Tiếng gõ cửa vang lên lúc tôi đang cố gắng thở. Tờ giấy nhàu nà như một cục băng, thấm vào da thịt một thứ lạnh giá khác thường. Giọng mẹ tôi vọng qua cánh cửa gỗ, ngọt ngào và ấm áp như mọi khi: “Mạt Mạt, mẹ chưng cho con ít tổ yến này.” Nhưng lúc này, cái ảo ảnh ấy lại khiến lồng ngực tôi thắt lại. Tôi cảm thấy một mối nguy hiểm mơ hồ, như có ai đó đang theo dõi mình từ một góc khuất nào đó, mặc dù căn phòng này chỉ có mình tôi và bóng tối vừa mới bị xua tan.
Tôi vứt vội tờ giấy vào thùng rác, cử chỉ vụng về đến mức gần như là ném. Hành động đó giống như tôi đang cố chôn vùi một bằng chứng, một lời cảnh báo mà tôi chưa kịp hiểu rõ. Trong lòng tôi dâng lên một sự hoang mang kỳ lạ. Ai đã để lại thứ đó? Và tại sao? Ba tháng trong bóng tối, tôi đã tin tưởng tuyệt đối vào những người. Giờ đây, chính sự tin tưởng ấy bắt đầu nứt vỡ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng dàn xếp lại những rối bời trong lòng. Rồi tay tôi với lấy tay nắm cửa, xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra và ánh sáng từ hành lang tràn vào phòng. Mẹ tôi đứng đó, tay cầm một bát tổ yến còn bốc khói, nụ cười hiền hậu trên môi. Nhưng tôi không nhìn vào bát hay nụ cười ấy. Tầm mắt tôi, vừa mới được khôi phục dài đằng đẵng, đã bị thu hút hoàn toàn vào một chi tiết trên cổ tay áo mẹ.
Ở đó, một vệt màu nâu sẫm, khô cứng, in hằn trên mép vải áo màu ngà. Nó giống như vết của một thứ chất lỏng nào đó đã bị chùi vội. Trong tích tắc, mọi giác quan của tôi như bị đơ cứng. Con ngươi tôi co rút lại một cách mãnh liệt, đau nhói, như thể chúng không muốn tiếp nhận hình ảnh này. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi gần như nghĩ mẹ mình có thể nghe thấy. Ba tháng trong bóng tối, tôi đã học cách lắng nghe và cảm nhận thế giới qua âm thanh và hơi ấm. Và giờ đây, thị giác vừa trở lại đã trao cho tôi một mảnh ghép không mong muốn.
Tôi nhớ lại tờ giấy nhàu nát, những nét chữ vội vã như chạy trốn: *Đừng nói với bọn họ rằng cô có thể nhìn thấy.* “Bọn họ”. Một từ số nhiều. Không chỉ một người. Mẹ tôi đứng trước mặt tôi, nhưng lời cảnh báo ấy dường như đang ám chỉ một nhóm người. Có phải bao gồm cả bà? Và cả… Lý Diên, chồng tôi?
Mẹ tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng có chút tò mò. “Con sao thế, Mạt Mạt? Mặt con tái nhợt vậy?” Giọng bà vẫn ấm áp y như lúc tôi còn trong bóng tối, lúc tôi phải dựa vào nó để định hướng. Giờ thì tôi có thể nhìn thấy. Và điều tôi thấy khiến cho thứ âm thanh ấm áp kia bỗng mang một tầng nghĩa khác, một sự mơ hồ đáng sợ.
Tôi cố gắng mím chặt môi, nuốt trôi cục nghẹn đang trào lên trong cổ họng. Tôi phải bình tĩnh. Phải giữ vẻ ngoài như chưa có gì xảy ra, như thể bóng tối vẫn còn bủa vây lấy tôi. Bởi vì tôi chợt nhận ra, có lẽ bóng tối thực sự chưa từng biến mất. Nó chỉ chuyển từ đôi mắt tôi sang một nơi nào đó sâu hơn, tăm tối hơn, trong chính ngôi nhà mà tôi tưởng là an toàn này.
Tôi vừa mở mắt đã thấy bóng người ấy đứng đó. Một người phụ nữ lạ hoắc, tay cầm bát sứ trắng muốt, hơi nước từ thứ chất lỏng bên trong bốc lên mờ ảo. Nụ cười trên môi bà ta như được vẽ lên, đỏ thẫm và quá hoàn hảo, đến mức khiến da gáy tôi dựng đứng. Mùi ngọt ngào, hơi tanh của tổ yến xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi hương nồng nặc của son phấn, tạo thành một thứ gì đó thật gai người.
Trong tim tôi, một tiếng chuông báo động đổ dồn. Đây không phải là mẹ. Mẹ tôi, khuôn mặt phúc hậu ấy, nụ cười hiền hậu ấy, sao có thể biến thành vẻ khôn lỏi, tinh ranh đến lạnh người này? Đường nét trên khuôn mặt bà ta chẳng có chút nào quen thuộc. Nhưng giọng nói… giọng nói sao lại giống đến từng hơi thở, từng ngữ điệu yêu thương ấy? Sự trái ngược ấy xé toạc lý trí tôi, khiến hai bàn tay nắm chặt lấy mép chăn, mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải mỏng.
Ý định chất vấn vừa trào lên cổ họng thì ký ức ập đến. Những dòng chữ vội vã, nguệch ngoạc trên mảnh khăn giấy giấu dưới gầm giường: “Đừng để họ biết mày có thể nhìn thấy.” Câu chữ như lưỡi dao khắc sâu vào óc. Tôi nuốt trọn câu hỏi cùng nỗi khiếp sợ đang trào lên, cố gắng thả lỏng đôi mắt, để ánh mắt trở nên vô hồn như xưa nay vẫn giả vờ.
“Mạt Mạt, sao thế? Có phải con thấy không khỏe ở đâu không?” Giọng nói lo lắng, chân thật đến giả tạo lại vang lên. Bà ta tiến thêm một bước, hơi ấm từ cơ thể lạ lẫm lan tỏa, khiến tôi muốn lùi xa hơn nữa. Tôi phải bình tĩnh. Phải diễn cho thật tốt. Tôi đưa tay ra, lần mò trong không khí một cách chậm rãi, rồi tựa người vào đầu giường, giọng nói cố tình chậm rãi, đều đều: “Mẹ, mẹ cứ để tổ yến ở đây là được rồi. Lát nữa… lát nữa con sẽ ăn.”
“Mạt Mạt, tổ yến giờ vẫn còn nóng, hay là mẹ đúi.” Ngón tay bà ta khẽ chạm vào thành bát, phát ra tiếng kêu lách tách nhẹ. Cử chỉ ân cần ấy giờ đây chỉ như một màn kịch được dàn dựng tinh vi. Trong lòng tôi trào lên sự chống cự và nghi ngờ mãnh liệt. Thứ nước ấy, liệu có an toàn không?
“Mẹ, con hơi buồn ngủ rồi.” Tôi ngáp một cái thật dài, xoay người quay vào phía trong, giọng nói trở nên mệt mỏi, đứt quãng. “Con muốn ngủ một lát đã. Lát nữa tổ yến nguội, con sẽ tự ăn. Mẹ đừng lo.”
Im lặng bao trùm vài giây. Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của bà ta như dao cứa dọc theo sống lưng mình, dò xét, cân nhắc. Rồi cuối cùng, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. “Ừ, vậy con ngủ đi.” Giọng nói vẫn dịu dàng ấy đáp lại, rồi xa dần. Tiếng cửa phòng khép lại nhẹ nhàng như một hơi thở. Chỉ khi ấy, những ngón tay đang bấu chặt vào ga giường của tôi mới dần dần buông lỏng. Nhưng nỗi sợ hãi thì không, nó vẫn còn đó, đóng băng trong từng thớ thịt, cùng với mùi son phấn nồng nặc vẫn còn lảng vảng trong không khí.
Mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải áo, dính chặt vào da thịt tôi như một lớp màng ẩm ướt và rờn rợn. Chỉ khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, cắt đứt hình bóng người phụ nữ tự xưng là mẹ ấy, hơi thở tôi mới dám thở ra thành một luồng dài, nặng nề.
Căn phòng này, ngôi nhà này, giờ đây sao mà xa lạ đến thế. Mẹ thật của tôi, người đã hát ru tôi mỗi tối bằng giọng Nam Bộ ấm áp, bạn vỗ về, bây giờ ở nơi nào? Còn người phụ nữ vừa rời đi kia, với nụ cười quá hoàn hảo và đôi mắt sắc như dao, rốt cuộc là ai? Nỗi lo sợ cho mẹ dâng lên, cuộn xoáy trong lồng ngực, thúc giục đôi chân tôi hành động. Tôi phải tìm hiểu.
Lần đầu tiên, tôi thực sự quan sát ngôi biệt thự hai tầng mà mình đã sống suốt mười bảy năm. Từ hành lang tầng hai, ánh mắt tôi đập vào dáng người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành da màu rượu vang ở phòng khách phía dưới. Ông ta đang cầm tờ báo, lưng quay về phía tôi. Một cảm giác len lỏi: đó chắc chắn là bố. Ít nhất, tôi hy vọng thế.
Tôi lắng nghe. Không có tiếng bước chân cao gót của người phụ nữ ấy. Không gian tĩnh lặng chỉ vọng lại tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ quả lắc cổ. Tôi hít một hơi, cố nén giọng cho đều, gọi xuống: “Bố!”
Người đàn ông từ từ xoay người lại. Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Khuôn mặt hướng lên phía tôi không hề quen thuộc. Đó là một gương mặt đàn ông xa lạ, với sống mũi cao khắc khổ và đôi mắt một mí lạnh lùng. Nhưng giọng nói cất lên lại chính xác là giọng của bố tôi, âm sắc trầm ấm, quen thuộc đến từng ngữ điệu: “Mạt Mạt, sao thế?”
Một sự ghê rợn tột độ chạy dọc sống lưng. Tôi cảm thấy mặt mình co giật, cố gắng kéo mép lên thành một nụ cười. Có lẽ nó trông giống như một vết nứt khó coi trên gốm sứ. “Không có gì đâu, bố.” – giọng tôé, xa lạ ngay với chính mình.
Thình lình, cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Đầu người phụ nữ thò ra, đôi môi đỏ thắm như son tươi của bà ta nở một nụ cười rộng, phô ra hàm răng quá trắng và đều đặn, trông như một chiếc mặt nạ được vẽ tỉ mỉ. Giọng bà ta ngân nga, đầy vẻ quan tâm nhưng lại khiến da gà nổi lên: “Mạt Mạt, chẳng phải con nói là định đi ngủ sao?”
Tay tôi run lên khi cầm chiếc thìa bạc nhỏ. Mùi tổ yến ngọt ngào, nồng nặc tỏa ra từ chiếc bát sứ trắng tinh, nhưng trong lòng tôi chỉ thấy một nỗi sợ hãi lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tôi phải nhắm mắt lại, giả vờ dụi mắt như một đứa trẻ buồn ngủ, để che giấu đôi mắt đang mở to dõi theo từng cử động của người phụ nữ trước mặt.
"Vậy thì mẹ đút tổ yến cho con ăn nhé."
Giọng nói ấy dịu dàng, âu yếm, như mật chảy vào tai. Nhưng tôi biết đằng sau sự dịu dàng ấy là thứ gì. Bà ta cầm bát, nhẹ nhàng đưa thìa yến về phía miệng tôi. Hơi thở của bà phả ra một mùi hương nhè nhẹ của trầm và xạ hương, một mùi hương xa lạ mà tôi chưa từng biết đến khi còn nhỏ. Tôi há miệng. Cảm giác chất lỏng sánh ngọt tràn vào. Vị ngọt gắt nơi đầu lưỡi, nhưng khi xuống cổ họng, nó lại trở nên nhờ nhờ, đắng chát, tựa như đang nuốt phải dầu hỏa. Tôi cố nuốt trôi, cổ họng nghẹn lại. Có phải bà ta đã bỏ thứ gì vào đây? Một loại thuốc? Hay một thứ độc dược nào đó? Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra ở lưng áo, dính chặt vào da thịt.
"Sao thế, Mạt Mạt? Sao sắc mặt con khó coi quá vậy? Hơn nữa, còn không ngừng đổ mồ hôi nữa chứ."
Bóng người phụ nữ chợt áp sát. Tôi giật mình, cố hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Mùi trầm hương từ trên người bà càng lúc càng nồng. Bà cúi xuống, khuôn mặt che khuất ánh đèn, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào đồng tử của tôi. Trong ánh sáng mờ ảo, tôi thấy rõ đôi mắt ấy. Lòng trắng chiếm gần hết, trắng dã một cách bất thường, còn con ngươi đen nhỏ xíu như hai hạt đậu đen ghim vào giữa. Nó không giống đôi mắt của một người bình thường, mà giống như mắt của những con cá chết mà tôi từng thấy trôi trên sông. Một cảm giác ghê rợn, lạnh sống lan tỏa khắp người.
"Con không sao."
Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, khàn khàn, yếu ớt. Tôi phải tiếp tục diễn, phải sống. "Chỉ là con không biết lúc nào mắt của con mới có thể khỏe lại được."
Tôi cúi đầu, giọng nói cố tình nhuốm màu chán nản, tuyệt vọng. Lòng bàn tay tôi nắm chặt vạt áo, mồ hôi lạnh thấm ướt cả vải.
Người phụ nữ bỗng cười lên. Tiếng cười nhẹ nhàng, vui vẻ. "Mạt Mạt, con yên tâm, chắc chắn là con sẽ khỏe lên thôi."
Bàn tay bà đặt lên đỉnh đầu tôi, xoa nhẹ. Cái xoa đầu âu yếm, nhưng đầu ngón tay bà lạnh ngắt, chạm vào da đầu khiến tôi rùng mình. Tôi cố nâng khóe môi, nỗ lực tạo ra một nụ cười. Tôi biết nụ cười ấy trên mặt mình lúc này nhất định cứng đờ, méo mó, khó coi vô cùng. Nhưng bà ta dường như rất hài lòng. Ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, như thể đang ngắm nghía một món đồ quý giá mà bà vừa hoàn thành.
Cuối cùng, bà cũng rời đi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng khuất dần sau cánh cửa. Tôi ngồi bất động thêm một lúc, cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Rồi tôi đứng dậy, chân như đổ chì, lê từng bước nặng nề về phòng mình. Tay tôi run run đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, bước vào, rồi lập tức xoay người khóa trái cửa lại. Tiếng then cài sập xuống nghe chắc chắn, nhưng vẫn không đủ để xua đi nỗi sợ đang bủa vây.