết nó sẽ gây ra bão tố thế nào. Nhưng tôi mặc kệ. Đã ba mươi năm tôi im lặng, ba mươi năm nuốt hết uất ức vào lòng. Bây giờ, tôi không còn muốn làm cái bóng mờ nhạt nữa.

Tôi cầm điện thoại lên. Màn hình nóng hổi trong lòng bàn tay. Tôi lướt danh bạ, dừng lại ở cái tên quen thuộc. Đầu dây bên kia đổ chuông ba tiếng mới bắt máy.

“Luật sư Vương, hồ sơ báo án và chứng cứ tôi đã gửi cho anh. Phía tài khoản câu view, khởi kiện. Những người đăng số điện thoại và địa chỉ của tôi xử lý từng người một.”

Giọng tôi khô khốc, lạnh tanh, không hề gợn chút do dự. Tôi nghe thấy tiếng mình vang lên trong căn phòng vắng, nghe như tiếng của một người xa lạ. Luật sư Vương đáp lại vài câu. Tôi gật đầu rồi cúp máy.

Tôi đặt điện thoại xuống bàn, đứng dậy bước tới bên cửa sổ.

Khung cửa kính lớn, từ tầng hai mươi nhìn xuống, cả thành phố như thu nhỏ lại. Nhưng tôi không nhìn thành phố. Tôi nhìn xuống dưới lầu, nơi đám người đang tụ tập. Họ giơ cao băng rôn, miệng hô vang khẩu hiệu. Âm thanh vọng lên mờ mờ, như tiếng ve kêu xa xăm. Những khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, những cá nhân hạ xuống đều đều. Tôi nhìn họ mà thấy lòng mình trống rỗng.

Đám người dưới lầu vẫn còn đang hô.

Họ hô rằng tôi tham lam, hô rằng tôi vô đạo, hô rằng tôi phải trả lại những gì không thuộc về mình. Mỗi tiếng hô như một nhát búa đập vào ngực tôi, nhưng tôi đã quen rồi. Từ nhỏ, tôi đã quen với những ánh mắt dò xét, những lời xì xào sau lưng. Chỉ có điều, lần này, họ không còn xì xào nữa. Họ hô to giữa thanh thiên bạch nhật, trước cổng công ty của chính gia đình tôi.

Tôi chợt nhớ tới mẹ. Bà từng nói, trên đời này, thứ đắt nhất không phải tiền bạc mà là một trái. Tôi giữ trái tim ấy suốt ba mươi năm, giữ đến nỗi nó rỉ máu, rạn nứt. Nhưng họ vẫn bảo tôi độc ác.

Tôi khẽ cười. Nụ cười nhạt nhẽo như gió thoảng qua môi.

Bên ngoài, màn đêm đang buông xuống từ từ, bóng tối nuốt chửng những tòa nhà cao tầng. Tôi vẫn đứng đó, nhìn xuống dòng người đang dần tản đi. Một vài người còn ngoái lại nhìn lên, như muốn xem thử người đàn ông trên tàu sụp đổ hay không.

Tôi không sụp đổ.

Tôi chỉ mệt thôi. Mệt vì đã im lặng quá lâu.

💡 Điểm nhấn chương này

Khoảnh khắc tâm lý của nhân vật chính khiến người đọc cảm nhận được sự mệt mỏi tích tụ ba mươi năm—không phải vì tội lỗi, mà vì phải chứng minh lòng tốt của mình trong một thế giới chỉ thấy tham lam. Triết lý của mẹ trở thành chiếc gương phản chiếu đau đớn nhất.

📖 Chương tiếp theo

Sự im lặng của cô đã kết thúc, và tiếng nói của cô sẽ thay đổi tất cả trong Chương 7.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord