Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đừng Để Họ Biết

Người chồng sắp về giữa đêm khủng hoảng

2420 từ

Tôi ngồi phịch xuống mép giường, hai tay buông thõng. Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng lóe qua cửa sổ, rọi xuống sàn nhà một vệt sáng lạnh lẽo. Tôi ngồi đó, người như tê liệt, đầu óc trống rỗng. Hương vị kỳ lạ của bát tổ yến vẫn còn vương vấn nơi cổ họng, cùng với hình ảnh đôi mắt trắng dã, con ngươi nhỏ xíu ấy, cứ ám ảnh không thôi. Tôi đã sống sót một lần nữa trong sự giả dối và khiếp sợ. Nhưng tôi không biết mình có thể tiếp tục diễn xuất như vậy được bao lâu nữa.

Tiếng gõ cửa gấp gáp như trống thúc quân vang lên từ phía ngoài hành lang, xé toang không khí tĩnh lặng đang bủa vây lấy tôi. Tim tôi đập thình thịch, hai bàn tay lạnh ngắt siết chặt chiếc điện thoại di động. Lý Diên vẫn chưa tới. Anh vẫn còn đang trên đường từ sân bay về, ít nhất là bốn mươi phút nữa. Vậy thì, người đang đứng sau cánh cửa gỗ sồi dày dặn kia là ai?

Tôi nhớ lại giọng nói dịu dàng của anh ấy qua điện thoại, vẫn ấm áp và kiên nhẫn như mọi lần. "Chỉ cần là do em nói ra, thì bất kể chuyện gì, anh cũng sẽ tin."

Câu nói ấy văng vẳng bên tai, như một lời hứa chở che, nhưng giờ đây lại khiến lòng tôi quặn thắt. Anh sẽ tin tôi, nhưng liệu anh có đủ sức để đối mặt với sự thật mà chính tôi còn chưa dám tin hoàn toàn này không? Mười lăm ngày. Chỉ mới mười lăm ngày trôi qua kể từ lần cuối anh tới thăm tôi tại căn biệt thự ven hồ này.

Lần đó, anh vẫn là người chồng bận rộn, một cơ trưởng với lịch bay dày đặc, gương mặt hơi hốc hác vì mệt mỏi, nhưng ánh mắt nhìn tôi vẫn tràn đầy ân ái. Chúng tôi đã ăn tối cùng bố mẹ. Bầu không khí gia đình ấm cúng, tiếng cười nói rôm rả. Mọi thứ vẫn y nguyên như thuở nào, khi mối quan hệ giữa hai gia đình chúng tôi thân thiết đến mức họ đã từng một lần cố tình chuốc cho hai đứa tôi say mèm rồi dìu vào chung một phòng ngủ trong chính căn biệt thự này. Đó là khởi nguồn cho tất cả. Ký ức về đêm đó mờ ảo, ngọt ngào và e lệ, giờ đây lại hiện về như một lời nhắc nhở chua xót. Hồi đó, bố mẹ tôi… không, những người mà tôi vẫn gọi là bố mẹ, rõ ràng là bố mẹ ruột thịt của tôi. Tôi có thể cảm nhận được tình yêu thương chân thật từ họ, từng cử chỉ, từng ánh mắt.

Vậy mà, chỉ sau nửa tháng, mọi thứ đảo lộn. Tôi lần mò tìm ra chiếc điện thoại cũ, thứ mà trước đây khi đôi mắt còn chưa mất đi ánh sáng, tôi vẫn thường dùng tính năng điều khiển bằng giọng nói. Các ngón tay lướt trên màn hình cảm ứng lạnh ngắt, tìm kiếm số của Lý Diệp. Cảm giác bất lực khi phải phụ thuộc vào thứ ánh sáng mờ nhạt lọt qua đôi mắt mù mờ càng khiến nỗi sợ dâng lên tột đỉnh.

Tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa, mạnh hơn, gấp gáp hơn, đi kèm với đó là một giọng nói quen thuộc vọng vàửa. "Mạt Mạt, con mở cửa cho mẹ đi. Mẹ mang đồ ăn tới cho con đây."

Chính là giọng của mẹ tôi. Nhưng giọng nói ấy giờ đã lạnh lẽo, như thể đang cố gắng ép ra một sự dịu dàng giả tạo. Mùi hương nước hoa đặc trưng của bà, thoang thoảng mùi hoa nhài và gỗ đàn hương, vẫn len lỏi được vào phòng, nhưng nó không còn khiến tôi cảm thấy an tâm nữa. Trái lại, nó gợi lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, như mùi hương của một cái bẫy được ngụ.

Tôi lùi lại một bước, lưng tựa vào bức tường lạnh toát. Hai bàn tay tôi nắm chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cái đau nhói ấy giúp tôi tỉnh táo hơn một chút. Tôi không thể mở cửa. Không phải bây giờ. Tôi cần Lý Diên. Tôi cần anh ở đây, cùng tôi đối diện với màn kịch kỳ quái này. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh anh đang lái xe vội vã trên xa lộ, khuôn mặt căng thẳng lo lắng vì cuộc gọi kỳ lạ của tôi. Anh sẽ đến. Anh đã hứa rồi. Nhưng khoảng thời gian một tiếng đồng hồ bỗng dài như vô tận.

"Con không sao chứ, Mạt Mạt? Mở cửa ra để mẹ nhìn mặt con một cái đi."

Giọng nói bên ngoài lại cất lên, đầy vẻ lo lắng, nhưng tôi nghe thấy cả sự thiếu kiên nhẫn đang len lỏi trong đó. Tôi im lặng, nín thở, hy vọng bà sẽ nghĩ rằng tôi đang ngủ hoặc không có trong phòng. Cảm giác bất an như một dòng nước lạnh chảy dọc sống lưng. Tôi tự hỏi, nếu những người đó thực sự không phải bố mẹ ruột của mình, vậy họ là ai? Và mục đích của họ là gì? Tại sao lại dày công dàn dựng một vở kịch tinh vi đến vậy trong một thời gian dài như vậy?

Tôi chợt nhớ tới chi tiết nhỏ trong lần Lý Diên tới thăm nửa tháng trước. Khi anh chuẩn bị rời đi, mẹ tôi – người phụ nữ ấy – đã vỗ nhẹ vào tay anh, nói với một giọng điệu mà lúc đó tôi cho là trìu mến: "Cháu chăm sóc Mạt Mạt tốt nhé. Cô luôn tin tưởng cháu."

Giờ nghĩ lại, đó có phải là một lời nhắc nhở đầy đe dọa ngụy trang dưới vẻ ngoài ân cần không? Có phải bà ta đang cảnh báo Lý Diên hoặc đang thử thách lòng trung thành của anh?

Tiếng bước chân dần xa đi, nhưng không phải hướng về cầu thang mà là về phía cuối hành lang, nơi có phòng làm việc của bố tôi. Một tiếng lách cách nhẹ, có lẽ là âm thanh chìa khóa xoay trong ổ, rồi mọi thứ lại chìm vào im lặng. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn cả tiếng gõ cửa. Nó cho thấy họ vẫn còn ở trong nhà, vẫn đang quan sát, vẫn đang chờ đợi. Tôi lần mò trở lại giường, ngồi xuống, toàn thân run rẩy. Chiếc điện thoại nóng lên. Tôi muốn gọi lại cho Lý Diên, thúc giục, nhưng lại sợ làm anh phân tâm khi đang lái xe.

Thời gian trôi qua chậm chạp, từng giây từng phút một. Tôi ngồi đó, trong căn phòng tối om đối với tôi, lắng nghe từng âm thanh nhỏ nhất trong ngôi nhà. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách vang vọng như nhịp đếm ngược. Mùi hương từ bữa tối hôm qua, thoảng mùi dầu hào và thịt kho, vẫn còn phảng phất đâu đó, nhưng giờ đây nó gợi lên cảm giác ngột ngạt. Tôi thở dốc, cố gắng ổn định nhịp tim đang loạn xạ. Tất cả đều chờ vào Lý Diên. Anh là sợi dây kết nối cuối cùng của tôi với thế giới thực, với sự thật. Tôi phải kể mọi chuyện, từ cảm giác bất an mơ hồ ban đầu, cho đến những mâu thuẫn nhỏ nhặt trong ký ức mà tôi chợt nhận ra, và cuối cùng là sự thật kinh hoàng mà bản năng mách bảo tôi. Anh sẽ tin tôi. Anh đã nói thế rồi.

Và rồi, từ xa xa, vọng lại âm thanh rất khẽ của tiếng động cơ ô tô. Nó đến gần hơn, rồi dừng lại trước cổng. Tiếng cửa xe đóng sầm. Những bước chân vội vã, quen thuộc, chạy trên lối đi bằng đá cuội dẫn tới cửa chính. Trái tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Anh ấy đã tới. Lý Diên đã tới. Nhưng đồng thời, tôi cũng nghe thấy tiếng bước chân khác từ tầng trên vội vã đi xuống. Cuộc chạm trán mà tôi vừa mong đợi vừa sợ hãi sắp bắt đầu.

Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng, chắc nịch và quen thuộc đến rợn người. "Mạt Mạt, tới giờ uống thuốc rồi."

Giọng nói ấy vẫn trầm ấm, vẫn đầy vẻ ân cần y như mọi ngày, nhưng từ sâu trong trái tim tôi, một tiếng thét im lặng vang lên: Đó không phải là bố.

Hơi thở tôi đột nhiên nghẹn lại, tim đập thình thịch như muốn xé toang lồng ngực. Tôi ngồi bất động trên giường, hai tay siết chặt vào nhau đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cả căn phòng tối om, chỉ có khe sáng mờ ảo dưới chân cửa là ranh giới duy nhất ngăn cách tôi với thứ gì đó đáng sợ đang lảng vảng ngoài kia. Tôi biết mình phải giữ im lặng, phải tỏ ra như đã ngủ say, dù mọi sợi thần kinh đều đang giương lên như dây đàn.

Tiếng tay nắm cửa rồi trở nên mạnh bạo hơn khi cánh cửa không nhúc nhích. "Sao lại khóa trái cửa thế, Mạt Mạt?"

Giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng tôi nghe thấy một sự sốt ruột đang nén xuống. "Không uống thuốc thì mắt của con sẽ không khỏi được đâu."

Lời nói như một lời nhắc nhở yêu thương, nhưng với tôi lúc này, nó tựa một lời đe dọa ngọt ngào. Tôi lặng thinh, cắn chặt môi đến nỗi mùi tanh của máu loang ra đầu lưỡi. Tôi thề với lòng mình, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ không mở cánh cửa này. Chỉ trừ khi… Lý Diên tới. Cái tên ấy là chiến sĩ trong cơn hồng thủy sợ hãi đang nhấn chìm tôi.

Một tiếng thở dài nặng nề vọng qua cánh cửa gỗ. "Ngủ rồi sao? Cái con bé này."

Nụ cười trong giọng nói nghe có vẻ bất lực, bao dung, như thể một người cha thực sự đang chiều chuộng đứa con gái nhỏ bướng bỉnh của mình. Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân. Chầm chậm, nặng nề, từng bước một lùi xa, đi xuống cầu thang và mất hút về phía tầng dưới. Một khoảng lặng dài trải ra. Chỉ đến khi âm thanh cuối cùng của những bước chân ấy tan biến vào không trung, tôi mới dám thở ra một hơi dài, ngực nhói lên vì đã nín thở quá lâu. Cơ thể mềm nhũn, toát đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng sự yên tâm chỉ vừa lóe lên trong giây lát. Một cảm giác gai góc, lạnh lẽo bò dọc sống lưng tôi. Có gì đó không ổn. Rất không ổn. Đôi mắt tuy không nhìn thấy gì trong bóng tối, nhưng tất cả các giác quan khác của tôi đều đang hét lên một lời cảnh báo. Tôi có cảm giác chắc chắn, như một sự mặc khải đầy kinh hãi, rằng mình đang bị nhìn chằm chằm. Một ánh nhìn xuyên thấu qua lớp gỗ dày, đầy sự kiên nhẫn và… thèm khát.

Tim tôi lại đập loạn xạ. Tôi trườn người một cách cẩn trọng, hết sức nhẹ nhàng rời khỏi giường. Sàn nhà lạnh buốt xuyên qua lớp vải mỏng của đôi tất. Tôi lần từng bước ngắn về phía cửa, dáng đứng của một con thỏ hoảng sợ. Tai tôi căng ra, cố gắng bắt lấy bất kỳ âm thanh khả nghi nào từ bên ngoài. Chỉ có sự im lặng. Một sự im lặng đặc quánh, nặng nề, đè lên đôi tai.

Có lẽ hắn ta thực sự đã đi rồi. Có lẽ tất cả chỉ là sự hoảng loạn của trí tưởng tượng. Để chắc chắn hơn, tôi từ từ khuỵu xuống, đầu gối quỳ trên sàn lạnh. Tôi cúi người thấp hơn nữa, mặt gần sát mặt đất, định liếc nhìn ra hành lang ở dưới đáy cửa. Chỉ một cái nhìn thoáng qua thôi, để xem có bóng người nào không.

Và rồi, máu trong người tôi dường như đóng băng.

Ở phía bên, không phải là hành lang tối mà là một đôi mắt. Một đôi mắt đang sát ngay đó, cũng đang nhìn vào trong. Con ngươi của nó teo nhỏ lại chỉ bằng hạt đậu, chìm ngập trong một biển lòng trắng mênh mông, vô hồn và lạnh lẽo. Người đàn ông ấy chưa hề đi. Hắn cũng đang bò sát xuống sàn, mặt áp sát cửa, và đã chờ đợi tôi ở đó từ lúc nào.

Mồ hôi lạnh thấm qua lớp áo lót, bám dính vào da thịt tôi như một lớp màng ẩm ướt và rờn rợn. Tôi cúi gằm mặt xuống, hai mắt dán chặt vào mảnh sàn gỗ sẫm màu ngay trước mũi, giả vờ như toàn bộ sự chú ý của mình chỉ dành cho chiếc điện thoại đang thất lạc. “Lạ thật,” giọng tôi khẽ run, ngón tay lần mò trên những thớ gỗ mát lạnh, “nó vừa mới rơi ngay đây mà.”

Trong tim tôi, một hồi trống đập loạn xạ. Con mắt ấy – con mắt trắng dã, không chút linh cảm vừa nhìn trước – đã biến mất. Nhưng sự hiện diện âm u của nó dường như vẫn lơ lửng trong không khí, để lại một thứ mùi hăng hắc, khó tả, tựa như rêu mốc và đất ẩm lâu ngày phả ra. Tôi không dám ngẩng đầu, chỉ biết ép bản thân phải thở, từng hơi thở ngắn, gấp gáp, rồi cuối cùng ngồi bệt xuống sàn, há miệng đón lấy không khí như một con cá mắc cạn.

Họ là ai? Đôi nam nữ với dáng vẻ kỳ quái, đôi mắt vô hồn ấy, bám theo tôi với mục đích gì? Suy nghĩ quay cuồng, nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn đè nặng: bố mẹ tôi đang ở đâu? Căn phòng rộng thênh thang này bỗng trở nên ngột ngạt và đầy đe dọa. Tôi bất lực nhận ra trong tình huống mù mịt này, điểm tựa duy nhất của tôi chỉ là Lý Diên. Tôi phải đợi anh ấy đến.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý qua những chi tiết nhỏ—tiếng gõ cửa gấp gáp, hơi thở gấp gáp, và cách nhân vật cố che giấu bằng những thao tác hàng ngày. Tác giả khéo léo buộc độc giả vào cảm giác bất lực và ám ảnh cùng cô, biến tòa biệt thự thành một ngục tù vô hình.

📖 Chương tiếp theo

Khi Lý Diên cuối cùng bước qua ngưỡng cửa, anh sẽ đối diện với sự thật mà vợ không thể tiếp tục che giấu nữa.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord