Máu trên tay tôi vẫn còn ấm, dính dính như mật ong mới lấy từ tổ ong rừng. Mùi sắt tanh nồng nặc xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi mốc meo của căn phòng giam tối om. Tôi ngồi bệt trên nền đất ẩm lạnh, lắng nghe tiếng bước chân nặng nề và giọng nói của Trần Tài vọng qua lớp gỗ dày cộp.
"Con trai út của tao, mạng nó nằm dướày năm xưa."
Giọng hắn khàn đặc, như bị vắt kiệt bởi một thứ căm hận đã ủ men quá lâu. "Mối hận ấy, tao chưa bao giờ quên. Chưa bao giờ."
Tôi nhắm mắt lại. Trong bóng tối, ký ức về đứa bé năm nào hiện lên rõ mồn một – một thân hình nhỏ bé nằm bất động bên bờ ao, khuôn mặt tái nhợt dưới ánh trăng. Tiếng nói của Trần Tài lại cắt ngang.
"Lần này, dù mày có là thủ phạm hay không, cũng chẳng quan trọng. Chỉ cầừng thở, mày phải xuống đó hầu hạ nó."
Một nụ cười mệt mỏi nở trên môi tôi. "Hay là…"
Tôi nói, giọng nhẹ bẫng như hơi thở. "Mày chỉ dám nhắm vào Trần Kiệt? Bởi vì Trần Bân quá đáng sợ, nên mày phải trút hết tức giận lên anh ấy? Nhìn thấy anh ấy đau khổ, lòng mày mới thấy nhẹ nhõm, phải không?"
Im lặng. Rồi một tiếng thở phì ra, như sự thừa nhận.
"Đúng."
Trần Tài nói, giọng trở nên trầm xuống, thân mật một cách ghê rợn. "Không chỉ tao. Ngay cả lão tộc trưởng, cụ cố của làng này, cũng đồng lòng với tao. Nhà mày sinh đôi, đó là điềm gở. Lão ta sợ nhất thứ ma quỷ mà nhà mày mang theo, nên hơn ai hết, lão muốn cả nhà mày biến mất. Luật làng mới cấm thiêu sống người, nhưng lão ta có thể nhắm mắt làm ngơ, để tao… giải quyết mọi chuyện. Kể cả chuyện cha mày bị đánh tàn phế. Tất cả chỉ để nhà mày tự biến mất. Giờ thì mày hiểu chưa? Trong mắt chúng tao, nhà mày chỉ là thứ rác rưởi cần quét đi. Mày chết xong, sẽ đến lượt mẹ mày."
Những lời cuối cùng được buông ra như một lời nguyền, rồi tiếng bước chân xa dần. Hắn cố tình để lại chúng ở đây, như một con nhện độc giăng tơ, mong rằng chúng sẽ bóp nghẹt lấy tôi trong sợ hãi. Nhưng trái tim tôi chỉ đập những nhịp đều đều, lạnh lẽo. Sợ hãi ư? Nó đã chết từ lâu rồi.
Một lúc sau, một vật nhỏ, thô ráp lăở thông gió phía sau lưng, rơi xuống nền đất với tiếng "cạch" khẽ. Tôi quay lại, dùng tay dò dẫm trong bóng tối. Đó là một chiếc dũa gỗ của thợ mộc, cạnh sắc, đầu nhọn. Tôi nhặt lên, lòng bàn tay cảm nhận rõ những đường rãnh mòn vẹt. Tôi nhìở, chỉ thấy bóng đêm dày đặc. Không một bóng người. Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười không chút nhiệt độ. Rồi tôi giấu kỹ vật ấy vào trong tay áo. Có vẻ như, trong cái làng tăm tối này, vẫn có kẻ muốn mượn tay tôi để làm một việc gì đó.
Chiều hôm ấy, tiếng gào thét điên cuồng của Trần Tài xé toang sự yên tĩnh. Cánh cửa gỗ bị đạp tung trước khi ổ khóa kịp mở hết, hắn xông vào như một con thú bị thương, đôi mắt đỏ ngầu đầy máu.
"Nó chết rồi! Đứa cuối cùng của tao cũng chết rồi!"
Hắn gào lên, nước bọt văng tung tóe. "Mày phải chôn theo! Lôi nó ra! Chôn sống nó ngay!"
Hai tên đàn ông lực lưỡng đi theo hắn xông tới. Ánh mắt chúng lộ rõ sự hung hãn của kẻ được trao quyền làm điều ác. Tôi vẫn ngồi yên. Khi bàn tay của một tên chạm đến vai tôi, tôi mới động. Một chuyển động nhanh như cắt. Chiếc dũa gỗ trong tay áo tuột ra, đâm thẳng về phía trước, cắm sâu vào cổ họng y. Một tiếng nghẹn ặc. Máu ấm phun ra, tóe lên mặt tôi, mặn chát. Hắn ngã vật xuống, co giật vài cái rồi bất động.
Tên còn lại đứng chôn chân, mặt mày tái mét, đôi mắt mở to nhìn đồng bọn đang nằm đó, như không tin vào điều vừa xảy ra.
Trần Tài cũng sững sờ. Cơn điên cuồng trong mắt hắn tắt ngấm, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng nguyên thủy. "Mày… mày không phải Trần Kiệt!"
Hắn lắp bắp. "Trần Kiệt không bao giờ…"
Rồi như một tia chớp lóe lên trong đầu, hắn thốt lên, giọng the thé đầy khiếp đảm: "Mày là Trần Bân!"
"Xin chào."
Tôi nói, nhe răng cười. Trong miệng tôi cũng đầy vị mặn của máu.
Tôi lao tới. Trần Tài giãy giụa, hắn vốn khỏe mạnh nhưng giờ đây chỉ như con mồi run rẩy trước kẻ săn mồi. Một nhát đâm nữa. Chiếc dũa gỗ xuyên qua lớp áo, cắm sâu vào lồng ngực, đâm trúng một thứ gì đó mềm mại và đang co bóp mạnh mẽ. Trần Tài trợn mắt, mặt mũi tím tái. Hắn ngã xuống, ánh mắt không rời khỏi tôi, đầy oán hận và sợ hãi. "Ác… ác quỷ…"
Hắn thều thào. "Đáng lẽ… năm đó… phải thiêu…"
Tên đàn ông còn lại quay người, hét lên một tiếng thất thanh rồi bỏ chạy mất hút. Tôi cúi xuống, nhìn khuôn mặt đang dần mất đi sự sống của Trần Tài. Một cảm giác kỳ lạ trào dâng, không hẳn là khoái cảm, mà là một sự trống rỗng mênh mông. Tôi cười, một tràng cười lớn, vang vọng trong căn phòng giam chật hẹp. Rồi tôi làm điều mà ngay cả bản thân cũng không hiểu vì sao – tôi xé nát thi thể còn ấm đó ra thành từng mảnh. Máu và những thứ bên trong bắn tung tóe, nhuộm đỏ mọi thứ xung quanh.
Tiếng động thu hút những kẻ canh gác. Họ chạy đến, nhìửa, rồi hét lên và bỏ chạy tán loạn.
Không lâu sau, một đám đông ồ ạt kéo đến, dẫn đầu là lão tộc trưởng. Trong tay họ là cuốc, xẻng, dao, gậy gộc. Khi cánh cửa phòng giam mở toang, tôi bước ra. Áo quần tôi ướt đẫm một màu đỏ thẫm. Trên tay, tôi cầm một khối thịt còn đang rỉ máu – một nửa trái tim của Trần Tài. Tôi ngẩng mặt lên, hít một hơi thật sâu mùi không khí tự do còn vương vấn mùi máu tanh, rồi nói: "Tim hắn… đắng quá."
Tiếng hét thấên. Lão tộc trưởng run lẩy bẩy, tay chỉ thẳng vào tôi: "Hắn! Hắn là Trần Bân! Ma quỷ thực sự! Giết hắn đi!"
Một gã đàn ông trẻ hăng máém tới. Lưỡi dao sắc lẹm cắm vào vai tôi, một cảm giác nóng rát lan tỏa. Nhưng tôi gần như không cảm thấy đau. Tay tôi vung lên, chiếc dũa gỗ đâm thủng cổ họng hắn. Gã lùi lại, hai tay ôm lấy cổ, máu tràác kẽ ngón tay, mắt trợn ngược. Tôi rút lưỡi dao từ vai mình ra, máu tuôn xối xả, nhưng tôi chỉ bật cười. Rồi tôi lao về phía nhà Trần Tài, nơi khói hương tang lễ vẫn còn thoang thoảng.
"Đừng để hắn trốn! Giết hắn! Nếu không cả làng này không còn ngày yên ổn!"
Lão tộc trưởng gào thét phía sau.
Một cây cuốc vung tới từ phía bên trái. Tôi khẽ né người, cây cuốc đập xuống đất. Tôém ngược trở lại, lưỡi dao cắm sâu vào hộp sọ của kẻ tấn công, phát ra tiếng "rắc" giòn tan. Hắn ngã xuống ngay lập tức. Sự tàn bạo và dứt khoát của những cú đánh khiến đám đông nhất thời khiếp sợ, dàn ra, không dám tiến lại gần.
Tôi bước tới trước mặt lão tộc trưởng. Ông ta đang run lên như chiếc lá mùa thu, hai tay bám chặt vào cây gậy trúc. Tôi đặt bàn tay đầy máu lên vai áo nâu của ông ta, để lại một vết ướt đỏ thẫm.
"Tất cả… đều do cụ giật dây, phải không, cụ cố?"
Tôi hỏi, giọng lạnh như băng.
Lão tộc trưởng há hốc mồm, hơi thở gấp gáp. "Năm… năm đó… ta đáng lẽ… đáng lẽ phải thiêu sống mày… đuổi cả nhà mày đi thật xa…"
"Tiếc là cụ đã bỏ lỡ cơ hội."
Tôi nói.
Và tôi vung dao. Một đường cắt ngang. Đầu lão tộc trưởng lìa khỏi cổ, rơi xuống đất, lăn vài vòng. Thân hình ông ta đổ sụp. Tôi bỏ đi, bước qua đám đông đang kinh hãi câm lặng, rời khỏi từ đường đầy khói hương và giờ thêm mùi máu tanh.
Căn nhà Trần Tài tràn ngập màu trắng của tang tóc. Linh đường tạm bợ được dựng lên giữa sân, khóút. Tôi bước vào sân, mỗi bước chân để lại một vệt đỏ loang trên nền gạch. Trong linh đường, vợ Trần Tài và đứa con gái lớn của hắn co rúm vào một góc, mặt mày trắng bệch như tờ giấy. Tôi đóng chặt cánh cổng sân lại. Tiếng càóông gian yên ắng.
Người đàn bà kia, bỗng nhiên, lao về phía tôi. Bà ta quỳ xuống, hai tay chắp lại. "Trần Kiệt! Trần Kiệt!"
Bà ta khóc lóc. "Mọi chuyện bắt nạt nhà cậu, là lỗi của tôi và Trần Tài! Hai đứủa tôi đã chết hết rồi! Cậu muốn giết, thì giết tôi đi! Con bé này nó vô tội, nó không biết gì hết!"
Tôi nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẫm nước của bà ta. "Tôi tên là Trần Bân."
Cái tên vừa buông ra, mặt bà ta như biến thành tro tàn. Ngóỉ về phía tôi. "Cậu… cậu là… là con quỷ đó…"
Tôi gật đầu, một cái gật đầu chậm rãi. "Phải. Tôi là quỷ. Tôi đang yên ổn trong trại tâm thần, chính các người đã đòi đưa tôi về. Các người gọi tôi là quỷ, vậy thì tôi sẽ làm cho tròn vai, làm những việc mà một con quỷ nên làm."
"Không! Không phải vậy!"
Bà ta hét lên, như cố vùng vẫy trong tuyệt vọng. "Trần Bân, nghe tôi nói! Mẹ cậu… mẹ cậu khó sinh, đứa bé trong bụng đã chết từ lâu rồi! Cậu và Trần Kiệt… các cậu chỉ là đứa trẻ được mang về nuôi thôi!"
Lông mày tôi khẽ nhíu lại. Một giây xáo động trong lòng. Nhưng ngọn lửa lạnh trong ngực vẫn âm ỉ cháy. "Vậy thì sao?"
Giọng tôi vẫn bình thản. "Chuyện đó, có liên quan gì đến việc các người hành hạ anh tôi, ép anh ấy đến bước đường cùng?"
"Là lão tộc trưởng! Ông ta xúi giục Trần Tài! Ông ta muốn cả nhà cậu chết hết!"
Người đàn bà vội vàng nói, như tìm thấy cái phao.
"Lão tộc trưởng chết rồi. Trần Tài cũng chết rồi."
Tôi nói, từng tiếng một. "Giờ chỉ còn lại bà và con gái bà. Chính hai người, những kẻ đâm bị thóc, chọc bị gạo, thêu dệt đủ thứ chuyện sau lưnh nhà tôi. Các người không biết rằng, lời nói độc địa cũng là một thứ dao có thể giết người sao?"
Vừa dứt lời, tôi cầm lấy một thanh gỗ làm linh vị gần đó, đâm thẳng vào vai bà ta. Bà ta kêu lên một tiếng ngắn, thân hình co quắp rồi đổ gục xuống. Tôi ngẩng lên, ánh mắt đổ dồn về phía cô con gái lớn đang ngồi bệt bên cạnh quan tài, toàn thân run lên như đi săn sốt.
Tôi bước từng bước chậm rãi về phía cô ta. "Năm tôi bảy tuổi, khi tôi giếô, chỉ có một người chứng kiến. Đó là cô."
Tôi nói. "Cô biết tôi là ai. Lẽ ra, cô không nên phạm cùng một sai lầm như nó."
Cô ta cố đứng dậy để chạy, nhưng đôi chân mềm nhũn vì sợ hãi đã không chống đỡ nổi. Cô ngã vật xuống. Tôi đứng trước mặt cô, chiếc dũa gỗ trong tay đâm thẳng vào thái dương. Một tiếng động khô khốc.
Khi trưởng làng dẫn theo cả trăm người dân làng, cầm đủ thứ vũ khí thô sơ xông đến, đạp đổ cánh cổng, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả há hốc mồm. Trong linh đường trắng toát, tấm vải ghi "Linh vị Trần Kiệt" vẫn còn đó. Dưới chân bàn thờ, hai cái xác – vợ và con gái lớn của Trần Tài – nằm bất động. Trưởng làng, một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài nghiêm nghị, hét lên, giọng không giấu nổi run rẩy: "Chia ra! Chia thành từng nhóm năm người! Lục soát khắp làng! Mười người khỏe nhất, theo ta đến nhà Trần Bân!"
Lúc này, tôi đã đứng trong xưởng mộc của sư phụ. Không khí ở đây ngai ngái mùi gỗ tươi và dầu bóng. Ông ấy ngồi trên một chiếc ghế dài cũ kỹ, đang rít một điếu thuốc lào, khói tỏa ra mù mịt như chờ đợi điều gì. Tôi bước đến bàn làm việc, đặt chiếc dũa gỗ đã khô cứng vì máu xuống mặt gỗ.
"Sư phụ."
Tôi nói. "Con trả lại thầy."
Ông ấy đặt điếu thuốc xuống, đôi mắt đục màu khói thuốc nhìn tôi chằm chằm. Một lúc lâu, ông mới thở dài. "Ta biết cậu sẽ sống sót mà trở ra. Chúc mừng cậu đã trả được thù à cha mình."
Tôi ngồi xuống một chiếc ghế đối diện. "Mẹ tôi… khi sinh tôi, nghe nói đứa bé khó sinh đã chết rồi. Người đỡ đẻ cho bà, là vợ của thầy, phải không?"
Sư phụ giật mình. Điếu thuốc trên tay ông khẽ rơi xuống, tàn lửa vương vãi. Ông thở gấp vài hơi, mặt tái đi. "Đừng… đừng tin lời bà ta. Bà ấy sắp chết, chỉ muốn hại cậu thôi."
"Hại tôi?"
Tôi nhíu mày. "Biết được tôi và anh trai không phải con ruột, thì ai sẽ giết tôi? Hay là… tôi sẽ đi giết ai?"
Tôi đứng dậy, bước đến gần. Bàn tay tôi đặt lên vai ông, cảm nhận rõ sự run rẩy đang truyền từ thân thể ông sang. Ông ta run, cả bàn tay đang nắm chặt mép ghế cũng run.
Một nụ cười phấn khích, kỳ quái nở trên môi tôi. "Có vẻ… trò chơi vẫn chưa kết thúc."
Tôi thì thầm, cúi sát xuống gần tai ông. "Thầy… cũng là một mục tiêu, phải không? Tôi ngửi thấy… mùi máu rồi."
"Trần Bân! Không phải!"
Sư phụ hoảng hốt thốt lên, giọng đứt quãng. "Cậu và Trần Kiệt… các cậu là cặính trưởng làng hiện tại mang về từ bên ngoài! Ông ta bắt vợ tôi… bắt bà ấy đánh tráo các cậu! Thằng Trần Giáp Đệ, con trai út của Trần Tài mới chính là con ruột của mẹ cậu!"
Một luồng điện chạy dọc sống lưng tôi. "Tại sao?"
"Bởi vì lúc đó, cha nuôi của cậu là ứng viên trưởng làng! Nếu ông ấy có đô, không những mất tư cách, mà còn có thể bị cả làng coi là điềm gở, đem thiêu sống! Trưởng làng hiện tại muốn chiếm cái ghế ấy!"
"Vậy ra," tôi chậm rãi nói, giọng trầm xuống, "kẻ chủ mưu tất cả… chính là ông trưởng làng."
Ngay khi câu nói vừa dứt, cánh cửa xưởng gỗ bị đạp tung. Trưởng làng bước vào, tay cầm một khẩu súng hỏa mai cũ kỹ. Hắn nhìn thấy sư phụ, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Lão Trần."
Hắn nói. "Năm đó ta thương hại ông, thấy ông biết điều, im lặng, nên tha mạng cho ông. Ai ngờ… đúng là chỉ có người chết mới giữ kín được miệng. Vợ ông biết quá nhiều, ta đã cho người đẩy bà ta xuống giếng rồi. Giờ thì… chỉ còn hai người các người."
Hắn cười lạnh, nhấc khẩu súng lên, chĩa thẳng vào ngực tôi. Một tiếng nổ chát chúa vang lên trong không gian chật hẹp. Một lực đẩy mạnh đập vào ngực tôi, kéo theo cảm giác nóng rát xé thịt. Máu phun ra, nhuộm đỏ tấm áo trước ngực. Tôi lảo đảo, nhưng tay vẫn với lấy chiếc dũa gỗ trên bàn, dùng hết sức ném về phía trước.
Chiếc dũa cắm phập vào bụng trưởng làng. Hắn kêu thảm thiết, khẩu súng rơi xuống đất, hai tay ôm lấy bụng, mặt mày nhăn nhó vì đau đớn.
Ngay lúc đó, sư phụ, với một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng, xông tới. Trong tay ông là mộào gỗ sắc lẹm. Ông vung lên, chém một nhát thật mạnh vào cổ trưởng làng.
"Đồ khốn! Ta vì ngươi mà làm bao nhiêu việc bẩn thỉu! Ngươi lại giết vợ ta! Ta đành liều mạng với ngươi vậy!"
Ông gào lên trong nước mắt và phẫn nộ, liên tiếp chém thêm nhiều nhát vào cổ và ngực của trưởng làng. Máu tóe ra tứ phía.
Trưởng làng trợn mắt, nghiến răng, rút chiếc dũa gỗ ra khỏi bụng, rồi đâm mạnh vào hông sư phụ. Sư phụ rên lên một tiếng, buông tay, ngã vật xuống sàn.
Trưởng làng há miệng, dường như muốn nói điều gì, nhưng cổ họng đã bị cắt đứt, chỉ phát ra những tiếng khò khè rồi ngã ngửa ra, mắt vẫn trợn trừng. Sư phụ nằm bên cạnh, mặt tái nhợt, nhìn thấy trưởng làng đã chết, ông mới ngừng giãy giụa. Hơi thở của ông yếu dần, rồi tắt hẳn.
Tôi cố gắng chống tay đứng dậy. Vết thương ở ngực đau nhói, máu vẫn chảy không ngừng, thấm ướt cả lớp áo. Viên đạn may mắn không trúng chỗ hiểm, nhưng cũng cướp đi của tôi gần hết sức lực. Tôi lê từng bước nặng nề về phía ngôi nhà của mình.
Cánh cổng nhà mở toang. Trong đại sảnh, mẹ tôi đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lớn. Thấy tôi, bà vội đứng dậy chạy ra, ôm chầm lấy tôi. Hơi ấm quen thuộc của bà ùa vào, nhưng không thể xua tan cái lạnh đang dần thấm vào xương tủy của tôi.
"A Bân… con của mẹ… khổ cho con rồi…"
Bà khóc, tiếng nức nở nghẹn ngào trong cổ họng.
Tôi tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể vào vai bà, thì thào, từng chữ một như phải vắt ra từ hơi thở cuối cùng: "Mẹ… lần này… mẹ sẽ không… đuổi con đi nữa… chứ?"
"Không! Không bao giờ!"
Bà ôm tôi thật chặt, nước mắt nóng hổi rơi xuống má tôi. "Mẹ sai rồi… mẹ sai rồi con ạ… con và A Kiệt… đều là đứủa mẹ…"
Một nụ cười nhẹ nhõm, thanh thản nở trên môi tôi. Ánh sáng trong đại sảnh dường như mờ đi. Tôi từ từ nhắm mắt lại.
Mẹ tôi ôm lấy thân thể đang dần nguội lạnh của tôi, khóc một hồi lâu. Rồi bà nghẹn ngào hít một hơi thật sâu, như lấy lại bình tĩnh. Bà gắng sức vác tôi vào trong đại sảnh, đặt tôi ngồi dựa vào chiếc ghế gỗ, để thân hình tôi gục xuống bàn, như đang ngủ say. Bà ngồi xuống cạnh tôi, tay vuốt nhẹ lên mái tóc rối bù của tôi.
Rồi bà cầm lấy tách trà trên bàn, uống một ngụm thật lớn, cạn tách.
"Các người… hài lòng rồi chứ."
Bà nói, giọng bình thản đến lạnh người.
Từ sau những bức màn, những cánh cửa, hàng chục người đàn ông trong làng bước ra. Trong tay họ là đinh ba, dao, rựa… Ánh mắt họ dò xét, cẩn trọng nhìn về phía tôi. Thấy tôi đã bất động, không còn hơi thở, họ mới đồng loạt thở phào một hơi nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng ngàn cân.
Mẹ tôi vẫn tựa vào vai tôi, mắt nhìn xa xăm ra phía cửa, nơi bầu trời đã bắt đầu chạng vạng. "Các người… chẳng phải đã muốn thiêu sống cả nhà tôi từ lâu rồi sao?"
Bà nói, giọng nhẹ như gió thoảng. "Giờ thì được rồi. Đốt hết đi."
Vừa dứt lời, một dòng máu đen sẫm bỗng trào ra từ khóe miệng và mũi bà. Thân hình bà khẽ run lên, rồi cũng từ từ đổ nghiêng, đè nhẹ lên người tôi.
Cả đại sảnh chìặng chết chóc.
Sau đó, những người đàn ông trong làng cùng nhau khiêng ba cái xác – mẹ tôi, tôi, và có lẽ là cả linh hồn của anh tôi – lên ngọn núi phía sau làng. Họ chất củi, đổ dầu, rồi châm lửa. Ngọn lửa bùng lên cao ngất, thiêu rụi tất cả, xóa sạch mọi dấu vết. Chỉ có như vậy, trái tim họ mới thực sự yên ổn. Dù sao, tôi đã giết quá nhiều người. Và trong lòng họ, tôi mãi mãi là con quỷ dữ đáng sợ, một nỗi khiếp đảm cần phải thiêu rụi thành tro bụi.