Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đừng Để Họ Biết

Chương 1

9020 từ

Tiếng gõ cửa vang lên lúc tôi đang cố gắng thở. Tờ giấy nhàu náôi như một cục băng, thấm vào da thịt một thứ lạnh giá khác thường. Giọng mẹ tôi vọng qua cánh cửa gỗ, ngọt ngào và ấm áp như mọi khi: “Mạt Mạt, mẹ chưng cho con ít tổ yến này.” Nhưng lúc này, cái âộc ấy lại khiến lồng ngực tôi thắt lại. Tôi cảm thấy một mối nguy hiểm mơ hồ, như có ai đó đang theo dõi mình từ một góc khuất nào đó, mặc dù căn phòng này chỉ có mình tôi và bóng tối vừa mới bị xua tan.

Tôi vứt vội tờ giấy vào thùng rác, cử chỉ vụng về đến mức gần như là ném. Hành động đó giống như tôi đang cố chôn vùi một bằng chứng, một lời cảnh báo mà tôi chưa kịp hiểu rõ. Trong lòng tôi dâng lên một sự hoang mang kỳ lạ. Ai đã để lại thứ đó? Và tại sao? Ba tháng trong bóng tối, tôi đã tin tưởng tuyệt đối vào những ngườình. Giờ đây, chính sự tin tưởng ấy bắt đầu nứt vỡ.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng dàn xếp lại những rối bời trong lòng. Rồi tay tôi với lấy tay nắm cửa, xoay nhẹ. Cánh cửa mở ra, và ánh sáng từ hành lang tràn vào phòng. Mẹ tôi đứng đó, tay cầm một bát tổ yến còn bốc khói, nụ cười hiền hậu trên môi. Nhưng tôi không nhìn vào bát hay nụ cười ấy. Tầm mắt tôi, vừa mới được khôi phụáng dài đằng đẵng, đã bị thu hút hoàn toàn vào một chi tiết trên cổ tay áo mẹ.

Ở đó, một vệt màu nâu sẫm, khô cứng, in hằn trên mép vải áo màu ngà. Nó giống như vết của một thứ chất lỏng nào đó đã bị chùi vội. Trong tích tắc, mọi giác quan của tôi như bị đơ cứng. Con ngươi tôi co rút lại một cách mãnh liệt, đau nhói, như thể chúng không muốn tiếp nhận hình ảnh này. Trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh ấy lớn đến nỗi tôi gần như nghĩ mẹ mình có thể nghe thấy. Ba tháng trong bóng tối, tôi đã học cách lắng nghe và cảm nhận thế giới qua âm thanh và hơi ấm. Và giờ đây, thị giác vừa trở lại đã trao cho tôi một mảnh ghép không mong muốn.

Tôi nhớ lại tờ giấy nhàu nát, những nét chữ vội vã như chạy trốn: *Đừng nói với bọn họ, là cô có thể nhìn thấy.* “Bọn họ”. Một từ số nhiều. Không chỉ một người. Mẹ tôi đứng trước mặt tôi, nhưng lời cảnh báo ấy dường như đang ám chỉ một nhóm người. Có phải bao gồm cả bà? Và cả… Lý Diên, chồng tôi?

Mẹ tôi khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn dịu dàng nhưng có chút tò mò. “Con sao thế, Mạt Mạt? Mặt con tái nhợt vậy?” Giọng bà vẫn ấm áp y như lúc tôi còn trong bóng tối, lúc tôi phải dựa vào nó để định hướng. Giờ thì tôi có thể nhìn thấy. Và điều tôi thấy khiến cho thứ âm thanh ấm áp kia bỗng mang một tầng nghĩa khác, một sự mơ hồ đáng sợ.

Tôi cố gắng mím chặt môi, nuốt trôi cục nghẹn đang trào lên trong cổ họng. Tôi phải bình tĩnh. Phải giữ vẻ ngoài như chưa có gì xảy ra, như thể bóng tối vẫn còn bủa vây lấy tôi. Bởi vì tôi chợt nhận ra, có lẽ bóng tối thực sự chưa từng biến mất. Nó chỉ chuyển từ đôi mắt tôi sang một nơi nào đó sâu hơn, tăm tối hơn, trong chính ngôi nhà mà tôi tưởng là an toàn này.

Tôi vừa mở mắt đã thấy bóng người ấy đứng đó. Một người phụ nữ lạ hoắc, tay cầm bát sứ trắng muốt, hơi nước từ thứ chất lỏng bên trong bốc lên mờ ảo. Nụ cười trên môi bà ta như được vẽ lên, đỏ thẫm và quá hoàn hảo, đến mức khiến da gáy tôi dựng đứng. Mùi ngọt ngào, hơi tanh của tổ yến xộc vào mũi, hòa lẫn với mùi hương nồng nặc của son phấn, tạo thành một thứ gì đó thật gai người.

Trong tim tôi, một tiếng chuông báo động đổ dồn. Đây không phải là mẹ. Mẹ tôi, khuôn mặt phúc hậu ấy, nụ cười hiền hậu ấy, sao có thể biến thành vẻ khôn lỏi, tinh ranh đến lạnh người này? Đường nét trên khuôn mặt bà ta chẳng có chút nào quen thuộc. Nhưng giọng nói… giọng nói sao lại giống đến từng hơi thở, từng ngữ điệu yêu thương ấy? Sự trái ngược ấy xé toạc lý trí tôi, khiến hai bàn tay nắm chặt lấy mép chăn, mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải mỏng.

Ý định chất vấn vừa trào lên cổ họng thì ký ức ập đến. Những dòng chữ vội vã, nguệch ngoạc trên mảnh khăn giấy giấu dưới gầm giường: “Đừng để họ biết mày có thể nhìn thấy.” Câu chữ như lưỡi dao khắc sâu vào óc. Tôi nuốt trọn câu hỏi cùng nỗi khiếp sợ đang trào lên, cố gắng thả lỏng đôi mắt, để ánh mắt trở nên vô hồn như xưa nay vẫn giả vờ.

“Mạt Mạt, sao thế? Có phải con thấy không khỏe ở đâu không?” Giọng nói lo lắng, chân thật đến giả tạo lại vang lên. Bà ta tiến thêm một bước, hơi ấm từ cơ thể lạ lẫm lan tỏa, khiến tôi muốn lùi xa hơn nữa. Tôi phải bình tĩnh. Phải diễn cho thật tốt. Tôi đưa tay ra, lần mò trong không khí một cách chậm rãi, rồi tựa người vào đầu giường, giọng nói cố tình chậm rãi, đều đều: “Mẹ, mẹ cứ để tổ yến ở đây là được rồi. Lát nữa… lát nữa con sẽ ăn.”

“Mạt Mạt, tổ yến giờ vẫn còn nóng, hay là mẹ đúé.” Ngón tay bà ta khẽ chạm vào thành bát, phát ra tiếng kêu lách tách nhẹ. Cử chỉ ân cần ấy giờ đây chỉ như một màn kịch được dàn dựng tinh vi. Trong lòng tôi trào lên sự chống cự và nghi ngờ mãnh liệt. Thứ nước ấy, liệu có an toàn không?

“Mẹ, con hơi buồn ngủ rồi.” Tôi ngáp một cái thật dài, xoay người quay vào phía trong, giọng nói trở nên mệt mỏi, đứt quãng. “Con muốn ngủ một lát đã. Lát nữa tổ yến nguội, con sẽ tự ăn. Mẹ đừng lo.”

Im lặng bao trùm vài giây. Tôi có thể cảm nhận ánh mắt của bà ta như dao cứa dọc theo sống lưng mình, dò xét, cân nhắc. Rồi cuối cùng, tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên. “Ừ, vậy con ngủ đi.” Giọng nói vẫn dịu dàng ấy đáp lại, rồi xa dần. Tiếng cửa phòng khép lại nhẹ nhàng như một hơi thở. Chỉ khi ấy, những ngón tay đang bấu chặt vào ga giường của tôi mới dần dần buông lỏng. Nhưng nỗi sợ hãi thì không, nó vẫn còn đó, đóng băng trong từng thớ thịt, cùng với mùi son phấn nồng nặc vẫn còn lảng vảng trong không khí.

Mồ hôi lạnh thấm qua lớp vải áo, dính chặt vào da thịt tôi như một lớp màng ẩm ướt và rờn rợn. Chỉ khi cánh cửa phòng ngủ đóng lại, cắt đứt hình bóng người phụ nữ tự xưng là mẹ ấy, hơi thở tôi mới dám thở ra thành một luồng dài, nặng nề.

Căn phòng này, ngôi nhà này, giờ đây sao mà xa lạ đến thế. Mẹ thật của tôi, người đã hát ru tôi mỗi tối bằng giọng Nam Bộ ấm áp, bàạn vỗ về, bây giờ ở nơi nào? Còn người phụ nữ vừa rời đi kia, với nụ cười quá hoàn hảo và đôi mắt sắc như dao, rốt cuộc là ai? Nỗi lo sợ cho mẹ dâng lên, cuộn xoáy trong lồng ngực, thúc giục đôi chân tôi hành động. Tôi phải tìm hiểu.

Lần đầu tiên, tôi thực sự quan sát ngôi biệt thự hai tầng mà mình đã sống suốt mười bảy năm. Từ hành lang tầng hai, ánh mắt tôi đập vào dáng người đàn ông ngồi trên chiếc ghế bành da màu rượu vang ở phòng khách phía dưới. Ông ta đang cầm tờ báo, lưng quay về phía tôi. Một cảm giáàn len lỏi: đó chắc chắn là bố. Ít nhất, tôi hy vọng thế.

Tôi lắng nghe. Không có tiếng bước chân cao gót của người phụ nữ ấy. Không gian tĩnh lặng chỉ vọng lại tiếng tích tắc từ chiếc đồng hồ quả lắc cổ. Tôi hít một hơi, cố nén giọng cho đều, gọi xuống: “Bố!”

Người đàn ông từ từ xoay người lại. Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt. Khuôn mặt hướng lên phía tôi không hề quen thuộc. Đó là một gương mặt đàn ông xa lạ, với sống mũi cao khắc khổ và đôi mắt một mí lạnh lùng. Nhưng giọng nói cất lên lại chính xác là giọng của bố tôi, âm sắc trầm ấm, quen thuộc đến từng ngữ điệu: “Mạt Mạt, sao thế?”

Một sự ghê rợn tột độ chạy dọc sống lưng. Tôi cảm thấy mặt mình co giật, cố gắng kéo mép lên thành một nụ cười. Có lẽ nó trông giống như một vết nứt khó coi trên gốm sứ. “Không có gì đâu bố.” – giọng tôé, xa lạ ngay với chính mình.

Thình lình, cánh cửa phòng bên cạnh hé mở. Đầu người phụ nữ thò ra, đôi môi đỏ thắm như son tươi của bà ta nở một nụ cười rộng, phô ra hàm răng quá trắng và đều đặn, trông như một chiếc mặt nạ được vẽ tỉ mỉ. Giọng bà ta ngân nga, đầy vẻ quan tâm nhưng lại khiến da gà nổi lên: “Mạt Mạt, chẳng phải con nói là định đi ngủ sao?”

Tay tôi run lên khi cầm chiếc thìa bạc nhỏ. Mùi tổ yến ngọt ngào, nồng nặc tỏa ra từ chiếc bát sứ trắng tinh, nhưng trong lòng tôi chỉ thấy một nỗi sợ hãi lạnh toát chạy dọc sống lưng. Tôi phải nhắm mắt lại, giả vờ dụi mắt như một đứa trẻ buồn ngủ, để che giấu đôi mắt đang mở to dõi theo từng cử động của người phụ nữ trước mặt.

"Vậy thì mẹ đút tổ yến cho con ăn nhé."

Giọng nói ấy dịu dàng, âu yếm, như mật chảy vào tai. Nhưng tôi biết, đằng sau sự dịu dàng ấy là thứ gì. Bà ta cầm bát, nhẹ nhàng đưa thìa yến về phía miệng tôi. Hơi thở của bà phả ra một mùi hương nhè nhẹ của trầm và xạ hương, một mùi hương xa lạ mà tôi chưa từng biết đến khi còn nhỏ. Tôi há miệng, cảm giác chất lỏng sánh ngọt tràn vào. Vị ngọt gắt nơi đầu lưỡi, nhưng khi xuống cổ họng, nó lại trở nên nhờ nhờ, đắng chát, tựa như đang nuốt phải dầu hỏa. Tôi cố nuốt trôi, cổ họng nghẹn lại. Có phải bà ta đã bỏ thứ gì vào đây? Một loại thuốc? Hay một thứ độc dược nào đó? Tim tôi đập thình thịch, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ra ở lưng áo, dính chặt vào da thịt.

"Sao thế Mạt Mạt? Sao sắc mặt con khó coi quá vậy? Hơn nữa còn không ngừng đổ mồ hôi nữa chứ."

Bóng người phụ nữ chợt áp sát. Tôi giật mình, cố hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Mùi trầm hương từ trên người bà càng lúc càng nồng. Bà cúi xuống, khuôn mặt che khuất ánh đèn, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào đồng tử của tôi. Trong ánh sáng mờ ảo, tôi thấy rõ đôi mắt ấy. Lòng trắng chiếm gần hết, trắng dã một cách bất thường, còn con ngươi đen nhỏ xíu như hai hạt đậu đen ghim vào giữa. Nó không giống đôi mắt của một người bình thường, mà giống như mắt của những con cá chết mà tôi từng thấy trôi trên sông. Một cảm giác ghê rợn, lạnh sống lan tỏa khắp người.

"Con không sao."

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên, khàn khàn, yếu ớt. Tôi phải tiếp tục diễn, phải sống. "Chỉ là con không biết lúc nào mắt của con mới có thể khỏe lại được."

Tôi cúi đầu, giọng nói cố tình nhuốm màu chán nản, tuyệt vọng. Lòng bàn tay tôi nắm chặt vạt áo, mồ hôi lạnh thấm ướt cả vải.

Người phụ nữ bỗng cười lên. Tiếng cười nhẹ nhàng, vui vẻ. "Mạt Mạt, con yên tâm, chắc chắn là con sẽ khỏe lên thôi."

Bàn tay bà đặt lên đỉnh đầu tôi, xoa nhẹ. Cái xoa đầu ấự âu yếm, nhưng đầu ngón tay bà lạnh ngắt, chạm vào da đầu khiến tôi rùng mình. Tôi cố nâng khóe môi, nỗ lực tạo ra một nụ cười. Tôi biết nụ cười ấy trên mặt mình lúc này nhất định cứng đờ, méo mó, khó coi vô cùng. Nhưng bà ta dường như rất hài lòng. Ánh mắt dịu dàng nhìn tôi, như thể đang ngắm nghía một món đồ quý giá mà bà vừa hoàn thành.

Cuối cùng, bà cũng rời đi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng khuất dần sau cánh cửa. Tôi ngồi bất động thêm một lúc, cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa. Rồi tôi đứng dậy, chân như đổ chì, lê từng bước nặng nề về phòng mình. Tay tôi run run đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch, bước vào, rồi lập tức xoay người khóa trái cửa lại. Tiếng then cài sập xuống nghe chắc chắn, nhưng vẫn không đủ để xua đi nỗi sợ đang bủa vây.

Tôi ngồi phịch xuống mép giường, hai tay buông thõng. Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng lọửa sổ, rọi xuống sàn nhà một vệt sáng lạnh lẽo. Tôi ngồi đó, người như tê liệt, đầu óc trống rỗng. Hương vị kỳ lạ của bát tổ yến vẫn còn vương vấn nơi cổ họng, cùng với hình ảnh đôi mắt trắng dã, con ngươi nhỏ xíu ấy, cứ ám ảnh không thôi. Tôi đã sống sót qua một lần nữa, trong sự giả dối và khiếp sợ. Nhưng tôi không biết mình có thể tiếp tục diễn xuất như vậy được bao lâu nữa.

Tiếng gõ cửa gấp gáp như trống thúc quân vang lên từ phía ngoài hành lang, xé toang không khí tĩnh lặng đang bủa vây lấy tôi. Tim tôi đập thình thịch, hai bàn tay lạnh ngắt siết chặt chiếc điện thoại di động. Lý Diên vẫn chưa tới. Anh vẫn còn đang trên đường từ sân bay về, ít nhất là bốn mươi phút nữa. Vậy thì, người đang đứng sau cánh cửa gỗ sồi dày dặn kia là ai?

Tôi nhớ lại giọng nói dịu dàng của anh ấy qua điện thoại, vẫn ấm áp và kiên nhẫn như mọi lần. "Chỉ cần là do em nói ra, thì bất kể chuyện gì, anh cũng đều sẽ tin."

Câu nói ấy văng vẳng bên tai, như một lời hứa chở che, nhưng giờ đây lại khiến lòng tôi quặn thắt. Anh sẽ tin tôi, nhưng liệu anh có đủ sức để đối mặt với sự thật mà chính tôi còn chưa dám tin hoàn toàn này không? Mười lăm ngày. Chỉ mới mười lăm ngày trôi qua kể từ lần cuối anh tới thăm tôi tại căn biệt thự ven hồ này.

Lần đó, anh vẫn là người chồng bận rộn, một cơ trưởng với lịch bay dày đặc, gương mặt hơi hốc hác vì mệt mỏi nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn tràn đầy ân ái. Chúng tôi đã ăn tối cùng bố mẹ. Bầu không khí gia đình ấm cúng, tiếng cười nói rôm rả. Mọi thứ vẫn y nguyên như thuở nào, khi mối quan hệ giữa hai gia đình chúng tôi thân thiết đến mức, họ đã từng một lần cố tình chuốc cho hai đứa tôi say mèm rồi dìu vào chung một phòng ngủ trong chính căn biệt thự này. Đó là khởi nguồn cho tất cả. Ký ức về đêm đó mờ ảo, ngọt ngào và e lệ, giờ đây lại hiện về như một lời nhắc nhở chua xót. Hồi đó, bố mẹ tôi… không, những người mà tôi vẫn gọi là bố mẹ, rõ ràng là bố mẹ ruột thịt của tôi. Tôi có thể cảm nhận được tình yêu thương chân thật từ họ, từng cử chỉ, từng ánh mắt.

Vậy mà, chỉ sau nửa tháng, mọi thứ đảo lộn. Tôi lần mò tìm ra chiếc điện thoại cũ, thứ mà trước đây khi đôi mắt còn chưa mất đi ánh sáng, tôi vẫn thường dùng tính năng điều khiển bằng giọng nói. Các ngóẩy lướt trên màn hình cảm ứng lạnh ngắt, tìm kiếm số của Lý Diêạ. Cảm giác bất lực khi phải phụ thuộc vào thứ ánh sáng mờ nhạt lọt qua đôi mắt mù mờ càng khiến nỗôi dâng lên tột đỉnh.

Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, mạnh hơn, gấp gáp hơn, đi kèm với đó là một giọng nói quen thuộc vọng vàửa. "Mạt Mạt, con mở cửa cho mẹ đi. Mẹ mang đồ ăn tới cho con đây."

Chính là giọng của mẹ tôi. Nhưng giọng nói ấy giờ đâật lạnh lẽo, như thể đang cố gắng ép ra một sự dịu dàng giả tạo. Mùi hương nước hoa đặc trưng của bà, thoang thoảng mùi hoa nhài và gỗ đàn hương, vẫn len lỏi được vào phòng, nhưng nó không còn khiến tôi cảm thấy an tâm nữa. Trái lại, nó gợi lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, như mùi hương của một cái bẫy được ngụ.

Tôi lùi lại một bước, lưng tựa vào bức tường lạnh toát. Hai bàn tay tôi nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cái đau nhói ấy giúp tôi tỉnh táo hơn một chút. Tôi không thể mở cửa. Không phải bây giờ. Tôi cần Lý Diên. Tôi cần anh ở đây, cùng tôi đối diện với màn kịch kỳ quái này. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh anh đang lái xe vội vã trên xa lộ, khuôn mặt căng thẳng lo lắng vì cuộc gọi kỳ lạ của tôi. Anh sẽ đến. Anh đã hứa rồi. Nhưng khoảng thời gian một tiếng đồng hồ bỗng dài như vô tận.

"Con không sao chứ, Mạt Mạt? Mở cửa ra để mẹ nhìn mặt con một cái đi."

Giọng nói bên ngoài lại cất lên, đầy vẻ lo lắng, nhưng tôi nghe thấy cả sự thiếu kiên nhẫn đang len lỏi trong đó. Tôi im lặng, nín thở, hy vọng bà sẽ nghĩ rằng tôi đang ngủ hoặc không có trong phòng. Cảm giác bất an như một dòng nước lạnh chảy dọc sống lưng. Tôi tự hỏi, nếu những người đó thực sự không phải bố mẹ ruột của mình, vậy họ là ai? Và mục đích của họ là gì? Tại sao lại dày công dàn dựng một vở kịch tinh vi đến vậy, trong một thời gian dài như vậy?

Tôi chợt nhớ tới chi tiết nhỏ trong lần Lý Diên tới thăm nửa tháng trước. Khi anh chuẩn bị rời đi, mẹ tôi – người phụ nữ ấy – đã vỗ nhẹ vào tay anh, nói với một giọng điệu mà lúc đó tôi cho là trìu mến: "Cháu chăm sóc Mạt Mạt tốt nhé. Cô luôn tin tưởng cháu."

Giờ nghĩ lại, đó có phải là một lời nhắc nhở đầy đe dọa ngụy trang dưới vẻ ngoài ân cần không? Có phải bà ta đang cảnh báo Lý Diên, hoặc đang thử thách lòng trung thành của anh?

Tiếng bước chân dần xa đi, nhưng không phải hướng về cầu thang mà là về phía cuối hành lang, nơi có phòng làm việc của bố tôi. Một tiếng lách cách nhẹ, có lẽ là âm thanh chìa khóa xoay trong ổ, rồi mọi thứ lại chìm vào im lặng. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng gõ cửa. Nó cho thấy họ vẫn còn ở trong nhà, vẫn đang quan sát, vẫn đang chờ đợi. Tôi lần mò trở lại giường, ngồi xuống, toàn thân run rẩy. Chiếc điện thoạôi nóng lên. Tôi muốn gọi lại cho Lý Diên, thúc giụơn, nhưng lại sợ làm anh phân tâm khi đang lái xe.

Thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây từng phút một. Tôi ngồi đó, trong căn phòng tối om đối với tôi, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất trong ngôi nhà. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách vang vọng như nhịp đếm ngược. Mùi hương từ bữa tối hôm qua, thoảng mùi dầu hào và thịt kho, vẫn còn phảng phất đâu đó, nhưng giờ đây nó gợi lên cảm giác ngột ngạt. Tôi thở dốc, cố gắng ổn định nhịp tim đang loạn xạ. Tất cả đều chờ vào Lý Diên. Anh là sợi dây kết nối cuối cùng của tôi với thế giới thực, với sự thật. Tôi phải kể ọi chuyện, từ cảm giác bất an mơ hồ ban đầu, cho đến những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong ký ức mà tôi chợt nhận ra, và cuối cùng là sự thật kinh hoàng mà bản năng mách bảo tôi. Anh sẽ tin tôi. Anh đã nói thế rồi.

Và rồi, từ xa xa, vọng lại âm thanh rất khẽ của tiếng động cơ ô tô. Nó đến gần hơn, rồi dừng lại trước cổng. Tiếng cửa xe đóng sầm. Những bước chân vội vã, quen thuộc, chạy trên lối đi bằng đá cuội dẫn tới cửa chính. Trái tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh ấy đã tới. Lý Diên đã tới. Nhưng đồng thời, tôi cũng nghe thấy tiếng bước chân khác từ tầng trên vội vã đi xuống. Cuộc chạm trán mà tôi vừa mong đợi vừa sợ hãi, sắp bắt đầu.

Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng, chắc nịch và quen thuộc đến rợn người. "Mạt Mạt, tới giờ uống th/uốc rồi."

Giọng nói ấy vẫn trầm ấm, vẫn đầy vẻ ân cần y như mọi ngày, nhưng từ sâu trong trái tim tôi, một tiếng thét im lặng vang lên: Đó không phải là bố.

Hơi thở tôi đột nhiên nghẹn lại, tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực. Tôi ngồi bất động trên giường, hai tay siết chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cả căn phòng tối om, chỉ có khe sáng mờ ảo dưới chân cửa là ranh giới duy nhất ngăn cách tôi với thứ gì đó đáng sợ đang lảng vảng ngoài kia. Tôi biết mình phải giữ im lặng, phải tỏ ra như đã ngủ say, dù mọi sợi thần kinh đều đang giương lên như dây đàn.

Tiếng tay nắm cửẽ, rồi trở nên mạnh bạo hơn khi cánh cửa không nhúc nhích. "Sao lại khóa trái cửa thế Mạt Mạt?"

Giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng tôi nghe thấy một sự sốt ruột đang nén xuống. "Không uống th/uốc thì mắt của con sẽ không khỏi được đâu."

Lời nói như một lời nhắc nhở yêu thương, nhưng với tôi lúc này, nó tựa một lời đe dọa ngọt ngào. Tôi lặng thinh, cắn chặt môi đến nỗi mùi tanh của máu loang ra đầu lưỡi. Tôi thề với lòng mình, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không mở cánh cửa này. Chỉ trừ khi… Lý Diên tới. Cái tên ấy là chiếất trong cơn hồng thủy sợ hãi đang nhấn chìm tôi.

Một tiếng thở dài nặng nề vọng qua cánh cửa gỗ. "Ngủ rồi sao? Cái con bé này."

Nụ cười trong giọng nói nghe có vẻ bất lực, bao dung, như thể một người cha thực sự đang chiều chuộng đứa con gái nhỏ bướng bỉnh của mình. Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân. Chầm chậm, nặng nề, từng bước một lùi xa, đi xuống cầu thang và mất hút về phía tầng dưới. Một khoảng lặng dài trải ra. Chỉ đến khi âm thanh cuối cùng của những bước chân ấy tan biến vào không trung, tôi mới dám thở ra một hơi dài, ngực nhói lên vì đã nín thở quá lâu. Cơ thể mềm nhũn, toát đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng sự yên tâm chỉ vừa lóe lên trong giây lát. Một cảm giác gai góc, lạnh lẽo bò dọc sống lưng tôi. Có gì đó không ổn. Rất không ổn. Đôi mắt tuy không nhìn thấy gì trong bóng tối, nhưng tất cả các giác quan khác của tôi đều đang hét lên một lời cảnh báo. Tôi có cảm giác chắc chắn, như một sự mặc khải đầy kinh hãi, rằng mình đang bị nhìn chằm chằm. Một ánh nhìn xuyên thấu qua lớp gỗ dày, đầy sự kiên nhẫn và… thèm khát.

Tim tôi lại đập loạn xạ. Tôi trườn người một cách cẩn trọng, hết sức nhẹ nhàng rời khỏi giường. Sàn nhà lạnh buốt xuyên qua lớp vải mỏng của đôi tất. Tôi lần từng bước ngắn về phía cửa, dáng đư một con thỏ hoảng sợ. Tai tôi căng ra, cố gắng bắt lấy bất kỳ âm thanh khả nghi nào từ bên ngoài. Chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng đặc quánh, nặng nề, đè lên đôi tai.

Có lẽ hắn ta thực sự đã đi rồi. Có lẽ tất cả chỉ là sự hoảng loạn của trí tưởng tượng. Để chắc chắn hơn, tôi từ từ khụy xuống, đầu gối quỳ trên sàn lạnh. Tôi cúi người thấp hơn nữa, mặt gần sát mặt đất, định liếc nhìn ra hành lang tốở dưới đáy cửa. Chỉ một cái nhìn thoáng qua thôi, để xem có bóng người nào không.

Và rồi, máu trong người tôi dường như đóng băng.

Ở phía bêửa, không phải là hành lang tối, mà là một đôi mắt. Một đôi mắt đang sát ngay đó, cũng đang nhìn vào trong. Con ngươi của nó teo nhỏ lại chỉ bằng hạt đậu, chìm ngập trong một biển lòng trắng mênh mông, vô hồn và lạnh lẽo. Người đàn ông ấy chưa hề đi. Hắn cũng đang bò sát xuống sàn, mặt áp sát cửa, và đã chờ đợi tôi ở đó từ lúc nào.

Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo lót, bám dính vào da thịt tôi như một lớp màng ẩm ướt và rờn rợn. Tôi cúi gằm mặt xuống, hai mắt dán chặt vào mảnh sàn gỗ sẫm màu ngay trước mũi, giả vờ như toàn bộ sự chú ý của mình chỉ dành cho chiếc điện thoại đang thất lạc. “Lạ thật,” giọng tôi khẽ run, ngón tay lần mò trên những thớ gỗ mát lạnh, “nó vừa mới rơi ngay đây mà.”

Trong tim tôi, một hồi trống đập loạn xạ. Con mắt ấy – con mắt trắng dã, không chút linh cảm vừa nhìn tôửa – đã biến mất. Nhưng sự hiện diện âm u của nó dường như vẫn lơ lửng trong không khí, để lại một thứ mùi hăng hắc, khó tả, tựa như rêu mốc và đất ẩm lâu ngày phả ra. Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ biết ép bản thân phải thở, từng hơi thở ngắn, gấp gáp, rồi cuối cùng ngồi bệt xuống sàn, há miệng đón lấy không khí như một con cá mắc cạn.

Họ là ai? Đôi nam nữ với dáng vẻ kỳ quái, đôi mắt vô hồn ấy, bám theo tôi với mục đích gì? Suy nghĩ quay cuồng, nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn đè nặng: bố mẹ tôi đang ở đâu? Căn phòng rộng thênh thang này bỗng trở nên ngột ngạt và đầy đe dọa. Tôi bất lực nhận ra, trong tình huống mù mịt này, điểm tựa duy nhất của tôi chỉ là Lý Diên. Tôi phải đợi anh ấy đến.

Một tiếng đồng hồ trôảm giác như một ngày dài vô tận. Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường đều vang lên chậm rãi, nặng nề, đập vào màng nhĩ tôi. Rồi chuông điện thoại vang lên, cắt đứt sự tĩnh lặng đáng sợ. Giọng Lý Diên vọng ra từ đầu dây bên kia, gấp gáp và căng thẳng một cách khác thường: “Mạt Mạt, em đang ở chỗ nào vậy?”

Câu hỏi của anh khiến tôi ngỡ ngàng. Một sự bất an mới lại trỗi dậy. “Em ở trong biệt thự mà,” tôi đáp, giọng không giấu nổi sốt ruột, “chỗ anh từng đến ấy. Không lẽ anh tìm không thấy sao?”

“Anh đang ở đây,” giọng anh đầy nghi hoặc, “nhưng không thấy em, cũng không thấy hai bác đâu cả. Nơi này phủ đầy bụi, trông như đã lâu lắm rồi không có người ở.”

Lời nói của anh ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt tôi. Hoảng sợ bóp nghẹt lấy cổ họng, khiến tôi suýt không thở nổi. Trước khi kịp hỏi thêm điều gì, điện thoại tôi rung lên một tiếng ngắn. Một bức ảnh từ Lý Diên được gửi đến.

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh Lý Diên vừa gửi, và mọi thứ trong tôi như đóng băng. Khung cảnh trong ảnh, tôi nhận ra ngay, chính là căn biệt thự này. Nhưng nó không phải là nơi tôi đang đứng.

Một cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng tôi. Lý Diên đã đúng. Trong ảnh, mọi thứ phủ đầy một lớp bụi xám dày đặc, dày đến mức có thể in rõ dấu vân tay. Ghế sô pha màu xám xịt ẩn mình dưới lớp phủ ấy, trông như một con quái vật đang ngủ say. Góc tường phía xa, một mạng nhện lớn giăng như tấm màn lụa mỏng manh, đung đưa trong luồng không khí tĩnh lặng mà tôi tưởng tượng ra. Nó hoang vắng, cô tịch, như một nấm mồ bị lãng quên từ nhiều năm. Còn khôôi lúc này, dù cùng một bố cục, những bức tường, những khung cửa, lại sạch sẽ tinh tươm, ánh đèn vàng ấm áp tỏa ra từ chiếc đèn chùm pha lê.

Sự tương phản ấy khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tôi đứng đây, sống, thở, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể mình, nhưng khung cảnh trong ảnh lại nói rằng nơi này đã chết từ lâu. Tôi buộc mình phải suy nghĩ, phải tìm một điểm mấu chốt. À, tờ báo! Người đàn ông kia, trước khi biến mất, đã đặt một tờ báo lên bàn trà. Tôi hối hả bảo Lý Diên chụp cho tôi góc đó.

Điện thoại rung lên, một bức ảnh mới hiện ra. Trên mặt bàn trà bằng gỗ tối màu trong ảnh, đúng là có một tờ báo. Tôi phóng to hình ảnh, mắt dán vào dòng chữ ghi ngày tháng. Tim tôi như ngừng đập một nhịp, rồi ngay sau đó, nó đập thình thịch, dồn dập, mạnh mẽ đến mức tôi tưởng nó sẽ xuyên qua lồng ngực. Là số báo của ngày hôm nay. Tờ báo còn mới nguyên, nằm chỏng chơ trên lớp bụi dày cố hữu của căn phòng.

Hai tay tôi nắm chặt chiếc điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Cơn run không kiểm soát được lan từ tay lên khắp cơ thể, khiến hàm răng tôi va vào nhau lập cập. Tôi cảm thấy mình như đang rơi vào một cơn ác mộng không lối thoát, nơi ranh giới giữa thực và hư bị xé toạc. Giọng nói của tôi vỡ ra, đầy nước mắt và sợ hãi, khi tôi gọi cho Lý Diên.

“Lý Diên, em đang ở trong biệt thự. Ngay lúc này, em đang đứng trong phòng khách này.” Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn đang trào lên. “Nếu anh không tin, em có thể gọây giờ. Anh sẽ thấy em, và thấy căn phòng này. Nhưng… rốt cuộc chuyện này là sao vậy? Em… em có còn sống không nữa?” Câu hỏi cuối cùng thốt ra như một tiếng thì thầm tuyệt vọng. Tôi không còn biết tin vào điều gì, kể cả chính sự tồn tại của bản thân mình.

Giọng Lý Diên từ đầu dây bêên, vẫn đầy vẻ kiên định và lo lắng dành cho tôi. “Mạt Mạt, em đừng khóc.” Anh nói, âm thanh ấy như một chiếơn sóng dữ đang nhấn chìm tôi. “Anh tin tưởng em tuyệt đối. Em đừng nói những lời ngốc nghếch như vậy. Em đang sống, em đang nói chuyện với anh đây thôi. Anh đã báo cảnh sát rồi, họ đang trên đường tới. Em cứ bình tĩnh, đừng sợ nữa nhé.”

Tôi cắn môi, mắt dán vào con số mười lăm phần trăm màu đỏ rực trên màn hình điện thoại. Nó nhấp nháy như một lời cảnh báo cuối cùng. Trong tai vẫn văng vẳng giọng nói trầm ổn, đầy lo lắng của anh ấy từ đầu dây bên kia. Mọi lời căn dặn đều hợp lý, nhưng mỗi chữ lại như một hòn đá ném vào hồ nước tâm trí đang cuồng loạn của tôi. Họ không muốn làm tổn thương tôi? Vậy mục đích của họ là gì? Chiếm đoạt căn nhà này? Hay thứ gì đó tôi không hề hay biết? Suy nghĩ hỗn độn khiến tay tôi run nhẹ.

Tôi phải giữ liên lạc. Đó là sợi dây sinh tử duy nhất nối tôi với thế giới thực lúc này. Tôi lập tức quay người, mắt quét khắp mặt bàn nhỏ cạnh giường, nơi tôi thường để đồ linh tinh. Không có. Ngăn kéo tủ đầu giường chỉ có vài cuốn sách cũ và một chiếc đồng hồ đã ngừng chạy. Hơi thở tôi bắt đầu gấp gáp. Tôi cúi xuống nhìn dưới gầm giường, lật tung gối và chăn, thậm chí sờ soạng trong bóng tối dưới đáy tủ quần áo. Chỉ có bụi và sự trống rỗng. Sợ hãi bắt đầu len lỏi, một cảm giác tê lạnh chạy dọc sống lưng. Dây sạc đã biến mất một cách có chủ đích hay chỉ là sự bất cẩn của chính tôi?

Ký ức về bữa tối qua bỗng ùa về, rõ ràng đến đau đớn. Ánh đèn vàng ấm áp, mùi thức ăn thơm phức, và tiếng cười nói giả tạo củười xa lạ đó. Tôi ngồi đó, tai nghe tiểu thuyết để tránh những cuộc trò chuyện gượng gạo, tay cầm điện thoại đang cắm sạc. Bức tường thành phòng ngủ bỗng chốc trở nên mong manh. Khoảng cách từ đây xuống phòng khách dưới nhà bếp chẳng khác nào vực thẳm. Nhưng không còn lựa chọn nào khác.

Tôi thì thầm vào điện thoại, giọng khẽ đến mức tôi tự hỏi liệu anh ấy có nghe thấy không, "Dây sạc... em để quên ở bàn ăn dưới nhà bếp rồi."

Sự im lặng ở đầu dây bêảnh khắc đó nặng trịch như một lời phán quyết. Rồi giọng anh ấy vang lên, cố gắng giữ bình tĩnh, "Cẩn thận. Đừng tỏ ra khác thường. Cứ như mọi khi."

Tôi hít một hơi thật sâu, mùi bụi và hương liệu giặt quần áo quen thuộc trong phòng lúc này lại có vẻ xa lạ. Tay tôi đặt lên nắm cửa lạnh ngắt. Tôi hìảnh bên ngoài: hành lang tối, những bậc cầu thang gỗ cót két, và ánh sáng le lói từ tầng dưới. Có tiếng động gì đó không? Hay chỉ là tưởng tượng? Tôi tự nhủ, chỉ là đi lấy dây sạc thôi, một việc hết sức bình thường. Nhưng trái tim đập thình thịch trong lồng ngực như muốn phản bội lại sự bình tĩnh giả tạo ấy.

Răng tôi cắn chặt vào môi dưới, một vị mặn chát thoáng qua. Cánh cửa mở ra, âm thanh khẽ khàng trong căn nhà tĩnh lặng nghe như một tiếng nổ. Tôi bước ra, để cánh cửa phòng ngủ khép hờ lại sau lưng, và bắt đầu đi xuống cầu thang. Mỗi bước chân đều cố gắng tạo ra sự tự nhiên, dù đôi chân như đổ chì. Tầm nhìn của tôi dán chặt vào khoảng sáng phía dưới, nơi để lại dây sạc, cũng là nơi đang có hai kẻ lạ mặt đang đóng vai bố mẹ tôi.

Trái tim tôi đập thình thịồng ngực, tiếng đập ấy ầm ĩ đến mức tôi gần như nghĩ bà ta có thể nghe thấy. Cảm giác lạnh giá từ những ngón tay bà lan ra khắp gò má, thấm vào tận xương. Tôi phải cắn chặt hàm răng để chúng khỏi va vào nhau thành tiếng. Tôi không được run. Một tiếng run rẩy bây giờ cũng có thể là một lời thú tội.

Bà ta vẫn xoa xoa, đôi mắt trắng dã ấy không hề chớp. "Con gái ngoan," giọng bà ta nhẹ nhàng, nhưng mỗi âm tiết đều sắc lạnh. "Mẹ biết mà. Con vẫn luôn là đứa con gái ngoan ngoãn nhất."

Cuối cùng, bàn tay ấy cũng buông tôi ra. Tôi gần như ngã khụy xuống vì nhẹ nhõm, nhưng hai chân vẫn phải bám chặt vào sàn nhà. Bà ta quay lưng, bước về phía cầu thang, chiếc váy dài màu tím sẫm xoè ra một vệt u ám. "Lên phòng đi, Mạt Mạt. Tối rồi."

Chỉ khi bóng dáng bà ta khuất hẳn sau góc cầu thang, tôi mới dám thở ra một hơi dài, run rẩy. Không khí trong phòng ăn bỗng trở nên ngột ngạt, nặng mùi sáp thơm và một thứ mùi ngọt ngào, ẩm mốc khó tả - thứ mùi đặc trưng của ngôi nhà này mà ba tháng qua tôi vẫn chưa thể quen được. Tôi đưa tay lên má, nơi vẫn còn lưu lại cảm giác lạnh buốt. Đó không phải là cái lạnh bình thường. Nó giống như cái lạnh thấm từ một nơi sâu thẳm, tối tăm nào đó.

Tôi nhìn về phía dây sạc màu trắng đang nằm cuộn tròn bên cạchi ổ điện. Nó là mục tiêu ban đầu của tôi, lý do tôi xuống đây. Nhưng giờ đây, việc cầm lấy nó dường như trở nên vô nghĩa. Cuộc đối thoại vừa rồi đã thay đổi mọi thứ. Bà ta đang nghi ngờ tôi. Cái cười và cái vuốt ve ấy không phải là sự âu yếm. Đó là một lời cảnh cáo. Một sự răn đe được bọc trong lớp vỏ dịu dàng.

Tôi chậm rãi bước tới, nhấc sợi dây lên. Chất nhựa mềm mạạo ra một cảm giác thực duy nhất lúc này. Tôi phải bình tĩnh. Tôi đã sống sóáng. Tôi phải tiếp tục sống sót. Mọi hành động, mọi cử chỉ, thậm chí cả nhịp thở, đều phải thật tự nhiên. Họ đang quan sát. Luôn luôn quan sát.

Ánh đèn vàng hắt từ chiếc đèn chùm pha lê xuống sàn gỗ bóng loáng, tạo thành những vệt sáng dài loang lổ. Tôi nhìn thấy bóng mình in trên đó, nhỏ bé và cô độc. Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn từ tầng trên vọng xuống. Họ vẫn còn ở đó. Có lẽ họ chưa bao giờ rời đi.

Tôi cầm dây sạc, quay người bước ra khỏi phòng ăn. Mỗi bước chân lên cầu thang đều nặng trĩu. Hành lang tầng hai tối om, chỉ có duy nhất một ngọn đèn nhỏ ở cuối hầm ló sáng. Cánh cửa phòng bố mẹ tôi - phòng của họ - khép hờ. Từ khe cửa, không một tia sáng nào lọt ra, cũng không một tiếng động.

Tôi đi nhanh qua, mở cửa phòng mình và lập tức khép lại, dựa lưng vào cánh cửa gỗ dày. Bóng tối trong phòng ôm lấy tôi. Chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại sắp tắt hẳn là thứ duy nhất nhìn thấy được. Tôi cắm dây sạc, nhìn dòng điện nạp vào thiết bị. Cảm giác an toàn giả tạo lan tỏa.

Nhưng tâm trí tôi vẫn quay về khoảnh khắc ấy trong phòng ăn. Cái nhìn chằm chằm không chớp mắt. Nụ cười quá rộng so với khuôn mặt. Và câu hỏi đó: "Có phải con nhìn thấy rồi không?"

.

Tôi đã nhìn thấy. Tất nhiên là tôi đã nhìn thấy. Thứ ở trong phòng họ. Thứ mà lẽ ra tôi không bao giờ được phép nhìn thấy. Và bây giờ, họ biết là tôi biết. Trò chơi mèo vờn chuột đã bắt đầu. Mà tôi, rõ ràng, là con chuột đang cố chạy trốn trong chính ngôi nhà của mình.

Chiếc điện thoại trên tay tôi bỗng chốc đã sang tay bà ta. Ngón tay tôi khẽ run, hơi thở nơi cổ họng như bị một sợi chỉ vô hình thít chặt. Giọng nói ngọt ngào, đầy vẻ yêu thương ấy vẫn văng vẳng bên tai: "Mẹ còn tưởng Mạt Mạt của chúng ta đã sáng mắt rồi, suýt nữa thì mừng quá khóc đấy."

Bà ta cười, tiếng cười rất nhẹ, rất ấm, như mật ong chảy. "Nếu Mạt Mạt thực sự nhìn thấy, đừng giấu bố mẹ, con nhé? Giấu giếm sẽ khiến lòng bố mẹ đau lắm."

Tôi ngồi bất động, toàn thân cứng đờ. Ánh mắt tôi, thứ ánh mắt của kẻ mù lòa, vô hồn nhìn thẳng về phía trước, nhưng mọi giác quan đều dồn về đôi bàn tay đang lướt trên màn hình điện thoại của bà. Từng cử động nhỏ ấy, với tôi, ồn ào như tiếng sấm.

"Con vẫn đang nói chuyện với Lý Diên à?"

Giọng bà ta vẫn dịu dàng, không một gợn sóng.

Và rồi, giọng nói thân thuộc, ấm áp từ đầu dây bên kia vọng tới, xé toang không khí ngột ngạt trong phòng. "Mẹ ơi, trước đây con ít ở bên Mạt Mạt quá. Lần nàỉ mấy ngày, để ở nhà với Mạt Mạt."

Trái tim tôi thắt lại. Lời nói của anh ấy như một ngọn đuốc nhỏ, le lói trong đêm đen lạnh giá, khiến tôi vừa muốn chạy tới, vừa sợ hãi ánh lửa ấy sẽ thu hút những con thú đang rình rập. Tôi muốn hét lên, muốn cảnh báo, nhưng cổ họng chỉ có thể phát ra những âm thanh khàn đặc, nghẹn ứ.

"Con cứ nhanh nhanh về đây đi," giọng người phụ nữ càng thêm mềm mại, ngọt lịm. "Bố con sẽ làm món thịt kho tàu mà con thích. Mạt Mạt nhớ con… nhớ con muốn chết đi được."

Bà ta dừng một nhịp, hơi thở phả vàất rõ. "Thôi, mẹ cúp máy giúp Mạt Mạt nhé. Vừa sạc pin vừa nghe điện thoại, nguy hiểm lắm."

Cánh tay tôi bỗng dưng nổi da gà. Tôi biết rõ, dưới vẻ ngoài đang chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại ấy, con ngươi của bà ta đang đảo về phía tôi. Đó là một ánh nhìn xiên, lạnh lẽo, sắc như dao, lướt trên da thịt tôi, cân nhắc, đánh giá, và cảnh cáo. Nó hoàn toàn tương phản với chất giọng đầy tình mẫu tử đang vang lên.

Cuối cùng, tiếng bước chân nhẹ nhàng cũng rời khỏi phòng. Cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" rất khẽ, nhưng với tôi, nó nặng tựa nghìn cân. Chỉ đến lúc ấy, hơi thở tôi mới dám tuôn ra thành một luồng dài, run rẩy. Tôi khẽ nghiêng người, lưng áo dính sát vào da, lạnh buốt và ẩm ướt. Một mảng mồ hôi lạnh đã thấm ướt đẫm lớp vải, mang theo tất cả nỗi khiếp sợ vừa rồi, chầm chậm lan xuống sống lưng. Căn phòng tĩnh lặng, chỉ còn lại mùi hương nhân tạo ngọt ngào từ nước xả vải trên quần áo bà ta, thứ mùi hương giờ đây khiến tôi buồn nôn.

Tôi đứng chôn chân giữa căn bếp lạnh lẽo, hai đầu gối đập vào nhau một cách vô lực. Tiếng lạch cạch khô khốc ấy không chỉ đến từ cơ thể tôi, mà dường như còn vang lên từ sâu trong xương tủy, từ chính nỗi khiếp sợ đang bủa vây lấy ý chí. Nếu anh Lý Dương không xuất hiện trong vòng mười lăm phút tới, tôi buộc phải tự mình bước ra khỏi cánh cổng sắt âm u này, dù bên ngoài là màn đêm đang nuốt chửng mọi thứ.

Quyết định cuối cùng được đong đếm bằng những con số nhấp nháy trên màn hình điện thoại. Ba mươi phần trăm. Chỉ cần đạt đến ngưỡng ấy, tôi sẽ lập tức lao đi, bỏ lại sau lưng tất cả sự yên lặng đáng sợ đang bám đầy trong căn biệt thự rộng thênh thang này. Hơi thở tôi gấp gáp, mắt dán chặt vààu xanh đang tăng lên từng chút một, chậm rãi đến mức như một sự tra tấn.

Thì đúng lúc ấy, một âm thanh chói tai xé toang không gian.

*Kẽo… kẹt…*

Nó phát ra từ phía chiếc tủ bát gỗ sồi lớn, âm thanh giống hệt như xương khô cọ vào nhau. Tôi chậm rãi quay đầu lại, từng động tác đều đầy khiên cưỡng. Cánh cửa tủ, vốn được đóng chặt, giờ đang hé mở một khe hở tối om, không rộng hơn một ngón tay là mấy. Tim tôi thót lại, rồi đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một luồng khí lạnh buốt giá phả ra từ khe hở ấy, mang theo mùi ẩm mốc lẫn một thứ mùi ngọt ngào, tanh tanh khó tả mà tôi chưa từng ngửi thấy trong nhà mình.

Rồi từ trong bóng tối ấy, một vật thể màu trắng nhợt nhạt, mềm oặt, từ từ lộ ra.

Là một bàn tay.

Da thịt nó trắng bệch đến mức phát sáng trong ánh đèn âm trần, hoàn toàn không có một chút huyết sắc. Nó buông thõng một cách vô hồn, các ngón tay hơi cong queo. Và ngay trên đốt ngón tay trỏ, một chấm đen bé xíu, quen thuộc đến rợn người, hiện ra trước mắt tôi.

Nốt ruồi ấy… là của mẹ.

Một tiếng nấc nghẹn ứ đọng lại trong cổ họng tôi. Hai mắt tôi nhức nhối, lập tức ngập tràn một làn hơi nóng mờ ảo. Toàn thân tôi run lên bần bật, nhưng đôi chân lại không nghe lời, máy móc bước từng bước nặng nề về phía chiếc tủ. Khoảng cách vài mét bỗng trở nên xa vời vợi. Tôi đưa tay ra, ngóạm vào làn da trên mu bàn tay kia.

Lạnh. Một thứ lạnh lẽo thấu xương, khác hẳn cái lạnh của đồ vật, mà là thứ hàn khí của sự vĩnh viễn ngưng đọng. Sự sống đã rời bỏ nó từ lâu. Nhận thức ấy ập đến như một nhát búa, đập vỡ tan mọi hy vọôi còn cố bám víu. Mẹ tôi không đơn thuần mất tích. Người phụ nữ hiền hậu ấy đã bị ai đó cướp đi mạng sống, rồi bị nhét vào nơi tối tăm này, ngay trong căn nhà bà từng nấu bao bữa cơm ấm áp cho gia đình.

Họ. Chính cặp đôi kia. Họ đã làm điều đó. Họ đã giết chết mẹ tôi.

Một cơn phẫn nộ và khiếp sợ tột cùng trào dâng, xoáy sâu vào từng tế bào. Bản năng sinh tồn hét lên trong đầu tôi: *Chạy đi! Ngay lập tức!*

Tôi vội vã rút tay lại, xoay người một trăm tám mươi độ, ý định lao thẳng ra cửa. Nhưng ngay khi ánh mắt tôi rời khỏi bóng tối trong tủ bát, nó đã đập ngay vào một bóng người cao lớn đang đứng chắn lối ra.

Người đàn ông ấy. Ông ta đứng đó, không biết đã bao lâu, với một nụ cười nửa miệng kéo dài trên gương mặt. Ánh mắt ông ta trước tiên liếc nhẹ về phía bàn tay trắng bệch vẫn còn thò ra ngoài khe tủ, dường như không hề ngạc nhiên. Rồi cái nhìn ấy từ từ, chậm rãi, quét sang tôi. Nụ cười trên môi ông ta dường như rộng hơn một chút, nhưng trong đáy mắt lại không có một tia nhiệt độ nào.

Con d/ao dừng lại ngay trước mắt tôi, mũi sắc lạnh gần như chạm vào lông mi. Tôi không nhúc nhích. Không một cơ mặt nào giật lên. Ngay cả nhịp thở cũng phải giữ cho thật đều, thật phẳng lặng. Một sự tĩnh lặng giả tạo, được nén từ tận sâu trong xương tủy. Trong đầu tôi chỉ vang vọng một câu: *Đừng phản ứng. Hắn đang thử ta.*

Bàn tay cầm d/ao từ từ hạ xuống. Ánh thép lóe lên rồi tắt dưới ánh đèn nhà bếp ấm áp. Người đàn ông mà tôi gọi là bố thở dài một tiếng, giọng nói lại trở nên dịu dàng, đầy vẻ lo lắng như lúc đầu. “Mạt Mạt, con đang làm cái gì vậy? Sao mắt lại đỏ thế? Trông giống như kiểu con vừa mới khóc vậy.”

Tôi biết mắt mình còn vương đỏ. Nhưng nước mắt lúc này không phải vì sợ hãi, mà là kết quả của việc tôi vừa tự cấu vào lòng bàn tay mình thật mạnh, dùng nỗi đau thể xác để át đi sự run rẩy trong tâm hồn. Tôi lắc đầu, cố bắt chước cái cách ngây thơ vô tội mà một đứa con gái mù lẽ ra phải có. “Không có gì đâu bố. Con vừa dụi mắt thôi. Có lẽ là bụi.”

Hắn nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm dò xét từng cử động nhỏ nhất trên khuôn mặt tôi. Rồi hắn quay đi, tiếng bước chân lạch bạch trên nền gạch men lạnh. Hắn với tay lên giá, tiếng kim loại chạm vào nhau loảng xoảng. Khi hắn quay lại, trong tay hắn không còn là con d/ao lớn nữa, mà là một con d/ao gọt hoa quả nhỏ hơn, lưỡi cong mỏng manh. Hắn cầm nó hướng về phía tôi, cử chỉ tự nhiên như thể định đưa cho tôi một quả táo.

Rồi mọi thứ xảư cắt. Cánh tay hắn bật lên, một vệt sáng xé toạc không khí, lao thẳng vào mặt tôi. Tôi nghe thấy tiếng gió rít bên tai. Bản năng gào thét muốn tôi nhắm mắt lại, né tránh. Nhưng ý chí mạnh hơn đã đóng băng mọi thứ. Tôi vẫn đứng đó, đôi mắt mở to, vô hồn nhìn xuyê/ao và cả người đàn ông đang cầm nó. Mũi d/ao dừng lại, lơ lửng cách mắt tôi chỉ một khoảng cách mong manh. Tôi thậm chí có thể cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ nó.

Trong lòng tôi, một cơn sóng hoảng loạn cuồn cuộn. *Hắn biết rồi ư? Hắn phát hiện ra ta đang giả mù?* Mồ hôi lạnh thấm ướt sống lưng. Nhưng bề ngoài, tôi vẫn là một bức tượng không cảm xúc. Mắt không chớp. Hơi thở không đổi. Sự sống sót của tôi trong căn nhà này phụ thuộc vào màn kịch này. Tôi phải tin rằng mình thực sự không thấy gì.

Sự im lặng kéo dài có lẽ chỉ vài giây, nhưng với tôi, nó dài như cả thế kỷ. Cuối cùng, người đàn ông khẽ thở ra một hơi, có vẻ như hài lòng. Hắn buông con d/ao xuống, tiếng nó chạm mặt bàn đá “cốc” một tiếng khô khan. “Mạt Mạt, nghe mẹ con nói Lý Diên sắp tới đây, bố định làm món thịt kho tàu mà thằng bé thích ăn nhất.”

Giọng hắn vui vẻ trở lại, ấm áp lạ thường. Hắn xoay người, mở cánh cửa tủ bát gỗ sồi nặng nề. Tiếng bản lề kêu cót két, một âm thanh tôi đã quá quen thuộc. Nhưng lần này, nó báo hiệu một thứ khác.

Một vật gì đó tròn, nặng, lăn ra từ trong bóng tối của tủ bát. Nó lăn qua nền nhà, tạo ra những tiếng lộc cộc đều đều, cho đến khi dừng lại ngay dưới chân tôi. Tôi cúi mặt xuống, bằng đôi mắt đang giả mù của mình. Và tôi thấy. Đó là khuôn mặt của mẹ tôi. Mái tóc đen dính bết, làn da tái nhợt. Đôi mắt bà mở to, tròng trắng lộ ra nhiều hơn tròng đen, đang nhìn chằm chằm thẳng vào tôi. Ánh nhìn ấy không còn là sự dịu dàng quen thuộc, mà là một sự kinh hãi tột cùng, đóng băng trong khoảnh khắc cuối cùng.

Dạ dày tôi quặn lại. Một mùi tanh nồng, ngọt lợm của máu khô và thứ gì đó ngai ngái bốc lên, xộc thẳng vào mũi. Tôi phải dùng hết sức bình sinh để kìm nén cơn buồn nôn đang trào ngược lên cổ họng. Tim đập thình thịch, mạch máu ở thái dương giật giật. Nhưng tôi biết, tôi phải tiếp tục. Tôi chậm rãi ngước mặt lên, hướng về phía người đàn ông, đôi mắt vẫn vô hồn như nhìn xuyên qua hắn. “Bố ơi,” giọng tôi khẽ khàng, hơi run, nhưng tôi hi vọng hắn sẽ cho đó là do xúc động. “Mẹ… mẹ đâu rồi ạ? Con nhớ mẹ.”

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram