Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Đêm trước hôn lễ

2702 từ

Chu Mạt mở mắóng tối.

Cảm giác đầu tiên ập đến là mùi hương quen thuộc của phòng khách sạn cao cấp — nước xả vải đắt tiền, tinh dầu oải hương thoang thoảng, và một thứ gì đó sạch sẽ, lạnh lẽo như không khí điều hòa đang phả vào mặt. Cô ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực, đau nhói như thể vừa có một bàn tay vô hình bóp nghẹt nó.

Cô nhìn quanh.

Căn phòng trang trí theo phong cách tân cổ điển, rèm cửa màu kem kéo hờ, ánh đèn đường hắt vào từng vệt dài trên sàn gỗ. Trên bàn trang điểm, chiếc váy cưới màu trắng tinh đượắn trong túi nilon bảo vệ, dưới chân nó là đôi giày cao gót pha lê lấp lánh.

Chu Mạt run rẩy đưa tay lên sờ mặt mình. Da thịt ấm nóng, mịn màng. Cô nhìn xuống bàn tay — làn da trắng trẻo, không một vết sẹo, không một vết chai sần vì những năm tháng làm việc quần quật kiếm tiền nuôi gia đình. Cô nắm chặt tay lại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau thật, đau đến mức cô biết mình không mơ.

“Không thể nào…”

Giọng cô khàn đặc, nghẹn lại trong cổ họng.

Cô nhớ tất cả.

Kiếp trước, cô gả cho Hoàng Vũ trong một đám cưới lộng lẫy. Hắn ta là con trai của gia tộc Hoàng thị, có chút tài sản, có chút địa vị. Cô tưởng đó là tình yêu, tưởng đó là bến đỗ bình yên sau những tháng ngày cô đơn. Nhưng không. Hắn cưới cô chỉ vì muốn thôn tính công ty của cha cô, muốn chiếm đoạt mảnh đất vàng mà ông để lại. Và Trịnh Linh — người bạn thân nhất của cô — đã âm thầm giúp hắn, cười nhạo cô sau lưng.

Suốt ba năm trời, cô sống như một con rối trong nhà họ Hoàng. Họ bóc lột cô, chà đạp cô, biến cô thành công cụ kiếm tiền rồi vứt bỏ khi không còn giá trị. Cuối cùng, khi cô phát hiện ra sự thật, họ đã đẩy cô vào chỗ chết — một tai nạn xe được dàn dựng hoàn hảo, không một ai bị nghi ngờ.

Chu Mạt nhắm mắt lại, ký ức cuối cùng ùa về như một cơn sóng dữ. Cảm giác thân thể vỡ vụn dưới bánh xe tải, tiếng xương gãy, mùi máu tanh nồệng. Cô đã chết. Chết trong đau đớn, trong cô độc, trong uất hận.

Và rồi… cô tỉnh dậy ở đây.

Cô với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường. Ngày tháng hiện lên màn hình sáng rõ: 14 tháng 10, 20 giờ 47 phút.

Đêm trước hôn lễ.

Môi Chu Mạt run lên, rồi bất ngờ cô bật cười. Tiếng cười khô khốc, chua chát, nhưng mắt cô lại sáng rực lên một thứ ánh sáng kỳ lạ. Trùng sinh. Cô đã được sống lại. Cơ hội thứ hai để xoay chuyển tất cả.

“Lần này… tao sẽ không để bọn mày chà đạp nữa.”

Cô nói với chính mình, giọng nhỏ nhưng kiên định như dao cắt.

Cô mở danh bạ điện thoại, tìm tên “Hoàng Vũ”. Ngón tay cô dừng lại trên màn hình một giây, rồi không do dự, ấn vào cuộc gọi. Nhưng trước khi nhấn nút gọi, cô dừng lại. Không. Gọi điện thì hắn sẽ có cơ hội nói, cơ hội biện minh, cơ hội lừa cô thêm lần nữa. Cô không muốn nghe giọng hắn. Cô muốn hắn đọc được nỗi đau, sự khinh bỉ của cô qua từng con chữ.

Cô chuyểắn.

Những ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, từng chữ như từng nhát dao cô muốn đâm vào tim hắn:

“Hoàng Vũ, hôn lễ hủy bỏ. Tôi biết hết rồi. Tôi biết mày và Trịnh Linh đã làm gì sau lưng tôi. Biết cả kế hoạch chiếm đoạt công ty của ba tôi. Đừng hỏi tại sao. Chỉ cần biết rằng từ giây phút này, tôi và mày không còn bất kỳ quan hệ nào. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Cô ấn gửi.

Cảm giác như một tảng đá nghìn cân vừa được nhấc khỏi lồng ngực. Cô thở hắt ra, ngả người ra sau, lưng tựa vào đầu giường bằng gỗ óc chó mát lạnh. Tim cô vẫn đập nhanh, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn. Cô vừa thay đổi vận mệnh của mình chỉ bằng một tin nhắn ngắn ngủi.

Điện thoại reo ầm ĩ chưa đầy ba mươi giây sau.

Cô nhìn màn hình: Hoàng Vũ.

Cô tắt máy, không nghe. Hắn gọi lại lần nữa, rồi lần nữa. Cô mỉm cười lạnh, tắt nguồn luôn. Cảm giác im lặng sau đó thật dễ chịu, giống như vừa cắt đứt một sợi dây xích đang siết chặt cổ mình.

Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Kéo rèm ra, toàn bộ khung cảnh thành phố về đêm hiện ra trước mắt. Ánh đèn neon nhấp nháy nghìn màu, dòng xe cộ tấp nập như những dải lụa sáng chảy dài trên đường. Thành phố sầm uất, nơi quyền lực và tiền bạc chi phối mọi mối quan hệ. Cô đã từng là một con tốt thua cuộc trong ván cờ này. Nhưng bây giờ… cô sẽ là người cầm quân.

Chu Mạt mặc lại bộ đồ mình đã mặc sẵn — một chiếc váy ôm body màu đen đơn giản, khoác ngoài chiếc áo blazer nhẹ. Cô không muốn ở lại khách sạn này thêm một phút nào nữa. Mọi thứ ở đây đều gợi nhớ về cái đám cưới nực cười mà cô suýt bước vào.

Cô xách túi, bước ra khỏi phòng. Hành lang khách sạn vắng lặng, thảm trải sàn dày êm nuốt trọn tiếng bước chân. Những chiếc đèn treo tường bằng pha lê tỏa ánh sáng vàng ấm, tạo thành những vệt dài trên tường. Mùi nướấp thoang thoảng trong không khí — một mùi hương của sự giàu có và quyền lực mà kiếp trước cô từng khao khát thuộc về.

Cô bước vào thang máy, ấn nút tầng trệt. Cánh cửa thép bóng loáng khép lại, phản chiếu hình ảnh cô — một cô gái trẻ với đôi mắt sáng rực, gương mặt kiên quyết, không còn chút mờ mịt hay yếu đuối nào như trước.

Thang máy chạy xuống, dừng lại ở tầng tám.

Cánh cửa mở ra.

Một người đàn ông bước vào.

Cao, mặc một bộ vest đen được cắt may hoàn hảo, từng đường chỉ như ôm lấy thân hình vạm vỡ của hắn. Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao thẳng, môi mỏng khẽ mím lại. Nhưng thứ khiến Chu Mạt chú ý nhất chính là đôi mắt — đen sâu thẳm, lạnh lẽo, như vực thẳm không đáy, nhưng lại có một thứ ánh sáng kỳ lạ khi hắn nhìn thấy cô.

Ánh mắt hắn dán chặt vào cô.

Chu Mạt cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô biết hắn. Ai mà không biết? Lục Thần Uyên — tổng giám đốc tập đoàn Lục thị, một đế chế tài chính khổng lồ có sức ảnh hưởng đến mọi ngóc ngách của thành phố này. Hắn nổi tiếng là kẻ độc lai độc vãng, ít xuất hiện trước công chúng, nhưng mỗi lần xuất hiện đều khiến giới thượng lưu chấn động.

Kiếp trước, cô chưa từng tiếp xúc trực tiếp với hắn. Chỉ nghe qua những lời đồn — hắn lạnh lùng, tàn nhẫn, không có thứ gì trên đời này lay động được trái tim bằng đá của hắn.

Nhưng bây giờ, trong thang máy chật hẹp này, hắn đang nhìn cô.

Không phải kiểu nhìn dò xét hay tò mò. Mà là kiểu nhìn như thể hắn đã tìm kiếm ai đó rất lâu, và cuối cùng cũng tìm thấy. Một cái nhìn sâu đến mức cô có cảm giác hắn đang xuyên thấu qua làn da, qua lớp thịt, để nhìn thẳng vào tâm hồn cô.

Chu Mạt không né tránh. Cô ngước mắt lên, nhìn thẳng vào hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong nhẹ. Cô không còn là Chu Mạt yếu đuối kiếp trước nữa. Cô đã chết một lần, đã đau một lần. Chẳng còn gì để sợ.

“Tầng mấy?” Cô hỏi, giọng bình thản.

Lục Thần Uyên không trả lời ngay. Hắn vẫn nhìn cô, đôi mắt đen láy khẽ nheo lại, như đang đánh giá, như đang ghi nhớ từng đường nét trên gương mặt cô. Một khoảng lặng kéo dài đến mức cô tưởng hắn sẽ không nói gì.

“Tầng trệt.” Giọng hắn trầm thấp, hơi khàn, phát ra từ cổ họng như một tiếng gầm nhẹ.

Chu Mạt ấn lại nút tầng trệt, lưu ý thấy nó đã sáng sẵn. Cô không nói gì thêm, chỉ đứng im, nhìn thẳng vào cánh cửa thang máy phản chiếu bóng hai người.

Nhưng cô có thể cảm nhận được — hắn vẫn đang nhìn cô.

Không phải ánh nhìn lơ đãng của một người đàn ông bắt gặp một cô gái đẹáy. Mà là ánh nhìn của một kẻ săn mồi, tập trung, kiên định, như thể hắn đã quyết định điều gì đó ngay từ giây phút đầu tiên.

Tráạt đập nhanh hơn một chút, nhưng mặt cô vẫn lạnh như băng. Cô thầm cười trong lòng. Kiếp trước, cô nhịn nhục bị chà đạp. Kiếp này, cô muốn mặc sức tung hoành. Và nếu tên tổng giám đốc lạnh lùng này muốn chơi trò gì, cô sẽ chơi cùng hắn. Cô chẳng còn gì để mất.

Thang máy chạm tầng trệt, cánh cửa mở ra.

Chu Mạt bước ra trước, không ngoảnh đầu lại. Cô cảm nhận được ánh mắt hắn đổ dồn về phía mình, nóng rực như thiêu đốt, nhưng cô cố tình không quay lại. Cô bước qua sảnh khách sạn rộng lớn, đèn chùm pha lê khổng lồ trên cao tỏa ánh sáng lấp lánh xuống sàn đá hoa cương. Mùi nước hoa từ quầy lễ tân hòa lẫn với mùi cafe từ quầy bar bên cạnh.

Cô đẩy cửa kính bước ra ngoài, gió đêm mát lạnh thổi tung những lọn tóc mai. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác tự do tràn ngập trong lồng ngực. Phía sau lưng, cô biết hắn vẫn đang đứáy, nhìn theo bóng cô.

Lục Thần Uyên khẽ nheo mắt, nhìn theo bóng cô gái vừa bước ra khỏi thang máy, môi mỏng kéo một đường cong lạnh lẽo. Hắn đưa tay vuốt nhẹ cằm, ngóài chậm rãi di chuyển, như đang suy tính điều gì đó.

“Chu Mạt…” Hắn thì thầm tên cô, giọng nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy.

Hắn đã theo dõi cô từ lâu. Biết cô sắp kết hôn với Hoàng Vũ. Biết hắn ta là thứ rác rưởi không xứng với cô. Nhưng hắn chưa từng can thiệp, vì cô vốn dĩ là một ẩn số thú vị mà hắn muốn xem sẽ tự giải quyết thế nào.

Và bây giờ, nhìn cô bước ra khỏi thang máy với đôi mắt sáng rực, với dáng đi đầy tự tin và kiêu hãnh, hắn biết — cô đã thay đổi. Không phải thay đổi nhỏ, mà là một sự biến đổi hoàn toàn. Như thể một con bướm đã phá kén, như thể một thanh kiếm đã được mài sắăm cùn nhụt.

Hắn không biết điều gì đã xảy ra với cô trong đêm nay, nhưng hắn biết một điều — hắn muốn cô.

Và Lục Thần Uyên chưa bao giờ để thứ mình muốn lọt khỏi tay.

Hắn bước ra khỏi thang máy, tay cầm điện thoại, ấn gọi cho Dương Khải.

“Alo.” Giọng Dương Khải vang lên đầu dây, có chút ngạc nhiên khi thấy sếp gọi giữa đêm.

“Tra cho tôi toàn bộ thông tin về Chu Mạt. Chi tiết từ A đến Z. Sáng mai tôi cần.”

“Chu Mạt? Cô dâu tương lai của Hoàng Vũ ấy ạ?” Dương Khải hỏi lại, giọng có phần tò mò.

“Hôn lễ đã hủy rồi.” Giọng Lục Thần Uyên lạnh tanh, nhưng ẩn trong đó là một tia hài lòng khó tả.

“Hả? Hủy rồi ạ?” Dương Khải có vẻ sốc.

“Sáng mai, văn phòng của tôi. Đừng để tôi chờ.”

Hắn cúp máy, không đợi câu trả lời.

Ánh mắt hắn vẫn nhìn về phía cửa kính, nơi bóng cô gái vừa khuất dạng sau những tòa nhà cao tầng. Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng từ hàng cây ven đường.

Lục Thần Uyên đưa tay lên, nhìn chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út — một vật gia truyền mà mẹ hắn đã trao lại trước khi mất. Hắn xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

“Em đã sống lại rồi sao, Chu Mạt?”

Hắn thì thầm, giọng nhẹ đến mức tan vào gió.

“Lần này… anh sẽ không để em chạy thoát nữa.”

Hắn bước ra khỏi sảnh khách sạn, dáng người cao lớn khuất dần trong bóng tối của thành phố về đêm. Ánh đèn đường chiếu xuống bóng hắn dài ra trên mặt đường, cô độc nhưng đầy quyền lực.

Trên tầng cao của khách sạn, trong căn phòng mà Chu Mạt vừa rời đi, chiếc điện thoại của cô vẫn nằm trên giường, đã tắt nguồn. Nhưng nếu cô mở nó lên lúc này, cô sẽ thấy một tin nhắn chưa đọc từ một số lạ, gửi đếô tắt máy:

“Chúc mừng em đã thoát khỏi tên khốn đó. Chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi, Chu Mạt.”

Không ký tên. Nhưng từng chữ, từng dấu câu đều mang một uy lực ngầm, như một lời hẹn ước, như một mệnh lệnh.

Cô không biết, cuộc đời mình vừa rẽ sang một trang mới, và người viết nên trang sách đó không phải cô, mà là một kẻ đã âm thầm dõi theo cô từ rất lâu, chờ đợi khoảnh khắc này.

Đêm nay, thành phố vẫn sáng đèn, vẫn ồn ào, vẫn tấp nập. Và trong dòng chảy vô tận của cuộc sống, hai số phận vừa chạm vàột thang máy chật hẹp, tạo ra một tia lửa mà cả hai đều chưa lường trước được hậu quả.

Chu Mạt ngồi trên taxi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố lướt qua như một cuộậm. Cô mỉm cười — lần đầu tiên sau rất lâu, nụ cười của cô không mang theo đau khổ hay giả tạo. Nó là nụ cười của một người vừa giành lại quyền kiểm soát cuộc đời mình.

“Máy bay đến thành phố C, một vé.” Cô nói với tài xế.

Cô sẽ bay đến thành phố khác ngay trong đêm, tránh xa tất cả hỗn loạn mà tin nhắn hủy hôn vừa gây ra. Để nhà họ Hoàng và Trịnh Linh tự cắn xé nhau. Để họ tự hỏi làm thế nào mà con mồi ngoan ngoãn của họ lại bỗng nhiên biến mất.

Cô cần thời gian. Cần lên kế hoạch. Cần chuẩn bị cho cuộc chiến mà cô biết chắc sẽ đến.

Và trong sâu thẳm tâm trí, hình ảnh người đàn ôáy vẫn hiện lên rõ nét — đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn dán chặt vào cô như thể muốn nuốt chửng.

Chu Mạt siết chặt tay, cười thầm.

“Kiếp trước nhịn nhục bị chà đạp, kiếp này tao muốn mặc sức tung hoành. Nếu mày muốn chơi, Lục Thần Uyên… tao sẽ chơi tới cùng.”

Cô không biết rằng, ở một nơi nào đó trong thành phố, Lục Thần Uyên đang đứng trên sân thượng của tòa nhà cao nhất, nhìn về phía sân bay, khóe môi kéo lên một nụ cười lạnh lẽo.

Cuộc rượt đuổi vừa bắt đầu.

Và hắn sẽ khiến cô say như điếu đổ.

💡 Điểm nhấn chương này

Điểm nhấn chương nằm ở dòng tâm lý cô lột xác từ nạn nhân thành người sống trở lại với ý chí kiểm soát số phận của chính mình. Cảnh cuối với Lục Thần Uyên là một twist tâm lý tinh tế, khiến người đọc nhận ra rằng quá khứ của cô không phải cái bẫy bất ngờ, mà là sợi dây liên kết tới một "quỷ vương" đã chờ đợi.

📖 Chương tiếp theo

Kế hoạch trốn chạy của Chu Mạt sẽ tan tành khi những bí mật từ quá khứ bắt đầu bộc phát, và những phía bên tối của Lục Thần Uyên dần lộ diện.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord