Trời tờ mờ sáng, những tia nắng đầu tiên còn yếu ớt len lỏi, chiếu lên gương mặt của Chu Mạt đang ngồi trước bàn trang điểm. Cô nhìn mình trong gương, đôi mắt đen láy ánh lên một tia cương quyết lạ thường. Bộ váy trắng tinh khôi vẫn còn nguyên, nhưng hôm nay cô không mặc nó. Thay vào đó, cô chọn một chiếc đầm đỏ rực rỡ, ôm sát cơ thể, khoe trọn đường cong quyến rũ. Cô tô một lớp son đỏ thẫm, kẻ mắt sắc sảo, mái tóc dài xõa tung như bờm sư tử.
“Mạt Mạt, con định đi đâu mà ăn mặc như thế này?” Bà Chu đẩy cửa bước vào, thấy con gái đang đứng trước gương, liền giật mình. Bà lo lắng nhìn cô, nắm lấy tay áo. “Hay là… con đừng làm gì dại dột nữa. Chuyện hôn lễ, hay là để mẹ nói chuyện với nhà họ Hoàng…”
Chu Mạt quay lại, mỉm cười dịu dàng. Cô nắm lấy tay mẹ, cảm nhận làn da nhăn nheo ấm áp. “Mẹ, con không dại dột đâu. Con chỉ muốn đến tận nơi, nói cho họ biết con không kết hôn nữa.”
“Nhưng mà… con bé Trịnh Linh nó vừa gọi cho mẹ…” Bà Chu ấp úng, mắt đỏ hoe. “Nó nói con bỏ đi đâu mất cả đêm. Hoàng Vũ nó sốt ruột lắm. Cả họ hàng nhà nó đã đến đông đủ ở nhà hàng từ sáng sớm rồi. Con mà hủy hôn bây giờ, người ta cười cho chết.”
Nghe đến tên Trịnh Linh, khóe môi Chu Mạt nhếch lên một nụ cười lạnh. “Trịnh Linh? Nó lo lắà lo cho chính nó? Mẹ cứ yên tâm, con tự biết mình đang làm gì.”
Cô nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra, cầm chiếc túi xách màu đen bóng, bước ra cửa. Mùi nước 5 thoang thoảng theo từng bước chân, hòa quyện cùng mùi bánh mì nướng từ căn bếp phía sau. Chu Mạt hít một hơi thật sâu. Kiếp trước, cô đã im lặng chịu đựng để người ta chà đạp lên lòng tự trọng của mình. Kiếp này, cô sẽ không như thế nữa.
Chiếc taxi chầm chậm lăn bánh trên con đường dẫn đến nhà hàng tiệc cưới sang trọng bậc nhất thành phố. Chu Mạt ngồi ở ghế sau, mắt nhìn ra cửa sổ. Những tòa nhà cao tầng lướt qua như những thót tim. Cảm giác vừa quen vừa lạ. Cô nhớ lại kiếp trước, chính trên con đường này, cô đã ngồi, lòng đầy hy vọng về một tương lai hạnh phúc. Để rồi khi tỉnh dậy, cô đã thấy mình nằm trên giường bệnh, với mớ ống dây chằng chịt.
Xe dừng lại trước cổng nhà hàng Ngọc Lan. Hai bên đường đã đông nghẹt người. Những tấm biển chúc mừng đỏ chói, những dải lụa vàng bay phấp phới trong gió. Chu Mạt bước xuống xe, giày cao gót gõ lộp cộp trên nền đá hoa cương. Cả trăm cặp mắt đổ dồn về phía cô. Ánh nắng rọi lên mái tóc đen óng ả của cô, làm nổi bật làn da trắng ngần. Tiếng xì xào nổi lên như ong vỡ tổ.
“Kìa, cô dâu kìa!”
“Sao cô ta lại mặc váy đỏ? Không phải váy cưới màu trắng sao?”
“Đẹp quá! Nhưng mà lạ quá!”
Chu Mạt bước thẳng vào sảnh chính, không thèm để ý đến những ánh mắt tò mò. Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, nhưng cô nén lại. Kiếp trước cô đã từng run rẩy khi bước lên lễ đường, còn bây giờ, cô chỉ thấy một sự bình tĩnh đến lạnh lùng.
Trong phòng VIP, gia đình họ Hoàng đang ngồi đầy đủ. Hoàng Vũ mặc bộ vest trắng bảnh bao, đang đứng cạnh cha mẹ hắn, mặt mày tươi cười nói chuyện với khách. Khi thấy Chu Mạt bước vào, hắn khựng lại, nụ cười trên môi vụt tắt. Đôi mắt hắn mở to, nhìn cô từ đầu đến chân.
“Mạt Mạt! Em đến rồi à?” Hoàng Vũ vội vàng bước tới, tay nắm lấy tay cô, nhưng lòng bàn tay hắn đầy mồ hôi lạnh. “Sao em lại mặc thế này? Mẹ anh bảo em có chuyện gì gấp, hóa ra là… em định làm anh bất ngờ sao?”
Chu Mạt rút tay ra, mỉm cười. Tiếng cười của cô vang lên nhẹ nhàng, nhưng trong đôi mắt lại là một tầng băng giá. “Hoàng Vũ, anh nói đúng. Em đến để cho anh một bất ngờ đấy.”
Cha của Hoàng Vũ, ông Hoàng Văn Đức, đứng dậy, mặt đỏ bừng vì tức. Ông chỉ vào Chu Mạt, giọng the thé: “Chu Mạt! Cô ăn mặc như thế nào thế? Hôm nay là ngày cưới của cô và thằng Vũ. Cô định làm trò gì đây?”
“Thưa bác, con đến đây để tuyên bố hủy hôn.” Chu Mạt nói thẳng, giọng cô vang vọng khắp căn phòng rộng, xuyên qua từng lớp vải lụa và ánh đèn chói lóa. “Con không kết hôn với Hoàng Vũ nữa.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Mẹ của Hoàng Vũ, bà Phạm Thị Hoa, mặt tái mét, suýt ngã ra ghế. Bà ôm ngực, thở dốc. “Cô… cô nói cái gì? Chúng tôi đã chuẩn bị suốt ba tháng trời, mời hơn năm trăm khách, cô nói hủy là hủy sao?”
Hoàng Vũ sững sờ, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Hắn bước lại gần cô, giọng thì thầm đầy van nài: “Mạt Mạt, em đùa phải không? Có chuyện gì thì chúng ta từ từ nói, đừng làm lớn chuyện. Anh biết em giận anh vì chuyện hôm qua, nhưỗi, anh sai rồi.”
Chu Mạt nhìn thẳng vào mắt hắn, đôi mắt đen láy như hai hố sâu không đáy. Cô lắc đầu, nụ cười trên môi trở nên chua chát. “Sai? Anh sai ở chỗ nào? Anh sai vì đã hẹn hò với Trịưng em suốt hai năm qua? Tôi đã tính kế để chiếm đoạt tài sản của chồng?”
Mọi người trong phòng xôn xao. Những tiếng thì thầm rộ lên, nhưng Chu Mạt không thèm để tâm. Cô nhìn thấy khuôn mặt Hoàng Vũ biến sắc, từ trắng sang xanh, rồi đỏ bừng.
“Mạt Mạt! Em đừng nói bậy!” Hoàng Vũ gầm lên, nắm đấm siết chặt. “Ai nóết chuyện đó? Trịnh Linh là bạn thân của em, sao em có thể vu khống cho nó như vậy?”
“Vu khống?” Chu Mạt cười khẩy. Cô mở túi xách, lấy ra một chiếc điện thoại di động. Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình, rồi một đoạn ghi âm vang lên rõ ràng.
Giọng Hoàng Vũ trong đoạn ghi âm: “Linh à, em yên tâm, ưới con bé Chu Mạt xong, anh sẽ ly dị nó ngay. Lúc đó tài sản của nó sẽ là của anh, hai đứa mình sẽ sống sung sướng suốt đời.”
Giọng Trịnh Linh: “Nhưng mà nó có chịu ký giấy tờ chuyển nhượng không? Nó cứng đầu lắm.”
Hoàng Vũ: “Có anh lo. Anh sẽ cho nó uống thuốc, ký được thì tốt, không ký được thì cũng có cách. Em cứ chờ tin vui đi.”
Đoạn ghi âm kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn văng vẳng trong căn phòng. Im lặng. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Từng khuôn mặt trong phòng đều biến sắc. Mẹ Hoàng Vũ bật khóc, ôm chặt lấy chồng. Ông Hoàng Văn Đức mặt cắt không còn giọt máu, tay chỉ vẫy vẫy.
“Mày… mày…” Ông nói không ra hơi.
Hoàng Vũ lùi lại một bước, mắt mở to nhìn Chu Mạt. Hắn tưởng mình đang nằm mơ. “Sao… sao em có được đoạn ghi âm đó? Em đã theo dõi anh?”
Chu Mạt không trả lời. Cô chỉ nhẹ nhàng cất điện thoại vào túi, quay người bước ra cửa. Cô biết kiếp trước hắn và Trịnh Linh đã nói chuyện này với nhau rất nhiều lần. Cô đã từng nghe thấy, nhưng lúc đó cô ngu ngốc không tin. Kiếp này, cô đã âm thầm ghi lại tất cả.
“Đứng lại!” Mẹ Hoàng Vũ lao đến, túm lấy. “Cô không được đi! Cô phải giải thích rõ ràng! Chuyện này là do cô bịa đặt ra, phải không?”
Chu Mạt quay lại, nhìn bà ta bằng ánh mắt lạnh lẽo. Cảm giác đau đớn của kiếp trước ùa về khi bà ta đã đứng nhìn cô bị con trai mình đánh đập mà không nói một lời. “Thưa bác, con không bịa đặt. Nếu bác muốn, con có thể gửi đoạn ghi âm này cho tất cả khách mời trong đám cưới hôm nay. Bác muốn con làm vậy không?”
Bà Hoa lùi lại, mặt trắng bệch. Bà biết nếu chuyện này lan ra, danh dự của gia đình bà sẽ tan tành.
Tiếng vỗ tay bất ngờ vang lên từ phía cửa. Chu Mạt quay đầu nhìn, thấy một nhóm người đang đứng đó. Họ là những doanh nhân lớn, những người bạn của cha mẹ cô. Một người đàn ông trung niên bước lên, vỗ tay lớn.
“Chu tiểu thư, cô thật dũng cảm. Tôi rất khâm phục.” Ông ta nói, mắt nhìn cô đầy thán phục.
Ngay sau đó, những tiếng vỗ tay khác nổi lên. Từng người, từng người một, họ đứng dậy và vỗ tay. Tiếng vỗ tay như một cơn sóng dâng trào, cuốn trôi đi không khí nặng nề trong phòng. Chu Mạt đứng đó, mắt rưng rưng, nhưng cô không khóc. Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy chiến thắng.
Cô bước ra khỏi phòng VIP, bước qua hàng trăm ánh mắt ngỡ ngàng. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng. Cô cuối cùng cũng đã thoát khỏi cái lồng son mà kiếp trước đã giam hãm mình.
Khi cô bước ra khỏi cổng nhà hàng, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi lên người, ấm áp lạ thường. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của hoa sữa thoang thoảng trong gió. Nhưng đột nhiên, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ xịch trước mặt cô. Cửa kính từ từ hạ xuống, để lộ khuôn mặt lạnh lùng, sắc nét như tạc tượng của Lục Thần Uyên.
Hắn nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng tất cả. Ánh mắt đó dán chặt vào cô, từ đầu đến chân, không bỏ sót một chi tiết nào.
“Lên xe, tôi đưa em đi.” Giọng hắn trầm thấp, vang lên như một mệnh lệnh, không cho phép từ chối.
Chu Mạt đứng sững lại, tim cô đập mạnh. Cô nhìn vào đôi mắt đó và trong một khoảnh khắc, cô như thấy mình rơi vào một vòng xoáy không lối thoát. Nhưng rồi cô mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tại sao tôi phải lên xe của anh?” Cô hỏi, giọng pha chút thách thức.
Lục Thần Uyên không trả lời. Hắn chỉ mở cửa xe, nghiêng người ra ngoài, đưa tay về phía cô. “Bởi vì em cần một người đưa em đi khỏi nơi này. Và tôi là người duy nhất em có thể tin tưởng lúc này.”
Chu Mạt do dự. Cô nhìn quanh, thấy những ánh mắt tò mò từ những người đang đứng ở cổng nhà hàng. Cô thấy Hoàng Vũ đang chạy ra từ bên trong, mặt mày hầm hầm. Và cô quyết định.
Cô bước lên xe, ngồi vào ghế phụ. Mùi da thuộc cao cấp hòa quyện với mùi nước tinh xộc vào mũi, làm cô hơi choáng váng. Cô nhìn hắn, thấy đôi môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên, như một nụ cười.
“Em không sợ tôi bắt cóc em sao?” Hắn hỏi, giọng pha chút hài hước.
Chu Mạt cười, vòng tay trước ngực. “Sợ? Tôi đã từng chết một lần, còn gì để sợ nữa?”
Lục Thần Uyên nhướng mày, đôi mắt hắn lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Chết một lần? Câu nói thú vị đấy. Nhưng mà, tôi hy vọng em đừng bao giờ phải trải qua lần thứ hai.”
Xe lăn bánh, rời xa nhà hàng Ngọc Lan. Chu Mạt nhìn qua gương chiếu hậu, thấy hình ảnh Hoàng Vũ đứng sững ở cổng, hai tay ôm đầu, như một kẻ vừa mất đi tất cả. Cô mỉm cười mãn nguyện. Kiếp trước, cô là người bị bỏ lại. Kiếp này, cô là người ra đi.
Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng mơ hồ bắt đầu dâng lên. Lục Thần Uyên là ai? Tại sao hắn lại xuất hiện vào đúng lúc này? Và tại sao ánh mắt hắn lại dán chặt vào cô như thể hắn đã chờ đợi cô từ rất lâu?
Cô nhìn sang người đàn ông bên cạnh, thấy hắn đang lái xe với một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Đôi bàn tay, những ngón tay thỉnh thoảng gõ nhẹ lên vô-lăng, tạo ra một âm thanh đều đặn. Cô nhận ra cuộc đời mình từ giây phút này sẽ không còn đơn giản như cô tưởng.
Lục Thần Uyên bỗìn cô, khóe môi lại nhếch lên. “Em đang nghĩ gì thế? Nghĩ cách để trốn khỏi tôi à?”
Chu Mạt bật cười, lắc đầu. “Không. Tôi đang nghĩ, không biết anh định đưa tôi đi đâu.”
“Một nơi mà em sẽ thích.” Lục Thần Uyên nói, mắt nhìn thẳng về phía trước. “Một nơi mà em có thể bắt đầu lại cuộc đời mình, như em hằng mong ước.”
Câu nói đó như một lời hứa, nhưng cũng như một lời đe dọa. Chu Mạt im lặng, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình. Cô biết cuộc hành trình này mới chỉ bắt đầu. Và người đàn ông bên cạnh cô, với ánh mắt sâu thẳm và nụ cười bí ẩn, sẽ là người đồng hành cùng cô hoặc là kẻ thù lớn nhất của cô.