Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Đừng Để Họ Biết

Mạt Mạt cắn tay bố mẹ và sự thật

2219 từ

Trái tim tôi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một nỗi hoảng loạn nguyên thủy trào lên, xóa sạch mọi suy nghĩ. Tôi không còn nghe thấy gì ngoài tiếng máu ù ù trong tai. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Tôi cúi xuống, cắn một phát thật mạnh vào mu bàn tay đang nắm giữ vai mình. Tôi cắn bằng tất cả sự phẫn nộ và sợ hãi tích tụ bấy lâu, cho đến khi vị tanh của máu tràn đầy trong miệng. Người phụ nữ kêu lên một tiếng thất thanh, vội rút tay về, trên mu bàn tay một vết răng sâu hoắm.

Khoảng cách vừa mở ra. Tay tôi đang cầm con dao, giơ lên theo một động tác mà chính tôi cũng không ý thức được. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Lưỡi dao lạnh giá cắm phập vào bả vai người phụ nữ, xuyên qua lớp vải áo mỏng. Một cảm giác khác lạ truyền từ chuôi dao lên tay tôi, như thể lưỡi dao vừa cắt đứt một thứ gì đó mềm và cản trở.

"Mạt Mạt!"

Tiếng gọi thảng thốt của Lý Diên vang lên từ cửa ra vào. Anh ta thở hồng hộc, mặt mày tái nhợt, quần áo ướt sũng nước mưa. Anh ta đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mắt với đôi mắt tràn ngập sự kinh hãi và không thể tin nổi. Tôi quay đầu nhìn anh ta. Khuôn mặt vốn điển trai của Lý Diên giờ trắng bệch, không còn một giọt máu. Mưa trên tóc giọt xuống sàn nhà, tạo thành một vũng nước nhỏ.

"Mạt Mạt! Em đang làm gì vậy!"

Giỡ ra, "Bọn họ là bố mẹ của em đấy. Em bị bệnh rồi!"

Anh ta vội rút từ trong túi áo khoác ra một tập giấy, cuộn tròn và ẩm ướt, rồi ném mạnh về phía tôi. Tập giấy va vào ngực tôi rồi rơi xuống sàn. Tôi cúi xuống, nhặt nó lên bằng tay trái, tay phải vẫn cầm chặt con dao. Tờ giấy ẩm ướt, mực hơi nhòe. Dòng chữ in đậm trên đầu trang giấy dần hiệầm mắt tôi: "BÁO CÁO GIÁM ĐỊNH TÂM THẦN". Tên của tôi được đặt bên dưới, kèm theo một loạt những thuật ngữ y khoa lạ lẫm và dòng kết luận được đóng khung đỏ.

Tôi nhìn xuống. Lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng bệnh, cũng phản chiếu gương mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ ngầu của tôi. Cổ tay tôi run rẩy. Cơn run ấy không xuất phát từ nỗi sợ hãi con dao, mà từ một tiếng nói đang gào thét trong đầu tôi, một tiếng nói không phải của chính tôi. Nó thì thầm, đều đều, như một lời nguyền rủa: "Lý Diên sẽ bịa ra đủ lời nói dối để ngăn cản cô."

"Bỏ dao xuống đi, Mạt Mạt."

Giọng nói của Lý Diên vang lên, đầy vẻ mệt mỏi và lo lắng. Anh ta đứng cách tôi vài bước chân, tay giơ ra phía trước một cách thận trọng, như đang đối diện với một con thú hoang bị thương. "Giải thích lần nữa được không? Chuyện hôm đó chỉ là hiểu lầm. Cô ấy là đồng nghiệp bị trượt chân. Anh chỉ đỡ cô ấy thôi. Anh không hề có ý gì khác."

Tôi muốn. Tôi thực sự muốn. Nhưng mỗi lần ở miệng, hình ảnh về cái ôm đó lại hiện lên sống động trong tâm trí tôi – bờ vai kia, khuôn mặt họ cách nhau chỉ một bàn cà phê tối mờ ảo. Cảm giác buồn nôn trào lên. Nó không chỉ là cảm xúc mà còn là một mùi vị chua loét nơi cuống họng, một sự co thắt thực sự của dạ dày. Tôi biết mình đang bị coi là kẻ đa nghi, nhạy cảm thái quá. Nhưng liệu sự nhạy cảm ấy có phải là thứ đã cứu tôi khỏi vô số lần lừa dối trước đây, hay nó chính là thứ đang dần giết chết tôi?

"Con ơi, đừng."

Người phụ nữ ngồi bệt dưới đất, khóe mắt còn đẫm lệ, giọng nói nghẹn ngào. Một vệt máu đỏ thẫm đang loang dần trên băng gạc quấn vội ở cẳng tay bà. Vết thương ấy là do tôi gây ra trong cơn hoảng loạn khi cố gắng chạy trốn khỏi căn phòng này. Thế nhưng, nỗi đau thể xác dường như chẳng là gì so với nỗi đau trong mắt bà lúc này. Ánh mắt ấy nhìn tôi như nhìn một sinh vật kỳ dị, đáng thương và đáng sợ. Bà ta – mẹ tôi – dường như đang cố gắng thông qua ánh mắt để truyền cho tôi chút hơi ấm nào đó, nhưng tôi chỉ cảm thấy có một bức tường băng ngăn cách.

Họ nói tôi bị tai nạn xe. Họ nói tôi chạy bừa ra đường mà không giải thích. Ký ức về vụ tai nạn đó mờ nhòe như một giấc mơ tồi tệ, chỉ còn lại những mảnh vỡ: tiếng còi xe chói tai, ánh đèn pha hắt thẳng vào mặt, và cảm giác cơ thể bay lên không trung, nhẹ bẫng. Nhưng trước đó, tại sao tôi lại chạy? Có phải vì tôi không chịu nghe lời giải thích của Lý Diên, hay vì tôi đã nghe thấy điều gì đó trong giọng nói của anh ta – một sự thiếu kiên nhẫn, một vết nứt nhỏ trong lớp vỏ hoàn hảo?

"Bố mẹ đã rất vất vả rồi, Mạt Mạt."

Lý Diên lại lên tiếng, giọng trầm xuống, mang theo sức nặng của sự trách móc. "Nhìn mẹ em kìa. Bà đau lắm. Em có nghĩ đến bố mẹ không?"

Câu nói của một nhát dao khác đâm thẳng vào chỗ yếu nhất. Bỗng nhiên, không phải hình ảnh về Lý Diên và cô gái kia, mà là một dòng ký ức khác ùa về. Tôi thấy mình là một đứa bé, co quắp trên lưng mẹ trong đêm mưa rét. Đường lên trạm xá xa tít, hơi thở của mẹ nóng hổi và gấp gáp phả vào gáy tôi. Rồi tôi nôn mửa, những thứ trong bụng tuôn ra, dính đầy lên chiếc áo bông cũ kỹ của mẹ. Mùi chua nồng của dịch vị hòa với mùi mồ hôi và mùi đất ẩm. Mẹ không hề dừng lại, bàn tay bà vẫn giữ chặt lấy đôi chân bé nhỏ của tôi, giọng thì thầm: "Không sao đâu, con gái, không sao đâu."

Và rồi, một hình ảnh khác, ấm áp hơn. Bố tôi, với nụ cười hiền lành làm đôi mắt nheo lại thành những vệt nhăn nhỏ, từ phía sau lưng bỗng biến ra một chú mèo mướp con. Nó kêu "meo meo" yếu ớt, đôi mắt tôi đầy tò mò. Đó là món quà tôi ao ước bấy lâu, thứ đã yêu ngày dài ốm đau, cô độc trong căn nhà nhỏ. Niềm vui khi đó thuần khiết làm sao.

Những ký ức ngọt ngào ấy giờ đây lại trở thành gánh nặng. Chúng chất lên vai tôi sự áy náy, tội lỗi. Tôi nhìn vào vết thương trên tay mẹ, nhìn vào gương mặt căng thẳng của Lý Diên. Tôi bỗng trở nên nặng trịch, như được đúc bằng chì. Tiếng nói trong đầu tôi vẫn không ngừng: "Hắn ta đang lợi dụng tình cảm của bố mẹ để khống chế cô. Đừng tin."

Nhưng liệu tôi có còn phân biệt được đâu là sự thật, đâu là ảo giác? Cái gì là tình yêu thương chân thật, cái gì là sự dối trá khéo léo? Cơ thể tôi mệt mỏi rã rời. Mọi thứ xung quanh bắt đầu xoay chuyển, méo mó. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi thuốc sát trùng của bệnh viện xộc vào mũi, cay cay.

Rồi tôi buông tay.

Con dao rơi xuống nền gạch lạnh ngắt, kêu lên một tiếng "loảng xoảng" chói tai, nảy lên vài cái rồi nằm im. Tôi không còn sức để đứng vững nữa, hai đầu gối khuỵu xuống, cả người run lên từng cơn. Tôi nhắm nghiền mắt lại, để mặc cho bóng tối ập đến, mong nó có thể che đi tất cả những nghi ngờ, đau đớn và tiếng thì thầm đáng sợ vẫn đang văng vẳng đâu đó trong hộp sọ của mình.

Má cổ họng họ không có mùi tanh nồng như tôi tưởng. Nó tỏa ra một thứ hương thơm ngọt ngào, nồng nặc, tựa như mùi mật ong bị đun sôi quá lửa. Mùi hương ấy xông thẳng vào mũi tôi. Diên đang đứng đó, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc, nhìn tôi làm điều mà ngay cả trong cơn ác mộng điên rồ nhất, anh ta cũng không nghĩ tôi dám làm.

Tôi đã hạ quyết tâm.

Quyết định ấy không đến như một cú đánh bất ngờ, mà len lỏi, tích tụ từng chút một, tựa như nước thấm qua đá. Nó bắt đầu từ khoảnh khắc tôi nhìn thấy họ – hai con người mang khuôn mặt của bố mẹ tôi, nhưng lại toát ra một thứ gì đó sai sai. Ánh mắt họ quá hoàn hảo, quá dịu dàng, đến mức trở nên vô hồn. Nụ cười của họ được tạo hình một cách máy móc, mỗi đường nét đều đặn đến ghê người. Họ không phải là bố mẹ tôi. Bố tôi, khi nấu ăn mừng tôi đỗ trường chuyên, đã làm cháy khét cả món sườn xào chua ngọt, mồ hôi nhễ nhại trên trán, nụ cười thì ngượng ngùng nhưng ấm áp vô cùng. Mẹ tôi cười rũ rượi, vừa dọn dẹp đống hỗn độn ấy vừa trêu chọc ông. Khói bếp, mùi thức ăn cháy và tiếng cười đùa của họ – đó mới là thứ thuộc về tôi. Cò đang đứng đây, với vẻ ngoài giống hệt ấy, chỉ là một bản sao giả mạo, lạnh lẽo và đáng sợ.

Lưỡi cứa một đường họng họ. Cảm giác lưỡi dao xuyêịt thật kỳ lạ, không phải sự cản trở của cơ bắp hay xương, mà giống như cắt qua một lớày, đàn hồi một cách bất thường. Tôi tưởng họ sẽ giãy giụa, sẽ gào thét, sẽ biến hình thành thứ quái vật nào đó. Nhưng họ không làm vậy. Họ chỉ đứng đó, ánh mắt dán chặt vào tôi. Sự dịu dàng giả tạo biến mất, thay vào đó là một luồng căm ghét tinh khiết, sắc lạnh, trộn lẫn mọi, thoáng qua nhanh đến mức tôi gần như không kịp bắt gặp. Họ căm ghét tôi vì đã nhìn thấu bản chất của họ, hay vì tôi đã dám phá vỡ vở kịch hoàn hảo mà họ dựng nên? Tôi không rõ. Chỉ biết rằng trong khoảnh khắc ánh mắt ấy chạm vào tôi, tôi cảm thấy mình đã làm đúng.

Rồi mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Không phải tiếng nổ, mà là một sự tan rã im lặng. Cả căn phòng, hai con người kia, tất cả như một bức tranh sơn dầu bị ai đó xé toang. Chúng vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ li ti, lơ lửng trong không trung, rồi từ từ phân tán, biến mất như chưa từng tồn tại. Tôi đứng giữa một không gian trống rỗng, trắng toát, chỉ còn lại Lý Diên. Anh ta vẫn đứng ở vị trí cũ, bất động, nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt phức tạp khó hiểu: có kinh ngạc, có xa lạ, có một chút thán phục, và đâu đó, một sự đồng cảm sâu thẳm mà tôi chưa từng thấy.

“Em làm được rồi, Mạt Mạt.”

Giọng nói ấy vang lên. Nhưng nó không phải từ thanh quản của tôi. Nó phát ra từ miệng Lý Diên, thế mà âm sắc, ngữ điệu lại chính là giọng của tôi. Lời nói mà tôi đã tự nhủ trong đầu giờ được ra ngoài. Cảm giác thật kỳ dị, như thể ranh giới giữa hai chúng tôi trong khoảnh khắc ấy đã bị xóa nhòa.

Rồi Lý Diên cũng mờ dần. Hình biến vào không gian trắng xóa ấy, nhẹ nhàng như một làn khói. Khi màn sương cuối cùng của ảo ảnh tan đi, hai bóng người thân thuộc hiện ra. Họ đứng đó, tay trong tay. Khuôn mặt họ không còn vẻ hoàn hảo giả tạo nữa. Tôi thấy những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt bố, vết tàn nhang lấm tấm trên gò má mẹ, và ánh mắt của họ – ánh mắt chan chứa tình yêu thương, tự hào, và một nỗi buồn mênh mông nào đó mà tôi chưa thể hiểu hết. Họ mỉm cười với tôi. Một nụ cười thật sự, ấm áp đến nghẹn thở. Khôần hiện ra, đó là phòng khách nhỏ bé của gia đình tôi, với chiếc ghế sofa cũ kỹ và bức ảnh gia đình treo trên tường. Mùi máu ngọt ngào kia đã biến mất, thay vào đó là hương trầm nhè nhẹ mẹ tôi thường đốt và mùi phấn viết từ cuốn vở tôi để quên trên bàn. Tất cả đã trở về đúng vị trí của chúng.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này là bước ngoặt tâm lý tinh tế, nơi tác giả chuyển từ hành động bạo lực thô thiển sang một không gian siêu thực đầy biểu tượng. Chi tiết Lý Diên lặp lại lời của Mạt Mạt tạo cảm giác mất định hướng, trong khi hình ảnh cha mẹ hiện ra ấm áp là sự xoa dịu tâm hồn độc giả.

📖 Chương tiếp theo

Mạt Mạt sẽ phải tỉnh dậy từ giấc mộng đầy ám ảnh ấy và đối mặt với hậu quả thật sự của những gì vừa xảy ra.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram