Tôi đứng im lặng trong phòng trực ban, tờ giấy chẩn đoán bệnh mà ông ngoại vừa đọc xong cò. Không phải lần đầu tiên tôi nhìn thấy nó — tôi đã đọc nó hàng chục lần rồi, từng chữ, từng con số. Nhưng để cho người khác biết, để toàn bộ gia tộc Cận hiểu rằng những quyết định của tôi là cứng rắn, không thể lay chuyển, tôi vẫn yên lặng chứng kiến cảnh này.
Tờ thỏa thuận ly hôn nằm trên mặt bàn. Chữ ký của tôi đã khô trên giấy — cứng cỏi, sắc nét, giống như sự quyết định của một người không còn lựa chọn khác.
Tôi ôát vào lồng ngực. Cậu bé nhỏ bé, mái tóc còn ẩm ướt, mắt to tròn nhìn mọi ngườới sự tò mò đặc trưng của tuổi thơ. Kiến Vi vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa của những gì đang diễn ra, nhưng tôi hiểu. Rõ ràng lắm.
"
Từ hôm nay, con trai tôi sẽ mang họ Hứa," tôi nói từ từ, mỗi từ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. "
Cậu sẽ không đượào phả đệ nhà Cận, không còn liên hệ máu mủ nào với gia tộc này nữa."
Tiếng nói của tôi bình tĩnh nhưng chứa đầy quyết tâm. Đó không phải là sự cấu xé, không phải khiêu khích — đó là một lựa chọn cần thiết, một cách để bảo vệ đứa trẻ khỏi những gánh nặng và bí mật mà họ Cận mang theo.
Những cán bộ trong phòng trực ban đột nhiên ngừng thở. Tôi cảm nhận được sự im lặng từ phía sau, cảm nhận được những ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Ông ngoại Cận Tú được người hầu dìu từ từ bước vào. Ông ta dựa trên chiếc gậy gỗ hoàng dương — chiếc gậy đã trảươi năm chiến trận, bây giờ chỉ là một vật bảo hộ cho xương cốt yếu của một người cao tuổi.
Nghe những lời tôi vừa nói, ông ta đành tay cầm gậy lên cao rồi đập xuống sàn gỗ với một tiếng động mạnh mẽ, tiếng vang dội khắp cả căn phòng.
"
Cận Đình Ngự!"
Giọng ô, chứa đầy sự phẫn nộ. "
Gia tộc Cận đã ba đời liên tiếp phục vụ đất nước, máu mủ và danh dự của chúng ta không phải là thứ có thể bỏ đi như rác rưởi! Kiến Vi là đứa cháu duy nhất, là con đích tôn duy nhất của gia tộc — tuyệt đối không thể để nó mất dòng họ!"
Ông ta cảm thấy bị xúc phạm, không chỉ là xúc phạm về danh dự mà còn về tương lai, về sự kế tục mà ông đã xây dựng suốt cả cuộc đời. Trong mắt ông, một ngườà tất cả.
Tôi không nói gì. Ôm con chặt hơn, tôi cảm nhận được nhịp tim nhỏ bé đập nhanh nhôm nhíp — cậu bé cảm thấy được sự căng thẳng xung quanh, dù không hiểu rõ nguyên nhân. Tôi từ từ xoay người, vành mũ che khuất một phần khuôn mặt của tôi. Dưới ánh sáng yếu ớt, ông ngoại có thể thấy được phần cằm của tôi, cứng rắn và bất động.
Ông không hiểu. Ông sẽ không bao giờ hiểu, trừ khi tôi nói ra — nhưng tôi sẽ không nói.
Phía bên kia của phòng trực ban, có một tiếng hít thở bị nén lại — có lẽ là ai đó đang cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình. Có lẽ là Hứa Cường, hoặc có lẽ là ai đó khác. Tôi không cần nhìn để biết — tôi đã cảm nhận được sự hiện diện đó.
Ông Cận lảo đảo một chút, rồi chỉ tay về phía viên cảnh vệ đứng gần cửa: "
Lấy bản báo cáo đó lại đây!"
Cảnh vệ không dám chậm trễ. Anh ta chạy với bước chân mau lẹ, lấy tờ chẩn đoán từ tay tôi hoặc từ bàn nơi tôi đặt nó. Ông Cận cầm lấy bản báo cáo, bước tới cửa sổ nơi ánh sáng chiều tối lọt vào phòng.
Ông bắt đầu đọc.
Dòng sau dòng, từ sau từ. Tôi có thể thấy được những sự thay đổi trên khuôn mặt ông — sự bất ngờ, sự hoài nghi, sau đó là sự chấp nhận một sự thật không thể phủ nhận. Tay ông run rẩy hơn. Tờ giấy trong tay ông gần như bị xé toạc do sức nắm quá mạnh.
"
Cái này... cái này là sự thật à?"
Giọng ông yếu đi rất nhiều. "
Bệnh viện quân đội trung ương đã xác nhận rồi sao?"
Tôi gật đầu một cách chậm chạp. Cửa sổ phía sau lưng ông phát sáng với ánh chiều tối buồn bã, và bóng của ông trên tường trở nên vô cùng nhỏ bé.
Tôi không dám tin vào những gì mình vừa nghe. Mấy ngày trước, khi Cận Đình Ngự lặng lẽ bước vào phòng, tôi đã cảm nhận được một cái lạnh khác thường — không phải từ tiết trời cuối năm, mà từ ánh mắt anh ta. Bác sĩ đã nói gì với anh, tôi không biết, nhưng từ cách anh ngồi xuống, từ từ gập gập, tôi biết rằng những lời tiếp theo sẽ thay đổi tất cả.
"
Kiến Vi, xin anh được xin lỗi."
Giọng anh rất nhỏ, như đang cầu cứu một cái gì đó đã mất vĩnh viễn. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, và trong đó, tôi thấy một màu đỏ sâu thẳm — đỏ của lửa, đỏ của máu, đỏ của tuyệt vọng. Đó không phải là giả dối. Cận Đình Ngự không bao giờ biết giả dối trước người mình yêu.
"
Lời hứa nắốt một cuộc đời, tôi — Cận Đình Ngự — không thể hoàn thành."
Khi anh nói những từ này, tôi cảm thấy cơn gió lạnh từ ngoài sân thưa thây thổi vào, mang theo mùi tuyết mới rơi. Tôi biết anh đang nói gì. Tôi đã đoán được. Nhưng biết được và chấp nhận hoàn toàn là hai chuyện khác nhau.
Một nụ cười bật ra trên môi tôi — cười khổ, cười nước mắt chưa chảy, cười của người đã chuẩn bị từ lâu nhưng vẫn không sẵn sàng.
"
Cận Đình Ngự, sự thật anh tự biết rõ hơn ai hết. Anh biết tôi yêu anh như thế nào. Anh cũng biết tôi chấp nhận những gì anh có thể cho. Nhưng có một điều anh không thể lấy đi từ tôi — đó là Châu Châu."