Lời nhắn gửi từ chính tôi của vòng tuần hoàn trước cứ vang vọng trong đầu. "Cô sẽ chết vào tám giờ tối."
Tôi liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường đã cũ. Bảy giờ bốn mươi lăm. Mười lăm phút. Chỉ còn mười lăm phút nữa thôi. Một sự bình tĩnh kỳ lạ, lạnh cóng, chậm rãi lan tỏa khắp các ngón tay đang run rẩy của tôi. Có lẽ vì tôi đã trải qua điều này năm lần rồi, dù không nhớ, nhưng cơ thể và linh hồn này hình như vẫn còn lưu giữ nỗi khiếp sợ đã được rèn giũa. Lần này, tôi không định chạy trốn nữa.
Điện thoại rung lên lần nữa, màn hình sáng lên cái tên "Lý Diên". Ánh sáng xanh lạnh lẽo ấy trong bóng tối hành lang khiến tôi nhớ đến đôi mắt của tôi khi nói dối – cũng long lanh, cũng đầy vẻ chân thành giả tạo. Tôi tắt máy, âm thanh rung động ngừng bặt, để lại một sự im lặng căng như dây đàn. Anh ta đã nói gì nhỉ? "Em không thể làm được đâu."
Giọng nói đó đầy vẻ lo lắng, thống khổ, như thể anh ta thực sự quan tâm đến tôi. Nhưng lời cảnh báo từ quá khứ của chính tôi vang lên rõ ràng hơn: "Lý Diên sẽ dùng đủ mọi cách để ngăn cô."
Tôi không hiểu tại sao. Có lẽ trong mớ hỗn độn của những vòng lặp thời gian này, anh ta đã đứng về phía nào đó khác. Hoặc có lẽ chính là một phần của cái bẫy. Suy nghĩ này khiến lồng ngực tôi đau nhói, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim. Tôi đã từng tin tưởng anh ta, thậm chí có lẽ đã yêu anh ta, trong một vòng tuần hoàn nào đó mà tôi không còn nhớ. Giờ đây, sự tin tưởng duy nhất tôi có lại đến từ những dòng chữ do chính tay tôi của kiếp trước để lại. Thật là một sự mỉa mai đau đớn.
"Em cảm giác con bé đó không tin tưởng chú."
Giọng của người phụ nữ trẻ vang lên từ phòng bếp, the thé như tiếng kim khâu xé vải. Tôi nép sát người vào bức tường lạnh ngắt, hơi thở nín lại. Lớp vữa thô ráp cọ vào lưng áo, tạo ra một cảm giác chân thực đến phũ phàng, nhắc nhở tôi rằng đây không phải là ác mộng.
"Không thì giết luôn đi cho xong."
Một giọng đàn ông trầm khàn, thản nhiên, như đang bàn về việc giết một con gà. Máu trong người tôi dường như đóng băng. Sự tàn nhẫn trong câu nói ấy quá đỗi bình thản, khiến nỗi sợ hãi của tôi trở nên nhỏ bé và vô vọng. Họ đã làm điều này bao nhiêu lần rồi? Với tôi và với những "tôi" khác trong các vòng lặp trước?
"Sao em cứ cảm giác hình như nó ra ngoài rồi ấy nhỉ?"
Người phụ nữ lên tiếng lần nữa và tôi nghe thấy tiếng ghế dịch chuyển.
Đó là khoảnh khắc quyết định. Mọi thứ diễn ra chậm rãi một cách khủng khiếp. Tôi thấy bóng người đàn ông đứng dậy, xoay người lại. Ánh đèn từ phòng bếp chiếu xiên qua hành lang, in bóng hắn lên bức tường đối diện, to lớn và méo mó. Rồi hắn ngẩng phắt đầu lên. Đôi mắt hắn, hai hố đen tốon mặt không rõ nét, đâm thẳng về phía bóng tối tôi đang trốn.
Không còn đường lui. Lời cảnh báo nhắc tôi: "Trừ phi trước đó cô giết chết được bọn họ."
Sự sống còn thuần túy lên tiếng, át đi mọi sự do dự, sợ hãi hay đạo đức mơ hồ. Tay phải tôi siết chặt lấy chiếc kéo cắt vải mà tôi đã giấu trong tay áo từ lúc nào không hay. Lưỡi kéo lạnh buốt, sắc nhọn, truyền vào lòng bàn tay một sự quyết đoán bằng kim loại.
Tôi bước ra khỏi bóng tối. Không nhón chân, không rón rén nữa. Tiếng bước chân tôi vang lên chắc nịch trên nền gạch lạnh. Ba con người trong bên tôi, ngơ ngác trong một giây, trước khi nhận ra ánh mắt và tư thế của tôi.
"Cháu… cháu thức dậy rồi à?"
Người đàn ông lớn tuổi nhất cố nở một nụ cười, nhưng nụ cười của ông ấy đóng băng nửa chừng trên môi.
Tôi không trả lời. Tôi nhìn thẳng vào mắt người đàn ông vừa đề nghị "giết luôn đi cho xong". Trong ánh mắt hắn, tôi không thấy sợ hãi, mà chỉ thấy một sự tò mò lạnh lùng, như một thợ săn nhìn thấy con mồi bất ngờ quay lại phản kháng. Chính điều đó khiến tay tôi càng thêm vững. Họ không coi tôi là con người. Với họ, tôi chỉ là một phần của một quy trình, một vòng lặp cần được khép lại đúng hẹn.
"Tám giờ tối," tôi lên tiếng, giọng nói của tôi khàn đặc và xa lạ ngay cả với chính tôi. "Ta không định đợi đến lúc đó."
Và tôi lao tới. Không phải với sự điên cuồng của kẻ tuyệt vọng, mà với sự chính xác lạnh lùng của một kẻ đã được định sẵn mục đích. Mùi thịt kho ngọt ngào quyện với mùi mồ hôi lạnh và sự kinh hoàng bỗng bốc lên sặc sụa. Tiếng hét vang lên. Tiếng bát đĩa vỡ loảng xoảng. Và tất cả hòa vào một màn hỗn độn đẫm máu dưới ánh đèn vàng vọt, trong căn bếp ngập mùi tử khí này.
Đồng hồ điểm tám tiếng. Nhưng tôi vẫn còn đứng đây, thở hổn hển, tay run lẩy bẩy. Trước mặt tôi, mọi thứ đã kết thúc. Vòng tuần hoàn thứ năm, có lẽ, đã bị phá vỡ. Nhưng trong sự tĩnh lặng đáng sợ sau cuồng phong, một câu hỏi mới hiện lên: Giờ thì sao? Và Lý Diên… anh ta sẽ xuất hiện chứ? Tôi nhìn về phía chiếc điện thoại đã tắt nguồn, nằm im lìm trong bóng tối ở góc phòng, như một quả bom nổ chậm chờ đợi.
Tôi ngồi thu mình trong bóng tối, hơi thở gấp gáp như vừa chạy thoát khỏi một cơn ác mộng dài. Lồng ngực tôi đập thình thịch, từng nhịp đập dồn dập va vào xương sườn, như muốn phá vỡ khung xương mà thoát ra ngoài. Âm nhạc lúc này là tiếng tim đập điên loạn của chính mình và tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài khung cửa sổ kính mờ đục.
Tiếng bước chân.
Chúng vang lên từ phía cầu thang, từng bước một, chậm rãi và nặng nề, như đếm ngược thời gian của tôi. Mỗi tiếng chân chạm vào bậc gỗ cũ kỹ lại khiến tim tôi thắt lại một lần. Giọng nói ngọt ngào, quen thuộc đến rợn người vọng lên từ phía dưới, xuyên qua lớp sàn mỏng manh. "Mạt Mạt, con đang ở đâu vậy, con gái yêu của mẹ."
Lời gọi ấy không khiến tôi thấy ấm áp, mà chỉ như một sợi dây thừng lạnh giá quấn quanh cổ họng, siết chặt từng chút một.
Tôi lách mình vào khoang tủ âm tường chật hẹp, lưng áo sát vào mặt gỗ thô ráp phía sau. Tay phải tôi nắm chặt lấy chuôi dao, những ngón đến mức đau nhức. Mồ hôi lạnh từ lòng bàn tay ứa ra, nhờn nhợt và ẩm ướt, khiến chuôi dao bằng gỗ trơn trượt khó giữ. Tôi phải dùng hết sức mới không để nó tuột khỏi tay. Bên ngoài, màn đêm bị xé toạc bởi những tia chớp trắng xóa, theo sau là tiếng sấm gầm rền vang dội cả căn phòng. Ánh sáng chớp lóe lên trong tích tắc, chiếu rõ từng khe hở của cánh tủ.
Và trong khoảnh khắc chói lòa ấy, tôi nhìn thấy một con ngươi.
Nó dí sát vào khe hở, lờ mờ trong bóng tối, nhưng tôi có thể cảm nhận rõ ánh mắt đó. Một sự chăm chú lạnh lùng, tò mò, như đang quan sát một con vật trong lồng. Hơi thở nóng hổi phả qua khe tủ, mang theo mùi nước hoa mà người phụ nữ ấy vẫn thường dùng. Giọng nói thì thầm, từng tiếng một, vọng vào tai tôi. "Tìm… thấy… con… rồi."
Cánh tủ bị giật mạnh ra ngoài trước khi tôi kịp phản ứng. Một bàn tay lớn, lực lưỡng nắm lấy cánh tay tôi và lôi phắt tôi ra khỏi nơi trú ẩn. Ánh đèn phòng khách chói lòa làm tôi choáng váng. Người phụ nữ mà tôi từng gọi là mẹ tiến lại gần, đôi mắt bà ta đẫm một vẻ lo lắng được dàn dựng quá kỹ lưỡng. Bà ta nắm chặt lấy bả vai tôi, những ngón xiết chặt đến mức đau nhức. "Mạt Mạt, sao con lại không tin tưởng chúng ta vậy?"
Giọng bà ta run run: "Con bị bệnh rồi, bệnh rất nặng là đằng khác. Mẹ và bố định đưa con đến bệnh viện."