Mùi thuốc bắc nồng nặc xộc thẳng vào mũi trước qua ngưỡng cửa nhà. Mẹ tôi, người phụ nữ tôi gần như không còn nhậười hai năm, đã im lặng suốt chặng đường về. Chỉ đến lúc này, bà mới cất giọng khàn đặc, như thể cổ họng bị cát mài mòn: “Ba con bị liệt rồi. Bị chúng nó đánh gãy cột sống, giờ chỉ còn nằm một chỗ.”
Tôi khẽ nhếch mép. “Một người hiền lành như ba, cớ gì lại bị đánh?” Câu hỏi buông ra nhẹ bẫng, chẳng chứa chút tò mò nào, chỉ là sự xác nhận cho một điều gì đó tôi đã mường tượng từ lâu. Trong lòng tôi lúc ấy trống rỗng lạ thường, không phải là nỗi đau hay sự phẫn nộ, mà là một khoảng chờ đợi tĩnh lặng, như con thú đã ngửi thấy mùi máu và đang tính toán từng bước chân săn mồi.
Mẹ không đáp, chỉ siết chặt nắm tay đến nỗi các khớp xương trắng bệch lộ ra. Bà quay người, bước những bước chậm rãi, nặng nề về phía căn phòng phía trong. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kẽo kẹt mở ra. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ nhỏ chiếu vào một bóng hình nằm yên trên giường, được phủ kín bởi một tấm vải trắng toát. Một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm căn phòng.
Nụ cười vừa nở trên môi, tôi đóng băng lại. Chân tôi di chuyển, không phải chạy, mà là những bước đi dài, chắc nịch tiến về phía chiếc giường. Ngón tay tôi túm lấy mép vải trắng, cảm nhận độ mát lạnh của vải lan sang đầu ngón tay. Tôi kéo mạnh. Khuôn mặt anh hiện ra, xanh xao, đôi mắt nhắm nghiền trong một vẻ yên bình giả tạo. Không có gì ngạc nhiên, chỉ là sự xác nhận cuối cùng. Tôi lật toang tấm vải ra, để lộ toàn bộ cơ thể anh. Những vết bầm tím hình móng quăn quanh cổ. Tôi cởi chiếc áo sơ mi cũ kỹ trên người anh ra. Một bức tranh thảm khốc hiện ra: những vết sẹo chằng chịt, có chỗ đã lành thành đường chỉ trắng, có chỗ mới đóng vảy nâu sẫm, vài vết hở miệng vẫn còn rỉ ra thứ dịch vàng nhợt nhạt. Mùi tanh nhẹ của máu cũ và mùi ngọt gắt của thuốc sát trùng hòa lẫn trong không khí.
Mẹ đứng đó, như một bức tượng, đôi mắt khô khốc nhìn xuống người con trai. Có lẽ nước mắt bà đã cạn kiệt từ lâu. Giọng bà vang lên, không còn là tiếng khàn đặc nãy giờ, mà là một thứ âé, đầy ám ảnh: “Nếu con thật sự là ma quỷ… hãy giết sạch lũ khốn nạn đã hại ba và anh con. Nếu con hận mẹ vì đã nhẫn tâm bỏ con vào trại… hãy giết luôn cả mẹ.”
Tôìn bà, giọng điệu bình thản đến lạnh lùng: “Là ai?”
Câu chuyện được kể lại trong căn phòng ngập mùi tử khí và thuốc men. Tất cả bắt đầu từ sau cái chết của thằng bé năm tôi bảy tuổi. Gia đình nó, nhà họ Trần Giáp Đệ, không bao giờ nguôi hận. Chúng bắt đầu bằng những trò trêu chọc nhỏ, rồi nhanh chóng chuyển sang sự bắt nạt có hệ thống. Ba tôi và anh trai, với bản tính nhẫn nhịn, trở thành miếng mồi ngon. Chúng xé áo, đánh đập, rồi dùng những điếu thuốc lá đang cháy đỏ díu lên da thịt anh. Những lời nhục mạ được khắc bằng dao lên người anh, hễ vết thương lành lại thì chúng lại lóe vào đúng chỗ cũ. Các bô lão trong làng, trong tộc, chỉ biết thở dài khuyên giải, mong mọi chuyện êm xuôi. Cho đến đôi không chịu nổi, lao vào đánh nhau và kết thúc bằng một cái lưng gãy, nằm bất động trên giường suốt hai năm qua. Cả dòng tộc chỉ phạt nhà kia một khoản tiền nhỏ. Không ai dám báo cảnh sát, bởi tộc trưởng đã dọa sẽ đuổi cả gia đình tôi ra khỏi làng – cái tội là đã sinh ra đôi song sinh, và trong đó có một đứa là ma quỷ. Áp lực, nhục nhã và nỗi đau thể xác cuối cùng đã khiến anh tôi tìm đến cái chết bằng một chai thuốc trừ sâu.
Tôi lắng nghe từng chi tiết, từng âm giọng kể của mẹ. Trong lòng tôi, một thứ gì đó bị xiềng xích bấy lâu nay cuối cùng cũng gãy tung. Tôi nhìn xuống khuôn mặt anh lần nữa, khẽ mỉm cười. “Tùy con làm gì cũng được, phải không?”
“Phải.” Giọng mẹ tôi trở nên sắc lẹm. “Mẹ muốn chúng nó chết. Tất cả phải chết.” Ba từ cuối cùng bật ra như một lời nguyền rủa, ánh mắt bà sáng rực lên một thứ quang mang điên loạn và đau đớn.
Tôi cúi xuống gần hơn, thì thầm bên tai anh, như thể anh vẫn còn nghe thấy: “Anh à, từ hôm nay, em sẽ là anh. Mọi chuyện… sẽ rất thú vị.”
***
Tôi dành vài ngày tiếp theo để quan sát, ghi nhớ và hóa thân. Mẹ tôi, người trước đây luôn nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi và xa lánh, giờ đây lại lặng lẽ theo dõi từng hành động của tôi với một vẻ mãn nguyện kỳ lạ. Tôi mặc lên người những bộ quần áo cũ của anh, chất vải thô ráp cọ xát vào da thịt. Tôi đếm từng vết bỏng hình tròn do tàn thuốc để lại trên cơ thể anh – mười một vết. Tôi lấy điếu thuốc từ gói của ba, châm lửa và ấn đầu lửa đỏ rực lên chính xác những vị trí ấy trên cánh tay, ngực mình. Mùi thịt cháy khét lẹm xông lên mũi. Từng cơn đau rát bỏng lan tỏa, nhưng tôi chỉ cảm thấy một sự tỉnh táo lạnh lùng. Tôi nhìn những vết sẹo dài ngắn khác nhau, lấy một lưỡi dao bén, khẽ rạch lên da thịt mình, cố gắng tạo ra những đường nét y hệt. Máu chảy ra, ấm nóng và có mùi sắt.
Mẹ đứng từ xa nhìn và lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy nụ cười nở trên môi bà. Một nụ cười đầy vẻ hài lòng và phấn khích tột độ, như thể bà đang chứng kiến một kiệt tác được hoàn thành. Khi những vết thương bắt đầu đóng vảy, tôi cắt mái tóc dài của mình, tạo kiểu giống hệt anh. Khi tôi mặc bộ quần áo công nhân xưởng mộc của anh, bước ra khỏi phòng, mẹ tôi đã nhào tới, ôm chầm lấy tôi, giọng nghẹn ngào: “A Kiệt!”
Tên anh là Trần Kiệt. Còn tôi, tên là Trần Bân.
“Con đi đến chỗ sư phụ đây.” Tôi bắt chước giọng nói trầm ấm, ôn hòa mà tôi đã nghe anh dù lần thăm nuôi. Mẹ gật đầu, mắt nhìn tôi chằm chằm với sự ngỡ ngàng và hy vọng điên cuồng, như thể linh hồn anh thực sự đã nhập vào thể xác tôi.
Xưởng mộc nằm ở cuối làng. Không khí ở đây luôn thoang thoảng mùi gỗ tươi bào mỏng và mùi dầu trẩu. Sư phụ, một ông lão ngoài sáu mươi với đôi mắt và khuôn mặt phúc hậu, là một trong số ít người trong làng chưa từng dè bỉu gia đình tôi. Thấy tôi bước vào, ông ngừng tay, tháo chiếc kính lão xuống, ánh mắt quét qua người tôi một cách chậm rãi, có chút gì đó nghi hoặc.
“A Kiệt, con không sao chứ?” Ông lên tiếng, giọng trầm ấm. “Nghe nói thằng Trần Giáp Đệ lại gây sự với con? Trời ơi… thật tội nghiệp cho con. Sư phụ ngoài việc dạy con nghề mộc này ra, chẳng giúp được gì hơn. Nếu thấy mệt, con cứ nghỉ thêm vài hôm, tiền công những ngày đó sư phụ vẫn tính đủ.”